Chương 118: Chương 117 Sự cám dỗ (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~38 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Tuần vừa qua là một khoảng thời gian tuyệt vời đối với Renee, nhưng lại chẳng khác nào chuỗi ngày cực hình đối với Vera.
Ngay cả khi mối quan hệ giữa hai người có những bước chuyển biến đầy bất ngờ, thì thời khắc đoàn sứ đồ rời khỏi Đế quốc cũng đã cận kề.
Hoàng cung lúc này đang ở trong giai đoạn dọn dẹp sau khi lễ hội kết thúc. Bước vào cung điện của Hoàng thái tử, Renee nở một nụ cười rạng rỡ và gửi lời chào tạm biệt đến hai anh em đang đứng đối diện.
"Cảm ơn hai người vì đã giúp đỡ chúng tôi trong suốt thời gian qua. Hy vọng sẽ có cơ hội được gặp lại hai người vào lần tới."
Maximilian khẽ gật đầu trước lời nói của Renee rồi lên tiếng đáp lại.
"Chúng tôi mới là những người phải gửi lời cảm ơn đến Người. Cảm ơn Người vì đã cứu rỗi cả Đế quốc này."
Maximilian khẽ cúi đầu. Albrecht đứng phía sau cũng nhanh chóng làm theo anh trai mình.
"Đúng như anh trai tôi đã nói, chúng tôi mới là những người nhận được sự giúp đỡ từ Thánh nữ. Xin được gửi lời cảm ơn chân thành nhất từ tận đáy lòng."
Albrecht khẽ nhe hàm răng trắng muốt, đôi mắt vàng kim đặc trưng cong lên thành một nét cười tao nhã rồi cúi đầu, cỗ phục trên người phát ra những tiếng sột soạt khẽ khàng khiến Renee không khỏi bật cười khúc khích trước khi cất lời đáp lại.
"Vậy thì chúng tôi xin phép lên đường."
"Chẳng phải Người từng nói là sẽ đến Học viện sao?"
"Vâng, tôi có quen biết một vị giáo sư ở đó. Vera cũng muốn ghé thăm Học viện một chuyến."
Sột soạt— Renee vừa nói vừa khẽ lướt nhẹ ngón tay qua mu bàn tay của Vera, hành động ấy khiến gương mặt anh lập tức cứng đờ lại.
Hai anh em hoàng tộc đứng đối diện đồng thanh thốt lên một tiếng "Ồ" đầy ẩn ý.
Giữa bầu không khí ấy, Maximilian là người đầu tiên lấy lại sự bình tĩnh, anh khẽ tắng hắng một tiếng để thông cổ rồi mới tiếp tục câu chuyện.
"Người bảo là sẽ đi cùng Giáo sư Miller đúng không?"
"Vâng. Thật may là ngài ấy đã đồng ý đi cùng chúng tôi."
"Ngài ấy là một giáo sư rất có năng lực. Nếu Người tạo dựng được mối quan hệ tốt với vị ấy, đó sẽ là một chỗ dựa vô cùng giá trị sau này. Chúc Người may mắn."
Dứt lời, Maximilian khẽ đưa bàn tay về phía trước.
"Hãy bắt tay nhau một cái trước khi Người khởi hành nhé."
"Được chứ."
Renee đáp lời rồi chủ động nhấc bàn tay của Vera lên, đặt xung quanh cổ tay của chính mình rồi khẽ bảo.
"Vera, dẫn đường cho em."
Vera đẩy nhẹ bàn tay của Renee về phía bàn tay đang chờ sẵn của Maximilian với một biểu cảm vô cùng phức tạp trên gương mặt.
Đó là một cái bắt tay được tạo nên bởi hai… không, phải là ba bàn tay đan xen vào nhau.
Renee mang một gương mặt rạng rỡ ngập tràn niềm vui, trong khi Vera lại lộ rõ vẻ khổ sở đến tội nghiệp. Đôi mắt Maximilian khẽ lóe lên những tia sáng thích thú như thể đang được chứng kiến một màn kịch vô cùng hấp dẫn, còn Albrecht đứng cách đó không xa thì đang lén nhìn gương mặt đỏ bừng của chính mình phản chiếu qua chiếc gương cầm tay.
…Đó là một khoảnh khắc chia ly thật khó để có thể diễn tả bằng lời.
* Chiều muộn, tại khu vườn trong dinh thự.
Renee đang ngồi thoải mái trên chiếc ghế đá ngập tràn ánh nắng ấm áp, cô khẽ mỉm cười và thì thầm khi cảm nhận được một sự hiện diện đang tiến lại gần bên mình.
"Vera."
"…Vâng."
"Ở bên cạnh Vera khiến tim em đập nhanh kinh khủng ấy."
"…"
"Lồng ngực em cứ thình thịch liên hồi này."
"…"
Hoàn toàn không có bất kỳ lời đáp lại nào, nhưng cô vẫn có thể nhạy bén bắt trọn được một cái rùng mình khẽ khàng từ anh. Nụ cười trên môi Renee càng lúc càng mở rộng.
Renee cảm thấy mình như đang lơ lửng trên chín tầng mây vậy.
Cô cảm thấy vô cùng thích thú khi chứng kiến dáng vẻ ngượng ngùng đến mức hoảng loạn này của Vera. Thêm vào đó, cô cũng thấy hạnh phúc khi có thể tự do bày tỏ tình cảm của mình, và giờ đây khi đã trở nên bạo dạn hơn, cô chẳng còn cảm thấy thẹn thùng như trước nữa.
Chính vì thế mà mọi chuyện mới trở nên thú vị đến vậy.
Xem ra câu nói con người là loài sinh vật trưởng thành qua những trải nghiệm thực tế quả không sai chút nào.
Renee thầm hài lòng trước sự thay đổi tích cực của bản thân, cô khẽ ngoắc tay ra hiệu cho Vera.
"Lại gần đây với em nào."
Vera chậm rãi tiến lại gần cô.
Renee khẽ vỗ nhẹ bàn tay xuống khoảng trống trên chiếc ghế đá ngay bên cạnh mình rồi bảo.
"Ngồi xuống đi anh."
Vera ngồi xuống, tà áo khẽ phát ra tiếng sột soạt.
Hồi tưởng lại tuyệt kỹ chí mạng mà Annie đã truyền thụ, Renee khẽ xoay người rồi tự nhiên tựa đầu lên đùi của Vera.
"Xoa đầu em đi."
Lần này, Vera không lập tức làm theo mệnh lệnh mà cánh tay anh khẽ run lên bần bật.
'…Chuyện này đối với anh ấy vẫn còn quá khó khăn sao?'
Renee thầm tặc lưỡi trong lòng, cô nhớ lại những lời mà Annie đã từng căn dặn kỹ lưỡng.
– Phải chậm rãi thôi, từng chút một bào mòn đi phòng tuyến tâm lý của anh ta. Đầu tiên, hãy bảo anh ta nắm tay, ôm, cõng trên lưng, rồi đến xoa đầu. Cứ như vậy, Người sẽ có thể từng bước tiến xa hơn. Rồi chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo? Chẳng phải cuối cùng anh ta cũng sẽ ngoan ngoãn dâng lên một nụ hôn mỗi khi Người yêu cầu sao? Như vậy là hoàn toàn hợp lý, hoàn toàn đúng quy trình đúng không nào? Đến cuối cùng, anh ta sẽ tự động hình thành khả năng miễn dịch với tất cả những hành động thân mật đó thôi.
Một Vera sẵn sàng trao cho cô một nụ hôn mỗi khi cô yêu cầu.
Renee, người đang nỗ lực hết mình vì mục tiêu cao cả ấy, bỗng cảm thấy có chút sốt ruột không cần thiết trước dáng vẻ cứng đờ như một khúc gỗ của Vera lúc này.
"Nhanh lên nào anh."
Đến bước này rồi thì cô buộc phải dùng đến biện pháp cưỡng chế mà thôi. Cô cần phải phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến tâm lý của anh bằng cách khiến anh phải dần thích nghi với những hành động đụng chạm da thịt như thế này.
Trước giọng điệu nghiêm nghị của Renee, Vera khẽ thở dài một tiếng rồi bắt đầu nhẹ nhàng xoa đầu cô.
Sột soạt— Sột soạt— Vera khẽ luồn những đầu ngón tay qua mái tóc trắng muốt của cô, bàn tay anh chuyển động nhẹ nhàng tựa như một chiếc lược đang chải tóc.
Trái tim Renee khẽ lỡ mất một nhịp khi cảm nhận được bàn tay anh đang dịu dàng vuốt ve mái tóc mình, và nụ cười trên môi cô lại càng thêm rạng rỡ.
Chứng kiến dáng vẻ ấy của Renee bỗng chốc làm bùng lên một ngọn lửa rực cháy bên trong lồng ngực anh.
Đó chính là dục vọng.
Vera hít một hơi thật sâu để cố gắng làm dịu đi những làn sóng cảm xúc đang cuộn trào dữ dội bên trong cơ thể.
Anh cố kìm nén bản thân mình bởi anh nghĩ rằng đó là điều đúng đắn duy nhất mà mình nên làm lúc này.
Thứ xung động đang trỗi dậy trong lòng anh vào lúc này chắc chắn sẽ làm tổn thương Renee, bởi lẽ tất thảy những phương thức giải tỏa dục vọng mà anh biết từ kiếp trước đều vô cùng bạo lực và ích kỷ.
Vera chẳng thể nào gạt bỏ được cảm giác tội lỗi ấy ra khỏi tâm trí.
Thế rồi, một lần nữa, Renee lại cất tiếng.
"Vera."
"…Vâng."
"Trên người Vera có mùi hương thanh mát dễ chịu thật đấy."
Khựng lại— Những đầu ngón tay đang xoa đầu Renee của anh khẽ run lên một nhịp kịch liệt, và cô liền bật cười khúc khích đầy thích thú. Vera thốt lên với một gương mặt nhăn lại vì khổ sở.
"…Xin Người… đừng làm như vậy nữa."
"Nếu em nói không thì sao nào?"
Chọc— Renee khẽ dùng ngón tay chọc chọc vào đùi của Vera.
"Chẳng phải em đã nói trước là em sẽ làm gì nếu anh dám tìm cách ngăn em lại rồi sao?"
Vera mím chặt môi im lặng.
Mình quyết không chịu khuất phục một cách dễ dàng như vậy đâu.
Đó chính là thông điệp mà Vera muốn truyền tải qua sự im lặng của mình, thế nhưng điều đó chỉ càng khiến Renee thêm phần phấn khích.
"Thực ra là anh rất thích cảm giác được em bám lấy như thế này đúng không? Chính vì thế nên anh mới cố tình tỏ vẻ đáng ghét như vậy để khiêu khích em chứ gì."
Mình tuyệt đối không được phép trả lời.
Vera thầm tự nhủ với bản thân trong lòng, thế nhưng cái miệng của anh lại phản bội lý trí mà thốt lên một câu đầy bổn phận.
"Không phải."
Bởi lẽ nếu có một thứ cảm xúc mà Vera chẳng thể nào chống cự nổi, thì đó chính là sự rung động bộc phát.
* Sự cám dỗ của Renee ngày qua ngày lại càng trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.
Việc nắm tay hay ôm ấp giờ đây đã trở thành những thói quen thường nhật, thế nhưng ngày hôm nay, cô thậm chí còn tiến xa hơn cả việc tựa đầu lên đùi hay ngồi lên chân anh.
Chụt— Cô táo bạo đến mức đặt một nụ hôn khẽ khàng lên má anh.
Vera lập tức nín thở trong giây lát, còn Renee thì nở một nụ cười rạng rỡ ngập tràn hạnh phúc.
"Em yêu anh."
Renee khẽ thì thầm vào tai Vera.
Hai gò má cô lập tức đỏ ửng lên sau lời tuyên bố ấy.
Dẫu cho có quen với việc bày tỏ tình cảm của mình đến nhường nào đi chăng nữa, thì ba từ "Em yêu anh" vẫn luôn có một sức mạnh vạn năng khiến trái tim cô phải lỗi nhịp mỗi khi thốt ra.
Đáng lẽ ra cô phải thích nghi với nó từ lâu rồi mới phải, thế nhưng cô lại chẳng thể nào quen nổi với câu nói duy nhất ấy. Cảm giác ngượng ngùng và kỳ lạ mỗi khi nói ra câu ấy cứ như là lần đầu tiên vậy, thế nên Renee liền vội vàng rúc đầu vào hõm cổ của Vera để che giấu đi sự thẹn thùng của mình.
Cảm nhận được sự chạm nhẹ mềm mại nơi hõm cổ, những lời nói của Renee một lần nữa làm chấn động toàn bộ trái tim Vera.
Mọi thứ đã vượt quá giới hạn chịu đựng của anh. Một ánh nhìn đầy oán hận bắt đầu xuất hiện trong đôi mắt anh.
Kẻ tàn nhẫn này rốt cuộc còn muốn dày vò mình đến mức nào nữa đây?
Những suy nghĩ ấy vô tình làm nhen nhóm lên một ngọn lửa oán hận không đáng có trong lòng anh.
Phần cổ đang đỏ ửng lên của Renee lộ ra dưới làn tóc trắng muốt, một lần nữa làm bùng lên dục vọng chiếm hữu mãnh liệt bên trong anh.
Không được phép làm như vậy.
Ngay vào khoảnh khắc Vera vừa nảy sinh suy nghĩ ấy và nghiến chặt răng để tự kiềm chế…
"Vera, người anh đang nóng lên rồi kìa."
Renee tiếp tục lên tiếng khiêu khích.
Ngay khoảnh khắc đó, sợi dây lý trí của Vera hoàn toàn đứt gãy với một tiếng "rắc" giòn giã trong đầu.
Vera dứt khoát chộp lấy hai vai của Renee. Anh đẩy cô ra một chút rồi lao thẳng gương mặt mình về phía cô.
"Á…!"
Cơ thể Renee khẽ run lên trước hành động đột ngột đầy táo bạo của Vera, và Vera, người vừa kịp lấy lại chút lý trí muộn màng, bỗng khựng lại.
Gương mặt anh dừng lại ngay sát bên tai của Renee.
Nhận ra hành động mà mình suýt chút nữa đã gây ra, anh khẽ phát ra một tiếng gầm gừ dồn nén nghe tựa như một con thú dữ bị kìm hãm, gương mặt vặn vẹo đầy khổ sở.
"…Thánh nữ."
Thịch. Thịch.
Renee cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của tâm trí vốn đã bị đóng băng trong chốc lát trước tình huống ngoài dự đoán ấy, trước khi khó nhọc nói vấp váp thành tiếng.
"V-Vâng?"
"Đó là hành vi không ngoan đâu nhé."
Giọng điệu của anh vô cùng nghiêm khắc, như thể đang nghiêm túc răn đe một đứa trẻ. Vera cất lời bằng một chất giọng trầm đục mà Renee chưa từng được nghe thấy trước đây, khiến cô chỉ biết vô thức gật đầu đồng tình.
"Vâng…"
Giọng cô cất lên run rẩy kịch liệt, và trái tim trong lồng ngực thì đang đập loạn nhịp một cách điên cuồng.
Việc Vera chủ động áp sát cô trước cùng với chất giọng nghiêm nghị đầy nam tính ấy là điều cô chưa từng lường trước được, và chính nó đã tạo nên một phản ứng hóa học mạnh mẽ đến vậy.
Ngay cả trong khoảnh khắc ấy, khóe môi Renee vẫn đang âm thầm cong lên thành một nụ cười mãn nguyện, nhưng thật may mắn là cả hai người lúc này đều chưa kịp nhận ra điều đó.
* Ngày hôm sau, trước cỗ xe ngựa chuẩn bị khởi hành hướng về phía Học viện.
Dovan, người chuẩn bị lên đường trở về Thánh quốc cùng Marie, còn Aisha, cô bé sẽ đồng hành cùng Renee tới Học viện, đang quyến luyến nói lời từ biệt.
"Aisha, đi đường tuyệt đối không được gây rắc rối cho Thánh nữ, không được để bản thân bị thương, và nhớ phải ăn uống đầy đủ nghe chưa hả?"
"Rõ ạ! Sư phụ cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé! Con sẽ sớm quay lại thôi!"
Aisha toe toét cười đáp lời rồi ôm chầm lấy Dovan thật chặt.
Dovan mỉm cười trước dáng vẻ đáng yêu ấy, ông nhẹ nhàng xoa đầu Aisha rồi mới cất lời đáp lại.
"Cái con bé này, con giờ có thèm học nghề rèn nữa đâu mà cứ mở miệng ra là gọi sư phụ thế hả? Kể từ bây giờ, Vera mới là sư phụ của con đấy."
"Đối với con, ông mới là vị sư phụ duy nhất. Vera không phải là sư phụ của con."
Nụ cười trên môi Dovan lại càng thêm phần rạng rỡ khi chứng kiến cô bé bĩu môi đầy hờn dỗi mà nói ra câu ấy.
Ông cảm thấy vô cùng cảm động khi một đứa trẻ nhỏ tuổi như vậy lại tôn kính và coi trọng mình đến thế.
Dovan khẽ thọc tay vào ngực áo, lấy ra một thanh dao găm rồi trao tận tay cho đứa cháu gái nhỏ mà mình sẽ phải xa cách một khoảng thời gian dài sắp tới.
Gương mặt Aisha lộ rõ vẻ ngạc nhiên khi đón nhận thanh dao găm.
"…Cái này là…"
"Món quà nhỏ tặng con. Con còn nhớ những lời ta từng căn dặn không, Aisha? Việc tránh xảy ra xung đột là điều vô cùng quan trọng. Thế nhưng…"
"…Một khi đã buộc phải chiến đấu, thì bằng mọi giá phải giành chiến thắng."
Khóe môi Dovan cong lên thành một nét cười đầy hào sảng. Đôi mắt Aisha khẽ lóe lên những tia sáng rực rỡ.
"Vâng ạ! Con nhất định sẽ tập luyện chăm chỉ để trở nên mạnh mẽ hơn và cho Vera ăn đòn!"
Vera đang đứng im lặng bên cạnh bỗng nhíu mày đầy khó chịu trước những lời vừa lọt vào tai, anh lạnh lùng thốt lên một câu sắc lẹm.
"Bớt nói nhảm nhí lại và mau bước qua đây đi."
"Xin cậu hãy để mắt và chăm sóc con bé giúp tôi."
"Vâng, ông cứ yên tâm."
"Người cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé, Thánh nữ. Xin được hẹn gặp lại Người khi Người trở về Thánh quốc."
"Vâng, tôi hiểu rồi. Bác Dovan cũng phải bảo trọng nhé."
Đó là một cuộc chia ly ngắn ngủi.
Sau đó, như thể không có ý định kéo dài thêm cuộc trò chuyện, Dovan chủ động đẩy chiếc xe lăn của mình về phía vị trí của Marie đang chờ sẵn.
Ngay vào khoảnh khắc Aisha đang nhìn theo bóng lưng rời đi của Dovan với một gương mặt thoáng chút đượm buồn…
"Úi chà! Xin lỗi mọi người nhé! Mọi người đã phải chờ lâu chưa vậy?"
Một chất giọng vô cùng phóng khoáng và tự nhiên đột ngột vang lên giữa bầu không khí.
Tất cả mọi người trong đoàn đều đồng loạt quay đầu về hướng phát ra âm thanh ấy.
Một người đàn ông với mái tóc đỏ rực đang khoác trên mình bộ âu phục màu xám, bên trên đeo đủ loại phụ kiện vô cùng kỳ dị. Đó không ai khác chính là Giáo sư Miller, trên vai đang đeo một chiếc túi hành lý lớn.
Renee nhận ra Giáo sư Miller đang tiến lại gần thông qua giọng nói đặc trưng cùng với những tiếng lách cách phát ra từ đống phụ kiện, cô khẽ gật đầu chào.
"Xin chào giáo sư."[note102304]
"Ôi trời, việc thu xếp và đóng gói đống hành lý này thực sự là một cực hình đối với tôi đấy."
Phù— Một tiếng thở hắt đầy mệt mỏi thoát ra khỏi khuôn miệng của Miller.
"Những người sẽ khởi hành… tính cả tôi nữa thì tổng cộng là có chín người đúng không nhỉ?"
Renee khẽ gật đầu xác nhận. Đoàn gồm có cô, Vera, Aisha, Norn, và bốn vị tu sĩ tập sự. Cộng thêm cả Giáo sư Miller nữa thì vừa vặn là chín người.
Xét thấy đây là một chuyến viếng thăm chính thức tới Học viện, việc mang theo nhân lực để hỗ trợ giải quyết các công việc lặt vặt là điều hoàn toàn hợp lý.
Miller đáp lại bằng một cái gật đầu vô cùng dứt khoát rồi bảo.
"Tốt lắm. Hành trình sắp tới xin được mọi người giúp đỡ nhé!"
Miller chủ động chìa bàn tay ra phía trước để yêu cầu một cái bắt tay.
Renee nở một nụ cười dịu dàng rồi khẽ vươn tay ra, Miller lập tức nắm lấy và lắc nhẹ lên xuống đầy nhiệt tình.
Trong lúc đang thực hiện cái bắt tay ấy, tâm trí Renee lại không ngừng suy nghĩ về một chuyện khác.
'Kể từ bây giờ sẽ là một cuộc chiến thực sự.'
Tất nhiên, đối tượng mà cô đang nghĩ tới không ai khác chính là Vera.
Ngày hôm qua vì quá đỗi ngượng ngùng nên cô mới tạm thời dừng lại kế hoạch của mình, thế nhưng kể từ bây giờ mọi chuyện sẽ hoàn toàn khác biệt.
Tới Học viện rồi thì sẽ có Theresa ở đó. Cô nhất định sẽ nhờ cậy đến sự trợ giúp của bà ấy.
Cô sẽ không bao giờ để sự thẹn thùng làm chùn bước chân mình giống như ngày hôm qua nữa.
Một ngọn lửa chiến ý hừng hực bắt đầu bùng cháy dữ dội bên trong lòng cô cùng với một quyết tâm cao độ.
Thế rồi, một ký ức muộn màng chợt ùa về trong tâm trí cô. Đó là bởi vì những hành động của Vera vào khoảnh khắc ấy trông quá đỗi thuần thục và điêu luyện.
'…Chắc chắn là anh ấy đã từng làm tất cả những chuyện đó với người phụ nữ kia rồi.'
Anh đã từng ở bên ai, đã làm những chuyện gì với họ để có thể cử động cơ thể một cách điêu luyện đến nhường ấy cơ chứ?
Càng suy nghĩ về điều đó, cô lại càng nhớ đến hình bóng của người xuất hiện trong đoạn ký ức mà Orgus đã từng cho cô chứng kiến.
Một người mà Vera vô cùng trân quý, một người trong quá khứ mà anh đã lỡ đánh mất, và cũng là một người đã từng là vầng sáng duy nhất dẫn lối cho anh.
Người đó có thể là một người đàn ông, một người phụ nữ, một đứa trẻ hay thậm chí là một ông lão, thế nhưng không biết từ lúc nào, tâm trí cô đã tự động phác họa nên hình bóng của một người thiếu nữ đang ở độ tuổi xuân thì rực rỡ nhất, và thế là người đó giờ đây đã chính thức biến thành "người phụ nữ kia" trong suy nghĩ của cô.
Renee âm thầm nhen nhóm ngọn lửa chiến ý hừng hực hướng về phía người phụ nữ vốn đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa, cô thầm tự nhủ với bản thân.
'Cứ chờ mà xem…!'
Dẫu cho cô có tuyệt vời đến nhường nào đi chăng nữa, thì cuối cùng Vera cũng sẽ thuộc về một mình tôi mà thôi. Tôi nhất định sẽ khiến anh ấy quên sạch mọi ký ức về cô. Không giống như cô, tôi chắc chắn sẽ mang lại hạnh phúc và nụ cười rạng rỡ cho Vera.
…Cô thầm hạ quyết tâm trong lòng, thầm nhớ lại lời hứa sẽ cào rách ga trải giường một khi tìm ra được sự thật cuối cùng.
Chương 118 Học viện Tellon (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn