Chương 166: Chương 153: Kẻ Đòi Nợ
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~61 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Bến cảng phía đông khi màn đêm buông xuống khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn khác lạ. Những chiếc đèn lồng treo lơ lửng trên các móc sắt rỉ sét, kiêu hãnh tỏa ra những vũng ánh sáng vàng vọt hắt lên mặt sàn gỗ đã bạc màu vì sương gió. Xung quanh, hàng loạt dải cờ hiệu mang hai sắc xanh lam đậm và bạc lấp lánh đang vội vã tung bay phấp phới giữa khoảng không tăm tối.
Dọc theo chiều dài bến tàu là những dãy bàn dài ngập tràn các món sơn hào hải vị xa hoa, thứ mà tổng chi phí cộng lại thừa sức vượt xa cả doanh thu trong suốt ba năm lăn lộn buôn bán đầu tiên của Pilt. Ánh sáng lọt thỏm qua những chiếc ly pha lê tinh xảo, rồi phản chiếu ngược trở lại thành vô vàn mảnh vụn lấp lánh chói lóa.
Pilt ung dung sải bước đi xuyên qua khung cảnh tráng lệ ấy, khoác trên mình bộ âu phục đắt tiền của một kẻ đã chết.
Lãnh chúa Cassian Marlowe. Con trai thứ ba của một gia tộc quý tộc nhỏ nhoi nào đó đến từ các vùng lãnh thổ phía nam. Một vị khách vừa mới đặt chân đến đây với danh nghĩa là để thanh tra các khoản đầu tư vận tải biển.
Chỉ có điều, gã Cassian Marlowe hàng thật giá thật đã tắt thở từ ba tuần trước rồi. Căn bệnh dịch tả đã cướp đi sinh mạng hắn một cách nhanh chóng và đầy tủi nhục. Trong khi đó, Pilt đã khéo léo dùng mưu để đoạt lấy toàn bộ đống giấy tờ tùy thân, những bức thư từ quan trọng, cùng con dấu tín vật của gã. Tất cả những gì cần thiết nhất để cậu có thể đường hoàng hóa thân thành một con người khác trong vòng một đêm duy nhất.
Cậu khẽ kéo nhẹ cổ áo. Cảm giác chiếc áo khoác ngoài này cứ chật chội và gò bó thế nào ấy. Nó thít chặt lấy hai bên bả vai cậu, nhưng lại buông thõng một cách quá khổ ở phần eo. Dẫu vậy, những thước vải cao cấp đắt tiền này dường như có khả năng che lấp đi rất nhiều khuyết điểm.
Dáng điệu bước đi của cậu đêm nay cũng được rèn giũa để trở nên hoàn toàn khác biệt. Không còn là cái sải bước phóng túng và xuề xòa của một tay thương nhân ranh mãnh. Cũng chẳng phải là cái dáng vẻ lấm lét, lén lút rình rập của lũ cho vay nặng lãi hắc ám.
Nó là một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ. Chừng mực hơn. Khoan thai và đầy tính toán hơn. Đó là kết quả của ba ngày liền cắn răng luyện tập không ngừng nghỉ, dưới ánh mắt giám sát khắt khe của Mira từ ngay phía ngưỡng cửa.
"Cậu đang để lồng ngực mình chồm về phía trước đấy." Cô từng gắt gỏng nhắc nhở.
"Bọn quý tộc thực thụ luôn ngẩng cao chiếc cằm của mình cơ. Cứ làm như thể chúng đang kiêu ngạo cúi xuống nhìn chằm chằm vào những kẻ thấp hèn hơn vậy."
Nhớ lại lời căn dặn ấy, cậu khẽ điều chỉnh lại tư thế của mình. Rồi cứ thế, cậu tiếp tục ngạo nghễ sải những bước đi vững chãi vào màn đêm xảo trá.
"Tốt hơn rồi đấy. Giờ thì bước chậm lại nào. Cậu chẳng có nơi nào khẩn cấp để đi cả. Hãy nhớ rằng, tất cả những kẻ ngoài kia phải cảm thấy may mắn vì cậu đã hạ mình xuất hiện ở đây."
Nghe vậy, anh chủ động giảm tốc độ. Đôi chân lại thong thả nhịp bước trên nền đá.
"Đúng rồi. Chính là phong thái đó. Giờ thì thu lại cái ánh mắt như thể cậu sắp lao vào cướp sạch tài sản của bọn họ đi."
"Nhưng rõ ràng là tôi đang chuẩn bị cướp của bọn họ mà."
"Thế thì ít nhất cũng đừng để lộ cái tâm tư ấy lên mặt."
Giờ đây, anh ung dung rẽ lối bước qua đám đông ồn ào. Chiếc cằm hơi ngẩng cao kiêu hãnh, còn nét mặt thì được che giấu hoàn hảo dưới một lớp mặt nạ lãnh đạm, không chút gợn sóng.
Một tên thị nữ vội vã lướt qua, trên tay nâng khay rượu sóng sánh. Không thèm hạ tầm mắt xuống lấy một lần, Pilt điềm nhiên vươn tay cầm lấy một ly.
Trong mắt những gã quý tộc này, người hầu chỉ tồn tại như một thứ công cụ vô tri. Một sự hiện diện thấp kém hoàn toàn không đáng để ban cho một cái gật đầu thừa nhận.
'Đây thực sự là cách bọn chúng nhìn nhận thế giới này sao?' Anh thầm nghĩ, trong lòng trào dâng một cỗ mỉa mai chua chát.
'Coi đồng loại của mình chẳng khác nào một món đồ nội thất?'
Anh khẽ nhấp một ngụm. Thứ chất lỏng màu ngọc thạch lướt qua cuống họng, để lại một dư vị đắt tiền đầy xa xỉ. Âu cũng là điều hiển nhiên so với cái giá cắt cổ của nó.
Đôi mắt màu vàng kim sắc sảo chậm rãi quét qua toàn bộ đám đông. Khắp nơi đều là giới tinh hoa quý tộc và những thương nhân giàu sụ đang khoác lên mình lụa là gấm vóc.
Thậm chí, anh còn loáng thoáng nhận ra vài gương mặt quen thuộc từng chễm chệ trên các tấm lệnh truy nã đẫm máu. Đêm nay, bất cứ kẻ nào có máu mặt tại Cảng Vexis đều đã tụ tập về đây. Sức cám dỗ từ buổi đấu giá Thánh Tích thực sự đã kéo tất cả bọn chúng bước ra khỏi bóng tối.
Ngay lúc này, Đặc Tính của anh khẽ nhấp nháy, rung động khe khẽ nơi rìa mỏng manh của ý thức. Anh không hề kìm hãm mà thả lỏng tâm trí, để mặc cho thứ sức mạnh ấy tự do vận hành.
Ngay tắp lự, ba mươi giây tiếp theo của tương lai vỡ vụn thành vô số mảnh ghép rồi ùa vào tâm trí anh. Những cuộc hội thoại anh sắp thốt ra, những gương mặt anh chuẩn bị chạm trán. Tất cả đan xen vào nhau, tạo thành những con đường chằng chịt rẽ nhánh và tách đôi như vô vàn dòng sông chảy xiết.
Trong một viễn cảnh, anh thấy chính mình đang sải bước tiến lại gần một gã đàn ông vận bộ áo choàng màu xanh sẫm. Anh thấy mình nở một nụ cười xã giao hoàn hảo. Ngay sau đó, anh lại thấy gã kia đáp lại bằng một ánh nhìn phòng bị đầy hoài nghi.
Không chút do dự, anh lập tức chọn cho mình một ngã rẽ khác. Thay vì bước sang phải như dự định ban đầu, anh nhẹ nhàng lách mình qua bên trái.
'Ba mươi giây. Đó là tất cả giới hạn mà mình có thể chạm tới.'
'Ba mươi giây ngắn ngủi để nhìn thấu những gì sắp ập đến và đưa ra điều chỉnh thích hợp. Một khi khoảng thời gian đó trôi qua, mình cũng sẽ trở thành một kẻ mù lòa như bất kỳ ai ở đây mà thôi.'
Đột nhiên, tiếng cười trong trẻo của một quý bà diện chiếc váy lụa xanh ngọc lục bảo vang lên từ phía sau lưng anh. Giọng nói của mụ vang vọng khắp bến cảng, lanh lảnh và réo rắt hệt như tiếng chuông gió đung đưa.
Quý phu nhân Westmoor. Một bà trùm sừng sỏ trong ngành vận tải biển, kẻ đang nắm trong tay quyền kiểm soát hơn một nửa các tuyến đường giao thương phía đông. Pilt điềm nhiên tiếp nhận mọi thứ, nhanh chóng cất giữ những thông tin giá trị đó vào một góc sâu trong trí nhớ.
Và rồi, ánh mắt anh khựng lại khi nhìn thấy gã.
Voss.
Gã đàn ông ấy đang bệ vệ đứng ngay gần trung tâm của buổi tiệc. Một vóc dáng cao lớn được bọc trong những lớp y phục đắt tiền, kết hợp cùng khuôn mặt góc cạnh lạnh lẽo hệt như một bức tượng đá được tạc ra từ băng tuyết.
Trên tay gã cầm một ly rượu vang đỏ âu, nhưng tuyệt nhiên không hề nhấp lấy một giọt, chỉ đơn thuần nâng nó lên như một món đồ trang sức.
Vây quanh gã, đám quý tộc hèn mọn cứ liên tục bay lượn lảng vảng, ríu rít nịnh bợ chẳng khác nào bầy thiêu thân lao đầu vào ánh lửa. Bọn chúng khao khát ân sủng, khao khát sự chú ý, khao khát bất cứ vụn bánh nào có thể giúp chúng leo cao hơn trên bậc thang quyền lực.
Sâu trong lồng ngực Pilt, một thứ cảm xúc mãnh liệt vừa kịch liệt chuyển động. Đó là một ngọn lửa cuồn cuộn cháy, một luồng nhiệt lượng bỏng rát không hề liên quan chút nào đến bầu không khí oi ả của đêm hè.
'Voss.'
Chỉ cần gọi thầm cái tên khốn kiếp ấy thôi cũng đủ khiến quai hàm anh bành ra, hai hàm răng siết chặt lại vì phẫn nộ.
Chính gã đàn ông này là kẻ đã bí mật bắt tay với đám giáo đồ điên loạn của giáo phái The Congregation. Chính gã là kẻ đã nhẫn tâm châm lửa thiêu rụi toàn bộ trại trẻ mồ côi nằm sâu trong khu ổ chuột phía đông.
Tám mạng người đã chết oan uổng trong biển lửa ngày hôm đó, mà đa phần đều là những đứa trẻ vô tội. Ba ngày sau, thi thể cháy đen của chúng mới được người ta đào bới lên từ đống tro tàn lạnh lẽo.
Anh nghiến răng, cưỡng ép bản thân phải đè bẹp đoạn ký ức bi thương ấy xuống. Anh chôn vùi nó vào nơi sâu thẳm và tối tăm nhất của linh hồn.
'Không phải lúc này. Phải tập trung.'
Một người hầu khác lại vô tình lướt qua tầm mắt. Pilt tiện tay cầm lấy thêm một ly rượu vang nữa, nhưng cũng giống như kẻ kia, anh chẳng hề có ý định thưởng thức.
Anh đã mạo hiểm đặt chân đến chốn này cùng với một kế hoạch được vạch sẵn từ trước. Anh sẽ hạ độc vào thùng rượu chung bằng chiết xuất của hoa ly tím. Đó là một loại độc dược phát tác chậm. Không đủ để tước đoạt mạng sống, nhưng dư sức tạo ra một cơn hỗn loạn quy mô lớn.
Ngay khi đám đông bắt đầu hoảng loạn dẫm đạp lên nhau, anh sẽ hành động. Anh sẽ đóng vai anh hùng giải cứu một nhân vật tai to mặt lớn nào đó. Từ đó, kiếm chác ân tình, tạo dựng lòng tin và từng bước tiếp cận thật gần với món Thánh Tích.
Nếu mưu đồ ấy đổ bể, anh sẵn sàng dùng đến hạ sách cuối cùng là tự tay đánh cắp nó. Bằng bất cứ giá nào, đêm nay anh cũng phải rời đi với một thứ gì đó trong tay.
Anh tiếp tục sải bước, hòa mình vào biển người nhộn nhịp. Anh hào phóng ban phát nụ cười cho những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ, khẽ gật đầu tỏ vẻ tán thưởng với những cuộc trò chuyện vô thưởng vô phạt mà mình chẳng hề tham gia.
Đặc Tính của anh lúc này liên tục nhấp nháy không ngừng nghỉ, phơi bày ra hàng loạt những mảnh vỡ nứt nẻ của tương lai sắp tới. Nhờ vậy, anh liên tục điều chỉnh từng bước chân, uốn lượn nhịp nhàng để tránh khỏi mọi rắc rối tiềm ẩn.
Bất chợt, một gã đàn ông chủ động bước ra chặn ngang lối đi của anh. Đó là một gã tuổi trạc trung niên, khoác trên mình những lớp vải vóc xa hoa phung phí, nhưng lại sở hữu một khuôn mặt nhão nhoét hệt như ổ bánh mì chưa nướng chín.
"Lãnh chúa Marlowe!" Gã đàn ông đon đả cất tiếng gọi.
"Thật may quá, tôi đã luôn mong mỏi được diện kiến ngài đây."
Đặc Tính của Pilt lập tức rọi sáng ba mươi giây tiếp theo. Anh thấy gã đàn ông này vồn vã giới thiệu danh tính, thấy một cuộc trò chuyện nhạt nhẽo xoay quanh vấn đề vận tải biển bắt đầu diễn ra.
Anh cũng thấy chính mình đáp lời bằng vài câu khách sáo sáo rỗng. Và cuối cùng, anh thấy gã trung niên kia hoàn toàn mất sạch hứng thú chỉ sau vỏn vẹn hai mươi giây ngắn ngủi.
"Nam tước Telford. Thật vinh hạnh." Pilt điềm nhiên nở nụ cười.
"Tôi cũng đã được nghe kể những điều vô cùng tuyệt vời về các thương vụ làm ăn xuất chúng của ngài."
Khuôn mặt gã Nam tước lập tức bừng sáng rạng rỡ như bắt được vàng.
"Ngài nghe rồi sao? Từ vị nào thế?"
Dòng chảy Đặc Tính của Pilt nhanh chóng rẽ nhánh. Anh thoáng nhìn thấy ba câu trả lời khả thi hiện ra trước mắt, rồi dứt khoát chọn lấy phương án có thể kết thúc cuộc đối thoại nhảm nhí này một cách gọn gàng và nhanh chóng nhất.
"Từ những người quen chung của chúng ta ở khu vực lãnh thổ phía bắc. Họ luôn dành cho ngài những lời tán dương vô cùng trân trọng."
"Chà, họ thật là tử tế quá! Thế ngài Marlowe hãy nói cho tôi nghe xem, cơn gió nào đã thổi ngài đến tận Cảng Vexis này vậy?"
"Đầu tư vào các tuyến vận tải biển. Gia tộc chúng tôi đang muốn đa dạng hóa danh mục tài sản của mình."
"Sáng suốt. Quả là một quyết định cực kỳ sáng suốt." Gã Nam tước gật gù, từ từ rướn người sát lại gần hơn rồi thì thầm bằng chất giọng đè thấp.
"Tuy nhiên, với tư cách là người đi trước, tôi buộc phải cảnh báo ngài rằng Cảng Vexis hiện tại không còn được yên bình như thuở trước nữa đâu. Tội ác thì tràn lan, quan lại mục nát. Và gần đây cong xuất hiện một lũ giáo đồ điên loạn nữa."
"Giáo đồ sao?" Pilt vờ nhướng mày ngạc nhiên.
"Đúng vậy... cụ thể hơn thì bọn chúng là một tổ chức tự xưng là Giáo đoàn (The Congregation). Thời gian gần đây, chúng liên tục gieo rắc nỗi kinh hoàng khắp Cảng Vexis."
"Bọn chúng điên cuồng phóng hỏa đốt cháy hàng loạt tòa nhà, thẳng tay đồ sát vô số mạng người. Trong khi đó, đám chính quyền cai trị nơi đây chỉ là một lũ phế vật vô tích sự."
Bàn tay đang cầm ly rượu vang của Pilt bất giác siết chặt lại đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
"Thật là một sự bất hạnh đáng tiếc."
"Đúng vậy đấy. Nếu tôi là ngài, tôi sẽ tránh xa mấy khu ổ chuột dơ bẩn kia ra. Ở đó chẳng có gì ngoài rắc rối đâu." Gã Nam tước chép miệng rồi vươn thẳng người lên, lấy lại phong thái đĩnh đạc.
"Nhưng mà hãy nhìn tôi xem, sao lại đi mang ba cái chuyện xui xẻo gở miệng này ra bàn luận giữa một bữa tiệc tuyệt vời thế này cơ chứ. Lát nữa chúng ta nhất định phải trò chuyện sâu hơn về mấy mối quan hệ ở phương bắc kia nhé."
Sau một cuộc hàn huyên ngắn ngủi, nơi Pilt liên tục bịa ra những lời nói dối hoàn hảo nhờ việc sử dụng Đặc Tính của người Tiềm Ẩn để sàng lọc xem câu nào sẽ xuôi tai và câu nào gây họa, gã Nam tước cuối cùng cũng cạn kiệt sự hứng thú. Gã lững thững rời đi, hòa vào dòng người để tìm kiếm một con mồi mới sẵn sàng lắng nghe những câu chuyện khoe khoang của mình.
Pilt buông một tiếng thở phào nhẹ nhõm. Đặc Tính của anh lại một lần nữa nhấp nháy, tái hiện khung cảnh Voss đang chậm rãi di chuyển về phía chiếc bàn tiệc danh dự ở trung tâm. Nó cũng cho anh thấy viễn cảnh một lão già với mái tóc điểm bạc chuẩn bị nâng ly lên để đọc lời chúc mừng khai mạc.
Đưa tay sờ nhẹ vào túi áo, anh cẩn thận kiểm tra lại vũ khí của mình. Lọ dung dịch chiết xuất từ hoa ly tím vẫn nằm yên vị ở đó. Một chiếc lọ thủy tinh vô cùng nhỏ bé. Cực kỳ dễ dàng qua mắt đám lính canh, nhưng lại sở hữu khả năng đoạt mạng tàn khốc nếu chẳng may tính toán sai liều lượng.
'Bây giờ hoặc không bao giờ.'
Mang theo quyết tâm sắc lạnh, anh lẳng lặng tiến về phía khu vực phục vụ đồ uống. Đặc Tính của anh vẽ ra một lộ trình an toàn tuyệt đối. Nó cho anh thấy cảnh bản thân đang tiến sát đến thùng rượu khổng lồ. Thấy cảnh anh dùng ngón tay cái bật tung nút bần của lọ độc dược. Thấy cảnh anh chuẩn bị, Bất thình lình, một bàn tay lạnh lẽo từ đâu vươn ra, tóm chặt lấy cánh tay anh.
"Lãnh chúa Marlowe."
Pilt giật mình quay phắt lại. Đứng ngay bên cạnh anh lúc này là một người phụ nữ trạc tuổi đôi mươi với mái tóc trắng toát cùng đôi mắt xanh biếc tĩnh lặng. Làn da trắng sứ, mịn màng. Điểm thu hút nhất là đôi mắt màu xanh lam ngọc bích sắc sảo với rèm mi rủ xuống hờ hững, tạo cảm giác thư giãn nhưng cũng đầy uy quyền và bí ẩn. Các đường nét trên khuôn mặt thon gọn, thanh thoát với đôi môi nhỏ nhắn. Cô sở hữu mái tóc dài bồng bềnh màu trắng bạc.
Các lọn tóc uốn sóng tự nhiên, rơi lòa xòa ôm lấy khuôn mặt và buông thõng xuống vai, càng làm tôn lên vẻ đẹp siêu thực.
"Xin lỗi, hình như chúng ta chưa từng gặp nhau thì phải." Anh cất giọng dò xét.
"Chưa từng." Chất giọng của người phụ nữ trầm khàn và đầy vẻ thận trọng.
"Nhưng tôi biết rõ anh là ai. Và tôi cũng biết chắc một điều, anh hoàn toàn không phải là ngài Marlowe."
Đặc tính của Pilt khẽ chớp động trong tâm trí. Tầm nhìn mở ra vô số viễn cảnh tương lai, từ việc anh một mực từ chối, vội vã quay lưng bỏ chạy, cho đến khi quyết định nán lại để lắng nghe.
Cuối cùng, anh chọn ở lại.
"Cô là ai?" Anh cất giọng dò hỏi.
"Một người khao khát cùng một thứ với anh. Đó là thánh tích." Cô khẽ liếc mắt về phía Voss.
"Nhưng tôi đến đây không phải để đánh cắp, mà là để hủy diệt nó."
"Tại sao chứ?"
"Bởi vì món thánh tích đó đã bị tước đoạt khỏi tay tộc nhân của tôi trong một cuộc bố ráp đẫm máu. Hai mươi ba sinh mạng đã ngã xuống, trong đó có cả những đứa trẻ vô tội." Ánh mắt cô xoáy sâu vào Pilt, giữ chặt lấy tầm nhìn của anh.
"Anh thừa hiểu cảm giác tột cùng đau đớn đó. Tôi có thể nhìn thấu điều ấy bên trong anh."
Cơ hàm Pilt bạnh ra.
"Cô nhìn thấu hơi nhiều chuyện rồi đấy."
"Tôi chỉ thấy một gã đàn ông bước đến nơi này với chất độc giấu trong túi và ngọn lửa thù hận rực cháy trong tim. Tôi nhìn thấy một kẻ cũng từng đánh mất tất cả giống như mình." Nói đoạn, cô khẽ buông cánh tay anh ra.
"Hãy giúp tôi nghiền nát món thánh tích đó. Không phải đánh cắp, cũng chẳng phải để trục lợi. Chỉ đơn giản là hủy diệt nó. Đổi lại, tôi sẽ dốc sức giúp anh hoàn thành bất cứ mục đích nào khi đặt chân đến đây."
Đặc tính lại mách bảo anh về hàng loạt viễn cảnh rẽ nhánh sẽ xảy ra trong ba mươi giây sắp tới. Đáng tiếc thay, chẳng có kết quả nào làm anh vừa ý.
Bỗng nhiên, anh nhìn thấy một con đường khác. Đó là tương lai nơi anh đơn thương độc mã hành động, thành công trót lọt và lặng lẽ tan biến vào màn đêm tăm tối.
Thế nhưng, ngã rẽ ấy lại kết thúc với hai bàn tay trắng. Thánh tích vẫn nằm yên dưới trướng của Voss. Và huyết cừu của trại trẻ mồ côi mãi mãi chẳng thể được rửa sạch.
Nắm chặt tay lại, anh đã đưa ra quyết định.
"Tên cô là gì?"
"Thẩm phán Corvin thường gọi tôi là... Tiểu thư Celeste. Anh cứ gọi tôi là Celeste."
Pilt khẽ gật đầu.
"Chất độc hoa bách hợp tím đang nằm ngay trong túi tôi. Nhiệm vụ bây giờ là phải hòa lẫn nó vào rượu."
"Tôi có thể tạo ra một cuộc bạo động để đánh lạc hướng. Tầm năm phút. Hoặc có lẽ sẽ ngắn hơn."
"Đáng lý ra phải có một phòng chứa đồ hoặc một khu nhà kho nào đó quanh đây chứ."
Đôi môi tô điểm một nụ cười đầy ẩn ý, cô chậm rãi đưa tay chỉ về phía cánh cửa nằm ở bờ bên kia của buổi dạ tiệc.
'Kinh tởm thật.'
Ngay từ giây phút đầu tiên, anh đã chẳng mảy may có chút thiện cảm nào với cái dáng vẻ điệu đà của người phụ nữ này.
"Tuy nhiên anh phải hành động thật nhanh gọn, tôi không dám đảm bảo sự hỗn loạn này có thể kéo dài quá ba mươi giây đâu." Cô thì thầm, ánh mắt rũ xuống chớp nhoáng hóa thành một vẻ đe dọa đầy hiểm độc.
Pilt khẽ lùi lại một bước, thứ mùi nước hoa nồng nặc phát ra từ người cô ta đang liên tục công kích vào cả khứu giác lẫn sự tỉnh táo của anh.
"Cảm ơn."
"Đó là tất cả những gì tôi cần."
Dứt lời, người phụ nữ uyển chuyển rời đi. Bóng dáng cô nhanh chóng bị nuốt chửng vào giữa biển người đông đúc.
Pilt hít một hơi thật sâu, tiếp tục cất bước hướng về phía chiếc bàn phục vụ đồ uống. Đặc Tính của anh chiếu rọi một lối đi hoàn toàn thông thoáng, vắng bóng những ánh mắt soi mói. Khi đã tiếp cận thành công khu vực đặt rượu, bàn tay anh thành thục chuồi vào trong túi áo. Chẳng mấy chốc, lọ thủy tinh nhỏ bé đã nằm gọn trong lòng bàn tay.
Nhanh như chớp, anh dùng ngón cái gẩy tung chiếc nút bần. Toàn bộ lượng độc chất chết người bên trong lập tức được trút thẳng vào bình rượu cất gần nhất. Thứ chất lỏng trong vắt tàn độc ấy nhanh chóng tan rã, trôi tuột vào trong sắc đỏ âu của rượu vang mà không hề để lại lấy một dấu vết khả nghi nào.
Chỉ vài nhịp thở sau đó, một tiếng thét thất thanh bất chợt vang lên, xé toạc bầu không khí trang nhã của buổi tiệc.
Celeste đã làm việc vô cùng hiệu quả. Một quý phu nhân mặc váy lụa xanh đột ngột đưa tay ôm chặt lấy lồng ngực rồi ngã vật xuống sàn trong cơn co giật.
Người bạn đồng hành của cô ta lại tiếp tục thét gào hoảng loạn. Đám đông xung quanh bắt đầu nháo nhào, kẻ thì vội vã chạy đến ứng cứu, người thì hoảng sợ lùi bước trốn chạy. Sự hoảng loạn nhanh chóng lây lan ra khắp sảnh tiệc với tốc độ kinh hoàng hệt như một mồi lửa ném vào đồng cỏ khô.
Nhân cơ hội ngàn vàng ấy, Pilt lập tức di chuyển cùng với dòng người xô đẩy. Nhưng anh không hề hướng về phía tâm điểm của sự hỗn loạn. Thay vào đó, anh lao vút đi, nhắm thẳng về phía nhà kho tăm tối, nơi món Thánh Tích vô giá đang ngoan ngoãn nằm chờ.
Nhờ vào sự dẫn dắt của Đặc Tính, mọi chướng ngại vật dường như đều bị xóa nhòa. Vòng sang trái khi ngang qua bàn tiệc, quẹo sang phải ngay tại khu vực chất đầy những thùng gỗ sồi. Và rồi, lách mình bay vụt qua khung cửa khép hờ.
Bên trong căn nhà kho là một màn đêm đen đặc bao trùm. Ở tít sát vách tường đối diện, có ba chiếc rương gỗ cỡ lớn đang nằm im lìm rải rác. Không lãng phí một giây nào, anh sải bước băng qua căn phòng ẩm thấp, mạnh tay nạy tung nắp của chiếc rương đầu tiên lên.
Trống rỗng.
Anh lao sang chiếc rương thứ hai. Cũng lại là một màu đen trống rỗng đến tuyệt vọng. Chiếc rương thứ ba. Vẫn hoàn toàn không có gì bên trong.
'Không thể nào.' Cảm giác ớn lạnh bắt đầu bò dọc theo sống lưng.
Đột nhiên, những tiếng bước chân rầm rập dội lên từ phía sau lưng. Anh giật bắn mình, vội vã xoay người lại phòng thủ.
Tên quý tộc Voss đang đứng lù lù ngay giữa ngưỡng cửa ra vào. Đứng chật cứng phía sau lưng gã là hàng tá lính canh vũ trang tận răng, lưỡi gươm sắc lạnh của chúng đều đã được tuốt khỏi vỏ, phản chiếu thứ ánh sáng chết chóc dưới ánh trăng.
"Lại là ngươi!" Voss cất giọng đay nghiến, khuôn mặt khắc đá của gã lộ ra vẻ đắc ý tột độ.
"Ta biết rõ ngươi là ai. Ngươi chính là tên thương nhân khốn kiếp đó. Kẻ đang gánh trên đầu vô số lệnh truy nã chết người."
Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Pilt chẳng hề buồn mở miệng chối cãi. Làm vậy lúc này cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi.
"Ta lặn lội đến tận đây vì món Thánh Tích!" Anh dõng dạc tuyên bố, ánh mắt sắc lẹm lườm thẳng vào gã quý tộc độc ác.
"Mục đích cũng bỉ ổi giống hệt như tất cả bọn khốn các ngươi mà thôi."
"Thánh Tích đã biến mất rồi. Bị đánh cắp ngay giữa lúc hỗn loạn." Đôi mắt Voss nheo lại, phóng ra tia nhìn đầy dò xét.
"Thật quá sức trùng hợp, đúng chứ? Ngươi hạ độc vào rượu, tạo ra một đống lộn xộn, và rồi món Thánh Tích cũng không cánh mà bay."
"Ta không hề lấy thứ đó." Pilt lạnh lùng đáp trả.
"Vậy thì là kẻ nào?"
Tâm trí Pilt lập tức hướng đến Celeste. Gương mặt của người phụ nữ mang đôi mắt xanh trắng cùng phong thái thâm độc xẹt qua đầu cậu. Chính cô ta là người đã tạo ra vụ đánh lạc hướng.
Rất có thể cô ta đã lén cuỗm lấy món Thánh Tích trong lúc tất cả mọi người đang hoảng loạn tột độ. Hoặc tệ hơn, những chỉ dẫn ả đưa cho cậu ngay từ đầu vốn dĩ đã là một cái bẫy mập mờ.
Nhưng điều đó lại hoàn toàn vô lý, bởi lẽ những bệ chứa hiện vẫn đang nằm ngay tại đây.
'Bị lợi dụng rồi. Ả ta đã mượn tay mình.'
"Ta không biết." Cậu cất lời, cố giữ giọng bình thản.
"Nhưng việc chúng ta đứng đây đôi co qua lại cũng chẳng thể mang món đồ đó quay về đâu."
Voss sải bước tiến tới trước. Đám cận vệ của gã cũng lập tức bám theo, vũ khí lăm lăm trên tay.
"Ngươi sẽ phải trả giá cho chuyện này. Ngươi phải khai ra kẻ đứng sau lưng mình, và cả vị trí chính xác của món Thánh Tích."
Đặc Tính của Pilt bắt đầu lóe sáng trong tâm trí. Năng lực ấy phơi bày trước mắt cậu những viễn cảnh tương lai nơi cậu cắm đầu bỏ chạy. Nó cho cậu thấy những con đường nơi cậu vung vũ khí đáp trả, và cả những ngã rẽ nơi cậu dùng lời lẽ để dọn đường thoát thân.
Chẳng có bất kỳ viễn cảnh nào kết thúc có hậu cả.
Vì vậy, cậu quyết định chọn ngã rẽ duy nhất còn sót lại. Con đường duy nhất sẽ dẫn cậu đến tận cùng của sự thật.
"Ta chẳng làm việc cho bất kỳ ai cả. Ta đến đây cũng vì lý do giống hệt đám người ngoài kia thôi, vì tư lợi cá nhân." Cậu bình thản đón lấy ánh mắt sắc lẹm của Voss.
"Nhưng bên cạnh đó, tôi còn có một mục đích khác nữa. Một món nợ mang tính cá nhân."
"Ồ?" Voss nhếch mép.
"Trại trẻ mồ côi. Khu ổ chuột phía đông. Tám mạng người đã phải bỏ mạng dưới ngọn lửa đỏ rực, và phần lớn trong số đó là những đứa trẻ vô tội." Giọng của Pilt vẫn duy trì sự đều đều lạnh lẽo.
"Chính ngươi đã bắt tay với đám giáo đồ. Chính ngươi là kẻ đã nhẫn tâm ban xuống cái mệnh lệnh đó."
Nét mặt của Voss tuyệt nhiên không mảy may xao động.
"Ta hoàn toàn không hiểu ngươi đang lảm nhảm cái gì."
"Dối trá."
Lời kết tội sắc lẹm lơ lửng giữa khoảng không bức bối của hai người.
Voss dành ra một khoảng lặng dài để chậm rãi dò xét cậu. Ngay sau đó, gã nở một nụ cười. Một nét mặt tuyệt nhiên chẳng chứa đựng lấy nửa phần tử tế.
"Ngươi thú vị đấy!" gã nói, giọng điệu đầy vẻ trịch thượng.
"Phần lớn những kẻ dám vác mặt đến tìm ta đều không thể sống sót qua nổi cuộc trò chuyện đầu tiên đâu."
"Ta không giống bọn chúng đâu."
"Đúng vậy. Ngươi quả thực có chút khác biệt." Voss khẽ phẩy tay ra hiệu cho đám cận vệ. Bọn chúng hiểu ý, lập tức hạ vũ khí xuống đôi chút.
"Ta sẽ trao cho ngươi một cơ hội hiếm hoi. Một sự lựa chọn. Hãy gia nhập cùng bọn ta. Làm việc cho Giáo đoàn, giúp sức hoàn thành những đại kế của bọn ta, và ta hứa sẽ nhắm mắt làm ngơ như thể vụ đột nhập cỏn con này chưa từng xảy ra."
Pilt chằm chằm nhìn gã đàn ông trước mặt. Ngọn lửa phẫn nộ vốn đã bị cậu gồng mình đè nén từ trước một lần nữa cuộn trào mãnh liệt. Nó nóng rực và sắc bén như dao cứa.
"Ngươi đã thiêu sống những đứa trẻ!" cậu rít lên.
"Ngươi đã đang tâm thảm sát chúng ngay trên chính chiếc giường ngủ tồi tàn của mình. Vậy mà giờ ngươi lại mong đợi ta sẽ phục vụ cho ngươi sao?"
"Ta mong đợi sự thực dụng đến từ một kẻ thông minh như ngươi." Voss chậm rãi bước tới gần hơn.
"Đám dân đen bần hàn dưới khu ổ chuột vốn dĩ chẳng là cái thá gì cả. Thậm chí còn thấp hèn hơn cả hư vô. Bọn chúng chưa từng đóng góp được gì cho cái xã hội này, sự ra đi của chúng mang ý nghĩa hoàn toàn vô giá trị trong bức tranh vĩ đại của ta."
Tầm nhìn của Pilt dần thu hẹp lại. Cả thế giới xung quanh dường như co rút gọn vào khoảng cách ngắn ngủi giữa hai người bọn họ. Nó ghim chặt vào khuôn mặt câng cáo của Voss, và vào từng lời thốt ra vô nhân đạo vẫn đang vẩn đục bầu không khí.
Cậu thấy những ngã rẽ tương lai không ngừng phân nhánh. Thấy chính mình điên cuồng lao vào tấn công. Thấy cơ thể mình gục ngã trong vũng máu. Thấy bản thân lạnh lùng quay gót bước đi.
Nhưng tất cả những điều đó giờ đây đều đã trở nên vô nghĩa. Ngay lúc này, chỉ còn duy nhất một thứ thực sự quan trọng đối với cậu.
"Rốt cuộc thì ngươi là thứ gì chứ?" Voss hỏi, ánh mắt híp lại đánh giá.
"Một tên thương nhân? Một gã trộm cắp? Hay là một kẻ thực thi công lý nửa mùa?"
Pilt trả lời gã.
"Ta là một kẻ đi đòi nợ."
Cậu bắt đầu hành động.
Đặc Tính của cậu đã vẽ sẵn con đường tối ưu nhất. Nó tính toán hoàn hảo từng phản xạ dù là nhỏ nhất của bọn cận vệ. Bắt trọn từng đường đi nước bước của mọi loại vũ khí, và lường trước mọi kết quả có thể xảy ra trong ba mươi giây ngắn ngủi tiếp theo.
Cậu vận dụng không trượt một dữ kiện nào.
Tên cận vệ đầu tiên đổ gục ngay từ khi cơ thể hắn còn chưa kịp chạm đất. Kẻ thứ hai đổ gập xuống một cách thảm hại. Tên thứ ba vội vã giương vũ khí lên phòng thủ, nhưng bóng dáng Pilt đã lướt qua hắn từ đời nào.
Đôi mắt Voss mở trừng trừng trong kinh hãi. Bàn tay gã luống cuống với xuống thắt lưng tìm vũ khí.
Nhưng một cú đấm ngàn cân của Pilt đã giáng thẳng vào hàm gã. Voss loạng choạng lùi lại phía sau. Cú va chạm mạnh vào bức tường khiến cơ thể gã trượt dài xuống nền đá lạnh lẽo.
Pilt lập tức ập tới đè nghiến lên người gã. Đôi bàn tay cậu siết chặt lấy cổ họng Voss, dùng sức bóp nghẹt.
"Ngươi đã sát hại tám mạng người vô tội!" cậu gằn từng chữ.
"Ngươi đã thiêu sống họ một cách nhẫn tâm, và thậm chí còn cất tiếng cười thỏa mãn trên nỗi đau đó."
Khuôn mặt Voss bắt đầu chuyển sang màu tím ngắt vì thiếu dưỡng khí. Hai bàn tay gã điên cuồng cào cấu vào cổ tay của Pilt hòng vùng vẫy.
"Thánh Tích đang ở đâu?" Pilt đanh giọng tra khảo.
"Ta... thực sự... không biết..."
"Là kẻ nào đã lấy?"
"Ta... hoàn toàn... không biết..."
Pilt cẩn thận nhìn sâu vào đôi mắt hoảng loạn của gã và nhận ra sự thật. Voss quả thực không hề nói dối.
Cậu buông lỏng vòng tay đang siết chặt. Voss lập tức háu háp hớp lấy không khí. Gã ho sặc sụa, dốc sức lấp đầy buồng phổi rỗng tuếch.
Pilt lạnh lùng đứng thẳng dậy, ném ánh nhìn từ trên cao xuống kẻ đang nằm thoi thóp dưới chân mình.
"Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây đâu!" cậu tuyên bố.
"Ta sẽ tìm ra Thánh Tích. Ta sẽ lôi cổ kẻ đã cuỗm nó ra ngoài ánh sáng. Và rồi ta sẽ quay lại để tìm ngươi."
"Và hãy tin ta đi, một khi ta đã cất công quay trở lại, đó sẽ là lúc ngươi phải trả đủ mọi món nợ máu."
"Hãy khắc sâu lời nói của ta vào."
Dứt lời, cậu quay lưng bước đi.
Tiếng gào thét của đám lính canh vang lên ầm ĩ từ phía sau. Tiếng bước chân rầm rập đạp mạnh xuống nền nhà truy đuổi. Nhưng cậu đã kịp chạm tới cánh cửa lớn và tông mạnh ra ngoài.
Ở bên ngoài, sự hỗn loạn vẫn đang ngự trị bao trùm. Đám đông vẫn đang chạy toán loạn khắp mọi hướng để tìm đường thoát thân. Những ngọn lửa cháy rực không biết từ đâu đã bắt đầu bùng phát, cuộn từng đám khói đen đặc bốc lên cao hòa lẫn vào bầu trời đêm tĩnh mịch.
Pilt hòa mình vào đám đông nháo nhác ấy, hoàn toàn mất hút.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn