Chương 308: 309
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~56 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Gương mặt của kẻ mà mới chỉ vài ngày trước tôi còn nhìn thấy, giờ đang ở ngay trước mắt. Đồng thời, đó cũng là gương mặt của kẻ mà tôi không thể nhìn thấy được nữa.
Lần này, điều tôi cần làm cũng thật rõ ràng. Tôi phải nhường chỗ cho đến khi Emanuel trở thành 'tôi'. Giống như trước đây tôi từng đồng hóa với Marco Schreiber, lần này cũng vậy.
[Cái trò xuất hồn chết tiệt….]
'…….'
Giọng của Emanuel tràn ngập trong đầu tôi. Việc tôi phải dẹp bỏ ý thức của mình và tạm thời quan sát hành động của Emanuel cũng không khó khăn gì. Việc Emanuel trong lòng cũng nghĩ như vậy khiến tôi im lặng.
Emanuel thở dài thườn thượt.
"Haizzzz…."
"Vì tiếng thở dài của cậu mà đất như lún sâu hàng ngàn mét rồi đấy."
"Nhạt nhẽo thật sự."
"Vậy thì đừng chơi với tớ."
"……."
Emanuel nhìn Maria mà không nói lời nào rồi quay người đi. Maria thì chẳng bận tâm, cứ thế dựa vào hông Emanuel—khiến hộp sọ và xương sườn va chạm vào nhau làm Emanuel vô thức gào lên với giọng đầy khó chịu—rồi hút thuốc. Emanuel đặt điếu thuốc ma dược xuống gạt tàn rồi hỏi.
"Câu lạc bộ hôm nay hoạt động tốt chứ?"
"Chắc tớ không nên lập nó ở Berlin. Xa quá. Tất nhiên là tớ có thể liên lạc với cậu qua cái gương tớ đưa cho cậu rồi…."
Maria càu nhàu rồi nói tiếp.
"Có những người kỳ lạ tìm đến. Cậu có biết Pleroma không?"
"Có ai mà không biết ở đó chứ? Đào mộ lên để hồi sinh cả những người từ vài trăm năm trước mà."
"Ừ. Nghe nói trong giáo phái đó có nhiều người thích huyền học giống tớ lắm. Họ bảo sẽ giới thiệu đồng nghiệp để tớ có thể hoạt động huyền học một cách nghiêm túc nên muốn hợp nhất tổ chức."
"……."
Emanuel quan sát sắc mặt của Maria rồi nắm lấy hai má cậu ấy. Sau đó, nhìn thẳng vào mắt. Một nỗi bất an không tên bỗng trào dâng. Tôi, hay đúng hơn là Emanuel, nhíu mày trả lời.
"Cứ hài lòng với tớ là được rồi. Cảm giác không ổn lắm."
"Hài lòng cái gì mà hài lòng! Cậu thậm chí còn không xuất hồn được cơ mà. Tớ chỉ cần có thần lực là làm được."
…Tại sao lại phải xuất hồn cơ chứ?! Muốn nói mấy thứ đó một cách tự nhiên như thế thì rốt cuộc là….
Dù đã nhìn thấy suốt 20 năm qua nhưng tôi vẫn không thể nào quen nổi. Thay vì nghĩ điều đó, Emanuel thốt ra những lời khác.
"Lẽ ra tớ không nên giới thiệu pháp sư thần lực cho cậu mới phải…. Dù sao thì, không được đâu. Đừng đến đó."
Trong khi nói những lời đó, lòng tôi vẫn không thấy nhẹ nhõm. Bề ngoài thì lúc nào cũng cười nói thản nhiên, nhưng trong thâm tâm thì không hẳn như vậy. Có lẽ vì sử dụng con mắt giám định trong tình trạng không có mục tiêu, nên chỉ có một nỗi bất an mơ hồ mà không thể chỉ ra được điều gì cứ ập đến.
"Tớ cũng không định đi. Nhìn là biết bọn họ chẳng có chút tôn trọng nào đối với huyền học cả. Tớ cũng có thể phân biệt được họ nói đại khái để lôi kéo tớ hay không."
Khoảnh khắc đó, hơi thở đang nín bặt bỗng phào ra. Emanuel mỉm cười thư thái như mọi khi rồi tựa lưng vào ghế.
"Ừ. Tốt. Dù sao thì tổ chức đó cũng ngày càng trở nên kỳ quặc theo năm tháng. Cứ thế này có khi bọn họ bắt cả người sống đi giết mất."
"Hừm…."
"Đến lúc đó thì phải xử tử tất cả bọn họ, nên đừng có tùy tiện qua lại với bọn họ."
"…Ừ, nói đúng lắm. Phải thế mới được."
Maria chống cằm, nhìn vào hư không. Cậu ấy đang nghĩ gì nhỉ? Emanuel nhìn vào đôi mắt đó rồi hỏi lại như để xác nhận.
"Không đi chứ?"
"Ừ."
Maria không có ý định tham gia vào Pleroma. Cậu ấy không phải loại người như vậy. Sau khi kết luận như thế trong khi nhìn vào đôi mắt màu xanh lá mạ của Maria và sử dụng năng lực, Emanuel lại đặt đầu xuống gối.
"Chính xác thì tại sao bọn họ lại muốn đưa cậu đi?"
"Họ bảo tớ tạo ra một hệ thống ma thuật học. Chính xác hơn là dựa trên những gì tớ biết."
"Hửm? Hệ thống ma thuật học bằng huyền học…?"
"Vì huyền học cũng là Ngôi lời. Họ muốn tiếp cận những bản chất của vũ trụ và những ma thuật mang tính Kitô giáo nhất."
Cậu tự nghĩ thế thôi chứ chẳng ai coi huyền học là Ngôi lời cả. Nếu không muốn nói là ngược lại hoàn toàn. Những lời đó quẩn quanh trong miệng nhưng tôi đã nhắm mắt lại. Ma dược khiến cơ thể trở nên mơ màng. Emanuel lầm bầm những lời vô nghĩa rồi chìm vào giấc ngủ.
"Tớ… sẽ thử xuất hồn xem sao. Đừng có đi đâu lạ rồi nói về kỹ thuật của cậu, hãy nói với tớ này."
"Ừ, đã bảo là không đi mà."
Lời nói bị ngắt quãng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi không còn mặc bộ đồ ngủ như lúc nãy mà đang ở ngoài ban công trong bộ thường phục. Maria đang hằm hằm đi từ phía kia lại.
Rầm―!
Maria tức giận đến mức mặt đỏ bừng, ném túi xách xuống chiếc bàn bên cạnh. Chắc là một trong hai cái: chiếc vali du lịch kia hoặc chiếc bàn đã bị hỏng rồi. Emanuel nhìn Maria mà không nói lời nào trong khi suy nghĩ như vậy. Đây là lần đầu tiên trong đời cậu thấy cậu ấy trở về với dáng vẻ giận dữ như thế này.
"Cậu biết bọn chúng bảo tớ làm gì không? Bảo tớ chế ra loại thuốc có thể tẩy não người khác đấy! Làm gì có thứ đó, mà dù có chế được đi chăng nữa thì tớ cũng tuyệt đối không làm."
Maria bắt đầu sử dụng cách nói chuyện mà cậu ấy từng dùng khi còn ở Hoàng cung Áo ngay tại đây. Chắc là cách nói chuyện khi đối thoại với những người 'kỳ lạ' lúc nãy. Vì chẳng có thông tin gì về việc Maria sẽ đến Bayern, nên chỉ có một tách trà được chuẩn bị. Emanuel đưa tách trà ra trước mặt cậu ấy rồi hỏi.
"Hôm nay là ngày nói chuyện với ban lãnh đạo Pleroma à? Bọn họ đòi hỏi thẳng thừng như vậy sao?"
"Tất nhiên là không rồi. Bọn họ nói vòng vo nhưng làm sao tớ không nghe ra được cơ chứ!"
Maria uống cạn tách trà trong hai ngụm, chẳng màng đến việc nó còn nóng hay không. Cậu ấy lấy tay lau miệng rồi tiếp tục nói bằng giọng giận dữ.
"Tuy cảm thấy bị tổn thương lòng tự trọng nhưng… tớ đã nói rằng đừng có mong đợi gì ở huyền học cả. Dù tớ là ai đi chăng nữa thì cái gì không được là không được. Muốn rũ bỏ lũ đỉa này thì phải làm gì đó thôi."
"…Dù không biết là chuyện gì, nhưng cậu làm tốt lắm. Vậy cái vali du lịch này là sao?"
"Là tài liệu tớ để ở nhà và cả những thứ tớ đã chuyển đến căn cứ ở Berlin. Cậu giữ lấy, nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra thì hãy đốt chúng đi cho cẩn thận. Hermetisch Gesellschaft cũng phải giải tán hoặc làm gì đó đi thôi, thế này thì không được…."
Emanuel đưa điếu thuốc của mình cho Maria rồi nói.
"Nghe nói tập hợp được tận mười người cơ mà, cậu định giải tán nó sao? Đó là hội nhóm mà cậu đã rất muốn tiếp tục duy trì đấy."
"Sự an toàn của mười người đó quan trọng hơn. Bọn Pleroma hay cái gì đó là tập đoàn sẽ truy đuổi cả những người trong hội đó chỉ vì lý do có liên quan đến tớ. Bọn chúng là loại người dù chết rồi bị chôn vùi thì vẫn sẽ hồi sinh để moi móc những gì trong đầu ra đấy."
"Đến mức đó sao? Dù sao đi nữa thì cậu cũng là hoàng tộc mà…."
"Là loại người như thế đấy. Nếu cần thiết, bọn chúng sẽ đuổi cùng giết tận đến tận cùng trái đất."
"Ừm… Có nhiều người làm đến mức đó sao? Tại sao cậu lại nghĩ vậy?"
"Vì tớ đã tận mắt nhìn thấy. Bọn họ tự hào giới thiệu rằng… đây là người đã chống lại tổ chức của họ. Có khi tớ phải chế ra công thức ma thuật nào đó để xóa bỏ thể Astral, ngăn chặn việc hồi sinh rồi treo lên mỗi ngôi mộ mất. À, nếu thế thì liệu bọn chúng có lại lấy cả tro cốt không nhỉ?"
Không biết bọn họ đã giới thiệu cái gì nhưng có vẻ đó là chuyện vô cùng ghê tởm. Maria nhún vai đầy mỉa mai. Cậu ấy nhìn lên bầu trời rồi thở dài, sau đó lấy những món tạo vật trong túi đưa cho Emanuel. Những khối kim loại lạ lẫm rơi xuống bàn.
"Cậu cũng đừng ở bên cạnh tớ nữa. Tớ sẽ không đến đây đâu. Trong thời gian tới, cậu cũng phải cẩn thận đấy…."
"Vậy thì chỉ có thể liên lạc bằng thư thôi sao?"
"Đã đưa cái gương tạo vật cho cậu rồi mà. Cứ xác nhận gương mặt nhau qua cái đó là được."
"……."
Một nỗi bất an mơ hồ trào dâng.
Đi hay không không quan trọng. Cái tuổi mong muốn được chơi cùng bạn cả ngày đã trôi qua từ lâu đến mức tôi còn chẳng nhớ nổi, và vì cậu ấy là người Áo nên buộc phải xa nhau thường xuyên là chuyện đương nhiên.
Tôi biết. Tôi biết nhưng không hiểu sao, không thể xóa bỏ được linh cảm bất an mang tính bản năng này. Tay chân tôi tê dại. Cổ cứng đờ không thể cử động.
[Không được. Cậu đang làm cái gì thế, đồ ngốc này….] Dù là tôi đang làm, nhưng một suy nghĩ kỳ quặc cứ thoáng qua trong đầu rằng như thể có một 'tôi' khác đang làm chứ không phải tôi. Tim đập nhanh.
"Tớ đi đây. Nếu có người liên lạc liên quan đến máu hay công thức ma thuật thì đuổi hết đi!"
Khác với khi đến, Maria rời khỏi sảnh với hai bàn tay trắng. Không, bây giờ không được đi. Mình còn điều muốn hỏi mà….
[Phải nói như vậy mới đúng chứ….] Khoảnh khắc chớp mắt cảm giác như kéo dài hàng vạn kiếp. Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở một nơi khác.
Lạch cạch― [1888. 02. 26.] [Điện hạ Emanuel Wittelsbach] [… Tôi nghe nói ngài là bạn thân của huynh trưởng tôi. Huynh trưởng tôi đã vắng mặt hai ngày nay rồi. Tôi liên lạc để hỏi xem huynh ấy có đang ở Bayern không. Vì sắp có sự kiện của gia tộc nên nhất định phải quay về trước ngày mai, nếu ngài ở cạnh huynh ấy, xin hãy chuyển lời giúp tôi, tôi xin vô cùng biết ơn.] [Leopold Maria Österreich-Este] Emanuel gấp lá thư lại rồi đặt xuống, lấy chiếc gương tạo vật trong túi ra.
Tôi gõ gõ vào bề mặt gương nhưng không nhận được phản hồi nào từ phía đối phương.
"Maria~" […….]
"Maria. Không thấy à?"
Dù sao thì dù ở đây có nói gì đi chăng nữa, nếu Maria không cầm gương thì tôi cũng không thể biểu đạt ý chí của mình với cậu ấy được. Vì mỗi người chỉ có hai cái tạo vật truyền tin một chiều thôi mà.
Hơn nữa, đâu phải lần đầu chuyện không liên lạc được xảy ra. Dù vậy, việc cậu ấy không có ở nhà cũng hơi đáng ngạc nhiên, nhưng vì gia đình Maria hoàn toàn không biết cậu ấy đang nghiên cứu huyền học nên vào thời điểm có nhiều suy nghĩ như hiện nay, việc cậu ấy không thường xuyên ở nhà cũng là điều dễ hiểu. Chẳng thể làm gì khác được. Emanuel vừa uống trà vừa mở chiếc vali du lịch mà Maria mang đến.
Tài liệu nghiên cứu của Maria khá kinh ngạc. Lần nào nhìn vào cũng chỉ biết thốt lên đầy ngưỡng mộ rằng không phải ai cũng có thể tạo ra những kết quả như thế này.
'Dù hơi hoang mang khi phương tiện đó là huyền học….'
Vì cậu ấy vui là được rồi. Emanuel vừa vẽ trong đầu công thức được ghi trong tài liệu trông có vẻ dễ nhất trong số những tài liệu đã mở ra, vừa vung đũa phép.
Không có bất kỳ phản ứng nào xảy ra.
'Maria làm thì thấy dễ ợt mà.'
Nhìn vào đó thì thấy những công thức này không hề là ảo ảnh. Tuy nhiên, như thể là nếu không phải cậu ấy thì không thể sử dụng ma thuật vậy, tất cả những công thức Maria tạo ra thì chỉ có mình Maria mới sử dụng được. Ít nhất thì bản thân Emanuel chưa từng thành công trong việc tự mình sử dụng công thức của cậu ấy. Emanuel liếc nhìn những nguyên liệu huyền học trong hộp. Ba bình máu của Maria và những lọ ma dược dùng trong chú thuật hiện ra. Ngay cả phấn vẽ pentagram cũng ở đây.
'Vô ích thật, chỉ toàn vật dụng chuẩn bị.'
Nếu huy động hết đống đó thì có khi được. Dù không muốn huy động cho lắm.
Sau đó, Emanuel vừa lục lọi tài liệu vừa phát hiện ra một cuốn sổ tay khá kỳ lạ.
[Phương pháp cấy ghép tư tưởng mới vào linh hồn đã tiến vào cõi Astral: Không cần học hành, chỉ cần ngủ dậy là có kiến thức mới!]
"……."
Cái gì…. Trong khi chẳng có việc gì để học, tại sao lại phải cần đến ma thuật này chứ?
Hơn nữa, công thức ma thuật thuộc hệ tẩy não ở ngay đây thì bảo là không có gì là sao. Emanuel mỉm cười rồi đặt cuốn sổ ngay ngắn xuống dưới đáy hộp.
Lúc đó, có một âm thanh lạ phát ra.
Lạch cạch―
"Hửm?"
Emanuel mở chiếc gương tạo vật đã dọn sang một bên lúc nãy. Trên gương hiện ra trang phục của một Tân nhân loại khác. Maria đang ở cùng những người khác.
[Tôi đã nói là tôi không có việc gì với các người rồi mà.] [Vẫn còn chuyện chúng tôi chưa thể nói cho ngài biết. Có vẻ như ngài đang hiểu lầm….]
"Maria."
Tôi đã gọi cậu ấy, nhưng có vẻ cậu ấy vẫn không nghe thấy lời tôi. Nhìn việc cậu ấy kích hoạt chiếc tạo vật cho tôi thấy tình hình thế này thì chắc là có chuyện muốn nói đây mà….
Emanuel không biểu lộ cảm xúc gì, đặt gương ra rồi tiếp tục nhìn màn hình.
[Chúng tôi đến đây là để cứu rỗi thế giới, chứ không phải ở đây để truyền bá cái ác như Điện hạ Maria vẫn nghĩ đâu.] [Ý tôi là, các người cứ lo đi cứu rỗi bản thân mình là được rồi, sao lại cứ nhằm vào tôi….] Cứu rỗi sao…. Những người nói kiểu này đều mất trí hết rồi. Có lẽ người mà Maria nhắc đến vài ngày trước là Pleroma chính là những người này. Vừa nghĩ đến đó thì một âm thanh không thể nghe được lại vang lên.
[Rầm― Bùm―]
"…!"
Emanuel bật dậy khỏi chỗ ngồi. Thế giới trên màn hình nghiêng đi dữ dội. Ngay sau đó, âm thanh va chạm lại vang lên một lần nữa rồi màn hình tạo vật bị hỏng một nửa.
'Bây giờ….'
Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Đầu óc không thể suy nghĩ được gì. Điều tôi vừa nghe thấy có phải là sự thật không?
Chẳng lẽ, đánh vào đầu Maria….
[Đưa đến chỗ Gregorio đi.] [Thưa Giám mục. Nếu không chấp nhận đề nghị thương lượng mà Gregorio nói thì lão sẽ không sử dụng năng lực đâu.] [Vậy thì chấp nhận đi.] [Ngài định làm lợi cho Gregorio chỉ vì một nghiên cứu không biết có phải là ma thuật thật hay không ư?!] [Ít nhất thì người này có năng lực sử dụng như ma thuật. Hơn nữa dù sao thì nếu không có năng lực tẩy não của Gregorio, chúng ta cũng không xong! Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải chấp nhận thôi….] [Không! Chẳng phải là ngài đã tiếp cận Beatrix Österreich-Este để không phải mượn năng lực của Gregorio sao? Gregorio là người có tham vọng. Giờ mới vào nên không bộc lộ bản chất thôi, chứ lão sẽ phản bội tổ chức chúng ta bất cứ lúc nào.] [Sau khi có được công thức ma thuật tẩy não từ Österreich-Este này, hãy giết Gregorio. Như thế chẳng phải xong chuyện sao.]
"……."
Đầu óc đang lạnh toát.
Vì muốn tìm kỹ thuật của Maria mà bọn chúng đã làm chuyện này sao. Câu chuyện mà cậu ấy không nói một lời đã đến gặp tôi vài ngày trước thoáng hiện trong đầu.
Lý do Maria đưa chiếc tạo vật cho tôi là vì hy vọng tôi sẽ đến tìm cậu ấy. Tôi cho những tài liệu đã mở ra vào vali du lịch rồi lao đến phòng. Phải đi ngay thôi. Đi ra ngoài….
Bàn tay đang lấy chiếc áo khoác bỗng dừng lại.
Ra ngoài rồi phải đi đâu đây. Bây giờ nơi đó là ở đâu. Áo? Berlin? Trong tạo vật giờ không còn nghe thấy tiếng nói nữa mà chỉ là tiếng cọ xát của vạt áo. Nơi chiếc gương phản chiếu nhanh chóng chuyển thành một căn phòng tối tăm. Bọn chúng đã dịch chuyển đi đâu đó rồi. Vì điều này, vị trí của Maria càng rơi vào mê cung.
Khi mở mắt ra và nhắm lại lần nữa, tôi đang ở Cục điều tra.
"Nghe nói ma lực dịch chuyển đã được bắt được xung quanh tòa nhà mà Điện hạ đã nói. Bây giờ hãy cùng chúng tôi di chuyển đến Phổ. Chẳng mấy chốc bên Österreich-Este cũng sẽ đến đây, lúc đó ngài có muốn di chuyển cùng không ạ?"
"Đã bắt được rồi ạ."
Có lẽ vì biết tôi đang không tỉnh táo nên nhân viên đó quan sát sắc mặt tôi rồi trả lời.
"Vâng. Nhờ ngài báo cáo nhanh chóng nên mới có thể làm được. Hiện tại phía Cục điều tra Phổ đã mở cổng dịch chuyển nên chúng ta hãy qua đó ngay thôi."
Hy vọng đã hiện ra. Dù không biết người tên Gregorio đó là ai, nhưng phải tìm ra trước khi bị lão tẩy não. Không, có lẽ dù có là sau đó, vì có công thức do Maria phát triển nên có thể sẽ đảo ngược được….
Tôi hít một hơi thật sâu rồi xác nhận lại chiếc tạo vật. Vẫn chưa có thay đổi gì cả. Thế là, tôi đi theo điều tra viên di chuyển đến Phổ.
Tuy nhiên, hy vọng không kéo dài được lâu.
Địa điểm di chuyển mới là một tòa nhà trống rỗng. Đúng nghĩa là ngoài tòa nhà ra thì chẳng có gì cả. Điều tra viên Phổ nhìn quanh với vẻ mặt vô cùng bối rối.
"Lạ thật. Chỗ này là đúng mà…."
"Chỗ này là đúng, vậy tại sao lại chẳng có gì cả."
"Không, cái đó là…. Chắc chắn là đã nối đến đây rồi. Nếu không phải chỗ này thì không còn cách nào khác…."
Trước lời đó, một điều tra viên Phổ khác nói với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Có phải bọn chúng đã bẻ cong ma lực không? Vì hầu như không biết gì về Pleroma nên có lẽ bọn chúng đã có kỹ thuật mới của riêng mình."
"Nếu vậy thì…."
Trong khi đang im lặng nghe cuộc đối thoại của họ, có lẽ vì tôi có phản ứng lạ nên ai đó đã nắm lấy lưng tôi. Vì giận dữ, phía trước bỗng trở nên trắng xóa lúc nào không hay. Nghe nói hãy nghỉ ngơi trong khi tìm lại lộ trình, tôi nhận được sự giúp đỡ của điều tra viên rồi ngồi xuống. Vì không thể tin bọn họ được nữa nên tôi đã lấy lại chiếc tạo vật đã nộp.
Một lúc sau, những tiếng nói rõ ràng bắt đầu vang lên từ chiếc tạo vật đang cầm trên tay.
[Ai đó?]
"…!"
Maria đã tỉnh lại. Tôi vội vàng mở chiếc gương. Một ông lão với ấn tượng nhân từ đang ngồi trước mặt Maria và mỉm cười.
[Ta là Gregorio.] [Chẳng phải ông là người từng làm việc cho chính phủ Đức ngày xưa sao?] [Trí nhớ của ngài thật xuất chúng. Ngài là người Áo.] Gregorio cười. Giọng điệu của Maria vẫn đầy sắc bén.
[Ông là Thứ trưởng Bộ Ma thuật mà. Không ngờ ông lại ở trong tổ chức Ngộ đạo này.] [Chuyện đời người biết đâu mà lần.] Nụ cười nhân hậu. Có tiếng kéo ghế.
[Nào, Đại công tước Beatrix Maria, hãy bình tĩnh trò chuyện một chút nào.] […….] [Chắc ngài hoang mang lắm. Không ngờ mình lại bị lôi đến nơi chưa từng thấy bao giờ thế này. Tôi cũng vậy, lúc đầu cũng thế. Tổ chức này khá khép kín và mục tiêu của tổ chức cũng kỳ quặc nên tôi cũng chỉ đang chờ ngày được rời đi thôi.] [Ông cũng bị lôi đến đây sao?] [Tất nhiên rồi. Là Thứ trưởng Bộ Ma thuật thì tôi có lý do gì để đến đây chứ. Từ sau khi mất những đứa trẻ ở Alsace-Lorraine, tôi cũng chẳng còn tâm trí muốn sống lâu nữa.] […….] [Ngài muốn quay về chứ gì.] Gregorio hạ giọng, hỏi một cách thận trọng. Như thể đang muốn giúp đỡ Maria, một giọng nói đầy lo lắng.
Khoảnh khắc đó tôi nín thở. Một tia hy vọng le lói hiện ra nhưng nhanh chóng vụt tắt. Dù sao thì chừng nào còn ở trong tổ chức này, lão ta cũng không phải là người giúp đỡ Maria. Hơn nữa, chẳng phải những tên Pleroma kia vừa nói là có "đề nghị thương lượng" sao. Maria không nghe được cuộc đối thoại đó, nhưng tôi, người đã nghe cuộc đối thoại của bọn chúng, thì biết. Dù thế nào đi nữa, người này cũng đang định dụ dỗ Maria.
'Không được.'
[Chắc là không được trả lời ở đây nhỉ.] [Hửm?] Tôi ngẩn người nhìn chiếc tạo vật. Chẳng phải Maria không nghe được cuộc đối thoại đó sao?
Ngay cả trong tình huống này, Maria vẫn bình tĩnh trả lời.
[Ông cũng là kiểu người giống tôi.] [Kiểu người của tôi sao. Nếu là kiểu người giống Đại công tước Beatrix Maria thì sao?] [Là người sở hữu những kỹ thuật mà người khác không biết. Mục tiêu của ông chẳng phải là muốn nghe câu trả lời muốn quay về từ tôi sao? Nếu làm vậy, ông sẽ thực hiện bước tiếp theo. Hơn nữa….] […….] [Người đã rút máu tôi là ông à? Nếu vậy thì càng đáng nghi ngờ hơn.] Ông lão sững sờ trong giây lát rồi nhanh chóng mỉm cười dịu dàng.
[Ngài là người hiểu về tầm quan trọng của máu. Tốt lắm.] [Tốt. Cái gì tốt?] [Tôi tuyệt đối không có ý định làm hại Đại công tước Maria. Sử dụng bạo lực tùy tiện là điều bất công và không đúng đắn. Vì vậy, tôi sẽ không dùng những thủ đoạn không cần thiết với ngài, nhưng tôi không ở vị trí có thể chối bỏ những gì bọn chúng đã ra lệnh cho tôi.] […….] [Ngài không đồng ý sao. Đó là sự thật mà.] [Ở đây ông muốn câu trả lời gì?] [Ngài có thể nói cho tôi biết những gì Đại công tước Maria biết không?] Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi. Các điều tra viên nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên nhưng tôi chẳng bận tâm.
"Điện hạ Emanuel!"
Ai đó đã giữ tôi lại. Tôi hất tay họ ra, quay lại con đường đã đi qua, lên cổng dịch chuyển đến Cục điều tra Bayern, rồi hướng về phía dinh thự của mình.
Rầm―!
'Trong cuộc đối thoại.'
Trong cuộc đối thoại có manh mối. Lúc nãy cả hai đều nhấn mạnh vào "năng lực sử dụng máu". Đáng để thử lắm. Tôi mở vali du lịch bằng bàn tay run rẩy, lục lọi vô số tài liệu mà Maria đã sắp xếp. Những dòng chữ lúc nãy đọc dễ dàng giờ chẳng đọc được chữ nào cả. Tôi cầm dao rọc giấy đâm vào mu bàn tay.
Rắc― Sau ảo giác như xương mu bàn tay bị gãy, tầm nhìn dần dần sáng tỏ dù chỉ là một chút. Máu chảy tràn trên mu bàn tay nhỏ xuống giấy. Tôi tiếp tục lục lọi tài liệu với hy vọng máu không làm mờ chữ trên giấy. Cuốn sổ tay mang tiêu đề mà tôi hằng tìm kiếm đã xuất hiện.
[Phóng chiếu Astral]
"Ha…."
Một tiếng cười theo thói quen bật ra. Xuất hồn. Chắc là điên rồ lắm. Điên rồ thật. Làm gì có chuyện không điên rồ được…. Dù đã từng nói là nhất định sẽ thử một lần, nhưng những thứ mà cho đến tận bây giờ tôi không tin tưởng lấy một chút nào, thì giờ đây lại cảm thấy như một vị cứu tinh.
Bọn chúng sẽ không giết đâu. Bọn chúng cũng không định giết Maria, chỉ muốn biết kỹ thuật của Maria thôi. Tôi mở bình máu của Maria ra rồi lấy chiếc tạo vật thần lực mà cậu ấy đã tạo ra. Vậy nên, chỉ cần biết vị trí, chỉ cần tôi biết vị trí…
"…Thân xác chúng ta vẫn ở lại trong thế giới vật chất."
Sau đó khi mở mắt ra lần nữa, tôi đang ở một nơi quen thuộc.
'…Chỗ này là….'
Tôi không giấu nổi sự bối rối, há hốc mồm. Chẳng phải tòa nhà lúc nãy sao? Không cần qua cổng dịch chuyển mà vẫn đến được đây, chẳng lẽ thực sự đã xuất hồn thành công rồi sao. Hay là chỉ di chuyển đến nơi còn sót lại trong tiềm thức của tôi thôi. Dù thế nào đi nữa cũng không thể cứ đứng yên được.
Ánh nắng chiếu vào hành lang thật sáng. Giống như nơi tôi vừa ở xong. Ánh sáng sáng đến thế này mà tầm nhìn của Maria lại tối tăm như dưới lòng đất. Tôi đặt tay lên cánh cửa hướng xuống tầng hầm của tòa nhà. Dù đã khóa nhưng tôi vẫn có thể đi vào được. Đó là cảnh tượng điên rồ nhưng tôi không thể nghĩ được đến mức đó.
Khi mở cửa tầng hầm, một không gian rộng lớn hiện ra. Tôi định đếm xem ở đây có bao nhiêu căn phòng nhưng có vẻ phải hơn mười căn. Không biết là do tôi điên rồ hay là vì thực sự cậu ấy đang ở xung quanh đây, giọng của Maria ngày càng nghe rõ mồn một. Tôi vừa mở từng cánh cửa ở tầng hầm vừa nghe những lời ghim chặt vào tai.
[Tôi xin nhắc lại, tôi không có gì để nói với các người cả.] […….] [Tôi biết các người đang bắt những người nghèo khổ đó để rút máu uống. Các người nghĩ mình có tư cách theo đuổi sự trường sinh sau khi làm như vậy sao? Tôi tưởng các người không biết việc đào xác chết từ nấm mồ lên để làm nhân công rồi vứt bỏ chứ? Phẩm giá của người chết vốn chẳng phải là đối tượng cân nhắc rồi. Hãy biết ơn vì tôi vẫn chưa nói điều này với bất kỳ ai đi.]
'…….'
Đây là Maria mà tôi chưa từng tưởng tượng đến. Đây là người bạn do tôi tự dựng lên sao? Không. Tôi biết rất rõ cậu ấy thực sự quan tâm đến những người thấp kém, nhưng chưa bao giờ trò chuyện một cách sâu sắc về điều đó. Về việc bắt người nghèo để uống máu và tùy tiện đối xử với xác chết, tôi có thể dự đoán được phần nào từ lời nói phiến diện rằng cậu ấy có thể hồi sinh xác chết, nhưng đây là câu chuyện chưa từng được biết đến chi tiết bao giờ.
[Các người nghĩ tôi không biết các người đang cố gắng gọi thêm máu bằng kỹ thuật của tôi sao? Thế mà các người vẫn dám mở miệng nói đến sự cứu rỗi à?] [Đáng lẽ phải thành công từ lâu rồi nhưng lại vượt quá năng lực của tôi. Bây giờ tôi sẽ gọi người khác đến. Trước đó.] Là giọng của Gregorio. Lão nói tiếp.
[Nếu hợp tác một chút, tôi sẽ đưa ngài quay lại nơi ngài đã sống. Ngài có thể quên đi sự thật rằng ngài đã nói điều này. Ký ức ngày hôm nay sẽ được xóa sạch hoàn toàn nên ngài có thể sống tiếp mà không chút hối hận trong lương tâm.] […….] [Ngài thực sự không muốn sao?] Khoảnh khắc tôi vươn tay định bước vào căn phòng thứ ba bên phải, hình dáng của bọn chúng xuất hiện trước mắt tôi. Dù không đời nào bọn chúng nhìn thấy dáng vẻ của tôi, nhưng ông lão nhìn về phía cửa nơi tôi đang đứng rồi nói.
"…Nếu vậy thì trước hết, việc tái sinh cũng không tệ đâu."
Rầm―!
Ngay lập tức tôi thoát ra khỏi thế giới Astral. Tôi không biết mình có thực sự đi đến thế giới Astral không và cũng không biết làm thế nào để thoát ra, nhưng điều đó không quan trọng. Tôi lại qua cổng dịch chuyển đến Phổ.
"Điện hạ Emanuel!"
"Chuyện gì thế này? Tay của ngài…."
Tôi hất tay các điều tra viên ra rồi nhìn quanh. Vẫn không thấy đâu cả. Rõ ràng là cùng một không gian cơ mà.
[…Nếu tái sinh thì ngài sẽ….] Trong tạo vật, những chú ngữ của những tên Pleroma khác nghe thật mờ nhạt. Có lẽ định thay đổi chiến lược một cách nghiêm túc, ông lão đó cuối cùng đã gọi người khác đến. Tôi hất các điều tra viên ra rồi đập mạnh chiếc staff xuống sàn.
Chắc là tôi điên rồi.
Có lẽ vì chỉ muốn Maria ở đây nên tôi đang ảo tưởng. Dù đổ dồn ma lực vào cũng chẳng giải quyết được gì….
Rầm―!
Tôi chạm mắt với các điều tra viên. Khoảnh khắc đó, dòng chảy của ma lực thay đổi. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra. Phải chăng có ma thuật không gian sao chép tòa nhà được giăng ra? Vì không ai biết thủ đoạn của Pleroma nên dù có muốn kiểm tra bây giờ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi chĩa chiếc staff vào cánh cửa dẫn xuống tầng hầm. Các điều tra viên nhận ra tình hình nên đã giật tung cánh cửa.
[Bi ai….] Giọng của Maria.
Tôi có thể biết được theo bản năng. Là công thức ma thuật. Vì đó là thứ Maria chưa từng cho tôi nghe nên tôi không biết đó là công thức ma thuật gì, nhưng khoảnh khắc đó, tâm trí tôi trở nên trống rỗng như thể đã quên hết mọi thứ. Căn phòng thứ ba bên phải. Tôi cũng chẳng biết mình đã ở đó bằng tinh thần gì nữa.
[Bi ai đuổi theo gót chân của bi ai, đang tiến đến thật nhanh!] Rầm―!
"Maria!"
Tôi chỉ biết gào thét đến lạc cả giọng. Đôi đồng tử màu xanh lá mạ đang mở to hướng về phía tôi.
Sau đó không còn gì cả. Ma lực va chạm từ khắp mọi nơi. Tôi thấy những người đi theo sau tôi kéo những pháp sư thuộc Pleroma ra. Tôi dẫm lên vũng máu. Dù tôi bước từng bước một, nhưng đôi đồng tử đó vẫn không hướng theo khuôn mặt tôi. Đôi mắt đó giờ đang hướng về hư không.
"Dậy đi."
"……."
"Đi thôi."
Sự im lặng nặng nề chạm vào da thịt. Ánh nắng ban trưa chiếu từ trên cao xuống người cậu ấy. Sự tĩnh lặng tàn nhẫn đến mức bình yên.
"Phải đi thôi. Đừng làm thế…."
Tôi biết.
Tôi quỳ một chân xuống nơi Maria ngã xuống, cẩn thận nâng cổ cậu ấy lên.
Tôi biết.
Tôi hít một hơi thật sâu. Đôi má còn vương lại hơi ấm như thể vẫn còn sống chạm vào mặt tôi.
Dù biết, nhưng tôi có thể làm được gì chứ?

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn