Chương 147: Chương 146 Vùng đất của những Chiến Binh (4)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~28 phút đọc · Tạo 28/07/2026
101-149 (Đã Hoàn Thành) Một tuần trôi qua trong êm đềm.
Kỳ lạ thay, dù cái nhóm này tập hợp toàn những thành phần chẳng mấy bình thường, cả một tuần qua lại chẳng có bất kỳ 'biến cố đặc biệt' nào xảy ra.
Điều này nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
Từ Norn—người vốn nghĩ rằng mình sẽ vướng vào vài cuộc ẩu đả dù chẳng hề cố ý, Vera—kẻ từng đinh ninh cặp sinh đôi sẽ khiến anh nhức đầu bứt tóc, cho đến cả Renee—người đã chuẩn bị tinh thần nghe Miller thao thao bất tuyệt suốt cả ngày trên xe ngựa.
Mọi chuyện diễn ra thật bất ngờ.
"…Chúng ta đến nơi rồi."
Miller đứng dậy, phóng tầm mắt nhìn về phía Đồng bằng Geinex ngay trước mặt. Giọng nói thốt ra nghe thều thào như sắp trút hơi thở cuối cùng.
Diện mạo của Miller lúc này hoàn toàn tương xứng với chất giọng ấy. Quầng thâm sâu xụm dưới mắt, hai má hóp lại, đôi bờ vai buông thõng tã tơi.
Chẳng vì lý do nào khác ngoài cặp sinh đôi.
Bất kể Miller nói gì, hai người đó đều đáp lại bằng những lời vớ vẩn, khiến Miller giờ đây lâm vào cảnh 'kiệt sức vì giải thích'.
Vera chợt nảy ra một suy nghĩ thật kỳ diệu.
Anh tự hỏi liệu trên đời này có thực sự tồn tại thứ gọi là xung khắc giữa con người với nhau hay không, mà một Miller vốn hân hoan rạng rỡ trong vài ngày đầu, giờ đây lại rũ rượi như sắp chết chỉ vì cặp sinh đôi ấy.
Vera nhớ lại những cuộc trò chuyện giữa họ trong mấy ngày qua.
Đầu tiên là 'Tam cú luận kỳ diệu' của Marek—màn mở đầu khiến Miller rơi vào trầm cảm.
— 'Tóc của Giáo sư nhìn giống lông dưới rốn. Lông dưới rốn thì che cái buồi. Thế nên, cái đầu của Giáo sư chính là một cái buồi.'[note103061] Hình ảnh Miller ôm lấy cổ vì tăng huyết áp khi nghe thấy câu nói đó vẫn còn sống động nguyên vẹn trong trí nhớ của Vera.
Tiếp theo là trận mưa câu hỏi 'Tại sao?' không hồi kết của Krek.
— 'Tộc Orc sống theo chế độ bộ tộc.'
— 'Krek thắc mắc. Tại sao?'
— 'Hả? Ồ, thì… Có rất nhiều lý do. Bản thân đồng bằng là địa hình thuận lợi cho việc chăn nuôi và săn bắn, lại thêm việc tộc Orc rất thích đấm nhau, nên không thể có quá nhiều nhóm tồn tại cùng một lúc… Vậy nên, sau khi chia thành các bộ tộc, Vua Orc sẽ đặt ra luật lệ để cai trị họ…'
— 'Tại sao địa hình lại như thế? Tại sao tộc Orc lại thích đấm nhau? Tại sao Vua Orc lại cai trị họ?'
— 'Ừm, để tôi giải thích điều này, tôi phải kể cho cậu nghe một câu chuyện khác…'
— 'Tại sao giáo sư lại phải kể một câu chuyện khác?'
— '…'
— 'Krek rất bình tĩnh. Mặt Giáo sư thì đỏ gay. Giáo sư trông như đang nứng.'
Vẻ mặt của Miller khi ấy là thứ mà Vera sẽ chẳng bao giờ quên được.
Và rồi, 'Thuyết ham muốn tình dục lý tưởng của Miller'—màn chốt hạ kéo cờ rủ cho tất cả.
— 'Krek thắc mắc về cái dây chuyền của Miller. Tại sao lại đeo một cái sọ chim sẻ?'
— 'Cái gì? À, đây không phải chim sẻ, đây là vỏ ốc concha. Đây là bùa chú thuật…'
— 'Giáo sư thấy nứng khi nhìn sọ chim sẻ à?'
— 'Mặt Giáo sư đỏ lên rồi kìa. Khi con người ta nứng, mặt họ sẽ đỏ lên. Giáo sư nứng vì một cái sọ chim sẻ.'
— 'Đồ thằng dốt này.'
Quả thực, đó là lần đầu tiên Vera nghe thấy Miller chửi thề.
Thế là, cuộc chiến giữa một Miller luôn cố gắng giải thích mọi thứ và cặp sinh đôi chẳng chịu hiểu bất cứ điều gì đã kết thúc bằng việc Miller hoàn toàn suy sụp tinh thần.
Vì lý do nào đó, Vera cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Lần đầu tiên anh thấy mến cặp sinh đôi đến vậy.
Dù sao thì chúng cũng vừa cứu anh thoát khỏi địa ngục cằn nhằn của Miller.
"…Đi thôi. Trước tiên, chúng ta phải tìm Vua Orc."
Miller quay lưng bước đi, bóng dáng chẳng khác nào một bại binh vừa đánh mất quê hương.
Vera nhìn Miller một lúc rồi lờ đi, quay sang nói với Renee.
"Thánh nữ, xin người ráng chịu đựng thêm một chút cho đến khi chúng ta tới làng của Vua Orc."
"Em không sao đâu. Hela và Norn mới là những người vất vả."
"Dù vậy, người vẫn là người mỏng manh nhất trong chúng ta. Chắc hẳn người đang cảm thấy mệt mỏi rồi."
"Anh đang lo lắng cho em đấy à?"
Một nụ cười rạng rỡ nở trên môi Renee.
Thực ra, cô mới là người đi lại thoải mái nhất, vậy mà Vera lại quay sang lo lắng cho cô trong hoàn cảnh này. Điều đó khiến cô vừa hạnh phúc vừa thấy buồn cười, không nén nổi mà bật thốt ra tiếng cười nhẹ.
"Tất nhiên rồi. Tôi lúc nào chẳng lo lắng cho người, Thánh nữ."
"Vậy sao? Thế thì anh bóp vai giúp em được không?"
"…Cái gì cơ?"
"Em ngồi một chỗ lâu quá nên thấy hơi mỏi. Nhé?"
Renee quay lưng về phía Vera.
Vera ngẩn người ra, vẻ mặt khá kỳ quặc, rồi anh nheo mắt lại khi thấy bờ vai của Renee hơi run lên.
Đến lúc này Vera mới nhận ra.
Renee đang cố tình trêu chọc anh. Cô muốn anh phải bối rối nói mấy câu kiểu như 'Tôi xin lỗi' hay đại loại thế.
Và dĩ nhiên, tiếp sau đó sẽ là những màn trêu đùa dai dẳng hơn nữa từ cô.
Vera không muốn mọi chuyện đi theo đúng ý cô, nên anh đã đặt hai tay lên vai Renee.
'Giật mình—' Renee khẽ rùng mình.
"Tôi sẽ làm theo ý người."
"Cái… cái gì cơ?"
"Có thể sẽ hơi đau một chút đấy."
'Bóp—!'
Khi Vera siết nhẹ bờ vai Renee, chiếc cổ thon gọn trần trụi của cô liền ửng đỏ. Tấm lưng vốn hơi cong xuống lập tức thẳng đột.
"Ư… được rồi, được rồi!"
Một nụ cười khẩy ranh mãnh xuất hiện trên môi Vera.
Đó là dấu hiệu rõ ràng cho thấy thời thế nay đã đổi thay, không còn là cái lúc chỉ mình anh bị xoay như mòng mòng nữa.
Dĩ nhiên rồi.
'…Nhỏ nhắn thật.'
Rất khó để xua đi những suy nghĩ xao động nảy sinh trong đầu khi tay anh chạm vào bờ vai nhỏ nhắn, mềm mại của Renee.
Miller, người ngồi đối diện, hờn dỗi hếch mũi trước cảnh tượng chướng mắt ấy.
'Đáng chết thật chứ.'
Mới đó mà chuyến đi đã trôi qua được một tuần.
Không hiểu sao, Miller cảm thấy bản thân bắt đầu lờ mờ hiểu được cái logic của những kẻ bi quan—những người luôn than thở rằng mọi thứ trên đời này đều là phù du, vô nghĩa.
* Khi miêu tả về tộc Orc, người ta luôn đính kèm một cụm từ.
Rằng chúng là một 'chủng tộc chiến binh'.
Đó là cách diễn đạt bắt nguồn từ bản năng chiến đấu bẩm sinh đã khắc sâu vào cội nguồn dòng máu của chúng.
Một khi máu trong người đã sôi lên, chúng sẽ chẳng thể nào kiểm soát nổi. Chúng chưa từng lùi bước khi bước vào cuộc chiến. Hơn nữa, chúng chẳng phân biệt nổi đâu là cha mẹ, đâu là con cái.
Chính vì bản tính này, Orc là chủng tộc không bao giờ hình thành nên những tập thể lớn.
Nếu một số lượng cá thể nhất định tụ họp lại, giống loài này chắc chắn sẽ tự diệt vong. Bản năng xung đột của chúng quá mạnh mẽ để có thể đoàn kết làm một.
Chúng phân tán ra và phân định thắng thua bằng các cuộc quyết đấu cá nhân để giải quyết chiến tranh giữa các bộ tộc.
Một đặc điểm nổi bật khác xuất phát từ khuynh hướng này chính là trình độ văn minh của chúng. Xã hội của tộc Orc là một văn minh sơ khai, lạc hậu hơn bất kỳ chủng tộc nào khác trên lục địa.
Đơn giản là vì chúng thiếu đi những kẻ gàn dở có đủ kiên nhẫn để ngồi nghiên cứu lâu dài như một nhà học giả.
Điều này cũng đúng với bộ tộc của Vua Orc—những kẻ quản lý tất cả các bộ tộc mà không có ngoại lệ. Và chính vì những yếu tố này, nếu không nhờ khả năng sinh sản vô cùng mạnh mẽ, tộc Orc có lẽ đã biến mất khỏi lục địa bởi sự tự diệt vong từ lâu rồi, Miller đã giải thích như thế trước khi họ đến được địa điểm của bộ tộc Vua Orc.
…Miller đã giải thích tất cả bằng một chất giọng thều thào như sắp chết.
"Cho nên… cách họ tham gia vào các nghi lễ cũng liên quan đến điều này. Chúng ta chỉ cần 'chứng minh' theo cách của họ là được."
Theo cách của Orc, hãy chứng minh bằng một 'cuộc quyết đấu'.
Miller giải thích rằng đó là phương cách duy nhất để thương lượng với Vua Orc và tiến vào Cội nguồn Cái Chết.
Vera ngồi ở phía bên kia xe ngựa lắng nghe, khoanh tay nhớ lại những sự kiện ở kiếp trước, lòng dấy lên một cảm giác hoài niệm.
'…Valak.'
Anh cảm thấy như vậy là vì đã từng gặp Vua Orc ở kiếp trước rồi.
Vera của kiếp trước là kẻ từng vô tình đến Đồng bằng Geinex và đã tự chứng minh bản thân thông qua một 'cuộc quyết đấu'.
Chẳng phải tuyệt kỹ [Tử Ký Quyền] mà anh đã dùng để đấu với Gillie ở Đại Ngàn chính là bằng chứng quá đủ rồi sao?
Vera hoàn toàn nắm thế chủ động khi nhớ lại trận chiến với Valak, Vua Orc, ở kiếp trước.
'Nếu bây giờ mình đánh với ông ta…'
Lần này trận chiến sẽ diễn ra như thế nào đây?
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Vera khi anh nhẩm tính trong đầu.
'…Chẳng cần phải nghĩ nhiều.'
Trăm trận trăm thắng.
Anh hoàn toàn không nghi ngờ gì vào chiến thắng của mình.
Vera vừa suy nghĩ vừa nhìn ra đồng bằng bao la ngoài cửa sổ xe ngựa.
'Chuyện này sẽ dễ dàng thôi.'
Anh không nghĩ sẽ có quá nhiều rắc rối xảy ra cho đến khi họ đến được Cội nguồn Cái Chết.
*
"Đó là một ngôi làng trông như khu trại được bao bọc bởi hàng rào gỗ. Có những chiếc lều màu sắc sặc sỡ và sọ của thú dữ được treo trên những cọc gỗ cao. Có lẽ đó là biểu tượng của bộ tộc. Dựa vào số lượng hiện diện mà tôi cảm nhận được, có khoảng hai mươi tên, nên ngay cả khi tính cả những kẻ đi săn, đây cũng không phải là một nhóm quá lớn."
Ở một nơi cách làng của Valak một khoảng ngắn.
Vera giải thích quang cảnh cho Renee khi họ dừng xe ngựa và bước bộ đến đó.
Renee gật đầu với anh rồi nhẹ nhàng dịch chuyển chiếc gậy dò đường.
"Anh có cảm nhận được Vua Orc không?"
"Tôi cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ bên trong, nhưng đó không phải của Vua Orc. Có lẽ ông ta đi vắng rồi."
Vera trả lời, và từ lúc nào không hay, Thánh Kiếm đã nằm gọn trong tay anh.
Lý do rất đơn giản. Nếu là tộc Orc, Vera chắc chắn rằng chúng sẽ lao vào tấn công họ ngay khoảnh khắc họ bị phát hiện.
Không chỉ Vera—người từng chiến đấu với tộc Orc trước đây, mà cả Miller, Norn, và thậm chí là Hela cũng đều đinh ninh về điều này.
Đã có quá nhiều sự cố liên quan đến chuyện đó xảy ra rồi.
Có lẽ, khi họ thu hẹp khoảng cách, lũ Orc sẽ nhảy ra phục kích họ.
Giữa lúc đó, cặp sinh đôi lại cất lời.
"Có một cái sọ treo trên cọc kìa, giống hệt Giáo sư luôn."
"Orc thấy xương là nứng. Giáo sư thấy xương cũng nứng. Giáo sư là Orc."
"Câm miệng lại ngay. Mọi chuyện bắt đầu phiền phức rồi đấy."
"Giáo sư đang nứng kìa. Xương chim sẻ nguy hiểm thật."
Một cuộc tranh cãi một chiều lại tiếp tục diễn ra.
Norn, người lặng lẽ đi theo phía sau, cảm thấy nhức đầu vặt nên cố gắng đứng ra hòa giải.
"Rồi rồi, đừng cãi nhau nữa, bình tĩnh lại đi…"
Norn cảm tưởng như mình sắp khóc đến nơi. Bệ đỡ duy nhất giúp Norn chống đỡ lúc này chính là suy nghĩ phải giữ vững phẩm giá của một người trưởng thành chín chắn.
Vera giơ tay lên giữa sự hỗn loạn và căng thẳng.
"Chúng ta bị phát hiện rồi."
Cả nhóm đồng loạt dừng bước.
Vera giấu Renee ra sau lưng, nhìn khoảng mười bóng người ở đằng xa đang chậm rãi xuất hiện từ phía sau hàng rào gỗ.
"Tôi sẽ giải quyết chuyện này nhanh thôi."
"Anh xin đừng mạnh tay quá nhé. Chúng ta đến đây để nhờ vả mà."
"Nếu tôi làm qua loa thì chúng lại càng giận hơn đấy. Chúng không hiểu thế nào là nương tay đâu."
Một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên mặt Renee.
"Ừm thì… À, Aisha, lại đây."
"Hả? Em cũng định vào chiến mà."
"Em phải bảo vệ chị chứ."
"À, đúng rồi nhỉ."
Aisha—người vừa rút đoản đao ra và chuẩn bị lao lên—liền quay trở lại bên cạnh Renee.
Renee xoa đầu Aisha, thầm hy vọng rằng lũ Orc sẽ không bị thương quá nặng.
Cô chẳng hề lo lắng cho nhóm của mình chút nào…
'…Cái nhóm này mạnh quá mức rồi.'
Chênh lệch lực lượng là quá lớn.
Ngay khi cô vừa nghĩ đến điều đó, mặt đất liền rung chuyển.
Renee nghe thấy hàng chục bước chân nặng nề nện xuống đất.
Nối tiếp sau đó là những tiếng la hét đau đớn của những kẻ mà cô đoán là lũ Orc, cùng tiếng thốt lên 'Ồ' đầy kinh ngạc của Aisha.
* Vera đếm số đầu Orc trên mặt đất và trầm ngâm. [note103063]
'Mười bốn tên. Những kẻ còn lại chắc là Orc trẻ con.'
Anh đoán rằng sẽ không có những tên Orc già.
Đó là vì Orc là chủng tộc có xác suất sống sót qua tuổi già gần như bằng không, đồng thời cũng không phải là giống loài sẽ rút lui khỏi chiến trường chỉ vì tuổi tác.
'Valak…'
Vera mở rộng giác quan và quan sát xung quanh.
'…Đang đến rồi.'
Xa hơn một chút về phía đông, anh cảm nhận được một luồng khí tức xa lạ. Năng lượng của nó rực cháy như sức nóng từ một lò luyện kim.
Theo cách nói của họ, đó chính là đấu khí.
Cảm nhận được luồng năng lượng ấy đang kích thích các giác quan của mình, Vera quay đầu về hướng Valak đang tiến lại.
"Ông ta đến rồi."
Anh rút Thánh Kiếm ra.
"Mọi người xin hãy đợi ở đây. Tôi sẽ tự mình giải quyết."
"Hả? Một mình cậu sao?"
"Tôi muốn kiểm tra một chút."
Không đưa ra câu trả lời chi tiết cho thắc mắc của Miller, Vera bước lên phía trước và bộc phát thần lực của mình.
'Chắc chắn phải còn thứ gì đó khác ngoài Tử Ký Quyền…'
Vera nắm chặt rồi lại thả bàn tay ra khi nghĩ về tuyệt kỹ đặc trưng của Valak mà kiếp trước anh chưa thể nắm bắt trọn vẹn.
Vera tiếp tục suy nghĩ khi cảm nhận được khí tức của Valak đang nhanh chóng tiếp cận.
'Mình sẽ lấy bất cứ thứ gì có thể lấy được.'
Nói về võ học, kỹ nghệ của Valak là vô song trên lục địa này, nên Vera nghĩ rằng nhân cơ hội này học lỏm tất cả bọn chúng một lượt cũng là một ý hay.
Chương 147 Valak (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn