Chương 139: Chương 138 Bước ngoặt (5)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~33 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Aisha đang ngập tràn trong niềm hạnh phúc.
Thời cơ báo thù cuối cùng cũng đến. Đây chính là cơ hội nghìn năm có một để đòi lại cả vốn lẫn lời từ Vera cho tất cả những gì bản thân đã phải chịu đựng trong suốt các buổi học.
Nào là hễ tâm trạng tồi tệ đi một chút là hắn liền thẳng tay tống cổ cô nhóc ra ngoài rồi biến mất dạng, hay việc hắn dùng bàn tay hộ pháp để tặng cho cô những cú búng trán đau điếng như một hình phạt, và còn nhiều trò hành hạ khác nữa.
Càng nghĩ, lồng ngực Aisha càng phập phồng vì phấn khích khi nghĩ đến viễn cảnh cuối cùng cũng có thể rửa sạch mối thù hằn bấy lâu.
"Đấu với tôi một trận đi!"
Aisha chớp chớp đôi mắt lấp lánh, vờ như bản thân vô tội mà đưa ra lời thách thức.
Vera nhíu mày, nhìn chằm chặp vào cô nhóc rồi lạnh lùng buông một câu.
"Biến đi."
"Hả?"
"Ta không rảnh hơi đâu mà chơi đùa với một con nhóc ranh như mày."
Aisha xị mặt xuống.
"…Anh thì giỏi rồi, suốt ngày chỉ biết bám đuôi chị Renee."
Lời khiêu khích mang đậm phong cách rất riêng của Aisha. Vera lập tức nóng mặt trước câu nói đó, hắn trợn mắt lườm cô nhóc đầy giận dữ.
Trong đầu hắn thoáng qua ý định vả cho con nhóc này một phát bạt tai, nhưng dĩ nhiên, lý trí bảo hắn không thể làm vậy.
'…Mẹ kiếp.'
Đứa trẻ này thuộc về Thánh quốc, lại còn là cận vệ của người đàn bà xấc xược kia.
Động vào con nhóc đồng nghĩa với việc đắc tội với người phụ nữ đó, nên Vera không thể tùy ý xử lý theo ý muốn của mình.
Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là hoàn toàn không có cách.
Vera nhanh chóng đảo mắt quét nhìn xung quanh một lượt.
'Cô ta không có ở đây.'
Cô Thánh nữ có vẻ như đã vào phòng riêng cùng với hầu gái của mình.
Nói cách khác, miễn là không phá vỡ lời thề, hắn hoàn toàn có thể giáo huấn đứa nhóc ranh này một chút để bõ ghét.
Lại vừa vặn có ngay một cái cớ chính đáng.
"…Được thôi, nghe cũng hay đấy. Đấu thì đấu."
"Ồ."
"Chúng ta có thể làm điều đó ở…"
Nhìn quanh thêm một lần nữa, Vera phát hiện ra một bãi đất trống nhỏ nằm khuất sau dãy ký túc xá. Hắn hất hàm ra hiệu.
"Ở đằng kia."
Nơi hắn vừa chỉ là một khu vực rợp bóng cây cao, có tầm nhìn tương đối bị che khuất.
* Vera khoanh tay trước ngực, đăm đăm nhìn Aisha.
Biểu cảm trên gương mặt hắn lúc này không phải là sự khó chịu hay thích thú, mà là sự kinh ngạc.
'Con nhóc này… có khiếu.'
Thiên phú.
Hắn từng nghĩ đối phương chỉ là một đứa nhóc ranh phiền phức, nhưng hóa ra cô nhóc lại sở hữu chút bản lĩnh thực sự.
Dù năng lực hiện tại chưa có gì quá nổi trội, nhưng xét đến việc đây chỉ là một đứa trẻ chưa phát triển toàn diện, tương lai của cô nhóc chắc chắn sẽ vô cùng rộng mở.
'…Nó nói nó là cận vệ của Thánh nữ sao?'
Tiếc thật đấy.
Đứa trẻ này tài năng đến mức khiến hắn muốn bắt cóc về khu ổ chuột, tự tay nhào nặn để biến nó thành cánh tay đắc lực của mình. Tiếc là mối quan hệ của cô nhóc với Thánh quốc khiến điều đó trở nên bất khả thi.
Vera khẽ tặc lưỡi đầy tiếc nuối.
Gương mặt của Renee bất chợt hiện lên trong tâm trí hắn.
'Xung quanh cô ta toàn là những kẻ xuất chúng.'
Chẳng biết người phụ nữ đó đào đâu ra một nhân tài như vậy, nhưng phải công nhận cô ta có một vận may trời ban.
Chắc vì cuộc đời chỉ toàn gặp được những người tốt như thế, nên cô ta mới có thể thản nhiên thốt ra những lời nhàn nhã đến vậy.
Hồi tưởng lại cuộc trò chuyện với Renee lúc ban ngày, Vera lại cảm thấy lồng ngực mình sôi sục một lần nữa. Hắn buông hai tay đang khoanh trước ngực xuống.
Vera gạt phắt những suy nghĩ vẩn vơ ra khỏi đầu. Ánh mắt hắn hướng về phía Aisha, người đang lăm lăm con dao găm trong tay, thủ thế sẵn sàng lao vào tấn công.
'Dù chẳng ưa gì người đàn bà kia, nhưng…'
Đứa nhóc này trông cũng thú vị đấy, dạy cho nó vài chiêu chơi chơi vậy.
"Hạ thấp trọng tâm xuống."
"Cái gì cơ?"
"Có nghĩa là đừng để lộ sơ hở. Khi đối đầu với kẻ địch, phải khiến chúng căng thẳng bằng cách che giấu mọi chuyển động tiếp theo của mình. Điều đó sẽ vắt kiệt tinh thần của đối phương."
Gương mặt Aisha nghệt ra, bắt đầu xịu xuống.
'Thế này là thế nào chứ…'
Mọi chuyện rõ ràng đang đi chệch hướng hoàn toàn so với những gì cô nhóc tưởng tượng.
Kế hoạch ban đầu của Aisha vốn là…
Hiện tại Vera đã mất đi ký ức, những ký ức trong quá khứ bị đào xới lên, kéo theo cả tính cách thời thơ ấu của hắn trở lại.
Nói cách khác, lẽ ra lúc này hắn chẳng biết gì nhiều về chiến đấu mới phải. Còn cô, một người được chân truyền từ chính Vera của tương lai, chắc chắn phải mạnh hơn hắn chứ.
Nhưng tại sao, tại sao cái quái gì đang diễn ra thế này…
'…Sao mọi chuyện vẫn y như mọi khi vậy?'
Thay vì một trận quyết đấu ra trò, nó lại biến thành một buổi học đầy áp lực.
Chẳng nhẽ tên Vera này đã là một con quái vật ngay từ khi còn nhỏ rồi sao?
Aisha bĩu môi, chiếc đuôi phía sau quất qua quất lại một cách đầy bất mãn.
"Không định tấn công à?"
Giọng nói của Vera vẫn bình thản đến lạ. Aisha nổi máu nóng, để mặc cho cảm xúc dẫn dắt như mọi khi, cô nhóc lao thẳng về phía Vera.
Khoảng cách giữa cả hai được thu hẹp chỉ trong một cái chớp mắt. Ánh mắt họ giao nhau trong một phần vạn giây. Kế đó, cô nhóc nương theo nhịp thở mà tung một cú đâm trực diện.
Áp dụng đúng những gì từng được Vera chỉ dạy, lưỡi dao găm của Aisha lao vun vút nhắm thẳng vào hông hắn.
Ngay sau đó, đôi mắt Aisha sáng rực lên khi cảm nhận được mũi dao chỉ còn cách mục tiêu một khoảng rất ngắn. Cô nhóc dồn thêm lực vào đôi bàn tay, thế nhưng…
"Lộ liễu quá."
Vera khẽ xoay người một góc hẹp, lưỡi dao găm chỉ kịp xé toạc khoảng không vô định.
Ngay lập tức, Vera vung chân, gót chân hắn giáng thẳng từ trên xuống đỉnh đầu Aisha.
'Bốp!'
"Á!"
Aisha ngã nhào xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đỉnh đầu xuýt xoa, đôi mắt rơm rớm nước ngước lên lườm Vera đầy uất ức.
Một bên khóe môi Vera nhếch lên thành một nụ cười đầy ngạo nghễ trước khi hắn tiếp tục lên giọng giáo huấn.
"Ta chẳng biết đứa nào là thầy của nhóc, nhưng ta dám chắc lão ta là một tên đại ngốc. Cách dạy dỗ gì mà lỗi thời thế không biết. Trên đời này làm gì có kẻ ngu nào lại lao thẳng cánh cò bay vào mặt đối thủ trong một trận chiến cơ chứ?"[note102757] Đó là một lời sỉ nhục trực tiếp hướng về người đã dạy dỗ cô nhóc… mà trớ trêu thay, kẻ đó lại chính là bản thân hắn.
Nghe thấy những lời đó, bờ vai Aisha run lên bần bật. Cô nhóc đột ngột ngẩng đầu lên, khóe môi bất giác giật giật rồi cong lên thành một nụ cười tinh quái.
'Đấy, chính là nó!'
Cơn đau trên đỉnh đầu bỗng chốc bay biến, trong đầu cô nhóc vừa nảy ra một ý tưởng tuyệt vời để trêu chọc Vera.
Tên ngốc này đang tự nguyền rủa chính mình. Cô nhóc dám cá chắc chắn rằng hắn sẽ ngượng đến mức muốn độn thổ một khi tìm lại được ký ức.
Hoặc biết đâu, hắn còn xấu hổ đến mức đá chăn tung tóe giống như chị Renee đã từng làm không biết chừng!
Aisha nhanh chóng quên phắt đi nỗi đau thể xác cũng như việc mình vừa thảm bại dưới tay Vera thêm một lần nữa. Cô nhóc hào hứng gặng hỏi.
"Thế thì tôi phải làm thế nào mới đúng?"
"Phải biết tận dụng địa hình. Hơn nữa, phải biết dùng chính độ tuổi của mày làm lợi khí. Mày phải lợi dụng việc bản thân là một đứa trẻ để khiến kẻ địch chủ quan, mất cảnh giác, rồi từ đó trộn lẫn những đòn đánh hiểm hóc. Cho dù là trò hất bụi đất vào mắt rồi cắm dao găm vào người chúng, hay đá thẳng vào bụng, cứ thế mà làm."
"Hả? Làm thế hèn hạ lắm."
"Chẳng có gì là hèn hạ trong một trận chiến sinh tử cả. Miễn là mày giết được chúng, người chết thì không biết nói, cứ thế mà ra tay thôi."
Đó chính là những lời thốt ra từ chính miệng Vera, kẻ mà cứ mỗi lần mở miệng ở hiện tại lại luôn ra rả giáo huấn Aisha phải giữ gìn phẩm giá của một hiệp sĩ.
"Đừng có tốn công theo đuổi những thứ rác rưởi vô hình như lòng kiêu hãnh hay danh dự. Đến cuối cùng, thứ duy nhất cho mày một con đường sống chính là sự ranh ma và tàn nhẫn."
Điều này, một lần nữa, lại được thốt ra từ miệng của Vera, kẻ luôn vỗ ngực tự hào rằng mình sống vì lòng tự trọng.
"Suy cho cùng, chúng ta cũng chỉ là những con thú hoang như nhau mà thôi. Giết hoặc bị giết. Sự cảm thông chính là liều thuốc độc tàn nhẫn nhất. Thấu hiểu và tha thứ chỉ là những ảo tưởng nực cười được tạo ra bởi những kẻ hèn nhát, những kẻ luôn run rẩy sợ hãi trước những kẻ đã làm tổn thương chúng."
Kể từ khoảnh khắc đó, từng câu từng chữ mà Vera nói ra cùng với một nụ cười ranh mãnh hoàn toàn vỗ mặt, phản bội lại tất cả những gì hắn từng truyền dạy cho cô nhóc trước đây.
Đôi mắt Aisha sáng lấp lánh, chiếc đuôi phía sau vểnh cao đầy đắc ý.
'Mình phải găm chặt tất cả những lời này vào đầu mới được.'
Để xem sau này anh có dám nhìn mặt tôi nữa không.
Với suy nghĩ đầy toan tính đó, Aisha chỉ biết gật đầu lia lịa với một gương mặt không thể nào thỏa mãn hơn.
* Sau bữa tối.
Renee ngồi trên giường trong phòng ký túc xá, khẽ vuốt ve mái tóc của Aisha khi cô nhóc đang ngoan ngoãn gối đầu lên đùi mình. Rồi, Renee khẽ bật ra một tiếng thở dài thườn thượt.
Lòng cô trĩu nặng một cảm giác trống trải.
'…Đến cuối cùng, chúng ta vẫn chẳng đạt được kết quả gì.'
Đó là lúc cô cay đắng nhận ra rằng, dù cả hai đã cố gắng kéo Vera của quá khứ ra ngoài và ở bên cạnh hắn suốt cả ngày trời, mọi nỗ lực vẫn hoàn toàn dậm chân tại chỗ.
'Bản thân mình ở dòng thời gian trước chắc chắn đã can thiệp vào sau Lễ hội Ngày thành lập Đế quốc.'
'Liệu mình có nên cảm thấy hài lòng khi ít nhất cũng đã xác thực được những hoài nghi trong lòng?'
Càng suy nghĩ, hình ảnh một Vera mà cô đã đồng hành suốt cả ngày hôm nay lại hiện về, kéo theo đó là một câu hỏi lớn xuất hiện trong tâm trí Renee.
'Bản thân mình ở kiếp trước…'
Rốt cuộc đã dùng cách gì để thuần hóa được một Vera như thế?
Cô đã làm những gì để có thể khiến một kẻ gai góc như Vera thay đổi đến nhường này?
Một cảm xúc kỳ lạ nhưng vô cùng mãnh liệt bắt đầu nhen nhóm và chiếm trọn lấy tâm trí Renee.
Đó là sự ghen tuông, và cả lòng ham muốn chiếm hữu.
Nỗi bực dọc dâng lên từ việc rõ ràng đó là do chính cô làm, nhưng đồng thời, đó lại không phải là cô của hiện tại. Cô cảm giác như thể có một người phụ nữ nào khác đã đến và thay đổi Vera của cô.
Thứ cảm xúc này có thể bị coi là ích kỷ và trẻ con, nhưng thật chẳng dễ dàng gì để có thể gạt phắt nó ra khỏi đầu.
Tình yêu vốn chưa bao giờ là một thứ cảm xúc lý trí.
Việc khao khát có được mọi thứ thuộc về đối phương, từ quá khứ, hiện tại cho đến tương lai đều phải vẹn nguyên thuộc về một mình mình, chẳng phải là một sự chấp niệm hết sức tự nhiên và hiển nhiên đi kèm với tình yêu đó sao?
Càng chìm sâu vào dòng suy nghĩ, một ngọn lửa cạnh tranh đầy bướng bỉnh bỗng chốc bùng cháy trong lòng Renee.
'…Đúng là một người đàn bà xảo quyệt.'
Đó là sự hiếu thắng đối với chính bản thân mình ở kiếp trước.
Mình chắc chắn tốt hơn cô ta nhiều.
Mình thành thật với cảm xúc của mình và biết cách đối diện với chúng.
Chứ không thèm làm mấy trò mờ ám sau lưng người khác như cô ta.
Nghĩ đến đó, cơ thể Renee bất giác gồng lên theo ngọn lửa giận dữ đang bốc hỏa trong lòng.
"Á!"
Aisha giật thót mình, khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Cơ thể Renee khựng lại.
Thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man, Renee muộn màng nhận ra mình đang túm chặt lấy tai của Aisha. Cô luống cuống, hốt hoảng lên tiếng xin lỗi.
"Ôi, chị xin lỗi! Chị lại vừa nghĩ vớ vẩn chút chuyện."
"Ưm… không sao đâu ạ."
"Chao ôi, chắc là đau lắm đúng không."
Cô vừa xoa xoa vừa nhẹ nhàng vuốt ve chiếc tai mèo của cô nhóc.
Sau khi vểnh tai vẩy qua vẩy lại vài cái để chắc chắn rằng không có vấn đề gì, Aisha ngước đầu lên, chăm chú quan sát biểu cảm trên gương mặt Renee.
Rồi, cô nhóc nghiêng đầu, rụt rè cất tiếng hỏi.
"…Chị Renee, chị không khỏe ở đâu sao?"
"Hả?"
"Sắc mặt chị trông tệ lắm."
"À…"
Chẳng nhẽ biểu cảm của mình lộ liễu đến mức ngay cả Aisha cũng nhận ra sao?
Renee cảm thấy có chút ngượng ngùng, cô vội vàng điều chỉnh lại cơ mặt trước khi dịu dàng trả lời.
"Không có gì đâu, chỉ là dạo này chị hơi mệt vì mấy bài giảng trên lớp thôi mà. Chị ổn."
Nói đoạn, cô cũng thầm tự trấn an bản thân.
'Đúng vậy, đến cuối cùng, mình mới là người chiến thắng.'
Mình việc gì phải bận tâm đến chuyện thua kém kiếp trước, dù sao thì kết cục Vera cũng sẽ thuộc về mình. Không có gì phải dao động cả.
Thấy Renee vẫn có nét gì đó thẫn thờ, Aisha cảm nhận rõ ràng chị Renee hôm nay chắc chắn có điều gì đó rất khác thường ngày. Cô nhóc liền nhỏm dậy khỏi đùi cô, cất giọng tinh nghịch phá tan bầu không khí.
"Chị Renee, chị có muốn nghe chuyện này buồn cười lắm không?"
"Hả? Chuyện gì thế em?"
"Em định giữ bí mật cho riêng mình thôi, nhưng mà…"
Bằng một giọng điệu vô cùng hào hứng, cô nhóc bắt đầu thao thao bất tuyệt kể về những chuyện đáng xấu hổ mà Vera đã bô bô cái miệng nói ra trong trận quyết đấu của hai người.
Cô nhóc không ngần ngại phơi bày toàn bộ "lịch sử đen tối" của Vera chỉ với mục đích duy nhất là làm cho tâm trạng của Renee khá lên.
Đôi mắt Renee khẽ mở to vì kinh ngạc.
Cô hoàn toàn không ngờ được rằng Vera lại có thể làm ra những chuyện động trời như vậy sau lưng mình.
Liệu có khi nào hắn đã làm tổn thương Aisha không?
Renee, người ban đầu còn nghe câu chuyện với vẻ mặt lo lắng vì giả thuyết đó, đã không thể nhịn được mà bật cười khúc khích trước những lời tiếp theo của cô nhóc.
"Thế rồi anh Vera…"
"Anh Vera lúc đó ra vẻ ta đây lắm chị ơi."
"Ừ, lúc anh ấy cười là chỉ có một bên khóe miệng nhếch lên thôi đúng không. Với lại còn…"
Cô đã thấu rõ cái bộ dạng tinh tướng, làm màu của Vera khi ở trước mặt Aisha.
Một nụ cười rạng rỡ dần nở trên môi Renee theo từng lời kể tội của cô nhóc.
Những lời an ủi lém lỉnh của Aisha rõ ràng đã phát huy tác dụng tuyệt vời, thổi bay toàn bộ những suy nghĩ tiêu cực bủa vây lấy tâm trí cô lúc nãy.
'Tích trữ được một kho lịch sử đen tối của hắn rồi nhé.'
Renee tủm tỉm cười, tiếp tục dồn dập đặt câu hỏi cho Aisha.
"À, vậy là Vera đã đi về phòng rồi đúng không? Em đã kiểm tra kỹ chưa?"
"Dạ rồi, em bảo là chị lệnh cho anh ấy về, thế là anh ấy lầm lũi đi về luôn. À, nhưng mà em vẫn nghe thấy anh ấy lầm bầm chửi thề đấy."
"Hắn ta thật là đáng bị phạt mà."
"Hay là để em phạt anh ấy nhé?"
"Không cần đâu, để tự tay chị xử lý."
Nụ cười trên môi Renee ngày một rộng hơn, cô thầm thêm vào trong lòng.
'Dĩ nhiên, kẻ hứng chịu hình phạt này sẽ là Vera của hiện tại khi anh ấy tỉnh lại rồi.'
* Sáng sớm tinh mơ.
Vera lờ đờ mở mắt, khẽ nheo mắt trước những tia nắng ban mai đang lọt qua khe cửa sổ. Cơ thể anh bất chợt run lên bần bật khi những mảnh ký ức của ngày hôm qua đột ngột ùa về, quay cuồng điên cuồng trong đại não.
Đôi mắt màu xám tro của anh chấn động một cách tội nghiệp, như thể tâm trí anh có thể sụp đổ hoàn toàn bất cứ lúc nào.
Đôi môi hé mở vô thức run rẩy, phản chiếu trọn vẹn sự bàng hoàng tột độ trong tâm can.
Bàn tay run lẩy bẩy từ từ đưa lên, ôm chặt lấy khuôn mặt đang biến dạng vì nhục nhã.
Một tiếng chửi thề cay đắng bật ra khỏi kẽ răng.
"…Mẹ kiếp."
Vera cứ thế nằm chết lặng trên giường một lúc lâu, toàn thân run rẩy vì nỗi xấu hổ ê chề trong một tư thế co quắp, trông chẳng khác nào một cô thiếu nữ đang khóc rấm rứt vì tủi hờn.
Chương 139 Phân công (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn