Chương 110: Chương 109 Đấu giá (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~33 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Khi buổi đấu giá chính thức bắt đầu, giọng nói vang dội như sấm truyền của người dẫn chương trình từ trên khán đài vang vọng khắp toàn bộ lễ đài.
[Hỡi các quý ông và quý bà!!! Chúc một buổi tối tốt lành!!!] Renee khẽ thì thầm, không giấu nổi sự giật mình trước âm thanh đang dội lại liên hồi trong căn phòng.
"Giọng của ông ấy lớn thật đấy, nhưng tôi không nghĩ là ông ấy đang dùng bất kỳ thiết bị hỗ trợ nào đâu."
Albrecht, người vừa mới tỉnh bừng sau cơn lơ đãng, là người đã lên tiếng trả lời cô.
"Đó là Nam tước Feldon, người vẫn luôn tình nguyện dẫn dắt các buổi đấu giá công khai hàng năm."
"Hả? Một quý tộc sao?"
"Ông ấy hoàn toàn tự nguyện đấy chứ. Lòng nhiệt huyết của ông ấy lớn đến mức chẳng bao giờ chịu bỏ qua một cơ hội như thế này đâu."
Đôi mắt của Albrecht long lanh ngưỡng mộ khi anh tiếp tục nói.
"Tôi đang tính đến chuyện sẽ tiếp quản vị trí đó khi Nam tước nghỉ hưu."
Renee chỉ biết nở một nụ cười gượng gạo khi cảm nhận được khát vọng sâu sắc ẩn chứa trong giọng điệu của vị hoàng tử trẻ.
"V-vậy còn đội Hiệp sĩ thì sao…?"
"Dù sao đây cũng chỉ là một sự kiện thường niên thôi mà, vậy nên nó sẽ không gây ảnh hưởng gì đến nhiệm vụ chính của tôi đâu."
Albrecht nói, hai gò má trắng ngần thoáng ửng lên một vệt hồng.
"Tôi thích thứ xúc cảm mãnh liệt này, thích những tiếng hô vang dội, và cả việc được dẫn dắt mọi người phía trước khán đài nữa."
Nói cách khác, anh ta thích trở thành trung tâm của sự chú ý. Ý của anh ta chính là như vậy.
Vera, người nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, muộn màng hiểu ra ẩn ý liền không khỏi nhíu mày trước sự kiêu ngạo của Albrecht.
Có biết bao lời muốn thốt ra để châm chọc… nhưng rốt cuộc anh lại chẳng nói một lời.
Bởi lẽ anh thừa biết Albrecht vốn không phải kiểu người chịu tiếp thu ý kiến của kẻ khác, dù anh có nói ra đi chăng nữa.
Cứ như thế, giữa bầu không khí kỳ quặc khó lòng mở lời ấy…
[Vật phẩm đấu giá đầu tiên! CHÍNH LÀÀÀ...!!!] Một tiếng hét lớn bao trùm khắp hội trường, đẩy cao sự căng thẳng trong không gian và kéo toàn bộ ánh nhìn của nhóm người hướng về phía sân đài.
"Vera, món đồ gì đang được mang ra vậy?"
"Một chiếc lồng sắt lớn. À, là một ma thú đến từ vùng đất chưa được khai phá."
Vera nhận ra loại vật phẩm ngay khi vừa nhìn thấy chiếc lồng và lập tức đưa ra câu trả lời. Như để chứng minh cho lời anh nói, lời thuyết minh của Nam tước Feldon tiếp tục vang lên.
[Một chú ấu long Drake[note102121] được giải cứu từ Hẻm núi Long tộc! Sinh vật Drake này chính là vật phẩm khai mạc của chúng ta ngày hôm nay!!!]
"Oàááá!!!"
Renee giật mình khi nghe nhắc đến từ 'Drake', cô không giấu nổi sự lo lắng mà thốt lên.
"Li-liệu có ổn không khi đưa một sinh vật như vậy ra đấu giá?"
Nói đến loài Drake, chẳng phải đó là những con ma thú khổng lồ với chiều dài cơ thể vượt quá 7 mét khi trưởng thành hay sao?
Việc cô lo ngại về độ an toàn khi đem một sinh vật nguy hiểm như thế ra mua bán là điều hoàn toàn tự nhiên. Gương mặt Renee hiện rõ nét bất an.
Và lại là Albrecht một lần nữa lên tiếng trấn an cô.
"Không sao đâu mà. Những người sẵn sàng bỏ tiền ra mua những thứ này nếu không phải là Thuần thú sư thì cũng là Long hiệp sĩ. Với bản lĩnh của họ, việc kiểm soát một chú ấu long Drake là điều dễ như trở bàn tay."
Ngay cả khi đang giải thích, ánh mắt của anh vẫn dán chặt vào Nam tước Feldon, còn bàn tay thì đang cẩn thận dùng bút ghi chép lại điều gì đó vào cuốn sổ nhỏ vừa mới lấy ra.
"Khi giới thiệu vật phẩm, phải bỏ cách một nhịp… Khi công bố món đồ, hãy kéo dài và hét thật to phần cuối câu…"
Renee cảm thấy mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau lưng trước những tiếng sột soạt phát ra từ bên cạnh và cả những lời lẩm bẩm không ngớt của Albrecht.
'Liệu có ổn thật không đây?'
Cô thực sự tự hỏi liệu việc một Nhị hoàng tử lại nghiêm túc với cái nghề này có phải là điều đáng chấp nhận hay không.
"Th-Thái tử điện hạ cũng biết chuyện này chứ?"
Anh trai của ngài có biết về điều này không? Ngài ấy không nói gì sao?
Trước câu hỏi mà cô vô thức thốt ra, Albrecht khẽ nghiêng đầu đáp lại.
"Hửm? Dĩ nhiên là anh ấy biết chứ. Anh trai luôn dành cho tôi những lời khích lệ. Tôi thực sự biết ơn anh ấy, bởi anh luôn ủng hộ tôi trong mọi chuyện."
"Chuyện đó…"
Một sự ngượng ngùng dâng lên khiến khuôn mặt Renee đỏ bừng.
"Ồ… hai người quả thực có mối quan hệ rất tốt."
Thứ thốt ra khỏi miệng cô rốt cuộc lại là một câu khách sáo rập khuôn như vậy.
Dù không phải là thần dân của Đế quốc, gương mặt Renee vẫn khẽ méo mó một cách kỳ lạ bởi một nỗi lo lắng mơ hồ và không cần thiết cho tương lai của giang sơn này. Albrecht, người lại hiểu biểu cảm của cô theo một hướng hoàn toàn khác, mỉm cười nói thêm.
"Chẳng phải đó là điều hiển nhiên sao? Dù gì chúng tôi cũng là anh em ruột thịt, cùng chảy chung một dòng máu mà."
Ngòi bút của anh dừng lại, ánh mắt dời về phía chú ấu long đang ngủ say trong lồng sắt.
"Trong khi một số người nghĩ rằng việc các anh em ruột tranh giành ngai vàng là chuyện thường tình, tôi lại tin rằng họ đã sai."
Ánh mắt vốn đang rực cháy ngọn lửa đam mê của anh giờ đây đã dịu lại, hóa thành một cái nhìn ấm áp.
"Chẳng phải những người anh em thực sự sẽ luôn hỗ trợ lẫn nhau từ chính vị trí của mình sao? Tôi có thể giỏi kiếm thuật nhưng lại kém cỏi về chính trị, ngược lại anh trai tôi tuy không có sức mạnh võ lực, nhưng lại sở hữu cái nhìn sắc bén trong việc trị quốc hơn bất cứ ai. Chính vì vậy, anh ấy đăng cơ là điều đúng đắn, và nhiệm vụ của tôi là bảo vệ anh khỏi những kẻ có mưu đồ hành thích."
"Ồ…"
"Hửm, tôi lại lỡ lời kể một câu chuyện đáng xấu hổ rồi."
"Không đâu, tôi thấy điều đó rất ngầu đấy chứ."
Renee đáp lại bằng một cái giơ ngón tay cái tán thưởng. Nhưng cùng lúc đó, một dòng suy nghĩ khác lại chạy dọc qua tâm trí cô.
'Nói thì nghe ngầu thật đấy, nhưng mà…'
Ý của mình đâu có phải như vậy. Chắc là anh ta hiểu lầm rồi.
Renee thoáng cân nhắc xem có nên đính chính lại lời mình nói hay không, nhưng rồi nhanh chóng từ bỏ ý định và im lặng. Chẳng phải sẽ rất tội nghiệp nếu Albrecht cụt hứng chỉ vì cô lại dội cho một gáo nước lạnh không cần thiết sao?
'Thật là…'
Anh ta rõ ràng là một người tốt bụng và có giáo dưỡng, nhưng tại sao mỗi lần trò chuyện với anh ta, cô lại cứ phải thở dài thế này?
Bất chợt, Renee cảm thấy một chân lý hiển nhiên lóe lên trong đầu.
'Hành vi thường ngày của một con người quả thực vô cùng quan trọng.'
* Ngay cả sau đó, buổi đấu giá vẫn tiếp tục diễn ra trong những tiếng hò reo cổ vũ không ngớt.
Một loại thần dược quý hiếm chỉ có thể tìm thấy ở cực bắc. Khúc xương sườn của một Tử kỵ sĩ được cho là mang về trực tiếp từ Thánh địa tử thần. Tinh huyết của Ma cà rồng được chuyển tới từ Pháo đài Đêm đen.
Những món vật phẩm khiến người ta phải kinh ngạc tự hỏi làm sao có thể thu thập được cứ liên tục xuất hiện.
"Còn những người đã tìm ra những thứ này thì sao?"
Nhìn Renee hỏi với gương mặt tái nhợt, Vera khẽ gật đầu đáp.
"Đó chắc chắn là điều đáng để tò mò, nhưng tôi nghĩ sẽ không có kết cục tốt đẹp gì nếu cố tình đào sâu tìm hiểu đâu."
Anh không hề nói những lời này một cách vô căn cứ.
Ở kiếp trước, Vera từng là kẻ tổ chức những buổi đấu giá ngầm nơi khu ổ chuột, thứ hoàn toàn khác biệt với buổi đấu giá công khai tại nơi đây. Anh là người hiểu rõ hơn ai hết số phận của những kẻ đã mang những món đồ thần bí bước ra từ bóng tối.
'Họ nếu không bỏ mạng thì cũng đang phải gánh chịu những lời nguyền rủa.'
Cái giá phải trả cho việc chạm vào những bí ẩn cấm kỵ chưa bao giờ là nhẹ nhàng cả.
Vera chắc chắn về điều đó.
Anh không rõ những thứ khác thế nào, nhưng những kẻ đã mang khúc xương sườn của Tử Kỵ sĩ và tinh huyết của Ma cà rồng về đây chắc chắn sẽ không thể toàn mạng.
Trong lúc anh còn đang mải mê với dòng suy nghĩ của mình, tinh huyết Ma cà rồng đã được giao dịch với mức giá khổng lồ là 3. 000 đồng vàng, và ngay sau đó, một cuốn sách được trưng bày trong hộp kính được mang lên sân khấu.
[Và giờ đây, thưa các quý ông và quý bà, tôi xin trân trọng giới thiệu vật phẩm tiếp theo! Các vị có tin vào những bí mật cổ xưa không?! Các vị đã từng nghe về những bí ẩn ẩn chứa bên trong món đồ này chưa?! Nếu ai trong số các vị chưa từng nghe qua những câu chuyện như vậy, thì ngày hôm nay, các vị sẽ có một trải nghiệm thực sự hiếm có!!!] Ông ta vừa hét lớn vừa vỗ mạnh lòng bàn tay vào hộp kính một cái. Khi khán giả bên dưới bắt đầu hưởng ứng, Nam tước Feldon tiếp tục bằng một giọng còn lớn hơn trước.
[Hãy chiêm ngưỡng xem! Đây là một cuốn sách ma pháp chứa đựng lời thì thầm của tộc Mộng quỷ đã tuyệt chủng!!! Vật phẩm này chính là mục tiếp theo của chúng ta!!! Giá khởi điểm là 2. 000 đồng vàng! Nào, vị nào đã sẵn sàng ra giá?!]
"À, đó dường như chính là món đồ mà Giáo sư đã nhắc tới."
"Phải, có vẻ là nó."
Vera nhìn chằm chằm vào cuốn sách ma pháp đang được trưng bày trên sân khấu, chìm vào suy nghĩ.
'Lời thì thầm của Mộng quỷ.'
Một chủng tộc nguyên thủy và thần bí được cho là đã tuyệt chủng từ thế hệ trước. Khi suy ngẫm về cuốn sách chứa đựng tri thức của họ, một sự tò mò trỗi dậy trong lòng anh.
"Hóa ra Học viện lại cất giữ một thứ như vậy."
"Quả thực, Giáo sư chắc hẳn phải có lý do riêng thì mới đích thân tới thương lượng ở hàng ghế VIP này."
Khi nói đến những vật phẩm liên quan đến các chủng tộc nguyên thủy đã tuyệt chủng, các nhà sưu tầm luôn khao khát có được chúng. Vera muộn màng bắt đầu hiểu ra thái độ khẩn trương của Miller.
"Anh có nghĩ cuộc thương lượng đã diễn ra tốt đẹp không?"
"Chà, chẳng phải giáo sư sẽ tự mình thu xếp ổn thỏa sao?"
Mức giá đấu vẫn liên tục tăng vọt ngay cả khi cuộc trò chuyện của họ đang tiếp diễn. Từ con số khởi điểm 2. 000 đã nhảy lên 3. 000, rồi đến 5. 000 và cứ thế nhích lên từng chút một.
[Aaa! Số 183! Mười nghìn!!! Mười nghìn đồng vàng đã được đưa raaa!!!] Mức giá lập tức tăng lên gấp đôi.
"Chắc chắn đó là Giáo sư rồi phải không?"
Nếu có ai đó sẵn sàng đi xa đến mức này và vung tiền một cách liều lĩnh như vậy, thì khả năng cao chính là ông ta. Albrecht trả lời câu hỏi của Renee với suy nghĩ đó trong đầu.
"Có lẽ vậy. Miễn là Học viện còn mang lại nguồn thu, Giáo sư sẽ không bao giờ thiếu thốn ngân sách."
"Nhưng mà, tiêu xài một cách hoang phí như vậy liệu có ổn không?"
"'Chẳng sao cả vì đó đâu phải tiền của tôi.' Tôi đoán anh ta đang nghĩ như thế đấy."
Một tiếng cười gượng gạo bật ra từ bờ môi của Albrecht.
Renee cảm thấy không thoải mái trước thái độ đó của anh, cô cũng đành hùa theo với một nụ cười gượng và khẽ vê nhẹ các đầu ngón tay.
"Vậy ra, giáo sư ấy là một kẻ lập dị."
"Đúng thế. Có một chút… hừm, phải nói là rất lập dị."
[Mười nghìn đồng vàng đã được ra giá!!! Còn ai nữa không? Vậy thì chúng ta bắt đầu đếm ngược!!! Năm! Bốn! Ba! Hai! Một! Bán! Lời thì thầm của Mộng quỷ đã được đấu giá thành công với mức 10. 000 đồng vàng!!!] Một tiếng hò reo vang lên ngay sau đó, kéo theo tràng pháo tay giòn giã như sấm dậy.
Cơ thể Albrecht bắt đầu khẽ run lên trước sức nóng lan tỏa của sàn đấu giá. Ngạc nhiên trước phản ứng của anh ta, Renee khẽ nhích người một chút về phía Vera rồi lẩm bẩm.
"Bu-buổi đấu giá này còn kéo dài bao lâu nữa vậy?"
"…Tôi tin là còn khoảng mười vật phẩm nữa."
"Hừm…"
Ý nghĩ về việc hoặc là đuổi Albrecht đi, hoặc đơn giản là rời khỏi buổi đấu giá ngay lúc này chợt lóe lên trong đầu Renee. Mình nên làm gì bây giờ?
Trong khi cô còn đang cân nhắc, vật phẩm tiếp theo đã được đưa lên lễ đài.
[Món đồ này CHÍNH LÀÀÀ...!!!! Một con dao găm được khai quật từ tàn tích rìa phía tây của Hẻm núi! Công dụng của nó hiện vẫn chưa rõ! Tình trạng bảo quản tương đối kém! Tuy nhiên, tất cả mọi người ở đây chắc hẳn đều biết rằng những báu vật đích thực luôn được ẩn giấu giữa những món đồ cũ kỹ này!!! Giờ đây, chúng tôi xin mời những vị khách có lòng can đảm đến để thử vận may của mình! Giá khởi điểm là 200 đồng vàng! Có ai ra giá không?!] Lời giải thích dài dòng và oai hùng kia nếu tóm gọn lại thì chính là.
'Tôi không biết nó là cái gì đâu, nhưng có thể nó là đồ tốt đấy, mua đi!'
Renee bật cười trước lời thuyết minh dông dài ấy rồi quay sang hỏi Vera.
"Anh có muốn mua nó không?"
"…"
Không có tiếng đáp lại. Renee khẽ nghiêng đầu.
"Vera?"
Chỉ đến khi Renee khẽ vỗ vào vai anh và gọi lại lần nữa, Vera mới khẽ giật mình rồi mới lên tiếng.
"…Có."
Ngay cả khi đang nói, đôi mắt của Vera vẫn dán chặt vào sân khấu.
Đó không phải vì anh quen thuộc với món đồ đó. Chẳng có lý nào anh lại biết về một con dao găm cổ xưa như vậy. Chỉ có một lý do duy nhất khiến ánh mắt của Vera bị đóng đinh trên khán đài vào lúc này.
'Cái này là…'
Bàn tay của Vera khẽ áp lên lồng ngực mình.
Nguồn năng lượng bên trong cơ thể anh đang cộng hưởng với con dao găm kia.
Vera nhíu mày, cố gắng lục lọi ký ức để nhớ xem nguồn năng lượng này là gì. một luồng năng lượng ấm áp và tươi mát. Một thứ năng lượng tinh tế chỉ nhỏ bằng một hạt mầm nếu so với sự hiện diện khổng lồ của nó.
Đó chính là nguồn năng lượng đã trú ngụ bên trong cơ thể anh sau khi anh ăn trái cây của Aidrin vài tháng trước. Giờ đây, nó lại đang phản ứng với con dao găm kia.
Vera lấy lại sự bình tĩnh và nhìn chằm chằm vào món vũ khí.
'Tại sao lại như vậy chứ…'
Chẳng phải năng lượng của Aidrin từ trước đến nay chưa từng phản ứng với bất kỳ kích thích nào sao? Tại sao bây giờ nó lại dao động trước một vật thể vô danh như thế?
Một sự lưỡng lự dâng lên, và giữa dòng suy nghĩ ấy, Vera đã đưa ra một lựa chọn duy nhất.
Bàn tay của Vera đưa về phía trước. Lòng bàn tay anh ấn mạnh xuống chiếc chuông đang đặt trên bàn.
'Trước mắt cứ đoạt lấy nó đã.'
Anh tuy không biết con dao găm đó là gì, nhưng nó chắc chắn không thể là một vật tầm thường nếu đã có thể khiến năng lượng của Aidrin thức tỉnh.
"À, anh định đấu giá sao?"
"Phải, tôi khá có niềm tin vào vận may của mình."
Vera trả lời câu hỏi của Renee, đồng thời dùng đầu ngón tay viết một con số vào khoảng trống của vòng tròn ma pháp vừa hiện lên quanh chiếc chuông.
[Aaa! 500 đồng vàng! Vị khách ở ghế số 1 đã ra giá 500 đồng vàng!!! Còn ai khác nữa không?!] Vì trong tay anh không còn số tiền nào lớn hơn thế này, nên nếu có bất kỳ ai khác ra giá, anh sẽ buộc phải từ bỏ. Tuy nhiên, Vera thừa biết rằng sẽ chẳng có một ai tại nơi này dám ra giá tranh giành con dao găm này với anh cả.
'Số một.'
Đó chính là số hiệu của hàng ghế VIP mà họ đang ngồi lúc này. Và đó là số ghế của Thái tử Đế quốc.
Những kẻ biết được rằng bọn họ đang ngồi ở đây thay vì Thái tử chỉ có Giáo sư Miller, Albrecht, và bản thân Thái tử Maximilian. Nói cách khác, sẽ không có một người bình thường nào dám to gan cạnh tranh với Thái tử để dốc hầu bao vào một món đồ vốn chỉ được mang ra đấu giá cho vui chứ chẳng mang giá trị định sẵn nào.
Vera ung dung chờ đợi.
[Năm! Bốn! Ba! Hai! Một! Bán! Con dao găm từ tàn tích đã được bán với giá 500 đồng vàng!!!]
"Ồ, chúc mừng cậu nhé."
Khẽ gật đầu trước lời chúc của Albrecht, Vera trút ra một hơi thở dài khi ngả lưng vào chiếc ghế sofa bọc nệm. Một nụ cười đầy ẩn ý khẽ kéo vệt nơi khóe miệng anh.
'Quả nhiên…'
Đây chính là lý do vì sao quyền lực lại là một thứ tốt đẹp đến thế.
Chương 110 Đấu giá (3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn