Chương 172: Chương 159: Lời thú tội giữa dòng nước lạnh.
Hồi Kết Của Cuộc Lữ Hành · Lost From Fate · 268 chương · ~40 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Quyển 2: Chuyến Hành Hương (141 -???) Căn phòng trọ này mang một vẻ rộng rãi điển hình của những thứ rẻ tiền luôn cố gắng dùng số lượng để bù đắp cho sự thiếu hụt về mặt chất lượng. Nhiều không gian hơn. Nhưng lại ít sự thoải mái hơn. Chiếc giường mà Lucid đang ngồi thậm chí còn phát ra những tiếng cọt kẹt nức nở mỗi khi cậu lỡ hít thở sai nhịp. Những bức tường thì mỏng manh đến mức người ta hoàn toàn có thể nghe lén được những cuộc trò chuyện từ tận ba căn phòng cách đó.
Còn cánh cửa sổ thì liên tục để lọt từng luồng gió lạnh buốt qua những khe hở, minh chứng rõ ràng cho một quá trình thi công cẩu thả hoặc cũng có thể là một kiểu thiết kế đầy tính toán.
Ayame ngồi thu mình cạnh cửa ra vào, lưng tựa vững chãi vào vách tường. Đôi chân cô vắt chéo sang nhau. Đôi mắt hơi khép hờ nhưng vẫn toát lên một sự cảnh giác sắc bén theo cái cách đặc trưng của cô. Nhìn cô lúc này hệt như một con mèo đang giả vờ say giấc nồng, nhưng thực chất lại đang âm thầm ghi nhận và phân loại mọi âm thanh lẫn chuyển động trong bán kính ba khu phố xung quanh.
Về phần Arthur, cậu ta đang ngồi yên lặng bên khung cửa sổ. Một cuốn sách đang mở sẵn đặt gọn trên đùi. Ánh trăng bàng bạc chiếu rọi qua khe cửa, nhuộm đẫm hình bóng cậu ta trong những sắc độ tĩnh mịch của màu xanh lam và ánh bạc.
Lucid đã cố dỗ giấc ngủ. Nhưng cậu hoàn toàn bất lực. Có điều gì đó không ổn đang cào xé tâm trí cậu. Không phải là vị thần y kia. Chẳng phải là tình trạng tồi tệ đột ngột của cơ thể. Thậm chí cũng chẳng phải là ả đàn bà đã lừa phỉnh cậu một vố ngoạn mục để lấy đi một chiếc nhẫn có lẽ chẳng đáng giá một xu nào.
Mà là Arthur.
Tại sao cậu ta lại xưng danh là Arthur Fredrickson? Họ thật của cậu ta rõ ràng là Alexander cơ mà. Arthur Alexander. Vậy thì lý do gì khiến cậu ta phải sử dụng một cái tên giả mạo khi đăng ký thân phận cho bọn họ tại tòa án? Mà nếu đã muốn dùng tên giả, sao lại chỉ thay đổi một nửa? Sao cậu ta không dùng một cái tên khác hoàn toàn luôn đi?
'Trừ khi đó hoàn toàn không phải là một cái tên giả. Trừ khi Fredrickson mới chính là sự thật, còn Alexander mới là một lời nói dối vụng về...'
Lucid xoay đầu nhìn về phía Arthur. Chỉ để nhận ra Arthur cũng đã đang dõi ánh mắt nhìn lại mình từ bao giờ. Đôi mắt xanh trong vắt tựa pha lê của cậu ta đang phản chiếu lại thứ ánh sáng mờ ảo của vầng trăng.
"Có chuyện gì sao, cộng sự?"
"Trời ạ. Không cần phải gọi tôi bằng cái danh xưng đó đâu. Cứ gọi thẳng tên tôi là được rồi."
"Không thể làm thế được đâu." Arthur khẽ nở một nụ cười yếu ớt.
"Sao thế? Có điều gì đang quấy rầy tâm trí cậu à?"
Lucid cẩn thận cân nhắc lại những suy nghĩ đang cuộn trào trong đầu. Lắp ghép chúng lại thành một câu hỏi nghe có vẻ mạch lạc nhất có thể.
"Tôi chỉ đang tự hỏi tại sao cậu lại xưng danh là Fredrickson chứ không phải là Alexander. Tại sao cậu lại giới thiệu bản thân bằng cái tên đó ở bến cảng không gian."
Arthur lại đánh mắt nhìn ra ngoài khung cửa sổ. Ánh trăng lúc này đã hoàn toàn che khuất đôi mắt cậu ta. Phủ lên gương mặt cậu ta một bức màn bóng tối dày đặc.
"À. Phải rồi. Tôi đoán là vậy." Cậu ta ngừng lời một nhịp. Cẩn thận gấp cuốn sách lại và đặt xuống với một sự chuẩn xác đầy dè dặt.
"Lucid này, có một chuyện mà tôi vẫn luôn muốn nói cho cậu biết."
Đôi mắt của Ayame lập tức mở bừng. Cô ghim chặt ánh nhìn đầy áp bức về phía Arthur, với thứ cường độ mãnh liệt mà cô vẫn thường dành riêng cho những kẻ bị coi là mối đe dọa.
"Chuyện gì cơ? Rằng cậu đang nuôi dưỡng một âm mưu kép nào đó sau lưng bọn tôi à?" Lucid cố gắng giữ cho giọng điệu của mình nghe có vẻ nhẹ nhàng và bông đùa. Nhưng nỗ lực ấy hoàn toàn thất bại.
"Chà. Đúng vậy." Arthur bật cười khúc khích. Tiếng cười vang lên trống rỗng và héo hon đến thảm hại.
"Tôi là một kẻ vô cùng tồi tệ. Tôi từng là một thánh kỵ sĩ. Không chỉ có thế, tôi thậm chí còn tự tay tàn sát vô số người một cách vô cùng máu lạnh. Tất cả chỉ vì một cái gọi là tầm nhìn vĩ đại của đế chế."
Lucid phóng thẳng một ánh nhìn sắc như dao về phía cậu ta.
"Đừng nói với tôi là tự nhiên cậu lại mọc ra một trái tim nhân từ đấy nhé?"
Arthur xoay người nhìn lại Lucid. Hoàn toàn đón nhận ánh mắt của cậu mà không hề né tránh. Chẳng còn bất kỳ lớp bóng tối nào che giấu đi sự chân thật trên gương mặt ấy.
"Không đâu. Đã từng có một khoảng thời gian, tôi chẳng hề cảm nhận được lấy một tia đồng cảm nào trên chiến trường đẫm máu cả. Việc tước đoạt sinh mạng của kẻ khác là một thứ vô cùng..." Cậu ta nghiến chặt răng.
"Dễ dàng. Hiệu quả. Và là một việc làm cần thiết vì những mục đích cao cả hơn."
Ayame dán chặt ánh mắt vào từng cử động của cậu ta. Toàn bộ sự chú ý của cô lúc này đều đã dồn hết vào kẻ đối diện. Cả Lucid và cô đều đang chăm chú quan sát Arthur, như thể cậu ta sẽ lập tức bốc hơi khỏi thế gian này nếu họ lỡ chớp mắt đi dù chỉ một giây.
"Nhưng rồi tôi đã được tận mắt chứng kiến cái tầm nhìn thực sự của đế chế ấy. Những luật lệ đầy tính mâu thuẫn của nó đang dần mục nát và sụp đổ. Những thường dân vô tội bị tàn sát dã man chỉ vì những lý do vặt vãnh cỏn con. Một vị thủ lĩnh ôm ấp dã tâm quá lớn nhưng lại có tầm nhìn hạn hẹp, bất chấp cái trí tuệ được xưng tụng của bà ta." Cậu ta lại khựng lại.
"Nên tôi đã quyết định đào ngũ. Và khi làm như vậy..."
"Cậu đã bị một vương quốc khác bắt giữ làm tù binh." Lucid tiếp lời.
"Còn tồi tệ hơn thế nữa cơ. Tôi đang bị treo thưởng một số tiền khổng lồ. Kẻ Phản Bội Arthur Alexander." Cậu ta mỉm cười cay đắng.
"Thực ra thì cái danh hiệu đó nghe cũng nực cười đấy chứ. Đế chế đã cho rải những tấm lệnh truy nã đi khắp nơi. Chúng được thiết kế khá là kịch tính. Bọn họ thực sự đã nhấn mạnh vào từ phản bội đấy."
"Vậy ra đó mới là lý do cậu xưng danh là Fredrickson."
"Đúng vậy. Fredrickson là tên thời con gái của mẹ tôi. Nó khó bị lần ra dấu vết hơn. Và cũng ít có khả năng khiến tôi bị tống cổ vào tù ngay khoảnh khắc tôi bước chân vào một tòa nhà thuộc thẩm quyền của chính phủ."
Lucid uể oải ngả đầu ra thành giường. Thanh gỗ cũ kỹ lập tức kêu răng rắc như một điềm báo chẳng lành.
"Tôi có thể hỏi cậu một chuyện được không, Arthur?"
"Tất nhiên rồi."
"Cậu có cảm thấy một chút hối hận nào không?"
Arthur đưa mắt nhìn lơ đãng ra phía ngoài cửa sổ. Ánh nhìn của cậu ta hướng về phía cặp mặt trăng song sinh đang lơ lửng giữa nền trời đêm đen thẳm, hệt như đôi mắt của một thực thể tối cao đang lạnh lùng quan sát thế giới trần tục bên dưới.
"Kể từ cái ngày tôi gặp cậu và vị công chúa kia. Tôi đoán vậy. Phải. Mỗi ngày trôi qua tôi đều cảm thấy hối hận."
Những lời bộc bạch ấy cứ thế lơ lửng giữa không gian tĩnh lặng của căn phòng. Vô cùng nặng nề. Vô cùng chân thật.
Lucid lặng lẽ gật đầu. Ayame cũng khẽ nhắm nghiền hai mắt lại, một hành động có thể là để xác nhận, để thấu hiểu, hoặc cũng có thể là một sự phán xét ngầm. Rất khó để có thể đoán định được những suy nghĩ ẩn sâu bên trong một con quỷ như cô.
Arthur quay mặt đi chỗ khác. Cậu ta lại đăm đăm nhìn vào hai vầng trăng sáng vằng vặc. Nhìn xuống toàn cảnh thành phố đang trải dài thăm thẳm bên dưới. Nhìn vào bất cứ thứ gì miễn không phải là hai con người đang hiện diện trong căn phòng nhỏ bé này, những người giờ đây đã tường tận bộ mặt thật đáng ghê tởm trong quá khứ của cậu ta.
Đêm hãy còn rất dài, nhưng cả ba người bọn họ đều đã kiệt quệ hoàn toàn. Họ mỏi mệt vì những chuyến hành trình đằng đẵng, vì những bí mật vừa bị lột trần, và vì sức nặng ngột ngạt của những điều tưởng chừng sẽ mãi bị chôn vùi nay đã được thốt lên thành lời.
Arthur là người đầu tiên đầu hàng trước cơn buồn ngủ kéo tới. Cậu ta nằm cuộn tròn người trên chiếc giường ọp ẹp trong khi trang phục vẫn mặc chưa được tháo cởi tử tế. Cuốn sách đọc dở bị vứt bỏ nằm chỏng chơ trên bệ cửa sổ lạnh lẽo.
Rất nhanh sau đó, Lucid cũng dần lịm đi. Đôi mắt cậu nhắm nghiền lại, bất chấp việc tâm trí vẫn đang không ngừng cuộn trào những suy tư. Liên tục xử lý và xâu chuỗi mọi thông tin mới tiếp nhận. Kẻ đào ngũ Arthur. Thánh kỵ sĩ Arthur. Kẻ phản bội Arthur. Và người đồng đội Arthur...
Sáng ngày hôm sau, Lucid gần như phải tìm mọi cách rón rén lẩn trốn ra ngoài trước khi Ayame kịp nhận ra sự vắng mặt của cậu. Cô quỷ này đang ngày càng bộc lộ rõ sự chiếm hữu quá mức... Những ánh nhìn giám sát không chớp mắt. Những màn lảng vảng kề cận xung quanh mọi lúc mọi nơi. Lần đầu tiên trải nghiệm, nó có vẻ khá là dễ thương, nhưng hiện tại, sự kìm kẹp ấy rõ ràng đang bắt đầu ảnh hưởng tiêu cực đến cậu. Cậu cần không gian cá nhân. Cần không khí trong lành để hít thở.
Cần một khoảng thời gian ở một mình mà không phải chịu đựng thứ cảm giác bị hàng tá đôi mắt rình rập theo dõi từng nhất cử nhất động.
Cậu tản bộ dọc theo bãi biển vắng lặng. Cậu quên khuấy mất việc mang theo áo phao. Cũng chẳng thèm bận tâm đến thời tiết ngày hôm nay ra sao. Dù sao thì cậu cũng chẳng hề có ý định sẽ bơi lội dưới làn nước giá buốt này...
Bất chợt, có thứ gì đó phồng rộp lên đang bị chôn vùi một nửa dưới lớp cát thu hút sự chú ý của cậu. Cậu khom người nhặt nó lên. Đó là một chiếc túi. Được làm từ chất liệu vải bố thô ráp. Bên trong chứa đầy một thứ gì đó vô cùng mềm mại.
Và ngay cái khoảnh khắc cậu vừa mới duỗi thẳng lưng đứng dậy, cậu đã nhìn thấy người phụ nữ ấy.
Một người phụ nữ đang chậm rãi ngoi lên từ dưới những lớp sóng biển, hệt như một vị nữ thần đại dương vĩ đại nào đó vừa quyết định hạ phàm dạo bước trên thế giới đất liền. Ánh mắt cô sắc lẹm và thấu tỏ mọi thứ. Làn da nhợt nhạt gần như đang phát ra một thứ ánh sáng mờ ảo dưới ánh nắng ban mai. Mái tóc dài của cô được búi gọn gàng ra phía sau bằng một nút thắt thực dụng, ngầm ám chỉ rằng đây là một thói quen mà cô thường xuyên thực hiện.
Cả hai đồng loạt chạm mắt nhau. Một cái liếc nhìn vô cùng ngắn ngủi. Nhưng lại đầy rẫy sự dò xét và đánh giá lẫn nhau.
"Chào buổi sáng!" cô cất lời. Giọng nói của người phụ nữ vang lên vô cùng từ tốn, cẩn thận. Và đậm chất chuyên nghiệp.
"Chào buổi sáng." Lucid gượng gạo siết chặt chiếc túi trên tay, cảm thấy chút lúng túng trước tình huống bất ngờ này.
"Nước biển không quá lạnh sao?"
"Ồ, lạnh chứ..." Người phụ nữ khẽ đáp lời.
"Nhưng tôi đã dần học cách tận hưởng cái lạnh thấu xương này. Nhất là sau khi phải chịu đựng áp lực công việc triền miên." Cô thong thả bước lên bờ, từng chuyển động đều toát lên vẻ tự tin và điềm tĩnh đến kỳ lạ.
"Nước lạnh giúp đầu óc tỉnh táo hơn."
"À ra vậy. Thế thì tốt quá rồi." Cậu buông một câu đáp lời nhạt nhẽo.
Một khoảng lặng ngắn ngủi kéo đến, xen lẫn tiếng sóng vỗ rì rào.
"Thôi được rồi. Chào cô."
"Khoan đã, anh kia."
Lucid khựng bước. Cậu cẩn thận quay đầu nhìn quanh, muốn chắc chắn rằng cô ta thực sự đang gọi mình chứ không phải một ai khác vô tình đi ngang qua.
"Anh có tình cờ nhìn thấy một cậu thanh niên trạc tuổi mình không? Kẻ đó mang theo một chiếc túi chứa đầy hoa ly tím trông cực kỳ khả nghi, cứ lảng vảng quanh khu vực này?"
Đầu óc cậu lập tức nhảy số. Quả thực là có! Ngay sau cuộc giao dịch đầy mệt mỏi với gã thương nhân lúc nãy, cậu đã vô tình va phải một kẻ kỳ lạ.
Một mái tóc xoăn màu vàng rực rỡ. Khoác trên mình chiếc áo choàng đen bí ẩn. Và ấn tượng nhất là đôi mắt màu vàng kim đầy kiêu ngạo của kẻ vừa dám thẳng thừng chê bai khuôn mặt cậu là xấu xí!
Lucid khẽ nhíu mày, đắn đo xem mình có nên tiết lộ thông tin hay không. Cậu vốn chẳng hề mặn mà gì với việc ôm đồm thêm những nhiệm vụ ngoài luồng.
Càng không thích tự rước họa vào thân khi dính líu đến những chuyện chẳng liên quan đến mình. Sinh tồn mới là ưu tiên hàng đầu.
"Có." cuối cùng cậu cũng lên tiếng thừa nhận.
"Tôi đã gặp hắn."
Đáy mắt người phụ nữ lập tức lóe lên một tia hứng thú khó giấu.
"Bọn chúng có quan trọng với anh không?"
"Chà, có thể nói là thế. Cứ cho rằng chúng tôi là cộng sự của nhau đi." Nói rồi, cô giơ tay vẫy chào tạm biệt.
Cô hờ hững khoác chiếc áo choàng đen lên vai, rồi tròng thêm một lớp áo sơ mi trắng dài thượt ra bên ngoài bộ đồ bơi bó sát.
"Nếu có gặp lại tên đó, hãy nhắn với hắn rằng đừng chỉ chăm chăm vào chút lợi nhuận trước mắt, mà hãy tính đến biên độ lợi nhuận lâu dài."
Dứt lời, cô quay lưng bước đi, để lại Lucid đứng đực ra trên bãi biển lạnh lẽo. Trên tay cậu lúc này vẫn còn cầm khư khư chiếc áo phao mà bản thân thậm chí chẳng nhớ nổi mình đã vơ lấy từ lúc nào.
'Một cuộc chạm trán thật chẳng đâu vào đâu. Cô ta rốt cuộc là ai chứ?' Cậu thầm nghĩ, buông một tiếng thở dài.
'Tại sao mình cứ liên tục vướng vào những kẻ kỳ quái ở cái thành phố này nhỉ?'
Xốc lại quai túi lên vai, Lucid bắt đầu rảo bước. Cậu không quay về nhà trọ, cũng chẳng nán lại bãi biển thêm nữa.
Thay vào đó, đôi chân hướng đến một nơi khác. Một khu vực hoàn toàn mới mẻ mà cậu chưa từng đặt chân tới.
Khu ổ chuột.
Bản thân cậu hoàn toàn không có ý định đến đây. Chỉ là đôi chân cứ trong vô thức mà dẫn lối. Cậu băng qua những khu chợ thương nhân đang dần trở nên xập xệ và tồi tàn hơn theo từng bước đi.
Cậu luồn lách qua những con hẻm ngày một chật hẹp, tối tăm. Xung quanh là những dãy nhà cũ kỹ, đổ nát, tựa hẳn vào nhau để đứng vững giống hệt như những gã bợm nhậu đang nương tựa lẫn nhau sau một đêm say khướt.
Ngay cả mùi hương trong không khí cũng đã thay đổi rõ rệt. Sự tuyệt vọng dường như cô đặc lại, hòa lẫn vào thứ không khí ngột ngạt khiến mỗi nhịp thở đều trở nên nặng nề hơn bao giờ hết.
Phía trước có một đám đông đang tụ tập. Lucid nhạy bén bắt được những âm thanh ồn ào vang lên. Đó là những tiếng quát tháo phẫn nộ, xen lẫn những tiếng khóc lóc đầy sợ hãi.
Bầu không khí căng như dây đàn, phát ra thứ âm thanh đặc trưng của một cuộc xung đột sắp sửa leo thang thành bạo lực đẫm máu.
Cậu khó nhọc lách người qua đám đông dày đặc để tiến lên phía trước. Cuối cùng, cảnh tượng đang diễn ra cũng lọt vào tầm mắt cậu.
Năm gã đàn ông lực lưỡng. Bọn chúng đều khoác trên mình những bộ áo choàng sẫm màu có thêu phù hiệu kỳ lạ, đang hung hăng bao vây một người phụ nữ ngay trước cửa tiệm bánh nhỏ.
Cô gái trông còn khá trẻ, có lẽ chỉ ngoài hai mươi. Bột mì trắng xóa vẫn còn dính đầy trên chiếc tạp dề và đôi bàn tay gầy gò của cô.
Khuôn mặt cô xám xịt lại vì hoảng loạn tột độ. Dù cơ thể đang run lên bần bật, cô vẫn kiên cường đứng chôn chân tại chỗ, kiên quyết không nhượng bộ.
"Tôi đã nói với các người rồi!" cô rít lên, chất giọng run rẩy nhưng vẫn cố giữ lấy sự cứng cỏi cuối cùng.
"Vì cái cậu thanh niên đó... Tôi thực sự không còn một cắc nào để đóng tiền cống nạp nữa. Dạo này buôn bán ế ẩm lắm."
"Thế thì phải tìm cách làm cho nó khá khẩm lên đi." Tên cầm đầu bọn giáo đồ lạnh lùng tiến thêm một bước. Bàn tay thô ráp của gã đặt hờ lên chuôi thanh kiếm giắt bên hông.
"Bọn ta đối xử với tất cả mọi người vô cùng công bằng... ai cũng phải xì tiền ra. Đó là quy luật ở cái chốn này."
"Tôi lấy đâu ra tiền để trả cho các người bây giờ!"
"Nếu vậy, có lẽ cái tiệm bánh rách nát này cần được nhắc nhở một chút về thứ tự ưu tiên đấy."
Một tên trong đám mặc áo choàng lập tức lôi ra một vật từ trong vạt áo. Đó là một chai thủy tinh nhỏ, bên trong chứa thứ chất lỏng sóng sánh. Một mùi hăng hắc bốc lên, chỉ cần ngửi qua cũng biết đây là chất cực kỳ dễ cháy.
'Ôi không. Không, không, không.' Lucid thầm kêu lên trong đầu.
'Bọn khốn này định phóng hỏa thật. Chúng sẽ thiêu rụi cái tiệm bánh, và rất có thể là nướng chín luôn cả cô gái tội nghiệp kia...'
Bản năng sinh tồn lập tức thôi thúc Lucid quay gót rời đi. Chuyện này chẳng liên quan gì đến cậu. Nó không phải là vấn đề của cậu.
Bản thân cậu đã gánh trên vai quá đủ rắc rối rồi, chẳng việc gì phải tự rước thêm cái danh phận "anh hùng cứu hỏa" vào danh sách những việc cần làm cả.
Thế nhưng, một sức mạnh vô hình nào đó đã khiến cậu gạt phăng cái bản năng ích kỷ ấy sang một bên.
Suy nghĩ thứ hai xẹt qua trong đầu cậu là chạy đi báo lính canh. Tìm kiếm sự can thiệp từ chính quyền, để mặc cho hệ thống pháp luật của thành phố này tự giải quyết.
Nhưng rất nhanh chóng, cậu cũng loại bỏ luôn phương án đó. Chờ được lính canh đến nơi thì tiệm bánh này đã hóa thành tro bụi rồi.
Thứ duy nhất còn sót lại trong tâm trí cậu lúc này là một hành động đơn giản hơn, trực diện hơn. Và tất nhiên, cũng ngu ngốc hơn gấp trăm lần.
"Này!" Lucid dứt khoát bước lên phía trước, chen ngang vào khoảng trống giữa lũ giáo đồ hung tợn và cô gái đáng thương.
"Để cô ấy yên."
Ngay lập tức, năm cặp mắt mang đầy sát khí đồng loạt chĩa thẳng về phía cậu. Bọn chúng lạnh lùng dò xét, đong đếm xem việc đánh gục gã thanh niên này sẽ tiêu tốn bao nhiêu công sức.
Tên cầm đầu nhếch mép cười. Một nụ cười gằn gợn sóng, mang đậm mùi tanh tưởi của bạo lực.
"Mày là thằng ranh nào?"
"Một người đang bảo các người mau cút đi." Lucid điềm nhiên đáp lại.
Bọn chúng lại quét ánh mắt đánh giá lên người cậu, săm soi từng đường nét trên khuôn mặt cho đến vóc dáng gầy gò của cậu.
"Chuyện này không đến lượt mày xía mỏ vào đâu, đồ mặt sương mù."
"Nhưng tôi đang biến nó thành chuyện của mình đấy." Cậu bình thản đáp.
Bàn tay của gã cầm đầu siết chặt lấy chuôi kiếm, gân xanh nổi lên ngoằn ngoèo.
"Mày đang phạm phải một sai lầm chết người đấy."
"Có lẽ vậy!" cậu gật gù đồng tình.
"Nhưng tôi cũng đang dần quen với việc mắc sai lầm rồi."
Lũ giáo đồ đồng loạt vung vũ khí lao lên. Cô gái đứng phía sau Lucid hoảng hốt hít vào một ngụm khí lạnh. Trong khi đó, đám đông xung quanh sợ hãi lùi dạt ra xa, tạo thành một vòng tròn trống rỗng.
Chỉ còn lại một mình Lucid vẫn kiên định chôn chân tại chỗ. Cậu tự hỏi không biết làm thế quái nào mà bản thân cứ liên tục vướng vào những mớ bòng bong chết tiệt này.
Và tại sao, dù đã tự nhủ bao nhiêu lần, cậu vẫn chẳng thể học nổi cái thói bơ đi mà sống, mặc kệ sự đời cơ chứ.
'Chắc chắn sẽ đau đớn lắm đây. Phen này thì ăn đủ rồi.' Cậu thầm than vãn trong đầu, nhịp tim bắt đầu tăng tốc.
Tên cầm đầu dứt khoát rút thanh kiếm sáng loáng ra khỏi vỏ, sẵn sàng lao vào xả thịt con mồi ngáng đường.
Lucid khẽ nheo mắt, gồng mình chuẩn bị đón nhận thêm một vết sẹo nữa hằn lên da thịt.
Tất nhiên, là vết sẹo để tô điểm thêm cho bộ sưu tập thương tích của đám khốn nạn này rồi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn