Chương 113: Chương 112 Dạ vũ (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~39 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Lễ trưởng thành đã kết thúc một cách tốt đẹp.
Khi đang sải bước trên hành lang hướng về phía phòng chờ, Vera đột nhiên buông một câu như thế trong lúc vẫn đang nắm tay Renee.
"…Tôi nghĩ như vậy là hơi quá rồi."
Giọng điệu anh có chút cộc cằn.
Renee khẽ nghiêng đầu trước lời nói của người hộ vệ.
"Sao cơ?"
"Tôi nghĩ việc Người dùng cả thánh lực của mình là hơi quá tay."
"Ôi trào, nó chỉ nhỏ bằng đầu móng tay thôi mà. Thực tế chắc cũng chẳng mang lại hiệu quả gì to tát đâu, anh biết đấy?"
Hóa ra là anh đang lo lắng cho mình.
Khi Renee thản nhiên đáp lời với ý nghĩ ấy trong đầu, sắc mặt Vera lại càng thêm u ám.
Đó là bởi vì anh chẳng có lý lẽ nào để vặn lại cả.
Nói cho cùng, làm sao anh có thể phản bác khi những lời giả vờ lo lắng vừa rồi thực chất chỉ là một sự hờn dỗi ích kỷ, rằng anh chẳng thích điều đó chút nào.
Dù là việc Renee tiêu tốn thần lực vì Albrecht, hay dáng vẻ Albrecht mỉm cười hân hoan đón nhận, cho đến đám quý tộc không ngớt lời ca tụng khung cảnh ấy… anh đều chán ghét tất thảy.
Vera mím chặt môi trước luồng cảm xúc đang trỗi dậy, rồi nhanh chóng gạt phắt nó đi.
"…Nếu đã vậy thì thật là may mắn."
Nghĩ rằng sức mạnh của Renee nên được dùng vì đại cuộc của thế giới mới là điều đúng đắn. Cứ coi tất cả chuyện vừa rồi chỉ là một màn diễn kịch là đủ.
Vera thầm tự trách bản thân vì đã quá nhạy cảm với những điều vặt vãnh.
…Không, anh lại tiếp tục tìm một cái cớ khác để lấp liếm cho dòng cảm xúc đang sôi sục bên trong.
'Chỉ là vì mình không ưa cái bộ mặt cười cợt của Nhị hoàng tử mà thôi.'
Đó là một sự ngụy biện gần như để tự trấn an, nhưng anh chẳng bận tâm. Miễn là nó mang lại cho anh sự bình yên trong tâm trí, thế là đủ.
Trong lúc anh vẫn còn đang mải mê với dòng suy nghĩ, Renee lại một lần nữa lên tiếng.
"Còn một tiếng nữa là dạ vũ bắt đầu phải không anh?"
"Vâng. Cũng không cần thiết phải vào ngay khi tiệc mở màn, nên Thánh nữ cứ thong thả chuẩn bị."
"Vera cũng sẽ thay đồ chứ?"
"Lễ phục tư tế thế này là đủ với tôi rồi."
"Cái gì cơ?"
Renee giật nảy đầu lên. Trong giọng điệu của cô thấp thoáng một sự thất vọng rõ rệt.
"Anh bắt em phải mặc váy dạ hội, vậy mà bản thân anh lại tính thế sao?"
"Tôi là trợ tá của Thánh nữ, không có lý do gì để phải diện trang phục cầu kỳ cả."
Đôi lông mày của Renee nhíu chặt trước câu trả lời dửng dưng của Vera.
"Em không thích thế."
"…Dạ?"
"Vera cũng phải thay đồ đi."
Đó là những lời có phần… vô lý và cưỡng ép, nhưng Renee lại tỏ ra vô cùng bướng bỉnh. Cô chẳng có lý do cao siêu nào cả.
Đơn giản là cô muốn Vera sẽ mặc áo đuôi tôm một khi cô đã khoác lên mình chiếc váy dạ hội. Đó là một ước muốn đầy cảm tính và chẳng mảng đến logic. Ngay cả khi bản thân cô sẽ chẳng thể nhìn thấy dáng vẻ của Vera sau khi thay đồ, điều đó cũng không quan trọng.
Thứ duy nhất quan trọng lúc này là 'Vera trong bộ âu phục đuôi tôm' và 'cô đứng bên cạnh anh'.
Không thể dũng cảm bộc lộ tâm tư thật sự, Renee đành thêm thắt một cái cớ nghe có vẻ hợp lý bằng giọng điệu hơi cằn nhằn.
"…Anh phải ăn mặc cho đúng với hoàn cảnh chứ. Đến buổi dạ vũ thì bắt buộc phải mặc áo đuôi tôm."
"Thế nhưng…"
"Nếu Vera không thay, em cũng sẽ cứ mặc bộ đồ này mà đi."
Bàn tay mềm mại của Renee bắt đầu siết chặt lấy tay Vera. Đó là một nước đi đầy vẻ đe dọa theo kiểu 'để xem anh có dám nói không'.
Sắc mặt Vera thoáng hiện vẻ khó xử trước lực siết ngày một tăng từ bàn tay thiếu nữ, và cuối cùng, anh đành bất lực gật đầu.
"…Được rồi."
Renee mỉm cười rạng rỡ phía sau lớp khăn voan, hoàn toàn mãn nguyện với câu trả lời vừa giành được.
Vừa trò chuyện, họ đã dừng chân trước cửa phòng chờ.
Renee buông tay Vera ra, lần mò dọc theo bức tường để tìm tay nắm cửa, rồi biến mất sau cánh cửa phòng chờ sau khi bỏ lại một lời nhắn nhủ.
"Vậy một lát nữa gặp lại nhé. Em sẽ kiểm tra xem anh có thực sự thay đồ hay không đấy."
Cạch— Cánh cửa khép lại.
Ngay khoảnh khắc đó, Vera không khỏi tự hỏi, rốt cuộc cô định "kiểm tra" bằng cách nào khi đôi mắt không nhìn thấy gì.
* Tại phòng chờ của Vera.
Bên trong không gian nhỏ hẹp, Vera đứng lướt mắt qua bức tường nơi treo vài bộ âu phục dạ tiệc, vầng trán anh khẽ nhíu lại đầy lo âu.
Vì Renee đã muốn anh mặc áo đuôi tôm, anh phải đảm bảo rằng mình sẽ chọn lựa thật kỹ càng.
Ở đây không có người hầu hạ thay đồ, nhưng chuyện đó không thành vấn đề.
Chẳng phải anh là Vera sao, một kẻ ở kiếp trước từng giao thiệp với đủ loại quý tộc và định giá vô số bảo vật? Việc tự mình chọn một bộ trang phục phù hợp cho dịp này hoàn toàn nằm trong tầm tay.
'Không chọn màu sáng.'
Vera tự biết bản thân sở hữu một khí chất u tối. Việc khoác lên mình những bộ quần áo sáng màu có thể tạo ra một sự lạc điệu gay gắt với làn da nhợt nhạt của anh.
'Không chọn màu sáng.'
Đây là vấn đề sở thích. Vera không muốn mặc bất cứ thứ gì quá nổi bật và thu hút sự chú ý.
Vì vậy, lựa chọn còn lại duy nhất là ba bộ âu phục sắc đen.
Vera xem xét kỹ lưỡng từng thiết kế rồi chọn ra bộ đồ có kiểu dáng gọn gàng, tối giản nhất.
Về phần phụ kiện, anh chọn một chiếc ghim cài áo có thể tạo điểm nhấn vừa phải mà không quá phô trương. Nó mang hình dáng một cây thánh giá, như một minh chứng cho thân phận của một người đến từ Thánh quốc.
Anh chải gọn mái tóc vốn luôn rủ trước trán ra phía sau. Đứng trước gương với diện mạo mới, Vera hài lòng chỉnh đốn lại nếp áo.
'Thế này là được rồi.'
Khung xương và vóc dáng trời sinh xuất chúng giúp anh trông vẫn cực kỳ phong độ dù không cần tốn quá nhiều công sức chỉnh chu.
Điều này có vẻ giống như một sự tự luyến, nhưng anh không bận tâm. Suy cho cùng, một chút ngạo nghễ chừng mực đôi khi lại là nguồn gốc tốt cho sự tự tin.
'Còn 20 phút.'
Sau khi kiểm tra thời gian còn lại bằng chiếc đồng hồ treo tường, Vera hít một hơi thật sâu rồi bước ra khỏi phòng, hướng thẳng về phía phòng chờ của Renee.
* Tại phòng chờ của Renee.
Ngồi trên chiếc ghế ở chính giữa căn phòng, Renee thu nhỏ bả vai lại, gương mặt đỏ bừng thốt lên.
"N-Nhưng chẳng phải đường cắt này quá sâu sao…?"
Cô thốt ra những lời đó vì cảm thấy chiếc váy dạ hội mình vừa thay có phần quá hở hang.
Bờ vai, vùng cổ và cả tấm lưng của cô đều phơi trần, khiến làn da trần trụi trực tiếp tiếp xúc với không khí. Chất vải mỏng nhẹ và ôm sát làm cô không khỏi ngượng ngùng khi nó phác họa quá rõ nét những đường cong cơ thể.
May mắn thay, phần chân váy xòe rộng giúp phần thân dưới không bị lộ. Nhưng dẫu vậy, sự xấu hổ khi phải phô diễn vóc dáng vẫn dâng cao cuồn cuộn, dường như chẳng có điểm dừng.
Chỉ đến lúc này, Renee mới nhận ra lớp áo choàng tư tế có khả năng bảo vệ to lớn đến nhường nào, cô luống cuống không biết phải làm sao. Annie lại bày ra vẻ mặt vô cùng mãn nguyện, lập tức gạt phắt lời cô.
"Thánh nữ, người không được làm thế đâu đấy. Hả? Tự tin lên! Phải tự tin lên chứ! Người đẹp thế này cơ mà? Đảm bảo với bộ đồ này, ngài Vera sẽ bị đánh gục ngay tắp lự!"
Chất giọng của Annie lúc này nghe chẳng khác nào mấy gã du côn hạng bét nơi ngõ hẻm.
"Em đã nói rồi mà. Đàn ông luôn yếu lòng trước những kích thích thị giác. Thánh nữ, người chưa từng mặc đồ hở hang bao giờ, đột nhiên lại khoác lên mình bộ cánh táo bạo thế này rồi 'bùm' một cái!!! Đủ để khiến mắt anh ấy đảo ngược lên luôn!"
Annie nắm chặt tay thành nắm đấm đầy quyết tâm.
"Ugh…! Dù đây có thể không phải ý nguyện ban đầu của người, nhưng quả thực công sức bao bọc kín mít suốt ba năm qua đã không uổng phí! Sức hút bất ngờ! Sự đảo ngược chính là mấu chốt! Đảo ngược đấy ạ!"
Đầu của Renee cứ thế cúi thấp dần. Annie thầm nghĩ, nếu cứ tiếp tục thế này, liệu cô có cắm đầu xuống đất và bày ra tư thế của một chú chuột chũi đang gọi đồng bọn luôn không cơ chứ.
"Lưng!"
Nghe tiếng hô của Annie, Renee giật mình ngẩng đầu lên, thẳng lưng tắp.
"Cổ!"
Cô cũng rướn thẳng cổ mình ra.
Tư thế của cô cứng nhắc đến mức trông chẳng khác nào một con búp bê gỗ.
Annie nhìn cảnh tượng đó mà trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi bất an.
'Thế này liệu có ổn không ta…?'
Renee ngại ngùng hơn nhiều so với những gì cô hầu nữ tưởng tượng. Khi một người diện trang phục khoe đường nét cơ thể, họ cần một chút kiêu hãnh để phô diễn nó một cách tự tin, nhưng vị Thánh nữ nhút nhát này lại hoàn toàn thiếu đi sự táo bạo đó.
Tuy nhiên, Annie nhanh chóng dùng một suy nghĩ khác để đè nén nỗi lo âu của mình.
'…Không sao.'
Thế này xem ra lại hay. Một thái độ rụt rè, thẹn thùng đối lập chan chát với cơ thể đầy quyến rũ. Đây cũng có thể coi là một kiểu "đảo ngược" đầy thú vị.
"Thánh nữ, nhắc lại theo em nào. Giờ vờ trượt chân!"
"G-Giả vờ trượt chân!"
"Tự tin lên!"
"T-Tự tin lên!"
"Và đụng chạm cơ thể một cách tinh tế!"
"V-Và đụng chạm cơ thể… một cách tinh tế!"
Bờ môi Renee run rẩy. Sắc hồng rực từ hai gò má đã lan ra khắp toàn thân, nhuộm làn da vốn trắng ngần của cô thành một màu đỏ gắt.
Đúng lúc đó.
Cộc, cộc— Tiếng gõ cửa vang lên vang vọng khắp phòng chờ.
'– Thưa Thánh nữ, Người đã chuẩn bị xong chưa ạ?'
Là Vera.
Renee lập tức cứng đờ người như tượng đá. Gương mặt Annie lộ rõ vẻ căng thẳng, trong khi Hela ở góc phòng chỉ khẽ ngáp một cái dài thườn thượt.
"V-Vâng, xong rồi!"
Renee lo lắng đáp lời. Nghe vậy, Annie vỗ mạnh vào lưng Renee một cái, thì thầm những lời cổ vũ cuối cùng.
"Tiến lên."
Renee khẽ gật đầu.
* Cánh cửa phòng chờ vừa mở ra, việc đầu tiên Vera làm là hướng thẳng tầm mắt lên trần nhà.
"…"
"…"
Sự im lặng bao trùm không gian.
Để kéo lý trí của mình trở lại sau cú sốc vừa rồi, Vera phải liên tục phát tán sát khí lên trần nhà nhằm trấn tĩnh bản thân.
'…Vừa rồi.'
Có vẻ như anh vừa chứng kiến một cảnh tượng vô cùng ngượng ngùng. Không, không phải chỉ là "vô cùng", mà thực sự là rất, rất, rất đáng xấu hổ.
"…Anh chờ có lâu không?"
Giọng nói mềm mại, khẽ run rẩy của Renee lọt vào tai Vera.
"Không một chút nào."
Vera đưa ra một câu trả lời cứng nhắc như robot. Cùng lúc đó, toàn thân anh dần căng cứng vì căng thẳng.
Dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Vera vẫn không thể nào xóa nhòa được hình ảnh của Renee đọng lại trong tâm trí.
Một chiếc váy dạ hội trắng muốt. Mái tóc bạch kim gợn sóng buông lơi, đôi mắt xanh thẳm khẽ cúi xuống. Một bên tóc được vén gọn sau vành tai, giống hệt như ngày diễn ra lễ hội, để lộ chiếc gáy trần tuyết trắng. Xương quai xanh của cô. Và phía dưới đó…
'…Không được nghĩ nữa.'
Anh cố gắng gạt bỏ mọi ý nghĩ. Anh không biết gì hết.
Vera nhắm nghiền mắt.
Anh phải tìm cách nhắm mắt làm ngơ. Anh chưa nhìn thấy gì cả.
Trong lúc anh đang tự trấn an bản thân với ý nghĩ đó…
'– Đồ… đầu gỗ?'
'– Đồ đại ngốc!'
Lời nói của Aisha bất chợt dội về trong tâm trí, găm thẳng vào lồng ngực Vera.
Giật mình— Toàn thân Vera khẽ run lên.
Anh không hiểu vì sao những lời này lại xuất hiện vào đúng thời điểm này, trong hoàn cảnh và tình huống như thế này.
Thế nhưng, những từ ngữ ấy vượt qua cả sự ngượng ngùng, mãnh liệt đến mức nếu anh lại tiếp tục quay mặt làm ngơ, điều đó chẳng khác nào anh thừa nhận mình đúng là kẻ như vậy.
Vì một lý do nào đó, lòng tự trọng bị tổn thương, Vera cố gắng che giấu sự run rẩy trong chất giọng của mình nhiều nhất có thể, chậm rãi thốt ra.
"…Em đẹp lắm."
Đây là lần đầu tiên Vera chủ động thốt ra một lời khen ngợi như vậy mà không cần cô phải hỏi trước.
Cơ thể Renee khẽ giật bắn. Bờ môi cô khẽ mở, đôi mắt mở to vì kinh ngạc.
Annie, người nãy giờ vẫn đang lén quan sát qua khe cửa chưa khép hẳn, nắm chặt hai tay reo hò không thành tiếng. Hela cũng khẽ bật ra một tiếng "Ồ".
Một khoảng lặng thoáng qua. Giữa không gian ấy, Renee cất lời, giọng cô run run.
"…Cảm ơn anh."
Renee tiến lên một bước. Vera khẽ ngập ngừng.
"Chúng ta đi chứ?"
"…Vâng."
Bàn tay của Vera khẽ lồng xuống phía dưới bàn tay đang đưa ra của Renee. Khi nắm tay nhau như vậy, Renee lại tạo một tư thế kỳ lạ khi chỉ đan duy nhất một ngón tay vào tay anh, không hẳn là mười ngón đan chặt, cũng chẳng phải là nắm tay thông thường.
Cử chỉ đó mang lại cảm giác gượng gạo hệt như bầu không khí lúc này vậy.
Rầm.
Cánh cửa phòng chờ đóng sầm lại.
Tiếng reo hò "Chính là nó đấy!!!" đầy phấn khích của Annie vẫn kịp vọng ra từ bên trong.
"…Đi thôi anh."
Renee hối thúc Vera, lòng dâng lên một sự xấu hổ vô cớ khi nghe thấy tiếng của Annie.
"…Vâng."
Đầu của Vera vẫn hướng thẳng lên trời, đôi mắt nhắm nghiền.
Hai con người "không nhìn thấy gì" cùng nhau bước tiếp. May mắn thay, trong số đó, Vera là kẻ đã được huấn luyện đủ để có thể di chuyển một cách thuần thục ngay cả khi nhắm mắt.
Nếu cứ đi bộ thế này, họ sẽ mất khoảng 10 phút để đến được sảnh tiệc.
Nói cách khác, họ sẽ phải cùng nhau bước đi một cách gượng gạo như thế này suốt 10 phút đồng hồ.
Một lần nữa, giọng nói của Aisha lại vang vọng trong đầu Vera.
Đầu gỗ và Đại ngốc.
Hai từ đó như đang kết tội Vera. Chúng dồn ép anh vào góc tường như một kiếm sĩ bậc thầy, thúc giục anh phải nói điều gì đó và mau dừng cái điệu bộ của một kẻ nhút nhát ngu ngốc này lại.
Vera trầm ngâm suy nghĩ. Trò khích tướng của Aisha không phải là một đòn đánh chí mạng ngay tức thì, mà lại là kiểu khiêu khích để lại dư âm vô cùng mạnh mẽ. Nó hoàn toàn có thể trở thành một vũ khí cực kỳ hữu dụng trong những trận chiến kéo dài.
Được lắm, ngày mai phải đến khen ngợi… Không, anh không đời nào đi khen ngợi Aisha. Xem ra bài huấn luyện ngày mai của cô nhóc phải tăng cường độ lên đôi chút rồi.
Trong lòng dâng lên sự nôn nóng cùng cảm giác cắn rứt lương tâm, Vera một lần nữa mở lời.
"Ai đã chọn chiếc váy này vậy?"
Rốt cuộc là kẻ nào trên đời này đã đưa cho Renee bộ quần áo hở hang đến mức này? Hãy hỏi rõ chuyện đó xem sao.
"Là Marie và Annie đã dày công chọn lựa đấy."
Renee lập tức chỉ ra hai thủ phạm.
Vera thầm thở dài nuối tiếc trong lòng. Cả hai người họ đều là những đối tượng mà anh tuyệt đối không thể đụng vào.
"…Chẳng phải nó quá hở hang sao?"
"Nó tuyệt vời lắm mà."
Đó là câu trả lời anh vô thức thốt ra mà không kịp suy nghĩ xem cô đang nói về điều gì.
Điều đó lại khiến tâm trí Renee trở nên phức tạp.
'Tuyệt vời? Cái gì cơ? Sao thế? Đột nhiên lại vậy?'
Khen ngợi là tuyệt vời trước câu hỏi chiếc váy có quá hở hang hay không… Nghe thế nào cũng thấy có chút bất chính.
Cơ thể Renee nóng bừng lên.
Làn da đỏ ửng của cô lúc này trông chẳng khác nào màu da của mấy gã lùn say xỉn ở rìa phía bắc dãy núi.
"…D-Dẫu vậy, liệu mọi người có nghĩ việc một Thánh nữ mặc chiếc váy lộ liễu thế này là đáng xấu hổ không?"
Khi Renee, người có đầu óc đã chín nhừ vì hơi nóng, thốt ra nỗi lo lắng tận sâu trong lòng, đôi mắt Vera chợt lóe lên sắc lẹm.
Đó là bởi vì một ý nghĩ điên rồ vừa sượt qua đầu anh.
'Đám quý tộc.'
Họ đã ở rất gần sảnh tiệc rồi. Ở đó sẽ có vô số quý tộc tụ hội.
Lũ người xấc xược đó sẽ được chiêm ngưỡng diện mạo này của Renee.
Sống lưng anh chợt lạnh ngắt, và một ngọn lửa giận dữ vô cớ bùng lên bên trong lòng.
Khi chỉ còn khoảng 20 bước chân nữa là đến lối vào sảnh tiệc, Vera đột ngột dừng phắt lại.
"…Vera?"
"Chờ tôi một chút."
Vera buông tay cô ra, dứt khoát cởi chiếc áo khoác âu phục mà anh đang mặc trên người. Sau đó, anh nhẹ nhàng choàng nó lên đôi vai trần của Renee.
Dĩ nhiên, qua một chuỗi các động tác ấy, Vera lại vô tình nhìn thấy bộ trang phục của Renee một cách rõ ràng hơn hẳn so với lần đầu tiên.
Phải rời mắt đi thôi. Phải nhìn lên trần nhà hoặc nhìn vào khoảng không.
…Dù trong đầu nghĩ như vậy, nhưng đôi mắt không nghe lời của anh vẫn vô thức thu trọn bộ cánh của Renee và cả làn da trần trắng ngần của cô. Có một nốt ruồi nhỏ nằm ngay dưới xương quai xanh, chếch lên phía trên ngực cô một chút.
Chỉ sau khi đã khắc sâu toàn bộ hình ảnh đó vào trong tâm trí, Vera mới nhắm nghiền mắt lại và thốt lên.
"…Thời tiết vẫn còn lạnh lắm."
Một lời nói dối ngớ ngẩn thốt ra từ miệng anh. Buổi dạ vũ này rõ ràng đang được tổ chức trong một không gian trong nhà vô cùng ấm áp.
May mắn thay, Renee lại đón nhận cái cớ vô lý ấy một cách đầy vui vẻ.
"Cảm ơn anh."
Phụt. Một tiếng cười khẽ thoát ra từ bờ môi Renee. Cô bắt đầu cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Dù sao thì mình cũng đã phô diễn tất cả những gì cần thấy cho người cần thấy rồi, giờ thì che lại thôi.
Tâm trạng hiện tại của cô chính là dựa trên nền tảng của suy nghĩ đó.
Vera đang nhìn Renee, người rốt cuộc cũng đã bớt đi vài phần "ngượng ngùng", thì chợt nhận ra mái tóc bạch kim gợn sóng của cô đang bị kẹt lại bên trong chiếc áo khoác khi anh choàng lên người cô. Anh liền đưa tay ra.
"Mạo muội một chút."
Khi những ngón tay anh chạm vào gáy cô, Renee cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Sột soạt— Vera luồn tay vào và nhẹ nhàng kéo những lọn tóc của cô ra bên ngoài chiếc áo khoác.
Như những làn sóng xô, mái tóc trắng ngần của cô tuôn chảy, xõa đều trên nền áo khoác đen tuyền.
Renee cảm nhận được bàn tay thô ráp của Vera nơi gáy mình, và Vera cũng cảm nhận được hơi ấm từ chiếc gáy mềm mại của cô truyền qua những ngón tay.
Ngay khoảnh khắc đó, cả hai cùng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại vì rung động.
"…Tôi nghĩ chúng ta có thể vào được rồi."
"…Vâng."
Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, hai người lại đứng sóng đôi bên nhau như trước và tiếp tục tiến về phía trước.
Rẽ qua góc hành lang, họ hướng thẳng về phía lối vào của sảnh tiệc.
Người lính gác đứng ở cửa vừa nhìn thấy họ liền mở to mắt kinh ngạc, sau đó cung kính cúi người chào rồi đẩy rộng cánh cửa lớn.
Từ bên trong, tiếng nhạc du dương, tiếng trò chuyện huyên náo và vô số tiếng bước chân đồng loạt ùa ra.
Một bầu không khí sôi động và náo nhiệt đúng nghĩa của một buổi dạ vũ hoàng gia.
Người lính gác dõng dạc xướng to, hướng vào bên trong sảnh tiệc.
"Thánh nữ và Sứ đồ Lời thề của Thánh quốc tiến vào!!!"
Mọi âm thanh náo nhiệt bên trong lập tức rơi vào khoảng lặng ngắt.
Chương 113 Dạ vũ (3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn