Chương 27: Gót Chân Achilles, Nisha.
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~23 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Bầu trời xám xịt nơi cả trăng và sao đều mờ mịt.
Cảm giác như tụi tôi đã chạm tới tận cùng phương Bắc.
Thế giới nhuốm màu vàng óng ả suốt cả ngày bỗng chốc hóa xám xịt.
Khi đất trời cuối cùng cũng báo cho chúng tôi hay rằng một đêm ngắn ngủi đã buông xuống.
Tôi tỉnh giấc sau một chợp mắt ngắn ngủi và bắt được âm thanh vọng lại từ bên ngoài.
Tôi từ từ rướn người dậy.
'... Không ngủ được. Nhưng mà buồn ngủ quá.'
Trong cái cảm giác trái khoáy đó, tôi dáo dác nhìn quanh.
Ánh trăng mờ ảo hắt chéo qua những ô cửa sổ bám đầy bụi của nhà thờ. Không, đúng hơn là lọt qua từng khe hở thì chuẩn xác hơn là hắt vào.
Đám cửa sổ này chắc phải từ đời nảo đời nào chưa được lau chùi mới ra nông nỗi này?
Cái độ cáu bẩn này chắc còn tồi tệ hơn cả mớ cửa sổ ở Luân Đôn thời Cách mạng Công nghiệp.
Skyler đang say giấc nồng bên cạnh tôi.
... Dù sao thì, lúc ngủ trông nhóc cũng đáng yêu phết.
'Đằng nào cũng chẳng ngủ được, hay là ra ngoài chút nhỉ?'
Thú thật, cứ cái đà này tôi sẽ thức trắng đêm mất... trừ khi kiếm trò gì đó làm, không thì tôi chẳng tài nào chợp mắt nổi.
Giá mà có cái điện thoại, tôi đã có thể dán mắt vào đó giết thời gian cho tới lúc díp mắt lại.
Đúng là một đêm khiến người ta nhớ nhung cái xã hội hiện đại.
Tôi đẩy cánh cửa cọt kẹt của nhà thờ và bước ra ngoài. Hàng song sắt phản chiếu ánh trăng sáng bàng bạc, và cái cổng chính nhà thờ tụi tôi đi qua ban nãy vẫn mở toang.
Cộc.
Và rồi, tôi nghe thấy tiếng ai đó đang gõ vào vật gì.
'... Tiếng đập.'
Tôi tò mò.
Cái tên "Nisha" mà Skyler nhắc tới nghe rặt mùi đàn bà con gái.
Thế nên, tôi chỉ đơn thuần là tò mò thôi.
Nhóc đó nhớ tên một người phụ nữ khác, tỏ vẻ bận tâm, và còn hỏi dò người khác xem cô ta đang ở đâu.
Skyler, người mà tôi vốn chỉ coi là một thằng nhóc vắt mũi chưa sạch. Nhóc đó gọi tên một người phụ nữ khác và hỏi dò tung tích của cô ta.
Thế nên... một cảm xúc khó tả trào dâng trong tôi.
Một thứ gì đó thật khó chịu.
Tôi thấy có thứ gì đó đang sôi sục trong bụng.
Một cảm xúc, một thứ cảm giác lần đầu tôi nếm trải mà chẳng thể gọi tên rõ ràng.
Nó bùng lên như giông bão rồi bỗng chốc lạnh ngắt, cứ thế giày vò tôi.
Và giờ thì, tôi thấy bình thản.
Tôi có đang nổi cáu không nhỉ?
Chà.
Tôi rảo bước. Tiến về phía sau nhà thờ, nơi âm thanh đó vọng lại.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gỗ va vào gỗ cứ thế vang lên.
Âm thanh dần dồn dập hơn... nhanh hơn hẳn nhịp bước chân của tôi.
Tôi nấp sau bức tường nhà thờ, chỉ ló mỗi cái đầu ra, và dán mắt xem đó là ai.
Đôi mắt tinh tường của tôi phóng to cảnh vật để tôi có thể soi rõ hình dáng cô ta.
... A.
Khoảnh khắc chạm mặt cô ta, tôi lập tức vỡ lẽ tại sao Skyler lại cất công tìm kiếm.
Mái tóc bạch kim rực rỡ dưới ánh trăng, đôi mắt trong veo hắt lại mọi luồng sáng hệt như mặt gương. Làn da nhợt nhạt nhưng lại bừng sức sống, trong ngần và không tì vết.
Bộ tu phục khoác trên người tạo ra một sức hút kỳ lạ, lôi tuột cái bản tính đàn ông giấu kín trong tôi ra ngoài.
Đúng vậy. Cô ta đẹp thật.
... Tình yêu, sự rạo rực, sự thẹn thùng.
'... Tôi chẳng cảm thấy gì đặc biệt cả.'
Đáng lẽ một thằng đàn ông phải rung rinh khi thấy gái đẹp, thế mà mớ cảm xúc đó lặn mất tăm. Giờ tôi chỉ thấy ghen tị với cô ta... ghen tị á? Tôi á? Tôi điên rồi sao?
Tôi tỉnh đòn lại.
Và ló đầu ra ngó lần nữa.
Chẳng có gì sất.
Chỉ còn lại cái người gỗ dùng để tập luyện mà cô ta vừa đập nãy giờ nằm chỏng chơ ở đó.
'... Cô ta biến mất rồi sao?'
Tôi nhận ra cảnh vật xung quanh có phần tối tăm hơn ban nãy.
Chắc tới lúc phải quay về rồi.
—Không, chẳng phải do trời tối dần. Có kẻ nào đó đang đổ bóng từ sau lưng tôi. Thế nên tầm nhìn của tôi mới tối đi đôi chút.
"Kẻ nào đó?"
Một giọng nói lanh lảnh vang lên sau lưng tôi.
Tôi từ từ quay đầu lại.
Dòm gần thế này, công nhận là cô ta xinh thật. Tuy nhiên, tôi dám chắc là vẫn thua xa cái nhan sắc tôi tự tay đắp nặn cho mình. Giọng của tôi cũng êm tai hơn.
Đúng vậy. Tôi vẫn nhỉnh hơn.
"Ta hỏi cô là ai."
Một tay cô ta lăm lăm cây giáo. Rành rành lúc nãy thứ cô ta cầm là một thanh gỗ... mà giờ nó đã biến thành một cây giáo hình chữ thập chạm trổ cầu kỳ.
Không, gọi là cây giáo thì hơi khiên cưỡng.
Một hình thù khó mà miêu tả cho đàng hoàng.
Cầm ngược thì giống một thanh trọng kiếm. Cầm xuôi thì lại ra cây giáo.
Nó chẳng có lấy cái chuôi cầm.
Chỉ có một phần lưỡi thò ra có thể coi là sống kiếm.
Một thanh dài hình chữ thập với mấy cái cạnh sắc lẻm bao quanh mà chẳng có chỗ nào để nắm.
'... Thứ đó mà là vũ khí sao?'
Phải. Đó chính xác là những gì tôi đang nghĩ.
"Ta không thích nhắc lại lần hai đâu."
"Tôi, tôi là khách của Propertius."
"Hả?"
"Tôi tá túc lại nhà thờ vài bữa cùng Skyler—"
"Skyler tới đây rồi sao?!"
Cô ta cất giọng với một sự hồ hởi đến lạ.
Cái bầu không khí mờ ám, bí ẩn ban nãy vỡ vụn rồi bay biến sạch.
"Đúng vậy."
Tôi dè dặt đáp lời, và cô ta nhoẻn miệng cười tươi rói.
Vẫy tay với tôi, cô ta cất giọng nhẹ tênh.
"Ngày mai tụi mình gặp nhau nói chuyện đàng hoàng nhé."
Chẳng hiểu sao, tôi lại thấy sợ hãi tột độ trước cái câu nói đó.
Một nỗi khiếp đảm... không thể diễn tả bằng lời.
Tôi mang theo cái nỗi sợ hãi đó lên giường, và bình minh cũng mau chóng ló dạng.
Mặt trời vừa ló dạng, Skyler đã thức giấc và gọi tôi dậy.
"Trông mặt chị y như người mất ngủ vậy. Do phải nằm đất thay vì ngủ nhà trọ sao? Thế mà ngủ trong hang hay trong rừng chị lại ngủ say như chết cơ mà..."
"Tôi không ngủ được."
"Tôi có nghe nói vài người khoái cắm trại ngoài trời hơn là nằm trong nhà, nhưng không ngờ chị lại thuộc cái nhóm đó đấy."
"... Tôi cũng có biết đâu."
"Thôi, tụi mình đi dạo quanh đây chút đi."
"Hả?"
"Tôi không định nán lại cái thành phố này lâu đâu. Chị có cái đích đến là Kinh Thành, còn tôi cũng có những toan tính riêng của mình."
Mục tiêu của Skyler chắc mẩm là tìm lại trái tim của mình rồi.
Cứ cho là những kẻ mang cơ thể thần thánh luôn thu hút lẫn nhau, khéo cái lý do nhóc đó lẽo đẽo theo tôi là... để đụng độ Vua Điên lần nữa chăng?
Không, sức vóc hiện tại của Skyler làm sao đọ nổi Eyal. Chắc chắn phải có mưu đồ khác.
'... Nhóc đó cần mình.'
Cái giả thuyết lọt tai nhất là nhóc đó cần sự hiện diện của tôi để phục vụ cho mưu đồ của mình. Nhóc đó cần đôi mắt của tôi.
Chắc chắn là một trong hai cái đó rồi.
Đằng nào thì kế hoạch là cùng nhau đi lên Kinh Thành, nên cứ chờ xem tới đó nhóc sẽ giở trò gì thì hơn.
Tạm thời thì... ra ngoài thôi.
"Tụi mình làm vài cái nhiệm vụ ở đây, sắm thêm mớ bùa, rồi cuốn gói lên đường. Đồ đạc cạn kiệt rồi."
"Được rồi."
"Với lại, tôi nghĩ giờ chị gảy đàn được rồi đấy."
"Hả?"
"Từ hôm qua tới giờ trông chị cứ bồn chồn không yên. Tôi vắt óc nhớ xem mình từng thấy cái điệu bộ này ở đâu rồi, và nảy ra một cái. Tôi đoán đúng không?"
Biết nói sao đây nhỉ?
Tôi chưa tới cái ngưỡng có thể gảy đàn được. Nói cho chuẩn thì, tôi chưa đánh mất sự tỉnh táo của mình.
Trong vô thức, những ngón tay của tôi sẽ tự nhảy múa đi ngược lại ý chí và suy nghĩ của mình, chỉ ngập tràn một nỗi khao khát được gảy đàn một cách mơ hồ, và chỉ khi lơ lửng như kẻ say... tôi mới gảy được đàn.
Lúc mà cái tôi và tính nết của tôi bị đè bẹp và thao túng bởi một thứ gì đó lớn lao.
Lúc mà tôi phó mặc cho bản năng hơn là lý trí, và khi cái phiên bản nhân vật đắp nặn lấn át cái tôi thật sự của mình.
"Ừ. Nếu có dịp."
"Được rồi. Vậy đi tới Hội Người Phiêu Lưu thôi. Nhà hội ở cái vùng này hơi hẻo, nhưng vẫn còn ối việc vừa miếng."
"Sao vậy?"
"Thì rành rành là... do ít mạo hiểm giả hơn chứ sao."
"Chẳng phải ít mạo hiểm giả thì cũng ít việc hơn à?"
"Cái đó thì đúng với mấy thành phố bình thường. Dân thám hiểm lúc nào chả là lũ hám tiền và thích nhận việc. Nhưng đây là mỏm rìa phương Bắc."
"Ý cậu là sao?"
"Phương Bắc khắc nghiệt lắm, lại lắm trò nguy hiểm. Dẫu dân thám hiểm lấy tiền bạc làm đầu, nhưng suy cho cùng cái mạng của họ vẫn là trên hết."
"Thế là, có một đống việc khó nhằn nguy hiểm nhưng lương cao, mà mấy kẻ quý cái mạng cùi của mình thì không dám lết tới đây?"
"Đại loại thế."
"... Tụi mình kham nổi không?"
"Ít nhất thì tôi cũng giữ được cái mạng cho chị. Trình của tôi đâu phải chỉ xìu xìu ển ển cỡ thẻ bạc."
Chà, tôi chẳng tin nổi mấy lời huênh hoang này từ miệng một thầy phép chỉ biết xài bùa.
Nói toẹt ra chắc cậu nhóc tự ái chết mất...?
Tôi đành câm như hến vậy.
Và gật đầu cái rụp.
Tụi tôi sửa soạn xong xuôi để ra ngoài.
Thức ăn nước uống đã được ông đạo sĩ để sẵn gần cửa nhà thờ từ lúc nào chẳng hay.
Tình trạng cơ thể của tôi cũng ổn thỏa.
Giờ thì cứ lấy ý chí ra mà gồng thôi.
Mấy cái điểm phạt đang giảm đi, cơn đau đầu đã dứt, và não tôi đang nhảy số lanh lẹ. Còn cái thân xác èo uột với thể lực thảm hại này... đành chịu chết chứ biết sao giờ.
Tuyệt vời.
'Mình chẳng bỏ quên gì cả! Lên đường thôi!'
Không, khoan đã.
Tôi quên béng một chuyện cực kỳ hệ trọng.
Cái gì mà "lên đường thôi" chứ?
Chuyện quan trọng nhất cơ mà.
Có chuyện tôi cần phải gạn hỏi Skyler.
Kétttt.
Cánh cổng nhà thờ rên rỉ mở ra mang theo điềm chẳng lành.
Người phụ nữ tóc bạc lại thình lình ló dạng, trên tay lăm lăm cây giáo hình thù quái gở.
"... Nisha?"
"Xin chào. Lâu rồi không gặp."
"À, cô tới để chào hỏi sao?"
"Đúng thế. Nhưng giọng điệu của cậu lạnh nhạt quá đấy."
"Xưa nay tôi vẫn ăn nói thế mà."
"Tụi mình như người một nhà cơ mà."
"Người một nhà sao...? Nghe cứ sai sai thế nào ấy."
Skyler và người phụ nữ tên Nisha chuyện trò cứ như hai người thân quen. Tuy nhiên, cái bầu không khí thì chẳng thân thiện miếng nào.
Thay vào đó, nó lại chông chênh, nguy hiểm và lạnh lẽo, hệt như đang bước trên lớp băng mỏng manh mặt hồ mùa đông.
Cái bầu không khí của hai người bọn họ giông bão tới mức dùng từ "oan gia ngõ hẹp" nghe hợp lý hơn là "mừng rỡ ngày tương ph逢".
"Hai người tính đi đâu thế?"
"Tụi tôi định đi làm vài cái nhiệm vụ, gom ít tiền đi đường, rồi đi ngay. Vốn dĩ tôi cũng đâu có định ghé lại đây."
"Cho tôi đi chung với. Làm cho nhanh gọn rồi cuốn gói rời đi thì càng tốt cho cậu chứ sao?"
"..."
Skyler liếc tôi một cái.
Người phụ nữ tên Nisha nháy mắt với tôi một cái.
Cô ta đang ra hiệu xúi tôi gật đầu.
Trong vô thức, tôi gật đầu cái rụp.
... Điểm phạt tự dưng bộc phát.
Cái tính bốc đồng hỏng việc sao? Không, khác hẳn với mọi lần nó dở chứng.
Tại sao chứ?
Chưa kịp rặn ra câu trả lời cho mớ bòng bong trong đầu, cổ tay tôi đã bị cô ta chộp lấy, và tôi bị lôi tuột một mạch từ nhà thờ tới Hội Người Phiêu Lưu.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn