Chương 18: [18. Trong Thế Giới Ma thuật, Cỗ Xe Ngựa Chẳng Khác Nào Trực Thăng Trong Phim Hành Động.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~36 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Có một mô típ cực kỳ quen thuộc trong thể loại kỳ ảo.
Cũng giống như việc trực thăng kiểu gì cũng phải rơi trong phim hành động, hay những tòa cao ốc kiểu gì cũng phải sụp đổ— Trong bối cảnh ma thuật thời xưa, xe ngựa là loại phương tiện di chuyển nguy hiểm bậc nhất.
Chúng hay bị lật nhào, trở thành hiện trường ám sát, bị mai phục, bị cướp bóc, hoặc bác xà ích bị tráo đổi, hay có nội gián trong đoàn...
Khả năng xảy ra thì hằng hà sa số.
Tôi và Skyler rón rén ló đầu dòm ra ngoài và phát hiện ra một đám cướp đường.
Cỗ xe ngựa lại xui xẻo dừng đúng ngay quãng đường vắng hoe, chẳng có ma nào để kêu cứu. Tứ bề thọ địch... khéo bỏ mạng ở đây mất.
Chẳng hiểu sao, Skyler lại trông có vẻ cực kỳ thong dong. Không, hơn cả thong dong—nhóc đó thở phào nhẹ nhõm mới đúng.
"Ồ. Thảo khấu kìa."
"...?"
"À, đừng có cuống lên."
"Cậu có bảo đừng cuống thì tôi vẫn lo sốt vó lên được không...?"
"Vì tôi biết tỏng bác xà ích là ai mà."
"Thế thì ăn nhập gì cơ chứ?!"
"Chị cứ xem đi. Tôi đã chi bộn tiền cho chuyến này rồi."
"... Này!"
"À, cái chuyện lúc nãy... để lát nữa nói tiếp. Giờ không phải lúc. Chị cứ yên tâm. Tôi vẫn giữ đúng giao kèo mà."
"Được rồi. Nhưng giải thích vụ bác xà ích và chuyện không cần phải cuống lên đi."
"Bác xà ích tôi thuê giá hơi chát. Còn phần còn lại thì chị cứ dòm ra ngoài khắc biết."
Nghe lời Skyler, tôi lại ló đầu ra ngó.
Đám cướp ban nãy còn nhung nhúc... giờ đã vơi đi thấy rõ.
Chẳng cần phải săm soi kỹ càng hay vắt óc suy nghĩ, tôi cũng dễ dàng nhận ra tại sao bọn chúng lại hao hụt nhanh thế. Có người đang lo liệu đám cướp với tốc độ bàn thờ.
Lý do tôi dùng chữ "lo liệu" thay vì "giết" hay "đánh nhau" đơn giản lắm.
Cái này chẳng phải "hai bên có đi có lại" để gọi là đánh nhau hay chém giết. Nó chỉ là thế trận một chiều thôi.
Bác xà ích già cả nãy giờ cứ lầm lì quất ngựa suốt mấy canh giờ... giờ đang xuống tay dọn dẹp đám thảo khấu với độ lạnh tanh y hệt, chẳng thèm hé răng nửa lời.
"... Cái quái gì thế?"
"Thường thì, tiền công của xà ích bèo bọt hơn lính hầu rất nhiều. Nhưng luôn có ngoại lệ."
"Cậu bớt cái kiểu nói chuyện vòng vo tam quốc ra vẻ ta đây đi, vô thẳng vấn đề giùm tôi cái được không?"
"À, bị bắt bài rồi."
"Này."
"Dù sao thì, cũng có những lúc xà ích kiếm được nhiều tiền hơn lính hầu. Đáp án đơn giản lắm. Chỉ cần tay xà ích đó khỏe ngang ngửa một hiệp sĩ là được."
"Gì cơ?"
"Đúng thế. Thường thì, trừ mấy kẻ chán sống ra, chẳng ai dại gì đụng vô xe ngựa của quý tộc. Nhưng mấy chuyến hàng vô danh tiểu tốt thì khác. Chúng hệt như miếng mồi ngon béo bở."
"Rồi sao? Nói trọng tâm đi."
"Thì tôi đang giải thích đây. Chị bớt ngắt lời tôi đi!"
"... Được rồi."
"Đám con buôn và bọn trọc phú mới nổi chỉ việc vung tiền mướn dân thám hiểm làm hộ tống, nhưng có vài tay xà ích lại nảy ra suy nghĩ, 'Sao mình không tự nâng trình lên nhỉ?' Bác xà ích tôi thuê chính là cái thể loại dị hợm đó đấy."
"Hiểu rồi. Tóm lại là, cậu đã vung tiền quá trán chứ gì?"
"Đúng thế. Bác ấy mạnh ngang một thầy phép bậc 2 đấy. Mấy thằng cướp tép riu đó sao làm khó được bác ấy."
"Hộc... cậu có thể nói sớm hơn mà."
"Từ giờ tôi sẽ rút kinh nghiệm."
Tiếng đao kiếm thỉnh thoảng vang lên bên ngoài cũng dần im bặt.
Và rồi, chỉ còn lại sự tĩnh lặng.
Một chiếc găng tay da vấy máu thình lình thò vào trong xe.
Bác xà ích vẫn câm như hến.
"Xong... rồi hả bác?"
Bác xà ích không thèm trả lời.
Bác chỉ gật đầu cái rụp.
Bác xà ích quay lại chỗ ngồi. Một cái bao tải kêu leng keng bị quăng cái rầm vào khoang hành lý của xe.
"Cái gì thế?"
"Da thú, áo giáp, và vũ khí lột được từ mấy cái xác chết. Phân chia chiến lợi phẩm của bác xà ích đấy, đừng có đụng vào."
"Rồi rồi. Nhưng mà... bác ấy bị câm à?"
"Bác ấy không nói được. Bác ấy bị cắt mất lưỡi rồi."
"Tại sao?"
"Tôi cũng chưa hỏi rõ ngọn ngành. Nhưng tôi khoái mấy người kín miệng, nên mới thuê người như bác ấy. Có thế thôi. Lý do tôi bật khiên cách âm lúc nãy... là vì tôi lo xa."
"Ra vậy."
"Dù sao thì, tới quán trọ rồi hẵng nói tiếp."
"Hả?"
"Bọn mình phải thắt lưng buộc bụng. Tụi mình mướn chung một phòng được không?"
"Này... nếu cậu thuê xà ích rẻ hơn, chẳng phải tụi mình dư dả mướn hai phòng sao?"
"Cũng đúng. Nhưng nếu tôi mướn tay xà ích rẻ hơn, thì một là đống bùa của tôi cạn sạch, hai là giờ này đầu hai đứa mình đã rụng lóc cóc dưới đất rồi."
Tôi cạn lời không cãi được Skyler.
Muốn cãi lắm, nhưng chịu chết.
Lát nữa tao tính sổ mày sau.
Cái thằng nhãi ranh này... chậc.
Skyler rút ví trả tiền phòng.
Tôi gân cổ lên cãi là nên mướn tầng hai của Hội Người Phiêu Lưu cho rẻ, nhưng bị gạt phắt đi. Lý do là Hội Người Phiêu Lưu không cho viết bùa.
Nhưng bù lại, nhóc đó chịu bao toàn bộ tiền phòng trọ khác.
Lúc đầu tôi còn làm bộ từ chối, nhưng... thú thật, tôi xót tiền túi lắm. Cuối cùng, tôi gật đầu cái rụp với lời đề nghị của Skyler và được nằm không hưởng thái bình ở chỗ xịn xò hơn Hội Người Phiêu Lưu mà chẳng mất đồng nào.
Và cuối cùng, câu chuyện của chúng tôi lại tiếp tục.
"Chúng ta tiếp tục cái đoạn đang nói dở trên xe ngựa nhé?"
"Về lý do tại sao cậu lại lảng xa Vua Điên hả?"
"Đúng thế."
"... Chà. Nói thật, tôi cứ tưởng cậu lấp liếm cho qua luôn rồi, nên bất ngờ phết."
"Trong mắt chị tôi là hạng người gì thế? Tôi tưởng từ bữa tới giờ tôi cư xử với chị cũng đàng hoàng lắm rồi... phải không?"
"Đâu có, chỉ là tự dưng linh tính mách bảo thế thôi."
Skyler săm soi vào chiếc gương mờ câm đặt ở góc phòng.
Sau khi ngắm nghía cái mặt mình từ đủ mọi góc độ, cậu nhóc quay sang hỏi tôi.
"Với cái nhan sắc này, chị không thấy tôi cũng đẹp trai ngời ngời sao?"
Thú thật, cậu nhóc đẹp mã lắm, nhưng tôi không có tâm trạng để khen ngợi.
"... Một thằng nhãi ranh mà cũng bày đặt nói ba cái chuyện này."
"Không, a..."
Skyler toan cãi lại, nhưng chẳng hiểu sao nhóc lại im bặt.
Toàn bộ diễn biến trông sượng trân, cứ như bị cắt ngang giữa chừng. Tôi thấy lấn cấn, nhưng trước mắt còn một đáp án tôi phải nghe cho bằng được.
"Quay lại chuyện chính đi. Tại sao cậu lại nằng nặc lảng xa Vua Điên?"
"Đơn giản thôi. Vì gã Vua Điên đó sẽ nhắm vào cả chị và tôi."
"... Tại sao?"
"Trước khi giải thích lý do, cho tôi hỏi thêm một câu nữa. Trả lời xạo cũng được. Đây là hỏi cho vui thôi, không nằm trong giao kèo."
"Được. Chốt. Câu hỏi là gì?"
"Có phải ký ức hồi nhỏ hay lúc mới lớn của chị bị đứt đoạn không?"
Câu hỏi nhạy bén thật.
Vì tôi mù tịt về mấy thứ cơ bản ở thế giới này... nên người ta sinh nghi cũng phải.
Phải đối phó sao đây?
Tôi hoàn toàn có thể nói huỵch toẹt ra là tôi ở một thế giới khác chui vào—nghe cũng lọt tai đấy. Nhưng tôi muốn giấu giếm thân phận của mình càng kỹ càng tốt.
Nhóc giấu tôi, tôi cũng giấu nhóc.
Nhóc bảo đây không phải giao kèo, chỉ là hỏi cho vui.
'... Chắc mẩm Skyler cũng thừa biết là mình sẽ trả lời xạo.'
Nếu nhóc đã muốn thế.
Thì tôi sẽ nói dối.
"Ừ. Không chỉ hồi nhỏ đâu, mà phần lớn ký ức của tôi bốc hơi sạch trơn rồi."
"Tôi nghĩ chị là vật thí nghiệm đấy. Bằng chứng là... trong lúc chị đang say giấc nồng vì cái lời nguyền ngủ gật, tôi đã lén xài bùa [Dò Xét]."
"Dò xét sao?"
"Đó là một tờ bùa đơn giản giúp soi ra hiện trạng của người khác. Tự tiện xài là phạm luật... nhưng giờ tôi xin lỗi thì chị bỏ qua nhé?"
"Không sao. Quan trọng hơn, cậu nói vật thí nghiệm là sao?"
"Làm quái gì có người nào mà gánh tới 7 lời nguyền vĩnh viễn và 5 ơn huệ vĩnh viễn cơ chứ."
... Những con số nghe quen tai quá.
'Điểm xấu và điểm tốt. Số lượng khớp y chang.'
Hóa ra những cái tôi chọn lúc nặn nhân vật lại hiển linh thành lời nguyền và ơn huệ ở cái thế giới này. Nếu vậy thì, Skyler đã hiểu sai bét về tôi rồi.
Mà thôi... giờ tôi cũng chẳng buồn thanh minh làm gì.
'Tạm thời cứ để sự hiểu lầm này mang lại lợi lộc cho mình.'
Tôi vẫn chưa đặt trọn niềm tin vào Skyler. Thế nên, tôi sẽ không trả lời. Đi đường chung đâu có nghĩa là phải ruột để ngoài da, đúng không?
"Thế rồi sao?"
"Lý do ký ức của chị bốc hơi dễ òm. Đám thầy phép là cái loại mắc chứng cuồng kiểm soát các biến số, nên bọn chúng đã xóa sạch ký ức của chị vì sợ chị làm hỏng bét kế hoạch của chúng."
"Chuyện đó thì dính líu gì tới cái chuyện cậu lảng xa Vua Điên?"
"Chẳng có mấy thế lực đủ sức dung túng, luân chuyển và nhồi nhét chừng đó ơn huệ và lời nguyền đâu."
"... Và Vua Điên là một trong số đó sao?"
Tôi thoáng chìm vào suy nghĩ.
May mắn thay, não tôi vẫn nhảy số lanh lẹ. Đầu óc tôi vẫn xoay chuyển với tốc độ bàn thờ.
Nhờ vậy, tôi đã nhìn thấu cái trò lừa đảo của Skyler đang diễn ra ngay trước mắt.
'Nói cho đúng thì, cậu nhóc không nói dối. Mọi thứ nhóc kể đều là sự thật. Nhưng rõ rành rành là tôi đã hỏi lý do tại sao Skyler lại lảng xa Vua Điên. Chứ không phải lý do tại sao tôi phải né lão.'
Nói cách khác, cậu nhóc vẫn đang đánh trống lảng.
Cậu nhóc khôn khéo lôi những sự thật khác ra làm bia đỡ đạn hòng giấu nhẹm đi lý do của mình.
'Lì lợm thật.'
Cứ thế này mà buông xuôi thì tôi thiệt thòi quá.
Ít ra cũng phải moi được tí gì chứ nhỉ?
Cái tài ăn nói là phải biết lựa thời thế, đoán tình hình, nhảy số cho lẹ, và chộp lấy lợi thế về phía mình.
Dẫu cho đầu óc có như nào, miệng lưỡi tôi vẫn cứ tự động ngoắt ngoéo để giành lấy phần thắng.
Ngay lúc này, Skyler đang cố tình lảng tránh cái ruột của câu hỏi.
Rõ rành rành là tôi hỏi tại sao "Skyler" lại lảng xa Vua Điên. Chứ không phải tại sao "tụi mình" phải né lão.
"Giờ thì cậu định trả lời câu hỏi của tôi chưa?"
"... À, chị không sập bẫy à."
Skyler thở dài thườn thượt rồi bắt đầu câu chuyện của mình.
[Bạn nhận ra rằng muốn mồi chài thằng nhóc này thì vòng một phải nảy nở. Ngặt nỗi, bạn vừa lép kẹp lại còn chẳng có lòng bao dung. Không những mồi chài thất bại, bạn còn đối diện nguy cơ bị bắt quả tang. Đó là hậu quả của lòng dạ hẹp hòi đấy.]
'... Ê.'
Mấy lời lải nhải của cái bảng thông tin nghe y như đang mỉa mai tôi. Không, nó đích thị là đang kháy đểu tôi.
Cái thứ chết tiệt này cứ lặn mất tăm lúc cần thiết, quăng ra mấy cái lựa chọn quái gở, rồi lại hiện nguyên hình mấy cái điểm phạt ngay lúc dầu sôi lửa bỏng—có phải nó đang cố tình chơi tôi không?
Skyler bỗng trừng mắt nhìn tôi.
"Chị vừa giở trò gì thế?"
"Tôi lỡ thôi."
"... Đòn tấn công tâm trí của chị cũng mượt đấy, 'lỡ' cơ à."
"Chỉ là hiểu lầm thôi."
"Khiên cách âm vẫn đang bật đấy, có gì muốn khai thì khai mau đi."
"..."
"Ai cũng có bí mật muốn giấu giếm. Nhưng đi chung đường thì cũng nên ngửa bài vài chuyện. Nhất là... về đống lời nguyền và ơn huệ chị đang gánh trên người."
Câu chuyện đang lái sang chiều hướng bất lợi cho tôi. Tôi bị nắm thóp mất rồi.
Mà này... cậu nhóc đánh hơi được cái trò quyến rũ của tôi sao?
Mấy cái lựa chọn này là một loại ma thuật à?
'Đầu tôi nhức bưng bưng.'
Dòng suy nghĩ cứ bị nghẽn lại ở khúc nào đó. Cảm giác như tôi lại đang ngu đi.
Dù có bị tắc nghẽn, não tôi vẫn chưa đến mức đóng băng. Tôi vẫn còn nghĩ được. Nước cờ nào là khôn ngoan nhất lúc này? Tôi tự vấn mình. Và câu trả lời cũng mau chóng hiện ra.
Dù có đần độn đi, tôi vẫn còn dẻo miệng mà.
Thế nên tôi mới chọn tài ăn nói đó chứ.
"Có qua có lại."
"Hả?"
"Nếu cậu muốn tôi thành thật, thì cậu cũng phải thành thật với tôi. Thế mới công bằng chứ, đúng không?"
"Được thôi. Tôi sẽ hỏi trước, rồi tới lượt chị. Chốt nhé?"
"Ừ. Cậu muốn hỏi gì?"
"Nói cho tôi nghe về mấy lời nguyền của chị đi. Nhất là cái lời nguyền quái đản cứ đúng một ngày là lại tái phát một lần ấy."
Lời nguyền.
Lời nguyền sao?
Tôi cũng chẳng đến nỗi tịt ngòi không hiểu ý cậu nhóc.
'Chắc nhóc đó đang nói về mấy cái điểm xấu mà mình chọn. Cái bệnh ngủ gật ngày nào cũng tái phát chắc chắn đã bị để ý rồi.'
Chẳng lẽ nhóc đó có tờ bùa dùng để soi điểm xấu của người khác sao?
Cái lúc tôi lăn đùng ra ngủ, nhóc đó dư sức săm soi tôi. Tình hình này không chối được rồi. Có lẽ cứ nói thẳng nói thật thì hơn.
"Tôi hay sợ sệt, hay ốm vặt, ăn bao nhiêu cũng chẳng mập lên nổi, cứ nhúng tay vào việc quan trọng là lại làm hỏng bét, đi bộ tí xíu là đã mệt đứt hơi, đụng nhẹ cái là chảy máu, và cứ mỗi ngày lại lăn ra ngủ một lần."
"Thế... cũng nhiều phết đấy. Tôi thừa biết trên người chị có lắm trò, nhưng không ngờ lại dồn một đống thế này."
"Cậu thấy sao?"
"Gần như không thể phá giải, đồ nghề cần thiết thì khó kiếm vô cùng, thế mà chúng lại chẳng làm tổn hại gì đến tính mạng của chị... một mớ hỗn độn kỳ lạ. Cứ như có người cố tình an bài vậy."
"Phá giải sao?"
"Lời nguyền nào cũng phá giải được hết. Chỉ cần đồ nghề và chuẩn bị kỹ càng là xong. Nếu không đủ sức, thậm chí có thể lấy độc trị độc bằng những lời nguyền khắc chế. Mấy cái lời nguyền ghim trên người chị là vĩnh viễn à? Hay chỉ một thời gian thôi?"
"Chắc là vĩnh viễn đấy."
"Thế thì tôi chịu, không giải nổi đâu."
"Tại sao?"
"Lời nguyền vĩnh viễn cần một cái giá phải trả cực kỳ đắt. Vốn dĩ lời nguyền được sinh ra là để lấy mạng kẻ thù ngay tức khắc, hoặc hành hạ cho tới chết—chứ chẳng ai rảnh rỗi duy trì trạng thái dở sống dở chết cho kẻ thù mãi đâu. Chẳng mấy thầy phép nào lại đi phí phạm thứ quý giá như thế cho một kẻ họ chỉ muốn hành hạ mua vui."
Vậy là chẳng có cách nào phá giải rồi. Nhưng liệu có lấy độc trị độc được không nhỉ?
'Thú thật, tôi cũng chẳng trông mong gì mấy.'
Lúc tạo nhân vật, tôi đã ráng né mấy cái đặc điểm không thể khống chế được, và tôi cứ đinh ninh là mình chỉ gánh mấy cái không làm rớt mạng thôi chứ.
'Giờ nghĩ lại, đúng là ngu ngốc. Chơi lần đầu thì cứ nhằm cái hướng nào mạnh nhất mà nặn, chả thèm đoái hoài tới cái cốt truyện làm gì cho mệt.'
Dù sao thì tôi cũng còn vớt vát được vài điểm cộng khá hữu ích.
'Với cái điểm Người đi đường, chắc chuyến này cũng có dịp đem ra xài chứ nhỉ?'
Không phải "chắc sẽ có" đâu—mà là bắt buộc phải có. Nếu không được xài thì tức chết mất. Chết thật ấy chứ!
"... A."
"Có chuyện gì sao?"
"Tôi quên béng mất."
"Cái gì cơ?"
"Tới lượt tôi hỏi. Đúng không?"
"... Đúng rồi."
Skyler hồi hộp chờ câu hỏi của tôi.
Thú thật... cái điệu bộ căng thẳng này của cậu nhóc tôi mới thấy lần đầu.
Giờ trông cậu mới đúng chuẩn một đứa trẻ, làm tôi bất giác muốn mỉm cười. Vì nhẹ nhõm chăng? Hay vì nhận ra đối phương cũng chỉ là con người bằng xương bằng thịt như mình? Chà, tôi cũng không rõ nữa.
Dù sao thì, để tôi nghĩ xem nên hỏi gì. Tốt nhất là bóc trần được ý đồ của Skyler.
"Cậu có quyền nói dối mà."
"Tôi không làm vậy được."
"Hả?"
"Dù sao tôi cũng là thầy phép. Dù chỉ là một kẻ nửa mùa không biết niệm chú mà chỉ xài bùa, thì rốt cuộc vẫn mang danh thầy phép."
"Thầy phép không được nói dối à?"
"Nói cho đúng thì, chúng tôi phải biết giữ mồm giữ miệng và giữ trọn giao kèo. Ma thuật chỉ được ban cho những ai biết tự đặt mình lên bàn cân để đong đếm."
"Nghe lùng bùng lỗ tai quá."
"Đừng có nhăn mặt trước mấy phép ẩn dụ đơn giản thế. Trông chị đần lắm đấy."
"... Chậc."
Vì tôi không nói dối, nên cậu cũng không được phép nói dối—ra là vậy sao?
'Khó nhằn đây.'
Ít ra thì tôi cũng moi được cái sự thật là Skyler sẽ trả lời rành rọt câu hỏi của tôi, và giờ là lúc tung đòn quyết định. Nên hỏi gì đây?
Bao nhiêu là thắc mắc trong đầu, nhưng chỉ được chọn một.
Để xâu chuỗi lại vài câu hỏi đã.
Điều cốt lõi là...
Tại sao Skyler lại chung đường với mình? Sao lại giang tay cứu mình? Cậu nhóc biết bao nhiêu về mình? Cậu... đang toan tính điều gì từ mình?
'Và tại sao cậu nhóc lại cứ nằng nặc đòi né Vua Điên?'
Thật lòng mà nói, tôi tò mò muốn chết cái dòng chữ hiện ra lúc tôi dụ dỗ cậu nhóc thất bại ấy.
Nhưng nếu một kẻ lơ ngơ chẳng biết luật lệ thế giới này là gì mà lại tuôn ra mấy câu hỏi móc họng đó, kiểu gì chả bị nghi ngờ.
Được rồi. Chốt.
"Sao cậu cứ nằng nặc đòi lảng xa Vua Điên thế? Ý tôi là... sao cậu thà đi đường vòng dài ngoằng để lên Kinh Thành chứ không muốn bén mảng tới lãnh địa của Vua Điên?"
"À."
"Hửm?"
"Nãy giờ chị giả ngu đấy à?"
"Ý cậu là sao?"
"Một người nhăn mặt chê mấy câu ẩn dụ đơn giản vì đau đầu thì làm sao hỏi móc họng được thế."
"Cậu nói khó nghe quá đấy."
"Hộc... đằng nào thì chị cũng hỏi rồi, tôi sẽ trả lời. Đáp án của tôi là—" Skyler vừa toan mở miệng.
Thì cái khiên ma thuật vỡ toang.
Những mảnh vỡ trong suốt như pha lê văng tung tóe, và âm thanh bên ngoài ập vào tai như sấm sét. Một cú sốc toàn thông tin.
Cỗ xe ngựa lọc cọc bỗng thắng gấp.
Nó không hề dừng lại kiểu vấp phải đá hay kẹt bánh xe. Là bác xà ích cố tình ghìm cương ngựa lại.
'... Chuyện chẳng lành rồi.'
Luồng không khí sắc lẹm như dao cắt. Da tôi sởn gai ốc như thể chỉ cần nhúc nhích là bị đâm xuyên người. Tôi đánh hơi thấy có vài kẻ đang bao vây bên ngoài.
Skyler và tôi căng mắt dòm ra ngoài, toàn thân cứng đờ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn