Chương 143: Chương 142 Sự hội tụ (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~27 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Sau khi kết thúc phần giải thích và lấy lại hơi, Miller lầm bầm một mình, khẽ vuốt cằm để tiếp nhận những thông tin vừa nghe được.
Vị giáo sư suy ngẫm một lúc, rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"…Vậy tóm lại, Thánh nữ và ngài Vera sẽ đến Cội nguồn Cái Chết để tìm ra sự thật, đúng không? Và đó là lý do hai người muốn tìm cách tới đó?"
"Đúng vậy. Giáo sư có biết cách nào không?"
Miller nhìn luân phiên giữa Vera và Renee với vẻ mặt trầm ngâm, sau khi hạ quyết tâm mới lên tiếng trả lời.
"Tôi biết."
"Vậy thì…"
"Hãy đi cùng nhau đi."
"…Hả?"
Renee nghiêng đầu, không thể hiểu nổi ý định của Miller.
Nhận thấy vẻ bối rối của Thánh nữ, Miller khoanh tay giải thích thêm.
"Trước hết là về chiếc 'vương miện'."
"Vâng."
"Tôi không biết đó là thứ gì. Ngài Vera nói như thể tôi ở tương lai biết về nó, nhưng bản thân tôi ở hiện tại lại chẳng có chút khái niệm nào."
Thấy Renee vẫn còn ngơ ngác, Miller dùng những lời lẽ trực quan hơn. Vị giáo sư nắm tay lại, rồi duỗi một ngón tay thẳng về phía trước.
"Nếu suy nghĩ kỹ, điều này hoàn toàn hợp lý. Thông qua một chuỗi sự kiện, tôi sẽ biết về chiếc 'vương miện' giống như bản thể tương lai mà Orgus đã cho hai người thấy."
Tiếp đó, một ngón tay thứ hai được duỗi ra. Miller nói tiếp.
"Hơn nữa, vì tôi là người giữ chiếc 'vương miện', điều đó ngụ ý rằng trong tương lai, tôi là người duy nhất có khả năng xử lý nó. Nếu tự mình giải quyết được, hẳn hai người đã không giao nó cho tôi. Cho nên, hai người phải đem tôi theo để cùng tìm hiểu thêm về món cổ vật này."
"Ah…!"
Cả Renee và Vera đều lộ vẻ ngạc nhiên. Miller đã chỉ ra một điểm mà họ chưa từng nghĩ tới.
'Quả thực…'
Vera gật đầu, tiếp tục suy ngẫm.
'…Ở vòng lặp trước, Thánh nữ chỉ tiết lộ việc mình còn sống cho duy nhất Giáo sư Miller.'
Nhớ lại cuộc trò chuyện từng nghe lén được trong cuốn ma đạo thư, việc Miller là người nắm giữ chiếc 'vương miện' mang lại rất nhiều ẩn ý.
'Miller là người duy nhất có thể xử lý vương miện. Hơn thế nữa, là người duy nhất có thể giữ nó an toàn. Đó là lý do tại sao ở vòng lặp trước, dù đang giả chết, Thánh nữ vẫn chỉ lộ danh tính với một mình Miller.'
Vera nhìn vị học giả trước mặt bằng ánh mắt đầy ngưỡng phục. Có lẽ danh hiệu giáo sư của Miller không phải chỉ để trưng cho đẹp. Dù chỉ với lời giải thích sơ sài, Miller vẫn nắm bắt rõ ràng những việc bản thân cần làm.
'Sẽ có ích đây.'
Vị giáo sư này sẽ là cánh tay phải đắc lực trên suốt chuyến hành trình. Thêm vào đó, đây có vẻ không phải là người sẽ phản bội. Từ những gì chứng kiến trong ma đạo thư, nhà nghiên cứu này sẽ giúp đỡ Renee cho đến tận phút cuối cùng.
Vera hơi nghiêng đầu về phía Renee, nhiệt tình bày tỏ quan điểm.
"Tôi nghĩ đây là một đề nghị tốt, thưa Thánh nữ."
"Vâng. Em cũng nghĩ vậy."
Sau khi đáp lời Vera, Renee quay sang phía Miller, mỉm cười nói.
"Vậy thì, mong giáo sư giúp đỡ chúng tôi."
Xét đến tính chất nguy hiểm của chuyến đi, lời đề xuất được đưa ra dưới hình thức của một sự nhờ vả xã giao.
Miller nở nụ cười rạng rỡ đáp lại.
"Tôi rất vinh hạnh. Ah, xin đừng áp lực. Việc này cũng có lợi cho tôi mà."
"Sao cơ ạ?"
"Đây chẳng phải là một thành tựu lớn sao? Hơn nữa, 'vương miện' là một món cổ vật chưa từng được ghi nhận trong lịch sử, dưới góc độ của một học giả, tôi vô cùng hứng thú."
Đó hoàn toàn là những lời nói thật lòng chứ không đơn thuần là xã giao.
Một biến động khổng lồ, một âm mưu đen tối và những chủng tộc cổ xưa bị cuốn vào vòng xoáy, tất cả đều lấy Vera làm trung tâm. Là một kẻ cuồng ma thuật chính hiệu, người đã cống hiến cả đời cho bộ môn này, Miller khẽ cười thầm khi cảm nhận thấy trái tim mình đang đập rộn ràng trước những điều huyền bí chưa biết ở phía trước.
Ngồi đối diện, Renee chỉ biết nở nụ cười gượng gạo rồi gật đầu. Trong lòng thiếu nữ bắt đầu nhen nhóm một chút lo lắng.
'Hơ…'
Biết ơn thì biết ơn thật, nhưng đầu óc cái người này có bình thường không vậy?
Renee thực sự lo ngại điều đó. Cô vẫn không thể hiểu nổi sự phấn khích của Miller khi chuẩn bị lao đầu vào một nơi nguy hiểm như thế.
* Cuộc trò chuyện sau đó diễn ra vô cùng nhanh chóng.
Họ bàn bạc về lịch trình di chuyển đến Cội nguồn Cái Chết và việc các Thánh Tông Đồ Hộ Vệ sẽ đồng hành cùng họ. Sau khi nghe xong, Miller bảo sẽ đi chuẩn bị cho chuyến đi, rồi để lại một câu nói khiến Vera không khỏi tuyệt vọng trước khi rời đi.
— Ah, nhân tiện thì, việc điều chỉnh nhận thức của ngài Vera cũng cần phải hoàn thành. Hãy lên lịch cho buổi tiếp theo vào một tháng tới nhé. Nếu tiến hành với khoảng thời gian quá ngắn, các tác dụng phụ có thể làm ảnh hưởng đến tính cách nguyên bản của cậu đấy.
Rời khỏi phòng nghiên cứu, cả hai cùng rảo bước hướng về phía lớp học.
Renee quay sang nhìn Vera, trên môi nở nụ cười rạng rỡ.
"Em nóng lòng muốn tháng này qua thật nhanh quá đi mất!"
Hai má thiếu nữ ửng hồng. Cô đang vô cùng hào hứng với viễn cảnh được trêu chọc chàng kỵ sĩ.
Vera khựng lại, nheo mắt nhìn Renee.
"Chuyện này không phải trò đùa đâu, thưa Thánh nữ…"
"Em biết mà. Em đâu có bảo là trò đùa. Em chỉ muốn anh nhanh chóng tìm lại những ký ức bị bóp méo của mình thôi."
Nhưng tại sao cái điệu bộ gõ gậy cộc cộc vừa rồi lại giống như đang trêu ngươi người ta thế kia?
Không biết phải nói gì, Vera ngậm chặt miệng, lặng lẽ bước đi bên cạnh Renee. Trong bầu không khí im lặng ấy, nhận ra đối phương đang cạn lời, Renee bồi thêm một câu.
"Anh đang dỗi đấy à, Vera?"
"Không có."
"Thật không?"
"Tôi không bao giờ làm thế."
"Chắc chưa?"
Vera vô thức siết chặt nắm tay.
"…Tôi không phải trẻ con."
Cô ấy coi mình là cái gì không biết? Trong lòng anh dấy lên một sự hậm hực nhẹ.
Tuy nhiên, Renee, người đang chìm đắm trong niềm vui thú trêu chọc Vera, nhận ra đây là thời điểm hoàn hảo nhất nên gật đầu thật mạnh, tiếp tục trêu.
"Tất nhiên rồi, bởi vì Vera là Vua mà… phụt…! Vua của khu ổ chuột!"
'Mình có thể cốc đầu cô ấy một cái được không nhỉ?'
Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu, nhưng Vera lập tức xóa tan nó để lấy lại sự bình tĩnh. Rồi anh dịu dàng lên tiếng đáp trả.
"Tôi nghĩ làm Vua vẫn tốt hơn nhiều so với việc làm một kẻ mít ướt."
…Anh đã nói thế đấy.
Vô tình nói ra tiếng lòng, Vera giật mình nhận ra sức nặng từ câu nói của mình nên lập tức quay sang nhìn Renee.
Thánh nữ cứng đờ người. Gương mặt cô bắt đầu đỏ bừng lên.
Renee ngay lập tức hiểu ra "kẻ mít ướt" mà Vera nhắc đến chính là lúc cô ngã nhào xuống sàn và khóc tu tu trong lần đầu tiên say rượu. Toàn thân thiếu nữ run lên vì xấu hổ khi nhận ra mình đã thua trận này.
Renee suy nghĩ một hồi.
'Nếu bây giờ mình im lặng thì sẽ thua thật mất. Chẳng khác nào thừa nhận lời anh ta nói.'
Nén lại nỗi xấu hổ đang trào dâng, cô cố tỏ ra thản nhiên rồi cất lời.
"Anh cũng biết cãi bướng cơ đấy?"
Ý cô là "anh cũng biết đùa đấy", hoặc "chuyện đó cũng hơi buồn cười". Thực ra chẳng buồn cười chút nào, nhưng cô nghĩ mình phải nói thế để giữ thế thượng phong.
Thế nhưng, chiêu này không có tác dụng với Vera. Renee vốn không giỏi che giấu cảm xúc và biểu cảm gương mặt. Lý do tại sao cơ thể cô run rẩy và mặt đỏ bừng lên đã quá rõ ràng.
Nhận thấy phản ứng đáng yêu ấy của cô, trong lòng Vera bỗng dâng lên một cảm giác phấn khích tột độ. Đó là phản xạ tự nhiên khi anh nhận ra đây là lần đầu tiên mình lật ngược được thế cờ sau chuỗi ngày dài bị bắt nạt đơn phương.
Ngay sau đó, Vera cố kìm nén sự vui sướng trong lòng, hạ giọng để ra vẻ nghiêm túc.
"…Thánh nữ đang nói gì vậy?"
Anh cố giấu đi sự thích thú trong giọng nói, nhưng không qua mắt được Renee. Cô siết chặt hai tay hơn nữa, ngọn lửa hiếu thắng bên trong bắt đầu bùng cháy dữ dội.
'Để xem nào…'
Cô tự thách thức chính mình. Phải nổi loạn chống lại Vera mới được.
Một Renee ích kỷ, kẻ thích đi trêu người khác nhưng cực kỳ ghét bị trêu lại, vừa di chuyển cây gậy vừa hạ quyết tâm nhất định sẽ có ngày trả cả vốn lẫn lãi cho nỗi nhục nhã này.
Cộc! Cộc!
Tiếng gậy nện xuống đất đầy dứt khoát như thể hiện rõ mồn một tâm trạng bực dọc của cô nàng.
* Con người có thể nhỏ mọn đến mức nào?
Nếu có ai đó đang thực hiện nghiên cứu về đề tài này, họ chắc chắn sẽ tìm thấy câu trả lời rõ ràng nhất trong tình huống đang diễn ra. Đó là cuộc chiến giữa Renee và Vera.
Trong tiết học [Ẩm thực thực hành], cả lớp đang nếm thử và nghiên cứu các loại nguyên liệu và gia vị khác nhau. Renee vừa ăn trứng cá mập vừa lên tiếng.
"Oa! Em thực sự cảm nhận được phong thái của một 'Bậc quân vương' trong món này đấy. Vì cá mập là 'Vua' của biển cả mà, một sự so sánh hoàn hảo đúng không?"
Cô nói, cố tình nhấn mạnh chữ 'Vua'. Đó là cách cô trả đũa anh vì vụ trêu chọc hôm trước. Tất cả hành động này đều được thúc đẩy bởi suy nghĩ rằng chính Vera là kẻ tự rước họa vào thân.
Quan sát khóe môi Renee đang cong lên đầy đắc ý, Vera – người vẫn còn khắc sâu ký ức về lần cô khóc nhè – chậm rãi thưởng thức đĩa trứng cá mập rồi bày tỏ cảm nhận.
"Vâng, món ăn này thực sự làm Tôi thấy 'muốn rơi lệ'."[note102850] Đó là đòn phản công của anh, đồng thời cũng là lời tuyên bố rằng anh sẽ không chịu khoanh tay đứng nhìn nữa.
Mặt Renee đỏ bừng lên. Nhưng điều đó không có nghĩa là cô chịu thua. Cô nheo mắt nhìn Vera để bắt bẻ, và anh lập tức vặn lại, cuộc đấu khẩu cứ thế kéo dài dai dẳng.
"Chà, em thì không chắc về việc 'rơi lệ', nhưng nó chắc chắn mang phong thái của một vị 'Vua'."
"Tôi thì cảm thấy mình sắp sửa 'rơi nước mắt' đến nơi rồi. Phong thái của một vị 'Vua' quả là quá tầm đối với Tôi. Suy cho cùng, Tôi luôn tin rằng cá voi mới là vua của biển cả chứ không phải cá mập."
Thật đáng kinh ngạc, cuộc hội thoại đầy tính trẻ con này lại là của một thiếu nữ sắp bước sang tuổi mười chín và một người trưởng thành hai mươi ba tuổi. Người ta thường bảo tình yêu khiến con người ta trở nên trẻ con, và câu nói này hoàn toàn vận vào trường hợp của hai người họ.
Họ trân quý nhau nên cố gắng không làm tổn thương đối phương. Thế nhưng, vì trong lòng đều có những ấm ức nhỏ nhặt dành cho nhau, họ không thể không tìm cách giải tỏa chúng. Cuộc cãi vã trẻ con này chính là kết quả từ sự giao thoa của những cảm xúc phức tạp đó.
Renee run lên vì tức. Một bên khóe miệng của Vera thì khẽ nhếch lên.
Thế nhưng Vera bỗng thấy hối hận. Không phải hối hận vì đã trêu chọc Renee. Mà là hối hận vì tại sao cho đến tận bây giờ mình mới làm thế, để mặc bản thân bị bắt nạt đơn phương suốt thời gian qua.
Trong khi đó, Renee lại lên tiếng.
"Cá cũng biết khóc sao? Em không chắc đâu nhé."
"Chúng ta có thể không biết cá có rơi lệ hay không, nhưng sau khi ăn món đó, Tôi có thể đấy. Nhưng Tôi sẽ không khóc đâu. Thật là mất mặt cho một kỵ sĩ nếu cứ hở ra là rơi nước mắt."
"Ư bực mình quá…!"
Renee siết chặt nắm tay. Vera có thể nhận ra cô đang tức điên người qua cái đầu thìa run bần bật.
Cùng lúc đó, hai người họ đang thu hút sự chú ý của các học viên khác trong lớp. Những tiểu thư quý tộc – những người từng khiến Renee ghen tị vì dám nói chuyện thân mật với Vera – bắt đầu xầm xì bàn tán.
"Ôi nhìn kìa, họ đang giận dỗi kiểu tình nhân đấy!"
"Ngài Vera trông đáng yêu quá đi mất…"
"Đúng không? Tớ cứ nghĩ ngài ấy nghiêm khắc lắm, không ngờ cũng có khía cạnh này."
Họ thì thầm rất nhỏ để không bị phát hiện. Nhưng Vera, người sở hữu năng lực siêu phàm, và Renee, người có các giác quan nhạy bén sau khi mất đi thị giác, đều nghe thấy không sót một chữ.
"Ồ."
Một tiếng cười khẩy bật ra từ miệng Renee.
Cơ thể Vera cứng đờ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm khi anh cẩn thận quan sát phản ứng của cô. Bản năng mách bảo anh rằng việc khui lại quá khứ đen tối của nhau khi chỉ có hai người thì không sao, nhưng những lời khiêu khích từ bên ngoài thế này lại cực kỳ nguy hiểm.
Trực giác của anh hoàn toàn chính xác.
Renee, hiện thân của lòng ghen tuông và tính chiếm hữu, không thể kiềm chế nổi cơn giận trước những lời bàn tán đó. Cô muốn quay sang mắng bọn họ một trận, nhưng đã kịp giữ bình tĩnh. Không muốn hạ mình xuống mức độ đó, Renee quay sang hỏi chàng kỵ sĩ tội nghiệp đang đứng cạnh.
"Anh thích thú lắm đúng không?"
Vera chậm rãi hạ mắt xuống, giọng đầy cam chịu.
"…Tuyệt đối không có chuyện đó."
Vera là một người nhanh nhạy, anh biết thừa lúc nào thì nên giở trò tinh nghịch, còn lúc nào thì nên biết điều mà giữ mạng.
Chương 143 Vùng đất của những Chiến binh (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn