Chương 292: 293
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~44 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Chà.
'Mình nghe nhầm sao?'
Lẽ nào, lẽ nào cái câu lạc bộ mà mình định gia nhập lại chính là….
Nhưng chẳng phải đó là một câu lạc bộ giao dịch di vật có trụ sở tại Berlin sao? Còn thứ mà Đại công tước vừa nhắc đến là một học hội nghiên cứu di vật huyền bí.
"Ngài định lập ra cái gì cơ?"
"Hermetische Gesellschaft."
"Sao lại là Gesellschaft? Đây đâu phải công đoàn đâu. Cũng chẳng có gì liên quan đến lợi ích cả."
"Tên gọi vốn dĩ phải mang tính huyền bí để che giấu đi bản chất của nó."
'Hừm. Nói cái quái gì vậy trời.'
Tên gọi thì phải trực quan chứ. Đang đùa tôi đấy à.
'…Dẫu vậy, dù có hơi khác với những gì mình biết, nhưng không thể loại trừ khả năng nó đã thay đổi trong vòng 12 năm qua.'
Phải để ngỏ mọi khả năng. Chẳng thể nào trên đời này lại có đến hai cái tên kỳ quái như thế được.
Nếu đây thực sự là Hermetische Gesellschaft, thì mình vừa bắt gặp một mắt xích liên kết không ngờ tới. Mình tìm đến câu lạc bộ đấu giá di vật huyền bí đó là vì các Thánh vật, chứ không phải vì bộ Sapphire Parure. Đối với bộ Parure, mình vốn định tìm kiếm ở các câu lạc bộ giao dịch đá quý hoặc đồ xa xỉ.
Vậy mà chủ nhân của bộ Sapphire Parure lại là người sáng lập Hermetische Gesellschaft? Chắc chắn 100% là có uẩn khúc ở đây. Bộ Sapphire Parure không phải bị đánh cắp mà không có lý do. Mình đã không sai. Không phải mình quá nhạy cảm, mà là điều đó hoàn toàn đúng đắn. Có điều gì đó giữa Maria Österreich-Este và Pleroma, cũng như giữa các Thánh vật và bộ Sapphire Parure. Việc mình không bỏ qua dù chỉ là một nghi vấn nhỏ nhất là hoàn toàn chính xác.
Người này nói rằng đã đẩy sớm việc thành lập tổ chức vốn chỉ nằm trong kế hoạch lên 'vài năm', vậy thì rất có khả năng chính mình là người đã vô tình tạo ra cơ hội này. Nếu vậy, chắc hẳn sẽ có mối liên hệ nào đó giữa Đại công tước và Pleroma, mình cần phải tập trung đặt câu hỏi vào điểm này.
Có lẽ vì thấy lời của Đại công tước quá nực cười, Emanuel mỉm cười im lặng một lúc rồi khẽ hỏi.
"Ta cũng tham gia à?"
"Phải. Điện hạ Emanuel cũng phải tham gia. Ngài Everett thấy thế nào?"
"…Cứ làm vậy đi ạ. Nhưng tôi hầu như không biết gì cả, liệu có mạo muội quá không khi tham gia thế này?"
"Từ hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu nghiên cứu về nguồn gốc của thuyết Hermès. Trước tiên là Ngộ đạo thuyết!"
"Dạ?"
"Ngài là tín đồ Kitô giáo đúng không? Nghiên cứu Ngộ đạo thuyết sẽ giúp Ngài hiểu về huyền học và chủ nghĩa huyền bí dễ dàng hơn. Sau đó chúng ta sẽ chuyển sang tiền Ngộ đạo thuyết. Lúc đó chúng ta sẽ tập trung tìm hiểu về chủ nghĩa huyền bí Kabbalah mà Ngài vừa nhắc tới."
"……."
Tôi cạn lời. Biết người ta là tín đồ Kitô giáo mà lại lôi Ngộ đạo thuyết ra? Nếu lời này mà nói với một tín đồ Kitô giáo 'thực sự' sùng đạo, chắc họ đã lăn đùng ra vì tăng xông rồi. Tất nhiên, những người Kitô giáo như thế ngay từ đầu đã chẳng bao giờ bén mảng đến huyền học.
Dẫu sao thì chuyện đã đến nước này, tôi sẽ buông bỏ tất cả và đối đãi với mọi môn học như là những dấu chân mà nhân loại đã để lại.
"Vậy thì làm thôi."
"Tốt lắm. Vậy hôm nay là ngày thứ nhất."
"Dùng cách diễn đạt đó vào lúc này có đúng không vậy?"
Mặc kệ sự nghi ngờ của Emanuel, Đại công tước vẫn không dừng lại.
"Đáng lẽ ngày ba chúng ta tụ họp thế này phải tổ chức lễ thành lập, thật tiếc là hôm nay trăng không rằm."
"Nhất thiết phải có trăng rằm sao…?"
"Cũng không hẳn là bắt buộc, nhưng vì lúc trăng rằm là lúc năng lượng mạnh mẽ nhất nên làm vào lúc đó là tốt nhất. Thông thường người ta sẽ nhìn vào pha của mặt trăng để quyết định các nghi lễ trong ngày."
"Tại sao ạ?"
"Nếu Ngài hỏi tại sao… thì trước tiên tôi phải nói về ý nghĩa của mặt trăng trong huyền học và về cõi trung giới (astral plane). Mặt trăng đã gắn bó với nhân loại chúng ta từ thuở sơ khai…."
"Tôi nghĩ mình hiểu rồi. Vậy hôm nay không thể tổ chức lễ thành lập sao?"
"Cũng không hẳn. Trong những lúc thế này, chúng ta có cái gọi là 'Nghi thức khuếch đại'."
"Quả nhiên nhân loại từ xưa đến nay đều rất có hệ thống."
Chắc là tôi đã nói bằng cái giọng hồn siêu phách lạc nên Emanuel mới vỗ vai tôi cười. Dù vậy, đã cất công tiếp cận một người nhiệt huyết với huyền học đến thế này mà lại để tâm hồn treo ngược cành cây thì thật là bất lịch sự. Tôi cũng phải tỏ ra mình là người chân thành với huyền học. Biết đâu đấy, dù có vẻ khó xảy ra, nhưng một ngày nào đó tôi cũng sẽ trở nên nhiệt huyết với nó thì sao.
Đại công tước rút đũa phép ra và bắt đầu vẽ ma pháp trận.
"Đây là Hexagram (Ngôi sao sáu cánh). Ngài biết chứ."
"Biết ạ."
Chẳng phải là ngôi sao do hai hình tam giác chồng lên nhau sao. Chính là Ngôi sao David trên quốc kỳ Israel ấy. Đại công tước đưa tay về phía Emanuel và dõng dạc nói:
"Nến."
"Cậu tưởng tôi giữ hộ cậu chắc?"
Emanuel hỏi với vẻ không thể tin nổi, nhưng vẫn dùng phép dịch chuyển mang đến những cây nến màu đen. Còn có cả nến màu cam và tím nữa. Thấy vậy, tôi khẽ nhíu mày.
"Nến màu đen sao?"
"Vì màu sắc cũng rất quan trọng mà…."
Emanuel trả lời với vẻ mặt như đang bị ép buộc phải nói ra những điều mình không muốn. Có vẻ anh ta cũng không mấy hứng thú với lĩnh vực huyền học này. Chẳng qua vì phải nghe Đại công tước lảm nhảm quá nhiều nên mới biết được dăm ba thứ chăng. Trong khi Đại công tước đang thực hiện một nghi thức thanh tẩy khó hiểu và cẩn thận châm lửa cho những cây nến, tôi hỏi:
"Vậy chúng ta làm cái này xong thì làm gì nữa ạ?"
"Làm gì là làm gì? Phải học chứ!"
"……."
"Nào, sau khi tôi đọc thần chú, mọi người hãy dùng con dao này để lấy máu, sau đó bôi lên giấy rồi đốt đi. Rõ chưa?"
Sau khi đã châm hết nến, Đại công tước dùng đũa phép tắt đèn ma lực đi, rồi vẫy vẫy một tờ giấy trông như giấy cói (papyrus) cũ nát và một con dao bằng bạc. Tôi suýt chút nữa đã hỏi là tại sao lại phải làm vậy, nhưng may mắn là tôi đã kịp im lặng. Một sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn nghe tiếng gió thổi làm rung rinh cửa sổ. Đại công tước bắt đầu cất lời một cách trang nghiêm.
"Tại nơi ánh trăng dịu êm tuôn chảy này, chúng ta hội tụ về đây."
'Ngay từ đầu đã là nan đề rồi.'
Khó mà nhịn cười được…. Tuyệt đối không được cười. Không được làm chuyện có lỗi như thế.
"Chúng ta tìm kiếm những tri thức huyền bí mà thời gian chưa kịp hé lộ, và với trái tim chân thành, chúng ta tôn kính hội kín của mình."
'Tại sao lại tôn kính nhỉ….'
Thôi thì cứ cho là vậy đi, chứ không thì hỏng bét. Không chỉ ở cấp độ câu văn mà cứ mỗi từ ngữ thốt ra là nghi vấn lại trào dâng, cứ đà này thì to chuyện mất.
"Nguyện cho ý chí của chúng ta luôn thuần khiết, trái tim chúng ta luôn kiên định, trong thế giới huyền bí mà chúng ta thuộc về. Với trí tuệ cổ xưa, chúng ta sẽ sửa chữa mọi sai lầm, trong xã hội bí mật của chúng ta, mãi mãi."
'Bình thường người ta cứ ngắt quãng như thế này sao.'
Cái quyết tâm 'cứ cho là vậy đi' của tôi đã tan biến chỉ sau chưa đầy 30 giây. May mắn là thần chú dường như đã kết thúc. Emanuel thì chẳng có ý định nhịn cười, anh ta đã bắt đầu cười khúc khích rồi.
Đại công tước đưa con dao về phía tôi với vẻ mặt bi tráng. Tôi nhìn xuống nó rồi nói:
"Tôi sợ lắm."
"Không được nói chuyện! Và cũng không có gì đáng sợ cả. Nào!"
"Tôi đã bảo là tôi sợ, sao Ngài lại bảo không đáng sợ chứ…. Cứ dùng máu của Ngài đi ạ."
"Cả ba chúng ta đều phải dùng. Tôi thì…."
Đại công tước ngập ngừng rồi hỏi:
"Mà Ngài bao nhiêu tuổi rồi? Tôi 26. Còn Ngài Everett?"
"23 ạ."
"Ngài là trẻ nhất đấy. Người trẻ nhất làm trước đi."
"Cái gì? Chỉ cách nhau có ba tuổi thôi mà. Tầm này thì chẳng biết ai sẽ là người chui vào quan tài trước đâu."
"Ở phương Đông, kính trọng người lớn tuổi là một đức tính tốt."
"Vì để thể hiện lòng kính trọng, mời Đại công tước làm trước đi ạ."
Một sự căng thẳng tột độ bao trùm. Tôi phá vỡ bầu không khí im lặng và nói tiếp:
"Và ngay cả Đại công tước cũng không muốn làm, vậy tại sao lại bắt chúng tôi làm chứ?"
"Không phải là tôi sợ, mà là tôi cũng chưa có kinh nghiệm đến mức này thôi."
"Tôi đâu có bảo là Ngài sợ? Vậy thì mời Điện hạ Emanuel làm trước là hợp lý rồi."
Trước lời tôi nói, Đại công tước gật đầu tán thành.
"Đúng vậy. Vừa hay anh ta 29 tuổi, thật là một con số quá hợp lý."
"Chẳng phải lúc nãy cậu bảo kính trọng người lớn tuổi là đức tính tốt sao? Ta cũng không muốn. Nếu đã vậy thì đừng có cho máu vào nữa."
Cuộc khẩu chiến cứ thế tiếp diễn, tôi bỏ cuộc và ngồi xuống chiếc ghế sofa phía sau. Đây chính là sự khởi đầu của Hermetische Gesellschaft sao…. Cái lễ thành lập quái quỷ gì mà lại phải có cả máu vào cơ chứ.
Cuối cùng, Đại công tước cũng tự lấy máu của mình. Tôi thì nhất quyết không đưa máu vì thấy không yên tâm, và vì tôi kiên quyết không làm nên Emanuel cũng nương theo bầu không khí đó mà lờ đi.
"Làm tốt lắm. Sau này cứ phát huy như vậy nhé."
Emanuel ghé tai tôi thì thầm. Có vẻ anh ta rất hài lòng vì tôi không chịu đưa máu. Sau khi kết thúc nghi thức, Đại công tước dọn dẹp bàn với vẻ mặt thỏa mãn — theo tôi thấy thì hỏng bét rồi nhưng nhìn Ngài ấy thỏa mãn như vậy, có vẻ Ngài ấy không phải là người theo chủ nghĩa hoàn hảo — rồi gọi chúng tôi.
"Xong rồi. Thật là gian nan quá. Bây giờ, trước khi nghiên cứu di vật huyền bí, chúng ta sẽ học về lý thuyết huyền học trước."
"À, xin lỗi Ngài nhưng hôm nay tôi đã hứa là sẽ về sớm nên không được rồi ạ."
"…!"
Lúc nghi lễ hỏng bét thì Đại công tước chẳng mấy bận tâm, vậy mà khi nghe tôi bảo không có thời gian, Ngài ấy lại lộ vẻ mặt thẫn thờ.
"Vậy, vậy thì…. Còn bao nhiêu chuyện muốn nói mà. Hay là trưa mai chúng ta lại gặp nhau ở đây?"
"Ai cho mượn nhà thế?"
"Được ạ. Chẳng phải Đại công tước phải quay về Áo sao?"
"Tôi đang đảm nhận một số công việc có thể xử lý tại đây, nên dự định sẽ nán lại đây thêm một thời gian nữa."
Hừm, ra vậy.
Österreich-Este là hoàng gia của Đế quốc Áo-Hung, và danh hiệu Đại công tước thường được gắn cho các thành viên thuộc nhánh thứ. So với các thành viên nhánh chính phải lập tức quay về và túc trực tại đất nước, thì những thành viên nhánh thứ trẻ tuổi như Ngài ấy có cuộc sống tự do hơn đôi chút.
Cứ như vậy, sau khi hẹn gặp lại, tôi trở về và đấu tập với Leonard. Dù trông có vẻ hơi thiếu sức sống, nhưng Leonard vẫn thực hiện hoàn hảo những gì đã học trong khoảng hai tuần qua. Ở độ tuổi này mà đã có thể không để tâm trạng làm ảnh hưởng đến công việc mình phải làm, thật đáng nể.
Sau khi hoàn thành buổi học sáng hôm sau, tôi dịch chuyển đến dinh thự của Emanuel, và thế là đã hai ngày trôi qua kể từ khi tôi bắt đầu nghiên cứu huyền học tại đó.
Emanuel vừa dụi mắt vừa bước ra phòng khách hỏi Đại công tước đang ở đó:
"Sao cậu vẫn chưa về nhà nữa?"
"Tôi sẽ trả tiền thuê nhà mà."
"Thuê nhà cái gì chứ? Đi ra ngoài ngay. Mau quay về Áo đi."
Emanuel đẩy Đại công tước đi. Đại công tước vừa yếu ớt ngã khỏi ghế sofa vừa hét lên:
"Không, vấn đề không phải là cái đó. Chỉ có ba người thì không đủ…."
'Bây giờ bắt đầu thấy chuyện đó quan trọng rồi sao.'
Tốc độ nhanh thật đấy.
Cái câu lạc bộ này có khi thực sự sẽ lớn mạnh giống như cái câu lạc bộ mình từng thấy ở Berlin cũng nên. Đại công tước níu lấy tôi và nói:
"Cần thêm nhiều người nữa…. Phải quảng bá sao đây? Làm cách nào để quảng bá bây giờ? Ngài Everett. Ngài có thể dùng Thần lực để làm 'chim mồi' giúp tôi được không?!"
"Tại sao Ngài lại cần thêm người đến thế ạ?"
"Dù sao thì nếu không có người, nghiên cứu cũng chẳng thấy hứng thú gì cả."
"Vậy sao ạ…."
Hồi trước làm một mình thì không sao, giờ có thêm một người mới nhập môn là bắt đầu thế này đây. Sau này nó sẽ trở thành câu lạc bộ đấu giá di vật huyền bí quy mô lớn nhất Berlin, kén chọn người tham gia đến mức khó tin, vậy mà giờ đây lại phải nghe những lời than vãn về việc thiếu người, thật là một cảm giác mới mẻ.
"Tôi ước gì có thật nhiều người quan tâm đến huyền học như Ngài Everett. Nếu vậy, cái gì tôi cũng có thể dạy cho họ…."
"…Thì, cứ cho là vậy đi. Thay vì chỉ học lý thuyết, sao Ngài không thực hiện các hoạt động liên quan đến lợi ích giống như cái tên của nó? Hãy biến nó thành một câu lạc bộ giao dịch di vật. Khái niệm thì trừu tượng nhưng đồ vật thì có thể nhìn thấy rõ ràng bằng mắt thường mà. Có rất nhiều người quan tâm đến di vật, hãy dùng những di vật liên quan đến huyền học để thu hút mọi người, rồi từ từ khiến họ lún sâu vào đó."
"…!"
Đại công tước bật dậy rồi lại từ từ nằm xuống sàn.
"Tôi không thể đem những di vật mình đang có ra được. Tất cả đều là do tôi vất vả lắm mới kiếm được…."
"…Đương nhiên rồi ạ. Vậy thì sao Ngài không lập một câu lạc bộ thưởng lãm? Hãy xây dựng một bảo tàng nhỏ và trưng bày chúng ở đó. Đại công tước cứ túc trực ở đó rồi dần dần lôi kéo những người quan tâm."
"Hừm, cái đó được đấy."
"Làm như vậy rồi lập ra một câu lạc bộ để mọi người cùng khoe những di vật mà mình sở hữu, Ngài có thể mở rộng phạm vi sang cả đấu giá như tôi vừa nói. Ngay cả khi không cần đưa đồ của Ngài ra, sau này Ngài vẫn có thể làm như vậy."
Nói xong, tôi bất giác nuốt nước bọt. Mình lại vừa thúc đẩy sự phát triển của câu lạc bộ này nhanh đến thế sao.
Vì Đại công tước đã vỗ tay tán thưởng nên tôi khẽ cười và chuyển chủ đề. Cũng đã đến lúc tôi cần hỏi Ngài ấy vài chuyện.
"Nhân tiện, tôi cũng muốn được chiêm ngưỡng những di vật mà Ngài đang sở hữu."
"À, được chứ. Hôm nay thay vì học bài, chúng ta xem chúng nhé? May mà lần này tôi định cho tên bạn này xem nên đã mang theo lỉnh kỉnh đủ thứ, có rất nhiều thứ để cho Ngài Everett xem đấy. Chờ tôi một chút!"
"À, chờ đã ạ. Liệu Ngài có giao dịch cả Thánh vật không?"
"Thánh vật… Ý Ngài là của Kitô giáo sao?"
Đại công tước lắc đầu.
"Mảng đó không phải chuyên môn của tôi. Hơn nữa Thánh vật giả nhiều lắm, nên phải cực kỳ cẩn thận khi tiếp cận."
"Có nhiều người muốn dùng Thánh vật để thực hiện các thuật chú huyền bí không ạ?"
"Không thể bảo là không có được. Nếu xét kỹ thì Thánh vật là những nguyên liệu cực kỳ tốt. Chỉ là cá nhân tôi không thích làm những việc liên quan đến các đồ vật của Chúa Kitô thôi."
Nguyên liệu tốt sao. Vậy lý do tại sao những Thánh vật đó và món đồ của người này lại bị đánh cắp theo cùng một phương thức là gì?
"Đại công tước hiện tại không có đồng nghiệp nào trong giới huyền học sao?"
"Hiện tại thì những người có mặt ở đây là tất cả rồi."
"Lại còn lôi cả ta vào nữa cơ đấy~?"
Emanuel lên tiếng từ đằng xa. Tôi quan sát biểu cảm của Emanuel rồi quay đầu lại.
"Ra là vậy. Tôi hiểu rồi."
Nếu có người quen, tôi đã định hỏi xem có ai quan tâm đến Thánh vật không. Bởi vì có khả năng kẻ đó cũng chính là kẻ đã lấy trộm trang sức của Đại công tước. Dù hiện tại Đại công tước không quen ai, nhưng trong số những người mà Ngài ấy sẽ quen biết trong tổ chức này suốt 12 năm tới, chắc chắn sẽ có kẻ thủ ác.
Nhưng… đó là chuyện sau này, còn hiện tại tôi vẫn không thể hiểu nổi tại sao người ta 'nhất định' phải đánh cắp món trang sức đó. Ngay cả trong báo cáo điều tra mà Leo mang tới, khi điều tra viên hỏi liệu có ai quan tâm đến món trang sức đó không, Đại công tước cũng đã trả lời rằng 'hoàn toàn không hiểu tại sao nó lại bị mất trộm'.
'Cũng không thể hỏi trực tiếp về bộ Sapphire Parure được.'
Tại sao ư.
Thứ nhất, tự dưng lại hỏi? Vì tôi biết nó bị đánh cắp nên mới hỏi, chứ đối với người nghe thì chuyện này khá là đột ngột. Chẳng mấy khi người ta lại đi bàn tán về những món đồ trang sức mà mình đang sở hữu.
Thứ hai, vì tôi mang họ Everett — một họ 'bình dân' — nên không thể làm vậy. Lần này vì Đại công tước tự ý nắm tay tôi nên không sao, chứ bình thường một thường dân như tôi mà lại muốn giao du với Đại công tước thì đã đủ để trở thành đối tượng bị Ngài ấy cảnh giác rồi.
Tôi vốn chẳng thiếu thốn gì về tiền bạc hay địa vị nên nếu bị hiểu lầm như vậy thì chỉ thấy buồn cười thôi, nhưng dẫu sao trong mắt người đời, tôi có thể bị coi là kẻ hám lợi tiếp cận để đào mỏ, nếu không cẩn thận thì bao nhiêu nỗ lực từ trước đến nay sẽ đổ sông đổ biển hết.
Dẫu vậy, không có nghĩa là tôi sẽ hoàn toàn không hỏi. Tôi chỉ còn cách lồng ghép vào các câu hỏi về huyền học để gián tiếp thu thập thông tin, nhưng trước mắt tôi sẽ không vội vàng. Nếu có một lý do đặc biệt nào đó khiến bộ Parure phải bị đánh cắp cùng với các Thánh vật, thì ngay từ đầu Đại công tước chắc chắn sẽ có những manh mối mà tôi có thể khai thác được.
Vừa suy nghĩ đến đó, Đại công tước đã ôm đủ loại đồ vật màu đồng dịch chuyển tới. Tôi hỏi trước khi Ngài ấy kịp bày hết đồ ra:
"Dạo này tôi thấy cái tên này đang xôn xao dư luận lắm. Ngài có biết về Pleroma không?"
"Tôi có nghe nói là có một tổ chức mang tên như vậy, nhưng không rõ lắm. Nghe bảo là cái gì mà hồi sinh người chết cơ mà…."
"Ngài có hứng thú không ạ?"
"……."
Đại công tước chống cằm suy nghĩ rồi gật đầu.
"Cũng tò mò thật đấy. Quay ngược thời gian của người chết… Điều đó có nghĩa là trong tổ chức đó có người sở hữu năng lực phục sinh, hoặc tổ chức đó đã nghiên cứu rất kỹ lưỡng về nó đúng không? Nếu bảo là tôi không tò mò xem họ đã sử dụng công thức ma pháp nào để làm được điều đó thì là nói dối rồi."
"……."
"Nếu không phải là công thức ma pháp mà là có người sở hữu năng lực đặc thù như vậy, tôi thực sự muốn gặp họ một lần."
"Gan lỳ gớm nhỉ?"
Đó là lời của Emanuel.
Đúng thật. Gan lỳ gớm nhỉ? Nếu sở hữu năng lực hồi sinh người chết thì chẳng khác nào một vị thần cả.
Dù nhận thức về Pleroma của thời đại chúng ta hiện nay vẫn chưa được hình thành, nhưng làm sao người này có thể thản nhiên bảo là 'muốn gặp một lần' một kẻ sở hữu năng lực siêu việt như thế chứ.
Đại công tước lắc đầu.
"Không phải là tôi dũng cảm gì đâu. Chỉ là tôi nghĩ nếu người đó ít nhất là một người tốt, thì liệu chúng ta có thể tiến hành thương lượng được không thôi."
"Thương lượng chuyện gì cơ ạ?"
"Chắc là phải hỏi xem họ có ý định tạo ra một thế giới hạnh phúc hơn không."
Vì đó là những lời nghe có vẻ khá tầm thường nên tôi chỉ ghi nhớ ý định tốt đẹp của Ngài ấy rồi gật đầu. Ngài ấy bắt đầu bày những di vật đã mang tới ra. Tôi dán mắt vào chúng và nói:
"Thưa Ngài."
"Vâng."
"Nếu tôi xây dựng một bảo tàng như đã nói lúc nãy, Ngài định sẽ xây ở đâu?"
"Xây ở Berlin nhé? Vì Berlin là nơi đông dân nhất mà."
"Không xây ở Áo sao ạ?"
"Làm vậy thì Ngài Everett đâu thể ở bên cạnh tôi được. Ngài còn phải làm công việc giáo sư nữa, nên việc vượt biên giới sẽ khó khăn cho Ngài mà."
"Cũng đúng ạ."
Thật trùng hợp lại là Berlin sao. Lại còn là vì nghĩ cho mình nữa? Trong quá khứ nguyên bản, rốt cuộc tại sao Hermetische Gesellschaft lại đặt trụ sở tại Berlin nhỉ.
Tôi suy nghĩ một lát rồi mỉm cười nói:
"Vậy từ mai chúng ta bắt đầu đi tìm chỗ ở Berlin nhé?"
* Hỏng rồi.
Chắc là phải báo lại là không đi được rồi.
Leonard bị cảm lạnh, và tuy tôi không phải là thư ký nhưng vẫn bị cậu nhóc bám chặt lấy.
Mấy ngày nay sắc mặt cậu nhóc đã không tốt, cuối cùng thì chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi chưa bao giờ thấy tên nhóc này bị cảm bao giờ, hóa ra khi còn nhỏ cậu bé cũng lớn lên như những đứa trẻ cựu nhân loại bình thường thôi.
'Nhưng mà cứ thế này thì….'
Tầm này thì không phải là thầy giáo nữa mà tôi cũng là người nhà luôn rồi còn gì?
Ngoài chuyện thấy xót xa ra, tôi còn có cảm giác như mình vừa có thêm một đứa cháu vậy, cho tôi gia nhập hội những người chú luôn đi. Được trải nghiệm cảm giác làm hoàng tộc Bayern cũng hay đấy chứ. Tôi nhìn xuống giường và suy nghĩ. Emanuel đứng bên cạnh nói với vẻ đầy tiếc nuối:
"Vậy là chúng ta không đi Berlin được rồi~"
"Chú ơi…."
Leonard đang đắp khăn nước trên trán, nhăn mặt nói với giọng thều thào. Emanuel ra hiệu cho tôi chờ một chút rồi thì thầm vào tai tôi:
"Có khi không đi lại hay hơn đấy. Chúng ta cứ ở đây mà ngắm nghía những tạo vật mà Maria tạo ra đi. Đừng có bày ra chuyện lớn quá."
"Ngài có vẻ quyết tâm quá nhỉ. Tại sao vậy ạ?"
Trước câu hỏi của tôi, Emanuel chỉ nhún vai rồi không trả lời mà quay sang nói với Thái tử:
"Vâng, Điện hạ. Giờ Ngài nói đi ạ."
"Ra ngoài đi."
"……."
Cuối cùng thì Leonard cũng đuổi được Emanuel ra ngoài. Tôi phớt lờ ánh nhìn đầy ẩn ý bảo tôi hãy đi theo của Emanuel và ngồi xuống bên cạnh Leonard.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn