Chương 67: Hoàng Đế, Eckhart.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Mái tóc vàng nhạt, chấm đỏ chót nằm giữa đôi mắt xanh thẳm.
Những nếp nhăn thời gian hằn in trên làn da nhợt nhạt tới mức có thể ví von là trắng bệch.
Sau khi lột bỏ cái áo choàng dày cộp, cởi phăng mớ giáp trụ, và gỡ luôn lớp mặt nạ để phơi bày chân tướng, khuôn mặt của vị Hoàng đế... thân quen đến ngỡ ngàng.
Thẻ Bạch Kim, Thanh Kiếm Của Hoàng Đế, Framea.
Tay mạo hiểm giả khét tiếng đó chính là vỏ bọc khác của Hoàng đế.
"F-F-Framea?"
"Cả một núi kẻ mù tịt về cái sức nặng của hai chữ 'người hát rong', cứ đinh ninh rằng chỉ cần chắp vá thêm chút đỉnh ma thuật vào giai điệu là đủ xài. Chẳng mống nào nặn ra được một bản nhạc đàng hoàng."
"Khoan, đó đâu phải trọng tâm lúc này."
"'Framea' là cái tên ta xài mỗi khi dấn thân làm mạo hiểm giả. Cày cuốc được dăm ba cái thành tích, thiên hạ tự dưng xưng tụng ta là Thẻ Bạch Kim thôi, chẳng cần để bụng làm gì."
"Không để bụng sao được?!"
"Quan trọng hơn, tụi mình từng giáp mặt nhau rồi. Ngồi xuống đi. Ta sẽ thết đãi các vị một chầu rượu vang ủ chục năm. Mấy loại lâu năm hơn thì hơi xót của."
Skyler và tôi dáo dác nhìn quanh với vẻ thấp thỏm rồi mới rón rén ngồi xuống.
Tôi tháo cái mặt nạ ngột ngạt ra rồi rón rén đặt nó lên bàn.
Hoàng đế dòm thấy cảnh đó liền nhếch mép cười nhạt.
... Chẳng hiểu sao, dòm cái bản mặt đó, tôi lại đinh ninh 'Mình bị dắt mũi rồi'.
Skyler từ kế bên cất tiếng.
"Vậy là cô nương chẳng dám chắc tụi tôi là 'Selina' với 'Skyler'."
"Chính xác. Dẫu có cũ kỹ tới đâu, ta vẫn dư sức nhận diện được cái mặt nạ của tay mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim nhờ vào vô số mạch điện và hình xăm chằng chịt trên đó. Kẹt nỗi, lỡ ta ráng sức dùng phép soi thấu, nó sẽ vỡ nát ngay tắp lự."
"... Cô nương sợ phá nát đồ của người khác là bất lịch sự à?"
"Tạm thời thì đúng vậy."
"Hóa ra kẻ trộm đã tự vác mặt ra đầu thú vì cắn rứt lương tâm."
"Nói cho chuẩn thì, cái tin 'Hoàng đế của Đế chế lén lút lặn lội làm mạo hiểm giả, và cái vỏ bọc đó chính là tay thám hiểm thẻ Bạch Kim, Framea' chẳng phải sốc óc hơn sao?"
"Thì... cũng đúng."
"Thôi thì coi như hai bên trao đổi bí mật vậy."
"Dẫu tụi tôi có bô bô cái bí mật này ra ngoài thì cũng chẳng ma nào tin. Hay là cô nương định tiễn tụi tôi đi bán muối để diệt khẩu?"
"Ngươi cũng lanh trí phết đấy. Ta khoái."
Hoàng đế vung vẩy ma thuật từ tay, hô biến một chai rượu từ cái tủ trưng bày tít đằng xa tới chễm chệ trên bàn.
... Hoàng đế không những sở hữu nhan sắc cực phẩm, mà còn trâu bò, sáng dạ, lại còn mạnh trong khoản ma thuật nữa chứ. Tận mắt chứng kiến sự bất công rành rành của cái cõi này, tôi đâm ra hơi chạnh lòng.
Kẻ thì phải gồng mình gánh cả rổ khuyết điểm chỉ để đổi lấy cái mã ngoài xinh xẻo! Kẻ thì sinh ra đã ngậm thìa vàng, vơ vét hết mọi tinh hoa!
Hoàng đế, Eckhart, thản nhiên đặt hai chai rượu y xì đúc trước mặt tôi và Skyler.
Sau một thoáng liếc mắt đánh giá tình hình, tôi thấy hơi rạo rực trước viễn cảnh được nốc rượu, lại còn là rượu vang hạng sang, sau bao ngày mòn mỏi.
Ngó quanh chẳng bới ra được cái đồ khui nào, tôi bèn cởi chiếc giày đang đi ra. Dĩ nhiên, tôi cũng biết ý chẳng dại gì đặt giày lên bàn.
Tôi kẹp chai rượu vào giữa đùi rồi ấn nó vào trong giày.
Chắc mẩm nó đã nằm gọn gàng dưới đế, tôi cầm ngang chiếc giày và chai rượu rồi gõ cộc cộc xuống sàn dăm ba phát.
Bốp— Một tiếng nổ giòn giã vang lên, theo sau là luồng khói trắng bốc lên từ miệng chai. Nút bần rớt cái bịch xuống sàn.
Xỏ lại giày, tôi đưa miệng chai lên mũi hít hà. Mùi thơm nức mũi... nho à? Hình như còn phảng phất chút vị chua chua.
Cái hương vị này làm tôi nhớ tới loại rượu vang Hungary từng nốc ở kiếp trước. Hóa ra cái cõi này cũng có văn hóa uống rượu vang...!
Từ dạo lọt thỏm xuống đây chỉ toàn nốc dăm ba cái thứ rượu rẻ tiền tởm lợm ở quán nhậu, nội cái việc ngửi mùi chai vang này thôi cũng đủ làm tôi say khướt rồi.
"... Cô nương cần phải bồi dưỡng thêm về lễ nghi đấy."
"Gì cơ?"
"Không, bỏ đi. Chẳng sao cả."
Eckhart cau mày lắc đầu ngán ngẩm. Skyler cũng đang dòm tôi bằng nửa con mắt.
Tôi thấy hơi ấm ức. Mù tịt thì mới hành xử thế chứ sao tôi biết được? Lỡ tôi đang ở phiên bản "khôn lỏi", khéo tôi đã diễn trò khác rồi, nhưng lúc này tôi chỉ vắt óc nặn ra được mỗi cái hạ sách đó thôi.
Còn cửa nào khui nút bần mà khỏi xài giày không nhỉ?
'... Chắc xài nĩa hay dao găm thì ngon hơn chăng?'
Skyler thì thầm vào tai tôi, đủ nhỏ để Hoàng đế chẳng hóng hớt được.
"... Chị cứ vặn vẹo xin cái đồ khui là được mà."
"À."
Cũng có lý.
Tôi thấy hơi tẽn tò.
Có một bài chuồn cực kỳ dễ để dẹp tan cái bầu không khí sượng trân này. Đó là lôi một kẻ khác ra làm trò tiêu khiển hoặc bới móc lỗi lầm của nó.
Dẫu cho đó là một cái bài dơ bẩn, nhưng tôi chẳng dại gì câm như hến rồi lủi về phòng trọ Hội Người Phiêu Lưu mà chẳng hé răng lấy một lời.
"Skyler."
"Dạ?"
"Cậu vẫn còn mài đũng quần trên ghế nhà trường mà, đúng không?"
"Hả? Không, khoan đã. Chị biết tẩy của tôi rồi mà..."
Skyler lập tức nín khe rồi lấm lét liếc Eckhart. Hoàng đế đang vểnh tai nghe mấy lời Skyler lảm nhảm với vẻ thích thú.
Cậu đành cắn răng nín nhịn thêm bận nữa.
Lỡ mà bô bô cái chuyện tuổi đời bự chà bá hơn cái mã ngoài thì chẳng khác nào tự đào mồ chôn mình với cái bí mật ôm trong mình "sự bất tử".
Dẫu hiện tại chẳng lận lưng thân xác vật lý nào, nhưng một tay thầy phép hồn lìa khỏi xác mà lại xài ma thuật nặn ra được "sự bất tử" sao? Nghe còn rợn tóc gáy hơn.
Nói trắng ra, đó là cái bí mật tày đình chẳng dại gì mà bô bô trước mặt Hoàng đế.
Rốt cuộc, Skyler đành ngậm đắng nuốt cay nhìn chai rượu quý giá bị Hoàng đế lột sạch sành sanh.
"Cái này đâu dành cho con nít ranh. Phải, ta xin lỗi."
"Chuẩn không?"
"Cái cách cô nương cư xử y chang mấy bậc phụ huynh ấy."
"Bệ hạ cũng có vài cái nết lạ lùng phết."
Tôi nhoẻn miệng cười tán dương lời Hoàng đế. Skyler lườm tôi cháy mắt, nhưng tôi tảng lờ đi.
Tôi từ từ rót rượu ra ly, cái điệu bộ thèm khát tới mức chỉ chực liếm mép ly. Xong xuôi, tôi nâng ly lên và nốc cạn.
Đợi Hoàng đế nhấp môi trước tôi mới nâng ly, nhưng ly rượu vẫn giữ nguyên cái độ lạnh ngắt.
Nó ngọt lịm từ đầu chí cuối, thoang thoảng vị bưởi, quýt, và nho khô. Cái dư vị vấn vương sau khi nuốt trôi cứ luân chuyển mãi trong cuống họng.
Nồng độ cồn chẳng tới mức sốc óc, nhưng cũng chẳng phải dạng vừa.
So với cái loại bia rẻ rách bán ở quán nhậu hay tầng trệt Hội Người Phiêu Lưu, chai này chắc mẩm nặng đô gấp rưỡi. Chắc tôi phải tém tém lại chút đỉnh.
Kẹt nỗi, cái vị nó ngọt ngào tới mức chẳng thèm đoái hoài tới hai chữ chừng mực.
Giờ thì tôi đã giác ngộ tại sao mấy loại rượu có vị ngọt lại được gán mác là sát thủ vô hình.
Với cái hương vị này, khéo người ta còn chẳng nhận ra mình đang say khướt và cứ thế nốc tì tì. Nó trôi tuột xuống họng êm ru, màu sắc lại bắt mắt, và trên hết là ngon bá cháy.
"Giờ thì, vào việc chính thôi."
"Gì cơ?"
"Chắc mẩm hai ngươi chẳng ngây thơ đinh ninh cuộc đụng độ với 'Framea' chỉ là sự sắp xếp của số phận chứ?"
Tôi có tin sái cổ là số phận sắp đặt đấy. Rành rành là thế.
Có vẻ Hoàng đế đã giăng bẫy từ trước lúc giáp mặt tụi tôi. Ngẫm lại, đúng là có cả rổ chuyện cấn cấn.
Cái bộ não thấm đẫm hơi men của tôi bắt đầu nhảy số liên tục.
Tôi lờ mờ soi thấu những mảng tối mà trước nay vẫn khuất lấp.
Tôi nín khe, lạnh lùng sắp xếp lại mớ bòng bong trong đầu trong lúc vểnh tai chờ Hoàng đế lên tiếng.
"..."
"Selina, cô nương leo lên thẻ Bạc chỉ vỏn vẹn chưa đầy một tháng kể từ ngày dấn thân vào con đường thám hiểm. Lại còn xuất phát điểm là đăng ký ở một cái làng quê hẻo lánh gần Rừng Của Những Khúc Hát... rồi thình lình Bắc tiến để thăng cấp. Một cái bảng thành tích dị hợm, đúng không?"
"Tôi có mướn một pháp sư xài phép dịch chuyển mà."
"Cái xó xỉnh cuối cùng mà người ta nhòm thấy hai tay thám hiểm mang tên Skyler và Selina trước lúc Bắc tiến là một thành phố đào đâu ra mống pháp sư nào biết xài phép dịch chuyển."
"Thì, bệ hạ ngồi chễm chệ ở Kinh Thành, đâu có soi thấu tới tận mấy làng quê hẻo lánh được. Khéo lại có một tay pháp sư lãng khách khét tiếng nào đó tình cờ lượn lờ qua thì sao?"
"Cô nương coi Đế chế của ta là trò đùa à?"
Giọng Ngài trầm xuống.
Cái uy áp đè nặng lên không gian.
Ngài đâu có đang vặn vẹo tụi tôi với cái danh xưng mạo hiểm giả thẻ Bạch Kim, Framea. Cũng chẳng phải dưới cái vỏ bọc cá nhân Eckhart.
Bầu không khí trong sảnh tiếp khách lập tức đảo chiều.
Ngươi đang giáp mặt vị Hoàng đế độc tôn của Đế chế—không khí như đang thì thầm vào tai tôi. Tôi toát mồ hôi hột. Tôi rén thật. Nhưng vẫn ráng gồng mình vờ như điềm nhiên... tôi hít một hơi thật sâu.
"Tôi đâu dám xem nhẹ."
"Vậy thì, cô nương đinh ninh ta bị mù à?"
"... Chốt lại là, bệ hạ đã bắt bài tụi này có dây dưa với Vua Điên. Chuẩn không?"
"Phải. Thình lình, một thành phố với hơn nghìn nhân khẩu không cánh mà bay. Ở cái xó đó chỉ có duy nhất một kẻ đủ trình độ giở trò tày đình đó. Và hai ngươi lại là những vị khách chót cùng lết xác tới đó."
"Bệ hạ đang đinh ninh tụi này là chủ mưu vụ xóa sổ cái làng đó sao?"
"Không."
"Thế thì—"
"Ta đinh ninh hai ngươi đang lận lưng Cơ thể Thần thánh. Lỡ cái mớ suy diễn, phỏng đoán, và suy luận của ta trật lất, mong hai ngươi huỵch toẹt ra ngay lúc này."
Skyler nuốt nước bọt cái ực bên cạnh tôi.
Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
—Kiếm cái phao cứu sinh để thoát khỏi vũng lầy này thôi.
[Đang lục lọi các bến đỗ an toàn. Tính năng này vẫn đang trong giai đoạn khóa.] Tôi gạt phăng cái Bảng Thông Tin vô dụng đó ra khỏi tầm mắt rồi dán mắt vào mặt Hoàng đế.
Tôi mở lời.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn