Chương 46: Hờ hờ hờ... Ướt sũng mồ hôi rồi...
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~22 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Tôi mở bừng mắt và thức giấc.
Một cái trần nhà lạ hoắc.
Không, nói cho chuẩn thì là cái trần nhà nhẵn mặt tôi đã dòm thấy cả chục lần... nhưng quang cảnh căn phòng lại khác bọt hoàn toàn với những gì tôi nhớ.
Tôi ngồi nhỏm dậy.
Quần áo vẫn còn nguyên trên người, và có vẻ như cái xác này đã được đặt nằm ngay ngắn trên giường.
Tấm chăn được vuốt ve phẳng lì không một nếp nhăn, và so với mấy cái phòng trọ lụp xụp trên lầu hai nhà hội, thì cái nệm này êm ái và xịn xò hơn hẳn.
"Skyler?"
Tôi gọi tên nhóc, nhưng chẳng thấy ai thưa.
Tôi ngoái đầu dò xét khắp phòng. Có một cái lọ thủy tinh kỳ dị tỏa ra ánh sáng xanh lờ mờ trên bàn, và Skyler thì đang gục đầu ngủ khò khò trên cái ghế đối diện.
Chắc mẩm lúc nhóc dìu tôi vào phòng, cái bệnh ngủ gật của tôi lại dở chứng.
... Mong là lúc đó tôi không quá nặng? Cái xác này nhẹ tênh mà. Tôi bị thiếu cân rành rành. Đúng vậy.
Đâu phải tại lột xác thành con gái nên tôi mới bận tâm tới cân nặng. Chẳng qua tôi ngại làm cục nợ báo hại người khác thôi.
Đúng vậy. Cái nết này đâu phải là ẻo lả của đàn bà.
'... Có nên dựng đầu nhóc dậy không nhỉ?'
Tôi nấn ná đặt tay lên lưng Skyler. Nhóc cựa quậy chút xíu ra chiều không thoải mái, rồi xoay người đổi tư thế và lại chìm vào giấc ngủ say như chết.
Chẳng hiểu cái cơ sự gì, tôi lại dòm thấy bóng dáng Skyler đè lên một hình bóng khác.
Đây đâu phải là phép ẩn dụ gì sất, mà là nghĩa đen rành rành.
Gã thanh niên chững chạc mang bản mặt của Skyler là một soái ca với vóc dáng cao ráo và hơi gầy. Gã đẹp mã tới mức chính tôi cũng phải gật gù công nhận.
Tôi mù tịt chẳng hiểu sao thi thoảng lại soi thấy cái phiên bản tương lai của Skyler, nhưng hễ nó lóe lên, tôi chỉ việc rửa mắt ngắm nghía rồi cho qua.
Dù sao thì, hiện tại tôi chỉ muốn ngắm nhóc ngủ thêm chút nữa.
'Nhóc lúc câm miệng lại trông cũng đáng yêu phết.'
Khác hẳn cái bản mặt cau có, khó ở thường ngày, lúc ngủ nhóc trông y chang một đứa con nít bình thường.
Tôi mon men đưa tay đặt lên đầu nhóc.
Tôi vuốt ve dọc theo nếp tóc.
Dẫu cho cái nết của nhóc gai góc và mái tóc thì lởm chởm, nhưng chạm vào lại mềm mại tới lạ. Thích thú phết.
Mí mắt Skyler khẽ giật giật, rồi từ từ hé mở.
"... Chị đang giở trò gì thế?"
"À, tôi vô thức thôi."
"Đáng lẽ chị cứ dựng đầu tôi dậy là được."
"Thấy cậu ngủ say quá mà."
"Chưa trễ đâu. Tụi mình còn dư dả vài tiếng nữa."
Skyler, kẻ vừa lẩm nhẩm tính toán giờ giấc qua cái góc độ ánh nắng hắt vào ô cửa, cất lời với Selina kèm theo vẻ mặt nhẹ nhõm.
Tôi đánh hơi thấy mùi nguy hiểm trước cả khi Skyler hé miệng.
Cái việc nhóc lôi chuyện giờ giấc ra nói chứng tỏ hoặc là tôi vừa cho nhóc leo cây, hoặc là sắp có chuyện ngốn thời gian ập tới.
Và quả nhiên, linh tính của tôi cấm có sai.
"Thử đem ra thực chiến luôn xem cái tiếng đàn của chị uy lực cỡ nào."
"... Được thôi."
"Tôi hơi ngỡ ngàng đấy."
"Hửm? Vụ gì?"
"Ngỡ ngàng vì chị lại ngoan ngoãn hùa theo đề nghị của tôi lẹ thế."
"Xưa nay tôi có ngó lơ lời cậu mấy đâu."
"Nói cho chuẩn thì, chị có cái tài lọc lõi siêu phàm, chỉ gật đầu với mấy cái đề nghị đẩy chị vào chỗ nhàn hạ thôi."
"Này."
Skyler nở một nụ cười mỉm thân thiện.
Một cái biểu cảm rành rành là không muốn kiếm chuyện, hệt như đang dỗ dành tôi bớt nóng.
Tôi cứ đinh ninh cái nụ cười đó chẳng dập tắt nổi cơn bốc hỏa của mình... nhưng lạ kỳ thay, nó lại tan biến dễ òm.
"Dù sao thì, cứ thử xem sao."
"Được rồi."
"Thể loại nào cũng được. Xin mời chị bắt đầu."
Tôi vác cây đàn lute lên.
[Đàn Lute Thần Thoại.] [Món bảo vật vô giá mà một gã hát rong giao phó cho một gã hát rong khác. Nó sẽ tấu lên thanh âm mà ngươi hằng khao khát.] Tôi gạt phăng cái Bảng Thông Tin và dồn hết tâm trí vào các giác quan.
Ngồi khoanh chân, tôi nhẹ nhàng đặt thân đàn lên đùi. Tôi cảm nhận được một sức nặng vừa phải tì lên đầu gối. Một tay tôi ôm chặt cần đàn, rồi áp sát cơ thể vào, hệt như đang tựa ngực lên nó.
Tôi đặt hờ mấy ngón tay lên dây đàn rồi khẽ khàng gảy tung.
♩— Thanh âm rót mật vào tai.
Việc múa phím đàn cho một người duy nhất nghe trong lúc tâm trí đang tỉnh như sáo, hóa ra lại tẽn tò hơn tôi tưởng tượng nhiều.
Đúng là tôi từng biểu diễn trước mặt Skyler rồi. Cũng từng biểu diễn trước cả tá người rồi. Nhưng chẳng hiểu sao, cái buổi diễn này lại có cảm giác đặc biệt lạ kỳ.
Lý do rành rành là vì buổi diễn này chỉ dành trọn cho một khán giả duy nhất.
Ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn trong cái căn phòng bé tẹo này, chỉ có hai mống, một người tấu đàn một người thưởng thức.
Nếu xét tới việc một trong muôn vàn mục đích của âm nhạc là san sẻ và truyền tải cảm xúc của mình... cái bầu không khí này đúng là sượng trân. Dòng suy nghĩ của tôi đang bị bẻ lái sang một cái hướng quái quỷ nào đó.
Mặt tôi hơi đỏ lựng lên. Tẽn tò chết đi được. Tấu bản nhạc của mình cho đúng một người nghe, cảm giác y chang như đang tỏ tình vậy.
♫—♬-♬♬—♩-♫♬♪ Hệt như đang nói thay tiếng lòng, nhịp điệu bản nhạc cứ thế dồn dập hẳn lên.
Đến chính tôi cũng mù tịt mình đang tấu bài gì. Tôi chỉ buông lỏng cơ thể cuốn theo nhịp điệu của mấy ngón tay. Tôi lúc này y chang cỗ xe ngựa bon bon trên cái lộ trình đã dọn sẵn.
"Đủ rồi."
Skyler chộp lấy cổ tay tôi, thẳng tay dập tắt buổi biểu diễn.
Tự dưng mọi sinh lực trong cơ thể tôi bị rút cạn, và cây đàn tuột khỏi tay. Skyler lấy tay kia vớt lấy cây đàn lute rồi rón rén đặt nó lên bàn.
"... Xong."
Hộc... hộc....
Tôi thở dốc không ra hơi.
Cảm giác như thể lúc đang gảy đàn tôi quên béng mất cái vụ hít thở vậy.
"Tại vắt kiệt ma thuật đấy. Chị đã vô thức dồn cả đống ma thuật vào tiếng đàn. Cái này phải rèn giũa mới kiểm soát đàng hoàng được, nhưng kẹt nỗi thời gian eo hẹp, nên tôi chỉ thông não ba cái cơ bản thôi."
"Hiểu rồi. Nhưng... tôi nhấc người không nổi."
"……"
Skyler nín khe, dán mắt vào tôi một lúc lâu.
Nếu lúc này tôi có thể dòm thấy mình qua con mắt của người khác, thì cái bản mặt tôi trông sẽ thê thảm cỡ nào?
Một mỹ nhân mảnh mai đang thở dốc, mặt mày đỏ gay, vận cái áo sơ mi trắng ướt sũng mồ hôi dính sát vào da thịt, mờ mờ ảo ảo...
Tôi bắt bài được ngay cái ánh mắt của Skyler.
"Đ-đừng có dòm tôi bằng cái bản mặt đó!"
"Không, cái đó... tôi đâu cố ý?!"
"Thế thì là gì?!"
"Thú thiệt là con mắt tôi nó tự động lia tới đó chứ tôi có muốn dòm đâu!"
"Này!"
"T-tóm lại là, nốc lẹ cái bình thuốc hồi ma thuật đi."
Một sự im lặng sượng trân bao trùm.
Cuộc trò chuyện đứt gánh giữa chừng.
Tụi tôi chỉ biết lườm nhau cháy máy.
Dẫu cho đang nốc cái bình thuốc hồi ma thuật, tôi cũng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý tới cái hương vị là lạ hệt như nước tăng lực của nó.
Một luồng khí ga nhè nhẹ trôi tuột xuống họng, và sinh lực đang dần hồi sinh trong cơ thể tôi.
Thế mà tôi vẫn cứ trừng mắt lườm Skyler. Đó chẳng phải cái ánh nhìn hằn học, và tuyệt nhiên không phải là cáu bẳn. Tôi chỉ... tẽn tò.
Không, dùng từ "nhục nhã" thì chuẩn xác hơn.
Tôi, kẻ luôn vỗ ngực tự xưng là chuẩn men, lại vừa giở thói ẻo lả y chang đàn bà, và cái vụ đó đúng là nhục nhã ê chề.
Tại sao? Sao tôi lại cư xử dở hơi thế?
Làm đàn ông con trai, ai lại đi hét toáng lên "đừng có dòm tôi bằng cái bản mặt đó" chỉ vì bộ đồ ướt sũng mồ hôi lỡ phô ra chút đỉnh da thịt bên trong.
Trong lúc tôi đang ngồi chết trân, vắt óc suy nghĩ, Skyler cất lời.
Đó chẳng phải một lời xin lỗi.
Đáng lẽ tôi không nên trông mong cái sự ý tứ hay tinh tế từ Skyler, một gã thầy phép kiêu ngạo. Tôi thừa biết cái nết đó từ tám hoảnh rồi. Tôi cũng chẳng lấy làm thất vọng khi nhóc không thèm xin lỗi.
"Hiệu năng với phạm vi ảnh hưởng y xì đúc mấy gì tôi bô bô với đám mạo hiểm giả. Chị biết tỏng cái vụ tiếng đàn với ma thuật này từ trước rồi à?"
"Không. Đây là lần đầu tôi tấu đàn đàng hoàng đấy."
"Hừm... thế cơ à?"
"Tôi cũng từng gảy vu vơ một mình trong phòng, nhưng chưa bao giờ bung lụa cỡ này."
"Dù sao thì, tôi sẽ thông não cho chị một mẹo để vắt kiệt ma thuật sao cho hiệu quả."
"... Rồi."
Chắc để đánh bay cái bầu không khí sượng trân ban nãy, Skyler bắt đầu lên lớp cho tôi bằng cái tông giọng nhẹ nhàng hơn thường ngày chút đỉnh.
Tóm gọn lại là: Ma thuật là một cái thứ lai tạp giữa chất lỏng và chất khí lơ lửng trong cái bình chứa là cơ thể. Nó miễn nhiễm với lực hấp dẫn và chẳng bao giờ chìm xuống đáy, nhưng lại bồng bềnh y chang chất lỏng trong môi trường không trọng lực.
Thú thiệt, tôi cũng bán tín bán nghi. Cái mớ lý thuyết đó đạp đổ cả đống định luật vật lý cơ mà.
Tôi vặn vẹo lại vài câu.
Và Skyler phán xanh rờn: "Tôi cũng chịu."
"Thế cái mẹo để tiết kiệm với kiểm soát ma thuật là cái quái gì?"
"Nghĩa là chị cứ cày đi cày lại tới lúc nào nhuyễn thì thôi."
"... Hả?"
Skyler hất hàm về phía cái túi của nhóc.
Tiếng lách cách của mấy lọ thủy tinh va vào nhau vọng ra từ trong đó.
Đúng vậy, nghe chừng "một rổ".
Nhóc mở tung túi, và chình ình trong đó là mấy chục bình thuốc hồi ma thuật.
"Tiền đâu mà ném qua cửa sổ thế? Không biết chắt bóp à?"
"Ba cái thuốc hồi ma thuật này bèo nhèo lắm. Tháp Ma thuật thầu từ khâu đúc thuốc, phân phối tới tận tay người dùng."
"Đúng là độc quyền có khác."
"Lỡ mà tụi nó làm trò đẩy giá lên chỉ vì độc quyền, thì đám thầy phép đã nướng chín cái Tháp Ma thuật từ tám đời rồi. Đang nói tới cái đám nốc thuốc thay nước lọc hàng ngày đấy."
"... Cái mẹo, cậu bảo sẽ chỉ tôi cái mẹo cơ mà! Tôi cứ tưởng cậu chỉ đường tắt!"
"Trong giới ma thuật làm quái gì có mẹo hay đường tắt. Chỉ có đi đúng đường thôi."
Rốt cuộc, từ lúc đó cho tới khi tới giờ nhổ neo, tôi cứ phải ngậm cái bình thuốc hồi ma thuật mà múa phím đàn cho tới khi nào nhuần nhuyễn mới thôi.
Dẫu cho ma thuật được bơm liên tục, thì thể lực và tâm trí tôi cũng cạn kiệt tới đáy.
Với cái thân xác rã rời, ướt sũng mồ hôi hột, tôi bị Skyler kéo lết đi.
Cuối cùng cũng tới giờ G, lên đường làm nhiệm vụ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn