Chương 219: Chương 206: Buổi Kiểm Tra Sức Khỏe
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~22 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???)
"Ngoan nào… ngoan nào…"
Bàn tay cậu khẽ vỗ lên lưng kẻ đang gập người bên cạnh chiếc xô. Những tiếng nôn mửa uế tạp liên tục vang vọng khắp khoang xe, dữ dội và không có dấu hiệu ngừng lại. Sau mỗi nhịp co giật, đôi bờ vai kia lại run rẩy kịch liệt, toàn thân vặn vẹo trong một tư thế vô cùng chật vật.
Cuối cùng, những tràng nôn khan cũng chịu dứt. Vài tiếng thở dốc nặng nhọc vang lên xé toạc bầu không gian, theo sau đó là một nhịp thở dài mệt mỏi. Người thanh niên rũ rượi gục đầu xuống thành xô, tham lam đớp lấy từng ngụm không khí để bình ổn trở lại.
"Uống đi."
Lucid chậm rãi đưa tới một cốc nước. Chàng trai tóc vàng dùng những ngón tay run rẩy đón lấy nó, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt và xanh xao bên dưới chiếc mũ lưỡi trai quen thuộc.
"Chà, đúng là cứu mạng."
Thế nhưng, Valen đã không thể kiềm chế được giới hạn của bản thân. Dạ dày cậu ta lại cuộn trào dữ dội, tống khứ toàn bộ ngụm nước vừa nuốt xuống họng trào ngược trở ra. Bãi nôn nhơ nhuốc văng tung tóe lên bàn tay đang chìa ra của Lucid.
Nhíu mày lùi lại một bước, sự kinh tởm hiện rõ mồn một trên nét mặt Lucid dẫu đã bị lớp sương mù che khuất.
"Tên ngốc này. Đừng có nôn lên người tôi chứ!"
Húng hắng ho vài tiếng, toàn thân Valen vẫn không ngừng run rẩy sau những dư chấn của cơn say xe.
"Tôi xin lỗi."
Lucid cẩn thận lau sạch tay, nheo mắt dò xét người đối diện. Gương mặt của cậu nhóc tóc vàng vẫn chưa vơi đi vẻ nhợt nhạt, trong khi đôi đồng tử màu nắng đang ứa lệ vì phải nôn mửa quá sức.
"Phải rồi. Rõ ràng là cậu cố tình." Cậu khẽ càu nhàu.
Cậu chẳng tin mấy vào lời xin lỗi kia. Ít nhất là không hoàn toàn tin tưởng. Dẫu vậy, vị lữ khách trẻ cũng chẳng buồn bận tâm đến mức phải làm lớn chuyện.
Đột nhiên, những tiếng gõ cửa buồng xe vang lên phá vỡ bầu không khí. Ba nhịp gõ chậm rãi, chừng mực và đầy toan tính.
Cảm giác nhẹ nhõm lập tức trào dâng trong lòng Lucid khi sợi dây chuyền cuối cùng cũng phát ra tín hiệu kết nối. Suốt nhiều ngày qua, cậu đã liên tục truyền Tinh Hoa Vận Mệnh vào viên pha lê, nhưng thứ nhận lại chỉ là những thanh âm rè rè và sự tĩnh lặng đến ngột ngạt. May mắn thay, đêm nay đã có người hồi đáp.
"Này." Cậu cất lời với viên đá đang phát sáng lấp lánh.
"Tôi liên lạc qua mặt dây chuyền và nó hoạt động rồi. Dù sao thì, bạn của tôi đang ốm khá nặng."
"Bạn của cậu ư?"
Lucid đưa tay ra hiệu về phía cửa buồng xe, ngầm mời người ở đầu dây bên kia bước vào. Ngay lập tức, cánh cửa khẽ trượt mở.
Jing Xiu chậm rãi bước vào trong.
Vạt áo choàng tối màu của vị y sư quét nhẹ sát sàn nhà theo từng bước chân. Gương mặt thanh tú của anh ta vẫn duy trì vẻ điềm tĩnh thường thấy, tỏa ra một phong thái lạnh nhạt đầy chuyên nghiệp. Đôi mắt sắc sảo khẽ lướt quanh khoang xe một vòng, nhanh chóng ghi nhận mọi chi tiết với sự nhạy bén của một kẻ đã dành cả đời để chẩn bệnh cứu người.
Ngay sau đó, tầm nhìn của anh ta dừng lại nơi Valen.
Cậu nhóc tóc vàng đang ngã gục trên sàn nhà cạnh mép giường, chiếc mũ rơi chỏng chơ sang một bên, để lộ khuôn mặt trắng bệch ướt sũng mồ hôi. Lồng ngực cậu ta phập phồng lên xuống từng nhịp yếu ớt và đứt quãng.
"Là cậu ta sao?"
"Phải, thưa bác sĩ." Bàn tay khẽ xoa nhẹ sau gáy, Lucid ngập ngừng lên tiếng.
"Chà, cứ cho là cậu ta đã ngất lịm đi rồi."
Không chậm trễ, Jing Xiu sải bước tiến về phía Valen. Anh ta quỳ xuống cạnh cậu thiếu niên, cẩn thận đỡ người bệnh tựa lưng vào thành giường sao cho khuôn mặt ngửa lên trần nhà. Từ trong chiếc túi da nhỏ gọn, vị y sư lấy ra một dụng cụ trông rất giống ống nghe y tế, loại thiết bị mà Lucid từng tình cờ nhìn thấy trong những cuốn sách cổ ở Trái Đất.
Đột nhiên, động tác của Jing Xiu sững lại. Ánh mắt anh ta dán chặt vào gương mặt Valen, chậm rãi miết dọc theo từng đường nét với một vẻ hoài nghi như thể vừa nhận ra người quen cũ. Anh ta chăm chú quan sát cậu nhóc, dường như đang cố gắng đối chiếu hình bóng này với một ký ức xa xăm nào đó bỗng nhiên ùa về.
Gạt phăng đi mớ suy nghĩ tò mò, Lucid tự nhủ rằng thế giới này không hề nguyên thủy như cậu từng lầm tưởng. Công nghệ từ các chiều không gian khác vẫn không ngừng du nhập vào nơi đây, mang theo những thiết bị kỳ lạ và cả các phương thuốc còn bí ẩn hơn thế. Từ lâu, cậu đã thôi thắc mắc về nguồn gốc của những thứ dị thường này.
Một lúc sau, Jing Xiu từ từ đứng thẳng dậy, cẩn thận thu dọn và sắp xếp lại bộ dụng cụ y tế của mình.
"Bạn của cậu không sao." Vị y sư cất lời, bàn tay thong thả gập nắp hộp đồ nghề lại tạo nên một tiếng lách cách khe khẽ.
"Chỉ là vài triệu chứng sốt nhẹ, buồn nôn và thân nhiệt tăng cao. Mạn phép hỏi, cậu ta có lỡ uống phải nước biển không?"
Lắc đầu nhè nhẹ, Lucid điềm nhiên đáp.
"Không. Cậu bé chỉ bị say sóng do ban nãy chúng tôi vừa đi câu cá về."
"Ra là vậy." Jing Xiu khẽ gật gù đánh giá.
"Thế thì chẳng cần kê đơn thuốc làm gì, nội trong một ngày cậu ta sẽ tự khắc bình phục."
Lucid khẽ chớp mắt ngạc nhiên.
'Không thuốc giảm đau? Cũng chẳng có lấy một thang thảo dược nào? Rốt cuộc đây là kiểu lang băm gì vậy?'
Xong xuôi, Jing Xiu chậm rãi xoay người lại, ghim chặt ánh mắt vào thanh niên trước mặt.
"Thế còn cậu?"
Theo bản năng, Lucid liếc mắt nhìn sang Valen. Cậu bé lúc này vẫn đang nhắm nghiền hai mắt với nhịp thở vô cùng yếu ớt, dường như đã chìm sâu vào cơn mê man và hoàn toàn tách biệt khỏi cuộc trò chuyện đang diễn ra trong phòng.
'Mình có thể nói thật với ông ta.' Lucid thầm cân nhắc.
'Dù sao thằng bé cũng đã bất tỉnh nhân sự, nó sẽ chẳng thể nghe được bất cứ điều gì.'
"Tôi đã sử dụng sức mạnh của mình." Giọng Lucid trầm xuống.
"Một lượng lớn Tinh Hoa Vận Mệnh."
Đôi chân mày của Jing Xiu lập tức nhíu chặt lại.
"Tôi đã ho ra máu, một lượng khổng lồ. Thậm chí có khoảnh khắc cơ thể này đã hoàn toàn gục ngã, nhưng tôi vẫn cố cắn răng gượng dậy."
Ngay lập tức, Jing Xiu cất giọng lạnh tanh cắt ngang dòng chia sẻ của Lucid.
"Ta chẳng bận tâm lý do cậu vắt kiệt sức mạnh của mình để làm gì. Nhưng cậu thừa biết hậu quả sẽ ra sao mà, đúng chứ? Cậu hoàn toàn nhận thức được rằng bản thân đang chết mòn từng ngày?"
Lucid gượng gạo gật đầu, nhưng thẳm sâu trong thâm tâm cậu vẫn chưa thực sự thấu hiểu tình cảnh hiện tại. Trong quá khứ, cậu từng bị gã hiệp sĩ thánh chiến chém đứt làm đôi ngay tại Khe nứt Epsilon, từng gieo mình xuống từ những độ cao không tưởng. Thậm chí, từng có lúc một lưỡi dao oan nghiệt đâm xuyên qua hốc mắt và găm thẳng vào hộp sọ, cướp đi sinh mạng cậu ngay tắp lự.
Thế nhưng, sau tất cả những tai kiếp kinh hoàng ấy, Alice luôn luôn xuất hiện. Hình bóng hư ảo đó đã dùng quyền năng vô lượng để chữa lành thể xác, cứu rỗi linh hồn và mạnh mẽ kéo cậu trở về từ rìa vực sâu của cõi chết.
Lẽ nào tình trạng hiện tại lại mang một bản chất hoàn toàn khác biệt và tồi tệ hơn cả những vết thương chí mạng kia? Giả sử cậu lại một lần nữa trọng thương, hoặc tiếp tục ho ra máu vì căn bệnh quái ác này, liệu bàn tay của cô có còn đủ sức với tới cậu không?
Dòng suy tưởng đưa cậu trôi về những khoảnh khắc năng lực phục hồi dường như mất đi tác dụng. Đó là những lúc vết thương rỉ máu lâu hơn bình thường, kéo theo một sự mỏi mệt tột độ ăn sâu vào từng gốc gác xương tủy sau mỗi lần ranh giới sinh tử bị xóa nhòa.
Tựa như một viên đá lạnh lẽo bị ném xuống đáy hồ sâu thẳm, một hiện thực tàn khốc bắt đầu hiện rõ trong tâm trí người thanh niên.
"Thực ra... tôi sở hữu một Đặc Tính mang khả năng chữa lành." Lucid ngập ngừng lên tiếng.
Ánh mắt Jing Xiu lập tức khóa chặt lấy cậu, tĩnh lặng nhưng lại mang theo một sự sắc lẹm đến gai người, còn đáng sợ hơn cả những cái trừng trừng đe dọa. Đó là ánh nhìn chất chứa sự thấu cõi của một vị y sư đã phải chứng kiến quá nhiều kẻ ngu muội đi vào vết xe đổ chết chóc.
"Thế nên cậu ảo tưởng rằng bản thân có thể dùng nó để tự chữa trị căn bệnh héo mòn này." Lời nói cất lên mang giọng điệu khẳng định chắc nịch chứ chẳng hề có ý dò hỏi.
Lucid chọn cách lặng thinh.
"Ta không rõ cậu đã chạm đến cảnh giới Giác Ngộ nào." Jing Xiu thong thả tiếp lời.
"Quả thực, ở những cảnh giới thượng thừa, tốc độ phục hồi hoàn toàn có thể vượt qua tốc độ suy nhược của thể xác. Tuy nhiên, cậu thử tự hỏi xem bản thân có đủ Tinh Hoa Vận Mệnh và một Đặc Tính tương thích cho việc đó hay không?"
"Cậu có nắm trong tay đủ lượng Đức Tin tập thể để bộc phát Đặc Tính của mình đến mức tối thượng không? Cứ cho là cậu làm được, nhưng lỡ như một ngày nguồn năng lượng ấy cạn kiệt thì sao? Ngay lập tức, căn bệnh tử thần này sẽ lại âm thầm bám riết lấy sinh mạng cậu."
"Đến lúc đó cậu tính xoay xở thế nào? Lại tiếp tục mang chính mạng sống của mình ra làm vật tế thần sao?"
Vị y sư khẽ ngả lưng dựa vào chiếc quầy phía sau, điềm nhiên khoanh tay trước ngực và dồn toàn bộ sự tập trung vào vị lữ khách trẻ tuổi.
"Hơn thế nữa, những thực thể có khả năng duy trì trạng thái cân bằng đó, nếu không phải là Thần linh thì cũng là những cường giả hạng Kiệt Xuất nắm giữ lượng Đức Tin khổng lồ. Ta thừa nhận trường hợp của cậu có đôi phần dị biệt, nhưng suy cho cùng cậu vẫn chỉ mang thân xác của một phàm nhân."
"Cơ thể con người vốn dĩ không được cấu tạo để chịu đựng vòng lặp phục hồi rồi tàn phá đó đến vô tận, nhất là khi cậu chẳng có lấy một tín đồ hay kẻ kề cận nào nguyện dâng hiến niềm tin. Nếu là cậu, ta sẽ suy nghĩ thật thấu đáo trước khi tự đày đọa bản thân vào cái vòng luẩn quẩn của sự chữa lành và suy tàn liên tục."
Jing Xiu khẽ khựng lại giữa chừng. Giọng nói của ông đột ngột trầm xuống, tựa như hai người bạn đang hàn huyên khi ông bất chợt nhớ ra một chân lý tàn nhẫn và hiển nhiên nhất trên đời.
Một tiếng thở dài đầy nặng nhọc vang lên.
"Nhưng rồi những thứ đó liệu có còn ý nghĩa gì không? Cậu vốn dĩ đã là một xác chết biết đi rồi. Dù là ngày mai, hay ngày kia đi chăng nữa, thì chung quy lại lưỡi hái tử thần cũng sẽ đến mang cậu đi. Thế nên, hãy tự mình định đoạt lấy những ngày tháng cuối đời với những gì ta vừa nói."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn