Chương 285: 286
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~53 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Nghe thấy không? Tỉnh lại đi nào!"
Ai đó đang vỗ bôm bốp vào má tôi. Cảm giác khó chịu là một chuyện, nhưng trước hết tôi thấy thật hoang đường. Tôi chộp lấy bàn tay đó rồi bật người ngồi dậy.
"Ơ!"
Một cậu học sinh Cựu nhân loại reo lên vui mừng khi thấy tôi tỉnh lại.
"Oa, may quá. Em cứ tưởng anh chết rồi chứ. Anh không sao chứ?"
"…Chết chóc gì cơ."
Tôi nén cơn giận, đưa tay xoa má. Chết chóc cái nỗi gì, cái tát mà tên này giáng xuống để đánh thức tôi dậy còn đau hơn nhiều.
"Em thấy anh không thở nữa mà?"
"Tôi á? Tại sao…?"
"Em cũng đâu có biết! Thế nên em mới thử ép tim một chút, ai dè anh tỉnh lại luôn. Anh không định đi bệnh viện kiểm tra sao?"
"…Ừm, ra là vậy. Cảm ơn nhé."
Có gì đó kỳ lạ. Cho đến tận lúc nãy tôi vẫn hoàn toàn khỏe mạnh, và bây giờ cũng đang tràn đầy năng lượng. Có vẻ như không phải tôi nằm đó vì có vấn đề gì về sức khỏe thật, mà theo dự đoán thì… khi tôi thoát ra rồi quay trở lại thế giới này, cơ thể tôi trông giống như bị ngất đi vậy.
"Cậu có biết tôi đã nằm đây bao lâu rồi không?"
"Chắc cũng không lâu lắm đâu ạ? Tại em nghe thấy tiếng động như có người ngã nên mới chạy lại xem thì thấy anh như vậy."
Phép thuật không gian bị phá vỡ khi tôi ngã xuống sao. Vì ma lực của tôi đã bị thu hồi nên chuyện đó cũng là điều hiển nhiên.
Mà lúc nãy cậu ta bảo vừa mới ép tim là tôi tỉnh lại ngay.
Rõ ràng là trong lúc tôi ra vào Extra Chapter, thời gian ở đây không hề trôi đi mà sẽ tạm dừng lại, rồi chảy tiếp khi tôi quay trở lại.
Thấy tôi đang mải suy nghĩ, cậu học sinh đứng dậy.
"Giờ em đi được rồi chứ? Anh nhớ đi bệnh viện đấy!"
"À, ừ. Cảm ơn cậu."
Tôi hoàn toàn ổn nên chẳng cần phải đến bệnh viện. Sau khi cậu ta đi khỏi, tôi triển khai lại ma pháp không gian trong con hẻm rồi mở bảng thuộc tính lên.
'Trước tiên phải nâng cấp thuộc tính đã.'
Bây giờ chẳng phải là tỉ lệ 1: 1 sao. Thậm chí thời gian vẫn trôi đi trong khi tôi biến mất khỏi vị trí đó, nên phải thật cẩn thận. Giờ đang là giờ ngủ nên khả năng đó thấp, nhưng nếu Leo hay Elias xông vào thì lúc đó tôi sẽ chẳng biết đường nào mà giải thích. Chẳng lẽ lại bảo mình vừa dịch chuyển đi đâu đó sao.
Sai lệch thời gian Lv. 1 — Thời gian hiện tại [Extra Chapter: Chapter 7] [1: 1] — Thời gian tiếp theo [2: 1] — Điểm cần thiết cho cấp độ tiếp theo: 1. 0 điểm EC Trước đây, khi lần đầu tỉnh dậy và uống máu của Leo, tôi nhớ là đã có một bảng điểm xuất hiện. Lúc đó tôi không có tâm trí để kiểm tra nên đã bỏ qua, nhưng giờ đã đến lúc phải sử dụng nó rồi.
'Kiểm tra điểm số chút nào.'
Điểm EC: 1. 0 Từng nhìn thấy số điểm có hai chữ số mà mình đã vất vả thu thập được ở Chapter 7, giờ nhìn lại bảng điểm chỉ vỏn vẹn 1 điểm khiến tôi không khỏi cười khổ. Tôi dồn hết điểm vào thuộc tính Sai lệch thời gian.
Sai lệch thời gian Lv. 2 — Thời gian hiện tại [Extra Chapter: Chapter 7] [2: 1] — Thời gian tiếp theo [10: 1] — Điểm cần thiết cho cấp độ tiếp theo: 2. 0 điểm EC
'…Ồ.'
Có vẻ như cấp độ tiếp theo nghĩa là 10 phút ở đây sẽ bằng 1 phút ở bên ngoài, mấu chốt là phải nhanh chóng thu thập đủ 2 điểm. Dù sao thì cũng phải xây dựng thế giới này cho tốt thì sau này cần gì mới có cái mà dùng.
'Thì đúng là lần này mình đến đây cũng để lợi dụng nó mà.'
Tôi đã có kế hoạch hành động.
Vấn đề chỉ là do sai lệch thời gian nên có vẻ khó có thể làm được nhiều việc trong hôm nay, và liệu tôi có thực sự thu được kết quả có ý nghĩa ở đây hay không. Dù vậy, làm gì đó vẫn tốt hơn là chỉ ngồi nghỉ ngơi.
Tôi gọi ra bảng đề xuất mà mình đã nhận được.
Đề xuất 1. Tìm việc làm.
— Phần thưởng: +1 điểm EC Đề xuất 2. Tìm người chủ trì — Phần thưởng: +3 điểm EC Được rồi. Trước mắt là có thể kiếm được 1 điểm.
Về đề xuất 1, tôi nhớ mình đã có ý tưởng từ trước rồi.
Tôi nên nhận công việc gì ở đây?
Hãy suy nghĩ kỹ xem nào. Điểm bắt đầu của tôi là gì. Tôi chỉ có một nơi để đến thôi.
Tôi lấy tờ báo đã mua ở sạp báo lúc trước ra và lật đến trang tuyển dụng.
[Tuyển người giúp việc dọn dẹp dinh thự] [Tuyển người có kinh nghiệm bảo trì và quản lý chuồng ngựa] [Tuyển thuyền viên tàu đánh cá, đảm bảo mức lương cao] [Tuyển giáo viên thỉnh giảng (2 học kỳ) cho trường dạy nghề công nghiệp: Hoan nghênh người tốt nghiệp trường dạy nghề từ 22 đến 55 tuổi] [Tuyển dụng Điều dưỡng viên/Trợ lý điều dưỡng tại Bệnh viện Đa khoa số 2 Berlin.] Rất đa dạng. Vấn đề là tôi không có bằng cấp, không có kinh nghiệm, và thậm chí không có dư dả thời gian.
Dù thời gian ở đây có tạm dừng đi nữa thì ở bên ngoài nó vẫn đang trôi đi, nên có thể coi là tôi không hề thong thả. Để thu thập được những thông tin quan trọng, tôi phải chọn một công việc ở nơi có thể tiếp cận được nhiều nguồn tin.
Nếu vậy, làm việc ở nơi có thể thu thập thông tin về anh trai hay những món đồ bị đánh cắp lần này—dù là nhỏ nhất—nói cách khác là nơi có thể nắm bắt được thông tin về gia tộc thống trị, sẽ là tốt nhất.
Điều đó có nghĩa là trang này chẳng có ích gì cả. Thứ mà tôi để mắt tới không nằm ở đây.
Tôi lật tờ báo về trang trước. Những dòng chữ ghi trên mục quảng cáo hiện ra.
[Vương quốc Bayern] [Tổ chức Đại hội Thi đấu Ma pháp sư Chiến đấu Toàn quốc] Tôi sẽ tham gia cuộc thi này.
Lần bắt đầu này cũng là ở Bayern. Lần này tôi lại phải mang nợ Bayern một chút rồi.
'Vấn đề là nó được tổ chức vào đúng tối nay, ngày 20 tháng 3.'
Lẽ tất nhiên là danh sách người tham gia đã được ấn định. Nhưng ngày tháng chẳng phải quá trùng hợp sao? Tại sao vào đúng ngày tôi rơi xuống thế giới này lại có một đại hội như vậy ở Bayern?
Phải, đúng là tôi đang tự hợp lý hóa mọi chuyện.
Nhưng tôi nhất định phải đến đó. Nói một cách chính xác thì thi đấu không phải là điều quan trọng, mà quan trọng là phải gây được ấn tượng với Quốc vương. Tôi phải làm mọi cách, dù là điên rồ nhất, để lọt vào mắt xanh của Quốc vương, và thời điểm đó càng sớm càng tốt.
Thành thật mà nói, tôi cũng giống như Leo, có ác cảm với những việc phi lý, nhưng những đại hội như thế này thường chỉ tổ chức mỗi năm một lần, nếu bỏ lỡ cơ hội này tôi sẽ phải làm nô bộc cho Phổ ngay cả ở thế giới này. Dù có thể thu thập được thông tin nhưng khả năng cao là tôi sẽ lại bị cuốn vào các cuộc tranh giành quyền lực ở đây, nên đó không phải là một lựa chọn tốt.
'Ngay từ đầu, mình còn chẳng thể bước chân vào các tòa nhà chính phủ nơi các ma pháp sư hệ chiến đấu làm việc mà….'
Vì Georg Askanier và Adrian Askanier mà tất cả đều hiện lên là khu vực cấm tiếp cận, thì đi kiểu gì được chứ. Nếu không thể đến Phổ và phải tìm việc ở một quốc gia khác, thì thay vì làm việc cho một nước nhỏ, việc đến Bayern—đối thủ cạnh tranh của Phổ—là lựa chọn tối ưu nhất.
Và, còn một lý do nữa khiến đó nhất định phải là Bayern. Tôi hồi tưởng lại bài báo cuối cùng mình đã đọc trước khi đến đây.
Vài ngày nữa sẽ có lễ kỷ niệm ngày sinh của Quốc vương Bayern. Gia tộc Österreich-Este là một gia tộc Đại công tước của Đế quốc Áo-Hung. Và Đế quốc Áo-Hung là quốc gia nằm ngay phía đông nam của Đế quốc Đức, đồng thời cũng giáp biên giới với Bayern. Nói cách khác, có khả năng tôi sẽ gặp được Đại công tước Este tại lễ mừng sinh nhật Quốc vương Bayern. Tất nhiên, dù có gặp được Đại công tước Österreich-Este thì liệu tôi có thể bắt được hung thủ hay làm gì được không.
Nhưng nếu đúng như giả thuyết tôi đặt ra, rằng Pleroma đã đánh cắp thánh vật vì lý do ma pháp/tâm linh… thì liệu chúng có đánh cắp bảo thạch mà chẳng vì lý do gì không? Có khả năng viên bảo thạch đó, gia tộc đó hay con người đó có liên quan đến Pleroma theo một cách nào đó không?
'…Tất nhiên… đó là suy đoán quá mức.'
Chính tôi cũng nghĩ vậy. Ngay cả khi thực sự có liên quan, cũng chẳng có gì đảm bảo là nó đã bắt đầu từ thời điểm này. Vì không có cách nào để kiểm tra thánh vật và bảo thạch đã bị đánh cắp ở thực tại, nên ít nhất việc có thể trực tiếp tận mắt xác nhận xem ở thời đại này—khi chúng chưa bị đánh cắp—liệu trong những món đồ đó có yếu tố nào thu hút sự chú ý của Pleroma hay không cũng là một điều tốt.
Thành thật mà nói, giả thuyết rằng Pleroma đang gặp khó khăn về tài chính nên đánh cắp bảo thạch để kiếm tiền nghe thực tế và hợp lý hơn nhiều. Nếu vậy thì thà chúng lấy Vương miện Sắt Lombardy đi cho rồi, sao lại không lấy, nhưng cứ xét nét thế này thì chẳng bao giờ kết thúc được. Chẳng lẽ việc khoắng bộ Sapphire Parure lại dễ dàng hơn sao?
Thế nên, thay vì tâm thế phải bắt được hung thủ ngay lập tức, tôi đang tiếp cận với tâm thế tranh thủ thời gian ngủ để gầy dựng trước cái thế giới mà dù sao mình cũng phải gầy dựng này. Tất nhiên, chính vì vậy mà tôi không có ý định xâm phạm vào thời gian ban ngày.
'Có thu hoạch gì thì tốt, không thì thôi.'
Ngay từ đầu, vì đây là năng lực xuất hiện để đối phó với sự tấn công của anh trai, nên tôi phải tranh thủ lúc có thời gian để vào đây xây dựng nền tảng cho mình ở thế giới này.
Vậy thì, đã đến lúc hành động.
Tôi ngước nhìn bầu trời, hít một hơi thật sâu rồi nhắm mắt lại.
"Ơ kìa. Anh không sao chứ?"
Vì nhắm mắt dịch chuyển nên tôi hơi lảo đảo, ai đó đã đưa tay đỡ lưng giúp tôi đứng vững. Tôi đã dịch chuyển đến vị trí trạm kiểm soát Bayern mà mình nhớ. Tôi cảm ơn người đó rồi đứng vào hàng đợi ở trạm kiểm soát. Ở thời kỳ này, Bayern cũng kiểm soát khá nghiêm ngặt. Trạm kiểm soát dịch chuyển dành cho ma pháp sư vốn không có ở Berlin nhưng ở đây đã bắt đầu có rồi. Tôi nhanh chóng bước vào bên trong và xuất trình hộ chiếu.
"Anh mới từ Mỹ đến hôm qua phải không."
"Vâng."
"Anh đến vì cuộc thi sao?"
Nên trả lời thế nào thì tốt đây. Đây không phải là cửa hàng tạp hóa đầu ngõ mà là trạm kiểm soát, nên phải trả lời cho cẩn thận. Nếu bảo là đến vì cuộc thi, nhỡ đâu họ lại đòi xem thứ gì đó để chứng minh thì hỏng.
Tôi giữ nguyên nét mặt và nói:
"Cuộc thi ạ? Có vẻ có nhiều người đến đây vì lý do đó nhỉ?"
"Vâng. Vì đang phong tỏa đường xá nên chúng tôi phải trực tiếp hướng dẫn. Nếu anh tham gia thi đấu thì vui lòng xuất trình giấy xác nhận."
"Trực tiếp hướng dẫn sao ạ."
"Những người từ bên ngoài Bayern đến muốn di chuyển đến đảo Prater thì phải dịch chuyển cùng với chúng tôi."
Đảo Prater là nơi diễn ra cuộc thi.
Mới đầu mà đã gặp khó khăn rồi. Phải, tôi đã đoán trước là sẽ như vậy mà.
'Nếu mình lén tỏa ra một chút thần lực để khéo léo thao túng tinh thần của người này, khiến tình hình trở nên có lợi cho mình thì sao?'
Không được. Dù có làm vậy đi nữa thì tôi cũng không có giấy xác nhận tham gia thật, nên khó khăn sẽ vẫn tiếp tục thôi. Lừa được một hai người chứ lừa hàng trăm người thì rất dễ bị lộ đuôi.
Tôi mỉm cười lắc đầu.
"Ra là vậy. Không phải đâu ạ. Tôi đến đây để đi tham quan các nhà hát."
"À, anh đến để xem kịch sao. Mà này, anh có phải là diễn viên không đấy?"
"Vâng… À không ạ."
Một cảm giác Deja vu ùa về. Rõ ràng là 12 năm sau, tại Munich cũng có chuyện tương tự xảy ra với tôi.
"Chắc là do tóc anh dài khác người chăng? Haha. Tôi nhìn nhầm rồi."
"Hóa ra là vậy."
"Giờ anh có thể đi được rồi. Chúc anh có một chuyến tham quan vui vẻ."
Tôi nhận lại chiếc vali từ một nhân viên kiểm tra khác rồi dịch chuyển đến Munich. Dòng sông Isar chảy xuyên qua Munich hiện ra ngay trước mắt. Cứ đi dọc theo dòng sông đó là sẽ thấy đảo Prater, nơi diễn ra cuộc thi.
Theo những gì tôi biết khi còn đảm nhiệm công việc hành chính của Bayern với tư cách là Nikolaus, địa điểm tổ chức thi đấu ma pháp sư hệ chiến đấu của Bayern thay đổi theo từng năm. Việc tổ chức thi đấu trên một hòn đảo nhỏ nổi trên sông như lần này tôi chỉ mới thấy qua tài liệu chứ chưa bao giờ tận mắt chứng kiến, nên khi được chứng kiến vào đúng thời điểm trong tài liệu thế này, cảm giác thật mới mẻ.
'Ngay trước mắt mà không thể vào được.'
Thực ra tôi không muốn xông vào đúng ngày thi đấu rồi khăng khăng đòi tham gia. Nếu Leo mà nghe thấy chắc chắn sẽ nghi ngờ lắm, nhưng dù sao tôi cũng thích làm việc theo đúng bài bản, và việc cứ dây dưa đòi hỏi người ta phải biến cái không thể thành có thể không phải là phong cách của tôi. Nhưng nếu cứ thế mà quay về thì tôi chẳng còn cách nào khác là phải xin vào làm thư ký cho Nghị sĩ Hội đồng Liên bang Phổ, mà nếu thế thì chẳng có lý do gì để tôi phải tốn công tốn sức ở đây vào giờ này cả.
Thay vì vậy, thà tôi tìm cách thu thập điểm để nâng cấp Sai lệch thời gian lên mức tối đa rồi bắt tàu đến Vatican gõ cửa Tòa thánh còn hơn.
Vì đã có phương án dự phòng nên tôi định chọn phương thức mang tính 'bình thường' nhất trong số những điều 'bất bình thường'.
'Trước tiên phải thuyết phục được ban điều hành đã, đó là ưu tiên hàng đầu.'
Nhờ kinh nghiệm của Nikolaus, tôi biết rõ bộ phận chính phủ nào chịu trách nhiệm điều hành cuộc thi. 12 năm có thể đã có nhiều thay đổi, nhưng Quốc vương vẫn vậy và nội các cũng không có cuộc cải tổ lớn nào, nên cũng đáng để thử một phen.
Tôi hít một hơi thật sâu rồi búng tay theo tọa độ dịch chuyển mà mình nhớ. Ngoại trừ cảm giác hơi nôn nao thì lần này tôi cũng đã thành công.
Tôi mỉm cười hài lòng nhìn về phía sảnh chờ.
'Vào được bên trong tòa nhà mới là vấn đề đây.'
Vì họ sẽ không cho người không có phận sự vào trong.
Thật đáng tiếc khi phải dùng đến biện pháp phi lý, nhưng ở đây tôi buộc phải thực hiện ý tưởng lúc nãy của mình thôi.
Tôi thản nhiên kéo vali bước vào tòa nhà. Tôi thấy một nhân viên bảo vệ đang tiến về phía mình.
"Tiên sinh làm việc ở bộ phận nào ạ? Trông anh lạ mặt quá. Còn chiếc vali kia là sao?"
'—Hãy vào qua cửa hẹp.'
Tôi chậm rãi tỏa ra thần lực đến mức không ai có thể nhận ra. Nếu chỉ niệm chú trong đầu thì rất khó để sử dụng ma pháp một cách chắc chắn, nhưng lần này tôi không định đánh gục người ta nên chắc cũng không sao.
Người bảo vệ với đôi mắt vẫn còn nguyên tiêu cự khẽ nhíu mày, đưa tay vuốt tóc rồi chờ đợi câu trả lời của tôi.
"Tiên sinh?"
"Tôi là Thư ký Văn phòng Chủ tịch Hội đồng Bayern. Tôi mới vào làm nên chắc anh chưa thấy mặt bao giờ. Lần này Chủ tịch có nhờ tôi đến gặp Ngài Thứ trưởng để nhận bản dự thảo ngân sách."
"Chuyện đó thì…."
"Đúng vậy. Thường thì sẽ gửi qua bưu điện dịch chuyển. Thực ra… Chủ tịch còn giao cho tôi một vài thứ nữa."
Tôi đưa mắt ra hiệu về phía chiếc vali rồi nói tiếp:
"Tôi đến đây một cách chính đáng nên anh không cần phải lo lắng đâu. Đây là danh thiếp của tôi, anh cứ kiểm tra đi."
Làm gì có danh thiếp nào chứ. Thời gian đâu mà ngồi làm mấy thứ đó. Tôi mỉm cười đưa hộ chiếu ra. Người bảo vệ chăm chú xem xét hộ chiếu của tôi. Anh ta đọc đi đọc lại những từ ngữ trong đó rồi nhìn tôi. Tôi nghiêng đầu tỏ vẻ thắc mắc.
"Chắc là không có gì bất thường chứ ạ. Có ghi là Hội đồng Bayern… và bên cạnh tên cũng có ghi là Thư ký hành chính mà, như vậy vẫn chưa đủ để chứng minh sao?"
Bản thân việc này lại là một câu thần chú khác. Hình ảnh mà anh ta đang phác họa trong đầu sẽ dần thay đổi theo ý đồ của tôi. Người bảo vệ nhìn tôi không cảm xúc, chớp mắt đôi ba lần rồi nở một nụ cười y hệt tôi.
"Không có gì ạ. Hóa ra là ngài Everett. Mời ngài vào."
"Cảm ơn anh."
Tôi mỉm cười nhận lại hộ chiếu từ tay anh ta. Dù tôi lấy lại 'danh thiếp' nhưng anh ta cũng không cảm thấy có gì lạ và chẳng hề có phản ứng gì đặc biệt.
Ma pháp này không thể dùng khi có đông người vì sẽ bị phát hiện ngay, nhưng lại rất hữu dụng khi chỉ có từng người một như thế này.
Tôi đi được vài bước rồi quay lại.
"À, Ban tổ chức cuộc thi ma pháp sư lần này ở tầng mấy vậy ạ?"
"Tầng 4 ạ. Lúc nãy ngài chẳng bảo là đến gặp Ngài Thứ trưởng sao?"
"Tôi định ghé qua đó sau khi xong việc ạ."
"À, vâng. Ngài cứ đi đến cuối hành lang bên trái tầng 4 nhé. Sẽ thấy ngay thôi ạ."
Đúng như những gì tôi biết. Tôi mỉm cười đáp lại rồi bước lên cầu thang.
'Hy vọng là khi lên đó sẽ không có quá đông người.'
Nếu đông quá thì chỉ còn cách xin làm trợ lý cho nghị sĩ Phổ thôi…. Vì tôi cần phải thu thập điểm để đến Tòa thánh mà.
Tôi tự giễu bản thân rồi đứng trước căn phòng ở cuối hành lang bên trái tầng 4. Có lẽ vì cuộc thi này mà mọi người đã di chuyển hết ra đảo Prater, nên không gian vắng lặng đến mức tịch mịch. Tôi truyền ma lực vào tai khiến âm thanh nghe rõ hơn một chút.
[Két— Két—] Tiếng lưng ghế di chuyển vang lên. Âm thanh đó nhanh chóng dừng lại.
'Bị phát hiện rồi.'
Rằng có người đang ở phía trước. Chắc hẳn là một kẻ khá cừ đây. Tôi mỉm cười chuẩn bị sẵn rồi gõ cửa.
Cộc cộc— [Mời vào.] Tôi đẩy cửa bước vào ngay.
"A."
Đối phương trợn tròn mắt khi nhìn thấy mặt tôi. Dù biết có người nhưng có vẻ anh ta rất ngạc nhiên vì đó không phải là người mà anh ta mong đợi.
Mái tóc vàng óng cùng đôi mắt màu xanh da trời quen thuộc. Thêm vào đó là những đường nét gương mặt rất đỗi thân quen. Một Tân nhân loại trẻ tuổi trông rất giống Quốc vương đang há hốc mồm nhìn tôi. Tôi giữ một khoảng cách thích hợp rồi lên tiếng chào trước.
"Xin chào, tôi là Lukas Everett."
"Tôi là Emanuel Wittelsbach."
Anh ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở một nụ cười rạng rỡ rồi đứng dậy đưa tay ra ý muốn bắt tay. Tôi thốt ra những lời xã giao mà mọi người vẫn thường nói để giữ thể diện cho hoàng tộc.
"Quả nhiên ngài là người trong hoàng tộc. Thật thất lễ khi tôi không thể chuẩn bị trang trọng hơn."
"Có gì đâu chứ. Bây giờ tôi cũng chỉ là một viên chức làm việc cho chính phủ thôi mà. Mà này, tiên sinh trông cũng không giống một quý tộc bình thường nhỉ?"
Anh ta nói đoạn rồi quay lại ghế ngồi. Sau đó, trước khi tôi kịp nói gì, anh ta đã chắp hai tay lại, khẽ nghiêng đầu và nói:
"Trông anh giống một người mà tôi biết, và lượng ma lực của anh dường như không phải dạng vừa đâu. Nếu tôi nhầm thì thôi vậy. Cho tôi xem giấy tờ tùy thân."
Anh ta vẫn giữ nguyên nụ cười đó và đưa tay ra trước mặt tôi.
Tôi mỉm cười và giữ im lặng. Đột ngột thế sao? Nghĩ thế này về người mà mình vừa dùng thủ đoạn để tiếp cận thì hơi có lỗi thật, nhưng đây đúng là một người khó mà nắm bắt được mạch suy nghĩ. Tôi còn chưa kịp tung ma pháp thao túng tinh thần mà anh ta không những không đuổi tôi đi mà lại còn đòi xem giấy tờ tùy thân? Anh ta định làm gì chứ?
Có lẽ anh ta định tố cáo tôi cũng nên. Tôi chuẩn bị sẵn sàng để có thể dùng ma pháp thao túng tinh thần bất cứ lúc nào rồi đưa hộ chiếu ra. Anh ta đọc hộ chiếu của tôi một hồi lâu rồi nhìn chằm chằm vào mái tóc của tôi.
"Khi thi đấu mà tóc cứ bay phấp phới thế kia thì có vướng víu lắm không?"
"……."
"Chẳng phải anh đến đây vì muốn tham gia cuộc thi sao? Haha. Có phải tôi nói hơi đột ngột quá không?"
Anh ta lấy từ trong ngăn kéo ra một mảnh giấy nhỏ bằng bàn tay, chép lại y nguyên thông tin cá nhân trên hộ chiếu của tôi, xé làm đôi rồi đưa cho tôi. Một mảnh giấy màu vàng có ghi tọa độ dịch chuyển bay đến trước mặt tôi ngay sau đó.
"Nếu muốn điền tên vào vị trí của người bỏ cuộc thì phải đi ngay bây giờ đấy. Nếu mọi chuyện suôn sẻ, nhớ nhắc tên tôi với Điện hạ nhé."
"……."
Emanuel mỉm cười ra hiệu cho tôi nhanh chóng đi ra ngoài. Đồng thời, cánh cửa phía sau tôi bật mở như thể có một luồng gió vừa thổi qua. Cuối cùng, tôi mở bảng trạng thái của anh ta lên.
Emanuel Wittelsbach Độ thiện cảm +2* [Có thể chinh phục (Giai đoạn 1/5)] Danh hiệu: — Thể lực: +6. 0 Tinh thần lực: +6. 0 Ma lực: +5. 0 Kỹ thuật: +7. 0 Ấn tượng: +8. 0 May mắn: +5. 0 Thuộc tính: Nhãn giám định (Lv. 3) Nhãn giám định.
Tôi liếc nhìn thuộc tính đó rồi lại nhìn vào mắt anh ta. Anh ta chỉ mỉm cười và tựa lưng vào ghế. Khi tôi nhìn, anh ta chỉ nghiêng đầu nhướng mày như muốn hỏi có chuyện gì.
"…Tôi sẽ làm vậy. Cảm ơn ngài."
Tôi gửi lời cảm ơn ngắn gọn rồi bước ra ngoài.
Két— Cạch— Tôi đứng khựng lại ở hành lang, nhìn vào tọa độ dịch chuyển mà anh ta đã viết. Tôi không nhịn được mà bật cười.
'À, cái này….'
Không phải dạng vừa đâu.
Chẳng có lý do gì để anh ta tự dưng cấp giấy phép tham gia cho tôi cả. Tại sao anh ta lại làm thế?
Người đó đã thấu tóm được việc tôi dùng thần lực để thao túng não bộ của người bảo vệ để lẻn vào tận đây. Thực ra, với một người nhạy bén như thế thì việc nhận ra là điều hiển nhiên. Một kẻ lạ mặt chưa từng thấy bao giờ lại có thể bước vào không gian dành riêng cho những người có phận sự thì còn trường hợp nào khác được chứ.
Vừa mới gặp một Wittelsbach điềm tĩnh như Quốc vương và Leo, giờ lại gặp một Wittelsbach thuộc kiểu Elias thế này khiến tôi hơi bất ngờ, nhưng dù sao anh ta cũng đã sử dụng lối nói chuyện của giới thượng lưu. Việc anh ta đột ngột nhắc đến mái tóc chính là cách để tiết lộ rằng sau khi so sánh ngày cấp hộ chiếu và ảnh hộ chiếu, anh ta đã 'nhận ra tôi là một ma pháp sư sử dụng thần lực'. Có vẻ anh ta muốn trấn an tôi theo cách đó, nhưng vì quá đột ngột nên tôi chẳng thấy an tâm chút nào.
Dù sao thì, số lượng ma pháp sư sử dụng thần lực ở vương quốc này rất ít, chỉ khoảng mười người. Đó chính là lý do anh ta bảo 'Nếu mọi chuyện suôn sẻ, nhớ nhắc tên tôi với Quốc vương'.
'Nhỡ đâu mình phạm tội bằng ma pháp thì anh ta định làm thế nào chứ.'
Những người thuộc kiểu Elias thật khó đoán biết và khó đối phó. Nụ cười rạng rỡ đó không phải vì anh ta là người thực sự hồn nhiên hay tích cực, mà chắc chắn đó là một nụ cười đã được tính toán kỹ lưỡng.
Có lẽ điều đó cho thấy anh ta rất tin tưởng vào khả năng đối phó của Bayern, nhưng câu trả lời nằm ở thuộc tính. Đó là năng lực mà tôi đã từng thấy ở Thứ trưởng Bộ Giáo lý Đức tin. Có vẻ như anh ta đã dùng Nhãn giám định để phân biệt bản chất của tôi.
Dù vậy, tôi vẫn không thể lơ là. Trước mắt cứ chờ xem sao, nếu ở đây có sự giám sát hay phát sinh vấn đề thực tế, tôi sẽ quay ngược thời gian. Vì thế giới ở đây khác biệt nên việc quay ngược thời gian ở đây sẽ không ảnh hưởng đến Leo ở thực tại.
Tôi di chuyển theo tọa độ dịch chuyển mà anh ta đã đưa. Đó là văn phòng ban điều hành được thiết lập tại hiện trường. Ngay khi tôi đưa mảnh giấy do thành viên hoàng tộc đó viết ra, việc đăng ký diễn ra vô cùng suôn sẻ.
Tất nhiên, có vẻ thành viên hoàng tộc đó không phải là người chuyên trách việc viết đơn đăng ký tham gia, anh ta không cấp cho tôi một tờ giấy chứng nhận tham gia hẳn hoi mà chỉ viết dòng chữ nhờ chèn tôi vào vị trí của người bỏ cuộc rồi đóng dấu cá nhân của mình vào đó.
Chính vì vậy, tôi cảm nhận được những ánh mắt của nhân viên ban điều hành đang nhìn mình như thể đang tự hỏi tên này là ai. Việc một kẻ nhận được con dấu của hoàng tộc để chen ngang vào phút chót chắc chắn sẽ khiến họ tò mò không biết kẻ đó có mối quan hệ như thế nào.
"Có bao nhiêu người bỏ cuộc rồi?"
"Tính đến thời điểm này là năm người ạ. Vì ngài đã vào nên còn trống bốn chỗ nữa."
"Ra là vậy."
Tôi kiểm tra đồng hồ.
Mất hai tiếng để đến được tận đây. Ở bên ngoài chắc mới trôi qua một tiếng thôi.
"Xong rồi ạ. Ngài cứ chờ ở đây, khi nào nghe gọi tên thì bước ra nhé."
Tôi kiểm tra tờ giấy mà nhân viên đưa cho.
Vị trí cuối cùng trong số 20 đội. Có vẻ như họ đã sắp xếp lại cả vị trí của những người bỏ cuộc.
"Thường thì một trận đấu mất bao nhiêu phút?"
"Lúc đầu thì khoảng 10 phút ạ. Càng về sau sẽ càng mất thời gian hơn."
"……."
Tôi đưa tay vuốt cằm gật đầu. Một nụ cười khổ hiện trên môi. Liệu hôm nay mình có thể xin được việc—kiếm được điểm—rồi quay về không đây? Dù nếu muốn đẩy nhanh buổi tiệc mừng sinh nhật Quốc vương so với thời gian bên ngoài thì tôi phải bắt đầu ngay từ bây giờ.
Cứ thế, khoảng 3 tiếng đồng hồ đã trôi qua. Từ đằng xa, tiếng ma pháp khuếch đại âm thanh gọi tên tôi vang lên.
[Franz Lenbach, Lukas Everett.] Tôi bước vào sàn đấu. Gọi là sàn đấu cho oai chứ thực chất chỉ có vài viên chức của Bộ Ma pháp và ban giám khảo ở phía cuối. Tôi nhớ đây không phải là cuộc thi mà hoàng tộc sẽ đến dự khán, nhưng tôi lại thấy những người mặc đồng phục của Đội cận vệ hoàng gia đang đứng xung quanh khán đài phía trên.
Chẳng sao cả. Có hoàng tộc thật thì tốt, không có cũng chẳng ảnh hưởng gì.
'Kết thúc nhanh rồi đi thôi.'
Dù sao thì mối quan tâm của tôi cũng nằm ở thời gian kết thúc. Cứ thế này nhỡ có ai vào phòng tôi thì hỏng bét. Càng lúc tôi càng thấy lo lắng.
Ngay lập tức, tiếng còi báo hiệu mà tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần ở bên ngoài vang lên.
Bíp—!

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn