Chương 53: Tuyệt Chiêu Bí Truyền Chỉ Dành Cho Sinh Vật Mang Tên Phụ Nữ: ‘Khóc Lóc Ăn Vạ Mỗi Lúc Yếu Thế’
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Trật Tự Xã Hội Của Những Kẻ Săn Sao Thời bấy giờ, trong hàng ngũ "Những Kẻ Săn Sao" nhan nhản những tay thám hiểm khét tiếng.
Đám mạo hiểm giả lọt qua vòng tuyển chọn gắt gao của tay thủ lĩnh khó tính đều là hạng thẻ Vàng tới Bạch Kim, nhưng ở cái chốn nào có con người thì y như rằng sẽ nảy nòi ra cái "hệ thống phân cấp quyền lực".
Cái luật bất thành văn quái đản của chúng hễ có ma mới gia nhập hay ma cũ rời đi là-
"Thú thiệt, ngoài mặt thì gắn mác truyền thống cho sang mồm, chứ rành rành là trò ma cũ bắt nạt ma mới. Cả bọn túm tụm lại đập phá, chèn ép, và hành tỏi đám lính mới tò te."
"Nghe lãng xẹt thật. Phá nát bét hình tượng luôn."
Skyler hắng giọng rồi tiếp tục lải nhải.
Thú thiệt... tôi cứ đinh ninh cái khoản kể lể sự tích và xướng ca về dĩ vãng là độc quyền của tôi cơ. Tự dưng tôi thấy hơi ghen tị. Cảm giác như miếng cơm manh áo của mình đang bị nẫng tay trên vậy.
Liệu cái cảm xúc này có phải là đặc quyền của cái nghề hát rong không? Hay là do cái tính nết của tôi đã biến hóa tới mức không nhận ra nổi?
'... Nhưng dù có biến hóa cỡ nào thì tôi vẫn là tôi mà.'
Đúng thế. Đành cắn răng chấp nhận thôi.
Tôi kéo tâm trí về lại câu chuyện của nhóc.
Giá Trị Của Thầy Phép Đến tận bây giờ đám thầy phép vẫn là thứ của hiếm đắt giá, nhưng 200 năm về trước, chúng còn là thứ bảo vật vô giá hơn.
Lý do dễ ẹc.
Tháp Ma thuật đẩy đám thầy phép ra chiến trường.
Thời đó, Tháp Ma thuật chỉ là cái nhánh con của Đế chế...
Tôi cắt ngang bài diễn văn của Skyler.
"Skyler, tôi chẳng khoái nghe đâu."
"Nhưng hấp dẫn mà-"
"Không, chán òm. Đi thẳng vào vấn đề chính đi."
Skyler lật vài trang trong cuốn sổ tay với cái vẻ mặt tiu nghỉu như mèo ướt.
Nhìn nhóc, tôi tự vỗ tay khen mình đã ra quyết định chuẩn xác khi chặn họng nhóc. Đúng là tôi có khác. Người hát rong lúc nào cũng có cái đầu lạnh.
Thầy Phép Mới Gia Nhập.
Những Kẻ Săn Sao nhận ra đội nhà đang khát thầy phép nên đã chiêu mộ thêm hai mống mới.
"Đó là tôi với Osidens."
"Thế còn Nisha với Propertius?"
"Hai người họ cắm rễ trong đội từ tám hoảnh với vai trò giáo sĩ và tiền đạo rồi. Xét về thâm niên, họ bỏ xa tôi."
"Hiểu rồi."
"Tóm lại là, hồi đó chị em tôi cũng là đám thầy phép có máu mặt phết. Cả hai đều được phong tước hiệu và tự nặn ra được mấy cái ma thuật độc quyền cho riêng mình."
"... Ma thuật độc quyền của cậu là quái gì thế?"
"Trong giới ma thuật, tọc mạch hỏi ma thuật độc quyền của người khác là điều tối kỵ đấy."
"Tại sao?"
"Nó là thứ ma thuật độc nhất vô nhị do tự tay mình nặn ra, với cái cấu trúc mà chẳng mống nào bắt chước nổi. Chỉ huỵch toẹt cái ma thuật độc quyền này cho kẻ nào mình có thể giao phó cả mạng sống thôi."
"Ý cậu là cậu không tin tôi à?"
"Không, đâu phải vậy."
"Thế sao không chịu khai?"
"Vì nó đâu chỉ mang ý nghĩa 'kẻ mình có thể giao phó cả mạng sống'."
"... Hả? Thế ý nghĩa gì nữa?"
"Nghĩa là người tình."
Mặt tôi lập tức đỏ lựng như gấc.
Tôi đã ngộ ra cái ẩn ý tày đình trong câu nói của mình với Skyler.
Dẫu cho Skyler đã rào đón thêm rằng việc gặng hỏi ma thuật độc quyền của một thầy phép cũng y chang việc gạ gẫm họ làm người tình, tôi vẫn cúi gầm mặt một lúc lâu với khuôn mặt và hai tai đỏ gay đỏ gắt.
Cuối cùng, tôi chỉ bình tâm lại được sau khi nốc gần cạn bình nước da giắt bên hông.
Tôi có pha thêm chút rượu vào nước... chắc không sao đâu nhỉ?
'Dạo này cảm xúc của mình cứ quái quái thế nào ấy.'
Tôi hít một hơi thật sâu, ráng dọn dẹp lại tâm trí.
Cái việc ép uổng đầu óc phải hoạt động khi nó đang đình công làm trán tôi nóng hầm hập, hệt như bị quá tải.
Với chút men rượu trong người, tôi thấy dòng suy nghĩ trôi chảy trơn tru hơn hẳn.
Trong cái trạng thái lâng lâng đó, chẳng tốn mấy thời gian để tôi đánh hơi thấy có điềm.
'Phù Thủy Phương Tây, Osidens... bà chị của Skyler xài cái phép độc quyền điều khiển xác chết của mụ bô bô như thể đang quảng cáo cho cả thiên hạ biết.'
Tôi lập tức dán mắt vào Skyler.
"Tôi biết tỏng chị sắp thốt ra cái gì rồi."
"Đoán thử coi?"
"Chắc mẩm chị tính xỉa xói cái vụ Osidens bô bô cái phép độc quyền của mụ ra rả như quảng cáo chứ gì."
"......"
"Trật lất sao?"
Tôi câm như hến.
Chẳng ngờ nhóc lại bắt bài chuẩn xác tới vậy.
Thú thiệt, lòng tự tôn của tôi hơi bị sứt mẻ. Bộ tôi dễ bị đọc vị tới vậy sao? Cảm xúc của tôi hiện rõ rành rành trên mặt tới thế à?
Thấy cũng hơi ấm ức.
"Cậu nói trúng phóc. Không sai một ly."
"Cái lý do Osidens xài cái phép độc quyền 'điều khiển xác chết' bừa bãi tới vậy dễ òm. Dễ tới mức chị vắt óc suy nghĩ chút xíu là ngộ ra ngay."
"... Nói toẹt ra đi. Tôi chúa ghét trò úp mở."
"Tại vì phép độc quyền của Osidens đâu phải là điều khiển xác chết."
"Gì cơ?"
"Phép độc quyền của bả đâu phải là điều khiển xác chết mà là 'sự lãng quên'. Nó là cái quyền phép búng tay một phát là xóa sổ sự tồn tại của con người ngay tắp lự."
"Cái thứ ma thuật quái quỷ gì vậy?"
"Nó có thể tẩy não cả thế giới quên béng đi một mục tiêu, nhưng chỉ xài được cho sinh vật sống và những thứ từng có sinh mệnh thôi. Chẳng hạn, lỡ chị xài phép lãng quên lên một cái xác chết thì sao?"
"Cái xác bốc hơi à?"
"Không. Nó sẽ tẩy não cả thế giới quên luôn cái sự thật là cái xác đó đã ngỏm. Thế là lũ xác sống ra đời."
"Nhưng đám xác sống của Osidens răm rắp nghe lời mụ mà."
"Đó là cái nguyên lý thao túng mấy cái xác rỗng tuếch não, chẳng còn tí cơ bắp nào, chỉ trơ lại mỗi xương, hệt như xài cơ thể của chính mình vậy. Biết được cái mánh này thì thấy dễ òm, đúng không? Dù sao thì... mụ đinh ninh rằng nếu mụ có thể thao túng cơ thể mình bằng sức mạnh của bàn tay trái, mụ cũng có thể thao túng luôn cả dòng chảy ma thuật."
"Sao cậu rành rẽ về cái phép độc quyền của Osidens thế? Cái này đâu chỉ đơn thuần là hóng hớt."
Skyler thình lình nín khe trước câu hỏi của tôi, đảo mắt lảng tránh. Cái điệu bộ rành rành của một kẻ đang cố tình trốn tránh câu hỏi.
Một chút, chỉ một chút thôi, tôi đã bốc hỏa.
Tôi cảm nhận được một thứ cảm xúc vô hình đang gặm nhấm tâm can mình.
Đúng vậy. Có lẽ tôi đang nổi điên với Skyler vì tội giấu nhẹm mấy cái chuyện tày đình này rồi cứ tảng lờ như không có gì xảy ra.
Tôi quy chụp mớ cảm xúc và tâm trạng hỗn độn này là sự tức giận.
Ma thuật cuộn xoáy trong đôi mắt màu hồng của tôi, và tôi vươn tay về phía mặt Skyler.
Nhóc toan lách người đứng dậy để né cú chạm của tôi, nhưng vẫn chậm một nhịp. Tay tôi đã vồ trúng má nhóc trước.
Tôi giữ rịt lấy mặt nhóc bằng hai tay rồi hất mạnh đầu nhóc ép phải dán mắt vào tôi.
Nhóc vùng vẫy tránh ánh mắt của tôi, nhưng rốt cuộc cũng chẳng trốn đi đâu được.
Đôi mắt nhóc lọt thỏm trong đồng tử của tôi.
Hàng tá con súc sắc "thử thách" lăn lộn trong cơn bốc đồng hừng hực, và tôi... cuối cùng cũng xài tới kỹ năng quyến rũ cho ra hồn.
[Quyến Rũ - 20 hoặc cao hơn] [13 + 5] [Thất bại!] [Quyến Rũ - 20 hoặc cao hơn] [8 + 5] [Thất bại!] [Quyến Rũ - 20 hoặc cao hơn] [10 + 5] [Thất bại!].
.
.
[Quyến Rũ - 20 hoặc cao hơn] [15 + 5] [Thành công!]
"Skyler."
"Dạ..."
"Tôi muốn cậu khai thật hết mấy câu hỏi của tôi."
Căn cứ vào thời gian hiệu lực của cái chiêu khích tướng tôi xài đợt trước, tôi nhẩm tính cái trò quyến rũ này chẳng neo lại được lâu trên người Skyler đâu.
'Căng lắm là 1 đến 2 phút thôi.'
Thời giờ là vàng bạc. Tranh thủ lúc Skyler đang u mê tôi tới điếu đổ, vắt kiệt càng nhiều thông tin chuẩn xác càng tốt.
Tôi lập tức lên danh sách câu hỏi trong đầu rồi chắt lọc ra mấy câu cốt tử nhất. Ngốn đúng khoảng 20 giây.
"Tại sao cậu với bà chị Osidens lại cắn xé nhau?"
"Chị ta đã ra tay sát hại một chiến hữu để cướp lấy cái cơ thể mình thèm khát. Tôi chẳng thể bảo vệ được ai cả."
"Cậu nhẵn mặt tổng cộng bao nhiêu kẻ sở hữu cơ thể thần thánh?"
"Tính luôn chị thì tổng cộng là năm mống."
"Mục đích thật sự của cậu khi lợi dụng tôi là gì?"
"Tôi đâu có nghĩ là mình đang lợi dụng chị. Thú thực là trước đây tôi cũng có ý đồ đó, nhưng giờ thì... tôi chẳng muốn rời xa chị."
N-n-nhóc đang thốt ra cái quái gì vậy...?!
Mặt tôi nóng bừng bừng.
Tôi tẽn tò quá.
Cảm giác y chang như vừa nhận được lời tỏ tình vậy.
Tôi mất sạch sự điềm tĩnh, cứ đứng chôn chân há hốc mồm, lắp bắp cho tới lúc cái hiệu ứng quyến rũ bốc hơi sạch sành sanh.
Đôi mắt Skyler lấy lại sự tinh anh và bắt đầu lườm tôi cháy máy.
"Selina."
"Ờ, ừm, sao."
"Selina."
"Nghe rồi."
"Chắc chị thừa biết cái lý do tôi đang gọi tên chị lúc này hơn cả tôi đấy."
"... Tôi biết."
Tôi đã xài ma thuật đôi mắt lên người khác mà chưa xin phép. Đã thế còn cưỡng ép quyến rũ họ, rồi còn bới móc mấy cái bí mật họ muốn giấu nhẹm đi.
Dẫu có tò mò cỡ nào cũng phải biết chừng mực.
Tôi rành rành là đã vượt quá giới hạn rồi.
Cưỡng ép hóng hớt bí mật của người khác mà không xin phép là... cái trò bỉ ổi nhất. Nếu đặt mình vào vị trí của họ, tôi chẳng đời nào tha thứ cho đối phương.
Cảm thấy ủ dột, tôi dòm Skyler bằng đôi mắt ngấn nước.
Đó là tuyệt chiêu bí truyền chỉ dành riêng cho sinh vật mang giới tính nữ: "khóc lóc đòi quà mỗi lúc yếu thế."
Hơi nhục nhã chút xíu, nhưng hết đường rồi.
"S-sao tự dưng chị lại mít ướt thế? Không, tôi đâu có cáu tới mức đó. Đằng nào tôi cũng định khai với chị mà."
"Thật không?"
Skyler lại nhăn trán khi thấy vẻ mặt tôi bừng sáng ngay tắp lự.
Đó là một biểu cảm kinh tởm lộ liễu nhắm vào một con người.
Tâm trạng tôi lại chìm vào u ám.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn