Chương 125: Chương 124 Bài giảng (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~39 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Bài tập nhóm.
Đó là một nhiệm vụ khiến cả hai không khỏi đau đầu.
Dẫu biết mục tiêu chính khi đến học viện chỉ là trải nghiệm giảng đường trong một thời gian ngắn, và họ chẳng có nghĩa vụ bắt buộc phải hoàn thành bài tập này, nhưng nếu vì lý do đó mà thẳng thừng từ chối, việc tìm kiếm "trải nghiệm" tại đây sẽ lập tức mất đi ý nghĩa vốn có của nó.
Nói một cách đơn giản, họ đang phải làm một công việc tốn sức mà chẳng thu lại được bất kỳ lợi ích nào.
Nhưng rắc rối lớn hơn cả là bài tập này yêu cầu học sinh phải lập thành những nhóm ba người.
Cả hai đều là Sứ đồ của Thánh quốc, một người trong đó thậm chí còn là Thánh nữ tôn quý. Nhìn vào thái độ e dè, né tránh của các giáo sư lẫn học sinh từ đầu buổi học đến giờ, rõ ràng là chẳng có ai đủ can đảm để chủ động đến xin chung nhóm với họ.
Chính vì thế, Renee vô cùng biết ơn khi Levin, cậu nam sinh ngồi ở hàng ghế đầu ban nãy, đã chủ động tiến lại gần khi thấy cả hai đang đứng ngơ ngác giữa phòng học không biết phải làm sao.
"Lần này phải làm phiền cậu rồi."
Tại một góc ban công của thư viện.
Renee khẽ cất lời khi cả ba tụ họp lại tại điểm hẹn để chuẩn bị cho bài thuyết trình. Levin nghe vậy thì giật nảy mình đầy kinh ngạc, rồi vội vàng cúi gục đầu xuống.
"Ôi, không đâu ạ! Em-Em mới là người phải nhờ cậy vào hai người để cứu vớt điểm số của mình!"
Vì không thể che giấu nổi cảm xúc thật trong lòng, cậu đã vô tình thốt ra những lời thật thà đến thế.
Nghe qua thì có vẻ cậu nam sinh này khá thực dụng, nhưng Renee hiểu rằng điều quan trọng hơn cả là phải biết ơn sự dũng cảm của cậu khi đã chủ động tiếp cận họ trước.
"Ừm... Tôi hy vọng mình có thể giúp ích được phần nào, bởi tôi thực sự không biết nhiều về lịch sử cho lắm."
Levin cảm thấy cơ thể mình lại khẽ run lên khi nghe thấy giọng nói trong trẻo như sương sớm của cô. Nhan sắc, giọng nói cùng phong thái tao nhã của Renee quả thực là một đòn tấn công quá mạnh mẽ đối với một nam sinh đang ở độ tuổi tràn đầy sức sống.
"K-Không cần phải nghĩ thế đâu ạ... Thật ra em đã có sẵn một đề tài muốn thực hiện, chỉ là muốn nhờ hai người hỗ trợ thêm một chút..."
"Ồ! Cậu đã nghĩ ra đề tài rồi sao?"
"V-Vâng! Chuyện là... Em muốn làm một bài thuyết trình về những kẻ thống trị trong thời kỳ khai sinh ra thế giới... Giáo sư Miller đặc biệt rất có hứng thú với chủ đề này..."
Trước lời thì thầm lắp bắp của cậu, Vera bấy lâu nay vẫn im lặng bỗng lên tiếng hỏi.
"Cậu biết gì về chuyện đó sao?"
Đôi mắt Vera khẽ loé lên một tia sáng tinh anh.
Lý do không có gì khác ngoài việc những kẻ thống trị thời kỳ khai thiên lập địa được nhắc đến ở đây chính là các Cổ tộc.
Trong hoàn cảnh việc thu thập thông tin thông qua các bài giảng thông thường đã không còn khả thi, ý nghĩ có thể có được những tin tức quý giá từ một nguồn không ngờ tới như thế này khiến Vera không khỏi dấy lên một sự phấn khích ngầm.
Levin run rẩy đáp lại câu hỏi của anh.
"V-Vâng! Chuyên ngành của em là Lịch sử mà...!"
"Chà. Cậu chuyên học về Lịch sử, vậy mà còn đăng ký học vượt cả những môn không bắt buộc của chuyên ngành sao?"
"B-Bởi vì em thích... Em thấy nó rất thú vị..."
"Thật là đáng khâm phục!"
"Đúng vậy, tôi cũng đồng ý. Một tấm lòng say mê học hỏi như thế này rất đáng được khen ngợi."
Đột nhiên nhận được một cơn mưa lời khen từ cả hai người, đầu Levin cứ thế thấp dần xuống. Gương mặt cậu bắt đầu đỏ ửng lên, trông chẳng khác nào một quả hồng chín mọng.
"Cũng không có gì to tát lắm đâu ạ..."
Giọng điệu của cậu đã hoàn toàn tố cáo sự ngượng ngùng đang dâng tràn trong lòng.
Khi bầu không khí trò chuyện đã trở nên vô cùng hòa nhã và thoải mái nhờ những lời tán dương, Vera liền nói tiếp.
"Tôi muốn được nghe chi tiết hơn về đề tài này."
Levin khẽ nuốt nước bọt đầy căng thẳng trước khi trả lời câu hỏi đang hướng trực tiếp về phía mình.
"T-Trước hết, đề tài này xoay quanh vùng đất mà Alaysia từng thống trị... Vì vậy, em muốn hỏi hai người về chuyện đó... bởi vì hai người đã tận mắt nhìn thấy Terdan..."
Vera lập tức hiểu ra những gì cậu nam sinh muốn nói. Đó chắc chắn là khoảng thời gian anh hộ tống Renee đến Thánh quốc.
Còn về việc làm thế nào cậu ta biết được chuyện này... thì quả là một câu hỏi thừa thãi. Vào ngày Terdan thức tỉnh, toàn bộ địa hình của khu vực đó đã bị biến đổi lớn đến mức người ta buộc phải vẽ lại bản đồ của cả đại lục. Thế nên, sẽ thật kỳ lạ nếu những người sống trên mảnh đất này lại không hề hay biết.
Vera nhanh chóng gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ và gật đầu.
"Đúng vậy, cậu nói hoàn toàn chính xác."
Anh trả lời không một chút do dự. Levin nghe vậy thì đôi mắt sáng rực lên, cậu phấn khích đến mức khẽ nhổm người dậy và nói liến thoắng.
"Em-Em biết hai người đã có mặt tại nơi Terdan thức tỉnh vài năm trước! Dẫu sao thì Terdan cũng là người điều phối của Kỷ nguyên các Vị Thần. Hơn nữa, nó lại có mối liên hệ vô cùng mật thiết với Alaysia, kẻ từng xung đột rất nhiều với các Cổ tộc khác! Em tự hỏi liệu mình có thể được nghe kể về những đặc điểm của Terdan mà hai người đã tận mắt chứng kiến hay không! Nếu được như vậy, em sẽ thu thập được thêm rất nhiều thông tin về Alaysia!"
[note102451] Giọng nói vốn dĩ còn lắp bắp và nhỏ nhẹ của cậu cứ thế rõ ràng dần theo mạch cảm xúc, rồi lớn dần lên.
Trong đó đan xen cả sự tò mò mãnh liệt lẫn lòng nhiệt huyết dâng trào.
Thấy vậy, Renee khẽ mỉm cười gật đầu đồng ý đầy tán thành.
"Tuyệt quá. Tôi rất vui vì có thể giúp ích được cho cậu. Nhờ anh kể lại cho cậu ấy nghe nhé, Vera?"
Bản thân Renee rất muốn tự mình kể lại, nhưng vào khoảnh khắc Terdan thức tỉnh, cô đã lập tức ngất đi nên chẳng thể biết được gì nhiều. Vì vậy, cô chỉ còn biết quay sang nhờ cậy sự trợ giúp từ Vera.
Vera khẽ gật đầu rồi bắt đầu cất lời.
"Trước hết thì..."
* Đêm muộn, trước khu ký túc xá.
Trước khi tạm biệt nhau để trở về phòng, Renee quyết định nán lại thêm một chút cùng Vera trên chiếc băng ghế. Khi làn gió đêm se lạnh khẽ lướt qua, cô cất tiếng hỏi anh.
"Hôm nay thế nào rồi Vera? Anh đã tìm ra chút manh mối nào cho bài tập mà Ngài Theresa giao cho chưa?"
'Hãy học cách làm một đứa trẻ.'
Đó chính là bài tập mà Theresa đã giao cho Vera.
'Hy vọng là anh ấy đã hiểu ra được điều gì đó.'
Với suy nghĩ ấy, cô lặng lẽ chờ đợi câu trả lời từ anh. Một lúc sau, Vera mới khẽ khàng lên tiếng.
"... Tôi vẫn chưa chắc chắn lắm. Bản thân buổi học hôm nay cũng không có gì quá đặc biệt."
Giọng anh nhỏ hơn thường lệ và hoàn toàn thiếu đi sự tự tin.
Gương mặt Vera thoáng chốc chùng xuống khi hồi tưởng lại những sự kiện diễn ra trong ngày.
Buổi học trên lớp thực sự không mang lại cho anh bất kỳ lợi ích nào. Phần lớn những gì giáo sư truyền đạt đều là những kiến thức mà anh đã nằm lòng, chưa kể ngay từ đầu, anh tham gia lớp học này với một vị thế hoàn toàn khác biệt so với các học sinh khác.
Anh đã không thể nắm bắt được những gì mà một người học sinh thực thụ cần phải có.
"Nhưng mà..."
Mặt khác, cũng không hẳn là anh hoàn toàn không cảm nhận được gì.
"... Tôi lại có một chút cảm xúc khi nhìn vào những học sinh khác."
"Học sinh sao?"
"Vâng. Tôi nghĩ Ngài Theresa muốn tôi học hỏi từ sự nhiệt huyết thuần túy của họ. Tôi đã nghĩ như thế."
Vera nhớ lại những hình ảnh học sinh mà mình đã bắt gặp ngày hôm nay rồi nói tiếp.
"Chẳng phải ở đó có rất nhiều kiểu học sinh sao? Có những người ngồi ngay hàng ghế đầu để chăm chú nghe giảng, lại có những người chỉ chực ngủ gục ở phía cuối lớp..."
Có người cười, có người giận dữ, và cũng có những người rơi nước mắt. Rất nhiều mảnh đời học sinh khác nhau cùng tồn tại trong không gian của Học viện.
Những con người vẫn còn ngây dại và chẳng thèm che giấu cảm xúc thật của mình dù chỉ là một chút.
"... Nhìn họ, tôi tự hỏi liệu có phải bản thân đang quá tính toán hay không. Liệu có phải tôi đang tự ép buộc mình phải trở nên thật hoàn hảo hay không. Tôi đã suy nghĩ như thế."
Theresa từng nói rằng anh không biết cách đối diện với cảm xúc của chính mình, và việc anh cố tình phớt lờ chúng đã khiến anh dần rời xa bản tính nguyên bản của con người.
Dù anh có là một kỵ sĩ vĩ đại đi chăng nữa, thì trước hết, anh vẫn phải là một con người.
Vera thầm nghĩ trong lòng.
Có lẽ việc tin rằng bản thân chỉ có thể chạm tới một tương lai tốt đẹp hơn bằng cách kìm nén mọi cảm xúc cá nhân là một sai lầm lớn.
Những học sinh kia, không một ai trong số họ tiến về phía trước với sự thấu thị về những gì sắp xảy ra ở tương lai, họ chỉ đơn giản là sống hết mình cho khoảnh khắc hiện tại mà thôi.
Anh chắc chắn rằng có một điều gì đó đã tạo nên sự khác biệt giữa họ và anh, hoặc giả, có điều gì đó đang khiến anh trở nên kém cỏi hơn họ. Vấn đề của anh chính là việc không biết cách đối diện trực tiếp với bản ngã của chính mình.
Vera mải mê chìm đắm trong suy nghĩ rồi khẽ quay sang nhìn Renee.
Anh hiểu rõ rằng những tình cảm chân thật, không chút giả tạo của mình đều đang hướng về phía cô. Nếu muốn nhìn thấu bản thân ở hiện tại, ánh mắt anh tự khắc phải hướng về nơi cô đang đứng. Và anh đã làm đúng như thế.
Nhưng ngoài việc đó ra, chẳng có chuyện gì khác xảy ra tiếp theo cả.
Vera không thể phân định rạch ròi liệu khát khao của mình đối với Renee là sự rung động của con tim hay chỉ là những ham muốn thể xác đơn thuần, thế nên anh chỉ biết im lặng ngắm nhìn cô.
Trong bầu không khí im lặng kéo dài, Renee khẽ ngân nga một giai điệu nhỏ, trong đầu không ngừng suy ngẫm về những lời anh vừa chia sẻ.
Cô cũng đang suy nghĩ về bài tập của riêng mình.
'Hãy nhìn nhận Vera mà không bị che mờ bởi tình yêu.' Điều đó có nghĩa là cô phải thấu hiểu rõ ràng xem anh thực chất là một người như thế nào.
"... Vera thực sự là một người rất nghiêm túc."
Và đó chính là câu trả lời của cô.
Vera là một người vô cùng nghiêm túc, chưa bao giờ xem nhẹ bất kỳ điều gì.
"... Tôi có thể coi đó là một lời khen không?"
"Có thể có, mà cũng có thể không."
Khóe môi Renee khẽ cong lên thành một nụ cười tinh nghịch.
"Nghiêm túc quá cũng đâu phải lúc nào cũng tốt đúng không anh? Người ta phải có thêm một chút khiếu hài hước thì cuộc sống mới thú vị chứ."
Dù ngoài miệng vẫn không ngừng trêu chọc anh bằng giọng điệu tinh nghịch, nhưng trái tim cô trong lồng ngực lúc này lại đang đập rộn ràng liên hồi.
Cô thầm đổ lỗi cho Vera, người mà từ lần đầu tiên gặp gỡ cho đến tận bây giờ vẫn chẳng thay đổi dù chỉ một chút.
"Anh biết gì không?"
"Xin Người cứ nói."
"Em thích Vera lắm."
"... Một ngày vẫn chưa kết thúc mà."
"Đã qua 24 giờ rồi, nên thời gian tạm nghỉ cũng hết rồi nhé. Anh đừng có hòng mà dựng lại hàng phòng thủ nữa."
Một tiếng thở dài khẽ thoát ra từ lồng ngực Vera.
Renee khẽ bật cười khúc khích khi cảm nhận được phản ứng của anh, lòng ngập tràn niềm vui sướng.
Cuối cùng thì cô cũng đã hiểu anh thêm một chút. Cô thấu hiểu anh bằng cả con tim, chứ không phải bằng lý trí khô khan.
Có lẽ chính tính cách nghiêm túc đến cực đoan của Vera là lý do khiến anh cứ liên tục đẩy cô ra xa như thế này.
Bởi vì anh luôn muốn dốc hết sức lực cho mọi việc và không ngừng hướng tới sự hoàn hảo tuyệt đối.
Chính vì thế, dưới sự phán xét khắt khe của chính mình, khi nhận thấy tình cảm của bản thân vẫn chưa đạt đến độ "hoàn hảo" nhất định, anh mới lựa chọn cách lùi lại phía sau.
Đúng là một kẻ hay lo xa ngốc nghếch mà đáng yêu đến lạ kỳ.
"Vera này."
"... Vâng."
"Em không chắc là mình có thể kiềm chế bản thân thêm được nữa đâu."
Vera giật mình. Mọi cử động của anh lập tức đông cứng lại ngay tại chỗ.
Cô có thể cảm nhận rất rõ ràng việc cơ thể anh đang hoàn toàn hóa đá.
Nụ cười trên môi Renee càng lúc càng sâu hơn, cô khẽ luồn những ngón tay của mình vào lòng bàn tay anh, dịu dàng siết nhẹ rồi nói thêm.
"Đáng lẽ ra em phải kiên nhẫn chờ đợi anh thêm chút nữa, nhưng em nghĩ mình đã thay đổi ý định mất rồi."
Bởi vì một Vera luôn suy nghĩ về cô một cách nghiêm túc như thế này trông mới đáng yêu làm sao, khiến cô cảm thấy bản thân dường như không thể kìm nén thêm được nữa.
Câu trả lời của Vera sau đó là điều vô cùng dễ đoán.
"... Xin Người hãy nương tay cho tôi."
Một lời cầu xin mang đậm vẻ trang nghiêm và cứng nhắc đến tội nghiệp.
* Tại phòng nghiên cứu của Miller.
Ở giữa căn phòng đang chất đầy đủ loại tài liệu hỗn độn, Henry, cậu trợ lý giáo sư, chỉ biết thở dài thườn thượt đầy bất lực.
"Giáo sư... làm ơn hãy ngăn nắp một chút đi ạ."
Sự bất mãn của cậu bắt nguồn từ việc cấp trên của mình hoàn toàn không có một chút khái niệm nào về sự gọn gàng, sạch sẽ.
Miller khi nghe thấy vậy vẫn dồn toàn bộ sự chú ý vào việc lật giở đống luận văn trước mặt, chỉ khẽ ngẩng đầu lên ném cho Henry một cái nhìn thoáng qua rồi lười biếng đáp lại.
"Hơ, thế này mà bảo không ngăn nắp sao? Có cái gì cần phải dọn dẹp chứ? Phải để đồ đạc ở những nơi mà ta có thể tìm thấy ngay lập tức khi cần thiết! Có thế thì ta mới lấy được chúng bất cứ lúc nào ta muốn chứ! Đó là lý do tại sao ta lại bày tất cả chúng lên bàn làm việc đấy!"
Gương mặt Henry lập tức méo xệch đi.
'Thầy đang luyên thuyên cái quái gì thế không biết?'
Dù trong lòng có cả một rổ lời muốn nói, Henry vẫn cố gắng kìm nén lại và lẳng lặng dọn dẹp đống đồ đạc bừa bãi trên bàn.
Chính vào khoảnh khắc đó...
"Á!"
Henry giật nảy mình đầy sợ hãi khi phát hiện ra một cuốn sách bìa da màu nâu có dính một vệt máu đỏ thẫm nằm lẫn lộn giữa đống sách chất cao như núi.
"Giáo sư! Cái này! Cái này!"
Cộc, cộc!
Henry gây ra một loạt tiếng động lớn khi cuống cuồng nhảy dựng lên rồi chạy tót ra phía sau lưng Miller, khiến gã không khỏi nhăn mặt quay đầu lại nhìn.
"Cái gì, cái gì thế hả? Lần này cậu lại làm loạn cái gì lên nữa đây?"
"Cái đó! Cái đó! Nó bị dính bẩn rồi! Nó bị dính máu rồi kìa!"
Cậu run rẩy chỉ tay về phía chiếc bàn mình vừa mới dọn dẹp. Miller uể oải nhìn theo hướng ngón tay chỉ của cậu, rồi dừng ánh mắt lại trên mặt bàn.
Thứ hiện ra trước mắt là...
"Đó là Ma đạo thư."
Chính là cuốn [Lời thì thầm của Mộng quỷ], hơn nữa trên bề mặt của nó còn đang dính một vệt máu đông có phần nhầy nhụa.
Miller lập tức nhận ra chủ nhân của vệt máu đó là ai.
'Bởi vì hôm qua Vera đã tự làm mình bị thương ở đây...'
Chắc chắn đó là lúc cuốn sách bị dính máu.
"Thế thì có vấn đề gì sao?"
Giọng nói cất lên vẫn mang theo vẻ thờ ơ như mọi khi.
Thái độ đó của gã khiến Henry chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy đầy bất bình, rồi lớn tiếng gắt lên.
"Không! Tôi đã bảo là nó bị dính máu rồi mà! Nhỡ đâu nó kích hoạt quá trình khắc ấn thì sao?! Thầy định tính thế nào nếu quá trình khắc ấn thực sự diễn ra hả?!"
Trong cơn hoảng loạn tột độ, cậu đã vô tình quên mất cả kính ngữ với cấp trên của mình.
Miller khẽ thở dài một tiếng rồi quay sang nói với Henry.
"Này, cậu trợ lý."
"Cái gì?! Cái gì?! Cái gì cơ chứ?! Tôi tiêu đời rồi! Tôi thực sự tiêu đời rồi... Biết thế này ngày trước tôi thà ở quê làm ruộng còn hơn là đi làm chân chạy vặt cho cái gã này!"
'Xem cái thằng nhóc này kìa, hả?'
Một sợi gân xanh bỗng nổi lên trên trán Miller.
Cố gắng kiềm chế cơn giận đang bùng lên trong lòng, nặn ra một nụ cười gượng gạo rồi từ tốn giải thích.
"Khắc ấn? Chỉ với một vết máu như thế kia sao? Này cái thằng nhóc này...! Ý ta là, cậu trợ lý! Hãy tỉnh táo lại và trả lời rõ ràng cho ta nghe xem nào. Điều kiện để quá trình khắc ấn diễn ra là gì?"
"Cái gì cơ!? Ngoài việc bôi máu lên thì còn cái gì nữa chứ?! Hơn nữa còn phải mang nó theo bên người trong khi tiến hành cộng hưởng ma pháp!"
Đó thực sự là những lời thốt ra trong cơn giận dữ tột độ.
'Xem ra mình dạy dỗ cậu ta cũng không đến nỗi tệ,' Miller thầm nghĩ với một nụ cười hài lòng trên môi, rồi nói tiếp.
"Chính xác, cần phải có sự cộng hưởng. Nhưng chủ nhân của vệt máu đó có đang ở đây không?"
"Thầy...!"
Henry tức giận chỉ tay vào mặt Miller, nhưng rồi cậu đột nhiên nhận ra điều gì đó và lập tức im bặt.
"... Thầy có vẻ không phải là chủ nhân của vệt máu đó?"
"Tại sao ta phải hiến máu cho nó chứ? Ta thèm khát cái thứ đó để làm gì cơ chứ?"
Một nụ cười khẩy thoáng hiện trên môi Miller.
"Nghe này, chỉ có hai trường hợp duy nhất có thể khiến thứ đó tự động kích hoạt ở đây. Một là cậu hoặc ai đó chủ động hiến máu cho nó và luôn mang nó theo bên mình."
Miller vừa nói vừa khẽ gập một ngón tay lại, rồi tiếp tục gập ngón tay thứ hai xuống.
"Trường hợp thứ hai chính là chủ nhân thực sự của vệt máu đó. Ý ta là, giữa Vera và cuốn Ma đạo thư [Lời thì thầm của Mộng quỷ] này phải tồn tại một mối liên kết cộng hưởng cực kỳ điên rồ thì nó mới có thể tự động kích hoạt chỉ bằng một vết máu đơn thuần như thế kia."
Giật mình— Cả người Henry khẽ run lên.
Là một người đã làm trợ lý cho Miller suốt hai năm trời, cậu hoàn toàn có thể hiểu rõ những lời Miller vừa nói có ý nghĩa gì.
"... Thầy đang muốn nói rằng, trừ khi ngài ấy là một thực thể tồn tại từ Kỷ nguyên các Vị Thần, bằng không thì tuyệt đối không có khả năng thứ đó tự kích hoạt đúng không ạ."
"Chính xác. Để có được mức độ cộng hưởng khủng khiếp như thế, vật thể đó ngay từ đầu phải được tạo ra để dành riêng cho Vera. Hoặc là, sau khi hoàn thành, nó phải được can thiệp bằng các biện pháp ma pháp hậu kỳ để đạt được sự đồng điệu tuyệt đối với cậu ấy."[note102450] Miller khẽ bật cười khi nhìn thấy sắc mặt thay đổi thất thường của Henry, đành bồi thêm một câu.
"Đã hàng trăm năm trôi qua kể từ khi tộc Mộng quỷ hoàn toàn tuyệt diệt. Làm thế nào mà chúng có thể biết trước sự tồn tại của Vera, một người chỉ mới ngoài đôi mươi ở thời đại này, để mà tạo ra mối liên kết trước với cậu ấy cơ chứ?"
Một cảm giác nhẹ nhõm vô bờ bến lập tức dâng tràn trong lòng Henry. Đôi chân vốn dĩ đang run rẩy vì sợ hãi của cậu bỗng chốc mất hết lực và khuỵu xuống sàn.
Miller nhìn dáng vẻ đó của Henry mà chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
'Cái tên nhà quê này quả thực là lúc nào cũng chỉ biết làm quá mọi chuyện lên.'
Trong thâm tâm, Miller bắt đầu có chút định kiến nho nhỏ về nơi xuất thân của cậu trợ lý đáng thương này.
Chương 125 Ác mộng (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn