Chương 119: Chương 118 Học viện Tellon (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~38 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) T/N Eng: Phù thủy không dùng mana, nhưng pháp sư thì dùng mana. Khái niệm này khó giải thích vì trong tiếng Anh và phương Tây nói chung, chúng ta gọi tất cả những thứ "ma thuật" là "Ma thuật", nhưng trong tiếng Hàn thì cụ thể hơn nhiều.
Trong series này, thuật phù thủy sẽ được sử dụng giống với ma thuật có cơ sở thực tế hơn, chẳng hạn như lời nguyền và các hình thức ma thuật khác không liên quan đến sự sáng tạo. Pháp sư sẽ mang tính chất giả tưởng hơn, nơi họ tạo ra quả cầu lửa, băng, v. v. Chúng tôi sẽ cố gắng phân biệt chúng, nhưng hãy ghi nhớ điều này.
Cụ thể ở đây bản Eng: +Sorcery/Sorcerer: Ma thuật/ Phù thủy; Ma thuật sư +Magic/Wizard: Ma pháp/ Ma pháp sư Ba ngày đã trôi qua kể từ khi họ rời khỏi Đế đô, và giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một ngày đường nữa là cả đoàn sẽ đặt chân đến Học viện.
Suốt mấy ngày qua, giữa Renee và Vera tuyệt nhiên không còn tỏa ra bầu không khí kỳ lạ, ngượng ngùng như trước đó nữa.
Renee đã thôi không còn bày ra những trò trêu ghẹo, cám dỗ, và Vera nhờ thế cũng trút bỏ được gánh nặng phải ra sức chống đỡ mỗi ngày.
Nhưng tất cả những điều đó không phải tự nhiên mà có, mà là bởi vì lúc này, Giáo sư Miller đang ngồi lù lù ngay ở phía đối diện họ trong toa xe ngựa.
"… Nói đi cũng phải nói lại, lũ ma pháp sư cơ bản đều là một lũ ngốc nghếch! Tôi đã muốn nói điều này từ lâu lắm rồi. Hai người có đồng ý không? Bọn họ suốt ngày chỉ biết mở miệng ra là 'Thiên ý, Thiên ý, Thiên ý'. Cứ lải nhải đi lải nhải lại như một chiếc đĩa hát bị xước kim, nhưng đến khi được hỏi 'Thiên ý thực chất là cái gì' thì tuyệt nhiên chẳng có lấy một tên đần nào đưa ra được câu trả lời ra hồn. Chắc chắn là bọn họ lại bận rộn viện cớ rằng đó là thứ vượ~t ngoài tầm hiểu biết của nhân loại chứ gì.
Ngay cả bản thân đang đi về đâu bọn họ còn chẳng rõ. Ngược lại, hãy nhìn vào ma thuật mà xem. Nó dễ hiểu đến nhường nào cơ chứ? Vật tế, nghi thức, và hiện tượng. Hoàn toàn có thể dùng ba yếu tố này để giải thích tường tận mọi nguyên lý hoạt động. Chưa kể đến việc…"
…Tất cả là nhờ vào cái loa phát thanh không có nút tắt mang tên Miller.
Cả Renee và Vera đều nhắm nghiền hai mắt lại. Họ có cảm giác như tai mình sắp rỉ máu đến nơi rồi.
Đó là một trong những khoảnh khắc hiếm hoi khiến người ta phải thực sự kinh ngạc từ tận đáy lòng.
'Mình chưa từng nghĩ trên đời này lại có kẻ còn nói nhiều hơn cả Trevor…'
Vera vô cùng khổ sở. Anh đã phải chịu đựng hàng giờ liền trong sự dằn vặt và vật lộn tuyệt vọng, cảm giác như thể đang phải đối mặt với một thứ tà vật lẽ ra không nên tồn tại trên cõi đời này.
Tại sao lại không lên tiếng cắt ngang lời Miller? Nếu có ai hỏi như vậy, Vera sẽ chỉ có một câu trả lời duy nhất.
Anh thà chọn cách cắn răng chịu đựng sự tra tấn này, bởi lẽ anh không thể biết được liệu một khi cắt đứt lời luyên thuyên của Miller và kết thúc cuộc trò chuyện, Renee sẽ lại bất thình lình tung ra chiêu trò cám dỗ nào khác hay không.
Vera không bao giờ muốn phải trải qua cái cảm giác lý trí bị che mờ bởi sự quyến rũ của Renee thêm một lần nào nữa.
"Trời đất ơi, đó chính là thực tế đấy. Nghĩ đến thôi cũng đủ thấy bực mình rồi. Nhìn lũ ma pháp sư đần độn đó nhăm nhe cái ghế Trưởng giáo sư, bộ hai người không thấy máu trong người sôi lên sùng sục sao? Chuyện gì sẽ xảy ra nếu chúng ta giao Học viện vào tay những kẻ ngốc nghếch như vậy chứ? Tất cả chúng ta sẽ dắ~t tay nhau xuống địa ngục mất thôi!"
Bộp!
Miller vừa dứt lời liền dùng lòng bàn tay vỗ mạnh một cái lên đùi mình, Renee chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo rồi phụ họa theo một cách yếu ớt.
"V-Vậy sao ạ…"
Người đàn ông này đã nói liên tục không ngừng nghỉ suốt ba ngày qua rồi.
Lý trí của Renee gần như đã bị nghiền nát bởi cơn giận dữ vô lý mà Miller dành cho ma pháp.
Một phần trong cô thầm cầu nguyện xin hãy dừng lại, nhưng đáng tiếc thay, chiếc máy nói Miller không hề có dấu hiệu cạn năng lượng.
"Đúng vậy! Đó là lý do tại sao tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến mọi người!"
Giọng điệu của Miller bỗng chốc trở nên vô cùng nghiêm trang. Miller vừa nói vừa lấy một cuốn sách từ trong túi áo khoác ra, khẽ gõ ngón tay lên bìa sách rồi nói thêm.
Danh tính của cuốn sách đó không gì khác ngoài cuốn ma đạo thư [Lời thì thầm của Mộng Quỷ].
"Cái này! Tôi muốn cảm ơn mọi người vì đã giúp tôi có được cuốn ma đạo thư này! Hai người có muốn biết kết quả của việc sở hữu nó là gì không? Lũ khốn ma pháp sư kia sẽ không bao~ giờ có cửa so bì được với tôi nữa. Tất nhiên, trong một trận chiến kéo dài thì lúc nào cũng có những yếu tố bất định, nhưng ít nhất là ở thời điểm hiện tại, tôi tự tin rằng mình có thể đánh bay sạch~ màu hồn vía của bọn họ!"
Câu nói đó đã được lặp đi lặp lại khoảng năm lần rồi.
Renee cũng hoàn toàn có thể đoán trước được những gì sắp sửa diễn ra tiếp theo.
Chắc chắn lại là một bài thuyết trình dài dằng dặc về lai lịch của cuốn ma đạo thư này cho mà xem.
"Đây là cuốn ma đạo thư chứa đựng những bí mật đang ngủ yên từ Kỷ nguyên các Vị Thần! Nó là một món bảo vật có thể hủy diệt cả một quốc gia nếu chẳng may rơi vào tay kẻ xấu! Hãy thử dành một chút thời gian để suy ngẫm về điều đó xem nào? Hãy tưởng tượng nếu thứ này phát nổ ngay giữa lòng Đế đô. Toàn bộ sinh vật có trí tuệ trên mảnh đất đó sẽ đồng thời chìm vào giấc mộng và bị thiêu rụi bởi những ảo ảnh. Thời gian của thế giới vẫn sẽ trôi đi ngay cả khi họ bị mắc kẹt trong một giấc mơ không thể thoát ra, đúng chứ?
Đầu tiên, trật tự xã hội sẽ sụp đổ, kéo theo sự tê liệt của các cơ quan chính phủ. Ngay cả khi những vấn đề đó ngày càng trở nên tồi tệ hơn, những người bị kẹt trong giấc mơ sẽ dần dần kiệt quệ và chết đi vì suy dinh dưỡng, và đó chính là~ cách mà một đất nước diệt vong!"
Những lời đó được thốt ra với một bầu không khí vô cùng rợn người, tựa như đang mô tả một thứ gì đó vô cùng to lớn và đáng sợ… Không, chuyện đó thực sự rất đáng sợ, thế nhưng nó lại chẳng thể khơi dậy bất kỳ chút cảm xúc nào bên trong Vera và Renee nữa, đơn giản là vì tai họ đã đóng váng sau khi phải nghe câu chuyện này quá nhiều lần rồi.
Dòng luyên thuyên đơn điệu kéo dài vô tận này thực sự đang trở nên vô cùng tẻ nhạt và mệt mỏi.
Nó khiến Renee mất đi chút kiên nhẫn cuối cùng, cô vô tình thốt ra một câu.
"Vậy chẳng phải sẽ tốt hơn nếu chúng ta đốt một vật nguy hiểm như thế đi sao?"
Đó là một câu hỏi gián tiếp, ẩn chứa lời van nài khẩn thiết mong Miller hãy dừng chủ đề này lại.
Thế nhưng, Miller làm sao có thể bỏ qua cơ hội này.
"Lẽ ra phải là như thế! Chúng ta nên làm vậy, nhưng! Nếu gạt chuyện đó sang một bên, thì giá trị học thuật được định ra cho cuốn ma đạo thư này là cự~c kỳ vô giá! Đó là lý do tại sao ngay cả ở Học viện, nó cũng bị phong ấn và chỉ có một số ít học giả được phép nghiên cứu nó!"
Và thế là, một chủ đề thảo luận mới lại được mở ra.
Như thể muốn nói 'Ta bắt thóp được các người rồi nhé', Miller lập tức thêm thắt những tình tiết mới vào bài diễn văn dông dài của mình.
Gương mặt Renee tối sầm lại.
Nỗi đau khổ của cô càng thêm phần sâu sắc khi cô chợt nhận ra bản thân lại đang cảm thấy… nhẹ nhõm, chỉ vì đây là một câu chuyện mà cô chưa từng được nghe trước đó.
* Đêm muộn, tại khu cắm trại.
Khi cả nhóm vây quanh đống lửa và bắt đầu dùng bữa tối, Miller cũng im lặng ăn phần của mình. Sự yên lặng hiếm hoi này khiến gương mặt của Renee và Vera bừng sáng rạng rỡ như những kẻ vừa tìm thấy ánh sáng cứu rỗi của cuộc đời.
"Ngon quá đi mất."
Renee khẽ thốt lên.
Món súp này thực sự rất ngon. Vô cùng, vô cùng ngon. Cô cũng không rõ là do món súp thực sự xuất sắc hay là vì sự luyên thuyên của Miller cuối cùng cũng đã tạm dừng, nhưng tóm lại là nó ngon đến mức nghẹn ngào.
Thế nhưng, đáng lẽ ra cô không nên để cảm xúc lấn át mà thốt ra hai từ "ngon quá" kia.
"Ngon sao… Nhắc đến hương vị, tôi lại chợt nhớ đến một luận văn khác của mình."
Đôi mắt Miller bỗng chốc lóe lên những tia sáng sắc lẹm tựa như một con thú săn mồi đã tìm thấy mục tiêu. Gương mặt Renee lập tức cắt không còn giọt máu, trong khi Vera thì bắt đầu run lên vì giận dữ.
"Ồn ào quá đấy."
Một giọng nói cộc cằn vang lên. Đó là Aisha. Cô bé bán thú nhân vốn đã phải chuyển sang toa xe khác ngay từ ngày đầu tiên vì không thể chịu đựng nổi sự lải nhải của Miller, giờ đây đã lên tiếng phản đối vì không thể chịu đựng thêm hành vi của Miller được nữa.
Thế nhưng, đó lại là một nước đi hoàn toàn sai lầm.
Cạch— Miller đột ngột dừng lại động tác. Gương mặt đỏ bừng lên như mái tóc của chính mình, đôi mắt trợn ngược lên hết cỡ, gườm gườm nhìn chằm chằm về phía Aisha.
"Con nhóc kia, con có hiểu mình đang nói gì không hả? Chúng ta đang thảo luận về các vấn đề học thuật đấy. Hiểu chưa? Chúng ta đang nói về tri thức. Không ổn chút nào cả. Lại đây mau. Có vẻ như vì còn quá nhỏ nên con vẫn chưa nhận thức được tầm quan trọng của tri thức, để ta 'giảng giải' cho con hiểu từng chút một nhé."
"Hiic…!"
Gương mặt Aisha lập tức tái mét. Lông tơ trên người cô bé dựng ngược cả lên, hai tai cụp hẳn về phía sau, còn chiếc đuôi thì xù to ra và cứng đờ lại vì sợ hãi.
Aisha sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, cô bé quăng luôn chiếc bát đang cầm trên tay rồi cắm đầu chạy biến vào bóng tối phía xa. Miller cũng lập tức vứt bát của mình xuống rồi đuổi theo sau cô bé, đống phụ kiện trên người phát ra những tiếng lách cách liên hồi theo từng nhịp chạy.
"Này! Đứng lại đó cho ta!"
Nhóm người còn lại khẽ gửi những lời cầu nguyện thầm lặng để an ủi cho sự hy sinh cao cả của Aisha, rồi bắt đầu tận hưởng khoảnh khắc bình yên ngắn ngủi với những gương mặt vô cùng thư thái, cảm giác như thể trên đời này chẳng còn điều gì có thể dễ chịu hơn thế nữa.
* Ngày hôm sau, trên con đường dẫn tới học viện.
Renee cảm thấy nước mắt như sắp trào ra ngoài; cuối cùng cũng đã đến lúc phải nói lời tạm biệt với Miller. Chuỗi ngày tra tấn lỗ tai bất tận này rốt cuộc cũng đã đi đến hồi kết.
Chỉ riêng sự thật đó thôi cũng đủ để mang lại cho cô một niềm hạnh phúc ngập tràn.
Renee quay sang phía Miller, gương mặt không giấu nổi vẻ rạng rỡ đang dần lan tỏa.
"Chúng ta sắp đến nơi rồi nhỉ. Ôi, chuyện này làm tôi thấy hơi buồn một chút."
Thực chất trong lòng cô chẳng có lấy một chút xíu lòng tiếc nuối nào, nhưng cô nghĩ dẫu sao cũng sắp đường ai nấy đi, nên nói vài câu khách sáo xã giao cho đẹp lòng cả đôi bên là được. Thế nhưng Miller lại lập tức đáp lời.
"Trời đất, chúng ta vẫn có thể vô tình chạm mặt nhau khi Thánh nữ ở Học viện mà, đúng không? Mặc dù khi đó cuộc trò chuyện của chúng ta sẽ không được thoải mái và vui vẻ như lúc này nữa."
Renee thầm nghĩ có cho tiền cô cũng không muốn vô tình gặp lại, và ngoài ra, trên đời này chắc cũng chỉ có một mình Miller là cảm thấy cuộc trò chuyện vừa qua "vui vẻ" mà thôi.
Những lời đó đã chực chờ xuất hiện nơi đầu lưỡi, nhưng Renee vẫn cố gắng dùng nhẫn nại phi thường của mình để nuốt ngược nó vào trong.
Đúng lúc đó, Miller bỗng lên tiếng hỏi.
"Vậy ra, Thánh nữ định đến gặp Giáo sư Theresa sao?"
"À, vâng. Đúng vậy ạ… và Vera cũng có chút việc cần giải quyết ở Học viện, nên tôi đoán anh ấy cũng sẽ ghé qua đó."
"Hửm? Cậu định đến Học viện sao?"
Miller khẽ nghiêng đầu thắc mắc.
Vera khẽ liếc nhìn ông ta một cái rồi lại dời tầm mắt ra ngoài cửa sổ, nhàn nhạt cất lời.
"Tôi định tìm các nhà khảo cổ học tại Học viện để xin một vài lời khuyên."
Đó là một câu nói vô cùng ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề. Nó lập tức khơi gợi sự tò mò của Miller.
"Khảo cổ học? Cậu đến đó làm gì chứ? Cứ hỏi tôi là được rồi mà."
Như thể đang nói về một điều hiển nhiên và thắc mắc tại sao Vera lại phải tốn công vô ích đến vậy, Miller nói thêm một câu đầy tỉnh bơ.
"Tôi là Trưởng khoa Khảo cổ học cơ mà?"
Khựng lại— Trong toa xe bỗng chốc rơi vào một sự im lặng tĩnh mịch như thể bầu không khí xung quanh vừa bị đóng băng hoàn toàn.
Đôi mắt Vera mở to ra vì kinh ngạc, còn Renee thì khẽ giật mình một cái.
Quá đỗi ngỡ ngàng, Renee vội vàng hỏi lại.
"Giáo sư, chẳng phải ngài phụ trách giảng dạy ma thuật sao…"
"Tôi là giáo sư kiêm nhiệm mà. Khảo cổ học là một chuyên ngành trực thuộc khoa ma thuật. Bản thân ma thuật vốn dĩ đã là một kỹ thuật cổ đại rồi đúng không? Thế nên tất nhiên là tôi cũng phụ trách cả mảng đó nữa."
Vera, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe những lời giải thích đầy thản nhiên của Miller, cuối cùng cũng không thể giữ nổi vẻ bình tĩnh được nữa, anh thốt lên với một gương mặt tràn ngập sự kinh hoàng.
"…Tôi hy vọng là giáo sư chỉ đang đùa mà thôi."
Anh thực sự mong mỏi Miller hãy nói rằng đó chỉ là một trò đùa dai, thế nhưng Miller chỉ khẽ nhún vai rồi đáp lại.
"Tại sao tôi phải lấy chuyện này ra để đùa chứ? Không sao đâu, cứ hỏi đi. Ở cái Học viện này chắc chắn chẳng có mấy ai hiểu biết rộng rãi về mảng đó như tôi đâu."
Một nụ cười đầy ẩn ý xuất hiện trên gương mặt Miller.
"Tôi nhất định sẽ 'giảng giải' thật cặn kẽ để cậu có thể thấu hiểu hoàn toàn."
Đó thực sự là một lời tuyên bố tàn nhẫn đối với tâm hồn vốn đã kiệt quệ của Vera.
* Việc phải xin lời khuyên từ Miller thực sự là một cực hình quá đỗi tàn nhẫn đối với Vera, người đã phải chịu đựng sự tra tấn suốt mấy ngày qua.
Nếu anh chỉ cần hé răng nói một chút về thanh dao găm thu được từ nhà đấu giá và nhờ Miller giải thích, hắn ta chắc chắn sẽ lải nhải về nó suốt cả ngày trời cho mà xem.
Dẫu cho trong lòng có đang gào thét phản đối dữ dội đến nhường nào đi chăng nữa, thì anh cũng chẳng thể làm khác được.
Chẳng có lý do gì để Miller phải nói dối về chức vụ của mình, và nếu hắn ta thực sự là Trưởng khoa, thì điều đó đồng nghĩa với việc sẽ chẳng có ai hiểu rõ về thanh dao găm này hơn hắn ta cả.
Vera rút thanh dao găm bên hông ra với một gương mặt đượm vẻ u sầu và cam chịu, rồi trao nó tận tay cho Miller. Vị giáo sư đón lấy, chăm chú quan sát nó một lát trước khi cất tiếng.
"Thanh dao găm này được dùng cho các nghi lễ sao?"
Câu hỏi của Vera lập tức nhận được lời giải đáp ngay sau đó.
"Để xem nào, cậu nói thứ này được tìm thấy ở tàn tích hẻm núi phía rìa Tây đúng không?"
"…Vâng."
"Vậy thì ít nhất nó cũng là một cổ vật từ Kỷ nguyên các Vị Thần. Và vì vùng đất đó từng là lãnh địa của Gorgan trong thời đại ấy… nên đây chắc chắn là một thanh dao găm được sử dụng trong các nghi lễ hiến tế để tôn vinh Gorgan."
Đôi mắt Vera khẽ trợn lên.
Bên cạnh sự ngưỡng mộ dành cho năng lực của Miller khi có thể nhìn thấu lai lịch của thanh dao găm chỉ trong một cái liếc mắt, một loạt các suy nghĩ khác cũng lập tức xuất hiện trong đầu anh sau khi nghe những lời vừa rồi.
Gorgan, Sóng triều Tuyệt vọng.
Kẻ bạo chúa của biển khơi, kẻ được mệnh danh là hung tàn nhất trong số chín chủng tộc cổ đại.
Khi cái tên đó được xướng lên, những hoài nghi trong lòng Vera lập tức biến thành sự khẳng định chắc chắn.
'…Quả nhiên, thứ này có liên quan đến chủng tộc cổ đại.'
Hơn nữa, đây còn là di vật của một chủng tộc cổ đại có mối liên hệ mật thiết với Aidrin. Bảo sao năng lượng của Aidrin lại không tự nhiên mà có phản ứng dữ dội đến thế.
Trong lúc Vera còn đang mải mê chìm đắm trong suy nghĩ của riêng mình, Miller lại tiếp tục giảng giải.
"Hửm, dựa vào những đường rãnh chạm khắc và phong cách chế tác tinh xảo này, đây chắc chắn không phải là một nghi lễ thông thường. Trong nền văn hóa của họ, số lượng các đường rãnh chạm khắc sẽ quyết định tầm quan trọng của buổi lễ. Cậu có nhìn thấy các nút thắt ở đây không? Một, hai… chín. Nếu là chín đường rãnh, thì đây phải là một đại lễ mang tầm cỡ quốc gia."
Những lời giải thích tiếp theo của Miller, vốn được đưa ra khi đang dùng ngón tay khẽ cạo cạo vào những chỗ bị rỉ sét và sứt mẻ của thanh dao găm, thực chất chẳng có mấy giá trị đối với Vera, thế nhưng chắc chắn vẫn có một vài thông tin vô cùng hữu ích.
"Chà, đây thực sự là một món đồ tốt đấy. Nếu chúng ta nghiên cứu sâu hơn, rất có thể sẽ tìm thấy một hoặc hai 'Bí ẩn' đang được ẩn giấu bên trong nó."
"Bí ẩn".
Đôi mắt Vera khẽ lóe lên những tia sáng rực rỡ trước suy nghĩ rằng mình có thể chạm tay vào một loại sức mạnh huyền bí nào đó.
Nó giống như khả năng chi phối ngọn gió của Friede vậy. Điều đó đồng nghĩa với việc anh có thể sở hữu một sức mạnh sánh ngang với thứ đó.
'Trúng mánh lớn rồi.'
Một nụ cười khẽ xuất hiện nơi khóe môi Vera.
Qua những trận chiến khốc liệt gần đây, anh đã tự mình nhận ra điểm yếu chí mạng của Thánh vực.
Khuyết điểm của Thánh vực là nó không thể được triển khai trong một không gian có quá nhiều đồng minh xung quanh. Và giờ đây, giải pháp để khắc phục điều đó đang nằm ngay trước mắt anh.
"Làm thế nào để có thể trích xuất nó ra?"
"Hiện tại thì tôi cũng chưa rõ. Tôi nghĩ mình sẽ phải nghiên cứu kỹ hơn ở phòng thí nghiệm đã, nhưng lát nữa cậu cứ ghé qua phòng nghiên cứu của tôi đi. Tôi sẽ kiểm tra nó thật kỹ giúp cho."
Cộc— Miller vừa lầm bầm vừa khẽ gõ ngón tay lên lưỡi dao găm, Vera cũng gật đầu đồng ý, hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi về việc bản thân sẽ lại phải hứng chịu sự tra tấn lỗ tai từ vị giáo sư lập dị này.
Bên trong toa xe ngựa, chỉ có duy nhất Renee là người nhận ra điều đó, gương mặt cô không khỏi thoáng hiện lên một vẻ lo lắng khôn nguôi.
Chương 119 Học viện Tellon (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn