Chương 86: Chương 85 Cuộc điều tra (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~36 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Trong phòng khách của dinh thự.
Albrecht ngồi đối diện với Renee qua chiếc bàn tròn. Gã thẫn thờ như người mất hồn, tâm trí vẫn chưa thể thoát khỏi những lời vừa lọt vào tai ban nãy.
– Vâng, chuyện đó…
'Tại sao chứ?'
Tại sao cô ta lại phản ứng như thế khi gã mở lời xin lỗi? Đó chẳng phải là ai khác, mà chính là Albrecht này đang hạ mình cơ mà.
Hàng tá câu hỏi không lời đáp cứ thế bủa vây lấy gã.
Sau một hồi trăn trở về một tình huống chưa từng có tiền lệ trong đời, Albrecht cuối cùng cũng tự tìm cho mình một lối thoát bằng một lý do mang đậm tính tự huyễn hoặc.
'À, đúng rồi, Thánh nữ bị mù!'
Chính vì Renee không thể nhìn thấy gì, nên cô mới chẳng cách nào biết được diện mạo của Albrecht lung linh đến nhường nào. Đó chắc chắn là lý do duy nhất khiến cô dửng dưng như thế.
Vẻ đẹp được vạn người sùng ái, vĩnh viễn không tì vết. Một thiên sứ hiển hiện giữa trần gian. Thực thể hoàn mỹ nhất tạo hóa từng nhào nặn.
Những mỹ từ ấy, chỉ khi tận mắt chứng kiến thì người ta mới có thể thấu cảm được.
Nghĩ đến đây, Albrecht mới gật gù thông suốt.
Cảm giác nhẹ nhõm vừa nhen nhóm, gã định mở lời nói tiếp thì một tia chớp tư duy đột ngột xẹt qua đại não.
'…Thế còn giọng nói của mình thì sao?'
Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện đã khiến gã đông cứng cả người.
Chất giọng của Albrecht vốn dĩ vô cùng ngọt ngào, vậy tại sao cả Thánh nữ lẫn gã Sứ đồ bên cạnh đều chẳng có lấy một chút xao xuyến?
Chưa kể, cứ cho là Thánh nữ không nhìn thấy đi, nhưng tên Sứ đồ kia rõ ràng có mắt để chiêm ngưỡng dung nhan của gã. Vậy mà tại sao hắn lại có thể bày ra cái vẻ mặt dửng dưng như không đến thế?
Albrecht nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi. Đôi mắt sắc vàng rực rỡ như vầng thái dương buổi chính ngọ khẽ dao động trước nỗi bất an đang dâng trào. Sự run rẩy từ các đầu ngón tay nhanh chóng lan ra khắp cơ thể, và một luồng khí lạnh lẽo bắt đầu tỏa ra từ hộ thể của gã.
Bá tước Baishur, người nãy giờ vẫn im lặng quan sát từ bên cạnh, bỗng trỗi lên một khao khát mãnh liệt là được lập tức trốn khỏi căn phòng này.
Ông đã tiên liệu trước tình cảnh này rồi, nhưng điều đó không có nghĩa là sự chua chát trong lòng ông có thể vơi bớt đi.
Một kẻ hiện thân của thói ái kỷ. Một đứa trẻ không chút vốn sống, lại hoàn toàn khiếm khuyết khả năng đọc vị bầu không khí.
Bá tước có thể thông cảm cho việc cấp trên của mình – người hội tụ đủ cả ba nét tính cách trên – không hiểu được cục diện hiện tại, nhưng ít nhất gã cũng phải giữ được sự bình tĩnh tối thiểu chứ? Gã đâu phải đến đây để chơi bời?
Bá tước Baishur thực sự muốn bỏ chạy, nhưng ngặt nỗi, điều đó là bất khả thi.
Đây là dinh thự của riêng ông. Nếu bỏ chạy, lựa chọn duy nhất còn lại là ông sẽ phải tự đẩy chính mình ra ngoài đường đứng. [note101411] Phù— Một tiếng thở dài khẽ thoát ra khỏi bờ môi Bá tước Baishur. Ông nhìn Albrecht, rồi lại liếc sang Renee và Vera ở phía đối diện, sau đó cất lời.
"Điện hạ, chúng ta vào thẳng vấn đề chính chứ?"
"Ah."
Albrecht giật mình thảng thốt. Gã vội vàng thu lại vẻ mặt ngơ ngác, ho khan một tiếng thật lớn để chữa ngượng.
"Ta vừa mải suy nghĩ một chút, thật thất lễ trước mặt các vị khách."
'Ngài mới là khách ở đây đấy.'
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, nhưng Bá tước Baishur đã kịp kìm lại. Ông là người tôn trọng tôn ty trật tự, cả đời tận hiến cho Đế quốc và Hoàng gia.
Trong hoàn cảnh này, ông chẳng thể làm gì khác ngoài việc thở dài thầm lặng.
"Giờ ta có thể nói vào chuyện chính được chưa?"
Trước giọng nói vẫn còn vương chút run rẩy của Albrecht, Renee khẽ gật đầu.
"Vâng."
Vẫn là một câu trả lời ngắn gọn đúng như dự đoán. Đôi mắt của Albrecht lại một lần nữa dao động.
"V-Vâng! Vậy thì ta xin phép được bắt đầu."
"Khụ, khụ!" Một tiếng ho khan vang lên, ngay sau đó là lời giải thích của Albrecht.
"Ta đến đây là vì chuyện xảy ra vào đêm hôm trước. Lý do Sứ đồ của Lời thề xuất hiện ở khu ổ chuột. Mục tiêu của các vị dường như có phần tương đồng với chúng ta, vì vậy ta mạo muội đến đây để tìm kiếm sự trợ giúp."
Ngón tay của Renee khẽ giật nảy trước những lời gã vừa thốt ra.
Cơn chấn động này mang một sắc thái hoàn toàn khác so với ban ngày. Vera đã đến khu ổ chuột. Lời khẳng định ấy đã khơi dậy toàn bộ ký ức về bầu không khí ngột ngạt diễn ra ngay trước khi vị Hoàng tử đặt chân đến đây.
Khi ấy, Vera đã nói bằng một chất giọng mà cô chưa từng được nghe, khiến cô nhất thời cứng họng, không thể thốt nên lời trước mặt anh.
Cuối cùng, cuộc đối thoại của hai người đã bị cắt ngang và chìm vào quên lãng bởi sự xuất hiện của Albrecht.
Đáng lẽ cô phải nói điều gì đó, nhưng vì lỡ mất thời cơ nên cô đành im lặng cho đến tận bây giờ.
Renee siết chặt hai nắm tay đặt trên đầu gối, chậm rãi mở lời.
"…Ngài đang muốn nói đến kiểu trợ giúp như thế nào?"
"Ta muốn anh ta tham gia vào cuộc điều tra tại khu ổ chuột."
Một lần nữa, Renee lại khẽ rùng mình. Vera, người đang ngồi ngay cạnh cô, lập tức cảm nhận được cái rùng mình ấy. Anh quay sang nhìn Albrecht và hỏi bằng giọng lạnh lùng.
"Tại sao ngài lại điều tra nơi đó? Tôi nghĩ ngài nên làm rõ lý do trước đã."
Vẫn là chất giọng cộc lốc quen thuộc như mọi khi. Điểm khác biệt duy nhất là lần này, trong đó đã nhen nhóm vài phần bực bội. Đó là hệ quả của sự tự ái lẫn sự cáu bẳn đang đan xen hỗn độn trong lòng anh.
Một thứ cảm xúc được phơi bày quá đỗi rõ ràng. Albrecht lại rơi vào trạng thái bối rối.
"À, tất nhiên rồi! Ôi trời, hôm nay ta có chút sơ suất!"
Một tràng cười "Ha ha!" gượng gạo vang lên theo sau lời chữa thẹn. Albrecht cố dập tắt sự ngượng ngùng đang dâng cao để tiếp tục phần nói của mình. Khi vẻ lúng túng biến mất, nét mặt gã dần trở nên nghiêm nghị.
"Người dân đang mất tích hàng loạt."
"…Chẳng phải việc có người biến mất ở khu ổ chuột là chuyện xảy ra như cơm bữa hay sao?"
"Không phải ở khu ổ chuột, mà là trên khắp thủ đô. Những vụ việc này đang diễn ra ở mọi ngóc ngách trong thành phố, ngoại trừ Tuyến phố số 1 đến Tuyến phố số 3."
Tuyến phố số 1 đến Tuyến phố số 3 vốn là địa bàn sinh sống của giới quý tộc. Điều Albrecht muốn ám chỉ là các vụ mất tích đang càn quét qua tất cả mọi nơi, trừ những khu vực đầu não của giai cấp thượng lưu.
Lẽ tự nhiên, sắc mặt của Vera lập tức đanh lại. Renee cũng không ngoại lệ. cô ngẩng đầu lên, hướng thẳng về phía nguồn phát ra giọng nói của Albrecht.
…Dẫu biết không nên vui mừng vào một thời điểm nhạy cảm như thế này, nhưng Albrecht cuối cùng cũng rạng rỡ hẳn lên khi thấy cả hai người họ đều đang dồn hết sự chú ý vào mình.
Renee liền lên tiếng hỏi.
"Chẳng phải chúng ta nên lập tức hành động sao? Nếu một sự việc có quy mô lớn đến nhường này đang diễn ra…"
"Mọi chuyện không hề đơn giản như những gì đã biết đâu."
Bá tước Baishur lên tiếng đáp lời.
Ông nhìn thẳng vào Renee và Vera, chậm rãi giải thích bằng một tông giọng trĩu nặng phiền muộn.
"Một cuộc điều tra công khai là điều bất khả thi. Nếu chúng ta đánh động dư luận, vụ án này rất có thể sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn."
"Tại sao lại như vậy?"
Câu hỏi của Renee hoàn toàn nằm trong dự tính.
Đây là một đại nạn đang bao trùm lên toàn bộ Kinh đô của Đế quốc. Sự việc này đang diễn ra ngay trên mảnh đất Farvan – nơi có diện tích to lớn bằng vài thủ đô của các vương quốc khác gộp lại.
Số người mất tích chắc chắn đã vượt qua con số hàng trăm, vậy mà trong một tình cảnh nghiêm trọng đến thế, việc điều tra công khai lại bị xem là điều không thể.
Chính Vera là người đã lên tiếng giải đáp thắc mắc của Renee.
"…Nghi phạm là người thuộc giới quý tộc, có đúng không?"
"Ồ, Sứ đồ quả là người nhanh nhạy."
Vera đưa ra được kết luận ấy hoàn toàn không phải nhờ vào sự nhạy bén nhất thời, mà bởi anh là kẻ hiểu rõ nội tình của Đế quốc này hơn ai hết.
Dù một sự cố quy mô lớn đang diễn ra, chỉ riêng khu vực sinh sống của quý tộc là bình yên vô sự. Albrecht phải đích thân thâm nhập vào khu ổ chuột để điều tra. Thậm chí tình thế còn ngặt nghèo đến mức gã phải tự mình hạ mình đi cầu xin sự giúp đỡ từ những người ngoài cuộc.
"Đúng vậy, chúng ta nghi ngờ giới quý tộc chính là kẻ đứng sau giật dây cho những vụ mất tích này."
Albrecht thẳng thắn bày tỏ ý kiến.
"Ta suy đoán rằng hung thủ chắc chắn phải nằm trong số bọn họ. Thế nhưng…"
"Nếu ngài động vào một khu vực nhạy cảm, làn sóng phản đối trỗi lên sẽ không hề nhỏ."
"…Chính là như vậy. Thật đáng hổ thẹn, nhưng hoàng gia hiện tại không có nhiều thực quyền."
Vera hiểu chính xác những gì Albrecht muốn ám chỉ.
Hoàng gia đương triều, hay nói chính xác hơn là vị Hoàng đế hiện tại, đang ở vào bối cảnh suy yếu đến mức luôn phải dè chừng và nhìn sắc mặt của đám quý tộc mà sống. Đó là sự thật.
Trên thực tế, Vera biết rất rõ điều này bởi ở kiếp trước, anh đã triệt để lợi dụng điểm yếu đó để thực hiện các thương vụ mua bán có lời với giới nghị viện quý tộc.
Quyền lực của Hoàng đế ngày một suy yếu, trong khi tầm ảnh hưởng của các đại gia tộc lại ngày càng bành trướng. Lẽ dĩ nhiên, khi các cuộc xung đột phe phái và những thỏa thuận ngầm trở nên vô độ, Đế quốc cũng theo đó mà rơi vào cảnh hỗn loạn.
Ba năm trước, vào ngày đầu tiên của Tuần lễ Bạch Dạ, Hoàng đế đã có động thái hành động.
Đó là một hành trình nhằm chấn hưng lại uy danh của Hoàng gia.
Tất nhiên, tham vọng đó chỉ bó hẹp trong phạm vi Đế quốc và cuối cùng đã chuốc lấy thất bại thảm hại.
Hơn nữa, đó là một hành trình hoàn toàn vô ích.
'Đó là vấn đề sẽ tự động được giải quyết khi vị Hoàng tử kia đăng cơ.'
Bốn năm sau kể từ thời điểm này, Đệ nhất hoàng tử – người hiện đang giữ vị trí Thái tử – sẽ chính thức lên ngôi Hoàng đế, và Hoàng gia sẽ bước vào một kỷ nguyên hoàng kim chưa từng có trong lịch sử.
Vera, sau một thoáng hoài niệm về những sự kiện ở kiếp trước, liền đưa mắt nhìn Albrecht và hỏi.
"Vì vậy, manh mối đã dẫn ngài đến khu ổ chuột?"
"Đúng thế. Dù có suy tính thế nào đi chăng nữa, thì cũng chẳng có nơi nào thích hợp hơn khu ổ chuột để xóa sổ một con người mà không để lại bất kỳ dấu vết nào."
Vera khẽ gật đầu. Những gì gã nói hoàn toàn hợp lý. Chẳng có nơi nào dễ dàng để phi tang một cái xác hơn là cái rãnh nước bẩn thỉu của khu ổ chuột.
"…Có phải ngài đang tiến hành điều tra băng đảng mới được thành lập ở đó không?"
"Thật nhẹ nhõm vì chúng ta có chung suy nghĩ. Liệu các vị có thể giúp chúng ta một tay chứ?"
Câu hỏi ngập tràn sự kỳ vọng, đi kèm với đó là một niềm tin kiên định rằng gã sẽ nhận được một cái gật đầu đồng ý.
Vera khẽ nhíu mày nhìn gã, rồi quay sang quan sát biểu cảm của Renee.
Quyền quyết định nằm trong tay Renee. Anh luôn nghĩ như vậy.
Ngón tay của Renee khẽ run rẩy khi cô nhận ra Vera đang kiên nhẫn chờ đợi ý kiến của mình qua bầu không khí im lặng giữa hai người.
Tất nhiên, họ phải giúp đỡ.
Suy nghĩ đó lập tức xuất hiện trong tâm trí cô, thế nhưng lời thốt ra từ cửa miệng lại mang một sắc thái hoàn toàn khác.
"…Ngài có thể cho tôi thêm chút thời gian để suy nghĩ kỹ được không? Hiện tại tôi chưa thể đưa ra câu trả lời ngay cho ngài."
Đó là một lời đề nghị khéo léo để trì hoãn thời gian.
Ngay lập tức, nụ cười trên gương mặt Albrecht bỗng chốc rạn nứt.
* Albrecht, người vừa rơi vào trạng thái đông cứng vì hụt hẫng, cuối cùng cũng rời đi dưới sự hộ tống của Bá tước Baishur.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn lại duy nhất hai bóng hình của Renee và Vera.
Và cứ thế, bầu không khí sượng sùng từng ngự trị trước khi Albrecht đặt chân đến lại bắt đầu nhen nhóm quay trở lại.
Renee hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của Vera ngay bên cạnh mình.
Tình trạng này không thể cứ tiếp diễn mãi được. cô buộc phải làm dịu đi sự căng thẳng này.
May mắn thay, Renee biết mình phải làm gì.
Nếu muốn bày tỏ trọn vẹn nỗi lòng của mình, cô phải dùng chính những lời nói chân thành nhất.
"Vera."
"Vâng, thưa Thánh nữ."
"Anh đang nghĩ gì vậy?"
Vera đáp lời Renee bằng một thái độ ngập ngừng, lưỡng lự hơn bao giờ hết.
"…Tôi sẽ tuân theo phán quyết của Thánh nữ."
"Vậy sao? Em nhớ là anh đã phá vỡ lời hứa đó đến hai lần rồi thì phải."
Giật mình— Cơ thể Vera khẽ run lên một nhịp.
Renee, người đang ngồi cùng trên một chiếc ghế sô pha, cảm nhận được sự hoảng hốt đang lan tỏa từ phía Vera.
"Một lần ở trên núi, và một lần chính là lần này. Không, tính cả lần anh tự mình chiến đấu với tộc Long Nhân khi chúng ta mới gặp nhau mà chẳng thèm hé răng nửa lời nữa chứ. Vậy là ba lần rồi."
"…Tôi xin lỗi."
"Anh nên như thế. Anh thực sự phải thấy có lỗi đấy."
"Tôi thành thật xin lỗi."
'Em không sao cả. Em không bận tâm đến việc anh từng có một cuộc đời thế nào hay anh từng là ai đâu.'
Đáng lẽ cô phải nói ra những lời ấy, nhưng tại sao đầu lưỡi thốt ra nghe lại có vẻ lạnh lùng đến thế?
Renee cảm thấy có chút giận dỗi chính bản thân mình, khi cơ thể chẳng chịu nghe theo sự điều khiển của những cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực.
"Vera."
"Vâng."
"Anh thực sự làm tất cả những điều đó là vì em sao?"
Vera không thể lập tức đưa ra câu trả lời.
Sự thật là, động cơ sâu xa đằng sau mọi hành động của anh đều xuất phát từ sự ích kỷ của chính bản thân mình.
Renee đối với anh quá đỗi trân quý, trân quý đến mức nếu cô phải đối mặt với hiểm nguy, nỗi đau đớn trong lòng anh sẽ còn kinh khủng hơn gấp trăm lần việc tự mình gánh chịu thương tích. Vì vậy, anh chọn cách tự làm tổn thương bản thân.
Nếu làm thế, cơ thể anh có thể sẽ phải chịu nhiều đau đớn, nhưng ít nhất tâm trí anh sẽ được thanh thản.
Renee tiếp tục cất tiếng nói với một Vera vẫn đang chìm trong thấu lặng.
"Anh có biết điều này không, Vera?"
"Điều gì cơ ạ?"
"…Đối với em, Vera là một người vô cùng quan trọng."
Giọng cô khẽ run lên một chút ở cuối câu.
Ngay cả trong hoàn cảnh này, cô vẫn cảm thấy chút ngượng ngùng khi phải nói ra những lời bộc bạch ấy.
"Vera quá đỗi trân quý đối với em, vì vậy em không muốn thấy anh phải chịu bất kỳ tổn thương nào."
Renee biết rõ.
Vera cũng coi cô là sự tồn tại duy nhất và trân quý nhất của anh.
Dù thứ tình cảm ấy có thể khác biệt với tình yêu nam nữ thông thường, nhưng nó vẫn mang trong mình một sức nặng của sự trân trọng và bảo bọc vẹn nguyên.
Renee chậm rãi dịch chuyển bàn tay vốn nãy giờ vẫn đặt trên đùi sang bên cạnh.
Các ngón tay cô dò dẫm, tìm kiếm hơi ấm từ bàn tay của Vera.
Cuối cùng, những ngón tay thon nhỏ của cô cũng chạm được vào mu bàn tay anh.
"Vera muốn theo đuổi ánh sáng, có đúng không?"
"…Đúng vậy."
"Anh từng nói anh cần có em để thực hiện điều đó."
"…Vâng."
Renee khẽ siết nhẹ lấy bàn tay Vera, dịu dàng nói.
"Vậy thì tại sao anh lại không chịu tin tưởng em?"
Giật mình— Các đầu ngón tay của Vera khẽ run rẩy.
Renee vẫn tiếp tục nói, cô siết chặt tay anh hơn nữa như để giữ cho sự dao động của anh không làm lung lay ý chí của chính mình.
"Vera, anh nói rằng anh cần phải ở bên cạnh em để hướng về phía ánh sáng. Điều đó có nghĩa là, em chính là ánh sáng của anh."
"…"
"Vì vậy, xin anh hãy tin tưởng em. Em tin tưởng anh, bất kể anh từng là kiểu người thế nào đi chăng nữa…"
Renee đang gửi gắm toàn bộ sự chân thành từ tận đáy lòng mình vào từng câu chữ.
cô hiểu rằng sự chân thành mộc mạc sẽ chạm đến trái tim anh dễ dàng hơn nhiều so với những lời nói ngon ngọt, sáo rỗng. cô đã thấu hiểu được điều đó sau khi học hỏi từ chính Vera.
"…Thế nên, hãy tin tưởng em một chút nhé. Nếu em đã là ánh sáng của anh, thì xin anh đừng nghi ngờ ánh sáng của chính mình."
Vera đưa mắt nhìn xuống đôi bàn tay trắng muốt đang đặt trên đôi tay thô ráp của mình.
Anh khắc sâu từng câu chữ vừa lọt vào tai vào tận sâu trong tâm khảm.
Có thật là anh không tin tưởng Renee không?
Đó có phải là lý do khiến anh một lần nữa cố tình che giấu mọi chuyện với cô?
"Vera."
"Vâng."
"Câu trả lời của anh là gì?"
Vera thoáng chút lưỡng lự, rồi anh khẽ đáp lời.
"…Những gì Thánh nữ nói hoàn toàn đúng."
Bàn tay của Vera khẽ chuyển động, anh lật tay lại và nắm chặt lấy bàn tay trắng muốt đang đặt trên tay mình.
Mười ngón tay đan chặt vào nhau, tạo thành một hình chữ thập nương tựa vững chãi giữa hai người.
Anh đã tìm ra câu trả lời cho chính mình.
Anh từng là một kẻ tội nghiệp đến mức ngay cả thứ ánh sáng mà mình hằng ao ước theo đuổi cũng chẳng dám đặt trọn niềm tin.
Và lần này cũng vậy, chính Renee là người đã thức tỉnh anh khỏi sự u mê ấy.
Nghĩ đến đây, Vera khẽ bật ra một tiếng cười thầm lặng. Anh nhẹ nhàng dùng ngón tay cái vuốt ve mu bàn tay mềm mại của Renee.
Trong bầu không khí tĩnh lặng của căn phòng, hơi ấm từ hai bàn tay đan chặt cứ thế lưu lại, vương vấn mãi không rời.
Chương 86 Cuộc điều tra (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn