Chương 31: Trước khi tuyết rơi (1)
Trở Thành Kỵ Sĩ Hộ Vệ Của Ác Nữ Trong Tiểu Thuyết · Glodia · 181 chương · ~28 phút đọc · Tạo 20/08/2026
Toàn chương Bất chợt, khi làn gió lạnh chạm vào gò má, tôi mới nhận ra cửa sổ đang mở.
Phải chăng vẫn còn chút thời gian nữa tuyết mới rơi?
Tôi thẫn thờ nhìn bầu trời vẫn còn mang sắc xám tro, rồi nhận ra buổi sáng đã đến khi thấy mặt trời lấp ló giữa những tầng mây trắng xóa.
"... À."
Một giọng nói khàn đặc thoát ra từ cổ họng.
Chẳng biết do ngủ muộn hay chỉ đơn giản là vì ngủ sai tư thế mà cơ thể tôi rã rời, tâm trạng cũng chẳng mấy tốt đẹp.
Cũng có thể là vì hôm nay là ngày sinh nhật.
Nhưng dù sao thì điều may mắn là giờ đây tôi không còn chiếc điện thoại di động nào để nhận những cuộc gọi kia nữa.
Tôi dụi đôi mắt ngái ngủ, rồi mở toang cánh cửa sổ đang khép hờ để nhìn ra bên ngoài.
Làn gió lùa qua mũi thật lạnh lẽo. Tại sao những chuyện xảy ra đêm qua lại mang đến cảm giác như một giấc mơ thế này?
Cả lúc đó lẫn bây giờ, làn gió vẫn lạnh lẽo như nhau.
Khi tôi khẽ nhắm mắt, một tia sáng rực rỡ lướt qua mí mắt.
Mặt trời vốn bị che khuất giữa những đám mây đã ló dạng soi sáng khuôn mặt tôi, khiến tôi phải mở mắt ra lần nữa. Bầu trời xám xịt u ám cuối cùng cũng bắt đầu để lộ sắc xanh.
Đã là buổi sáng rồi. Không thể cứ đứng ngây ra thế này, tôi phải làm gì đó thôi.
Để mặc ánh sáng tràn qua cửa sổ, tôi bước đi.
Tôi phủi nhẹ lớp bụi bám trên rèm cửa, đeo thanh kiếm đặt trên bàn vào hông rồi cứ thế bước ra khỏi phòng.
Hành lang ngập tràn ánh nắng, bầu không khí u ám đêm qua đã biến mất, thay vào đó là sự sống động tràn trề.
Có lẽ là nhờ đã xử lý xong tên hắc ma pháp sư.
Nếu đêm qua tôi không hạ được hắn, có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được thấy cảnh tượng này nữa.
Một cảm giác xúc động dâng trào khiến tôi khẽ thở dài, đúng lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
Một âm thanh tươi vui và rộn rã như tiếng chim sẻ hót trên cành cây từ lúc rạng đông.
Quay đầu lại, người đứng đó không ai khác chính là Rofena.
"Chào buổi sáng ạ!"
"... Ừ."
Tâm trạng đang chùng xuống bỗng chốc như được nhấc bổng lên, tôi mỉm cười nhạt và vẫy tay nhẹ với cô bé.
Làm sao có thể ghét một đứa trẻ cười rạng rỡ thế này được chứ?
Tôi thầm nghĩ, chỉ cần tôi bắt được hắc ma pháp sư để Rofena không bị thương, bấy nhiêu đó thôi cũng đã là điều may mắn rồi.
"Em nghe nói ngài bị thương ở vai. Ngài không sao chứ ạ?"
"Ừ, giờ không còn chảy máu nữa rồi."
Dù đó là một vết thương khá nặng so với trước đây, nhưng sau một đêm, vết thương đã tự nhiên khép miệng.
Giờ không còn chảy máu nữa, tôi nghĩ chắc khoảng một tuần là sẽ biến mất không dấu vết thôi.
Nhìn thấy lớp băng gạc vẫn còn dính máu, vẻ mặt Rofena lập tức trở nên u ám.
Người bị thương là tôi, vậy mà trông cô bé còn có vẻ đau đớn hơn cả chính chủ, khiến tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Em đang nghiêm túc mà sao ngài lại cười như vậy chứ?"
"Vì không cần phải nghiêm trọng hóa vấn đề mà. Người bị thương đâu phải là em."
"Dù vậy thì..."
Tôi thực sự không sao mà. Tôi vừa cười vừa vò rối mái tóc của Rofena, lúc này cô bé mới nhíu mày, xị mặt ra lườm tôi.
Phải rồi, thà là biểu cảm này còn hơn.
"Phụt."
"Á, thật là. Ngài đừng có cười nữa."
"Em hợp với nụ cười hơn là vẻ mặt mếu máo đấy."
"... Thật vậy sao ạ?"
Có vẻ như lời khen đó rất hợp ý cô bé, cái miệng đang bĩu ra bỗng chốc lại nở nụ cười toe toét.
Cứ như diễn viên xiếc vậy. Nhưng nhờ thế mà tâm trạng tôi tốt hơn hẳn.
Phải có một người như thế này thì mới có động lực làm việc chứ. Một người chỉ cần ở bên cạnh thôi cũng đủ để trở thành nguồn năng lượng cho người khác.
Có lẽ lý do khiến Irene chưa hoàn toàn suy sụp cũng là nhờ có Rofena.
"Vậy, tiểu thư đã dậy chưa?"
"Vâng. Người dậy từ sớm và hiện đang đọc sách ạ. Bây giờ đã hơn 10 giờ rồi đấy. Ngài kỵ sĩ có biết là mình đã ngủ nướng không ạ?"
"Đúng là... mặt trời đã lên khá cao rồi."
Chẳng trách tôi cảm thấy không khí có chút khác lạ so với thường ngày.
Có lẽ do đã tiêu tốn khá nhiều mana nên tình trạng cơ thể không được tốt cho lắm.
Hay là do bị nhiễm hắc ma pháp nhỉ?
Tôi khẽ nhíu mày bóp vai, thấy vậy vẻ mặt Rofena lại bắt đầu tối sầm lại.
"... Ngài vẫn còn đau ạ?"
"À, không. Tôi đã bảo là không sao rồi mà. Mà nhắc mới nhớ, thanh kiếm tôi đặt đã về chưa? Tôi nghe nói sáng nay tất cả sẽ được chuyển đến."
"Kiếm ạ?... À, đúng rồi!"
Như sực nhớ ra điều gì đó, Rofena vỗ tay một cái rồi đập tay lên trán kêu lên.
Chắc chắn không chỉ có một hai thanh, không biết cô bé định kiểm tra hết đống đó vào lúc nào đây.
Tôi đuổi theo hướng Rofena đang chạy, và chẳng mấy chốc, những chiếc hộp chất đống ở sân trước dinh thự đã đập vào mắt tôi.
"Phân loại các hộp ngay! Lệnh của Công tước là phải phân loại và chuyển đến cho tiểu thư trong vòng 2 giờ tới!"
"Rõ!"
Mọi người đang di chuyển tất bật, dù có đến hàng chục người đang làm việc nhưng số lượng hộp chất thành núi ở một góc vẫn nhiều hơn thế.
Tất cả đống đó đều là hàng từ thương hội vũ khí sao?
Không biết cô ấy nghĩ gì mà lại mua hết đống đó nữa. Nghĩ lại vẫn thấy thật kinh hoàng, tôi thở dài một tiếng rồi đưa tay vuốt mặt.
"Đi giúp một tay thôi..."
Dù sao thì việc đống hộp vũ khí này chất cao như núi cũng có phần đóng góp không nhỏ của tôi mà.
Sau khi đã dọn dẹp xong toàn bộ các hộp vũ khí, vài thanh đắt giá nhất trong số đó đã được chuyển đến trước mặt tôi.
Đang thắc mắc tại sao chúng lại ở đây, tôi thấy Rofena nhìn mình với khóe môi giật giật.
"Có vẻ như tiểu thư muốn tặng ngài làm quà đấy ạ."
"... Quà sao? À."
Nghĩ lại thì, Irene chẳng phải đã biết sinh nhật của tôi rồi sao?
Vậy việc cô ấy hỏi tôi có cần gì không, cũng là để tặng quà cho tôi sao?
Có thể không phải, nhưng nếu đúng là vậy thì tôi vô cùng biết ơn.
... Thế nhưng.
"Haizz."
"Sao vậy ạ?"
"Không, chỉ là tôi chợt nhớ lại một ký niệm đáng xấu hổ thôi."
Việc yêu cầu món quà sinh nhật là một nụ cười.
Lúc đó tôi đã để cảm xúc lấn át mà thốt ra những lời như vậy, nhưng ngủ dậy rồi nghĩ lại, trên đời này làm gì có lời nào đáng xấu hổ hơn thế chứ?
Chắc chắn Irene cũng sẽ cười nhạo tôi thôi. Thật sự, mỗi khi nhớ lại những lời mình đã nói, mặt tôi lại tự động nóng bừng lên.
Nhưng điều đó không có nghĩa là lời nói đó là giả dối.
Vì tôi thực sự mong muốn có một ngày cô ấy có thể cười một cách sảng khoái.
Nếu tôi có thể ngăn chặn cả hắc ma pháp sư lẫn bi kịch trong tương lai, để cô ấy có thể đón sinh nhật lần thứ 22.
Biết đâu lúc đó tôi sẽ được thấy dáng vẻ ấy.
"Dù vậy tôi cũng chỉ dùng một thanh thôi. Phải mang vài thanh sang cho ngài Chris mới được."
"Ngài không thấy tiếc sao ạ? Những thứ ở đây đều là những món đồ mà một người bình thường có dành dụm cả đời cũng khó lòng mua nổi đấy."
"... Vậy thì hai thanh thôi nhé?"
Tôi vừa nói vừa mỉm cười nhẹ, Rofena cũng cười theo rồi nhấc nắp hộp lên.
Mà Rofena chẳng phải là hầu gái riêng của Irene sao? So với vị trí đó, cô bé có vẻ đi lại khá tự do.
Nhận thấy tôi đang nhìn chằm chằm, cô bé né tránh ánh mắt rồi nghiêng đầu hỏi.
"Em ở đây thế này có ổn không? Còn tiểu thư thì sao?"
"A ha, em được nghỉ phép mà. Thật ra em nên về nhà, nhưng vì ở đây chính là nhà của em rồi."
"... Vậy à."
Nghỉ phép sao, nhắc mới nhớ, ngài Chris chẳng phải đã bảo hôm nay tôi phải đi gặp Công tước sao?
Có vẻ như ngài ấy vẫn chưa gọi. Dù sao thì trước đó đi gặp Irene một chuyến cũng không tệ.
Dù thế nào thì cũng nên nói một lời cảm ơn vì đã nhận được những thanh kiếm này.
Rofena hì hục mở nắp hộp, bên dưới lớp vải bọc, một thanh kiếm lộ diện.
Dài khoảng 70cm chăng? Lưỡi kiếm được chạm khắc hoa văn tinh xảo tỏa ra ánh bạc thanh khiết.
Tôi thẫn thờ nhìn thanh kiếm toát lên vẻ thanh cao như thể được tạc từ ánh trăng, nhưng ngay khi cầm nó lên, miệng tôi khẽ há hốc vì kinh ngạc.
"... Cảm giác như chẳng cầm gì trong tay cả?"
Thanh kiếm tôi thường mang theo cũng thuộc loại rất nhẹ, nhưng thanh kiếm này không chỉ nhẹ mà còn mang lại cảm giác như bàn tay đang trống rỗng.
Cầm một con dao găm liệu có cảm giác thế này không? Tuy nhiên, kiếm nhẹ không hẳn là một ưu điểm.
Khi chém phải có trọng lượng thì lực mới được truyền đi tốt, nếu thế này chẳng phải sẽ lỡ tay chém nông sao?
"Adamantium sao."
Tôi nghe nói đây là loại kim loại nhẹ và cứng nhất tồn tại trên thế giới này.
Nghe bảo quy trình gia công bằng ma pháp càng lặp lại nhiều lần thì trọng lượng càng nhẹ nên thường được dùng làm giáp trụ.
Dùng kim loại này làm kiếm thì nhẹ thật đấy, nhưng tôi lại không mấy ưa chuộng.
"... Cái này là."
Thế nhưng khi mở chiếc hộp tiếp theo, tôi khẽ nhíu mày.
Một chiếc hộp chỉ đặt trơ trọi một cái chuôi kiếm mà không có lưỡi.
Rofena mắng đó là đồ lừa đảo, nhưng tôi lại cầm cái chuôi kiếm đó lên với vẻ mặt nghiêm túc.
Cái chuôi kiếm được chạm khắc hoa văn răng thú như thể bị dã thú cắn xé.
Đây rõ ràng là thanh kiếm từng được nhắc đến một lần trong [Đóa Hồng Gai Của Ngài] sao?
Thanh ma kiếm mà Irene đã cầm để chiến đấu khi xảy ra cuộc chiến lãnh địa với nữ chính.
Tôi nghe nói đó là thanh ma kiếm duy nhất trên thế gian này, không bao giờ gãy hay mòn vẹt.
Với tâm thế thử nghiệm, tôi truyền mana vào, và ngay lập tức từ khoảng không trơ trọi của chuôi kiếm, một lưỡi kiếm tỏa ánh xanh biếc vọt ra.
Thanh kiếm mang sắc xanh thẳm như những làn sóng xanh đang dập dềnh.
Dù hình dáng có chút khác so với những gì tôi biết, nhưng trên đời này chỉ có duy nhất một thanh kiếm có chức năng như vậy.
"... Ha."
Thanh kiếm mà Irene từng cầm, không ngờ nó lại rơi vào tay tôi.
Chỉ có thể giải thích là do may mắn. Giá trị của một thanh ma kiếm không gì trên đời này có thể sánh bằng.
Một thanh kiếm không bao giờ gãy. Nghĩa là bất kể truyền vào loại mana nào, hay chịu bất kỳ đòn tấn công nào, chỉ cần đưa kiếm ra là sẽ chặn đứng được, chẳng phải sao?
"Cái, cái gì vậy ạ? Thứ đó là gì thế?"
Tôi thẫn thờ nhìn Rofena đang trợn tròn mắt một lúc, rồi mỉm cười ranh mãnh và cất cái chuôi kiếm đó vào trong ngực.
Có vẻ như thu hoạch lần này tốt hơn nhiều so với tôi tưởng tượng. Tôi phải gửi lời cảm ơn tử tế đến Irene mới được.
"Tôi chọn cái này. Những thứ còn lại hãy gửi hết cho ngài Chris đi."
"Em hỏi cái vừa nãy là gì mà?"
Tôi quay lưng lại với Rofena đang hỏi dồn, rồi đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu im lặng.
"Bí mật."
Nhìn Rofena đang ngơ ngác nhìn mình, tôi không khỏi bật cười.
Nếu bị hỏi làm sao tôi biết thứ này, chắc chắn sẽ phiền phức lắm đây.
Tôi rảo bước dọc hành lang, điểm đến đương nhiên là nơi Irene đang ở.
Dù những lời tôi đã nói khiến tôi vẫn còn khá ngượng ngùng, nhưng nhận được món quà thế này thì cũng nên nói một lời cảm ơn chứ.
"À."
Đang đi, ký ức đêm qua bất chợt ùa về khiến tôi không khỏi thở dài.
Lúc đó tôi đã nghĩ gì mà lại làm thế chứ? Chắc chắn là tại vầng trăng rồi.
Tại vầng trăng đó mà tôi mới để cảm xúc lấn át, nói ra những lời vô lý như vậy, tất cả là lỗi của tôi.
Có vẻ như nếu cứ để trạng thái này mà gặp cô ấy, tôi sẽ không thể quản lý nổi biểu cảm của mình mất.
— Chỉ là, tôi mong cô hãy mỉm cười.
Tôi đấm nhẹ vào lồng ngực tội nghiệp của mình, rồi cười cay đắng và tiếp tục bước đi.
Chẳng mấy chốc tôi đã đến trước phòng của Irene, tôi khẽ nhắm mắt lại một lúc, rồi cố kìm nén giọng nói đang run rẩy để mở lời một cách thản nhiên.
"Tiểu thư, là Evan đây ạ."
Thế nhưng chờ mãi vẫn không thấy tiếng trả lời, tôi thoáng thắc mắc, rồi khi gõ cửa vẫn không có phản ứng, vẻ mặt tôi bắt đầu đanh lại.
"Tiểu thư."
Lúc nãy Rofena bảo cô ấy đang đọc sách nên chắc chắn không phải đang ngủ, hay là bị tập kích rồi?
Nếu vậy thì ngài Chris đang làm cái gì mà lại không để ý xem Irene đang làm gì chứ?
Trong phút chốc đầu óc tôi rối bời, tôi thở hắt ra một hơi nặng nề.
Bây giờ không phải lúc để suy nghĩ vẩn vơ.
Mọi suy nghĩ tan biến, tôi lập tức đẩy cửa bước vào và đưa mắt tìm kiếm bóng dáng của Irene.
Rốt cuộc, bây giờ cô ấy đang làm cái gì mà—
"... À."
Và khi ánh mắt tôi chạm vào một người phụ nữ.
Nghĩa là, khi tôi đối diện với đôi mắt xanh đang lộ rõ vẻ bối rối kia.
Tôi chỉ biết đứng ngây người, há hốc miệng.
Hình ảnh Irene đang đứng trước gương, dùng ngón tay kéo khóe miệng mình lên trông thật nực cười.
Tôi dùng tay che đi khóe môi đang giật giật, rồi thận trọng lên tiếng.
"Tiểu thư?"
Trông cô ấy chẳng khác nào một người đang tập cười vậy.
Ký ức vừa rồi xẹt qua não bộ khiến tôi khẽ nhíu mày.
Chẳng lẽ là vì những lời tôi đã nói sao?
"... Evan."
Giọng nói của Irene khi gọi tên tôi run rẩy hơn hẳn so với bình thường.
Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy bối rối đến nhường này.
Khuôn mặt vô cảm thường ngày biến mất không dấu vết, thay vào đó là khuôn mặt hơi ửng đỏ, cô ấy lặng lẽ mở lời.
"Ra ngoài đi."
Thật sự, tôi nên nghĩ gì về tình huống này đây?
Điều duy nhất tôi có thể làm là đứng thẫn thờ nhìn cô ấy.
Vì thực sự quá đỗi bất ngờ.
Thực sự, tôi chỉ biết đứng ngây ra đó.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn