Chương 149: Chương 148 Valak (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~28 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Valak mở mắt khi một cơn đau nhói dữ dội chạy khắp cơ thể.
Thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là một trần nhà quen thuộc—mái lều của chính hắn.
Rồi hắn đảo mắt nhìn quanh, bắt gặp gã con người tóc đen vừa giao chiến với mình lúc trước, cùng vài kẻ loài người trông vô cùng nhỏ bé khác.
Valak vội vã chồm dậy.
Thân hình đồ sộ của hắn chuyển động khiến chiếc lều rung lên bần bật.
Trong lúc cả nhóm chìm vào một khoảnh khắc căng thẳng, Valak đột nhiên bật cười lớn rồi thét lên.
"Kẻ mạnh! Cừ lắm! Vui phết! Làm trận nữa đi!"
Âm thanh dội ra làm chấn động cả căn lều.
Vera nhăn mặt, còn Renee và Aisha thì vội vã bịt chặt hai tai.
Valak chớp chớp mắt. Chẳng thấy ai trả lời, còn lũ người tí hon chỉ đứng đó nhìn hắn với vẻ ngơ ngác, nên Valak lại quay sang Vera.
"Hả? Làm trận nữa đi! Vui kinh khủng!"
"…Nằm yên xuống."
Vera vừa đáp vừa ấn mạnh bàn tay lên vai Valak khi hắn đang cố gượng dậy.
'Rầm—!'
Valak, kẻ mới chồm dậy được một nửa, lại ngã xụm xuống đất.
Cú ngã mạnh đến mức tưởng chừng như xương đầu gối của hắn sẽ vỡ vụn. Thế nhưng, trên gương mặt Valak lại nở một nụ cười khoái chí.
"Hà! Đọ sức ư! Ta thích đấy!"
Valak đặt bàn tay to như cái vung nồi lên vai Vera rồi dốc lực ấn xuống.
"Xuy…"
Vera không hề nhúc nhích. Chênh lệch trọng lượng giữa một gã Orc và con người chẳng là vấn đề gì với một kẻ đã đạt tới cảnh giới siêu việt như Vera.
Hơn nữa, Valak lúc này lại đang mang thương tích.
Vera siết thêm lực tay, đè nén bờ vai Valak để ngăn không cho hắn quậy phá.
'Thậm chí bẻ gãy một chút xương của hắn cũng được.'
Phải làm cho gã này dịu lại trước đã.
Hắn là một tên cuồng sát nghĩ đến chuyện đấm nhau ngay khi vừa mở mắt, nên có lẽ đánh cho hắn bị thương rồi bắt nằm yên nghe giải thích từng chút một sẽ nhanh hơn. Sau đó nhờ Renee chữa trị cho hắn sau cũng được.
Với suy nghĩ đó, Vera đứng dậy, đè sập thân thể Valak xuống đất cùng một tiếng 'răng rắc' lạnh người.
* Valak khúc khích cười rồi gật đầu tắp lự, dù thân thể hắn bị vặn quẹo tới mức chẳng thể nhúc nhích.
"Nghi thức! Chứng minh qua quyết đấu! Valak chấp thuận!"
Một sự chấp thuận dễ dàng đến mức khiến gương mặt cả nhóm hiện rõ sự ngơ ngác.
Dĩ nhiên, đây là phản ứng mà chỉ duy nhất Vera dự đoán trước được.
Valak là một tên Orc nóng nảy, kẻ sẵn sàng lao vào gạ đấm ngay lần đầu gặp mặt, nên Vera kết luận hắn tuyệt đối không phải loại người chịu ngồi yên nghe những lời giải thích dài dòng.
Lúc này, Miller bước lên phía trước.
Gương mặt ỉu đi vì không thể trình bày chi tiết những phương án thương thuyết công phu mà mình đã chuẩn bị từ trước.
"Thưa Bệ hạ?"
"Ta không phải vua của loài người! Gọi ta là Valak!"
"À… ừ thì, được rồi. Valak?"
"Nói!"
"Ta muốn hỏi chính xác thì nghi thức đó diễn ra như thế nào, và làm sao để ra vào nơi đó? Cội Nguồn Của Cái Chết không phải là nơi thích thì vào, muốn thì ra đúng không?"
Miller dĩ nhiên phải hỏi điều này. Chẳng phải gã là kẻ theo đuổi ma thuật và lịch sử sao? Đây có thể là khoảnh khắc mà phương thức tiến vào Cội Nguồn Của Cái Chết—nơi vốn được xem là vùng đất cấm—sẽ được hé lộ.
Trong mắt Miller dấy lên một tia kỳ vọng. Thế nhưng, câu trả lời của Valak đã đánh tan nát mọi mong đợi của Miller.
"Thì cứ đi vào thôi! Chứng minh bản thân qua cuộc quyết đấu, rồi đi ra!"
"…Hả?"
"Cội Nguồn tôn trọng các chiến binh! Nếu thành chiến binh, chúng ta sẽ tới thiên đường của những trận chiến! Vua của Cái Chết không thể bắt chúng ta!"
Lời nói và logic của hắn hoàn toàn phi lý.
Miller cảm thấy một cảm giác quen thuộc kỳ quặc, bất giác đảo mắt về phía cặp sinh đôi, cụ thể là Marek.
'Thế nào mà…'
Lập luận của tên Orc này giống hệt lũ đó. Lại là kiểu tam cú luận vớ vẩn. Chẳng phải cái gã loài người kia cũng từng nói mấy câu y chang thế sao?
Miller nheo mắt bắt đầu trừng trừng nhìn Marek, khiến Marek quay sang nhìn Miller với vẻ mặt thẫn thờ.
"Giáo sư nhìn tôi như thế làm tôi bối rối lắm đấy, Giáo sư. Tôi không có gu thích đàn ông đâu."
"Cái thằng ranh này…?"
"Cả hai người, bình tĩnh lại đi…"
Cảm thấy một cuộc cãi vả mới sắp sửa bùng nổ, Norn vội vàng can thiệp để ngăn hai người lại.
Valak nhìn lũ người tí hon đang nháo nhào lên, rồi quay sang nhìn Vera thốt lên.
"Kẻ mạnh! Ngày mai tiến hành! Chứng minh qua quyết đấu!"
"…Ngày mai sao?"
"Chiến binh không chạy trốn! Việc cần làm thì không trì hoãn!"
'Thịch, thịch—!'
Valak gượng ép thân thể đang bị vặn quẹo chuyển động, ưỡn ngực tự hào.
Âm thanh dội ra còn lớn hơn trước, tưởng chừng như muốn làm rung chuyển cả ngôi làng.
"Ngày mai làm lễ nghi thức! Hôm nay, chúng ta ăn mừng!"
Biểu cảm trên mặt Vera hoàn toàn biến mất.
'Rốt cuộc hắn có phải là một tên ngốc không vậy?'
Suy nghĩ đó cứ quẩn quanh mãi trong đầu anh.
* Ngôi làng của Valak có khoảng hai mươi gã Orc. Cả nhóm tụ tập ở một góc, vừa quan sát lũ Orc chuẩn bị cho buổi lễ vừa trò chuyện.
Người nói nhiều nhất dĩ nhiên vẫn là Miller.
"Mặc dù mọi chuyện diễn ra có hơi đường đột, nhưng cũng không hẳn là xấu. Chúng ta lưu lại đây lâu cũng chẳng thu hoạch được gì thêm. Ngoài ra, tôi vừa nghĩ ra chuyện này. Valak có nhắc đến 'thiên đường của những trận chiến', đúng không? Có vẻ đó chính là từ khóa đấy."
Miller giải thích những điều mình mới nghiệm ra sau khi lấy lại sự bình tĩnh.
"Vua của Cái Chết chắc chắn là đang chỉ Maleus, còn việc không thể bắt chúng ta vì 'thiên đường chiến đấu' có lẽ là một ẩn dụ mang màu sắc tôn giáo. Hoặc cũng có thể Maleus vốn dĩ khá nương tay với tộc Orc."
Những món phụ kiện trên người Miller leng keng theo từng chuyển động của gã.
"Dù thế nào đi nữa, chỉ cần tuân theo nghi thức của tộc Orc, có vẻ chúng ta sẽ tìm được cách thoát khỏi Cội Nguồn Của Cái Chết mà không gặp rắc rối nào. Hừm, hy vọng nó là thứ gì đó liên quan đến ma thuật."
Miller khẽ cười vì đó mới là điều gã thực sự quan tâm.
Trước mắt, họ phải làm theo lời lũ Orc cái đã.
Renee gật đầu với Miller rồi quay sang nhìn Vera hỏi.
"Chúng ta có cần chuẩn bị gì không, Vera?"
"Chắc không cần đâu người. Nếu phải nói thì tôi nghĩ hôm nay người nên nghỉ ngơi thật tốt, vì sắp tới chúng ta sẽ chẳng có thời gian mà nghỉ đâu."
"Hừm, hắn vừa bảo hôm nay là lễ hội sao?"
"Vâng, chúng đang chuẩn bị thịt thú ở giữa làng. Có khoảng mười con… ngoài ra còn có cả rượu nữa. Tôi bắt đầu nghĩ đây cũng là một phần của nghi lễ rồi."
"Rượu sao…"
Renee khẽ liếm môi khi nghe thấy từ đó.
Đôi mắt Vera rung lên dữ dội như vừa trải qua một trận động đất.
"…Thánh nữ?"
"Hả? Sao thế anh?"
Renee nghiêng đầu với vẻ mặt vô cùng ngây thơ.
'Cô ấy thậm chí còn không nhận ra phản xạ của chính mình.'
Vera cảm thấy một sự bất an trào dâng khi thấy Renee phản ứng theo bản năng lúc nghe nhắc tới rượu. Trong đầu anh lập tức nảy ra một quyết tâm.
'Phải ngăn cô ấy lại bằng mọi giá.'
Dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh tuyệt đối không thể để một giọt rượu nào chui vào miệng Renee. Một niềm tin kỳ lạ bùng lên mạnh mẽ trong lòng anh.
Điều cuối cùng mà Vera không muốn thấy trong một ngày như thế này chính là một Renee say khướt.
* Khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả khoảng trời.
Sẩm tối trên Đồng bằng Geinex—nơi chẳng có gì ngoài những đồng cỏ bao la.
Vera tiếp tục tường thuật lại quang cảnh trước mắt cho Renee.
"Có vẻ lễ hội bắt đầu rồi. Lũ Orc đã xếp thành hai hàng. Tôi nghĩ chúng ta có thể lấy thức ăn ở đằng đó. Người chịu khó đợi ở đây một chút nhé? Tôi sẽ lấy phần cho người."
"Cảm ơn anh nhé."
"Vâng, tôi quay lại ngay."
Vera đứng dậy đi về phía trung tâm ngôi làng. Gã Orc đang chia thịt thú nướng cho đồng tộc mỉm cười hớn hở khi thấy Vera tiến lại gần. Hắn xé ra một chiếc đùi thú to bằng cả vòng lưng con người rồi đưa cho Vera, hãnh diện nói.
"Kẻ mạnh! Rất vui vì ngươi tham gia nghi thức của chiến binh! Làm tốt lắm!"
Vera nhìn chằm chằm vào mặt gã Orc khi nhận lấy chiếc đùi thú.
Vết bầm tím ở mắt phải của hắn—dấu vết do chính Vera để lại sáng nay—đang sưng chù chù.
"…Mắt ngươi không sao đấy chứ?"
"Chẳng đau tẹo gì! Mấy thứ này thấm vào đâu với chiến binh!"
Vera bật cười trước câu trả lời của hắn.
"Thế thì tốt rồi. Hẹn gặp lại vào ngày mai."
Anh nhận ra cái giống loài này vừa tràn đầy năng lượng lại vừa ngốc nghếch đến kỳ lạ.
Quả thực, dù họ đột ngột xuất hiện, gây ra đại náo, thậm chí còn đánh cho Vua của chúng một trận nhừ tử, nhưng trên mặt lũ Orc lại chẳng hề có lấy một nét giận dữ.
Chúng chỉ nhếch miệng cười hớn hở như thể đang vô cùng sảng khoái.
'Chúng không hề biết tính toán hay vụ lợi.'
Chúng chỉ đơn thuần bộc lộ đúng những gì mình cảm nhận.
Đây là điều mà Vera vốn không giỏi, nên anh cảm thấy mình có điểm phải học hỏi từ chúng.
Ánh mắt Vera dịch chuyển về phía Valak ở đằng xa—kẻ đang ngoạm từng xớ thịt thú dồn dập. Rồi anh trầm ngâm suy nghĩ.
Việc hắn vận dụng được 'Ý chí' có lẽ cũng bắt nguồn từ chính thái độ vô tư đến thuần khiết ấy.
'Có lẽ…'
Tất cả mọi thứ đều có sự liên kết với nhau.
'Hình' và 'Ý' mà Vargo từng nhắc tới, lời khuyên của Theresa về việc hãy giữ lấy tâm hồn của một đứa trẻ, và cả ánh sáng của Renee mà anh từng đối mặt ở kiếp trước.
Khao khát không phức tạp hóa mọi chuyện có lẽ chính là nền tảng cốt lõi.
Vera chìm đắm trong những suy tưởng đó khi bước về phía Renee.
*
"Vera."
Aisha cất tiếng gọi.
Cả Renee và Vera đồng thời quay đầu về phía Aisha.
"Sao lại gọi ta?"
"Em đâu có gọi anh."
"…Cái gì cơ?"
"Nhìn kìa! Cái đó cũng tên là Vera đấy!"
Aisha chỉ tay về phía chai rượu mà cặp sinh đôi cùng Miller đang chuyền tay nhau uống.
Đến lúc này Vera mới hiểu ý Aisha.
Đó là vì một chai rượu với kiểu dáng vô cùng quen thuộc đang nằm ở đó.
Rượu rum giá rẻ, ''Vera''.
Cũng chính là nguồn gốc tạo nên tên của anh.
"Vera sao? Aisha đang nói gì thế anh?"
Trái tim Vera nảy lên một nhịp, nhưng lời hỏi thăm của Renee đã kéo anh trở lại thực tại, anh vội đáp.
"À, em ấy bảo chai rượu của cặp sinh đôi và Giáo sư tên là Vera. Thật thú vị. Loại này thường chỉ lưu hành trong Đế quốc, không ngờ lại mò tới tận đây."
"Lũ chúng nó đi cướp đấy."
Hela, người đã bước tới bên cạnh Vera từ lúc nào, lạnh lùng lên tiếng.
Hela ngồi xuống bên cạnh Renee, trên tay cầm một chai 'Vera'.
"Tôi từng nghe kể rồi. Thỉnh thoảng chúng lại tấn công những kẻ buôn lậu đi ngang qua đồng bằng."
Đôi mắt Renee sáng lên trước lời giải thích của Hela, cô hào hứng.
"Tôi có thể thử nó?"
Sự hoảng loạn lập tức tràn ngập trên gương mặt Vera.
"…Cái gì cơ?"
Vừa nghe tới rượu là cô ấy lại xiêu lòng ngay sao?
Ngay khi Vera cảm nhận được cuộc khủng hoảng và định lên tiếng từ chối, Hela đã nhanh hơn anh một bước, chìa chai 'Vera' ra trước mặt Renee.
"Của người đây."
Vera chạm ánh mắt gay gắt với Hela. Nhưng cô hoàn toàn phớt lờ anh rồi rời đi, trong lòng tự khen ngợi bản thân.
'Mình làm tốt lắm.'
Hela đã nhận ra. Bấy lâu nay cô vẫn âm thầm chăm sóc Renee, nhưng chỉ làm những việc máy móc thì không thể gọi là 'phục vụ' chuẩn mực được.
Phải giống như Annie, đôi khi phải biết chủ động đi trước một bước thì mới chiếm được cảm tình.
Hela siết chặt nắm đấm rồi nhẹ nhàng lắc lên lắc xuống đầy tự hào.
Vera nhìn theo bóng lưng cô với một nụ cười gượng gạo, rồi lập tức quay sang Renee cất lời.
Anh phải ngăn cô uống bằng mọi giá.
"Thánh nữ, rượu thì…"
"Em có thể tự giải rượu được mà."
Câu trả lời của cô là một sự từ chối vô cùng thẳng thừng.
Renee lắc lắc chai rượu với nụ cười rạng rỡ trên môi.
"Sao tự nhiên anh lại ngăn em thế?"
Vera nghẹn lời, chẳng biết phải đáp lại làm sao.
Cảm nhận được sự bối rối của Vera, Renee tủm tỉm cười rồi mở nắp chai.
Thực ra Renee đã biết mối liên hệ giữa chai rượu này và cái tên của Vera từ trước.
Trong quá khứ mà Orgus từng chiếu cho cô xem chắc chắn có liên quan đến nó.
Thế nên cô đã nảy ra một ý nghĩ.
Cô hy vọng Vera sẽ không ghét bỏ việc tên mình trùng với một loại rượu rẻ tiền, và có thể yêu thương cái tên của chính mình một cách trọn vẹn nhất.
Và dĩ nhiên, cô cũng muốn trêu anh một chút.
Renee đưa chai rượu lên miệng, ngửa cổ uống một ngụm thật lớn.
Một hương vị nồng nặc, thô giáp và chưa qua tinh chế xộc lên.
Cô giữ nó trong khoang miệng một lúc, nhấm nháp hương vị rồi mới nuốt xuống.
'Mạnh thật đấy.'
Có vẻ đây là một loại rượu khá nặng đô.
Dù không phải kẻ nghiện rượu, Renee vẫn biết loại rượu này sinh ra là để người ta 'uống cho say'.
"Thánh nữ…"
Giọng nói đầy lo lắng của Vera vang lên bên tai.
Renee nhẹ mỉm cười, nghiêng đầu thốt lên đầy ẩn ý.
"Vera ngon thật đấy."
Vera cứng đờ người trước câu nói đùa đầy mập mờ của cô.
Gương mặt anh bắt đầu ửng đỏ lên trông thấy.
Vẻ mặt Vera trở nên gượng gạo, anh nhăn nhó.
"…Người không nên trêu đùa kiểu đó đâu."
"Ý anh là sao cơ? Em chỉ bảo loại rượu này ngon thôi mà."
"…"
Renee khúc khích cười.
Vera chỉ biết giương mắt trừng trừng nhìn Renee.
Trong khi đó, Aisha— đang bận rộn cặm cụi với cái đùi thú—thấy cảnh tượng đó liền vui vẻ vỗ tay bôm bốp.
Chương 149 Valak (3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn