Chương 94: Chương 93 Hỗn loạn (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~29 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Tại phòng tiếp khách của Hoàng cung.
Maximilian ngồi đó, khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt hướng về phía Tháp Chủ đang ngồi đối diện.
Mái tóc đỏ bồng bềnh uốn lượn ôm lấy gương mặt. Đuôi mắt và khóe môi đều hếch lên đầy kiêu kỳ. Mẫu phụ nữ như mụ chỉ có thể dùng hai từ "mê hoặc" để hình dung, thế nhưng Maximilian lại biết rõ một sự thật phũ phàng hơn thế.
Núp sau vẻ ngoài quyến rũ kia là một mụ già đã sống hơn một trăm hai mươi tuổi.
"Chẳng hay Điện hạ có chuyện gì mà lại triệu tập ta đến đây?"
Tháp Chủ cất lời, chất giọng cố tình tỏ ra thanh tao, quý phái. Maximilian không hề nao núng, thản nhiên đáp lại.
"Lễ hội đã bắt đầu rồi, ta mời Tháp Chủ đến đây là muốn ban thưởng cho những cống hiến của bà suốt thời gian qua."
"Ồ, ban thưởng sao?"
"Bà đã vất vả nhiều rồi."
"..."
Nụ cười trên gương mặt Tháp Chủ bỗng chốc cứng đờ. Đó là bởi lời lẽ của Maximilian vừa mang giọng điệu kẻ bề trên, vừa có chút gì đó mập mờ, khó hiểu.
Chẳng thèm bận tâm đến biểu cảm của mụ, Maximilian thầm tái hiện lại lời dặn của em trai trong đầu.
'– Xin anh hãy giữ chân mụ ta lại cho đến khi mặt trời lặn, chỉ cần đến lúc đó thôi.'
Đó là lời khẩn cầu của đứa em trai mà anh luôn nghĩ là chưa chín chắn. Vì vậy, với tư cách là một người anh trai, việc giúp đỡ cậu em là điều hoàn toàn hợp tình hợp lý.
"Có điều gì khiến bà bận lòng sao?"
Đôi mắt Tháp Chủ khẽ híp lại trước câu hỏi của Maximilian.
"Nhờ ơn ban phước của Hoàng gia, ta vẫn đang sống trong nhung lụa đấy thôi."
"Vậy sao?"
Maximilian gật đầu rồi nói tiếp.
"Ta đã xem qua những vật phẩm từ Ma Tháp mà bà gửi đến buổi đấu giá rồi. Trong đó có rất nhiều món đồ thú vị."
"Ồ, Điện hạ thích là ta vui rồi."
"Phải, ta đặc biệt ấn tượng với món nội tạng nhân tạo đó. Chắc là chúng ta phải bàn bạc thêm với các dược sư xem nên sử dụng nó như thế nào."
"Đó là tạo vật của riêng ta."
Tạo vật của riêng mụ.
Câu hỏi làm thế nào mà mụ có thể hoàn thành được nó... vừa chực thốt ra đã bị Maximilian nuốt ngược vào trong cùng ngụm trà. Anh nhớ lại câu chuyện mà em trai đã kể cho mình nghe.
'Một cái xác biết đi bị khoét rỗng nội tạng.'
Chẳng phải mọi chuyện quá đỗi rõ ràng và đáng nghi rồi sao?
"Cảm ơn bà vì đã luôn dốc lòng vì sự phồn vinh của Đế quốc."
"Điện hạ quá lời rồi. À, nếu việc ở đây đã xong, ta xin phép cáo lui được chứ?"
Khựng lại.
Maximilian hơi sững người trước những lời vừa nghe.
"... Xin hãy ở lại thêm chút nữa."
"Điện hạ vẫn còn việc gì muốn căn dặn ta sao?"
"Ta muốn trò chuyện với bà nhiều hơn."
May mắn thay, giọng anh không hề run rẩy. Bản lĩnh thâm trầm được rèn giũa suốt bao năm ở ngôi vị Thái tử rõ ràng đã phát huy tác dụng vào lúc này.
Tháp Chủ nhìn chằm chằm vào Maximilian. Mụ khẽ bật ra một tiếng "hửm", ánh mắt sắc lẹm như muốn đâm xuyên qua người anh, rồi mụ bật cười đứng dậy, tiến về phía anh.
Khi khoảng cách thu hẹp, Tháp Chủ thản nhiên ngồi sụp xuống đùi Maximilian, đôi bàn tay mơn trớn bắt đầu vuốt ve lên đôi má anh. [note101770]
"Nghe cứ như thể Điện hạ đang có ý đồ gì với ta vậy. Hay là ta tự đa tình rồi?"
Một cảm giác hoảng hốt và ghê tởm tột cùng dâng lên, điều hiếm khi xảy ra đối với một người điềm tĩnh như Maximilian.
Cái nghĩ đến việc bản thân đang bị đồn thổi là tán tỉnh một mụ già đã hơn một trăm hai mươi tuổi khiến anh nổi hết da gà. Thế nhưng, không thể để lộ sơ hở, Maximilian đành đặt tay mình lên bàn tay mụ đang áp trên má mình.
'Anh xin lỗi, Công chúa.'
Anh thầm gửi lời xin lỗi đến vị hôn thê của mình rồi tiếp tục ứng phó.
"... Điều đó còn tùy thuộc vào suy nghĩ của bà nữa."
Khóe môi Tháp Chủ kéo dài thành một nụ cười thỏa mãn.
"Hửm..."
Tháp Chủ nheo mắt nhìn Maximilian, gương mặt từ từ cúi thấp xuống gần sát. Cơ thể Maximilian căng cứng, đồng tử rung lên dữ dội như vừa trải qua một trận động đất. Đó là phản ứng bản năng kháng cự lại những gì sắp sửa diễn ra tiếp theo, dù muốn hất mụ ra để bước đi ngay lập tức, nhưng anh không thể, đành nhắm nghiền mắt chịu đựng.
Maximilian cố gắng gạt bỏ mọi suy nghĩ để không cảm nhận được gì, thế nhưng ngay sau đó, một xúc cảm kinh tởm ập đến.
Chắp— Đó là cảm giác một chiếc lưỡi đang liếm láp lấy vành tai anh.
Quá đỗi buồn nôn. Quá đỗi kinh tởm. Maximilian nghiến chặt răng để chịu đựng tất cả. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, khiến anh nổi da gà.
'Vì Đế quốc. Vì em trai.'
Ngay khi Maximilian tự nhủ bản thân phải nhẫn nhịn, những lời tiếp theo lọt vào tai khiến đôi mắt anh lập tức trợn tròn kinh hãi.
"Nhị hoàng tử quả là một đứa trẻ có lòng hiếu kỳ cao, đúng không nhỉ?"
Thịch— Trái tim Maximilian như rụng rời. Đó là do cái tên Albrecht đột nhiên được xướng lên. Anh hít một ngụm khí lạnh, quay phắt đầu lại đối diện với Tháp Chủ ngay trước mắt.
Tháp Chủ bật cười, nụ cười trên môi mụ rộng ngoác đến tận mang tai.
"Điện hạ cứ việc giả vờ ngây thơ."
Maximilian đâu có ngốc đến mức không hiểu ý đồ trong câu nói của mụ.
'... Mụ ta đã biết rồi sao?'
Mụ đã thấu thị tất cả. Mụ biết rõ anh đang làm gì và lý do tại sao anh lại triệu tập mụ đến đây ngày hôm nay.
Ngay lập tức, tư duy của Maximilian trở nên sắc bén hơn bao giờ hết.
'Em trai mình đang gặp nguy hiểm!'
Suy nghĩ đó khiến sắc mặt anh đanh lại.
"... Ngươi nên lo lắng cho chính mình thì hơn."
Tháp Chủ cất lời. Bàn tay mụ trượt dần từ má xuống gáy, rồi dừng lại ngay trước ngực anh.
Với một chuyển động vô cùng tinh vi, bàn tay đang mơn trớn trước ngực anh khẽ hạ thấp xuống một chút, và chính vào khoảnh khắc đó, hơi thở của Maximilian hoàn toàn ngưng trệ.
Rắc— Một tiếng xương gãy kinh hoàng vang lên.
Trong chớp mắt, mọi nhận thức về thực tại đều biến mất, thay thế bằng một cơn chấn động tột cùng.
Đầu Maximilian nghẹo sang một bên khi anh cúi xuống nhìn chằm chằm vào khoang bụng của mình.
"Khụ...!"
Một ngụm máu tươi tuôn trào ra ngoài.
Anh trố mắt nhìn bàn tay của Tháp Chủ đã đâm xuyên qua bụng mình từ lúc nào.
"Chao ôi, thật tình chứ. Ta đã tính để ngươi sống thêm chút nữa nếu ngươi trông thuận mắt hơn một chút rồi đấy."
Khi Tháp Chủ rút nắm đấm ra khỏi bụng anh, máu tươi bắt đầu phun ra xối xả.
"Thái tử trông nam tính quá, chẳng hợp khẩu vị của ta chút nào."
Tủm— Maximilian loạng choạng trước cơn đau đớn tột cùng vừa ập đến, anh trừng mắt nhìn Tháp Chủ.
Mụ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vừa ngân nga một giai điệu vừa rảo bước về phía cửa sổ.
"Đã là lễ hội thì phải chơi cho thật vui chứ, đúng không nhỉ?"
Anh muốn cất tiếng gọi lính canh ngay bên ngoài cánh cửa, nhưng cơ thể đã quá đỗi rã rời, không thể phát ra được bất kỳ âm thanh nào nữa.
Hình ảnh cuối cùng lọt vào tầm mắt Maximilian trước khi hoàn toàn mất đi ý thức là những ngọn lửa đỏ rực như máu đang bùng lên dữ dội.
* Tại khoang ngầm bên dưới bãi phế liệu khu ổ chuột.
Sau khi được Vera ôm bế đưa xuống dưới, việc đầu tiên Renee làm là...
"Oẹ..."
Cô nôn mửa dữ dội.
"Thánh Nữ!"
"T-Tôi... oẹ!"
Cơn buồn nôn lại một lần nữa dâng lên nghẹn ứ. Chẳng vì lý do gì khác ngoại trừ cái mùi tanh hôi nồng nặc đang bốc lên từ nơi này. Đôi bàn tay Renee run rẩy, đôi chân lẩy bẩy không vững. Cô có thể đoán được đây là loại mùi gì.
Một mùi hôi tanh và thối rữa kinh hoàng. Đó là thứ mùi kinh tởm mà cô chưa từng ngửi thấy trong đời, nhưng bản năng đã mách bảo cô ngay lập tức khi vừa tiếp xúc.
Renee run rẩy đưa tay lên che miệng, dáo dác tìm kiếm Vera. Chẳng mấy chốc, đôi bàn tay cô đã túm chặt lấy cổ áo anh.
"... Vera."
"... Vâng?"
"Có phải... xác chết không...?"
Đó là mùi tử khí. Không phải mùi của một hay hai cái xác, mà là của ít nhất hàng chục tử thi.
Sắc mặt Vera đanh lại trước câu hỏi của Renee, khóe môi anh khẽ mấp máy.
"Vâng, chúng nằm rải rác khắp nơi."
Ánh mắt Vera quét qua một lượt xung quanh.
Những cái xác bị mổ phanh bụng, đang thối rữa ở những góc khuất cho thấy chúng đã bị bỏ mặc ở đây từ rất lâu rồi. Những vũng máu đen ngòm tích tụ bên dưới, giòi bọ đang nhung nhúc bò qua lại.
Giữa khung cảnh kinh hoàng đó, có một điểm bất thường đập vào mắt anh. Đó chính là phần đầu của các tử thi.
'... Anna.'
Cái tên mà Rohan từng nhắc đến. Một người phụ nữ có mái tóc hồng dài và gương mặt dịu hiền. Mỗi một cái đầu của các xác chết ở đây đều mang gương mặt của cô ấy. Điều kỳ quái hơn nữa là trong khi phần còn lại của cơ thể đang phân hủy mạnh, thì gương mặt đó lại sạch sẽ, không hề có một dấu vết thối rữa nào.
Nguyên nhân của chuyện này là gì?
Khoang ngầm này rốt cuộc được tạo ra để làm gì chứ?
Trong lúc Vera đang mải mê suy nghĩ, những người còn lại cũng đã đáp xuống khoang ngầm. Gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ bàng hoàng, sửng sốt.
"Cái gì thế này..."
Người chịu chấn động tâm lý mạnh mẽ nhất chính là Rohan. Gã loạng choạng lùi lại vài bước trước cảnh tượng đập vào mắt. Marie và Bá tước Baishur nhìn khung cảnh với vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng, còn gương mặt Albrecht thì đông cứng lại vì kinh hãi.
"Điên rồ thật chứ. Làm sao mụ ta có thể thản nhiên đi lại ngoài kia sau khi làm ra loại chuyện này chứ?"
Mu bàn tay Albrecht đang siết chặt thanh Pure Blood nổi đầy gân xanh.
Vera nhìn cảnh tượng đó một lát rồi quay trở lại với dòng suy nghĩ của mình.
''Không có một bóng người.''
Chẳng có dấu hiệu nào của sự sống. Không phải là do anh không cảm nhận được, mà thực sự là không có bất kỳ chuyển động nào trong khoang ngầm này ngoại trừ họ và tiếng giòi bọ đang nhung nhúc bò. Chắc chắn phải có một kẻ nào đó đã giao thứ huyết thanh kia cho Tháp Chủ, bởi chỉ có như vậy thì mọi chuyện mới trở nên hợp lý.
Đầu óc Vera trở nên rối bời.
Anh đã bỏ sót điều gì sao? Nơi quái quỷ này rốt cuộc được dùng để làm gì chứ?
Giữa những suy nghĩ hỗn độn đó, Vera bỗng cảm nhận được một sự bất hòa, lệch pha lan tỏa khắp không gian.
'... Nếu nơi này đã được dọn dẹp thì sao?'
Chuyện gì sẽ xảy ra nếu họ đã di tản toàn bộ những thứ vốn có ở đây?
Vera căng mắt ra, cẩn thận quan sát kỹ lưỡng nơi này một lần nữa.
Nơi đầu tiên anh kiểm tra là các bức tường. Chúng được đẽo đục một cách thô sơ từ vách đá bọc bên ngoài. Tiếp theo, anh xem xét các xác chết. Mọi thứ vẫn giống như lần trước, bộ xương của chúng đều đã mục nát như nhau. Cuối cùng, anh kiểm tra nền nhà. Khi quét mắt qua phần sàn nơi các xác chết đang nằm, Vera khẽ rùng mình trước những gì lọt vào tầm mắt.
"Thánh Nữ, xin chờ một chút."
Vera, người vốn đang dìu đỡ Renee cho đến tận bây giờ, liền giao cô lại cho Marie rồi sải bước tiến về phía sáu cái xác đang chất đống lên nhau và bắt đầu dọn dẹp chúng sang một bên.
Một cảm giác ớn lạnh chạy khắp cơ thể anh khi chạm vào những tử thi đó. Gạt bỏ sự kinh tởm sang một bên, Vera nhấc bổng các xác chết lên và gạt đi vũng máu tù đọng bên dưới.
'... Nơi này đã bị đào bới.'
Anh nhận thấy phần mặt đất ở đây trũng xuống một cách bất thường so với những chỗ khác. Như thể từng có một vật gì đó rất nặng đè lên trên vậy.
Chính vào khoảnh khắc đó, Vera chợt bừng tỉnh.
'Có phải họ đã di tản rồi không?'
Giống y hệt như bãi phế liệu ở phía trên, mọi thứ ở nơi này đều đã bị dọn sạch không còn một dấu vết. Hơn nữa, những cái xác này cố tình được đặt ở đây là để che đậy dấu vết di tản.
Di tản. Ngụy trang.
Cơ thể Vera khẽ run lên khi chắp nối những từ ngữ đó lại và xâu chuỗi dòng suy nghĩ của mình.
'... Họ đã biết trước là chúng ta sẽ đến.'
Họ biết chúng ta sẽ tìm ra khoang ngầm này.
Anh tiếp tục suy luận.
'Vậy thì bọn chúng đang ở đâu?'
Dựa vào quy mô của khoang ngầm này, số lượng chắc chắn không hề nhỏ. Hẳn phải có thêm nhiều cái xác biết đi khác đang canh giữ nơi này nữa chứ.
Lần thử nghiệm cuối cùng được đánh số trong cuốn nhật ký là 2000. Dù cho con số đó có được tích lũy dần qua nhiều năm và có một số đã bị thay thế, thì số lượng hiện tại ít nhất cũng phải lên đến hàng trăm. Tất nhiên, nếu có một cuộc di chuyển với quy mô lớn như vậy, chúng không thể nào rời khỏi Đế quốc mà không bị ai phát hiện được.
Vera tiếp tục suy tính.
'... Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bọn chúng chưa hề rời đi?'
Một giả thuyết đáng sợ lóe lên trong đầu anh.
Nếu chúng chưa rời đi, nếu chúng vẫn đang ở trong Kinh đô, và nếu chúng vẫn đang rình rập xung quanh Kinh đô nhằm phục vụ cho một mưu đồ nào đó...
Gai ốc nổi khắp người Vera. Anh bật dậy thật nhanh.
Lực lượng chiến đấu mạnh nhất của Kinh đô hiện tại đều đang tập trung ở khu ổ chuột này. Du khách từ khắp nơi cũng đang đổ về đây tham gia lễ hội. Tháp Chủ và Kẻ đột nhập đã biết chuyện bọn chúng bị bại lộ. Vì vậy, tình huống có thể xảy ra nhất, lựa chọn mà bọn chúng có thể đưa ra...
Ầm ầm ầm—!
Mặt đất bỗng chốc rung chuyển dữ dội. Cơ thể mọi người đều cứng đờ lại. Ánh mắt của cả nhóm đồng loạt hướng về nơi phát ra âm thanh.
"... Đó là chấn động từ trung tâm Kinh đô."
Albrecht thốt lên.
Bọn chúng định giáng một đòn chí mạng.
Bọn chúng định tiến hành khủng bố Kinh đô ngay giữa lúc lễ hội đang diễn ra, lợi dụng cơ hội hỗn loạn đó để tẩu thoát, không để lại bất kỳ cơ hội nào cho lực lượng truy đuổi.
Vera, người đã suy tính đến nước cờ này, lập tức liên tưởng đến mục tiêu mà bọn chúng hướng tới thông qua cuộc khủng bố này. Anh nhớ lại vị trí hiện tại của Tháp Chủ.
"... Thái tử."
Bọn chúng sẽ nhắm vào Thái tử. Để câu giờ và khiến cho Kinh đô không thể phản ứng quá nhanh sau biến cố này, bọn chúng định dùng sự hỗn loạn từ nội bộ để kìm chân Hoàng gia.
Vera quay phắt đầu lại. Anh hét lên với Albrecht bằng một giọng điệu vô cùng khẩn trương, dồn dập.
"Thái tử đang gặp nguy hiểm!"
... Bọn chúng đang lợi dụng sự hỗn loạn để ám sát Thái tử.
Chương 94 Hỗn loạn (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn