Chương 14: Buổi Trình Diễn Đầu Tiên
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi thẫn thờ dán mắt lên trần nhà.
Dưới tầng trệt của Hội Người Phiêu Lưu hơi ồn ào. Tự dưng tôi muốn lánh đi khỏi mớ âm thanh đó.
Mới buông cây đàn xuống chưa đầy một nén nhang, mà mấy ngón tay tôi đã táy máy, chực chờ tìm lại nó. Cảm giác này giống hệt như một kẻ nghiện.
Nói ra thì hơi nực cười, nhưng có vẻ tôi đâm ra nghiện thứ âm nhạc do chính mình gảy nên.
Thú thật thì, cái đám đang nhậu nhẹt bù khú dưới nhà cũng hơi ồn ào... nhưng đó chưa phải lý do chính.
Chỉ là tự mãn chăng...? Cái cảm giác kiểu "Chà, mình gảy hay thế cơ à, giỏi quá đi mất"—kiểu kiểu thế.
Tôi cứ tự gảy đi gảy lại độc một khúc nhạc đó.
Cái khúc nhạc tôi từng nghe trong rừng.
Gảy mải miết đến quên cả dừng lại, gảy cho tới khi da đầu ngón tay tôi tróc ra và rát buốt mỗi lần chạm vào dây đàn.
'... Đau quá.'
Chẳng mất nhiều thời gian để tôi nhớ ra cách ngừng lại. Cơn đau đúng là thứ có sức mạnh đáng nể.
Rành rành là tôi đã chơi đàn tàn phá cả cơ thể... nhưng sao tôi lại thấy trống rỗng thế này?
Tôi vẫn cảm thấy thiếu vắng điều gì đó. Có thứ gì đó chưa được thỏa mãn.
Đến lúc đó tôi mới bắt đầu suy nghĩ về việc chơi đàn. Sao tôi lại gảy đàn? Tại sao tự dưng tôi lại thích gảy đàn trong khi tôi vốn chẳng mặn mà gì với âm nhạc hay đàn đóm?
Thật vô lý.
Rõ ràng tôi đã mạnh miệng tuyên bố với người đàn bà bí ẩn kia rằng tôi sẽ sống sót dưới tư cách một "người hát rong", nhưng điều đó đâu có nghĩa là tôi sẽ sống như một kẻ chuyên đi mua vui bằng tiếng đàn.
Con đường trải sẵn cho tôi tình cờ là của người hát rong, và tôi đã chọn bước lên con đường đó.
Thay vì thích chơi đàn, tôi lại muốn trở thành một thứ gì đó khác biệt.
Lúc đó tôi mới chợt nhận ra mình thật sự muốn gì.
Tôi ngẩng mặt lên và đối diện với chính mình.
Người hát rong suy cho cùng cũng chỉ là những kẻ hám danh và muốn được chú ý.
Chị ta đã nói thẳng ruột ngựa thế cơ mà.
Ngay cả khi tôi ngu muội đi, đánh mất lòng tham, và cái cớ để gảy đàn mờ nhạt dần, thì cái nghề hát rong vẫn khư khư giữ lấy bản chất đó.
'... Kẻ hám danh.'
Đúng vậy. Cái thứ mà tôi gảy mỏi tay vẫn chẳng lấp đầy được... đó là vì không có ai nghe cả.
Hiểu ra nguồn cơn, tôi lập tức tìm cách chống chế cho sự vô lý của mình.
Tôi, kẻ nãy giờ cứ chăm chăm đi tìm mấy việc nhẹ lương cao để sống sót trong cái thế giới này, lại quên béng đi cái chuyện kiếm tiền bằng cách gảy đàn cho thiên hạ nghe.
'Không đúng, mình cũng có thể kiếm tiền bằng cách đó mà. Hát dạo chẳng hạn.'
Lý do xàm xí thật. Nhưng lúc này tôi không cần một cái lý do đàng hoàng. Tôi chỉ cần một cái cớ để gảy đàn thôi.
Đúng vậy. Lúc này đây, tôi... muốn được người khác ngước nhìn.
Tôi chẳng hiểu tại sao. Có khi nào tôi bị cái vỏ bọc này nuốt chửng rồi không. Hay do trí óc tụt dốc nên đầu tôi có vấn đề rồi.
Chỉ là.
Ừ. Đâu phải lúc nào người ta làm gì cũng cần phải có lý do.
Lâu lâu cũng phải để bản thân làm điều mình thích chỉ vì mình muốn thế.
Phải không?
Tôi đã quyết xong và viện cớ thành công.
Giờ thì chỉ việc ôm cây đàn sáu dây và cho thiên hạ thưởng thức cái khúc nhạc tôi vừa gảy trong vô thức.
Tôi đặt chân lên bậc thang rồi bước tới.
Mỗi bước bước xuống, tôi lại thấy tim mình lơ lửng thêm một chút.
Nỗi sợ tan biến.
Tôi cảm nhận được những ánh nhìn, sự chú ý của mọi người đang đổ dồn vào tôi.
'Cái cảm giác lâng lâng, rạo rực đến lạ lùng này. Cái cảm xúc trào dâng không thể giấu giếm này đích thị là sự mong đợi... đúng không?'
Những khán giả kia đang dõi theo tôi. Chỉ cần sự hiện diện của tôi cũng đủ gom tất cả ánh mắt lại một chỗ. Tôi có cái duyên đó, sức mạnh đó.
Tôi biết cặp mắt màu hồng của mình lại đang lấp lánh rạng ngời.
Skyler đã dặn tôi phải che giấu chúng đi, nhưng tôi chẳng hề muốn làm vậy. Ít nhất là không phải lúc này, không phải giây phút này.
Một lựa chọn ngu muội, một ý nghĩ ngu ngốc. Nhưng tôi đã chốt rồi. Tôi đã quá ngán ngẩm cái cảnh phải sống chui lủi, giấu giếm rồi.
'Vai mình nhẹ hẫng.'
Có một điều người ta hay hiểu sai về cái tên người hát dạo.
Vốn dĩ người hát dạo có hai cái tên. Cái tên đầu tiên là người hát rong, tức là người cất lên những khúc hát. Cái tên còn lại là người mua vui, tức là kẻ pha trò.
Lúc này đây, tôi là một người hát rong.
Thế nên, tôi phải hát.
Cái thời mà người hát rong được đón rước linh đình ở các thành phố lớn, và ngay cả khi đang gảy đàn giữa chốn can qua, gươm đao cũng tự động né họ ra—cái thời đó đã trôi xa lắm rồi.
Giờ họ chỉ là những kẻ thỉnh thoảng được gọi tới mua vui ở mấy cái quán rượu nhỏ, hội hè, sự kiện, hay để chọc cười thiên hạ.
Nhưng dẫu vậy, vẫn có biết bao người hát rong tiếp tục cất cao tiếng hát.
'—Sao tôi lại tỏ tường mấy chuyện này nhỉ?'
Không sao cả.
Dù sao thì đó cũng chẳng phải chuyện to tát.
Gạt đi mọi băn khoăn, tôi đi thẳng tới cái góc vắng của quán rượu.
Tôi lôi kéo ánh nhìn của mọi người về một góc tối om, nơi ánh đèn trần chẳng chiếu tới nơi tới chốn, một góc bỏ xó chẳng có nổi một bộ bàn ghế đàng hoàng.
Và, tôi ì ạch khệ nệ bê mấy cái bàn gần đó vào góc. Tôi kê ghế lên trên bàn.
Nhưng sức tôi yếu quá. Tôi định đẩy đi mà chúng chẳng nhúc nhích; tính nhấc lên thì lại không nổi.
Cuối cùng, tôi đành nhìn sang những người khác.
Đám thám hiểm liếc nhìn nhau một thoáng rồi lục tục đứng dậy phụ tôi một tay.
Mắt tôi cay xè. Khi nhắm mắt lại, nước mắt trào ra.
Tôi lấy tay áo quệt ngang dọc. May mà chẳng ai thấy.... Chắc có một người thấy, nhưng không phải kẻ tôi cần bận tâm.
Skyler đang nhìn tôi.
Tôi nhìn cậu nhóc và mỉm cười.
Tôi khẽ vẫy tay. Chào cậu nhóc.
'Xin chào.'
Cậu nhóc nhăn mặt.
Không có lời đáp lại.
Một lát sau, Skyler lôi trong túi ra một tờ bùa và lập tức dùng phép đốt nó. Rồi cậu nhóc lảng tránh ánh mắt tôi.
'... Ánh sáng chói lòa, sức mạnh thánh thần sao?'
Không quan trọng.
Giờ là lúc chờ đợi.
Lúc tôi đang thả hồn đi vắng, sân khấu đã dựng xong.
Tôi cẩn thận dời ngọn nến đặt trên bàn lên trên cùng. Sau đó, tôi ngồi lên chiếc ghế được kê trên bàn.
Tôi vắt chéo chân. Cẩn thận đặt cây đàn lên đôi chân vắt chéo. Sức nặng của nó đè trĩu chân tôi.
Kiểm tra lại dây, tôi gảy thử từng dây một.
Cả dây và phím đàn đều ổn thỏa.
Nhịp điệu: Nhanh.
Mọi người trố mắt nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh như bọn trẻ con. Tôi cũng nhìn sâu vào mắt họ. Những kẻ bắt gặp ánh mắt tôi đều thẫn thờ dán mắt vào tôi, chẳng màng thứ gì khác.
Mãn nguyện thật. Tôi nhoẻn miệng cười.
Họ cũng cười đáp lại. Trông họ cứ như bị ma làm.
Vẫn còn một khán giả chẳng mỉm cười, cứ lảng tránh ánh mắt tôi, và không chịu nhìn tôi. Chỉ duy nhất một người... một kẻ lạc lõng đến chướng mắt.
Là Skyler.
... Kiểu gì rồi cậu cũng phải nhìn tôi thôi.
Tôi bắt đầu gảy đàn.
#♩♫♫♫— #♩ Lúc đầu nghe chầm chậm, nhưng rồi nhanh dần.
♪♬♬♪♪— ♫♬♬♬♪— Rành rành là tôi không biết bài này. Nhưng chẳng hiểu sao, những ngón tay tôi cứ thế tuôn chảy.
Ngay khoảnh khắc tôi tự hỏi sao mình lại gảy được thế này, buổi diễn sẽ kết thúc. Thế nên, tôi chẳng để trong đầu mảy may một câu hỏi hay sự nghi hoặc nào. Tôi chỉ để đầu óc trống rỗng và dồn tâm trí vào cảm giác và những ký ức.
Tôi lục lọi những ký ức không phải được khắc sâu trong đầu, mà là trong thân xác này.
Mười ngón tay tôi tự do nhảy múa trên sáu sợi dây đàn.
ø♫— Thời gian trôi đi, và buổi trình diễn cũng khép lại.
'Vỗ tay đi nào.'
Khúc nhạc này quá đỗi hoa mỹ so với một cái Hội Người Phiêu Lưu ở vùng quê hẻo lánh. Mấy người vừa được thưởng thức một khúc nhạc quá tầm với rồi đấy, nên ít nhất cũng moi chút tiền lẻ trong túi ra đi chứ. Không có tiền thì ít ra cũng để hai bàn tay làm việc đi.
Vỗ tay đi.
Với một tiếng pháo hiệu.
Một tiếng động lớn đến mức làm ù cả tai tôi vang lên.
Không, đúng hơn là... chẳng nghe thấy gì cả.
Tai tôi lùng bùng.
Mọi người đang hò hét. Và màng nhĩ của tôi thì quá mỏng manh để chịu đựng những âm thanh ồn ào đến nhường ấy.
Tôi yếu ớt thật.
Nhưng đứng trên sân khấu thì tôi đâu có yếu ớt, phải không?
Tôi phải hoàn thành nốt chuyện này.
Tôi đứng dậy khỏi ghế và lấy lại thăng bằng.
Tôi cúi chào những khán giả đang vỗ tay tán thưởng mình, và cuối cùng nhẹ nhàng bước xuống sàn nhà. Rốt cuộc thì tôi cũng đứng ngang hàng với họ rồi.
"... Chà."
Tôi khẽ buông tiếng thở dài, thì một gã thám hiểm bước tới với vẻ mặt ngơ ngác, hỏi tôi.
"Có chuyện gì sao?"
"Tôi gảy đàn thế này mà chẳng có nổi một đồng xu mẻ."
Gã thám hiểm ngớ người nhìn tôi một lúc rồi cười phá lên.
Đám thám hiểm xung quanh nghe thấy cũng cười hùa theo.
Tai tôi lại lùng bùng.
"Mấy anh cười cái gì?"
"Tiền thì không có, nhưng đãi cô một ly thì sao?"
"Nghe... cũng được đấy."
Mời rượu chắc cũng bao gồm luôn mấy món nhắm và rượu bia nhỉ. Được ăn một bữa tối miễn phí sao? Cũng chẳng bõ bèn gì.
Tôi nhận một chiếc cốc gỗ mới, và một gã thám hiểm khác rót đầy bia vào đó.
Tôi nhấp một ngụm.
'... Đây là ngụm rượu đầu tiên của cái thân xác này sao? Lưỡi hơi ran rát.'
A, tửu lượng của tôi là bao nhiêu nhỉ?
Đừng bảo tửu lượng cũng tỷ lệ thuận với điểm sức khỏe nhé...
Đầu tôi nhức bưng bưng.
Tôi mở bừng mắt.
Đầu óc tôi đã tỉnh táo.
Dòng suy nghĩ lại nhạy bén như thường.
Tôi dáo dác nhìn quanh.
Mọi người đang nhìn tôi với ánh mắt xót xa.
Khuôn mặt họ đờ đẫn.
Trông họ trống rỗng. Cứ như thể linh hồn đã bị kẻ khác cướp mất vậy.
Giữa những ánh mắt xót xa đó, tôi bắt gặp một đôi mắt màu vàng óng quen thuộc. Một đôi mắt mà tôi đã thấy vô số lần.
"... Skyler."
"Vâng."
"Gương."
"... Mới nốc có một ly đã xỉu lên xỉu xuống, giờ lại đi sai bảo người khác."
"Cậu là người tốt mà. Giúp tôi chuyện này thôi. Nhớ vụ chia tiền 8: 2 không?"
"Trời ạ... của chị đây."
Skyler lầm bầm nhưng vẫn đưa cho tôi chiếc gương.
Qua cái vẻ mặt đó, tôi thừa hiểu cậu nhóc còn cả đống lời muốn nói. Chẳng cần nghe tôi cũng đoán được. Chắc lại càm ràm thôi.
Tôi chẳng hiểu sao cậu nhóc lại phải bận lòng vì tôi, trong khi chúng tôi chỉ là bèo nước gặp nhau. Đúng là một đứa trẻ khó hiểu.
Tôi nhìn vào chiếc gương Skyler đưa.
Hình bóng phản chiếu trong gương... có chút khác biệt so với cái vẻ ngoài tôi tự tay nặn ra.
Đôi mắt to tròn long lanh của tôi nay đã trở nên sắc sảo hơn đôi chút. Ánh sáng trong mắt đã tắt lịm, trông chúng vô hồn. Dù vẫn là màu hồng, nhưng sẫm hơn một chút.
Tôi lững thững cầm lấy cây đàn sáu dây đặt cạnh bên rồi tựa nó vào tường.
Tôi ngồi xuống và cầm lấy cốc bia.
Một cảm giác lạnh toát trôi tuột xuống cuống họng.
Nó cũng làm dạ dày tôi nóng ran.
Chầm chậm, tôi bắt đầu nhớ lại những chuyện điên rồ mình vừa làm.
'Mình, rốt cuộc thì chuyện quái gì.'
—Mình đã làm cái quái gì thế này?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn