Chương 278: 279
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~79 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Tôi liều mạng đẩy pháo Leo rồi bỏ chạy. Dù suýt chút nữa bị bắt lại vì cái khóa cửa phòng lạ lẫm, nhưng may mắn là điều đó đã không xảy ra. Elias, người đang đợi bên ngoài phòng, cũng chạy theo tôi.
"Luca?!"
"Chặn tên khốn đó lại giúp tôi với!"
"Hả?!"
"Lukas! Cậu đi đâu thế hả!"
Đi đâu là đi đâu chứ cái tên điên này? Phải có lý lẽ thì mới thử nói chuyện, chứ ai đời lại bảo người ta uống 30ml máu mà không một lời giải thích? Nếu đã bày tỏ ý định từ chối đến mức này rồi thì phải biết điều mà đừng theo nữa chứ, chẳng hiểu sao hắn cũng đang dốc toàn lực để đuổi theo.
Bây giờ chỉ cần nhìn thấy máu thôi là tôi đã thấy buồn nôn rồi. Sau khi biết mình đang rơi vào hoàn cảnh nào, tôi không thể nhìn nó mà không thấy ghê tởm được. Hơn nữa, cái thứ máu đó khả năng cao chẳng phải là máu người sao? Sao cậu không trả lời tôi hả?
Elias vừa đuổi theo sau tôi vừa quay đầu lại hét lớn.
"Leo, cậu đã nói gì với Luca thế!"
"Cậu tránh ra!"
"Lúc nào cũng bảo tôi tránh ra! Quá đáng thật đấy! Tôi cũng đi cùng nữa!"
'Đang nói cái quái gì thế không biết!'
Tôi nghe thấy tiếng Elias rên rỉ. Bây giờ không phải là lúc đó. Không thể tin tưởng Elias được. Tôi rút cây đũa phép ở thắt lưng ra và xoay nhẹ giữa các ngón tay.
Oàng—!
Tôi cắm cây quyền trượng xuống phía sau để giữ thăng bằng rồi dậm chân. Ma lực đỏ rực cùng thần lực đồng thời bùng nổ, khiến mặt sàn trước mặt Leo dựng đứng lên.
"Ơ!"
"À."
Tôi lao xuống cầu thang gần như là rơi tự do. Không được chạy ra hành lang hay dừng lại ở đây. Leo chắc chắn đã xuống bằng lối cầu thang đối diện rồi. Vấn đề là do nằm quá lâu nên xương cốt tôi cứ kêu răng rắc. Tôi vừa rủa thầm vừa suy nghĩ.
'Lúc nãy thấy mình cũng dịch chuyển được chút ít.'
Thử xem sao? Dù rằng việc này tốn khá nhiều tâm lực, và việc mặc quần áo bệnh nhân chạy ra ngoài cũng không hay cho lắm, nhưng nếu là đến bệnh viện….
Oàng—!
"…!"
Những dây leo thực vật đâm ra từ kẽ hở trên trần nhà đã tóm chặt lấy chân tôi.
Cùng lúc đó, ma lực màu xanh da trời bùng nổ ngay trước mắt. Cảm giác đau đớn truyền đến từ chiếc cằm vừa đập xuống sàn. Đầu óc tôi choáng váng. Ngay cả trong lúc đó, cây cối vẫn mọc ra từ khắp nơi, phủ kín cánh tay, ngón tay và kéo dài dọc theo hành lang. Những chiếc lá xanh non mọc lên khắp nơi trong tầm mắt. Cảm giác như tôi vừa ngã gục ngay giữa một vườn bách thảo vậy.
"Lukas."
Leo vừa tiến lại gần vừa cố gắng điều chỉnh hơi thở, cậu ta đứng trước mặt tôi và nói bằng giọng điệu bình tĩnh.
"Đây là nhà của tôi. Cậu quên rồi sao?"
"…Phải rồi…. Đánh nhau trên sân nhà của người khác đúng là một hành động vô nghĩa. Cảm ơn vì đã đích thân giúp tôi xác nhận điều đó."
Không chỉ là sân nhà mà đây thực sự là nhà của cậu ta, điểm này cho thấy tôi đã không còn tỉnh táo nữa rồi. Tôi vừa nghĩ vậy vừa nhanh chóng quan sát xung quanh. Leo quỳ một gối xuống trước mặt tôi và nói.
"Đúng không? Hy vọng đó là một trải nghiệm tốt."
"Tốt cái gì chứ?"
Oàng—!
Tôi dồn sức vào cánh tay, giật đứt đám cây cối rồi vung đũa phép. Leo trợn tròn mắt, nhanh chóng cúi người né tránh đòn tấn công. Ngay khoảnh khắc đó, đám cây đang trói chân tôi lại thắt chặt hơn. Leo có vẻ ngạc nhiên, cậu ta vuốt ngực, dựng lên một kết giới trước mặt rồi nói.
"Dù sao thì cũng bị bắt rồi, sao cậu lại làm thế? Làm tôi giật mình đấy…."
"Vì bực mình nên không kìm chế được thôi."
"……."
Tôi nghĩ năng lực cố hữu này đúng là gian lận. Nếu xét theo thực tế, tôi sẽ nghĩ ngay đến việc nó rất hợp với ngành khoa học hay làm vườn, nhưng quả nhiên những kẻ cuồng ma pháp chiến đấu thì có cách suy nghĩ khác hẳn.
Tôi áp mặt xuống những dây leo phủ kín mặt sàn và nhắm mắt lại. Mùi cỏ thật dễ chịu. Giá mà cái tên đang đứng trước mặt này quay trở lại tầng trên thì tốt biết mấy.
"Lukas."
"Tôi đã cố gắng bày tỏ là mình không thích rồi. Thôi đi và biến đi cho rảnh."
"Phải, hiện tại chắc chắn cậu chưa thể thấy thích thú được."
"Hiện tại? Vậy sau này sẽ có gì khác sao?"
Giọng nói của tôi vô thức trở nên sắc lẹm. Leo không trả lời mà chỉ nhún vai. Trong đôi mắt cậu ta không hề chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào. Tôi chợt nghĩ, có lẽ cậu ta đang cố tình gạt bỏ sự ghê tởm chăng. Thay vào đó, dường như tôi đang cảm nhận toàn bộ sự ghê tởm mà đáng lẽ ra cậu ta phải là người cảm thấy.
"…Tôi không biết đây là máu gì, nhưng dù là gì đi nữa thì cũng cảm ơn cậu vì đã chuẩn bị. Tuy nhiên, về mặt nhân đạo thì bảo người ta uống máu thì không đúng cho lắm."
"Không, cậu phải uống."
"……."
Tại sao?
Tôi cũng lờ mờ đoán ra được. Nhưng, tại sao? Hiện tại tôi vẫn đang bình thường thế này, và cũng giống như bất kỳ ai khác, tôi không muốn uống máu.
Sự im lặng bao trùm. Leo là người hành động nhanh hơn. Tôi giữ lấy hai cánh tay của Leo khi cậu ta định ấn cái lọ vào miệng mình rồi đẩy ra. Leo cũng không vừa, cậu ta dồn sức đẩy ngược lại tay tôi.
"Không, đã bảo là không được mà… cái tên khốn này. Đừng có bướng bỉnh nữa…."
"Đừng có gồng nữa, uống một chút đi…! Tôi đã lấy máu vì sức khỏe của cậu mà. Cậu phải uống chứ, nếu cậu không uống thì tôi ra cái thể thống gì?"
"Là máu của cậu thật à? Ra cái thể thống gì là sao chứ?! Ai mượn cậu lấy máu hả?!"
Tôi bật cười trong vô vọng. Cảm giác như huyết áp đang tăng vọt và sắp ngất đến nơi. Chỉ vì câu nói vừa rồi mà tôi suýt chút nữa đã nôn ra tất cả những gì có trong bụng. Rất cảm ơn Thái tử hạ nghị vì đã nghĩ cho người khác, nhưng cái gọi là "lấy máu" đó chẳng phải là lấy máu của con người sao? Máu ư? Máu người á? Lại còn là máu của Leo nữa? Hay là não tôi đang nhầm lẫn thứ gì đó khác thành máu? Đây là một hành động điên rồ. Sao có thể trôi cho nổi chứ.
Leo, người đang bị tôi giữ chặt cánh tay, vội vàng đóng nắp lọ lại rồi hất tay tôi ra.
"Phải, tôi biết là không thể thuyết phục được nên mới định bảo cậu uống luôn, nhưng xem ra không được rồi. Để tôi giải thích cho cậu nghe."
"Cậu nghĩ tôi là cái loại gì thế hả?"
Leo phớt lờ lời tôi nói và đặt tay lên lưng tôi. Đó là vị trí của Lõi, nơi mà nếu bị đánh trúng trong lúc giao đấu thì sẽ chết ngay lập tức, vì vậy tôi vô thức siết chặt cây đũa phép trong tay. Leo liếc nhìn cây đũa phép của tôi rồi nói.
"Nhìn xem. Hiện tại cậu có đang hấp thụ ma lực của tôi không?"
"……."
"Cậu đã ngừng hấp thụ kể từ khi tỉnh lại. May mắn là khi cậu có ý thức, năng lực hấp thụ ma lực sẽ không khởi động. Chắc chắn đó là một điều may mắn, nhưng đồng thời, cậu cũng biết điều đó ám chỉ khả năng nào mà."
Tôi nghe thấy tiếng bước chân của ai đó đang tiến lại gần rồi lại rời đi. Chắc hẳn là Elias. Trong khi tôi nhắm mắt và thở hắt ra một hơi dài, Leo tiếp tục nói bằng giọng trầm xuống.
"Lần tới nếu cậu hấp thụ ma lực của ai đó, thì đó sẽ là sau khi cậu mất ý thức giống như chuyện đã xảy ra ở nhà thờ. Lõi của cậu vẫn đang tiếp tục phát triển ngay cả khi thời kỳ tăng trưởng sắp kết thúc, và vì thế, nó cần chất dinh dưỡng."
"Vậy thì tôi tự mình hấp thụ ma lực là được mà."
Đây không phải là chuyện về Tiên dược. Tiên dược có nguyên lý khác nên không thể dùng nó để bổ sung ma lực được. Hiện tại lời nói của cậu ta có vẻ như ám chỉ việc tôi phải biến ma lực của 'người khác' thành của mình để nuôi dưỡng cơ thể, trong khi Tiên dược được cấu thành từ ma lực nhân tạo, chức năng của nó thiên về việc thúc đẩy trạng thái của Lõi để ma lực tôi sở hữu có thể lưu thông trơn tru khắp cơ thể.
Nói cách khác, sự tăng cường thông qua Tiên dược được thực hiện bằng cách sử dụng chính những nguyên liệu vốn có của tôi.
"Nếu không thông qua máu, cậu cũng sẽ bị tấn công giống như những người khác thôi. Tôi đã bảo là ở trạng thái tự nhiên, cậu không thể hấp thụ ma lực vì bản năng tự bảo vệ mà. Không, thực tế thì việc có thể hấp thụ ma lực thông qua máu mà không gây tổn hại gì đã là một điều kỳ diệu rồi. Chúng ta đang ở trong tình cảnh phải nói là may mắn khi ít nhất vẫn còn phương thức này đấy."
"…Chẳng hợp lý chút nào."
"Thì đã sao. Lukas mà tôi từng thấy vốn dĩ chưa bao giờ hành động theo lẽ thường cả."
"……."
"So với việc gặp rắc rối vì không uống, thì thà cậu cứ bổ sung trước từng chút một để phù hợp với tốc độ tăng trưởng lượng ma lực mà Lõi nắm giữ thì hơn. Hãy cố gắng thích nghi đi, ít nhất là cho đến khi chúng ta chế tạo ra thuốc."
Tôi bật cười một cách yếu ớt.
Hãy thành thật với nhau nhé. Chỉ cần nghĩ đến việc mình có thể giống như những kẻ Pleroma khác, bắt đầu chủ động tìm kiếm máu thôi là tôi đã muốn tự kết liễu đời mình rồi. Những kẻ Pleroma mà tôi từng tự tay tấn công bấy lâu nay, giờ đây tôi lại trở thành một trong số chúng sao. Tôi có thể sẽ làm những việc chẳng khác gì bọn chúng. Có lẽ trong lúc không hay biết, tôi sẽ khao khát ma lực của người khác, mất đi lý trí giống như lúc làm lễ, và biết đâu lần tới tôi sẽ bóp cổ người ta để uống máu.
Đây chính là hiện thực.
Cố gắng thích nghi sao.
Cho dù có cố gắng suy nghĩ tích cực đến đâu, tôi cũng không thể xóa nhòa sự hỗn loạn trong bản ngã, và thực tế là dù có quay ngược thời gian tôi cũng không thể quay lại hoàn toàn, tôi phải che giấu sự thật và phó mặc bản thân cho lòng tốt của bạn bè. Cậu có hiểu được là tôi không thể xóa bỏ những suy nghĩ này không?
Tôi hiểu rõ cái trò chơi chữ về việc phải trực tiếp trở thành Ahura Mazda để phá hủy thế giới quan của Zarathustra có nghĩa là gì, nhưng dù vậy, con người không thể tách rời khỏi xã hội để đứng độc lập, và nếu không nỗ lực không ngừng, ý thức của tôi chắc chắn sẽ bị chi phối bởi những quan niệm thông thường.
Nhưng Leo cũng đang bảo tôi uống máu vào lúc này để giúp tôi tránh khỏi điều tồi tệ nhất xảy ra. Trước thiện ý đó, tôi không thể nói gì thêm với cậu ta nữa.
Tôi muốn quay lại Extra Chapter quá. Ít ra ở đó tôi có thể quên đi mọi thứ. Chỉ cần tập trung vào việc tìm kiếm thông tin thôi cũng đủ thấy tốt rồi.
Rầm— Tôi đấm mạnh xuống sàn, dùng ma lực xé nát đám dây leo thực vật rồi ngồi phịch xuống bậc cầu thang phía sau.
"…Vì hơi nhiều nên cậu thấy ngại đúng không? Vì phải so sánh với máu của Elias nên không còn cách nào khác. Dù tôi đã làm thí nghiệm với một lượng nhỏ nhưng hầu như không cảm nhận được sự khác biệt. …Nếu cậu phải uống máu, có lẽ sẽ có lúc một lượng nhỏ là không đủ, nên tôi muốn làm cho tử tế một lần khi thí nghiệm. Vì lượng ma lực và loại ma lực mà mỗi chúng ta đưa vào là khác nhau, nên trước hết hãy uống cái này rồi cho tôi biết nhé."
Lời nói của Leo cứ thế tan biến bên tai.
Ngay cả khi chưa uống, tôi đã cảm thấy có thứ gì đó trào dâng trong cổ họng. Tôi dám khẳng định rằng ai cũng sẽ có phản ứng như vậy thôi. Đó là máu người. Không phải máu cừu, cũng chẳng phải máu lợn, mà là máu người. Hơn nữa, đó không phải là máu của một người xa lạ không biết mặt, mà là máu của một người bạn thân thiết đang ở ngay trước mắt.
"……."
Con người có thể làm như vậy sao? Đầu óc tôi choáng váng, không thể nhìn rõ phía trước. Tôi cảm thấy như mình đã trở thành một kẻ sát nhân dù chẳng làm gì cả.
Tuy nhiên, đây không phải là việc có thể chần chừ. Ngay cả lúc này, Leo vẫn đang không ngừng nói gì đó để thuyết phục tôi.
Tôi giật lấy cái lọ từ tay Leo như để cướp lấy, rồi dốc ngược máu vào họng.
"…! Oẹ…!"
Tất nhiên rồi, tôi đã thất bại. Máu đổ lênh láng xuống sàn. Mặc dù ma lực chữa trị trong máu đang chảy xuống dưới cổ họng, nhưng sự sảng khoái đó không thể xóa nhòa được sự ghê tởm của máu. Điểm mấu chốt là ngay khoảnh khắc máu đi qua thực quản, ma lực trong cơ thể tôi đã kéo mạnh nó lại. Cảm giác đó vô cùng lạ lẫm. Tôi nôn mửa thêm vài lần nữa cho đến khi trong bụng không còn gì. Tầm nhìn nhòe đi.
"Tôi xin lỗi."
"……."
"Tôi biết cậu đã cất công chuẩn bị, nhưng tôi không nuốt nổi."
Tôi không biết mình có đang nói năng rõ ràng không nữa. Có mấy cái cửa sổ thông báo về điểm số gì đó hiện lên, nhưng tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đọc. Những giọt máu vương trên miệng thật khó chịu. Tôi cúi đầu xuống, mái tóc rũ xuống che khuất tầm mắt khiến tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của Leo.
Một giọng nói bình tĩnh hơn tôi tưởng vang lên.
"Không sao đâu. Ừm, hiện tại cậu vẫn cần thời gian để thích nghi mà."
"Tôi không muốn thích nghi."
"……."
"Xin lỗi, chắc là tôi không còn tỉnh táo nữa rồi. Cứ coi như cậu chưa nghe thấy gì nhé."
"Không, tôi hiểu mà. Nếu cậu muốn thích nghi với chuyện này thì đó mới là điều kỳ lạ đấy? Phản ứng của cậu hoàn toàn bình thường thôi."
Tôi dùng mu bàn tay quệt ngang miệng. Vết máu đỏ tươi dính lên đó. Ngay cả trong lúc đó, ma lực chữa trị vẫn thấm vào mu bàn tay. Tôi hiểu rõ cậu ta đã đổ bao nhiêu ma lực vào đây.
"Tuy nhiên, nếu cậu không thích nghi, cậu sẽ chết."
"……."
"Đây không phải là lỗi của cậu. Đơn giản đó chỉ là khí chất của cậu thôi. Hoặc có lẽ là do những gì anh trai cậu đã làm. Dù sao thì vì cậu không muốn nên tôi sẽ cố gắng tìm ra phương pháp điều trị, nhưng… Mẹ tôi chưa bao giờ đánh giá hiện tượng này một cách tiêu cực cả. Những nhà y học ma pháp khác chắc chắn cũng sẽ nghĩ như vậy."
"…Hừm."
"Nếu Pleroma không tồn tại trên thế giới này, cậu đang sở hữu một năng lực mà ai cũng khao khát đấy. Ngay cả ở nơi có Pleroma này, nếu bảo đừng để tâm đến những quan niệm thông thường, thì ai cũng sẽ muốn năng lực mà cậu đang có thôi. Việc có thể trở nên mạnh mẽ vô hạn mà không biết đến giới hạn là một phúc lành đối với hầu hết mọi người."
Tôi khẽ cười khẩy. Gần như là vì không còn chút sức lực nào nên mới như vậy.
Lời của Đại Tổng giám mục, những lời có lẽ cũng là lời của tôi, không hề sai. Chỉ cần tôi giữ vững tâm thế là được. Biến năng lực này thành vũ khí của mình, hay để nó kéo mình xuống vũng bùn, tất cả đều phụ thuộc vào quyết định của tôi.
Dựa trên kinh nghiệm từ những lần thử lại, Leo chắc chắn sẽ không đánh giá cao năng lực này. Cậu ta sẽ thắc mắc tại sao tôi lại được ban cho một năng lực như vậy. Tuy nhiên, việc cậu ta cứ tiếp tục nói với tôi như vậy từ nãy đến giờ chỉ là để an ủi tôi mà thôi.
'Được rồi.'
Tỉnh táo lại đi.
Nếu cần thiết thì phải làm bất cứ điều gì. Hiện tại là như vậy. Có được mấy người bạn sẵn sàng lấy máu của chính mình cho người khác uống chứ. Adrian Askanier chắc cũng không ngờ được đến mức này đâu. Vào lúc Elias và Leo đang nỗ lực vì tôi còn hơn cả chính bản thân tôi, tôi không thể cứ mãi chìm đắm trong sự hỗn loạn được. Có lẽ nhờ việc tôi đã nỗ lực giữ vững tâm thế trước khi nghe thấy những lời gây sốc về việc uống máu, nên việc sắp xếp lại suy nghĩ cũng dễ dàng hơn đôi chút.
Chỉ cần tiếp tục cố gắng như thế này là được. Tôi dùng tay áo lau sạch mặt rồi kiểm tra cái lọ còn lại.
"…Cảm ơn cậu. Tạm thời vẫn còn lại một nửa, tôi sẽ mang theo nó đến Berlin."
Tôi nắm lấy nó, truyền thần lực vào để thi triển ma pháp gây nhiễu nhận thức, khiến cái lọ và máu bên trong biến đổi trông như Tiên dược. Trừ khi có một ma pháp sư thần lực mạnh hơn tôi xuất hiện, còn không thì không ai có thể phá giải được ma pháp gây nhiễu này.
Leo nói.
"Được rồi. Lukas, trước khi đi Berlin, hãy nói chuyện với mấy đứa kia một chút đã. Chúng tôi cũng sẽ đi, nhưng ở đó còn có những người bạn khác nữa nên sẽ khó mà nói chuyện một cách thoải mái được."
"À, ừ. Thế thì tốt quá."
"Và… cậu định làm gì ở thế giới tiếp theo? Cậu sẽ nói với Elias về đặc chất mới phát sinh chứ?"
"……."
Chắc hẳn cậu ta hỏi vậy vì nghĩ rằng nói ra sẽ tốt hơn.
Nghĩ đến lòng trắc ẩn của Elias, và nghĩ đến hoàn cảnh không còn gì để giấu giếm của mình, việc thông báo là đúng đắn. Thậm chí, nếu không nói thì tôi còn cảm thấy có lỗi với cậu ấy hơn.
"Nếu cần thiết thì phải làm vậy thôi."
Liệu một Elias chưa từng trải qua biến cố có thể chấp nhận được đặc chất của tôi không. Hiện tại tôi vẫn chưa chắc chắn về điều đó, nên phải nói chuyện thử mới biết được.
"Được rồi. Tốt lắm. Tốt nhất là đừng nói chuyện này với Narke."
"Tại sao?"
"Cậu ấy bảo không thể đưa máu cho cậu mà. Có nói cũng vô ích thôi."
Leo ra hiệu cho tôi đi theo. Có vẻ như cậu ta định đưa tôi đến chỗ Elias. Tôi đứng dậy và bước đi theo Leo.
Phản ứng của Narke là hoàn toàn bình thường. Tôi không hề cảm thấy tồi tệ về chuyện đó. Bởi vì việc cung cấp máu cho ai đó uống nghe chẳng giống một lời nói bình thường chút nào.
Thay vào đó, hiện tại tôi có một vấn đề thực tế hơn. Cần phải nâng cấp thuộc tính Thử lại trước khi thời gian trôi qua và điểm lưu bị cập nhật.
Thử lại Lv. 3 — Điểm lưu gần nhất của tôi: 'Lễ Hiệp Thông tại nhà thờ Theatiner' — Tự thiết lập điểm lưu dùng một lần trong vòng 6 giờ (1/3) — 2. 0 điểm cho một lần sử dụng — 6. 0 điểm cho cấp độ tiếp theo Điểm hiện có: 64. 0 điểm May mắn 0. 8 điểm cho đến lần nhận điểm tiếp theo 64 điểm.
Vì tôi hầu như không sử dụng những điểm nhận được từ phần thưởng trước đó nên mới còn lại chừng này.
Thế này là đủ rồi.
Thử lại Lv. 4 — Điểm lưu gần nhất của tôi: 'Lễ Hiệp Thông tại nhà thờ Theatiner' — Tự thiết lập điểm lưu dùng một lần trong vòng 6 giờ (1/6) — 2. 0 điểm cho một lần sử dụng — 8. 0 điểm cho cấp độ tiếp theo Điểm hiện có: 58. 0 điểm May mắn 0. 5 điểm cho đến lần nhận điểm tiếp theo
'Hừm.'
Tốn mất 6 điểm mà chỉ tăng thêm được ba lần cơ hội tự thiết lập thôi sao. Tất nhiên khi thực sự dùng hết ba lần đó tôi sẽ thấy biết ơn, nhưng tôi không thể dừng lại ở đây. Tôi dùng 8 điểm để nâng cấp lên cấp 5, rồi vì không thấy chức năng mình mong muốn nên lại dùng tiếp 10 điểm để nâng lên cấp 6.
Ting—!
Thử lại Lv. 6 — Điểm lưu * 1.
'Lễ Hiệp Thông tại nhà thờ Theatiner' * 2.
'—' — Tự thiết lập điểm lưu dùng một lần trong vòng 24 giờ (1/6) — 2. 0 điểm cho một lần sử dụng — 12. 0 điểm cho cấp độ tiếp theo Điểm hiện có: 40. 0 điểm May mắn 0. 5 điểm cho đến lần nhận điểm tiếp theo
"…!"
Cuối cùng thì.
Số lượng ô chứa điểm lưu đã tăng lên.
'…Phải rồi, mình biết thế nào nó cũng phải ra một lần mà.'
Tốn tận 24 điểm thì cũng phải ra cái gì đó chứ…. Thậm chí giờ đã là cấp 6 rồi còn gì. Dù sao thì cho đến khi ô còn lại được lấp đầy, tôi có thể hoàn toàn yên tâm rồi.
"Vào đi."
Lúc đó, lời nói của Leo đã cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi mở cánh cửa mà cậu ta chỉ và bước vào. Ngay khi tôi vừa vào, Elias và Narke đồng thời đứng bật dậy.
"Luca!"
Elias quan sát sắc mặt của tôi, đưa tay lên miệng và nhăn mặt.
"Uây… có vẻ như thất bại rồi."
"Nếu cậu đang nói về chuyện máu thì tất nhiên rồi. Bẩn lắm, đi rửa tay đi."
Elias không nói một lời, đi vào nhà vệ sinh rửa tay rồi quay lại ngồi cạnh tôi. Bây giờ đến lượt tôi lau mặt. Khi tôi quay lại, cậu ấy tựa tay lên ghế sofa, nhìn chằm chằm vào tôi và nói.
"Luca."
"Gì thế."
"Tôi ấy mà. Cho dù bây giờ cậu có bảo muốn ăn đất làm bữa chính đi chăng nữa, tôi cũng có thể chấp nhận được."
"Thế à?"
"Ừ. Tôi có thể tìm cho cậu loại đất tốt nhất Đế quốc luôn."
Vừa mới uống máu xong lại nghe chuyện ăn đất ở đây sao…. Thấy buồn nôn thật đấy nhưng vì cậu ấy quá nghiêm túc nên tôi khó lòng mà nói gì được. Elias khẽ mỉm cười trước biểu cảm của tôi rồi chỉ tay về phía Narke và nói.
"Cậu có muốn đi Ý ăn Sanguinaccio Dolce không? Đi cùng Narke và tất cả mọi người. Tôi biết cậu không chủ động uống máu theo ý muốn của mình, nhưng tôi nghĩ có lẽ nó sẽ giúp ích đôi chút cho việc thích nghi để đề phòng bất trắc."
Tôi khẽ cười và nói.
"Tôi không ngờ là lời nói đó lại xuất hiện lại theo cách này đấy."
"Ừ, tôi cũng thế."
Elias búng tay và nói.
"Hôm kia tôi vừa ăn thử món đó, ngon lắm. Chắc Luca cũng sẽ thích cho mà xem. Cá nhân tôi thì thích loại làm cùng với sô cô la đen hơn."
Tôi không trả lời. Khi thấy tôi chỉ mỉm cười, Elias bắt đầu đi vào vấn đề chính.
"Cậu vẫn là cậu thôi. Chuyện này không có nghĩa là người mà tôi biết từ năm ngoái đã thay đổi. Vì vậy, bất cứ khi nào tôi có thể giúp được gì cho cậu, hãy cứ nói với tôi nhé."
"Đột ngột thế?"
Elias nhìn mặt tôi rồi cười toe toét.
"Đột ngột gì chứ. Từ trước đến giờ tôi cũng toàn nhận được sự giúp đỡ của cậu đấy thôi. Nên tôi cũng phải trả ơn chứ."
"Tôi đã giúp gì cậu nhỉ."
"Cậu không biết à?! Sự tồn tại của Nikolaus đã giúp kéo dài tuổi thọ của tôi đấy! Điều này là chắc chắn. Và nếu không có cậu, tôi không biết mình có thể thể hiện được ý chí của mình như thế này không. Ít nhất là… sẽ không phải là bây giờ."
Trong tiểu thuyết, Elias chỉ thực sự bắt đầu hoạt động mạnh mẽ như hiện tại sau khi đã trưởng thành thôi mà.
Tôi gật đầu, mắt vẫn dán xuống sàn và hỏi.
"Nếu tôi không ngất xỉu ở nhà thờ Theatiner, mà đột nhiên nói rằng mình có một đặc chất kỳ lạ, liệu cậu vẫn có thể chấp nhận câu chuyện của tôi chứ?"
"Đột ngột vậy? Hừm, dĩ nhiên rồi."
"Tại sao?"
"Thì vốn dĩ đã có tin đồn như vậy về cậu rồi, nên giờ bảo thật sự có năng lực đó thì cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, vả lại anh trai cậu lúc nào chẳng mong cậu sụp đổ."
Tôi mỉm cười đáp lại lời cậu ấy. Elias cười toe toét rồi kéo tay Narke.
"Narke chắc cũng nghĩ giống tôi đúng không? Cậu cũng có lời gì muốn nói với Luca thì nói ngay đi!"
"…Mừng là cậu đã tỉnh dậy bình an, Lukas."
Sắc mặt của Narke cũng hơi kém một chút. Tuy nhiên, nụ cười khó đoán như thường lệ của cậu ấy vẫn không đổi. Có chăng chỉ là nó trở nên ôn hòa hơn một chút và mệt mỏi hơn một chút mà thôi. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi, dùng Thông tuệ quan sát rồi nói.
"Cậu đã nghe chuyện từ Leo rồi nhỉ. …Xin lỗi nhé, Lukas."
"Sao lại xin lỗi? Quyết định của cậu là một quyết định hợp lẽ thường mà."
"Tôi không hợp lẽ thường à?!"
Elias xen vào từ bên cạnh, nắm lấy vai tôi và nhõng nhẽo. Ngược lại, việc này khiến tôi cảm thấy mình không sai khi từ chối máu, thật tốt quá. Có lẽ nên có một người làm đối trọng như vậy. Trong khi tôi đang nghĩ như vậy, Narke lại nở nụ cười khó hiểu một lần nữa.
"Thần lực thì lúc nào tôi cũng có thể cung cấp được. Chỉ cần cậu thường xuyên ghé qua phòng tôi chơi là được."
"Hừm, chuyện đó chỉ khả thi với điều kiện là tôi phải đến phòng cậu thôi sao."
"Dĩ nhiên rồi. Dù sao thì có vẫn hơn không mà. Vì cậu sẽ bớt phải uống máu đi."
"Cảm ơn cậu."
Dù sao đi nữa, Narke vẫn đối xử với tôi như trước đây. Thành thật mà nói, chỉ riêng điều này thôi đã là một sự may mắn lớn đối với tôi rồi.
Sự im lặng bao trùm, tôi bắt đầu đưa ra chủ đề mà mình muốn hỏi cậu ấy.
"Narke. Cậu nghĩ chuyện lần này là do ai làm?"
"Adrian Askanier chắc chắn đã biết chuyện này. Tôi nghĩ là vậy."
Narke trả lời như vậy rồi lắc đầu.
"Năng lực của tôi chỉ đến đây thôi. Xin lỗi nhé."
"Năng lực ư?"
Đó là câu hỏi của Elias. Narke trả lời với biểu cảm như lúc nãy.
"Ừ."
"Cậu không cần phải cứ xin lỗi mãi như vậy đâu. Việc các cậu vẫn nhìn nhận tôi như trước đây đã là một điều khiến tôi vô cùng biết ơn rồi."
"Luca đừng có nói mấy lời như thế nữa nhé~"
"Gì chứ."
"Thì đừng có nói nữa~! Á á á! Nếu cậu còn nói một lần nữa thì tôi sẽ bắt cậu cõng tôi suốt đời luôn đấy."
Elias lên giọng và bám dính lấy tôi. Tôi hiểu tại sao cậu ấy lại làm vậy. Với tâm thế không muốn tranh cãi thêm, tôi gạt Elias ra và đứng dậy.
"Bây giờ phải chuẩn bị đi thôi. Các cậu cũng đi chứ?"
"Ừ. Dù không biết tình hình sẽ ra sao nhưng không thể để cậu đi một mình được."
Narke mỉm cười đứng dậy.
Tốt lắm. Có vẻ như họ đã nhận ra tôi định đi tìm hiểu kế hoạch tiếp theo của gã anh trai rồi.
Tôi đi đến căn phòng mà Elias dẫn lối để thay quần áo và chuẩn bị đến Berlin. Sau đó Leo cũng nhập hội, bầu không khí có chút trầm xuống, nhưng nhờ Elias nói liến thoắng suốt quãng đường dịch chuyển qua biên giới đến mức muốn nổ cả tai nên bầu không khí đó đã sớm được giải tỏa.
"Các ngài có thể đi rồi."
Sau khi nhận được giấy phép thông hành tại trạm kiểm soát biên giới Phổ, chúng tôi dịch chuyển đến Viện Giáo dục số 2 của Đế quốc.
"Chà~ Berlin! Lúc nào nhìn cũng thấy tệ thật."
Elias vừa nói vừa vung vẩy cái túi. Leo đánh vào miệng cậu ấy. Trong lúc đó, tôi gửi lá thư đã viết sẵn ở Bayern tại bưu điện trong trường. Đó là lá thư gửi đến địa chỉ ghi trên bức thư mà gã anh trai đã gửi.
Việc gửi thư dịch chuyển ra nước ngoài là bưu điện sẽ dịch chuyển thư của tôi đến trạm kiểm soát trước biên giới, rồi từ đó gửi đến trạm kiểm soát biên giới Ý, và từ đó dịch chuyển đến điểm đích, vì vậy chi phí đắt gấp mười lần so với thư dịch chuyển trong nước. Tùy theo mục đích mà đôi khi còn phải xin phép nữa. Nhưng bây giờ không phải là lúc để để tâm đến những chuyện đó. Phải làm sao để thư đến nơi sớm nhất có thể mới là đúng đắn.
Tôi để hành lý ở phòng của Elias rồi gõ cửa phòng của Ulrike.
[Vâng~ Cửa không khóa đâu. Mời vào.]
"Chào cậu."
Tôi hé mở cửa và mỉm cười chào hỏi.
"Ơ ơ ơ?! Ơ ơ ơ ơ?!!"
Ulrike, người đang nằm lăn lộn trên giường, bỗng cứng đờ người với khuôn mặt như vừa nhìn thấy ma giống hệt Leo lúc trước, sau đó cậu ấy nhận ra tình hình, bật dậy và chạy lại.
"Cậu chắc chắn đang ở Bayern mà…! Không, chuyện cậu bị ngất xỉu…!"
"Tôi khỏi rồi. Vẫn khỏe re."
Sao lúc nào tôi cũng thấy mình phải nói những lời như thế này nhỉ.
Ulrike quan sát sắc mặt tôi rồi kéo tôi vào trong ngồi xuống. Tôi mỉm cười nói.
"Tôi đã lo là cậu không có ở đây, thật may là có cậu."
"Tại sao lại lo cho tôi?"
"Thì tại sao chứ, đã ba ngày rồi nên tôi muốn nói chuyện một chút thôi. Tình hình thế nào rồi?"
Thực ra tôi cần nắm bắt tình hình chung. Đồng thời cũng để trấn an bạn bè một chút.
"Này, thật sự đấy… Ai ngờ lại xảy ra chuyện ở Bayern chứ, làm tôi lo chết đi được…. Cũng may là Leo vốn là người rạch ròi giữa công và tư. Nghe nói việc điều trị ở Bayern vô cùng gắt gao, tôi cũng thấy bất ngờ đấy."
Tôi hỏi xem ba ngày qua cậu ấy làm gì, vậy mà lại nói chuyện này sao? Dù sao thì Ulrike có vẻ như vẫn nghĩ rằng mối quan hệ giữa tôi và Leo không được tốt đẹp cho lắm. Huân chương là do Quốc vương Bayern ban tặng, nên tôi cũng đoán trước được là nó không thể dập tắt được tin đồn bất hòa. Dù vậy, chúng tôi cũng từng ở chung một khoang tàu, nên tôi cứ ngỡ cậu ấy sẽ chấp nhận rằng chúng tôi đã trở nên thân thiết ở mức độ nào đó, nhưng có vẻ cậu ấy vẫn nghĩ chúng tôi không mấy hòa thuận.
"Julia đâu?"
"Ở Baden. Có vẻ như Eszett sắp nhận được nhiệm vụ mới, nhưng đó không phải là một nhiệm vụ bình thường nên cậu ấy bảo cần phải bàn bạc với Đại công tước hạ nghị."
"Vậy sao? Tiếc thật đấy."
Cứ thế, tôi nói chuyện với Ulrike khoảng một tiếng đồng hồ. Thực ra là vì có Heike xen vào nên mới nói chuyện lâu đến vậy. Phản ứng của Heike cũng bình thường giống như Ulrike. Đối với những người bạn Eszett khác, sự kiện lần này cũng chỉ được coi là một tai nạn, và phản ứng của trường học mà tôi nghe được từ họ vẫn không hề tệ.
'Lần này cũng nhận được nhiều thư quá.'
Giống như Nikolaus vậy.
Hiện tại tôi đang cầm những lá thư của các học sinh năm nhất đã gửi gắm cho Ulrike và Heike. Vì ký túc xá của tôi không ở đây nên những lá thư gửi cho tôi thường được bạn bè nhận hộ, hoặc được chuyển đến ban điều hành Eszett. Tất nhiên, những lá thư gửi cho gã anh trai thì không như vậy.
Rầm—
"Luca."
Đúng lúc đó, Elias đột ngột mở toang cửa phòng Ulrike rồi gọi tôi với khuôn mặt đanh lại. Chỉ cần nhìn khuôn mặt đó thôi là tôi đã biết rõ thứ gì đang chờ đợi mình rồi.
Tôi di chuyển sang phòng của Elias và nhận lấy lá thư mà cậu ấy đưa ra.
[Gửi em trai yêu quý của anh] Nó đã đến rồi. Chỉ trong vòng chưa đầy hai tiếng đồng hồ ngắn ngủi.
Khác với vẻ chỉnh chu thường ngày, nét chữ này trông như được viết một cách vội vã. Liệu đây cũng là một màn kịch nữa hay không?
[Lạy Chúa. Anh không biết mình đã phải kiểm tra bao nhiêu lần xem liệu người gửi thư có phải là em không nữa, Luca. Anh chỉ có thể nắm bắt tin tức về em qua báo chí, sáng nay anh vẫn nghe nói em đang trong tình trạng nguy kịch, vậy mà lại nhận được thư của em gửi từ Berlin thế này, anh thật sự cảm thấy như vừa thoát chết vậy. Có vẻ như sau vụ khủng bố, sức khỏe của em đã giảm sút nhiều rồi, Luca. Anh biết tính cách lương thiện của em luôn thôi thúc em phải trung thành với Đế quốc và thần dân. Nhưng nếu trong quá trình đó sức khỏe của em bị hủy hoại thì còn ý nghĩa gì nữa chứ. Với tư cách là Thứ trưởng Bộ Ma pháp, người đáng lẽ phải ưu tiên thần dân lên hàng đầu, đây chắc chắn không phải là lời nói chính đáng, nhưng anh cũng là con người, anh thật sự rất sợ phải mất đi đứa em trai của mình một cách vô ích.]
"……."
[Anh đã định khi em đến Berlin sẽ giới thiệu cho em một vài nhân vật trong Bộ Ma pháp mà anh quen biết, nhưng có vẻ như đó không phải là ưu tiên hàng đầu lúc này. Vừa hay hôm kia Bệnh viện Trung ương Hoàng gia đã liên lạc và nói rằng họ sẽ chịu trách nhiệm về sức khỏe của em trong thời gian em ở Berlin, nên lần này anh đã yêu cầu họ kiểm tra chuyên sâu và điều trị bổ sung cho Lõi của em. Chẳng bao lâu nữa họ sẽ đến trường để đón em đấy. Vì anh biết em đã nỗ lực hết mình từ trước đến nay, nên anh không muốn sức khỏe trở thành vật cản đường em vào lúc này. Mọi sự quan tâm của anh gần đây đều đổ dồn vào sức khỏe của em. Hy vọng sẽ nhận được kết quả tốt. Anh sẽ viết thư lại sau.] Yêu cầu kiểm tra chuyên sâu sao?
Anh ta chắc chắn biết tôi đã ở Viện Y tế Quốc gia Bayern rồi mà? Tất nhiên có thể anh ta cảm thấy bệnh viện mà mình đã theo khám từ nhỏ sẽ đáng tin cậy hơn, nhưng….
'Với tôi, điều này chẳng khác nào việc anh ta muốn biết tình trạng Lõi của tôi hiện giờ ra sao cả.'
Cứ kiểm tra cả trăm lần đi, xem có bắt được cái gì không.
Tôi đã biết quá rõ việc kiểm tra Lõi được thực hiện như thế nào rồi, và dù sao thì Lõi của tôi cũng không hấp thụ ma lực khi tôi còn tỉnh táo. Nếu bảo là thèm khát máu thì cũng không phải. Tôi nôn hết sạch ra rồi thì anh định làm gì được tôi chứ?
Chắc là anh ta làm thế này vì sợ tôi đang che giấu điều gì đó. Vì mọi chuyện đã không bùng nổ theo đúng kế hoạch của anh ta.
Vấn đề là… anh ta có phải là loại người như vậy không. Nếu coi đây là nước đi tiếp theo, chẳng phải nó quá đơn giản và dễ bị nhìn thấu sao?
'…Có lẽ việc kiểm tra chỉ là cái cớ, còn việc làm giả kết quả kiểm tra mới là kế hoạch thực sự.'
Việc mua chuộc bác sĩ ở đây chẳng có gì là khó khăn cả. Nhưng nó tồn tại một điểm yếu là anh ta không thể mua chuộc được Viện Y tế Quốc gia Bayern.
'Kế hoạch là gì đây.'
Không thể nào kế hoạch tiếp theo chỉ đơn giản như thế này được. Tạm thời, chỉ suy nghĩ thôi thì không giải quyết được vấn đề gì. Trước hết, tôi cất lá thư đi và đến trụ sở quân khu để kích hoạt lại vật phẩm truyền tin Eszett. Sau vài phút, nhân viên đưa vật phẩm cho tôi và nói.
"Bây giờ đã xong rồi ạ."
"Vâng, cảm ơn anh."
"Thật mừng là ngài đã quay trở lại bình an. Vừa hay Bệnh viện Trung ương Hoàng gia cũng vừa mới liên lạc với ngài, tôi cũng đang định báo cho ngài biết, thật là đúng lúc quá."
Hừm.
Nội dung đó vừa mới có trong thư của gã anh trai mà. Tôi hỏi lại với vẻ mặt không cảm xúc.
"Anh bảo họ đã liên lạc sao?"
"Vâng. Họ hỏi liệu 30 phút nữa có thể gặp ngài được không ạ."
"……."
Chẳng phải bảo là "chẳng bao lâu nữa" sao? Chẳng bao lâu nữa là 30 phút hả?
Tất nhiên vì tôi gửi thư là để thăm dò nước đi của anh ta, nên chẳng có lý do gì để từ chối việc họ tìm đến tôi cả. Trước khi quay ngược thời gian, tôi cần phải trải nghiệm càng nhiều thứ càng tốt.
Ngay lập tức, tôi nói sự thật cho Narke và Elias rồi đi ra cổng chính theo đúng thời gian đã hẹn. Vì Leo đã quay trở lại Bayern nên người có thể đồng hành cùng tôi chỉ có hai người bọn họ.
Tôi chỉ liên lạc với một người nhưng hóa ra lại có ba người đang đứng ở đây. Một người phát hiện ra tôi, mỉm cười và chào hỏi.
"Xin chào ngài."
"Anh là người đã liên lạc với tôi lúc nãy phải không?"
"Vâng, đúng vậy ạ. Tôi là Andrea Friedman đến từ Bệnh viện Trung ương Hoàng gia. Tôi được ủy thác thực hiện kiểm tra chuyên sâu cho Lõi và đích thân đến đón ngài. Hai người đứng đây là bác sĩ chuyên khoa Lõi của bệnh viện chúng tôi."
Hai nhà y học ma pháp khác cúi chào tôi. Việc họ đích thân đến tận đây, đứng ở góc độ người hiện đại mà nói thì đúng là một cảnh tượng vô lý hết sức. Thân phận đúng là một thứ thật tuyệt vời. Tôi vừa mỉa mai trong lòng vừa nói.
"Chắc hẳn các vị rất bận rộn, vậy mà lại đích thân đến đây. Là anh trai tôi phái các vị đến sao?"
"Đích thân điện hạ Georg Askanier đã phái chúng tôi đến ạ."
"……."
Tôi gật đầu. Andrea Friedman ra hiệu về phía Elias đứng cạnh tôi và hỏi.
"Người đứng cạnh đây chắc hẳn là điện hạ Elias Hohenzollern và ngài Narke Farnese đúng không ạ. Hai vị định…?"
"Chúng tôi cũng định đi cùng đây? Sao thế?"
"Việc kiểm tra phải được tiến hành bí mật nên hai vị khó lòng đi cùng được ạ."
"Nhưng tôi vẫn cứ đi đấy thì sao?"
"……."
Sau đó, vì Elias cứ khăng khăng đòi đi theo nên chúng tôi đã xuất phát muộn mất 30 phút. Những lời lẽ của cậu ấy khá hợp lý, nhưng Andrea Friedman vẫn không hề lay chuyển ý kiến. Tuy nhiên, vì đây thực sự là một cuộc kiểm tra bí mật nên người thua trong cuộc tranh luận là Elias.
Tôi nắm lấy tay họ và dịch chuyển đến Bệnh viện Trung ương. Điểm dịch chuyển đầu tiên đông nghịt người. Nếu có sự can thiệp làm giả kết quả kiểm tra, dĩ nhiên khả năng cao nó sẽ diễn ra ở phòng lưu trữ hồ sơ hơn là ở đây, nhưng dù sao đi nữa, về mặt tâm lý thì đây không phải là một môi trường tốt cho lắm.
"Người đông quá nhỉ."
"Phòng kiểm tra Lõi lúc nào cũng như thế này cả. Có rất nhiều người muốn kiểm tra, và cũng có rất nhiều phòng kiểm tra cần phải đi qua nữa ạ. Nào, mời ngài vào phòng này trước."
Andrea Friedman dẫn tôi vào căn phòng bên tay trái. Ở đó có những thiết bị kiểm tra giống như những gì tôi đã thấy ở Bayern. Hai y tá điều chỉnh tư thế cho tôi. Tôi nhìn một trong hai bác sĩ đã đi cùng Andrea Friedman.
"Có vẻ như người đứng cạnh đây sử dụng thần lực phải không?"
"Ngài có đôi mắt thật tinh tường. Đúng vậy ạ."
"Thần lực cũng thường xuyên được sử dụng trong điều trị sao?"
"Để hỗ trợ thì không còn gì tuyệt vời hơn ạ. Ngài có thể vui lòng phóng ra một chút ma lực được không?"
Tôi làm theo chỉ dẫn, phóng ma lực ra ngoài. Ma lực đỏ rực lan tỏa trên chiếc khay bạc. Một bác sĩ kiểm tra những con số hiển thị trên vật phẩm rồi gật đầu.
"Không có vấn đề gì ạ. Bây giờ chúng tôi sẽ truyền ma lực vào người ngài. Dựa trên mức độ phản ứng của Lõi mà chúng tôi có thể nắm bắt được mức độ tổn thương, nên dù hơi nhói một chút thì xin ngài hãy cố gắng chờ đợi ạ."
"Vâng."
Vị bác sĩ còn lại nắm lấy tay tôi, tháo găng tay ra và truyền một luồng ma lực mạnh vào dưới cổ tay tôi.
"……."
Tôi khẽ nuốt nước bọt. Đó là ma lực của người khác. Nếu ở trạng thái vô thức, tôi hẳn đã hấp thụ nó rồi. Không, liệu nó có thực sự chỉ giới hạn ở trạng thái vô thức không? Nếu như, nhỡ đâu những thí nghiệm mà Leo đã làm bấy lâu nay là sai lầm, và nếu tôi bây giờ lại hút luồng ma lực này vào Lõi thì sao….
"Lần này cũng hoàn toàn không có vấn đề gì ạ."
"……."
Tôi vô thức thở hắt ra một hơi dài mà mình đã kìm nén bấy lâu nay.
Vị bác sĩ mỉm cười đầy thú vị rồi buông tay ra.
"Tình trạng Lõi cực kỳ tốt, thật là đáng kinh ngạc."
"Có gì mà đáng kinh ngạc đến thế sao?"
"Thông thường các ma pháp sư sẽ không đạt được những con số như thế này đâu ạ. Quả nhiên ngài Askanier không phải là người bình thường. Dù mới tỉnh dậy chưa lâu và cần phải hồi phục, vậy mà ngài vẫn khỏe mạnh như thế này…."
Vị bác sĩ vừa nói vừa cười khổ.
Tôi vừa nghe lời ông ta nói vừa tập trung chú ý vào ba vị bác sĩ, hai y tá có mặt ở đây, và cả những âm thanh bên ngoài nữa. Giai đoạn cần phải để tâm đã kết thúc, giờ là lúc phải thu thập toàn bộ thông tin xung quanh. Tôi nghe thấy tiếng mọi người đang chờ đợi trên những chiếc ghế chờ. Bên ngoài vẫn còn rất đông người.
Khi tôi kéo tay áo xuống, một vị bác sĩ ra hiệu về phía cửa và nói.
"Nào, giờ chúng ta chuyển sang bước tiếp theo thôi ạ. Khi ngài bước ra ngoài, căn phòng bên tay trái sẽ là…."
Tạch—
"…!"
Cùng với tiếng công tắc hạ xuống, ánh đèn vụt tắt. Ngay khoảnh khắc tôi định đưa tay với lấy cây đũa phép, ai đó đã giữ chặt lấy vai tôi từ phía sau.
Oàng— Một cơn đau nhói như có luồng điện chạy qua ập đến vùng thắt lưng. Tôi không thể cử động cơ thể được nữa. Cảm giác đó truyền đến tôi chậm hơn một nhịp. Theo bản năng tôi có thể nhận ra. Đó là vũ khí của Cựu nhân loại. Không phải của Tân nhân loại. Nếu là của Tân nhân loại, tôi đã có thể cảm nhận được rồi. Tôi cảm thấy có thứ gì đó đang đâm vào cánh tay mình.
Tiếng thở dài của ai đó vang lên.
"Không được làm thế này đâu."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn