Chương 115: Chương 114 Dạ vũ (4)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~33 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Quả chín ngọt cho những ai đọc qua 113 chương trước đó Giữa sảnh tiệc rộng lớn, nơi giai điệu chậm rãi đang ngân vang và lan tỏa, Renee bước theo sự dẫn dắt của Vera, cả hai cùng nhau uyển chuyển xoay mình theo điệu waltz[note102288] nhẹ nhàng.
Chân trái cô di chuyển về phía những ngón tay đang đan chặt, rồi đến chân phải bước theo. Và rồi, cô xoay người.
"Tốt lắm. Giờ thì Người hãy hít thở thật sâu, bước bốn bước chậm rãi từng bước một, bắt đầu bằng chân phải nhé. Sau đó, chúng ta sẽ xoay ngược chiều kim đồng hồ."
Giọng nói trầm ấm của Vera như hòa quyện vào từng nốt nhạc.
Theo mỗi nhịp chạm dẫn đường của anh, thanh âm nhịp nhàng từ bước chân của hai người khẽ lướt đi, tan vào giai điệu.
Renee có thể cảm nhận được tà váy dạ hội của mình đang tung bay theo mỗi chuyển động, tạo nên những tiếng sột soạt khẽ khàng đồng điệu với khúc nhạc.
Trong một khoảnh khắc, một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng Renee, như thể cô đang thực sự khiêu vũ trên chính giai điệu ấy vậy.
Không gian xung quanh dường như biến thành một trang bản nhạc, mỗi bước chân của họ là một nốt nhạc ngân vang, và khuông nhạc trống trải đang dần được lấp đầy bởi những vũ điệu của Renee và Vera.
Nhịp thở của họ chạm vào nhau. Những hơi thở quyện chặt cuốn theo từng chuyển động rồi khẽ khàng tan biến vào hư không. Làn hơi ấm còn vương lại khẽ rung động theo mỗi bước chân dứt khoát. Họ lại thay đổi vị trí, và vòng tuần hoàn ấy cứ thế lặp đi lặp lại cho đến khi giọng nói trầm thấp của Vera khẽ vang lên bên tai cô.
"Giờ thì Người có thể di chuyển theo bất kỳ hướng nào mình muốn rồi. Nếu sắp va phải ai đó hoặc đi ra rìa sảnh tiệc, tôi sẽ điều chỉnh hướng đi cho Người, vậy nên xin Người đừng lo lắng, hãy cứ đi đến bất cứ đâu Người thích."
"…Vâng."
Giọng cô cất lên, mơ màng như thể đang chìm đắm trong một giấc chiêm bao.
Không, có lẽ đây thực sự là một giấc mơ.
Suốt buổi khiêu vũ, Renee như người mất hồn, hoàn toàn bị mê hoặc bởi những bước chân trôi chảy của chính mình và ngỡ ngàng trước cách bản thân có thể xoay mình nhịp nhàng theo từng tiếng nhạc.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô.
Vera quả thực không hề nói khoác, anh cực kỳ điêu luyện trong việc vận dụng và kiểm soát cơ thể.
Làm sao cô có thể không nghĩ như vậy cho được? Ngay cả một người mù không thể đi đâu nếu thiếu cây gậy dẫn đường như cô, giờ đây lại có thể tự do bước đi khắp nơi dưới sự dẫn dắt của anh. Khắp thế gian này, có lẽ chẳng ai có được tài năng thiên bẩm như Vera.
Mỗi nơi bàn tay Vera chạm vào đều nóng bỏng như lửa đốt.
Hơi thở quấn quýt của hai người mang theo một cảm giác thật lạ lùng.
Khi điệu nhảy tiếp diễn, khoảng cách lúc gần lúc xa, cứ liên tục lặp lại giữa hai cơ thể bỗng chốc trở thành một sự dày vò ngọt ngào đối với cô.
'…Hay là, mình vờ ngã thử xem sao nhỉ?'
Ý nghĩ ấy vừa thoáng qua, cô đã nhanh chóng gạt phắt đi.
Nếu tư thế của họ mất đi sự cân bằng, bầu không khí tuyệt vời này cũng sẽ tan biến. Và khoảnh khắc này sẽ phải dừng lại.
Renee nghĩ rằng bản thân sẽ hạnh phúc hơn nếu giữ cho khoảnh khắc này kéo dài thêm một chút nữa, thay vì ích kỷ cố chấp ôm chặt lấy anh, vì vậy cô để mặc cho cơ thể mình thả lỏng và di chuyển một cách tự nhiên.
Vào giây phút này, đôi mắt mù lòa chẳng còn là trở ngại đối với Renee nữa.
Cô có Vera bên cạnh, người mà cô có thể cảm nhận rõ ràng dẫu chẳng thể nhìn thấy; cô có đôi chân có thể đưa cô đến bất cứ đâu mà không cần tới cây gậy bảo hộ. Bởi vậy, việc không thể nhìn thấy chính là điều ít đáng bận tâm nhất lúc này.
Không, nói chính xác hơn thì việc đôi mắt không nhìn thấy gì lại trở thành một nguồn cội của sự mãn nguyện.
Chính nhờ điều đó, cô mới có thể cảm nhận được sự hiện diện của Vera một cách sâu sắc và rõ ràng đến thế.
Renee thầm nghĩ.
Một tiếng vang cảm xúc, thứ có lẽ gần với một giấc mộng huyễn tưởng hơn là logic lý trí, bắt đầu dệt nên thành những câu chữ trong tâm trí cô.
Phải chăng các vị Thần lấy đi ánh sáng của cô là bởi việc được gặp gỡ Vera đòi hỏi một cái giá phải trả? Và thứ ánh sáng ấy chính là chiếc vé đắt giá mà đứa con gái của một người nông dân nghèo nơi vùng quê hẻo lánh buộc phải đánh đổi để có được anh trong đời.
Khóe môi cô khẽ cong lên thành một nụ cười.
Lồng ngực vốn đang đập liên hồi như trống trận của cô giờ đã dịu lại, hóa thành một sự rung động khẽ khàng, âm ỉ.
'Quá đỗi rẻ rúng.'
Cô tự nhủ rằng cái giá đó thật quá hời.
Nghĩ mà xem, chỉ cần dâng hiến một chút ánh sáng ít ỏi, cô đã có được một báu vật vô giá không gì thay thế nổi, và chính cô lại trở thành thứ ánh sáng mà Vera hằng khao khát.
Ý nghĩ rằng mình đã có được anh với một cái giá quá rẻ khiến lòng cô ngập tràn niềm hạnh phúc.
* Sau khi bản nhạc kéo dài ngót nghét tám phút kết thúc, Renee cùng Vera trở lại vị trí cũ nơi góc sảnh tiệc.
"…Cảm ơn anh."
Lời cảm ơn chân thành khẽ thốt ra từ bờ môi cô.
Cô vô cùng biết ơn Vera vì đã cho cô được trải nghiệm một điều mà trước đây cô chưa từng dám tưởng tượng tới. Lúc đang mải khiêu vũ cô chẳng thể phân tâm, nên đến tận bây giờ mới có thể nói ra thành lời. Đối diện với điều đó, Vera chỉ đáp lại bằng giọng điệu như thể đó là điều hiển nhiên.
"Có gì đâu ạ. Việc thực hiện mọi mong muốn của Thánh nữ vốn là bổn phận của tôi."
Một nụ cười thoáng hiện rồi vụt tắt trên gương mặt Renee khi nghe những lời đó.
'Mọi mong muốn.'
Liệu anh có hiểu hết sức nặng của hai chữ ấy không?
Hay anh nói ra điều đó chỉ vì thực sự chẳng hề biết tâm tư sâu kín nhất của cô là gì?
Một cảm giác đắng chát thoáng dâng lên trong lòng, Renee liền cất lời bằng giọng trêu đùa để che giấu.
"Vậy nếu em muốn một ngôi sao trên trời, anh cũng sẽ hái xuống cho em chứ?"
"Tôi sẽ cố gắng hết sức để—"
"Thôi bỏ đi. Em đùa thôi mà."
Khúc khích cười thành tiếng, Renee tựa lưng vào ghế ngồi. Bàn tay của hai người vẫn đan chặt vào nhau không rời.
Hơi ấm từ cơ thể hai người vẫn còn vương vấn. Nó truyền qua mạch đập chạy thẳng vào lòng Vera, cũng giống như hơi ấm của anh đang không ngừng sưởi ấm cho cô vậy.
Nụ cười trên môi Renee càng mở rộng khi cô khẽ cử động những ngón tay để cảm nhận bàn tay anh.
'…Vera cũng vậy.'
Nhịp tim của Vera đang đập cùng một tần số với cô.
Liệu đó chỉ là sự đồng điệu của nhịp đập cơ học, hay là cả hai trái tim đang cùng hướng về một phía… cô không rõ.
Nhưng Renee tự cho rằng "trái tim của họ đang hòa cùng một nhịp", rồi khẽ cúi đầu xuống.
Gương mặt cô bắt đầu nóng bừng lên.
Không chỉ có đôi gò má, mà dường như cả cơ thể cô đều đang rực cháy.
"…Nóng quá."
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với nơi này mà lại ngột ngạt đến thế chứ?
Trong khi cô đang thầm đổ lỗi cho sảnh tiệc hoàng gia vô tội, Vera khẽ quan sát sắc mặt của cô rồi lên tiếng.
"Tôi nghĩ là do Người vừa vận động nhiều hơn ngày thường đấy ạ. Người có muốn ra ngoài ban công hóng gió một chút không?"
Ban công.
Renee thoáng lưỡng lự một chút rồi khẽ gật đầu, để mặc cho Vera dìu cô bước đi.
Trái tim Renee bắt đầu dâng trào những cảm xúc mãnh liệt khi nắm tay Vera chậm rãi bước đi, vì vậy cô đành phải mím chặt môi để giữ im lặng.
Nếu không, những lời nói mà cô đã kìm nén bấy lâu nay sẽ đột ngột tuôn trào ra mất. Dù chính bản thân cũng thấy hoang mang không hiểu vì sao hôm nay mình lại nhạy cảm đến thế, nhưng trong đầu cô lúc này lại bị bủa vây bởi những suy nghĩ đầy lo âu.
Đó là những câu hỏi bắt nguồn từ hai chữ "biết đâu".
Biết đâu chính là ngày hôm nay.
Biết đâu hôm nay là ngày cô nên trút bỏ tất cả những tình cảm tích tụ bấy lâu nay khi được ở bên anh mỗi ngày?
Biết đâu sau ngày hôm nay, cô sẽ chẳng còn cơ hội để bày tỏ lòng mình trong một khoảng thời gian rất dài nữa.
Những ý nghĩ ấy cứ liên tục chạy qua tâm trí cô.
Đó là thứ cảm xúc tương tự như trực giác.
Giống như hầu hết mọi người, Renee đang bị cuốn theo một thứ trực giác kỳ lạ mà lý trí chẳng thể nào giải thích nổi.
Với gương mặt lộ rõ vẻ kiên định, Renee đã đưa ra quyết định của mình.
'…Mình phải làm thôi.'
Nhất định phải là ngày hôm nay.
Ngay tại nơi này, hôm nay cô phải thổ lộ lòng mình.
Thế nhưng, thật kỳ lạ làm sao, dẫu trong lòng đang bị thôi thúc bởi những cảm xúc mạnh mẽ như vậy, sự e thẹn vốn có vẫn cứng đầu không chịu tan biến.
Renee khẽ cắn môi, lòng dâng lên một nỗi thất vọng lẫn chút bực dọc với chính bản thân.
'…Không được.'
Cứ thế này thì không ổn chút nào.
Nghĩ vậy, Renee khẽ giơ tay lên một cách nhẹ nhàng.
Cô hướng về phía tiếng bước chân của một người hầu đang đi ngang qua cùng tiếng nước sóng sánh.
"Thánh nữ?"
Vera khẽ gọi. Nhưng Renee ngó lơ anh và cất tiếng gọi người hầu kia.
"Cho tôi một ly cocktail được không?"
"D-Dạ vâng!"
Người hầu đưa ly rượu cho cô bằng giọng điệu có phần hoang mang, và Renee đưa tay đón lấy.
Gương mặt Vera lập tức hiện rõ vẻ bàng hoàng kinh ngạc.
"Thánh nữ, thứ đó…"
"Chỉ một ly thôi mà. Em sẽ ổn thôi."
Cô cảm giác rằng nếu cứ giữ sự tỉnh táo này thì mình sẽ chẳng bao giờ làm được, vì vậy cô muốn mượn chút chất xúc tác từ nó.
Vera chỉ biết nhắm chặt mắt bất lực khi chứng kiến Renee uống cạn ly cocktail chỉ trong một ngụm.
* Tại một góc ban công nhỏ nhắn chỉ đặt duy nhất một chiếc ghế dài.
Vera đưa Renee đến đó, đỡ cô ngồi xuống rồi lo lắng hỏi han với ánh mắt ngập tràn sự quan ngại.
"Người ổn chứ ạ?"
Câu hỏi ấy bật ra khi ký ức về cái ngày Renee lần đầu tiên nếm mùi rượu chợt ùa về trong tâm trí anh. Ai mà quên được cái lần cô hoàn toàn mất đi lý trí và không thể kiểm soát nổi bản thân chỉ sau một chén rượu cơ chứ?
Nhỡ đâu cô ấy lại bắt đầu khóc nhè nữa thì sao?
Sắc mặt Vera bỗng chốc trở nên cứng đờ khi suy nghĩ của anh chuyển dịch theo hướng đó.
"Em ổn mà."
Renee khẽ mỉm cười và nói thêm.
"Anh đừng lo. Em đã dùng thánh lực để kiểm soát nó rồi."
Đó hoàn toàn không phải là lời nói khoác.
Cô không muốn lặp lại sai lầm trước đây một lần nào nữa, vì vậy cô đã dùng sức mạnh để trục xuất phần lớn cơn say ra ngoài, chỉ giữ lại một chút vừa đủ để khiến bản thân chuếnh choáng, ngà ngà.
'Chẳng lẽ anh ấy vẫn nghĩ mình là một kẻ vụng về không biết kiểm soát sức mạnh sao?'
Nghĩ đến đây, Renee khẽ khúc khích cười thầm vì Vera cứ chăm chút cô như một đứa trẻ mới vào nghề.
Thấy Renee vẫn cư xử rất chừng mực và tỉnh táo, Vera mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"…Tại vì tôi chưa từng dạy Người phương pháp đặc biệt đó."
"Em đâu phải tự nhiên mà được làm Thánh nữ chứ. Em cũng có thể điều khiển thánh lực thuần thục như Vera vậy. Chỉ là em nghĩ về điều mình muốn làm, và rồi phương pháp cứ thế tự động xuất hiện trong đầu một cách tự nhiên thôi."
Vera khẽ bật cười trước lời khoe khoang có chút kiêu ngạo đáng yêu của cô.
"Thật đáng kinh ngạc."
"Anh không phải đang mỉa mai em đấy chứ?"
"Tôi nào dám có ý đó."
"Đúng là một câu trả lời trơn tru. Lúc nào anh cũng giành phần hơn trong các cuộc trò chuyện đúng không?"
"Tôi tự biết mình là người luôn giữ lời, ngoại trừ một vài lần hy hữu."
"Đó chính xác là vấn đề đấy."
Renee thầm reo hò trong lòng khi thấy những lời nói cứ thế tuôn ra từ đầu lưỡi một cách vô cùng trôi chảy.
Hóa ra mượn rượu chính là câu trả lời đúng đắn sao?
Sự e thẹn vốn luôn giày vò cô giờ đây chẳng còn dám ló đầu ra nữa.
"Mỗi khi thấy cần phải dốc toàn lực là anh lại vứt hết mọi thứ ra sau đầu, bất kể là lời hứa hay cái gì đi chăng nữa."
Vera lập tức im lặng.
Anh khẽ liếc nhìn Renee, tự hỏi liệu có phải cô đang cố tình che giấu cơn say trước mặt mình hay không.
Thế nhưng, khi ánh mắt anh chạm vào làn da trắng ngần dưới ánh đèn lung linh, ý định kiểm tra dấu hiệu say xỉn ban đầu của anh liền biến mất sạch sành sanh. Anh chỉ biết ngẩn ngơ ngắm nhìn gương mặt cô.
Phải mất một lúc sau, Vera mới sực tỉnh và khẽ rùng mình một cái.
"Anh lạnh sao?"
Renee khẽ hỏi khi cảm nhận được điều đó qua lòng bàn tay, Vera liền nhanh chóng đáp lời.
"Sự rèn luyện của tôi không nông cạn đến mức bị ảnh hưởng bởi nóng hay lạnh đâu ạ."
"Sao tự dưng anh lại đi khoe khoang thế hả?"
"…Tôi chỉ muốn nói là Người không cần phải bận tâm đâu."
Renee bật cười trước vẻ mất bình tĩnh hiếm hoi của Vera, rồi cô lại đưa ra một câu hỏi khác.
"Anh thấy em là một người khó chiều sao, Vera?"
"…Người đang nói gì vậy ạ?"
"Ý em là, ngay cả khi đối xử với các Sứ đồ khác, với Aisha, hay thậm chí là với Thái tử, anh luôn tỏ ra thờ ơ hoặc gắt gỏng. Nhưng anh lại luôn phục tùng em vô điều kiện."
"Chuyện đó…"
"Bởi vì em là ánh sáng sao?"
Không có tiếng đáp lời.
Có phải là vì tác dụng của rượu không nhỉ?
Renee cảm thấy nỗi đau âm ỉ bấy lâu nay trong lòng mình đang bắt đầu trỗi dậy trước thái độ ấy của Vera, và cô tiếp tục dồn dập đưa ra những câu hỏi.
"Anh biết không… Nếu không phải là ánh sáng, thì đối với anh, em là gì?"
"…Tôi không hiểu Người đang muốn nói đến điều gì."
"Nếu như em chỉ là Renee chứ không phải Thánh nữ thì sao? Nếu như em bị tước bỏ mọi sức mạnh, địa vị, và cả thứ ánh sáng mà Vera đang khao khát tìm kiếm bấy lâu nay…"
Đó là câu hỏi luôn lẩn khuất nơi sâu thẳm trong tâm trí cô.
Cô biết bản thân đang có phần nhõng nhẽo ích kỷ, và rõ ràng là câu trả lời có thế nào đi chăng nữa thì cũng chẳng thay đổi được điều gì.
Cô đã chôn giấu nỗi đau ấy đi vì nghĩ rằng thà cứ chôn chặt nó và vờ như không biết gì thì sẽ tốt hơn.
"…Một đứa con gái bị lột trần mọi thứ như em, rốt cuộc là gì đối với Vera?"[note102289] Cơn chuếnh choáng khiến những lời nói của cô tuôn ra không chút ngập ngừng, phơi bày những tâm tư sâu kín nhất.
Điều đó tạo nên một làn sóng chấn động mạnh mẽ trong lòng Vera. Nó bắt đầu biểu hiện ra bên ngoài, khiến cơ thể anh run lên bần bật không thể kiểm soát.
Renee nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy của Vera rồi kiên định nói.
"Đối với em, Vera chính là Vera. Không phải hiệp sĩ của em, không phải Sứ đồ, ác nhân, hay vị cứu tinh nào cả. Anh chỉ đơn giản là Vera mà thôi."
Cô nâng bàn tay đang đan chặt của hai người lên và khẽ áp nó vào má mình.
"Vera đơn giản là người đang nắm lấy tay em. Đó là lý do vì sao…"
Sự ngượng ngùng lại bắt đầu trỗi dậy.
Cô chẳng thể ngăn bản thân khỏi việc mất kiểm soát khi rượu bắt đầu ngấm vào người, đẩy cô đến bờ vực của sự bùng nổ cảm xúc.
Renee khẽ nhíu mày trước sự phiền toái ấy và cắn chặt môi, trước khi trút hết những lời nói đã nghẹn ứ nơi cổ họng bấy lâu nay.
"…Đó là lý do vì sao em thích Vera."[note102290] Giọng cô run rẩy trước làn sóng e thẹn cuối cùng đang dâng trào.
Cảm thấy bấy nhiêu từ ngữ vẫn chưa đủ để diễn tả trọn vẹn tình cảm của mình, Renee liền nói thêm.
"Ý em không phải là kiểu thích hay ghét thông thường đâu. Em thích anh, nhưng theo một cách hoàn toàn khác cơ…"
Cô khẽ dụi mặt vào lòng bàn tay đang áp trên má mình.
Vào khoảnh khắc ấy, Renee nhận ra rằng phản ứng cứng đờ của Vera không chỉ đơn thuần là sự bối rối hay khó chịu.
Trong đó có cả một tia hy vọng, sự mong chờ và một sự khát khao cháy bỏng.
Chính vì vậy, cô đã bước tiếp bước cuối cùng.
"Vera cảm thấy thế nào về em?"
Đó là một câu hỏi không thể rút lại.
Chương 115 Lễ trưởng thành

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn