Chương 9: Tiệc Trà (3)
Trở Thành Kỵ Sĩ Hộ Vệ Của Ác Nữ Trong Tiểu Thuyết · Glodia · 181 chương · ~26 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Có vẻ đã quá quen với việc nhận được vô số ánh nhìn, Irene dùng đôi mắt không chút thăng trầm ấy lướt qua xung quanh một lượt, rồi thản nhiên chọn một chỗ và ngồi xuống.
Rofena chỉ là hầu gái đi theo nên đã cùng với các hầu gái khác đi chuẩn bị trà và biến mất, bỏ lại tôi đứng ngơ ngác giữa chừng.
Các hộ vệ khác đang làm gì nhỉ?
Lúc này tôi mới nhìn sang các kỵ sĩ khác rồi vội vàng chọn một vị trí đứng cách Irene một khoảng nhất định, đúng lúc đó một trong số các tiểu thư đang nhìn Irene lên tiếng.
"Kỵ sĩ hộ vệ mới sao?"
"Gương mặt lạ quá. Trông có vẻ trẻ hơn hẳn người lần trước nhỉ."
"Ôi, chẳng phải người đó sao, con trai gia tộc Fried được gọi là thiên tài ấy."
Vô số ánh nhìn vốn đang nhắm vào Irene bỗng chốc đổ dồn về phía tôi nhanh đến mức tôi chẳng kịp phản ứng gì, chỉ biết lầm lì nhìn thẳng về phía trước. Đã bao lâu rồi tôi mới nhận được nhiều sự quan tâm đến thế này nhỉ.
Bị những người phụ nữ có vẻ ngoài khá trưởng thành so với tuổi tác nhìn chằm chằm khiến mặt tôi nóng bừng lên, tôi khẽ thở hắt ra một hơi nặng nề.
Tôi chẳng thích sự quan tâm này chút nào. Cứ như thể mình là con khỉ trong sở thú vậy.
Cạch— Thế nhưng sự ồn ào đó bỗng chốc tan biến như sương mù.
Tiếng Irene đặt tách trà đang cầm trên tay xuống bàn khiến những cái miệng đang líu lo lập tức im bặt.
"......"
Cô ấy không hề thốt ra một lời nào, nhưng chỉ cần một cái nhìn của cô ấy sau khi đặt tách trà xuống cũng đủ khiến sắc mặt các tiểu thư tái mét và vội vàng quay trở lại chỗ ngồi.
Thấy sắc mặt bọn họ tái đi như vừa nhìn thấy ma trông thật buồn cười, tôi đưa tay lên xoa xoa khóe môi đang run rẩy rồi lại quay sang nhìn Irene.
Tôi cứ đứng đây mãi thế này sao? Không biết buổi tiệc trà này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng với cái đà này chắc bọn họ có thể buôn chuyện đến tận lúc mặt trời lặn mất.
Nhìn cái bàn tròn đã bắt đầu ồn ào trở lại sau bầu không khí lạnh lẽo lúc nãy, tôi khẽ thở dài.
Chắc hẳn Irene không thể chen chân vào giữa bọn họ được rồi.
Dù các tiểu thư có vẻ sợ Irene, nhưng điều đó không có nghĩa là bọn họ sẽ ngừng trò chuyện khi có mặt cô ấy.
Và Irene cũng chẳng ưa gì bọn họ cả.
"... Thật ngột ngạt."
Nhìn Irene đang nhìn các tiểu thư bằng ánh mắt chán ghét, tôi khẽ cụp mắt xuống.
Dùng từ "vô phương cứu chữa" có lẽ là phù hợp nhất lúc này nhỉ. Dù cơ hội giao thiệp đã được tạo ra, nhưng người kế vị tương lai của Yuris lại chẳng mảy may quan tâm đến nó.
Lòng tôi càng thêm nặng nề khi nghĩ đến việc mình muốn ngăn cản kết cục thảm khốc của cô ấy dù chỉ một chút.
"Evan."
"Vâng."
Nghe thấy giọng nói bất chợt, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Irene đang nhìn mình và lên tiếng.
"Thấy thảm hại lắm sao?"
"... Tiểu thư đột nhiên nói gì vậy ạ."
Thảm hại sao, tôi nhíu mày, Irene thản nhiên buông lời với giọng điệu trầm đục.
Khóe môi nhếch lên như đang tự giễu chính mình khiến tôi không nỡ nhìn thẳng vào mắt cô ấy mà lại cúi đầu xuống.
Tại sao cô ấy lại đột ngột nói với tôi những lời này chứ? Chẳng lẽ cô ấy đang tự thấy mình thảm hại khi phải đứng đơn độc một mình thế này sao?
Trong lúc tôi còn đang băn khoăn về lý do cô ấy mở lời, cô ấy lại tiếp tục với giọng nói lạnh lùng.
"Ta hỏi cậu thấy ta có thảm hại không, khi không thể chen chân vào giữa bọn họ và chỉ biết đứng đây một mình thế này."
"Không ạ. Hoàn toàn không, tôi chưa từng nghĩ như vậy."
Câu trả lời của tôi khá dứt khoát, khiến cô ấy nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc, tôi liền mỉm cười nhẹ nhàng với cô ấy.
Thảm hại sao, làm sao tôi có thể nghĩ như thế được chứ. Ngay từ khi đọc tiểu thuyết tôi đã biết Irene vốn dĩ rất ngại những buổi tiệc tùng thế này rồi.
Chẳng phải ngay từ lúc đến đây tôi đã lường trước được việc cô ấy sẽ bị cô lập sao?
Vì đã dự đoán trước nên tôi không hề thương hại, cũng chẳng thấy cô ấy thảm hại chút nào.
Và tôi thấy dù có thân thiết với những tiểu thư ở đây thì cô ấy cũng chẳng nhận được lợi lộc gì.
Vì bọn họ chỉ là những người phụ nữ thích buôn chuyện mà thôi.
Thứ cô ấy cần nhận được lòng trung thành không phải là những con chim sẻ ồn ào này, mà là những con đại bàng dũng mãnh chỉ biết vì chủ nhân.
"Chẳng phải việc tiểu chủ nhân xuất hiện ở đây cũng không phải là điều người mong muốn sao."
"... Cậu hiểu rõ quá nhỉ. Có vẻ cậu cũng không đến nỗi thiếu tinh ý."
Irene nhìn tôi một lúc rồi lại nhìn về phía cảnh tượng ồn ào trước mặt và tiếp tục nói.
"Cậu không thấy khó chịu sao, khi những kẻ ồn ào kia cứ liên tục nhắc đến tên cậu."
Nghe câu đó, tôi phải cố lắm mới không bật cười thành tiếng.
Dù tôi đã cố tình lờ đi, nhưng hóa ra cô ấy cũng nhận ra những ánh nhìn đó sao.
Vì cơ thể tràn đầy ma lực nên các giác quan của tôi cũng rất nhạy bén, ngay từ lúc bước chân vào đây tôi đã cảm nhận được vô số ánh nhìn nhắm vào mình rồi.
Không chỉ ánh nhìn, mà cả những âm thanh bọn họ lấy tôi làm chủ đề để bàn tán một cách vui vẻ nữa.
Và làm sao tôi có thể không biết những cảm xúc nồng nhiệt chứa đựng trong những ánh nhìn đó chứ.
Thật ngại quá nhưng ngoại hình của tôi cũng thuộc dạng khá điển trai, nên có vẻ đã trúng gu của các tiểu thư đang mơ mộng về một tình yêu như trong tranh vẽ rồi.
Chẳng lẽ bọn họ yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?
Dù hôm nay mới thấy mặt lần đầu, nhưng những ánh nhìn chằm chằm đó đôi khi khiến tôi phải rùng mình.
Khi vô số ánh nhìn đó tụ lại một chỗ, tôi thực sự thấy khá là không thoải mái.
"Tôi không sao ạ."
Có lẽ vì thế mà sắc mặt tôi trông không được tốt cho lắm, đôi mắt xanh thẳm của Irene nhìn tôi bỗng trở nên lạnh lẽo hơn hẳn.
"Cảm ơn tiểu thư đã quan tâm đến tôi."
Việc cô ấy quan tâm đến tôi khiến tôi thấy khá cảm động, tôi liền cúi đầu đáp lại.
Tôi cứ ngỡ cô ấy chỉ thấy e dè thôi, hóa ra cô ấy cũng để tâm đến việc các tiểu thư kia đang bàn tán về tôi sao.
Sự chán ghét nồng đậm trong mắt cô ấy có lẽ là vì lý do đó.
"... Không cần phải cảm ơn đâu. Ta chỉ tình cờ nghe thấy những lời đó nên tò mò thôi."
Ngay sau đó cô ấy rời mắt khỏi tôi và lại cầm tách trà lên với vẻ mặt vô cảm.
Nhưng sự lạnh lẽo trong mắt cô ấy vẫn không hề tan biến, khiến tôi lo lắng dõi theo cô ấy.
Rốt cuộc cô ấy đang nghĩ gì vậy nhỉ.
Thật là những kẻ thảm hại mà. Mỗi khi nhìn thấy bọn họ, tôi lại không khỏi bật cười khinh bỉ.
Bọn họ giống như những con búp bê được nhào nặn từ tất cả sự thảm hại của thế gian này vậy, những câu chuyện thốt ra từ miệng bọn họ chẳng có chút giá trị nào cả.
Dù đã biết trước từ đầu, nhưng thà rằng tôi cứ tìm đại một cái cớ nào đó để không phải đến đây thì hơn.
Trong lúc tôi đang hối hận và chỉ biết nhấp trà, những lời lọt vào tai đã đập tan những suy nghĩ mông lung và khiến lòng tôi rối bời.
"Mà này, kỵ sĩ hộ vệ mới của công nữ ấy. Trông ngài ấy khôi ngô tuấn tú thật đấy."
"Đúng vậy, tôi vừa nhìn thấy là tim đã đập thình thịch rồi."
"Đó mới đúng là kỵ sĩ chứ nhỉ? Hộ vệ của tôi thực lực thì tốt đấy nhưng ngoại hình thì chán hẳn..."
"Hà."
Một nụ cười tự giễu thoát ra.
Những lời bình phẩm về Evan đột ngột vang lên khiến những mảnh suy nghĩ len lỏi vào tâm trí làm lồng ngực tôi lại thấy ngột ngạt.
Tôi thở hắt ra và lặng lẽ nhìn bọn họ đang trò chuyện một cách vui vẻ.
Bọn họ đang nói chuyện cứ như thể đó là kỵ sĩ của mình vậy.
Chắc hẳn bọn họ nghĩ rằng vì đứng xa nên tôi sẽ không nghe thấy, cái hành động thì thầm to nhỏ của lũ người đó thực sự khiến tôi thấy nực cười.
Âm thanh đó chắc chắn hộ vệ của tôi cũng nghe thấy rồi.
Bất chợt nghĩ đến đó, tôi nhận ra cậu ta chắc hẳn đã chứng kiến cảnh tôi đứng đơn độc một mình thế này.
Không biết cậu ta sẽ nghĩ gì về tôi nhỉ. Tôi tò mò không biết đôi mắt xanh lục luôn dao động mỗi khi nhìn tôi kia, lúc này đang mang tâm tư gì.
"Thấy thảm hại lắm sao?"
Có lẽ đó là lý do khiến câu nói này thốt ra từ miệng tôi.
Một câu hỏi lẽ ra không cần phải hỏi, một câu hỏi như muốn cậu ta thấu hiểu cho hoàn cảnh của mình.
Bàn tay đang nắm lấy vạt váy siết chặt lại.
Đáng lẽ tôi không nên hỏi câu đó, chắc chắn cậu ta sẽ thấy tôi thật kỳ lạ.
Tự dưng lại hỏi có thảm hại không, còn câu hỏi nào nực cười hơn thế nữa chứ.
"Không ạ. Hoàn toàn không, tôi chưa từng nghĩ như vậy."
Thế nhưng câu trả lời nhận lại thật dứt khoát, khiến tôi hơi mở to mắt kinh ngạc.
Không, chính xác là tôi ngạc nhiên trước đôi mắt xanh lục đang nhìn mình.
Đôi mắt không hề dao động, cũng chẳng chứa đựng cảm xúc đặc biệt nào khác ngoài sự chân thành.
Nó đang khẳng định chắc nịch rằng câu trả lời của cậu ta là sự thật.
"Chẳng phải việc tiểu chủ nhân xuất hiện ở đây cũng không phải là điều người mong muốn sao."
Tôi đã nghĩ cậu ta có lẽ đang ghét bỏ mình.
Tôi đã nghĩ cậu ta thực sự thấy tôi thật thảm hại.
Những lời cậu ta nói đêm hôm đó chắc chỉ là giả tạo, là một ảo ảnh nhất thời mà thôi. Tôi đã nghĩ như vậy, thế mà...
Cảm xúc chứa đựng trong màu xanh lục đó vẫn không hề thay đổi, ánh nhìn không hề ghét bỏ cũng chẳng oán trách khiến sự tội lỗi bỗng chốc nảy nở trong lòng tôi.
Liệu cậu ta có đang để tâm đến những lời cay nghiệt mà tôi đã nói không, liệu tôi có vô tình buông lời quá đáng với cậu ta không.
Thật chướng mắt. Không, chính xác là tôi thấy bận tâm.
Giống như một chiếc gai đâm vào trong miệng, dù không muốn để tâm nhưng nó cứ hiện hữu ở một góc trái tim khiến tôi không thể không chú ý.
Những lời cậu ta nói, những cảm xúc không rõ nguyên do mà cậu ta mang theo, và đôi mắt xanh lục như cánh rừng thẳm thỉnh thoảng lại nhìn tôi đầy vẻ u sầu cứ hiện lên mồn một.
Chính vì thế tôi đã muốn đẩy cậu ta ra xa, muốn cậu ta tự mình từ bỏ chức vụ hộ vệ này.
Nhưng giờ đây có vẻ tôi không thể làm như vậy được nữa rồi.
Dù tôi có đối xử khắt khe đến đâu thì người bị tổn thương không phải là cậu ta, mà ngược lại chỉ có lòng tôi là thấy khó chịu mà thôi.
Có lẽ lần này tôi sẽ không thể xua đuổi được người hộ vệ này rồi.
Evan Fried. Khi đang nhẩm đi nhẩm lại cái tên đó, tôi chợt nhớ đến những tiểu thư khác đang bàn tán về cậu ta.
Nghĩ đến đó, tôi vô thức quay đầu lại thì thấy gương mặt Evan đang đượm vẻ u sầu.
Chắc hẳn cậu ta thấy khó chịu trước những hành động của lũ người đang thêu dệt nên những ảo tưởng kia rồi.
Nhìn biểu cảm méo mó của Evan, một cảm xúc mờ nhạt trào dâng trong lòng tôi. Chắc hẳn đó là sự bực bội.
Tôi đã hỏi cậu ta có thấy khó chịu không. Có thấy khó chịu trước hành động của lũ ngốc đang coi cậu ta như một món đồ để bình phẩm kia không.
Thế nhưng Evan chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và khẽ lắc đầu.
"Tôi không sao ạ."
Cảm ơn tiểu thư đã quan tâm. Câu nói đó như đang gõ vào trái tim tôi vậy.
Giọng điệu như đang vạch ra một ranh giới với tôi khiến tôi không khỏi nhíu mày.
Thế nhưng trong đôi mắt đang cúi xuống khi nói câu đó, rõ ràng tôi đã thấy thoáng hiện lên sự cảm động.
"......"
Nghĩ lại thì, đây dường như là lần đầu tiên tôi hỏi Evan điều gì đó.
Lúc nào cũng là Evan hỏi trước, và tôi luôn là người phũ phàng gạt đi.
Sự hối hận bất chợt trào dâng khiến lồng ngực tôi thắt lại. Cảm giác như có ai đó đang bóp nghẹt cổ mình vậy.
Thật ra chẳng có lý do gì để tôi phải mang cảm xúc này cả. Tại sao tôi lại phản ứng như thế này chứ?
Câu hỏi đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
Thế nhưng hình ảnh Evan Fried cứ liên tục lọt vào tầm mắt khiến những suy nghĩ mông lung bị đập tan, ánh nhìn của tôi hướng về phía cậu ta dần trở nên u ám.
"... Tôi nên lui ra một chút chứ ạ?"
Nhìn Evan đang thăm dò ý tứ của mình, tôi khẽ gật đầu đồng ý.
Vì tôi cần thời gian để bình tâm suy nghĩ lại mọi chuyện.
Nhìn theo bóng lưng Evan đang dần biến mất, cảm xúc trào dâng trong tôi lúc này chính là một chút hối lỗi.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn