Chương 25: Các Thế Lực Cạnh Tranh.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Ngồi co ro bên đống lửa leo lét, vừa nhai trệu trạo bữa ăn đạm bạc vừa phải vểnh tai nghe kẻ khác lải nhải... đúng là cực hình trần gian.
Cứ hễ hé miệng định tọng chút thức ăn vào là một tràng chuyện mới lại tuôn ra, mà hắn cứ chằm chằm đợi tôi tiếp lời.
Nhai vội, nuốt lẹ, trả lời cho qua chuyện. Rồi trước khi hắn kịp phun ra câu tiếp theo, tôi phải tranh thủ nhét miếng khác vào mồm.
Đúng là cực hình mà.
"Sau khi tới nhà thờ—"
"Tự dưng lại chui vào nhà thờ làm gì?"
"Tôi giải thích rồi, tại chị không thèm nghe đấy chứ."
"Ừ."
"... Để tôi nói lại. Tụi mình chui vào nhà thờ vì ở đó người ta hay làm việc thiện, phát chẩn bánh mì với nước uống cho người nghèo."
"Nhưng tụi mình có tiền mà."
"Vật giá trên phương Bắc này chát lắm. Tôi xót tiền. Đổ sạch tiền vô mua bùa là coi như cháy túi."
"Thế sao cậu không xài ma thuật luôn đi?"
"Tôi làm gì có trái tim. Chị thừa biết mà."
"Thì ảnh hưởng gì?"
"Cứ coi như cỗ xe ngựa mà không có xà ích ấy. À thì, nói cho chuẩn là não bộ đóng vai trò xà ích điều khiển ngựa... tóm lại là thế."
"Ý cậu là cậu đang cố cầm cương một thứ ngựa chứng không thể cầm cương được?"
"Đúng thế. Sức mạnh ma thuật mà thuần phục được thì sẽ ngoan ngoãn chảy theo ý mình, còn loại ngựa chứng thì... nó sẽ nổ tung túa xua ra mọi phía."
"Vậy sao đợt đó cậu xài được phép dịch chuyển tức thời?"
"Dễ ẹc. Cứ cho sức mạnh nổ đùng đùng trong người, kiểu gì chả có lúc nó tình cờ xếp thành cái khuôn của phép dịch chuyển."
"... Cậu bị rồ à?"
"Cái tình cảnh lúc đó ép uổng tôi phải làm trò rồ dại ấy."
Cái tên này... dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Vua Điên trong cái tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc sao? Thần kinh có bình thường không thế?
Thay vì quỳ lạy van xin tha mạng, cậu ta lại chọn cái trò đánh cược tính mạng đó. Đúng là một kẻ rồ dại không hơn không kém.
Giữ được cái mạng cùi với mớ thương tích này đúng là có phép tiên.
Cái vụ phép dịch chuyển tự dưng linh nghiệm đúng là sự diệu kỳ của xác suất...!
Cậu ta coi mớ bòng bong nổ đùng đùng trong người mình nhẹ tựa lông hồng, cứ như nhìn lên trời rồi bảo "Ê, đám mây kia nhìn giống bầu ngực không?"
'Tâm thần phân liệt sao...?'
Không, ngoài cái danh đó ra chẳng còn từ nào hợp để tả cậu ta.
"Dù sao thì, quay lại chuyện chính."
"Được rồi."
"Chị thừa biết mình đang mang cơ thể thần thánh mà, đúng không? Dẫu cho chị cứ đinh ninh mình là người phàm tục."
"Ừ. Thì sao?"
"Chị chẳng phải người thường... mà thôi, dẹp chuyện đó sang một bên đã. Tôi sẽ khai sáng cho chị về bốn thế lực đang lùng sục gom nhặt cơ thể thần thánh."
"... Tới bốn thế lực lận á?"
"Kể thêm mấy cái băng đảng cắc ké với đám thợ săn đi lẻ thì đếm không xuể. Tôi chỉ vạch mặt bốn thế lực sừng sỏ nhất để chị biết đường mà né thôi."
Đếm không xuể sao?
Cũng phải, mới sờ được một mảnh thôi đã có được "sự bất tử", hèn gì ai cũng thèm khát. Lại còn được khuyến mãi thêm mấy cái quyền phép mạnh nữa chứ.
Cái trái tim mà Skyler từng có mang sức mạnh ma thuật vô tận cứ như ăn gian, và cặp mắt của tôi cũng thế, giá mà tôi biết cách xài chúng tử tế... chắc cũng mạnh chẳng kém.
'Ngặt nỗi tôi mù tịt về cách xài, hay rèn luyện chúng.'
Tạm thời cứ ngậm bồ hòn làm ngọt nghe cậu ta lải nhải đã. Dù sao thì, đợi lúc nào tôi thoát khỏi mấy cái điểm phạt, cái đầu óc lanh lẹ của tôi sẽ tự khắc xâu chuỗi lại mọi thứ.
"Đầu tiên, Giáo hội—"
"Hả?!"
"Ừ. Giáo hội."
"Cậu mới bảo tụi mình đang sửa soạn chui vô nhà thờ cơ mà?!"
"Không, chị biết thừa rồi còn gì. Hình như tôi nói rồi mà... hay chưa nhỉ? Rối quá. Selina, não chị cá vàng không nhớ nổi, hay tại tôi chưa nói thật?"
"Cậu hỏi vặn thế làm tôi cũng lú luôn. Mà đó đâu phải là vấn đề!"
"Khỏi nói nhiều. Tôi guốc trong bụng chị định hỏi gì rồi. Kiểu gì chả là 'Giáo hội là một trong bốn thế lực khát máu và sừng sỏ nhất đang nhăm nhe cướp cơ thể thần thánh, sao tụi mình lại tự đâm đầu vào rọ?' chứ gì."
"Chuẩn không cần chỉnh."
"Tụi mình cứ chối phăng đi là không có cơ thể thần thánh, với lại cái nhà thờ xó xỉnh phương Bắc này chắc cũng hiếm khi dính dáng tới mấy vụ tày đình đó."
"... Việc gì phải chơi trò may rủi."
"Được rồi. Tôi sẽ khai thật."
Hóa ra là cậu ta có thóp.
Đáng lẽ phải nói thẳng ra từ đầu chứ.
Rúc vào nhà thờ quanh đây để chuốc họa vào thân chỉ vì xót tiền? Tôi cứ đinh ninh cậu ta không biết tính toán lợi hại vì đâu phải mắt cậu ta bị đem ra làm mồi.
Cậu ta đâu phải hạng người cứ thích là làm xằng bậy. Cứ vểnh tai nghe xem cậu ta nói gì đã.
"Tôi có người quen ở thành phố đó."
"... Chậc, hóa ra là cậy nhờ ô dù à?"
"Ừ. Một người đáng để chọn mặt gửi vàng."
"Được rồi. Tôi hiểu rồi."
"Tốt. Vậy thì quay lại chuyện chính, tôi sẽ giải nghĩa về Giáo hội."
"Khoan đã."
"Gì thế?"
"Tôi tò mò một chuyện. Giáo hội tôn thờ vị thần nào? Cậu bảo có hằng hà sa số các vị thần mà."
"Thuở khai thiên lập địa có ba vị thần, lúc họ băng hà hết thảy thì một vị thần mới giáng trần. Giáo hội tôn thờ vị chân thần duy nhất này. Và theo dòng chảy thời gian, vị chân thần này đã tự xẻo đi từng mảnh quyền phép và thân xác của mình để tạo ra những vị thần mới."
"Ví dụ như?"
"Xẻo gót chân Achilles để nặn ra thần bão táp, móc đôi mắt để nặn ra thần tình yêu, moi não bộ để nặn ra thần thời gian, bóp nát trái tim để nặn ra thần ma thuật."
"Hấp dẫn phết."
"Tốt. Giờ thì vô chuyện chính, tôi bắt đầu đây."
Tóm tắt súc tích bài diễn văn của Skyler: Thú thật, cậu ta tuôn ra một tràng giang đại hải về bốn thế lực đó, dài dòng văn tự tới mức... dù tôi có ráng đúc kết cỡ nào cũng chẳng thể gọi là "súc tích" được.
Nhưng dẫu sao thì nhìn cái sườn tóm tắt vẫn đỡ rức đầu hơn là phải nghe cậu ta tra tấn bằng những lời lải nhải nhạt nhẽo.
Nên tôi đã tự hệ thống lại trong đầu.
1. Giáo hội. Lý do bọn chúng gom nhặt cơ thể thần thánh nghe có vẻ hiển nhiên. Bọn chúng muốn độ kiếp cho vị thần của mình trở lại hình hài hoàn mỹ. Do đó, thay vì đem ra xài hay cấy ghép vào người, bọn chúng lại khoái cái trò chắp vá và lắp ráp chúng lại với nhau hơn. Mấy lão tai to mặt lớn vẫn còn sống nhăn răng trong những hình thù dị hợm với mấy mảng thân thể thần thánh cắm phập vào người. Bọn chúng chống chế một cách nực cười rằng cấy ghép thì chẳng sao miễn là đừng xài tới sức mạnh thần thánh.
Giáo lý ghi rõ rành rành rằng xài sức mạnh thần thánh là đại nghịch bất đạo, thế mà bọn chúng lại lấp liếm "miễn không xài là không có tội". Vài tên chóp bu thậm chí còn táy máy xài cả cơ thể thần thánh rồi. Ai cũng biết tỏng nhưng chẳng ai dám hé răng. Thực tình thì chẳng có mống nào tuân theo giáo lý cả. Giáo hội đã xé nát ra thành dăm bảy bè phái, và đám con chiên ngoan đạo cũng đã thất thế. Lý do dễ hiểu thôi. Họ không dám vượt mặt hay báng bổ thần linh. Thế nên họ mới thất thế....
Một thế giới mà người hiền lành luôn phải chịu thiệt thòi.
2. Đế quốc. Thế lực mạnh nhất lúc bấy giờ. Vì thế, khao khát lớn nhất của chúng là giữ khư khư cái ngai vàng hiện tại. Bọn chúng chẳng thèm khát cơ thể thần thánh cho lắm. Lão Hoàng đế cũng chê sự bất tử. Có điều... lỡ bọn thù địch của Đế quốc mà phỗng tay trên mấy cái cơ thể đó thì toang. Đó là tất tần tật chính sách của chúng. Lỡ có bị Đế quốc túm cổ hay đánh hơi ra, chúng sẽ giở trò ngon ngọt dụ dỗ hay mặc cả. Cứ ghim cái đó làm phao cứu sinh cuối cùng cũng tốt. Skyler chốt lại phần này khá lẹ.
3. Tháp Ma thuật. Bọn phiền toái nhất. Lỡ mà dây dưa với bọn chúng—không, thượng sách là đừng bao giờ dây vào bọn chúng ngay từ đầu... nhưng lỡ mà có dính líu, thì tự sát đi cho rảnh nợ.... Tự sát á. Skyler xụ mặt xuống, nghiêm trọng và tăm tối đến mức... Tôi chẳng ừ hử gì, chỉ gật đầu cái rụp. Rốt cuộc, tôi chẳng lọt tai được chữ nào về Tháp Ma thuật.
4. Vua Điên. Một kẻ từng mang danh anh hùng của Đế quốc, tự dưng dở chứng thành một con người khác hoàn toàn sau khi vớ được "não bộ của thần". Sau vụ đó, hắn phất cờ khởi nghĩa chống lại Đế quốc và tuyên bố xanh rờn rằng sẽ cự tuyệt Đế quốc tới cùng nếu không được chia phần đất đai... phần của mình. Lão Hoàng đế đành cắn răng đàm phán thay vì vác gươm giáo ra đánh nhau. Cuối cùng, Vua Điên tống tiền Đế quốc để vòi vĩnh đất đai và đặc quyền, giờ thì chễm chệ sống phè phỡn trong lãnh địa của mình.
Chẳng ai biết mưu đồ thực sự của hắn là gì, nhưng hắn là một trong những kẻ lùng sục cơ thể thần thánh gắt gao nhất.
"—Và phần chốt hạ."
"Hả? Chẳng phải mới có bốn thôi sao?"
"Phần này là nói về chị."
"Về tôi á?"
"Tôi cho rằng—không, tôi chắc mười mươi—chị là một sản phẩm nhân tạo do một trong bốn thế lực kia nhào nặn ra."
"Cậu nói lảm nhảm gì thế?"
"Trừ cái vụ Vua Điên coi chị như người dưng nước lã, và vì Giáo hội cũng im hơi lặng tiếng... nên mười mươi chị là vật thí nghiệm của Đế quốc hoặc Tháp Ma thuật rồi. Nhất là Tháp Ma thuật..."
"Tháp Ma thuật thì làm sao?"
"À không, bỏ đi. Cái tôi muốn nói là chị bớt cái điệu bộ dửng dưng không có gì đó đi. Và cái phiên bản thông minh của chị chắc là—"
"Hình như cậu lại tự huyễn hoặc rồi. Tôi trắng án, chẳng có ký ức gì sất."
"Cái hôm ở Hội Người Phiêu Lưu... Hộc... nếu chị không muốn nhắc tới, thì thôi. Cứ coi như chị bị lạc đi."
Skyler chốt hạ câu chuyện một cách lãng xẹt như thế.
Cậu ta lại hoang tưởng chuyện gì nữa đây? Tôi thấy hôm ở Hội Người Phiêu Lưu có vẹo gì to tát đâu.
Cùng lắm thì tôi gảy đàn cho đám thám hiểm nghe, được bao chầu rượu miễn phí, rồi nhặt được cây đàn thần kỳ này từ Rừng Của Những Khúc Hát.
À, hay là tại tôi xài đôi mắt nhỉ?
Nếu không phải cái đó, thì... cậu ta đánh hơi thấy chuyện gì về cây đàn chăng?
'Đúng là cây đàn ma thuật thật. Hình dáng thì cứ biến hóa xoành xoạch, lại còn tự vặn đúng dây chỉ bằng một cú búng tay...'
Chà, rồi cậu ta cũng tự mò ra thôi.
Giờ cứ lo cuốc bộ lẹ tới cái thành phố gần nhất đã.
'Dẫu cho cái thân xác èo uột này, cùng cái "bệnh ngủ gật", và "tật hậu đậu" có dở chứng, thì cũng chỉ mất có một ngày đường thôi mà.'
Cứ nhích từng bước một vậy.
Tới lúc lên đường rồi.
Và rồi ba ngày dài đằng đẵng trôi qua.
Tụi tôi rốt cuộc cũng lết tới thành phố, mình mẩy bầm dập rã rời.
—Và Skyler lại tự nhẩm trong đầu một giả thuyết mới.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn