Chương 16: Người Hát Rong Thức Giấc Sớm Mai!
Sinh tồn như một con hát rong rác rưởi trong trò chơi · Nameless One · 190 chương · ~20 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Chính truyện Đầu tôi nhức bưng bưng.
Cảm giác như đầu óc đang mụ mẫm đi theo từng khắc vậy.
... Có khi tôi cũng nên tích trữ ít rượu lận lưng.
'Lỡ có chuyện bề gì, cứ nốc một ngụm để não nhảy số cho lẹ.'
Ủa mà thường thì uống rượu vào phải ngu đi chứ? Sao tôi lại ngược đời thế này? Hơi bất công thì phải.
Thở dài... than thân trách phận thì phỏng ích gì? Mọi chuyện cũng chẳng thay đổi được. Mai ngủ dậy rồi tính tiếp xem phải xoay xở thế nào. Chứ không lẽ ngày nào cũng ôm đàn ra gảy như hôm nay.
Gảy mỏi tay mà chẳng thu được đồng cắc nào, đúng là mua vui không công. Chắc dân thám hiểm được trả hậu hĩnh hơn là nhờ cái phí đánh cược mạng sống.
'... Mình cũng phải thử mấy khúc nhạc truyền sức mạnh xem sao.'
Nó không giống kiểu thi triển ma thuật cho lắm—nó giống như cái linh tính mách bảo rằng cứ gảy thế này thì sẽ ra thế kia—nhưng ít ra tôi cũng làm được gì đó cho đời.
Quan trọng hơn là rắc rối từ Skyler.
'Tự dưng lại đèo bòng nhau thành một nhóm hai người, mà tôi vẫn mù tịt về ý đồ của thằng nhóc.'
Lúc mới gặp thì tưởng là nhóc con hỗn xược. Lần thứ hai thì thấy cũng ngoan ngoãn. Lần cuối cùng thì lại thấy đầy mờ ám.
Tựu trung lại, vẻ ngoài lúc nào cũng là một đứa nít ranh, nhưng cái nhìn của tôi về cậu nhóc cứ xoay như chong chóng.
Một quả bom nổ chậm. Một kẻ sẵn sàng đâm lén sau lưng nếu có dịp. Đừng có để cái vỏ bọc hay thái độ đánh lừa. Bọn lừa đảo lúc mới gặp ai chả ngon ngọt.
'Cứ cẩn tắc vô áy náy.'
Đầu tiên, phải thú thật với cậu nhóc về cái bệnh ngủ gật của mình, rồi chia chác công việc đi đường, chọn mấy thành phố tạt ngang để mua đồ vì đường lên Kinh Thành xa xôi lắm... trời ạ, hàng tá thứ phải lo.
Đầu óc tôi nhức bưng bưng.
Ước gì có ai gánh vác hộ mọi chuyện.
Nghĩ tới đó, tôi nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ.
Quên béng mất rằng cái tôi của ngày mai sẽ khác hẳn cái tôi của ngày hôm nay.
Tôi mở bừng mắt.
Thức dậy sớm mai!
Một bóng đêm đen kịt đập vào mắt.
Tôi rón rén kéo rèm cửa, nhưng ánh nắng rực rỡ hắt thẳng vào làm mắt tôi lóa đi trong chốc lát.
Á á á...
Mặt nhăn nhó hệt như ma cà rồng dính nắng, tôi chớp mắt lia lịa để nhìn cho quen.
Tôi vớ lấy cây đàn và ôm gọn vào lòng.
Chẳng hiểu sao, cái tâm trạng vốn dĩ đang phập phồng ban nãy bỗng chốc êm ru. Cứ ôm cây đàn là mọi chuyện lại đâu vào đấy...
Sau khi sửa soạn xong xuôi, tôi bước ra ngoài.
Tầng trệt Hội Người Phiêu Lưu vẫn nhung nhúc đám người kẻ thì say bét nhè, kẻ thì vật vã vì dư âm tiệc rượu hôm qua đang húp vội bát canh nóng.
"Phải chi gần đây có mấy con vẹm thì tốt."
"Sống tít trong đất liền mà còn đòi hỏi? Lắm trò."
"Cái nhà hội chỗ tôi biết ấy, mấy cô chực quầy dưới nhà còn cho ăn vẹm với cua xả láng cơ."
Mớ âm thanh huyên náo lọt vào tai tôi.
Dù chỉ là dăm ba câu chuyện phiếm nhưng với tôi đó là thông tin, nên nó cực kỳ đáng giá.
'Giá mà mình có bản đồ...'
Tôi đã nằm lòng địa hình và mấy thành phố lớn từ phần trước, nhưng vì đã biết thừa có sự xê dịch trong mấy cái thiết lập, nên tôi chẳng dám lơ là.
Với lại, không có cái chức năng "đi nhanh" tiện lợi, tôi mù tịt về độ dài thực sự của quãng đường.
Bản đồ được coi là món đồ xa xỉ, nên tôi phải chuẩn bị sẵn hầu bao rủng rỉnh.
'Khoan đã, sao không hỏi Skyler luôn nhỉ?'
Tuy vẻ ngoài Skyler chỉ là một đứa trẻ con, nhưng có vẻ nhóc đó đã lăn lộn trong giới thám hiểm khá lâu rồi. Là một tay lão làng thì kiểu gì chả dắt túi một tấm bản đồ.
Đằng nào cũng đã chung thuyền, cậu nhóc chắc sẽ không keo kiệt chia sẻ bản đồ đâu.
Tiết kiệm được một mớ tiền.
Giờ thì chỉ việc thanh toán tiền phòng với cô chực quầy.
Kể từ lúc rơi xuống cái chốn này, nhẩm tính cũng được 4 ngày. Chắc chẳng đến nỗi chặt chém đâu... nhưng nghĩ tới mấy đồng tiền mồ hôi nước mắt cũng thấy xót ruột.
"Của cô hết 4 đồng xu lẻ nhé."
"... Hả."
"Có chuyện gì sao?"
Rẻ... hơn tôi tưởng.
Tôi cứ đinh ninh nó sẽ chát chúa như mấy nhà trọ ở thời đại của tôi, và tôi cũng nhận ra có sự chênh lệch giá cả không hề nhỏ giữa phần trước và hiện tại.
Thật tình thì tôi đã chuẩn bị tinh thần bị vặt sạch... nhưng may quá.
"Không có gì đâu. Tiền đây."
"1 đồng cắc... thối lại 7 đồng xu lẻ."
"Ở đây không thu phí à?"
"Cô nói sao cơ?"
"Bữa nọ tôi đi mua đồ ở chỗ lò rèn, lão ấy cấu xén của tôi một mớ bảo là tiền phí."
"... Thế là chẳng đàng hoàng rồi. Thường thì."
"Thường thì?"
"Thường thì dân đi buôn bán dạo hay đổi tiền mới lấy thế. Chứ đám lái buôn an tọa một chỗ hiếm khi làm trò đó lắm. Chắc lão đinh ninh cô là dân thám hiểm ghé qua một lần rồi đi biệt xứ nên mới giở thói ăn bớt đấy."
Sự thật từ miệng cô chực quầy tốt bụng có hơi chát chúa.
Cái lão thợ rèn chết tiệt... dám lừa bà à. Bố mày ghim rồi đấy.
Hôm nay tôi cuốn gói rời khỏi cái làng này rồi, nên chắc còn khướt mới chạm mặt lão, nhưng quân tử trả thù mười năm chưa muộn.
Tôi còn cẩn thận ghi chép lại cho khỏi quên.
"Cảm ơn cô vì mọi chuyện từ hôm tới giờ."
"... Vâng. Mong ngày tái ngộ trên nẻo đường thám hiểm."
Tôi vẫy tay chào tạm biệt cô chực quầy.
Tính từ trước tới giờ, cô ấy đã tiễn bao người đi, và sau này sẽ còn tiễn bao người nữa?
Có lẽ có những kẻ thám hiểm cắm chốt ở một làng tới vài năm mới chịu nhấc mông, cũng có kẻ chỉ nán lại vài bữa rồi biến mất.
Lần nào cô ấy cũng nhoẻn miệng cười và nói câu đó sao? Liệu có vương vấn... hay lẻ loi không?
Một điều tôi dám chắc là mình chẳng thể rũ bỏ mọi thứ gọn lỏn như thế được.
Cái tính của tôi dai như đỉa đói. Tôi là đứa sống dai sống nhách và thù dai nhớ lâu. Tôi là cái loại người dù thân xác có rệu rã cũng ráng lết về phía trước.
Đúng rồi. Tôi nên nhái lại cái vẻ mặt và lời chào của người ta.
Mong ngày tái ngộ trên nẻo đường thám hiểm.
Cảm giác như chút bực bội trong lòng đã bay biến đi đâu mất. Lần đầu tiên chia tay ở thế giới này lại là với một cô chực quầy mà tôi còn chẳng biết tên.
Chẳng thân thiết gì, cũng không có gì to tát, cũng chưa bao giờ mở lời hỏi han nhau, nhưng cứ phải chia tay ai đó là tôi lại thấy tiêng tiếc.
Tôi đẩy cửa Hội Người Phiêu Lưu và bước ra ngoài.
Ánh nắng chan hòa đón chào tôi, và cơn gió mát rượi mơn trớn làn da.
Ngược với ánh sáng đó, cậu nhóc đang đứng đợi tôi.
Có vẻ nhóc đã đứng đợi... khá lâu rồi.
"... Chị trễ giờ. Còn trễ hơn hôm bữa nữa."
"Ừ. Chắc vậy."
"Đừng có mà 'ừ, chắc vậy' với tôi! Ít ra cũng phải ráng giữ đúng hẹn chứ!"
"Xin lỗi."
"Hộc... thôi đi lẹ cho rồi. Bác xà ích chờ mòn mỏi rồi kìa, khéo lại đòi thêm tiền bây giờ. Đường đi nước bước thế nào lên xe rồi bàn."
"Được rồi."
Skyler và tôi leo lên xe ngựa.
Nhìn mặt bác xà ích quen quen, hóa ra là người dạo nọ chở chúng tôi một đoạn tới Rừng Của Những Khúc Hát. Chắc là mối quen của Skyler.
Lúc tôi đang ngồi thẫn thờ trên xe, Skyler liếc tôi một cái. Đúng hơn là... lườm tôi.
Tôi có hơi rụt vòi trước cái ánh mắt hình viên đạn của một đứa nít ranh. Lý do thì rành rành ra đó rồi, tại tôi tự rước họa vào thân chọn mấy cái điểm phạt đó chứ đâu. Chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt, giờ có hối cũng chẳng kịp.
"... Xem bản đồ trước đi."
"Được rồi."
Skyler trải tấm bản đồ ra.
'Nhiều địa danh lạ hoắc quá.'
Cái chữ "Krieg" chễm chệ trước tên Đế quốc là sao? Rồi Vùng Đất của Vua Điên là cái quái gì? Chẳng phải trước đây chỉ có một Đế quốc thôi sao? Sao giờ lại xé lẻ ra thế này?
Sao Thánh Quốc lại nằm chình ình trong Đế quốc? Chẳng phải nó nằm ở một đại lục khác sao?
Cả rổ thắc mắc trong đầu tôi.
'... Rừng Của Những Khúc Hát to khiếp.'
Chẳng mất nhiều thời gian để chấm được cái tọa độ hiện tại.
Rừng Của Những Khúc Hát được vẽ to chà bá trên bản đồ, và cái làng chúng tôi vừa rời đi là ngôi làng duy nhất nằm quanh đó.
"Chúng ta sẽ đi đường này."
Skyler vẽ một đường vòng cung dài ngoằng từ làng chúng tôi tới Kinh Thành.
Tôi thắc mắc.
'Sao không đi thẳng cho lẹ?'
Rành rành là có con đường chim bay, thế mà Skyler lại cố tình rẽ ngược lên trên. Nhẩm tính sơ sơ cũng phải đi vòng mất thêm 30% tới 50% quãng đường.
"Chúng ta đi đường này không được à?"
Tôi lấy tay rạch một đường thẳng tắp từ Kinh Thành về ngôi làng.
Skyler nhìn tôi bằng cái ánh mắt kiểu "Chị bị ngốc à?".
Cái ánh mắt chẳng coi người khác ra gì, mà coi như rác rưởi dưới chân mình... ánh mắt khinh miệt. Tôi thấy hơi chướng mắt, nhưng vì còn lơ ngơ ở cái thế giới này, đành ngậm tăm cho xong.
Thằng nhóc đó tuy cái nết khó ở, nhưng hễ tôi cứ im re thì sẽ rành rọt giải thích mọi thứ.
"Được rồi. Trước hết, đi đường chim bay là nộp mạng đấy."
"Tại sao?"
"Tại vì đi đường đó sẽ rà sát rạt với sào huyệt của Vua Điên."
"... Vua Điên?"
"A, hóa ra vấn đề nằm ở đó."
Skyler thở dài thườn thượt.
Rồi cậu nhóc nhìn quanh xem bác xà ích có động tĩnh gì không.
Một lúc sau, Skyler lôi bùa ra đốt. Mọi âm thanh xung quanh bỗng chốc im bặt.
Tôi vẫn nhìn thấy cảnh vật bên ngoài, nhưng chúng tôi hoàn toàn bị cách ly.
'... Một cái khiên ma thuật chăng?'
Skyler gõ gõ ngón tay vào không trung vài cái, rồi cuối cùng hé miệng bắt đầu câu chuyện.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn