Chương 87: Chương 86 Cuộc điều tra (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~34 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành) Buổi tối ngày hôm sau, tại phòng tiếp khách của dinh thự.
Albrecht một lần nữa an tọa để lắng nghe câu trả lời cho đề xuất của mình. Trong đầu gã thầm hạ quyết tâm.
'Lần này chắc chắn phải thành công!'
Gã nhất định sẽ không lặp lại sai lầm ngớ ngẩn như ngày hôm qua nữa!
Albrecht thẳng lưng, khoanh hai tay trước ngực, một bàn tay khẽ vuốt dọc theo cằm đầy vẻ suy tư.
"Vậy, các vị đã suy nghĩ kỹ về chuyện đó chưa?"
Albrecht khẽ mỉm cười, để lộ hàm răng trắng muốt rạng rỡ.
Renee ngồi đối diện chỉ khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng đáp lời.
"Vâng, anh ấy sẽ tham gia vào cuộc điều tra lần này."
"Tuyệt vời quá…"
"Thế nhưng."
Sắc mặt của Albrecht bỗng chốc đanh lại khi bị Renee ngắt lời nửa chừng, rồi cô tiếp tục nói.
"Tôi cũng sẽ tham gia."
Đó là sự chấp thuận mà cô đã dùng mọi cách để ép buộc Vera đồng ý trong cuộc trò chuyện vào đêm hôm trước.
Bất kể anh có ra sức cảnh báo nơi đó nguy hiểm đến nhường nào, hay có tha thiết cầu xin cô nghĩ lại ra sao, thì cuối cùng cô vẫn giành được đặc quyền tham gia trước những lời van nài gần như khẩn cầu của anh.
Dĩ nhiên, Renee tự biết bản thân rất có thể sẽ trở thành gánh nặng ngáng đường.
Thế nhưng, cứ mỗi khi nghĩ đến việc Vera phải đơn độc dấn thân vào chốn hiểm nguy, lòng cô lại đứng ngồi không yên. Chính nỗi bất an ấy đã không cho phép cô chùn bước, buộc cô phải dùng đến biện pháp cứng rắn với anh.
Tình yêu của Renee chính là kiểu tình cảm như vậy, cô chẳng thể nào cam lòng đứng nhìn người mình trân quý phải đơn độc chịu đựng gian khổ một mình.
Một nét biểu cảm đầy khó xử đồng thời hiện lên trên gương mặt của cả Albrecht lẫn Bá tước Baishur.
"Chuyện đó…"
Albrecht lại một lần nữa rơi vào trạng thái hoang mang.
Gã rất muốn lớn tiếng hỏi liệu quyết định này có thực sự ổn không, nhưng ngay cả một kẻ khiếm khuyết khả năng đọc vị bầu không khí như gã cũng tự biết đâu là giới hạn.
Nếu gã lỡ miệng thốt ra câu.
'Thánh nữ bị mù, cô không nghĩ rằng mình đến đó chỉ làm vướng chân vướng tay thôi sao?', thì đó sẽ là một đòn giáng chí mạng vào mối quan hệ ngoại giao với Thánh Quốc. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc gã đang tự tay bôi tro trát trấu vào mặt người đại huynh đáng kính của mình nơi hoàng cung.
Đôi nhãn cầu sắc vàng của Albrecht dao động dữ dội. Nụ cười rạng rỡ trên môi gã bắt đầu rạn nứt, cơ mặt giật giật khi một biểu cảm cạn lời hiện rõ mồn một trên gương mặt.
Tâm trí gã bắt đầu bay xa thực tại.
Albrecht nhắm chặt hai mắt, cố gắng kéo bản thân tỉnh táo trở lại.
'Không được!'
Thánh Quốc sẽ nhìn nhận Hoàng gia Đế quốc bằng con mắt thế nào nếu gã cứ tiếp tục trưng ra cái bộ dạng ngốc nghếch, mất phong thái như thế này chứ?
Albrecht mở mắt, sốc lại tinh thần.
"À thì, chúng ta có thể bố trí thêm lực lượng viện trợ…"
"Không cần đâu ạ."
Lời khước từ của Renee lập tức cắt ngang lời gã.
cô khẽ nở một nụ cười dịu dàng rồi giải thích.
"Tôi hiểu những gì Điện hạ đang lo lắng. Ngài đang nghĩ rằng tôi sẽ chỉ làm vướng chân mọi người, có đúng không?"
"Chuyện này…"
Renee hoàn toàn có thể cảm nhận được sự run rẩy vương trong giọng nói của Albrecht. cô cũng không trách gã. Khiếm khuyết nơi đôi mắt của cô lại luôn dễ dàng khơi lên những hoài nghi như thế ở người đối diện.
Tuy nhiên, vị Nhị hoàng tử trông có vẻ hơi yếu ớt này có lẽ đã bỏ sót một điều vô cùng quan trọng.
"Điện hạ."
"Cô cứ nói."
"Ngài đâu có quên thân phận thực sự của tôi, đúng không?"
Albrecht khẽ nghiêng đầu.
"Chẳng phải cô là Thánh nữ sao?"
"Đúng vậy, tôi chính là Thánh nữ. Và danh hiệu cao quý ấy chỉ được ban thác cho kẻ đã được tiếp nhận quyền năng tối cao của Chúa."
Renee vốn không phải là kiểu người sẽ vì chút cảm xúc bốc đồng của bản thân mà đẩy người khác vào thế bí.
Lẽ tự nhiên, việc đôi mắt không thể nhìn thấy là một bất lợi lớn, thế nhưng Renee lại sở hữu một đặc ân tuyệt đối có thể khỏa lấp hoàn toàn khuyết điểm ấy.
"Với năng lực của mình, việc điều tra và lật tẩy tổ chức ngầm ẩn danh kia đối với tôi sẽ dễ dàng hơn rất nhiều."
Sức mạnh bám chặt vận mệnh.
Một phép màu tối cao được đánh đổi bằng chính ánh sáng nơi đôi mắt cô.
Đó vốn dĩ là một năng lực mang lại cho Renee chẳng mấy ký ức vui vẻ, thế nhưng ngay tại thời điểm này, cô lại chợt dấy lên một chút lòng biết ơn sâu sắc đối với nó.
Cảm giác ấy bắt nguồn từ sự thức tỉnh rằng, nhờ có thứ sức mạnh vốn tưởng như vô dụng này, cô mới có thể tiếp tục danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh để bảo vệ và san sẻ gánh nặng cùng Vera.
Albrecht ngơ ngác đứng hình sau khi nghe xong những lời Renee nói.
"Ra là vậy…"
Nếu cô có thể ra tay trợ giúp, gã đương nhiên sẽ vô cùng biết ơn.
Thực ra, không phải Albrecht chưa từng nghĩ tới phương án này.
Rõ ràng, nếu có sự can thiệp từ quyền năng của Thánh nữ, tiến độ điều tra chắc chắn sẽ diễn ra suôn sẻ hơn gấp bội, thậm chí có thể nắm chắc phần thắng trong tay.
Thế nhưng, có một lý do duy nhất khiến gã dù biết rõ điều đó nhưng vẫn tuyệt nhiên không dám hé răng nhờ vả Renee.
Ba năm trước, vị phụ hoàng kính yêu của gã – Hoàng đế đương nhiệm – đã từng tàn nhẫn chọn Thánh nữ làm mục tiêu săn đuổi.
Albrecht dù có vô tri và thiếu vốn sống đến đâu, thì gã vẫn thừa hiểu rõ ngọn ngành vết nhơ năm ấy.
Việc mở lời mượn dùng sức mạnh của cô chẳng khác nào một minh chứng rõ ràng cho thói trơ trẽn, một hành vi vô liêm sỉ như thể gã hoàn toàn mù tịt trước những gì phụ hoàng mình từng gây ra ba năm về trước.
Ít nhất, với tư cách là một thành viên của dòng máu Hoàng gia, gã buộc phải giữ sự cẩn trọng tối đa trước khi muốn chạm tới quyền năng của Renee.
Albrecht cất tiếng hỏi bằng một tông giọng đã bớt đi vài phần ngạo nghễ, thay vào đó là sự cung kính, rụt rè chưa từng có.
"…Như vậy có thực sự ổn không?"
Gã đã chủ động lược bỏ chủ ngữ, nhưng Renee hoàn toàn có thể thấu cảm được nỗi niềm khó nói ẩn sau câu hỏi của Albrecht.
"Vâng, bởi vì đó là việc đúng đắn nên làm."
Nếu nói rằng bản thân không hề ôm giữ một chút oán hận cá nhân nào thì đó chắc chắn là lời dối trá. Renee biết rõ chính vị Hoàng đế kia đã từng dồn cô vào đường cùng. cô biết lão ta thèm khát quyền năng của cô đến thế nào.
Tuy nhiên, cô đưa ra quyết định này là bởi lương tâm không cho phép cô nhắm mắt làm ngơ trước những sinh mạng đang gặp hiểm nguy chỉ vì chút tư thù cá nhân của bản thân.
"Điện hạ thấy sao?"
Renee khẽ hỏi.
Albrecht lặng yên nhìn Renee hồi lâu không nói nên lời, cuối cùng gã khẽ cúi đầu, trầm giọng đáp.
"…Ta thành thật biết ơn cô."
Đó là một lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng, một thái độ hoàn toàn khác lạ so với vẻ ngạo mạn thường ngày của Albrecht. Chứng kiến cảnh tượng ấy, ánh mắt Bá tước Baishur bỗng dâng lên một niềm xúc động nghẹn ngào.
'Điện hạ của thần…'
Ngài ấy thực sự đã trưởng thành rồi! Ngài ấy đã biết cách hạ cái tôi của mình xuống để bày tỏ lòng biết ơn rồi! Liệu pháp sốc tâm lý cuối cùng đã có hiệu quả!
Dẫu biết thứ cảm xúc sụt sùi này có hơi lạc quẻ so với tình hình hiện tại, nhưng làm sao ông có thể kìm nén được khi đây là viễn cảnh mà trước đây ông có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới chứ?
Bá tước Baishur khẽ gật đầu lia lịa, âm thầm mở tiệc ăn mừng cho sự lớn khôn của vị hoàng tử trẻ.
Giọng nói của ông cũng theo đó mà trở nên phấn khởi, vui tươi hẳn lên.
"Chà, vậy là mọi chuyện đã được định đoạt một cách êm đẹp rồi. Tiện đây cũng đã đến giờ lành, hay là chúng ta cùng nhau dùng một bữa cơm thân mật nhé?"
"Hả? Ồ, nghe được đấy ạ."
Renee khẽ gật đầu đồng ý, trong lòng không khỏi thắc mắc trước sự vui mừng đột ngột có phần hơi quá đà của Bá tước Baishur.
* Tại bàn ăn.
Ở giữa buổi tiệc, Bá tước Baishur đưa mắt nhìn về phía Renee và Vera rồi cất tiếng hỏi.
"Vậy, hai vị dự định khi nào sẽ chính thức bắt đầu cuộc điều tra?"
Vì đôi bên vẫn chưa thống nhất được một lịch trình cụ thể, ông muốn nhân cơ hội mọi người đang tề tựu đông đủ ở đây để hoàn thiện nốt kế hoạch tác chiến.
Lần này, Vera là người lên tiếng đáp lời.
"Chúng tôi sẽ bắt đầu sau bốn ngày nữa."
"Hửm? Như vậy có hơi muộn quá không?"
"Vì chúng tôi cần đợi lực lượng chi viện từ Thánh Quốc tới."
Vera dùng phong thái chuẩn mực của một kỵ sĩ để cắt một miếng thịt trên đĩa, sau đó thong thả bổ sung.
"Người dẫn đường của chúng tôi là một kẻ vô cùng đáng tin cậy. Có sự trợ giúp của anh ta sẽ tốt hơn nhiều so với việc chúng ta cứ như rắn mất đầu mà lao vào tìm kiếm trong vô vọng. Trong thời gian chờ đợi, phiền Bá tước Baishur hãy thắt chặt thêm lực lượng an ninh."
Nghe thấy lời Vera nói, Bá tước Baishur khẽ ồ lên một tiếng rồi đáp.
"Ý cậu là đang nhắc tới Sứ đồ Dẫn đường sao?"
"Đúng vậy."
"Ồ…"
Bá tước gật đầu ra chiều hiểu ý.
"Cũng đã một khoảng thời gian khá lâu rồi tôi chưa được diện kiến cậu ta."
"…Hai người đã từng gặp nhau trước đây rồi sao?"
Vera lên tiếng hỏi. Trước thắc mắc của anh, vị Bá tước khẽ gật đầu xác nhận.
"Phải, cậu ta chính là người đã lặn lội đến đây để chuyển bức thư của phu nhân nhà tôi vào khoảng thời gian này của tám năm về trước."
Đó là một cuộc gặp gỡ chớp nhoáng khi Marie vẫn còn đang lưu lại chốn Đại Ngàn.
Vị Bá tước định mở lời kể tiếp câu chuyện năm xưa thì đột ngột bị một giọng nói đanh thép cắt ngang.
"Hay ho gớm, sao ông lại lôi chuyện công việc ra bàn tán ở một nơi như thế này hả? Tập trung ăn uống đi, đừng nói nhảm nữa!"
Marie lớn tiếng giáo huấn chồng.
Trước cái uy lực của nóc nhà, cả Bá tước Baishur lẫn Vera đều giật nảy mình, lập tức rụt cổ lại.
Đôi mắt Marie khẽ híp lại đầy đe dọa trước biểu cảm của hai người đàn ông, trong khi một nụ cười gượng gạo, bất lực xuất hiện trên bờ môi của Renee.
"Có chuyện gì thì lát nữa ăn xong rồi hãy thong thả mà bàn tiếp, ông đang làm cho Thánh nữ cảm thấy không thoải mái đấy."
"C-Con không sao đâu phu nhân."
"Ôi, Thánh nữ cứ chiều chuộng bọn họ làm gì. Thi thoảng phải ra uy, cứng rắn với cánh đàn ông như thế này mới được! À mà, món ăn hôm nay có hợp khẩu vị của con không Thánh nữ? Ta đã đặc biệt dặn dò nhà bếp phải bỏ thêm nhiều tâm huyết vào đó đấy."[note101415] Chủ đề của cuộc đối thoại bỗng chốc quay ngoắt một trăm tám mươi độ.
Chiếc công tắc trò chuyện bất tận của Marie đã chính thức được kích hoạt.
Một khi người phụ nữ này đã mở lời, đó sẽ là một chuỗi những câu chuyện dài lê thê, không hồi kết và cực kỳ khó để tìm thấy điểm dừng. Hệ quả là, cả Vera lẫn vị Bá tước tội nghiệp đều thức thời cúi gầm mặt, dồn toàn bộ sự tập trung vào chiếc đĩa thức ăn trước mặt mình.
* Trận lôi đình buôn chuyện của Marie chỉ thực sự đi đến hồi kết sau khi bữa chính đã được dọn sạch và món tráng miệng được bưng lên.
Chính vào khoảnh khắc khoảng lặng hiếm hoi ấy vừa xuất hiện, Aisha – cô nhóc nãy giờ vẫn im lặng cắm cúi ăn – đã nhanh chóng chớp lấy thời cơ để cất lời.
"Điện hạ."
"Hửm, có chuyện gì vậy cô bé?"
"Ngài rốt cuộc là đàn ông hay đàn bà thế ạ?"
"Hả, cái gì cơ…?"
Aisha nghiêng đầu chờ đợi câu trả lời từ Albrecht với đôi mắt long lanh ngập tràn sự tò mò.
Nỗi thắc mắc này đã bứt rứt trong lòng cô nhóc suốt cả buổi đến mức không thể nào kìm nén thêm được nữa mà phải thốt ra thành lời.
Vị hoàng tử này sở hữu một diện mạo quá đỗi xinh đẹp, xinh đẹp đến mức nếu gọi gã là đàn ông thì có phần sai sai, thế nhưng mọi cử chỉ, hành động của gã lại mang đậm phong thái của một nam nhân chứ chẳng giống nữ nhi chút nào.
"Thế tóm lại, ngài là vế nào vậy, Hoàng tử?"
Albrecht nhất thời rơi vào trạng thái đứng hình trước câu hỏi ngây ngô của Aisha.
Đó là một phản ứng hoàn toàn dễ hiểu, bởi trong suốt cuộc đời nhung lụa của mình, gã chưa từng phải đối mặt với một câu hỏi mang tính chất đảo lộn nhân sinh đến nhường này.
Sau vài giây bàng hoàng, Albrecht bắt đầu tự diễn giải câu hỏi của cô nhóc theo logic của riêng mình. Và như một thói quen cố hữu, gã lập tức biến nó thành một lời tán dương hoa mỹ dành cho bản thân.
'Ah, hóa ra là vì mình quá đỗi xinh đẹp!'
Dung nhan của gã đã đạt đến cảnh giới tối cao, lung linh đến mức có thể khiến một cô bé ngây thơ phải rơi vào trạng thái hoang mang, hoài nghi không biết gã có thực sự là nam nhân hay không!
…Vẫn là một đức tính tự luyến vô tri không hề thay đổi, lập tức quét sạch chút ấn tượng tốt đẹp về sự trưởng thành của gã vừa mới nhen nhóm trong lòng Bá tước Baishur ban nãy vào hư vô.
Albrecht khẽ nghiêng đầu làm mái tóc vàng óng ả khẽ lay động. Đôi mắt sắc vàng nheo lại thành hình bán nguyệt sau một nụ cười được căn chỉnh góc độ vô cùng hoàn hảo.
Albrecht nở một nụ cười rạng rỡ, cất giọng đáp lời Aisha.
"Ý em thế nào? Ta có thể là đàn ông, mà cũng hoàn toàn có thể là phụ nữ, đúng chứ?"
Gã tự nhủ rằng bản thân cần phải bảo vệ sự ngây thơ, trong sáng của một đứa trẻ. Diện mạo hoàn mỹ của gã nên được lưu giữ như một vị Thần tộc mang vẻ đẹp phi giới tính trong tâm khảm của cô nhóc. Đó là câu trả lời mà gã cho là vẹn cả đôi đường.
"Hửm… Vậy hóa ra Hoàng tử chẳng phải cái này, mà cũng chẳng phải cái kia luôn sao ạ?"
Aisha đưa ra lời nhận xét với một thái độ dửng dưng như không.
Nụ cười trên gương mặt Albrecht lập tức hóa đá.
"A-Aisha!"
Dovan hoảng hốt kêu lên đầy ngượng ngùng. Thế nhưng, trước sự can ngăn của sư phụ, Aisha chỉ khẽ nghiêng đầu rồi tiếp tục bồi thêm một nhát dao chí mạng vào lòng Albrecht.
"Chẳng phải chính Sư phụ đã từng dạy con sao, những thứ vô dụng nhất trên đời này chính là những thứ dở dở ương ương, không rõ mục đích. Ôm đồm thêm những thứ thừa thãi vào người thì rốt cuộc cũng chỉ biến thành loại chẳng ra nam cũng chẳng ra nữ mà thôi."
Trước những lời vừa lọt vào tai, Albrecht bắt đầu hoài nghi nhân sinh sâu sắc.
'Mình đang mơ có phải không?'.
Không rõ mục đích. Dở dở ương ương. Kẻ vô dụng.
Có cái gì đó sai sai ở đây. Thật vô lý khi những từ ngữ mang tính xúc phạm nặng nề ấy lại đang được dùng để ám chỉ một thực thể hoàn mỹ như gã.
Albrecht hoàn toàn không cách nào chấp nhận được việc bản thân lại bị quy chụp thành loại người như thế.
Vì vậy, gã quyết định đưa ra một kết luận cuối cùng. tất cả những chuyện này chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Nói cách khác, gã chọn phương pháp trốn tránh thực tại để bảo vệ lòng tự trọng đang vỡ vụn.
Ánh sáng rạng rỡ nơi đôi mắt của Albrecht hoàn toàn tắt lịm.
Bá tước Baishur chỉ biết nở một nụ cười cay đắng, bất lực trước cái bộ dạng như người mất hồn của vị hoàng tử.
Chỉ vì một câu nói ngây ngô của Aisha mà cả hai người đàn ông đều rơi vào trạng thái trầm cảm tột độ.
…Không, chính xác là có hai người đã hoàn toàn chìm nghỉm, và đang có thêm một người nữa cũng đang đứng trên bờ vực chuẩn bị lao đầu xuống vực sâu.
Renee cảm thấy các đầu ngón tay mình khẽ giật nảy liên hồi trước cuộc đối thoại vừa rồi.
'G-Gã ta không biết giới tính của mình sao?'
Tại sao lại có chuyện không biết được chứ? Tại sao một con người lại có thể không rõ giới tính của chính mình? Hay là gã ta đang cố tình che giấu điều gì? Lẽ nào… gã thực chất lại là nữ cải nam trang?
Mồ hôi hột bắt đầu tuôn rơi như mưa trên vầng trán của cô thiếu nữ mù. cô cố gắng trưng ra cái vẻ mặt bình thản như không có chuyện gì xảy ra, nhưng thực chất toàn bộ cơ mặt đã tràn ngập sự căng thẳng, đề phòng.
Trong bầu không khí ngột ngạt này, có một giả thuyết kinh hoàng bỗng chốc xẹt qua đại não khiến cô hoàn toàn quên đi đại cục.
'T-Tình địch…!'
Albrecht hoàn toàn có thể là một tình địch tiềm năng đang lăm le cướp mất Vera của cô.
Renee siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm.
Trong lòng cô thầm hạ quyết tâm.
'Xem ra, thanh kiếm ẩn bên trong cây gậy chỉ đường của mình vẫn chưa đến lúc được phép nghỉ ngơi rồi.'
Mạch suy nghĩ của Renee, như một lẽ tự nhiên, lại bắt đầu bay xa theo một hướng vô cùng bạo lực và đáng yêu như thế.
Chương 87 Cuộc điều tra (3)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn