Chương 5: Mẹ ơi... Lính mới... Không tìm thấy cỏ...
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~19 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sau khi gom lại chút đồ nghề cơ bản từ trong phòng, tôi chợt nhận ra mình đang thiếu thứ sống còn nhất của một người thám hiểm. Đó là... một món vũ khí! Vốn dĩ người hát rong là một nghề đứng sau giúp sức cho đồng bọn và cản bước kẻ thù bằng tiếng đàn, nhưng tôi nào có biết gảy đàn đâu! Thời buổi này thì có mấy ai biết chơi đàn sáu dây cơ chứ? Trong thời gian học đàn và cho quen tay, tôi vẫn cần một món vũ khí lận lưng.
Ngay cả sau khi biết chơi đàn, tôi cũng cần một thứ gì đó để phòng thân, nên có bỏ sức ra tập tành thì cũng chẳng phí hoài. Thế nên, trước khi đi hái cỏ... tôi tạt qua lò rèn.
Thú vui của một gã đàn ông. Tôi thấy tim mình đập thình thịch. Tôi để ý thấy gã trọc đầu rậm râu đang vừa đập búa xuống thanh sắt đỏ rực vừa liếc nhìn tôi. Nhìn quanh những thanh kiếm và đầu mũi tên đang bày ra... tôi hiểu ra một điều rằng, với cái sức lực bèo bọt này, thanh kiếm nhẹ nhất tôi vác nổi chỉ có dao găm. Nghĩ đến đó thôi là tuột hết cả hứng. Từ lúc chui vào cái thân xác này, cảm xúc của tôi cứ lên xuống thất thường như người mắc bệnh tâm lý. Chẳng lẽ đây cũng là vì mức độ thông minh quá thấp sao?
'Có khi mình nên tìm cách để thông minh lên trước khi lo chuyện sức khỏe và thể trạng...'
Đương nhiên sức khỏe và thể trạng là thứ cần thiết hơn vì nó dính dáng tới mạng sống, nhưng cứ để đầu óc ngu muội thế này thì phát điên mất. Dù sao thì, quay lại chuyện chính, tôi đã chọn được một con dao găm vừa tay. Nó nặng khoảng hai lạng, nhưng chẳng hiểu sao tôi thấy nó nặng gấp mười lần, cảm giác như hai ký vậy. Cái sức lực kém cỏi dưới mức người thường của tôi lại gây ra rắc rối rồi. Yếu đến mức cầm một lúc thôi mà tay đã mỏi nhừ. Đúng là thứ thân xác chỉ còn da bọc xương.
"Cái này bao nhiêu thế?"
"1 đồng bạc. Mà nói trước là tôi không nhận mấy đồng cắc đâu nhé."
Mắc quá. Không, phải nói là quá mắc. So với phần trước, người ta có thể mua một cây kiếm thường với giá 6 đồng xu, đằng này giá cả lệch nhau tới tận 50 lần...!
'Chắc chắn là lừa đảo rồi.'
Khó mà tìm được kiếm tốt hay kiếm báu ở cái vùng quê hẻo lánh này. Đoán chừng qua độ nặng, đây chẳng phải đồ tốt hay đồ cho lính mới. Dù cho có là vật giá lên xuống qua các thời kỳ, thì lệch đến mức này? Chẳng hợp lý chút nào. Dù đầu óc có ngu muội đi chăng nữa, tôi cũng không dễ để bị lừa đâu.
1. [Mua (1 đồng bạc)] 2. [Bỏ đi] 3. [Dọa nạt] (Cộng điểm ăn nói) 4. [Trả giá] (Cộng điểm ăn nói) 5. [Quyến rũ] (Cộng điểm sức hút) 6. [Đánh nhau] Lúc tôi đang đứng tần ngần nhìn con dao một lúc, cái bảng quen thuộc bỗng hiện ra, như thể nó chực chờ sẵn từ lâu. Lúc cần mỏi mắt thì chẳng thấy đâu, giờ lại hiện ra toàn mấy cái lựa chọn lặt vặt này.... Mà thôi, cũng có ích. Cảm giác như được người ta giúp những việc mình có thể tự làm được. Kiểu như người chân cẳng bình thường mà cứ phải ngồi xe đẩy vậy?
'Vì cái tật hay làm hỏng việc và bệnh ngủ gật của mình mỗi ngày chỉ bị một lần... nên hôm nay chọn thoải mái không sao.'
[Trả giá] Ngay khi vừa bấm xong, một cục xúc xắc ảo liền hiện ra trước mắt.
[Trả giá - từ 10 trở lên] [8 + 5] [Làm được rồi!] Cái miệng của tôi bắt đầu tự động nói liên hồi.
"Giá này mắc quá phải không? Nhìn đồ cũng đâu phải hàng tốt."
"Thiếu gì kẻ mua. Nếu cô không mua thì bớt làm phiền rồi đi ra ngoài đi."
"Nhìn nó chưa nặng nổi hai lạng, mà chất thép cũng đâu có tốt. Ông lén pha thêm sắt vào đúng không?"
"... Chậc."
"Nếu ông muốn, tôi có thể đi mượn cục nam châm về xem thử. Sao nào? Ông tính bán giá chót cho tôi bao nhiêu?"
"Cô đang dọa tôi đấy à?"
"Không. Trả giá thôi."
"Đàn bà con gái gì mà trả giá ghê thế... Thôi được rồi. 8 đồng xu, cầm lấy rồi đi đi."
"Giờ tôi chỉ còn đồng bạc và đồng xu... hay là."
"Chậc, cô nghĩ đây là chỗ đổi tiền hay công ty mua bán hả?"
"Chừng này chắc là đủ rồi nhỉ?"
Tôi vừa nói vừa nở nụ cười. Mặt gã thợ rèn trọc đầu đỏ bừng lên trong phút chốc rồi chép miệng. Đúng thật, chẳng cần tới cái bảng thông tin giúp sức, vẻ ngoài của tôi đã là một món vũ khí lợi hại. Nhan sắc này chưa cần đắp thêm gì đã đủ hút hồn người khác. Gã luống cuống mò mẫm trong túi lấy ra vài đồng xu lẻ với vẻ mặt lộ rõ vẻ bực dọc. Tôi đưa gã 1 đồng tiền cắc, và gã đưa lại tôi 3 đồng xu.
"Hả...?"
"Trừ đi 1 đồng xu tiền công đổi chác."
"Cảm ơn nhé! Bữa sau tôi lại ghé!"
"Đừng!"
Tuy nghe có vẻ bực bội, nhưng trong lời nói lại lộ ra chút mong đợi. Chà, có nhan sắc thì đường đời dễ thở hơn hẳn. Nếu 1 đồng cắc bằng 11 đồng xu... vậy con dao găm giá 7 đồng xu? Đúng là phường lừa đảo. Gã tưởng tôi chỉ là một con bé nhà quê ngốc nghếch sao? Hay là... gã tưởng tôi là con cái nhà quyền quý? Dù sao thì, cũng tiết kiệm được mớ tiền!
.........
Nhìn theo bóng dáng cô gái hát rong lạ mặt rời đi, gã thợ rèn lẩm bẩm một mình.
"... Lãi 2 đồng xu."
Gã quăng cái nhãn giá ghi '5 đồng xu' mà gã đã lén giật khỏi con dao găm vào lò lửa, vui vẻ vung búa đập một món vũ khí mới.
[Mức: Đồng] [Hái cỏ thuốc] [Cần hái 15 cây 'Bàn Tay Cong' trở lên.] [Tiền công: 1 Đồng] Tính nhẩm xong tiền nong, tôi nghĩ ngợi về tờ nhận việc mình đang cầm trên tay.
'Tiền công của dân thám hiểm cũng cao đấy chứ. Nhưng hái cỏ mà cũng được chừng này sao?'
Tính nhẩm thì số tiền này bằng chi phí sinh hoạt của một tới hai ngày. Gần đủ mua hai con dao găm bằng sắt rẻ tiền kia rồi. Hái cỏ thôi mà cũng đáng giá thế cơ à? Hừm, hay là tôi may mắn nhặt được món hời? Nghe giống hệt cái sự may mắn của tôi.
Nghĩ vậy, tôi cắm mặt đi tới chỗ cần làm việc. Tôi đã đi bộ bao lâu rồi nhỉ? Sau khi hỏi đường một người qua đường và biết được loài cỏ đó hay mọc trên ngọn đồi phía sau làng, tôi đi bộ thêm khoảng 15 phút. Thật bất ngờ khi mọi người đối xử với mình khác hẳn chỉ vì có một cái vỏ bọc mới. Ánh mắt của người khác... làm tôi thấy hơi rạo rực. Không, không. Chẳng rạo rực chút nào. Sao tôi lại thấy thế này? Đầu tôi đau điếng. Vừa ôm cái đầu nhức bưng bưng, tôi vừa cố sắp xếp lại những điểm tốt xấu của thân xác này.
Nếu không làm gì, sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra. Điểm tốt là những người qua đường chỉ dạy tôi rất tận tình, và điểm xấu là... ngay lúc này tôi đang thấy mệt muốn đứt hơi. Mỗi bước đi, mồ hôi tuôn ra như tắm, còn đôi chân thì như bị treo thêm khối sắt nặng trịch dính chặt xuống đất. Sức tàn phá của điểm Sức Khỏe '-3' và Thể Trạng '-5' ghê gớm hơn tôi tưởng. Ngoài đời tôi cũng chẳng phải là người khỏe khoắn gì cho cam, nhưng đâu đến nỗi này. Cảm giác như sắp chết thật rồi. Lạc sang một thế giới khác...
rồi lăn ra chết vì kiệt sức thì đúng là trò cười. Độc giả có lôi tổ tông người viết ra chửi với 5, 700 chữ không nhỉ? Nếu đây là một bộ truyện viết rác rẻ tiền, chắc phải có một diễn biến suôn sẻ nào đó hoặc đồ chơi gì đó giúp tôi mạnh lên chứ? Sao tôi chẳng có cái gì hết? Cứ thế này thì tôi bỏ mạng mất. Ừ, tôi biết là trào lưu đổi mới, để người đóng vai chính phải chịu khổ đang là mốt... nhưng vốn dĩ đây vẫn là một bộ truyện mạng. Tôi cũng muốn sống thoải mái mà.
'Rắc rối ngập đầu...'
Tôi cần tìm những món đồ khắc phục chuyện mau mệt, giải quyết mấy bệnh tật trong người, tìm cách xóa bỏ điểm phạt, kiếm đồ nghề, học đánh đàn, chắt bóp tiền ăn ở, và cuối cùng... tìm đường về nhà. Đầu tôi nhức như búa bổ. Nếu cứ vò đầu bứt tai thế này, chắc đầu tôi nổ tung mất. Cuối cùng, tôi chọn cách để đầu óc trống rỗng, không nghĩ ngợi gì thêm. Đúng vậy. Cứ đi tiếp thôi. Gắng qua đợt leo núi khốn khổ này, tôi sẽ lên mức... và được nhận thêm mấy việc khác!
Bám víu lấy cái hy vọng le lói giữa lúc bần cùng, cuối cùng tôi cũng lê lết được tới sườn núi, nơi người ta bảo là có cỏ thuốc mọc.
"... Thấy rồi!"
Cỏ 'Bàn Tay Cong' mọc nhiều hơn tôi nghĩ, nhờ vậy mà tôi hái được nhiều hơn con số 15 quy định.
'Mình nộp 15 cây, chỗ dư mang ra đổi với thầy thuốc để lấy thuốc. Tuyệt vời!'
Tôi điên cuồng vơ vét tất cả những cây cỏ tôi thấy được... cho tới khi mặt trời khuất dần sau ngọn núi. Xung quanh tôi đang dần chìm vào bóng tối. Nhìn quanh, chẳng có lấy một bóng người... và cảnh vật thì có chút lạnh lẽo. Cái giá của việc mải mê hái cỏ quên cả thời gian là bị bỏ lại một mình giữa sườn núi thênh thang này.
'Mình phải về thôi.'
Tôi sực tỉnh và dáo dác nhìn quanh. Và rồi, tôi sực nhớ ra một sự thật chí mạng.... Tôi là người từ nơi khác đến.
Chuyện đó thì có sao? Sao là sao.
"Tôi đang ở cái chốn quỷ quái nào thế này...?!"
Người nơi khác đến = Không phải dân làng = Không biết đường. Nói cách khác, tôi bị lạc rồi. Lạc trên một ngọn núi không có mặt trời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn