Chương 85: Chương 84 Albrecht (2)
Kẻ Hồi Quy Và Thánh Nữ Mù · Ktonii · 156 chương · ~37 phút đọc · Tạo 28/07/2026
50-100 (Đã Hoàn Thành)
"Ta có thể mượn hộ vệ của người một lát được không, thưa Thánh nữ?"
Lý trí của Renee vẫn không ngừng vuột mất theo từng lời Albrecht thốt ra.
Mượn.
Renee không đời nào tin gã.
Dĩ nhiên là không rồi. Trên đời này làm gì có cái luật nào cam đoan rằng thứ gì đã mượn thì chắc chắn sẽ được trả lại đâu.
Biết đâu gã định mượn Vera tận mười năm, một trăm năm, hay thậm chí là một ngàn năm sau mới trả thì sao?
Chỉ còn một cách duy nhất.
'…Mình phải xử gã thôi.'
Một khi tình địch đã hiên ngang đứng ngay trước mắt, cách tốt nhất là vung kiếm chém bay màu. [note101354] Và cứ như thế, Renee hoàn toàn đánh mất sự điềm tĩnh vốn có, cô đã chuẩn bị tuốt thanh kiếm giấu trong cây gậy dẫn đường của mình ra.
"Tôi từ chối."
Giọng nói của Vera đột ngột vang lên.
Khựng lại—.
Renee dừng hẳn mọi động tác. Đôi mắt Albrecht mở to kinh ngạc, còn Aisha thì bày ra một vẻ mặt đầy khó hiểu.
Giữa những phản ứng hỗn độn của mọi người, Vera giải thích bằng một tông giọng vô cùng bình thản.
"Tôi là hộ vệ của Thánh nữ. Không có người, tôi sẽ không đi bất cứ đâu hết."
Bất thình lình, gương mặt Renee đỏ bừng lên như gấc chín. Những lời vô nghĩa, lắp bắp không thành tiếng cứ thế thốt ra từ khuôn miệng khẽ há hốc của cô.
"T-t-t-th…"
Renee cảm thấy phần lý trí vừa bay đi mất tăm của mình đang nhanh chóng quay trở lại.
…Không, phải nói là nó đã quay trở lại nhưng lại bắt đầu chạy rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Những lời vừa rồi của Vera.
'C-c-c-chẳng lẽ…'
Bằng một cách nào đó, cô lại nghe nó ra thành một lời tỏ tình.
Dẫu cho xét theo thói quen ngày thường thì câu nói ấy mang một tầng ý nghĩa khác, thế nhưng lời từ chối lạnh lùng của Vera dành cho kẻ mà cô coi là tình địch, cộng thêm hoàn cảnh hiện tại, đã khiến cô không thể không suy nghĩ theo hướng đó.
Nếu như hơi nóng đang không ngừng bốc lên trên khuôn mặt Renee lúc này có thể phát ra âm thanh, thì chắc chắn sẽ có một tiếng "bùm" vang lên. Cô đang ngượng ngùng đến mức mặt mũi đỏ gay cả lên.
Tất cả những ngọn lửa giận dữ và cảm giác bị phản bội tích tụ từ nãy đến giờ, cùng với mọi cảm xúc tiêu cực khác, đều tan biến sạch sẽ khỏi tâm trí Renee.
Lúc này, toàn bộ cơ thể cô chỉ còn lại tiếng nhịp tim đang đập liên hồi thình thịch. Đó là thứ duy nhất cô có thể cảm nhận được vào lúc này.
Đứng đối diện với Vera, Albrecht chớp chớp mắt, không ngừng nghiền ngẫm những lời bản thân vừa nghe được.
Gã vừa bị từ chối.
Một sự bàng hoàng tột độ đang bủa vây lấy tâm trí gã.
Đó là một cú sốc vô cùng lớn đối với Albrecht, một kẻ từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ chưa từng bị bất kỳ ai khước từ, và luôn nhận được sự yêu mến, sùng bái từ tất thảy mọi người xung quanh.
Nó giống như một "cú sốc đầy tươi mới".
Nhận thức được việc bản thân vừa bị từ chối thẳng thừng, Albrecht cất lời với một vẻ mặt hoảng hốt — một biểu cảm cực kỳ hiếm khi xuất hiện trên gương mặt gã.
"V-Vậy thì… Thánh nữ cũng đi cùng luôn đi! Người thấy thế nào?"
Gã thốt ra lời đề nghị ấy với một nụ cười rạng rỡ trên môi, thế nhưng vẫn chẳng thể nào che giấu nổi sự run rẩy trong chất giọng của mình.
Nghe thấy vậy, Vera liền quay sang hỏi ý kiến của Renee.
"Người thấy sao, thưa Thánh nữ?"
"À, chuyện đó, ờm…"
Renee lúc này đang quá đỗi bàng hoàng trước những gì vừa xảy ra, đến mức chẳng thể nặn ra nổi một câu trả lời cho ra hồn.
Cô hoàn toàn rơi vào trạng thái bế tắc.
Kẻ đứng ra dứt điểm cục diện sượng sùng này không phải là Vera hay Albrecht, mà lại là Aisha — cô bé vốn dĩ vẫn luôn giữ im lặng để lắng nghe cuộc trò chuyện từ nãy đến giờ.
Aisha, người vốn chẳng mấy vui vẻ gì khi thấy ba người bọn họ cứ mải mê trò chuyện mà bỏ bê mình, khẽ nhíu mày rồi dùng tay giật giật vạt áo của Renee.
"Renee. Renee."
"Ơ, có chuyện gì vậy em…?"
"Chúng ta đi ăn cái gì đó đi. Sư phụ đang đợi kìa."
Mặc dù vẻ ngoài xinh đẹp của Nhị hoàng tử đã mang lại cho Aisha một cú sốc không hề nhỏ, thế nhưng chung quy lại, việc lời đề nghị bị từ chối có lẽ lại là một chuyện tốt đối với cô bé.
Bởi vì đối với Aisha, việc được thưởng thức bữa tối cùng Dovan — người đang mỏi mắt chờ đợi tại dinh thự của Marie — còn quan trọng hơn nhiều so với một vị Nhị hoàng tử mà cô bé thậm chí còn chẳng thể ăn cùng.
Renee nở một nụ cười gượng gạo rồi gật đầu với Aisha khi đã muộn màng lấy lại được sự bình tĩnh.
"À, phải rồi! Dovan chắc đang đợi chúng ta đấy!"
Đứng dậy—!
Renee bật dậy khỏi chỗ ngồi. Cô rảo bước rời đi, kéo theo đó là những tiếng bước chân "loạt xoạt" nối đuôi nhau hướng về phía lối ra. Vera cũng lẳng lặng bước theo sau cô.
Kẻ duy nhất còn sót lại ở quảng trường chỉ có Albrecht.
Albrecht đứng thẫn thờ tại chỗ một hồi lâu, gương mặt lộ rõ sự ngơ ngác hệt như một kẻ vừa mới phải trải qua một tình huống không tưởng nhất trên đời.
* Nguyên do Vera khước từ lời mời của Albrecht không chỉ đơn thuần là vì anh không ưa gã.
…Dĩ nhiên, một phần trong anh quả thực rất muốn nhìn thấy cái gương mặt đầy tự tin của Albrecht bị nghiền nát khi gã đinh ninh rằng anh sẽ chấp nhận lời đề nghị. Thế nhưng, lý do lớn nhất khiến anh từ chối là bởi anh nhận thức được rằng sự an toàn của Renee mới là mục tiêu tối thượng.
Những chuyển động ngầm trong khu ổ chuột vào lúc này vô cùng mờ ám. Một băng đảng hoàn toàn mới mà anh chưa từng biết tới đã định cư tại đây và đang bày ra những động thái đầy dị thường.
Trong hoàn cảnh như vậy, việc để Renee ở lại một mình tại Tuyến phố số 11 là điều mà Vera tuyệt đối không bao giờ dám nghĩ tới.
Sau sự kiện đó, Albrecht cũng không tiếp tục bám theo bọn họ nữa. Vera và Renee quay trở lại dinh thự của Marie và cùng nhau dùng bữa tối. Khoảnh khắc diễn ra ngay sau đó là…
Vera đang có mặt trong phòng riêng của Renee, quỳ gối ngay ngắn trên nền nhà.
"Vera."
"…Vâng."
Vera, người vẫn đang duy trì tư thế quỳ gối, cất tiếng đáp lại Renee khi cô đang an tọa trên chiếc ghế đối diện.
Chẳng cần bất kỳ lời giải thích nào cho cảnh tượng này nữa. Vera rõ ràng là đang phải hứng chịu sự khiển trách từ Renee.
Đó là một cục diện đã được dự báo từ trước. Dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, Renee cũng đã phát hiện ra việc Vera lén lút ra ngoài một mình vào giữa đêm.
Kể từ sau trận chiến với Galatea tại xưởng rèn của Dovan, anh đã từng lập lời thề với một Renee đang khóc lóc thảm thiết rằng bản thân sẽ không bao giờ tự ý hành động một mình nữa.
Vera cung kính cúi đầu, sẵn sàng chấp nhận hình phạt cho lỗi lầm của mình.
Renee khẽ trút một tiếng thở dài thườn thượt khi nghe thấy giọng nói của Vera.
Điều mà lúc đó cô không kịp nhận ra vì đầu óc quá đỗi rối bời, chính là việc Vera lại một lần nữa dấn thân vào hiểm nguy một mình.
Renee, người chỉ vừa mới thức tỉnh và nhận ra điều đó, nhìn Vera đang quỳ rạp trước mặt mình với một cảm giác bất lực, thế nhưng sâu thẳm trong lòng cô lại dấy lên một nỗi xót xa, thương cảm.
Làm sao cô có thể không đau lòng cho được chứ? Giờ đây cô đã hiểu rõ hơn ai hết rằng lý do duy nhất khiến Vera phải đơn thương độc mã hành động đều là vì sự an toàn của chính cô.
Renee khẽ siết chặt hai nắm tay.
"Anh có định nói cho em biết không?"
Cô đang gặng hỏi về lý do tại sao lần này anh lại tự ý hành động và rời đi mà không lời từ biệt.
Trước câu hỏi đó, Vera càng cúi đầu thấp hơn nữa rồi mới chậm rãi mở lời.
Vera vốn là kiểu người tuyệt đối không bao giờ biết nói dối một khi Renee đã đích thân lên tiếng chất vấn.
"…Người có biết về Tuyến phố số 13 của Đế quốc không?"
"Đó là khu ổ chuột. Nơi đó khá là tai tiếng, đúng không?"
"Vâng. Vào cái ngày chúng ta đi làm công tác từ thiện trước đó, tôi đã không nhìn thấy bất kỳ bóng dáng nào của những kẻ thuộc Tuyến phố số 13 xuất hiện, điều đó khiến tôi cảm thấy vô cùng bận lòng. Vì người sẽ còn phải ở lại Tuyến phố số 11 một thời gian dài, tôi nghĩ mình nên chủ động dọn dẹp sạch sẽ mọi mối hiểm họa tiềm tàng từ trước…"
"Và đó là nơi anh đã chạm mặt Nhị hoàng tử?"
"…Vâng."
Đôi chân mày của Renee khẽ nhíu chặt lại trước câu trả lời của Vera.
"Tại sao anh lại giấu em chuyện đó?"
Nếu sự thật là như vậy, chẳng phải anh nên hé răng nói với cô một lời hay sao? Việc anh cứ im hơi lặng tiếng tự ý hành động để bảo vệ cô như vậy chẳng phải là quá đáng lắm sao? Nếu tất cả những điều đó thực sự là vì cô, ít nhất anh cũng phải giải thích cho cô hiểu lý do tại sao anh lại đặt chân đến cái nơi đó chứ.
Hai nắm tay của Vera siết chặt lại khi lắng nghe những lời nói tràn đầy cảm xúc của cô.
Nguyên do khiến anh lựa chọn che giấu.
Chẳng có bất kỳ lời ngụy biện nào cả. Tất cả là vì anh cảm thấy vô cùng e ngại khi phải phơi bày xuất thân của chính mình.
Anh đã không giải thích tại sao việc không có bóng dáng của lũ chuột nhắt đường phố xuất hiện ở Tuyến phố số 11 lại là một điều dị thường, và để giải thích được tường tận việc tại sao bản thân lại am tường mọi ngóc ngách nơi đây đến thế, anh buộc phải tiết lộ quá khứ dơ bẩn của mình. Anh cảm thấy vô cùng xấu hổ về điều đó, thế nên đã lựa chọn giữ im lặng.
Thế nhưng giờ đây, mọi sự che giấu đều trở nên vô nghĩa.
Vera nhận thức được rằng bản thân không còn lựa chọn nào khác ngoài việc phải thú thực tất cả mọi chuyện, gương mặt anh lộ rõ vẻ đau đớn, khổ sở.
Anh biết mình phải nói ra, nhưng những con chữ cứ thế nghẹn ứ nơi cổ họng chẳng thể phát ra thành lời. Anh sợ hãi trước viễn cảnh Renee sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt và vỡ mộng.
Anh sợ hãi việc bản thân sẽ bị gạt bỏ, và luôn muốn chờ đợi cho đến khi bản thân có đủ sự tự tin để không bị quá khứ làm cho lay động mới thành thực giãi bày, thế nhưng thời gian thì lại chẳng bao giờ chịu chờ đợi một ai.
"Vera."
Renee tiếp tục lên tiếng thúc ép anh.
Vera nghiến chặt răng một hồi lâu, hít một hơi thật sâu rồi mới khó khăn mấp máy bờ môi.
Những lời nói như bị bóp nghẹt nơi cuống họng, thế nhưng bằng một cách nào đó, anh vẫn cố gắng ép bản thân phải thốt ra.
"…Bởi vì tôi xuất thân từ khu ổ chuột. Lý do tôi lựa chọn giấu người… là vì tôi cảm thấy vô cùng xấu hổ khi phải phơi bày xuất thân dơ bẩn của mình trước mặt người."
"…Cái gì cơ?"
"Tôi thành thật xin lỗi."
Vera không dám ngước đầu lên nhìn cô.
Anh đã thành công thốt ra được những lời tận đáy lòng, thế nhưng ẩn sâu bên trong những con chữ ấy là một sự kìm nén tột cùng. Đó chính là nỗi nhục nhã và xấu hổ của quá khứ.
"Chuyện đó…"
Renee không thể hoàn thành nốt câu nói của mình, giọng nói của cô cứ thế tan loãng vào bầu không khí tĩnh mịch.
Renee cảm thấy một sự ngột ngạt, đè nén đến nghẹt thở nơi lồng ngực trước lời thú nhận của Vera. Cảm giác ấy giống như có một tảng đá khổng lồ, vượt quá sức chịu đựng của cô, đang lao thẳng với một tốc độ kinh hoàng rồi đè nặng lên trái tim mình.
Bất chợt, cô nhớ lại một chuyện.
Đó chính là những lời mà Vera đã từng nói với cô vào cái ngày đầu tiên hai người chạm mặt nhau tại Remeo vài năm về trước.
'–Ta đã sống như một thực thể tà ác suốt cả cuộc đời mình, và mãi về sau mới nhận thức được rằng cách sống ấy là hoàn toàn sai lầm. Thế nên, ta muốn thay đổi.'
Đó chính là những lời anh thốt ra khi bày tỏ nguyện vọng muốn được bước đi dưới ánh hào quang.
Lúc này đây, Renee đã bắt đầu thấu hiểu được phần nào ẩn ý phía sau câu nói năm xưa của Vera.
Anh xuất thân từ khu ổ chuột.
Chỉ với cụm từ ngắn ngủi ấy, cô đã có thể hình dung ra được cái "sự tà ác" mà Vera từng nhắc tới.
Cô hoàn toàn cạn lời.
Cô thừa hiểu việc bản thân giữ im lặng vào lúc này sẽ gây ra áp lực tâm lý lớn đến nhường nào đối với Vera, thế nhưng cô vẫn chẳng thể nào cất lên thành tiếng.
Mấp máy—.
Renee khẽ mấp máy bờ môi, nhưng tuyệt nhiên không có bất kỳ âm thanh nào phát ra.
Các đầu ngón tay của cô bắt đầu run rẩy một cách vô thức, và cô chẳng thể nào kiểm soát nổi những phản ứng tự nhiên ấy của cơ thể khi tâm trí đang rơi vào một vòng xoáy hỗn loạn.
Phải chăng cô đã bắt đầu nảy sinh lòng chán ghét đối với Vera?
Nếu có ai đặt ra câu hỏi đó, thì câu trả lời chắc chắn sẽ là "không". Làm sao cô có thể nhẫn tâm ghét bỏ anh chỉ vì một lý do như vậy cho được chứ? Tình cảm của cô dành cho anh tuyệt đối không phải là một thứ nông cạn và rẻ rúng đến thế.
Thế nhưng, cô lại chẳng biết phải dùng những lời lẽ nào để đối diện với một Vera chưa từng mở lòng với mình từ trước đến nay. Bộ não cô hoàn toàn trống rỗng không thể nghĩ ra nổi bất kỳ câu từ nào thỏa đáng, thế nên cô chỉ biết lựa chọn giữ im lặng.
Renee khẽ siết chặt nắm tay. Cô mím chặt môi và cố gắng lấy lại sự bình tĩnh.
Không sao đâu, em không bận tâm đến chuyện đó đâu.
Cô muốn lập tức thốt ra những lời ấy để trấn an anh.
Và cứ như thế, ngay vào cái khoảnh khắc Renee chuẩn bị cất tiếng.
Cốc cốc—.
–Thưa Thánh nữ, người có khách ghé thăm. [note101355] Giọng nói của Norn khẽ vang lên từ phía sau cánh cửa, phá vỡ bầu không khí trầm mặc trong căn phòng.
* Tại đại sảnh chính của dinh thự.
Albrecht đang đứng thẫn thờ tại chỗ, không ngừng suy ngẫm về những gì đã xảy ra vào ngày hôm nay.
'Mình đã phạm phải một sai lầm thật ngớ ngẩn.'
Liệu hành động tự kiểm điểm bản thân khi không thể thoát khỏi sự ngượng ngùng và lỡ bày ra một bộ dạng không mấy đẹp đẽ trước mặt người khác như thế này đã đủ chưa nhỉ?
"Phù…"
Albrecht khẽ trút ra một tiếng thở dài. Mái tóc vàng óng ả cùng đôi mắt mang sắc vàng kim sâu thẳm của gã khẽ lay động theo từng nhịp điệu khi gã hơi rũ đầu xuống. Chỉ với một cái dáng vẻ như vậy thôi, gã trông chẳng khác nào một bức tranh tuyệt mỹ được vẽ nên bởi một người họa sĩ tài hoa.
Đứng ngay bên cạnh Albrecht và chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó, Bá tước Baishur không khỏi cảm thấy có chút lo lắng trong lòng.
'Hy vọng là ngài sẽ không tiếp tục phạm phải sai lầm nào nữa.'
Dĩ nhiên, sự lo lắng ấy hoàn toàn là dành cho Albrecht.
Đứa con cưng của tất thảy mọi người. Kiệt tác hoàn mỹ của các vị thần. Gã được người đời ca tụng bằng vô vàn những danh hiệu mỹ miều, thế nhưng vị Nhị hoàng tử này lại sở hữu một khuyết điểm vô cùng chí mạng.
Đó chính là tật tự luyến vô phương cứu chữa, một căn bệnh ái kỷ trầm trọng đến mức có thể chọc điên bất kỳ ai vô tình chứng kiến.
…Đó là một bí mật thầm kín mà chỉ có những cận thần thân thiết nhất bên cạnh vị Nhị hoàng tử mới được biết.
May mắn thay, trong khắp cõi Đế quốc chưa từng có một ai nảy sinh lòng căm ghét gã, thế nên khuyết điểm này vẫn chưa gây ra bất kỳ rắc rối nào cho tới thời điểm hiện tại. Tuy nhiên, ngày hôm nay, mọi chuyện đang có xu hướng trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.
Bá tước Baishur hồi tưởng lại thái độ của Vera khi hai bên chạm mặt nhau tại khu ổ chuột vào ngày hôm qua.
Rõ ràng là anh ta vô cùng căm ghét Albrecht.
Bá tước Baishur khẽ nhắm chặt mắt và thầm đưa ra lời cầu nguyện chân thành từ tận đáy lòng.
'Làm ơn, làm ơn xin hãy để chuyện này trôi qua một cách êm đẹp mà không xảy ra bất kỳ sự cố nào.'
Ông chỉ hy vọng vị hoàng tử mắc bệnh tự luyến giai đoạn cuối kia có thể tinh ý mà nhìn nhận bầu không khí xung quanh một chút.
Giữa lúc ông còn đang mải mê cầu nguyện.
"Họ đến rồi."
Albrecht khẽ mở lời.
Khi Bá tước Baishur mở mắt ra, ông nhìn thấy Albrecht đang nở một nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai, còn phía đối diện, Thánh nữ và Sứ đồ đang sánh bước bên nhau tiến lại gần từ phía xa.
Bất thình lình, các đầu ngón tay của Bá tước Baishur khẽ giật nảy lên một cái.
'Tại sao họ lại…'
Sắc mặt của hai người bọn họ trông vô cùng u ám.
Cục diện này trông hệt như một cặp đôi vừa mới trải qua một trận cãi vã nảy lửa vậy.
Có điều gì đó hoàn toàn không ổn đang diễn ra. Nhận thức được điều này, dây thần kinh của Bá tước Baishur lập tức căng lên như dây đàn.
Khi khoảng cách giữa hai bên chỉ còn vẹn vẹn năm bước chân, Albrecht đã chủ động cất tiếng phá vỡ bầu không khí.
"Ta thành thật xin lỗi vì chuyện xảy ra lúc nãy! Ta cảm thấy bản thân dường như đã thiếu đi sự tinh tế và chu đáo cần thiết. Thế nên, ta muốn gửi tới người lời xin lỗi chân thành nhất."
Gã khẽ đưa một tay ra phía trước với một nụ cười rạng rỡ hết cỡ, để lộ hàm răng trắng muốt của mình.
Albrecht đinh ninh rằng chỉ cần bản thân đưa ra một lời xin lỗi thành tâm như vậy, đối phương chắc chắn cũng sẽ mỉm cười và vui vẻ chấp nhận nó.
"Vâng, vậy sao…"
Đó là một câu trả lời vô cùng hờ hững và dửng dưng.
Ngay lập tức, biểu cảm trên gương mặt Albrecht bỗng chốc trở nên cứng đờ. Không chỉ riêng nét mặt, mà dường như toàn bộ cơ thể gã cũng đang dần hóa đá. Albrecht tắt ngúm nụ cười trên môi, đứng hình mất vài giây khi toàn thân rơi vào trạng thái đóng băng hoàn toàn.
Trong khi đó, bầu không khí u ám và ngột ngạt bao trùm giữa Renee và Vera vẫn chẳng có lấy một chút dấu hiệu tiến triển tốt hơn.
Bá tước Baishur chỉ biết bất lực nhắm nghiền mắt lại trước cảnh tượng sượng sùng này.
Chương 85 Cuộc điều tra (1)

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn