Chương 23: Trò Chơi Nói Thật Hơi Sượng
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~21 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Skyler vồ lấy tay tôi như thể chỉ chực chờ giây phút này, và nhanh chóng chốt hạ giao kèo.
Một luồng sức mạnh ma thuật mờ ảo bao bọc lấy hai đứa.
Lần trước làm giao kèo, tôi chẳng cảm nhận được gì sất... nhưng lần này, chẳng hiểu sao tôi lại thấy rõ mồn một.
Chắc là do cái vụ học lỏm cách xài bùa đã đả thông kinh mạch cho tôi cũng nên.
Dù sao thì, tôi cũng là người nổ súng đặt câu hỏi trước.
Đợi tôi hỏi han đã đời xong thì mới tới lượt Skyler tra khảo, nhưng thế cũng tốt. Cái phiên bản tương lai của tôi kiểu gì chả tự biết bề ứng phó.
"Tôi hỏi trước."
"... Hả?"
Đang lúc tôi còn lừng khừng, Skyler đã nhanh tay nẫng tay trên.
Tôi liền gân cổ lên cãi.
"Tôi phải hỏi trước."
"Thôi được. Thế thì luân phiên nhau vậy."
"Không, đợi tôi hỏi cho bằng hết cái đã."
"... Được rồi."
Skyler có vẻ tự thấy mình vô lý nên ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Tranh thủ lúc tôi đang suy tính để cướp lời—đám Thầy phép nào cũng ích kỷ và chỉ rình rình mưu lợi cho bản thân thế sao?
... Tôi không bảo Skyler ích kỷ đâu nhé.
'Nếu nhóc mà ích kỷ, thì chắc giờ này tôi đã mồ yên mả đẹp hay mất toi cặp mắt rồi.'
Quay lại mấy câu hỏi quan trọng nào.
Sao tôi cứ cảm thấy đầu óc lơ lửng trên mây thế này. Tập trung vào. Tỉnh táo lại nào.
"Cậu dính líu gì tới lão Vua Điên?"
"Ừ thì, đó là một nghiệt duyên—"
"Đừng có úp úp mở mở. Khai rành rọt ra. Chính cậu khơi chuyện trước, kêu là sẽ kể ngọn ngành cho tôi nghe mà."
"Được rồi. Ngày trước, lão ta đã nẫng mất một thứ cực kỳ quan trọng của tôi. Cơ mà, dẫu mất đi thứ cốt tử ấy, cái thân xác này vẫn trơ trơ sống nhăn răng. Tính ra thì cái xác này cũng lì lợm thật."
"Cái thứ quan trọng mà cậu đánh mất chắc hẳn là cơ thể thần thánh... đúng không?"
"Chị đang hỏi câu thứ hai đấy à? Selina, mong chị nhớ cho là chị hỏi bao nhiêu thì tôi cũng được phép vặn lại bấy nhiêu câu đấy nhé."
"Không, đâu phải câu hỏi. Nhắc lại cho chắc ăn thôi. Câu hỏi thật sự của tôi là chuyện khác cơ."
"Thế thì tôi cũng chẳng buồn kể về cái thứ quan trọng nhất mà tôi đánh mất đâu."
"... Kệ cậu."
Dù ngoài mặt tôi cứ làm giá, nhưng tôi cá chắc mười mươi cái thứ nhóc đánh mất chính là cơ thể thần thánh. Không dám chắc 100%, nhưng 99% thì cũng sát sàn sạt rồi.
Đúng vậy. Coi như 100% đi.
Tôi chẳng muốn phí phạm câu hỏi cho mấy thứ râu ria, nên lướt qua luôn. Câu tiếp theo.
"Cái cơ thể thần thánh mà cậu đang, hoặc đã từng sở hữu, là 'Trái Tim'. Thế cái Trái Tim đó có trò trống gì?"
"... Sức mạnh ma thuật vô tận."
Các bạn có biết tôi nghĩ gì khi nghe tới cái sức mạnh đó không?
Chắc có người cũng đoán được rồi, ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là:
'Gian lận rành rành.'
Tại sao... tại sao tôi lại chẳng có cái trò ăn gian nào như thế!
Thật tình mà nói, tôi là người từ thế giới khác xuyên qua cơ mà? Tôi bị cuốn vào thế giới trò chơi đúng không? Dẫu có là mấy bộ tiểu thuyết ba xu, thì ít ra cũng phải cấp cho tôi cái kỹ năng ăn gian nào đó chứ?!
Nếu có đấng tạo hóa nào nặn ra cái thế giới này, hay có vị thần thánh nào đó bứng tôi tới đây, thì kẻ đó chắc chắn là một tên khốn nạn thích làm trò ngược đời để ra vẻ độc đáo...!
Thôi bỏ đi, tôi còn một đống câu hỏi cần phải hỏi.
Để lát nữa chửi rủa sau.
Giờ thì dồn sức vào chuyện chính đã. Đừng có làm ba cái trò ngớ ngẩn tự vạch áo cho người xem lưng nữa.
"Cậu bảo chúng sẽ tự tìm đường hội ngộ là ý làm sao?"
"... Vốn dĩ những cơ thể thần thánh là một. Cảm giác như có vị thần nào đó đã bỏ lại thân xác mình lúc phi thăng vậy."
"Thế rồi sao?"
"Dẫu thần đã rời đi, nhưng sức mạnh vương lại trong thân xác đó vẫn cực kỳ khủng khiếp. Thế nên, bằng một cách thần giao cách cảm nào đó mà chúng ta chẳng thể lường được, chúng đang từ từ tìm đường gom lại làm một."
"Tôi chẳng hiểu gì sất."
"Chỗ nào cơ?"
"Vị thần đó bỏ đi từ thuở nào?"
"À, nếu phải ấn định thời gian, thì chắc là trước Thời Kỳ Của Những Tinh Linh... tầm hơn 800 năm trước?"
"Vậy là cái cơ thể thần thánh đó đã vỡ nát từ 800 năm trước, và giờ mấy mảnh vỡ đó đang tìm cách ráp lại với nhau sao? Nghe vô lý quá. Chẳng nhẽ suốt 800 năm ròng rã chúng chưa từng hội ngộ lần nào?"
"Không."
"Tại sao?"
"Bởi vì chúng chỉ mới được khai quật gần đây thôi."
Tóm lược lại mớ lý thuyết của Skyler là thế này: Thân xác của vị thần đó mới được người đời đào lên dạo gần đây.
Vị thần đó đã ruồng bỏ thân xác mình từ đời nảo đời nào rồi.
Nói cách khác, có kẻ đã mò ra được thân xác của thần... rồi chém vè nó ra. Xong đem vung vãi mấy mảnh vỡ đó ra khắp hang cùng ngõ hẻm trên thế giới.
Thời gian trôi qua chưa đủ lâu để mớ bòng bong đó ráp lại thành hình.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là—
"Thế nên những kẻ sở hữu mảnh vỡ của thần mới 'vô tình' chạm mặt nhau."
"Chính xác."
"Vậy chuyện tôi gặp cậu... và cậu đụng độ Vua Điên...?"
"Nói cho chuẩn thì, phải gọi là chị đụng độ Vua Điên mới đúng."
Tới đây thì đống thắc mắc của tôi cũng vơi đi kha khá rồi.
Chỉ còn lấn cấn duy nhất một chuyện... cỏn con.
"Cậu bảo chúng ta có dư dả thời gian là ý làm sao?"
"Những kẻ sở hữu cơ thể thần thánh về cơ bản là nằm ngoài guồng quay của thời gian."
"... Cái gì cơ?"
"Chị sẽ chẳng già đi. Không hẳn là trường sinh bất tử, nhưng cứ gọi là trẻ mãi không già đi."
Hình như tôi đã biến thành một giống loài khác chẳng phải con người nữa rồi.
Dẫu tôi chẳng hề thèm khát chuyện đó.
Skyler nhìn tôi chằm chằm.
Rồi nhóc giơ mấy ngón tay lên.
Năm ngón.
"Thế là sao?"
"Số lượng câu hỏi tôi dành cho chị."
"... Hỏi đi."
"Rốt cuộc chị là cái giống loài gì? Nói cho chuẩn thì... chị tự định nghĩa bản thân mình ra sao? Tôi muốn chị miêu tả ngọn ngành và tường tận nhất có thể."
"Tôi là người hát rong."
"Cặn kẽ hơn coi nào."
"Tôi mắc bệnh ngủ gật, tật hậu đậu, tính tình nhút nhát, và nói thiệt là tôi cũng chẳng rõ nhưng cặp mắt của tôi dị lắm... tóm lại chỉ là một người hát rong quèn thôi."
"Không, chắc chắn chị chẳng phải người thường."
Skyler đưa mắt dò xét từ tay nhóc sang tay tôi.
... Chuyện quái gì đang xảy ra thế?
"Sao lại không?"
"Chị nói thật đấy à...?"
"Ý cậu là sao?"
"Rõ ràng chị chẳng phải người thường. Kẻ nào lại đi nghĩ mấy thứ đó là bình thường cơ chứ?! Chị thực sự, thâm tâm chị nghĩ mình bình thường đến độ cái giao kèo còn chẳng thèm nhúc nhích sao? Vô lý đùng đùng...!"
Có nên nói thật không nhỉ?
Có vẻ như tôi luôn tách biệt cái 'tôi' ra khỏi 'thân xác' này. Hay đúng hơn là, tôi rạch ròi hai thứ đó với nhau.
Nói cách khác, cái 'phiên bản thông minh' của tôi chỉ là một người bình thường.
Thế nên tôi đâu có nói xạo. Tôi chỉ nói đúng những gì tôi tin là sự thật rành rành.
Đây quả là một biến số mà Skyler chẳng lường trước được.
"Câu tiếp theo đi."
"... Chị có bị đa nhân cách không?"
"Mập mờ lắm."
Lại một lần nữa, cái giao kèo nằm im ru. Tại vì tôi nói đúng những gì tôi tin là sự thật rành rành mà.
Skyler mưu mô cỡ nào cũng chẳng moi được thứ nhóc muốn chỉ với năm câu hỏi.
Tôi không bị đa nhân cách. Nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, thì lại có.
Chắc trên đời này chỉ có mỗi mình tôi là kẹt trong cái mớ hỗn độn trái ngang này.
Cái tính nết của tôi liệu có thể tóm gọn lại bằng cái sự phân đôi lúc thì thông minh lúc thì đần độn không?
Câu trả lời của tôi là 'mập mờ lắm'.
"Câu tiếp theo của cậu là gì?"
"... Ký ức của chị bắt đầu từ đâu? Tôi đang xếp chị vào nhóm vật thí nghiệm của một trong bốn thế lực: Giáo Hội, Vua Điên, Đế Quốc, hoặc Tháp Ma thuật. Chị có ký ức nào dính dáng tới bốn cái tên này không?"
"Ký ức của thân xác này bắt đầu từ Hội Người Phiêu Lưu. Cái ngày đầu tiên tôi mở bừng mắt và nhận lấy tờ giấy đi hái cỏ dưới tầng trệt của nhà hội."
"...?"
"Sao thế?"
"Chị chưa trả lời hết. Vụ mấy cái ký ức dính líu cơ mà."
"Đó là câu thứ tư của cậu à?"
"... Được rồi. Cho là vậy đi."
"Tiếc là tôi chẳng có lấy một mảnh ký ức nào dính dáng tới mấy cái đó. Tôi còn mù tịt về bốn thế lực mà cậu vừa lảm nhảm nữa là."
Skyler ngồi phịch xuống đất.
Chắc đứng lâu quá nên mỏi chân rồi.
Tôi cũng ngồi bệt xuống đối diện nhóc. Chân cẳng tôi cũng rã rời sắp đứt tới nơi rồi. Có vẻ sức vóc của tôi cũng chỉ ngang ngửa cái thân tàn ma dại của Skyler lúc này.
Sức lực và sức chịu đựng chỉ bằng một đứa con nít đang te tua vì thương tích, máu me be bét và ma thuật thì cạn sạch.
Nghĩ tới đó thôi cũng đủ làm tôi rầu thối ruột.
Một lúc lâu sau Skyler mới lên tiếng hỏi tiếp.
Chắc nhóc đang suy tính lung lắm.
Khi mọi toan tính và suy đoán đổ sông đổ bể, và phải cúi đầu thừa nhận mình sai—cái tốc độ chấp nhận sự thật bẽ bàng ấy nhanh đến nhường nào. Chẳng phải đó là thứ phân định kẻ phàm phu tục tử với bậc thiên tài sao?
Có vẻ Skyler nghiêng về phía thiên tài hơn.
Chưa đầy vài phút, nhóc đã xâu chuỗi lại mọi thứ và chực chờ quăng ra câu hỏi tiếp theo.
"Chị nói 'ký ức của thân xác này'. Chị có tới hai cái thân xác sao?"
"..."
"Đây là câu chốt hạ của tôi."
"Mập mờ lắm."
Mập mờ.
Đúng vậy. Nói mập mờ là tôi đang tuân theo cái sự thật rành rành mà tôi tin tưởng.
Tuy nhiên, một kẻ chỉ có một thân xác sẽ chẳng bao giờ đáp lại cái kiểu "mập mờ lắm" đó.
Dẫu cho cái câu trả lời có lấp lửng đi chăng nữa, Skyler cũng sẽ đinh ninh rằng tôi có hai thân xác.
Một câu hỏi khôn ngoan thật.
"... Được rồi. Có vẻ đôi bên đã giải đáp xong xuôi mọi thắc mắc rồi nhỉ."
"Không, tôi thấy tụi mình chỉ tổ rước thêm một đống câu hỏi và hiểu lầm thì có."
"Nói... cũng đúng."
"Dù sao thì, giờ cậu tính sao?"
"Đó chính xác là câu tôi định hỏi chị."
Tôi... ừ nhỉ.
Giờ tính sao đây?
Tạm thời thì, mục tiêu của tôi vẫn y nguyên. Giữ lấy cái mạng và tìm đường về nhà vẫn là ưu tiên sống còn.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn