Chương 194: Chương 181: Những Nền Tảng Hội Tụ.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~33 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Một giọng nói vang rền như sấm nổ vang vọng khắp các bệ đá đang tụ họp.
"Nhóm Một. Lucid và Fenwick."
Cảm giác bị chú ý lập tức đổ dồn về phía hai người. Hàng trăm, hoặc có lẽ là hàng ngàn ánh mắt.
Từ đám đông hình chiếu bên dưới cho đến toàn bộ những người tham gia trên các bệ đá khác đều đang không ngừng săm soi. Bọn họ đang dò xét, đánh giá và toan tính giá trị của cậu.
Fenwick buông một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Trong cơn khiếp đảm, đôi bàn tay gã bấu chặt lấy rìa bệ đá đến mức trắng bệch.
"Nhóm Hai. Thẩm phán Celeste của Cảng Vexis."
Người phụ nữ với mái tóc bạc trắng khẽ nghiêng đầu. Một cử chỉ thanh tao, nhã nhặn như ngầm thừa nhận.
Phía sau bà ta, những tên lính gác có dung mạo giống hệt nhau cũng đồng loạt di chuyển với sự đồng bộ đến mức hoàn hảo. Nhịp nhàng như hơi thở, đều đặn tựa nhịp tim. Sự phối hợp của chúng mang lại một cảm giác rợn người.
"Nhóm Ba. Giáo đoàn của Ngọn Lửa Thăng Hoa."
Những kẻ khoác áo choàng tím vẫn đứng bất động tại chỗ. Dường như có một sự quỷ dị nào đó toát ra từ chúng khiến Lucid không khỏi sởn gai ốc.
"Nhóm Bốn. Valen Thorne."
Ánh mắt Lucid lập tức ngước lên. Nhịp thở của cậu chợt nghẹn lại.
'Cái gì? Cậu ta ư? Ở đây sao?'
Đó chính là cậu thiếu niên với mái tóc vàng óng. Kẻ đến từ khu thương mại, người đã từng hiện diện trong Lãnh địa ngập tràn sắc vàng rực rỡ.
Là người đã hiên ngang bước đến máy chém, mang theo ánh mắt đượm buồn nặng trĩu nhìn thẳng vào Lucid. Thế nhưng, đó cũng chính là gã thanh niên bán dao ở khu chợ ngày nào.
Cậu ta đang đứng ngay tại đây. Một người tham gia chính thức với vị thế ngang hàng cùng các thẩm phán, những kẻ cuồng tín hay bất kỳ ai sở hữu đủ lượng tài sản khổng lồ để góp mặt.
'Làm thế nào cơ chứ? Một tên thương nhân vỉa hè thì lấy đâu ra tài nguyên cho việc này? Trừ khi cậu ta không phải là một kẻ bán dạo.'
'Trừ khi tất cả những gì mình chứng kiến chỉ là một màn kịch được dàn dựng hoàn hảo. Trừ khi bản chất thật sự của Valen Thorne hoàn toàn là một thứ gì đó khác xa.'
Một nụ cười tà dị lặng lẽ hiện lên trên gương mặt Lucid. Cậu không thể nào ngăn lại, cũng chẳng buồn kìm nén sự hưng phấn này.
'Càng đông càng vui. Cứ để bọn chúng đến hết đi. Cứ để tất cả lao vào tranh giành. Trò chơi sẽ càng thêm phần thú vị khi phần thắng thuộc về ta.'
Ngọn lửa hiếu thắng trong lồng ngực lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Trận chiến này giờ đây không đơn thuần chỉ là để sinh tồn nữa.
Nó là một lời khẳng định đanh thép. Gửi tới chính bản thân cậu, gửi tới bọn chúng, và gửi tới bất kỳ thế lực nào đang ảo tưởng rằng có thể đem cậu lên bàn cân rồi tự cho cậu là kẻ yếu kém.
Giọng nói vô hồn kia lại tiếp tục vang lên.
"Buổi đấu giá sẽ được tiến hành theo thứ tự tuần tự. Mọi mức giá đưa ra đều mang tính ràng buộc. Bất kỳ sự thua cuộc nào cũng là tuyệt đối. Không đủ tài sản sẽ dẫn đến sự sụp đổ của cấu trúc."
'Sự sụp đổ cấu trúc. Là những cây cột. Khi thua cược, cây cột của ngươi sẽ xuất hiện vết nứt.'
'Nó sẽ dần đánh mất đi sự vững chãi. Và rồi cuối cùng, mọi thứ sẽ vỡ vụn hoàn toàn.'
Một luồng khí lạnh ngắt chạy dọc sống lưng khi Lucid chợt thấu hiểu mọi chuyện. Đây không chỉ là một cuộc cạnh tranh kinh tế đơn thuần. Nó liên quan đến kiến trúc, đến cả khía cạnh vật lý.
Những bệ đá mà bọn họ đang đứng được liên kết trực tiếp với số tài sản mà mỗi người nắm giữ. Nếu thua lỗ quá nhiều, nền tảng sẽ sụp đổ, kéo theo tất cả những kẻ đứng trên đó rơi thẳng xuống đáy sâu mịt mù bên dưới những đám mây vàng rực.
Đưa mắt nhìn quanh bệ đá nơi mình đang đứng, cậu nhận ra các nền tảng được sắp xếp ở những cao độ không hề đồng đều. Vị trí cao nhất thuộc về vị thẩm phán, theo sát phía sau là đám cuồng tín.
Kế đến là cậu thiếu niên tóc vàng với khoảng cách chỉ tụt lại đôi chút so với Giáo đoàn.
Trái lại, khi Lucid nhìn xuống bệ đá của mình, nó lại nằm chót vót ở tận dưới cùng, tựa như đang bị tất cả bọn họ che khuất và đè bẹp.
'Tuyệt thật, vừa vào đã nếm mùi bất lợi.'
Đột nhiên, có sự xáo động trên bệ đá của Nhóm Hai. Celeste chậm rãi bước lên phía trước. Giọng nói của bà ta được khuếch đại, vang xa trong không gian một cách đầy chuyên nghiệp.
"Tôi thách thức Nhóm Ba."
"Giáo đoàn. Tôi cược giấy tờ sở hữu khu nhà kho phía Đông. Giá trị đăng ký là hai mươi đồng vàng. Yêu cầu mức cược tương đương từ phía các người."
Đám người khoác áo choàng tím bắt đầu rục rịch. Một kẻ trong số chúng chầm chậm tiến lên.
Thứ âm thanh phát ra méo mó một cách kỳ dị. Hoàn toàn sai lệch. Nghe hệt như có vô số sinh linh đang đồng thanh cất tiếng thông qua cùng một cuống họng.
"Chúng tôi chấp nhận. Lấy quyền kiểm soát các tuyến vận tải biển phía bắc ra làm vật thế chấp. Tổng giá trị đăng ký là bốn mươi đồng tiền vàng."
Giọng nói vô hình vang lên phán quyết.
[Tiền cược đã được chấp nhận. Các điều khoản đã được xác lập. Loại hình giao dịch: Thu mua cạnh tranh. Kẻ chiến thắng sẽ thâu tóm toàn bộ tài sản. Kẻ thua cuộc phải từ bỏ hoàn toàn vật thế chấp.] Những sợi chỉ vàng óng ả đột ngột hiện ra từ hư không, đan xen và quấn chặt lấy cả hai bệ đá. Chúng trói buộc hai nền tảng lại với nhau, biến lời cá cược suông thành một giao kèo vật lý hiện hữu và chân thực đến gai người.
[Bắt đầu trình bày lập luận. Thẩm phán Celeste tiến hành trước.] Celeste cất lời với một chất giọng mang đậm tính chuyên môn và sắc sảo đến từng chi tiết. Nữ thẩm phán rành mạch liệt kê từng vị trí nhà kho, khoảng cách tiếp cận các tuyến đường giao thương, cũng như mức thu nhập từ việc cho thuê ở thời điểm hiện tại.
Không dừng lại ở đó, cô còn vẽ ra viễn cảnh tăng trưởng dự kiến, tiềm năng phát triển trong tương lai và cả những dự án nâng cấp cơ sở hạ tầng được tài trợ bởi ngân khố thành phố.
Bài diễn thuyết kéo dài suốt ba phút đồng hồ, nơi từng câu chữ buông ra đều được gọt giũa tỉ mỉ và mọi dữ kiện đều được xác thực rõ ràng. Mỗi một lời tuyên bố cất lên lại đi kèm với vô số tài liệu hiện ra ngay lập tức, từ những bản hợp đồng phát sáng, giấy tờ sở hữu cho đến các con dấu chính thức.
Tất cả đều là bằng chứng đanh thép khẳng định khối tài sản khổng lồ của cô là hoàn toàn có thật. Cứ như thể Lãnh địa đang khuất phục trước ý chí của người phụ nữ này, phản chiếu lại những hình ảnh ba chiều về gương mặt, chiến tích và cả hình bóng uy quyền của cô ở ngay phía sau lưng.
Ngay sau đó, đại diện của Giáo hội cũng nhanh chóng đáp lời bằng một lập luận mang hơi hướng hoàn toàn khác biệt. Thay vì sa đà vào các số liệu khô khan, họ tập trung vào những khái niệm trừu tượng, ví von các tuyến đường biển như những huyết mạch vĩ đại và giao thương chính là nguồn nhựa sống.
Theo lý lẽ của họ, việc nắm quyền kiểm soát sự luân chuyển cũng đồng nghĩa với việc chi phối mọi thứ đang vận động trên thế gian này.
Dẫu bài phát biểu chỉ vỏn vẹn hai phút ngắn ngủi, nhưng niềm tin mãnh liệt tỏa ra từ họ lại tuyệt đối đến mức đáng sợ. Nó giống hệt như việc đang rao giảng một chân lý nền tảng hơn là đưa ra những lời biện hộ tranh chấp thông thường.
Lãnh địa bắt đầu đưa ra phán quyết.
Sự tĩnh mịch kéo dài lê thê.
Cho đến khi một tia sáng vàng kim thuần khiết, chói lòa bùng lên, nuốt trọn cả bầu trời trong tích tắc.
Những sợi chỉ vàng quấn quanh bệ đá của Bên Thứ Ba đột ngột siết chặt lại. Cột trụ khổng lồ chống đỡ bên dưới bắt đầu phát ra những tiếng kêu răng rắc cọt kẹt, trước khi những vết nứt chân chim lan nhanh từ tận dưới đáy lên trên.
Khối kiến trúc khổng lồ nghiêng ngả rồi chao đảo sụt xuống. Nó rơi tự do chừng gần một mét, rồi khựng lại bằng một tiếng va đập chát chúa đến đinh tai nhức óc.
[Bên Thứ Hai giành chiến thắng. Tài sản đã được chuyển giao. Bên Thứ Ba mất đi giá trị tương đương.] Những bóng người khoác áo choàng tím lảo đảo vấp ngã rồi vội vã bấu víu lấy nhau để lấy lại thăng bằng. Bệ đá của họ giờ đây không chỉ tụt hẳn xuống một bậc mà còn rạn nứt và bấp bênh đến cực điểm. Chỉ cần nhận thêm một thất bại tương tự nữa thôi, toàn bộ bệ đứng này chắc chắn sẽ vỡ nát thành từng mảnh.
Celeste khẽ nhếch mép, nở một nụ cười mãn nguyện đến khó tả. Xung quanh cô, đám lính canh đồng loạt di chuyển trong một nhịp độ hoàn hảo, như thể đang cùng nhau ăn mừng, lại như thể chỉ đang thở những nhịp thở đều đặn thường ngày.
Trái tim Lucid bỗng chốc chùng xuống. Chẳng phải vì thương cảm cho kẻ bại trận, mà bởi cậu đã lờ mờ nhận ra được quy luật tàn khốc nơi đây.
'Hóa ra đây là cách mọi thứ vận hành. Đưa ra tiền cược, dâng lên lời biện hộ. Lãnh địa không chỉ phán xét dựa trên giá trị vật chất, mà còn soi xét cả đức tin và cách ta bảo vệ cho luận điểm của chính mình.'
'Kẻ chiến thắng sẽ ôm trọn mọi thứ. Bệ đá của kẻ thua cuộc sẽ rạn nứt và sụp đổ. Chỉ cần thua đủ nhiều, ta sẽ rơi tuột xuống tận cùng đáy sâu.'
Nghĩ đến đây, tâm trí chàng trai trẻ lập tức liên tưởng đến những lời tuyên bố của nhóm mình. Tất cả những thứ đại diện cho gia sản, cho đất đai của họ, thực chất chỉ được chống lưng bởi những tờ giấy tờ giả mạo.
Toàn bộ đều là đồ dỏm.
'Chết tiệt...'
Ánh mắt Lucid lướt một vòng quanh những bệ đá đang hội tụ xung quanh. Cậu âm thầm quan sát các thế lực khác, ngắm nhìn khối tài sản khổng lồ mà họ đại diện cùng vô số tài nguyên vô giá có thể được ném vào cuộc tranh đoạt bất cứ lúc nào.
'May mắn thật. Thật may vì vẫn chưa có ai thèm đặt cược với chúng ta. Cứ để mặc bọn họ cắn xé và bòn rút lẫn nhau.'
'Nhưng chút vận may rẻ rạt này sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Sớm muộn gì cũng có kẻ để mắt tới nơi này, coi chúng ta như một miếng mồi béo bở và ném ra lời khiêu chiến.'
Giọng nói vô hình lại vang lên, thông báo về vật phẩm tiếp theo. Nó không phải là món thánh tích được mong đợi, mà chỉ là một thứ công cụ, một món cổ vật đáng để thu thập nhưng chưa đến mức phải đánh cược cả mạng sống.
[Giá trị khởi điểm. Năm mươi đồng tiền vàng.] Từ phía xa xa, một bệ đá bắt đầu đưa ra tín hiệu chấp thuận mức giá mở màn. Thế nhưng, một thế lực khác đã ngay lập tức phản pháo. Mười lăm đồng vàng. Rồi nhảy vọt lên hai mươi. Rồi ba mươi.
Những con số cứ thế leo thang chóng mặt. Đứng từ xa, Lucid nín thở quan sát, cố gắng dò tìm quy luật và nắm bắt nhịp điệu của sàn đấu giá tàn khốc này.
'Bắt đầu từ mười đồng vàng, giờ đã ngấp nghé chạm mốc năm mươi. Tốc độ tăng giá thật chóng mặt. Mỗi lần ra giá đều nhích thêm năm hoặc mười đồng. Tuy cạnh tranh khốc liệt nhưng vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Bọn họ đều đang dè chừng, thăm dò giới hạn của đối phương.'
Cuối cùng, món đồ cũng được bán với mức giá sáu mươi đồng tiền vàng. Bệ đá của kẻ chiến thắng khẽ phát sáng trong giây lát khi tài sản được chuyển giao.
Trong khi đó, nền đá của kẻ thua cuộc chỉ rạn nứt một chút xíu. Một tổn thất hoàn toàn có thể chấp nhận được.
Phiên đấu giá tiếp tục bước sang món hàng tiếp theo. Lại là một món cổ vật khác, một món bảo vật hoàn toàn mới.
[Giá trị khởi điểm. Năm mươi đồng tiền vàng.] Những lời xướng giá bắt đầu vang lên dồn dập. Sáu mươi, bảy mươi, tám mươi, rồi nhanh chóng vọt lên một trăm.
'Mức giá đang bị đẩy lên quá cao so với dự tính. Những kẻ ở đây thực sự sở hữu tiềm lực khủng khiếp. Không phải mớ giấy tờ lừa đảo hay những lời hứa hẹn suông, mà là khối tài sản kếch xù đã được tích lũy từ rất lâu.'
Khẽ lắc đầu ngán ngẩm, Lucid tự nhận thấy bản thân chưa bao giờ nhạy bén với chuyện tiền bạc hay những con số lằng nhằng. Khái niệm về sự giàu có của cậu xưa nay vốn chỉ dừng lại ở mức đủ để sinh tồn qua ngày. Bảy đồng tiền vàng cho một chiếc nhẫn đã từng là một cái giá trên trời, thế mà giờ đây, những kẻ nọ lại ném ra hàng trăm đồng nhẹ bẫng như tiền lẻ.
Lại một vật phẩm nữa vừa được chốt hạ ở mức một trăm hai mươi đồng vàng. Ngay sau đó là món khác bay đi với giá một trăm năm mươi đồng. Cứ thế, những con số điên rồ liên tục nối tiếp nhau.
'Bọn chúng đang tự vắt kiệt tài nguyên của lẫn nhau. Tốt lắm. Cứ để chúng vung tiền và tự bào mòn sức lực của chính mình. Mỗi một giao dịch đều đi kèm với rủi ro, và mỗi lần đánh cược là một bước lùi tiến gần hơn tới cửa tử.'
Dời sự chú ý sang vị trí của Valene Thorne, ánh mắt Lucid khẽ dao động khi quan sát cậu thiếu niên tóc vàng nọ. Một gã bán hàng rong trên phố thì đào đâu ra số tài sản khổng lồ đến vậy?
Bất chấp mọi nghi vấn, cuộc chạy đua kim tiền vẫn không có dấu hiệu hạ nhiệt. Năm trăm vàng. Bảy trăm vàng. Các mức giá đã bắt đầu chạm ngưỡng phải quy đổi sang bạch kim, vượt xa khỏi những gì mà tâm trí Lucid có thể tưởng tượng ra.
Thứ tài sản duy nhất còn sót lại trong tay cậu lúc này chỉ là mớ giấy tờ bất động sản giả mạo. Dinh thự mà Fenwick vừa hoàn tất thủ tục đăng ký vài giờ trước thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc hào nhoáng, tạo ra ảo ảnh về quyền sở hữu chứ chẳng hề có chút giá trị cốt lõi nào.
'Liệu mình có thể lấy thứ này ra đánh cược không? Nó có thực sự qua mặt được ai không? Hay Lãnh địa sẽ nhìn thấu màn kịch này ngay lập tức, phán định nó là hàng giả và nghiền nát bệ đá của chúng ta ngay trong lần thách thức đầu tiên?'
Đứng ngay bên cạnh, Fenwick đang run rẩy kịch liệt đến mức có thể dễ dàng nhận ra. Hai hàm răng gã đánh vào nhau lập cập, đôi bàn tay siết chặt lấy rìa bệ đá như thể đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất giúp gã không khụy ngã.
"Lucid." Gã thì thào, giọng nói vỡ vụn vì kinh hãi.
"Lucid, chúng ta phải rời khỏi đây. Bắt buộc phải thoát khỏi chỗ này. Chúng ta tuyệt đối không thể cạnh tranh lại bọn họ, cũng chẳng thể nào sống sót qua nổi chuyện này đâu."
"Chúng ta sẽ ở lại."
"Bọn chúng sẽ hủy diệt chúng ta mất. Chúng sẽ nghiền nát bệ đá này, và rồi tất cả sẽ rơi xuống vực sâu muôn trượng."
"Có thể là vậy. Nhưng bỏ chạy thì chắc chắn nắm lấy cái chết, còn ở lại ít ra vẫn mang đến một cơ hội."
"Cơ hội gì cơ chứ? Chúng ta lấy đâu ra tư cách để đối đầu với các quan tòa, lũ giáo đồ hay bất cứ thế lực nào đang nắm trong tay khối tài sản kinh thiên động địa kia?"
'Một câu hỏi hay đấy. Mình thì có cơ hội gì cơ chứ? Thực chất mình có thể huy động được những loại tài nguyên nào?'
Lucid bắt đầu rà soát lại mọi thứ mình đang có trong tay. Từ mớ giấy tờ giả mạo, mặt dây chuyền màu tím, chiếc nhẫn vô giá trị, cho đến con dao găm nhặt được dưới hẻm vắng. Hoặc có chăng là chút Tinh Hoa Vận Mệnh luôn khiến cơ thể xuất huyết nội mỗi khi kích hoạt, những người đồng đội chẳng hề có mặt ở đây, hay thậm chí là những lời hứa hẹn trống rỗng chưa biết chừng nào mới thành hiện thực.
'Chẳng có bao nhiêu. Tuyệt đối không đủ. Nhưng chừng đó là đủ để liều mạng một phen. Đủ để tạo ra một ván cược, một lời thách thức, một nỗ lực cuối cùng trước khi bệ đá này hoàn toàn vỡ vụn.'
Đúng lúc đó, một chùm sáng bất chợt dội thẳng xuống bệ đá của họ. Một sắc vàng rực rỡ, chói lóa, thu hút mọi ánh nhìn đổ dồn về phía này.
Đã đến lượt của họ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn