Chương 41: Tới Tháng.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Sự tĩnh mịch chẳng thể nào chen chân vào cái xe ngựa cứ xóc lên xóc xuống nảy bần bật này.
Cứ hễ bầu không khí chùng xuống, Selina, trông bộ dạng như đang trăn trở điều gì, lại lật đật khơi mào mấy chủ đề mới.
Chuyến đi tới Kinh Thành đã bị lùi lại vì giấc ngủ nướng của cô, nên giờ cô cứ phải lấm lét để ý thái độ của Skyler.
Đám thầy phép là cái loại luôn tỉ mẩn đong đếm từng sợi thời gian, không gian, luật lệ và lời hứa.
Kế hoạch của chúng cũng rập khuôn y chang vậy.
Dẫu cho Skyler đã đánh mất trái tim thần thánh và chỉ còn là một thầy phép nửa mùa, cái nết cốt lõi của nhóc vẫn chẳng xê dịch chút nào.
Từ lúc Selina mở mắt, cái bản mặt nhóc cứ toát ra một thứ ánh sáng kỳ quặc, và cái sự diễn giải của cô rằng nhóc đang cáu kỉnh cũng chẳng trật đi đâu được. Chỉ là một kiểu cáu kỉnh khác bọt thôi.
"Tụi mình sắp tới thành phố nào vậy?"
"Tôi thấy tốt nhất tụi mình cứ bám theo đường bờ biển mà đi."
Câu trả lời của Skyler lạnh ngắt như sương giá mùa đông.
Nhìn ngang dòm dọc kiểu gì thì rành rành nhóc đang bốc hỏa.
Tôi đành tảng lờ như không có chuyện gì và tiếp lời.
"Thiệt hả?"
"Đáng lẽ đi thẳng từ phương Bắc xuống là lẹ nhất, ngặt nỗi đường sá chẳng ra hồn, mà dọc đường lại đứt bóng mấy cái thành phố lớn."
"Sao lại thế?"
"Thì lẽ thường, thành phố mọc lên gần bờ biển hay nguồn nước thì mới phất lên được. Chuyện thường tình mà."
"Có phải cậu đang nổi cáu không?"
"Làm gì có. Dạo này tôi có cái cớ gì để nổi cáu đâu?"
Từng lời Skyler thốt ra sắc như dao cạo, còn cái cau mày thì y chang đang kiếm chuyện.
'Không, cậu đang bốc hỏa rành rành ra đó! Mà cái cớ để cậu cáu thì thiếu cha gì!'
Nhóc còn chẳng thèm đoái hoài tới cái câu hỏi đầu tiên của tôi, cứ lải nhải chuyện đường sá với ba cái lý luận suông.
Cáu thì xả ra cho xong. Thà gào toáng lên còn dễ thở hơn cái kiểu ngâm cái bầu không khí sượng trân này. Bộ tôi khoái lăn ra ngủ lắm chắc!
... Dẫu có nghĩ bụng thế, lỡ mà Skyler vặn lại, "Thế cớ sao chị lại ngủ?" chắc tôi cũng câm nín chẳng biết chối kiểu gì.
'Chà, khai thật là tại cái Bảng Thông Tin thì chắc mẩm tôi sẽ bị tống vào nhà thương điên mất. Nhóc biết tỏng tôi bị bệnh ngủ gật, nhưng trước giờ tôi chưa từng ngủ li bì tới vậy.'
Ở cái cõi Trung Cổ này, tự dưng lăn ra ngủ như chết, rồi lảm nhảm bị một thế lực vô hình nào đó trù ẻo, hay nhìn thấy mấy thứ quái dị thì kết cục sẽ ra sao?
Tiếc là, cái cõi này đâu chỉ đơn thuần là Trung Cổ, nên cái màn bị gán mác phù thủy rồi trói lên cọc thiêu sống thì chẳng có cửa xảy ra đâu.
Mấy trò phù thủy làm được thì đám nhà giả kim hay thầy phép cũng dư sức làm. Cái danh "phù thủy" chẳng qua chỉ là cái mác khác để gọi mấy nữ thầy phép thôi.
Để tôi đổi câu hỏi nhé.
Ở cái thế giới kỳ ảo Trung Cổ này, một kẻ cứ lải nhải dòm thấy mấy thứ dị hợm thì sao? Những thứ kỳ bí mà người phàm chẳng soi ra được?
Câu trả lời: bị lôi tuột vào tháp ma thuật để làm chuột bạch thí nghiệm.
'Nội mấy cái vụ Skyler vô tình buột miệng kể cũng đủ thấy tụi nó rành rành là băng đảng tội phạm rồi. Sao tới giờ vẫn còn nhởn nhơ thế nhỉ?'
Nếu hỏi phần trước có tháp ma thuật không, thì ừ, có chứ.
Tuy nhiên, cái tháp ma thuật mà Skyler đang nhắc tới nghe chừng khác bọt hẳn so với cái tháp trong phần trước.
Nếu cái tháp ngày xưa thuần túy là thánh đường của tri thức và nghiên cứu, thì cái tháp đời mới này đã tha hóa thành một con quái vật xía mũi vào chiến tranh, chính trị, và sẵn sàng vấy bẩn tay mình bằng đủ loại tội ác.
'Đáng lẽ phải nghe hai tai mới phải đạo, nhưng thú thực, tôi chẳng mảy may nghi ngờ lời Skyler chút nào.'
Tôi dán mắt vào Skyler, kẻ nãy giờ cứ im như thóc.
Đánh hơi thấy ánh nhìn của tôi, nhóc quay đầu lại và chạm mắt tôi.
"... Bùa của chị lại bong ra rồi kìa."
"Hả?"
"Đôi mắt chị lại biến thành màu hồng rồi."
Biết đâu cái mớ hỗn độn tôi dòm thấy trong mộng lại vận vào đôi mắt thật cũng nên. Tôi chẳng dám chắc ba cái thứ trong mộng đó có phải hàng riết không, nhưng rõ ràng nó đã lây lan ra ngoài đời thực rồi.
"... Chắc không sao đâu."
"Mấy cái thành phố tụi mình ghé ngang nãy giờ toàn xó xỉnh nhà quê. Càng lết lại gần Kinh Thành thì càng phải tém tém lại."
"Tại sao?"
"Tôi nhớ mười mươi là đã thông não cho chị về ba cái thế lực đang rình rập cướp cái thân xác chị rồi mà."
"À, ừ."
"Mấy thành phố sầm uất kiểu gì chả có cả tháp ma thuật với nhà thờ chình ình ở đó. Cái thành phố này thì chỉ lác đác mỗi tháp ma thuật thôi, cơ mà..."
"... Cậu mới nói cái quái gì cơ?"
"Gì?"
"Không, cái câu cậu vừa thốt ra ấy."
"Mấy thành phố sầm uất kiểu gì chả có cả tháp ma thuật với nhà thờ..."
"Không, sau cái đoạn đó kìa."
"Cái thành phố này chỉ có tháp ma thuật thôi."
"Sao tụi mình lại tự đâm đầu vào cái thành phố có tháp ma thuật cơ chứ?!"
Tháp ma thuật là cái ổ băng đảng đâu chỉ rảnh rỗi bắt cóc người ta mà còn lén lút mổ xẻ cơ thể người. Đám sở hữu cơ thể đặc dị cứ lảng vảng gần tháp ma thuật là lãnh đủ. Lỡ mà sa vào tay bọn chúng thì tự xử cho xong.
Vừa mới hù dọa tôi xanh mặt xong, giờ nhóc lại phán xanh rờn là tụi mình đang lết xác tới cái thành phố có tháp ma thuật sao?!
Nhóc muốn mưu sát tôi à? Hay nhóc định chốt sổ chuyến đi này rồi đem tôi đi cân ký bán cho tháp ma thuật?
Công nhận, từ đầu chí cuối chỉ có tôi là ảo tưởng cái gọi là tình đồng đội, thú thực tôi chỉ là cái rơ-moóc lẽo đẽo theo cuộc phiêu lưu của Skyler thôi.
Trừ cái việc biết tỏng đích đến cuối cùng là Kinh Thành ra, tôi mù tịt về mục đích thật sự của Skyler.
Tại sao nhóc lại giang tay giúp tôi, tại sao lại đèo bòng tôi theo, tại sao tôi cứ soi thấy cái bóng hình chững chạc của Skyler mỗi khi nhóc xài phép! Tôi mù tịt chẳng biết gì sất!
"Chị có dòm tôi bằng cái bản mặt đó cũng chẳng thay đổi được gì đâu."
"Nhưng chẳng phải cậu vừa hù tháp ma thuật là cái chốn rùng rợn lắm sao!"
"Tôi đâu có phán tháp ma thuật là một băng đảng duy nhất."
"... Hả?"
"Hồi nảo hồi nào, tháp ma thuật cắm rễ ở tháp chính rồi phân nhánh ra các trường phái. Giờ thì mấy cái trường phái đó cắn xé lại tháp chính vì lệch pha quan điểm, rồi xé lẻ ra hoạt động độc lập luôn rồi."
"Thế tức là sao?"
"Chà, chắc tôi phải tạ lỗi trước. Tôi quên béng mất phải thông não cho chị vì lỡ quên mất chị rỗng tuếch mấy cái kiến thức căn bản này."
"Này."
"Selina, làm ơn tém tém lại cái trò dồn ma thuật vào mắt chỉ vì chị đang cáu đi."
Ối.
Trong vô thức.
Tôi lật đật thu lại mớ ma thuật đang tích tụ trong đôi mắt rồi ém nhẹm nó vào lại cơ thể.
Skyler thở dài thườn thượt rồi tiếp tục bài diễn văn.
Dẫu tôi có lỡ làm cái trò lố bịch, nhóc có nhất thiết phải thở dài sườn sượt rồi xát muối vào mặt tôi thế không?
Chắc tại cái xác này là đàn bà, nên cái nết của tôi cũng dở chứng ẻo lả theo, hở tí là cáu bẳn vớ vẩn. Thú thiệt... tôi chỉ muốn nổi điên lên mà chẳng cần cớ gì sất.
Không, thời buổi nam nữ bình quyền mà mang cái tư tưởng đó thì độc hại quá không?
'... Khoan đã.'
Hình như tôi vừa vỡ lẽ ra điều gì. Dẫu tôi cầu trời khấn phật đừng phải thế, nhưng chẳng còn cái cớ nào lọt tai hơn.
Trên cái chặng đường tới cái thành phố ngập tràn cối xay gió và đồi hoa tulip, tôi đang vướng phải một cái rắc rối cấp bách hơn nhiều.
[Cái thành phố này là...] Bảng Thông Tin nhảy xổ ra, nhưng tôi lơ luôn.
Skyler bên cạnh vẫn cứ thao thao bất tuyệt lý giải tại sao cái tháp ma thuật tụi tôi sắp lết tới lại an toàn, nhưng mớ lý thuyết đó chẳng lọt tai tôi chữ nào.
Giờ có chuyện quan trọng hơn nhiều so với bài diễn văn của nhóc.
Lải nhải một mình hồi lâu, Skyler có vẻ đánh hơi thấy điềm lạ khi tôi cứ câm như hến, nhóc đứt quãng bài diễn văn rồi dòm tôi.
Tới lúc Skyler phát giác ra cái bản mặt xanh xao của tôi và hỏi thăm xem tôi có sao không, tôi chẳng thể nào diễn nét bình thản được nữa.
Trên cõi đời này có những thứ dẫu cô có ráng lấp liếm cỡ nào cũng chẳng giấu được. Rốt cuộc, Skyler đành phải cất lời.
"Chị không sao chứ?"
"Không."
"... Có chuyện gì thế?"
"Chắc tôi bị say xe rồi."
"Xưa nay chị ngồi xe ngựa có bao giờ say đâu."
Bụng dạ tôi lộn tùng phèo, và ba cái câu chuyện phiếm này chỉ làm tôi thêm cáu tiết. Tôi muốn vặn lại sao Skyler cứ tra khảo tôi mãi thế.
Nhưng cái sự cáu kỉnh của tôi chẳng có cái cớ nào lọt tai cả.
Đúng vậy. Chẳng cần cớ gì, cũng chẳng theo cái logic nào, tôi chỉ đơn thuần là mất kiểm soát cảm xúc thôi.
Nó khác bọt hẳn cái lúc trí thông minh của tôi tụt dốc vì Bảng Thông Tin dở chứng. Và tôi thừa biết tại sao mình lại giở chứng thế này.
Nhưng tôi ước gì chuyện đó không phải là thật! Làm ơn đi!
"Skyler."
"Sao."
"Tới nơi, tụi mình kiếm nhà trọ ngả lưng một bữa trước được không?"
"... Một phòng."
"Không, hai phòng."
"Được rồi, tôi biết rồi."
Cái ánh mắt lo âu của nhóc tự dưng làm tim tôi hẫng một nhịp.
Một thứ cảm xúc khác hẳn sự quan tâm hời hợt.
Trong một khoảnh khắc, tôi muốn cái vẻ lo lắng đó cứ mãi vương trên mặt nhóc, nhưng rồi lật đật lắc đầu quầy quậy vì xấu hổ.
Dẫu chỉ loé lên trong chớp mắt, tôi đã lỡ nảy sinh cái ý nghĩ thảm hại rằng lỡ mình cứ diễn nét ốm yếu thì nhóc sẽ dán mắt vào mình mãi.
Thật đáng xấu hổ.
Skyler dòm tôi bằng ánh mắt kỳ dị lúc tôi tự dưng lắc đầu quầy quậy.
Sự lo âu trong đôi mắt nhóc vơi đi phần nào. Tôi thấy hụt hẫng. Lồng ngực tôi thắt lại.
Ma thuật yếu ớt lại cuộn xoáy trong đôi mắt tôi. Cái bóng dáng Skyler lại đè lên cái hình ảnh "Skyler lớn" mà tôi từng soi thấy.... Cái nhan sắc đó đúng là gai mắt.
Tôi giải tán mớ ma thuật.
.
.
.
Thời gian thoi đưa, tôi phi thẳng lên chiếc giường trong căn phòng của mình ngay tắp lự.
Bầu trời đã sập tối.
Tôi cảm giác có thứ gì đó đang rỉ ra khỏi cơ thể. Cái cảm giác y chang lúc đái dầm hồi lên bốn. Nhưng tôi là người lớn rồi cơ mà.
Tim đập chân run, tôi rón rén cởi bỏ mớ quần áo rồi xếp gọn lại.
Quả nhiên, cái điềm gở của tôi cấm có sai.
Sự thật phơi bày trong căn phòng này đã chốt hạ cái thân xác tôi đích thị là "nữ" 100%.
Chẳng có lấy một bộ đồ sơ cua... chuyện quái quỷ gì đang diễn ra thế này?
'Điên mất thôi.'
Mùi máu thoang thoảng quẩn quanh căn phòng. Dẫu cơ thể tôi chẳng bốc mùi gì, nhưng tôi bó tay với cái mùi xộc lên từ bên ngoài.
Tôi cứ đinh ninh cái đặc quyền tối thiểu của trò chuyển giới là hóa thành một mỹ nữ chẳng bao giờ tồn đọng chất thải cơ chứ.
Cốc cốc.
Có người gõ cửa. Là hơi hướm của Skyler.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn