Chương 90: Chương 89 Hoàng Thành (1)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~26 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Quả cầu đáp xuống ngay trước ngực một tử thi.
Không một ai trong căn phòng này ngu ngốc đến mức chẳng hiểu điều đó nghĩa là gì.
Thuật [Tà dương] là một loại ma pháp truy vết, được dùng để tìm kiếm những người bị mất tích.
... Nói cách khác, những cái xác này chính là những người mất tích bấy lâu nay.
Vera cất tiếng hỏi, phá tan lời lẩm bẩm vừa rồi của Rohan.
"Ông biết cô ta sao?"
"Biết chứ... À không, có nên gọi là biết không nhỉ? Ta phải nói thế nào cho đúng đây?"
Rohan đưa bàn tay run rẩy lên vuốt mặt, hít một hơi thật sâu.
Đó chắc chắn là một khuôn mặt mà Rohan nhận ra. Làm sao có thể quên được chứ? Cô ấy là một trong những người phụ nữ xinh đẹp nhất gã từng gặp trong đời.
Mái tóc màu hồng nhạt, đôi mắt rũ xuống với hàng mi dài, sống mũi thanh tú và bờ môi đầy đặn.
Tất cả những chi tiết ấy vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí Rohan.
"... Tại sao chứ?"
Tại sao gương mặt của cô ấy lại xuất hiện trên những tử thi này? Và tại sao Thuật [Tà dương] lại chỉ về phía họ?
Mọi chuyện quá mực hỗn loạn. Chẳng thể suy đoán được điều gì nếu chỉ dựa vào những manh mối vừa lộ ra.
Và rồi, ngay giữa ánh nhìn đầy dao động của Rohan...
"Hửm..."
Albrecht bước lên một bước. Trên tay gã là thanh kiếm Thuần Huyết đã tuốt khỏi vỏ.
"Xin lỗi, cho ta mượn một chút."
Dứt lời, vị Hoàng tử giơ cao thanh kiếm rồi dứt khoát rạch một đường lên ngực cái xác.
"Ngài đang làm cái...!"
"Nhìn đi."
Ánh mắt Albrecht chùng xuống. Rohan định hét lên trách móc hành động bốc đồng ấy, nhưng khi nhìn theo hướng mũi kiếm của vị Hoàng tử, ông liền nín thở.
Đập vào mắt ông là một vòm ngực trống rỗng. Toàn bộ nội tạng đã bị lấy sạch, chỉ còn lại da bọc xương.
"Cảm giác lúc chém xuống rất khác. Đúng là cảm giác cắt vào da thịt người thật, nhưng... có gì đó sai sai. Giờ thì ta đã hiểu tại sao rồi. Bên trong vốn trống rỗng thế này..."
Renee khẽ rùng mình khi nghe những lời ấy.
"... Vera?"
"Không sao đâu."
Vera dịu dàng trấn an, đặt bàn tay mình lên đôi tay đang khẽ run lên của nàng.
Albrecht lại tiếp tục.
"Còn một điểm kỳ lạ nữa. Chẳng ai trong chúng ta nhận ra họ ở trong này cho đến khi bước hẳn vào trong. Kể cả sau khi vào rồi cũng vậy. Ta chỉ phát hiện ra sự hiện diện của họ khi lũ khốn kia ném dao tới."
Vera khựng lại.
Đúng như lời Albrecht nói, bản thân anh cũng không cảm nhận được bất kỳ điều gì cho đến khi đặt chân vào căn phòng này.
Nhưng xét đến việc những cái xác này đã hoàn toàn mất đi sức sống, việc họ không thể cảm nhận được sinh khí cũng là điều dễ hiểu.
"Vì có vẻ Sứ đồ Dẫn Đường nhận ra gương mặt của họ, ta nghĩ chúng ta nên rời khỏi đây rồi tìm hiểu kỹ hơn. Ý mọi người thế nào? Ở lại cái nơi này lâu hơn nữa cũng chẳng ích gì."
"... Được thôi."
Vera liếc nhìn những cái xác không toàn vẹn một lần nữa rồi quay đi.
"Đi thôi, Thánh Nữ."
"Vâng..."
Khi dắt Renee bước ra ngoài, trong lòng Vera chợt dấy lên một linh cảm.
Đây không đơn thuần là một vụ mất tích thông thường. Chắc chắn có một âm mưu nào đó sâu xa và đen tối hơn nhiều đang diễn ra.
* Cả nhóm trở về dinh thự của Bá tước.
Mọi người tập trung lại trong phòng tiếp khách, chăm chú lắng nghe từng lời của Rohan, người vẫn chưa hết bàng hoàng trên nét mặt.
"Chuyện là... tám năm trước. Ta mang thư của Marie đến cho Bá tước, sẵn tiện đúng dịp lễ hội nên đã quyết định ở lại đi dạo xung quanh. Ta đã ở lại Đế quốc khoảng một đến hai tháng."
"Đi làm nhiệm vụ mà dám lêu lổng hái hoa bắt bướm sao?"
"Kìa Marie! Đó đâu phải trọng tâm câu chuyện."
Rohan khẽ giật mình phân bua, còn Marie thì tặc lưỡi đầy ngán ngẩm.
"Được rồi, chuyện đó tính sau. Ông nói tiếp đi."
"Phù... Dù sao thì, Anna là một cô gái ta tình cờ quen trong lễ hội. Đêm đó, khi đang uống rượu một mình ở một quán ngoài trời trong khu chợ đêm, cô ấy đã chủ động đến bắt chuyện với ta."
Rohan huyên thuyên kể tiếp, lục tìm lại những mảnh ký ức của ngày hôm đó.
"À thì, dẫu sao cũng là lễ hội mà. Bầu không khí lúc ấy rất tuyệt. Thế là ta đi chơi với cô ấy suốt những ngày lễ hội còn lại, rồi thôi. Từ đó đến nay ta không còn tin tức gì về cô ấy nữa. Nhưng mà..."
Rốt cuộc thứ mà ông vừa nhìn thấy dưới khu ổ chuột kia là gì chứ?
Càng không tìm ra câu trả lời, chân mày Rohan càng nhíu chặt lại.
Ngồi nghe nãy giờ, Albrecht cũng khoanh tay trầm ngâm suy đoán.
"Liệu có khả năng những cái xác đó đã ở Đế quốc từ tận hồi đó không? Biết đâu người phụ nữ mà Sứ đồ gặp năm xưa vốn đã là một cái xác..."
"Không thể nào, chắc chắn không phải."
"Hử?"
Rohan ngập ngừng đáp, rồi thở dài nói tiếp.
"... Hồi đó, Anna chắc chắn vẫn còn đầy đủ nội tạng."
"Sao ngài dám chắc như vậy?"
Cơ hàm Rohan đanh lại, một vệt hồng ngượng ngùng từ từ lan tỏa trên khuôn mặt nghiêm nghị của gã.
Nhìn biểu cảm đó, Marie lập tức nhíu mày tặc lưỡi.
"Ôi trời, ông lại không nhịn được chứ gì?"
"... Cách dùng từ của bà chị thật là."
"Eo ơi, cái gã tồi thô lỗ này. Ông đi lêu lổng khắp nơi như thế mà đến giờ vẫn chưa có đứa con rơi con vãi nào quả là phúc đức ba đời đấy!"
Rohan co rúm người trước tràng cằn nhằn của Marie. Albrecht thì đỏ mặt nhưng ánh mắt lại lộ rõ vẻ tò mò. Trong khi đó, vị Bá tước chỉ biết đưa tay che mặt ngán ngẩm.
Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng.
Renee nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe cuộc trò chuyện, sau một hồi suy ngẫm, nàng chợt hiểu ra ẩn ý và lập tức đỏ bừng mặt đến tận mang tai.
"C-Chuyện... chuyện đó..."
"... Bình tĩnh lại đi, Thánh Nữ."
"Vâng, vâng, vâng...!"
Bầu không khí nghiêm túc ban đầu hoàn toàn bị đảo lộn, thay vào đó là một luồng khí ngượng ngùng, gượng gạo bao trùm không gian.
Marie khoanh tay nhìn quanh một lượt, rồi bất ngờ bật cười khúc khích.
"Tôi chỉ nói thế để giải tỏa bớt bầu không khí căng thẳng thôi. Những lúc thế này, chúng ta càng phải chấn chỉnh lại tinh thần để thảo luận nghiêm túc chứ! Anh có phát hiện ra điều gì không, phu quân?"
"Hửm..."
Bá tước Baishur vuốt râu suy nghĩ.
"Ít nhất hiện tại chúng ta có thể khẳng định hung thủ không phải người thuộc giới quý tộc. Theo những gì ta biết, không một quý tộc nào có khả năng sử dụng loại ma pháp này."
"Có khi nào họ thuê một ma pháp sư không?"
"Không thể nào. Chừng nào Tháp Ma Pháp còn canh giữ Thủ đô, bất kỳ ma pháp nào được triển khai trong thành đều sẽ bị điều tra..."
Khựng lại— Người Bá tước bỗng run lên. Những người khác cũng có phản ứng tương tự.
Albrecht bật ra một tiếng cười khan rồi lên tiếng.
"... Nhắc mới nhớ, Tháp Ma Pháp nằm ngay phía trên khu ổ chuột, đúng không?"
Lời vừa dứt, bầu không khí như đóng băng lại.
Albrecht liếc nhìn gương mặt nghiêm trọng của những người xung quanh rồi nói tiếp.
"Tôi sẽ phải báo chuyện này cho hoàng huynh biết."
"Thái tử sao?"
"Phải, hai ngày nữa Thánh Nữ cũng sẽ vào Hoàng cung đúng không?"
Albrecht nở một nụ cười rạng rỡ.
"Thời điểm quá hoàn hảo. Hai ngày nữa chúng ta sẽ tiếp tục cuộc thảo luận này."
Vera quay sang hỏi ý kiến của Renee về đề xuất của Albrecht.
"Thánh nữ thấy thế có được không?"
"Vâng, cứ làm vậy đi. Dù sao hiện tại cũng chưa có ý tưởng nào tốt hơn."
Thấy Renee đồng ý, Albrecht gật đầu.
"Tuyệt quá, vì trời đã muộn nên ta có xe ngựa do Hoàng gia phái đến chờ sẵn rồi. Ta xin phép cáo lui trước. Mọi người đã có một ngày dài vất vả, hãy nghỉ ngơi thật tốt."
Albrecht rời đi, Bá tước Baishur cũng bước theo sau.
Trong phòng giờ đây chỉ còn lại bốn vị Sứ đồ.
Khi nghe nhắc đến Tháp Ma Pháp, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Renee.
"... Nhắc mới nhớ, Trevor từng là người của Tháp Ma Pháp."
"Phải, dù đã hai mươi năm trôi qua, nhưng hồi đó hắn ta là một pháp sư đầy triển vọng, thậm chí từng được xem là ứng cử viên sáng giá cho vị trí Tháp Chủ đời tiếp theo."
"Hay là chúng ta thử hỏi xin lời khuyên từ anh ấy? Nếu gửi tin nhắn đi, chắc trong vòng mười ngày sẽ có phản hồi."
"A ha! Đúng rồi, còn có gã đó nữa! Lâu quá không gặp làm tôi quên bẵng đi mất!"
Marie hào hứng đáp lời. Rohan tiếp tục câu chuyện.
"Vậy ta sẽ gửi thư ngay. Ồ, có Thánh hiệp sĩ nào đến chi viện không?"
"Không thể nào. Việc tự ý điều quân vào ra thủ đô của một vương quốc khác rất dễ dẫn đến tranh chấp chính trị nếu xảy ra sơ suất."
"Hả? Kể cả khi mấy gã đó chủ động cầu cứu sao?"
"Là Hoàng gia, chứ không phải 'mấy gã đó'. Hơn nữa, thế lực của Hoàng gia hiện tại đang rất yếu."
"Ồ, nghĩa là sao? Vậy nếu là chúng ta thì không sao à?"
"Chúng ta đi số lượng ít, lại có danh nghĩa chính đáng, họ sẽ không thể bắt bẻ được. Biết thế rồi thì ông lo viết thư đi. Thánh Nữ chưa đi nghỉ sao? Trời đã muộn lắm rồi."
"Dạ, vâng."
Renee nắm lấy tay Vera rồi đứng dậy.
Khi bước ra khỏi phòng khách, trong đầu cô vẫn không ngừng luẩn quẩn một suy nghĩ.
'Hửm...'
Cô cảm thấy nguồn năng lượng tỏa ra từ những tử thi ở khu ổ chuột kia có chút gì đó rất quen thuộc.
* Hai ngày sau, trước cổng Hoàng Thành.
Renee khẽ thở dài thườn thượt khi bước xuống xe ngựa, gương mặt đã lộ rõ vẻ mệt mỏi.
Nguyên nhân là do bộ lễ phục trên người cô. Cô đã bị các thị tùng xoay như chong chóng để sửa soạn váy áo từ sáng sớm tinh mơ đến mức kiệt sức.
Nắm lấy tay Vera bước xuống, Renee không khỏi băn khoăn thầm nghĩ.
'Liệu sau khi gặp Hoàng tử, chúng ta có thể thuận lợi trở về mà không gặp rắc rối gì không đây?'
"Người đã vất vả rồi."
"Không có gì đâu ạ. À, nhắc mới nhớ, trang phục của em ổn chứ? Ngồi xe nãy giờ không biết có bị nhăn chỗ nào không."
"Ổn mà, trông người hoàn toàn toát lên phong thái của một Thánh Nữ, vậy nên không cần phải lo lắng đâu."
"Thế thì tốt quá."
Renee bắt đầu dò dẫm bước đi với cây vương trượng trên tay.
"Hoàng Thành trông như thế nào vậy anh?"
"Cũng giống như thư viện hôm nọ, nơi này ngập trong một màu trắng. Có bốn đại lộ lớn tỏa ra từ trung tâm Hoàng Thành, xen kẽ giữa các tòa nhà. Cảnh quan được bài trí rất tinh tế, đúng bệ thế của một kinh đô Hoàng gia. Sắc trắng hòa cùng sắc xanh của cây cỏ, điểm xuyết thêm những khóm hoa rực rỡ sắc màu ở khắp mọi nơi."
Anh vừa dắt cô đi vừa chậm rãi thuyết minh, nhưng chính Vera cũng cảm thấy hơi lúng túng.
Hoàng Thành quá rộng lớn, các công trình kiến trúc bên trong lại nhiều vô kể.
Làm sao anh có thể diễn tả hết sự tráng lệ này cho cô hiểu đây?
Nhận ra sự lúng túng của Vera, Renee khẽ bật cười khúc khích.
"Anh không cần phải kể hết mọi chi tiết đâu. Em nghĩ mình đã hình dung ra được rồi."
"... Vâng."
Bầu không khí bình yên bao bọc lấy hai người khi họ tay trong tay bước đi.
Nhưng khoảnh khắc bình yên ấy ngắn chẳng tày gang, một giọng nói oang oang từ phía trước bất ngờ dội tới.
"Chào mừng!"
Đó là giọng của Albrecht. Phía sau gã là hàng chục thị tùng đang nghiêm cẩn đi theo.
Albrecht nở một nụ cười rạng rỡ, đôi mắt híp lại lấp lánh dưới ánh mặt trời, để lộ hàm răng trắng sáng trước khi cất lời.
"Chào mừng đến với Hoàng cung! Ta là Nhị hoàng tử, Albrecht van Freich! Rất vinh hạnh được diện kiến Thánh Nữ và Sứ đồ!"
Renee cúi người chào theo đúng nghi thức xã giao, thầm nhận ra đây là lần đầu tiên cô chính thức diện kiến Albrecht ở một nơi trang trọng thế này.
"Rất vinh hạnh được gặp ngài, thưa Hoàng tử."
Nhìn thấy dáng vẻ cung kính, lễ độ của Renee, lòng Albrecht chợt nhói lên một cái.
Đúng rồi! Phải thế này chứ! Bình thường gã toàn bị đối xử tệ bạc dù mang danh là Nhị hoàng tử!
Cảm giác ấm ức tích tụ bấy lâu nay trỗi dậy làm cảm xúc trong gã càng thêm mãnh liệt.
Thấy người Albrecht khẽ run lên, Vera đứng bên cạnh lập tức nhíu mày đầy cảnh giác.
Cộc— Cộc— Tiếng bước chân dồn dập vang lên khắp hành lang.
Cả Albrecht và Vera cùng lúc quay đầu về hướng phát ra âm thanh. Sắc mặt của cả hai lập tức đanh lại khi nhìn rõ danh tính của người vừa xuất hiện.
Đó là một người phụ nữ trẻ tuổi với ánh mắt sắc sảo, mái tóc xoăn màu đỏ rực khẽ lay động theo từng nhịp bước chân từ phía trong sảnh chính đi ra.
"... Tháp Chủ."
Người đang tiến về phía họ không ai khác chính là Chủ nhân của Tháp Ma Pháp – kẻ đang bị liệt vào danh sách nghi phạm lớn nhất của vụ án mất tích lần này.
Chương 90 Hoàng Thành (2)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn