Chương 259: 260
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~56 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Hà…."
Trái với dự đoán, Tổng giám mục không hề nổi giận mà chỉ đảo mắt đầy vẻ bất lực, rồi trút một hơi thở dài sườn sượt.
"Điều gì đã khiến ngài bất mãn đến vậy? Hửm?"
"……."
"Việc tôi dùng một cơ thể khác để gặp ngài mà không giải thích đã khiến ngài thất vọng sao?"
'Cơ thể khác' à. Giờ thì chịu nói thật rồi đấy.
Hắn là kẻ nói dối thành thần. Khi cả hai cùng đi xem kịch, lúc giải thích về năng lực của mình, hắn đã bảo với tôi là mình 'có thể thay đổi khuôn mặt'. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, dựa trên những thông tin tích lũy được, tôi đã xác định năng lực của hắn là khả năng biến thân.
Thay vào đó, hắn định thừa nhận khả năng biến thân của mình, nhưng lại tìm cách lảng tránh nguyên nhân cốt lõi dẫn đến cơ sự này.
Tại sao ư? Bởi vì nếu phủ nhận quyết liệt thì hắn không biết tôi đã nắm thóp đến đâu, còn nếu thừa nhận thì hắn lại sợ tôi chỉ đang tung hỏa mù để dò xét.
Gương mặt của Lou Bar giờ đây đã hoàn toàn mang theo thần thái của Tổng giám mục.
"Hay là, vì tôi xuất hiện bên cạnh ngài với dáng vẻ này? Ngài vốn có gu là Cựu nhân loại mà, nên có lẽ… cũng dễ hiểu thôi."
"Chuyện đó không vấn đề gì. Vấn đề nằm ở cái đầu óc của anh kìa."
"Vậy sao? Thế thì chúng ta tâm đầu ý hợp rồi đấy. Vì ngài cũng đâu phải người bình thường."
"Sao anh lại nghĩ thế?"
"Chẳng phải quá hiển nhiên sao khi nghĩ đến việc tất cả những gì tôi dày công kế hoạch đều đã bị đảo lộn?"
"Anh tự tin vào năng lực của mình quá nhỉ."
"Dĩ nhiên rồi. Vậy giờ đến lượt tôi biện hộ chứ?"
Hắn hít một hơi thật sâu như thể khó thở vì áp lực từ bàn tay tôi, rồi chậm rãi nói.
"Đừng thất vọng quá. Nói chính xác thì cho đến trước khoảnh khắc này, người này cũng không hẳn là tôi. Người mà ngài gặp là tôi trong cơ thể của vị Tổng giám mục đó."
"……."
"Đặc biệt là cơ thể này vốn dĩ còn xa cách với tôi hơn nữa. Chỉ là vì ngài đã phá hủy tạo vật trong một nốt nhạc nên ký ức mới ùa vào thôi, chứ thực ra vốn dĩ có thể coi người này sở hữu một bản ngã khác cũng không sai. Sao nào, lời giải thích này đã thỏa đáng chưa?"
"Không. Vậy nghĩa là 'Lou Bar' không phải là anh thật sao?"
"Ngài nghĩ sao?"
Lou Bar vừa cười tủm tỉm vừa hỏi.
Tôi lắc đầu mỉm cười.
"Dĩ nhiên đó chỉ là một trong số các cơ thể thôi. Hỏi thừa."
"Ngài hiểu rõ quá nhỉ. Vậy giờ buông tôi ra được chưa? Tôi không muốn ở trước mặt ngài với cơ thể này thêm nữa đâu. Thú thật là xấu hổ lắm."
"Vậy thì thử biến thân ngay trước mắt tôi xem nào."
Hắn im lặng nhìn tôi.
Hẳn là không thể biến thân rồi. Nếu hắn sở hữu cơ chế biến thân giống như Richthofen, thì chắc chắn là vậy.
Lúc đó, Richthofen đã giải thích giả thuyết về năng lực của mình như thế này.
Năng lực biến thân là khả năng tráo đổi giữa các thực thể có cùng lõi thành phần được đồng bộ hóa theo thời gian thực trong thế giới này.
Giả sử thế giới chúng ta đang ở là thế giới A, và một thế giới chỉ có ma lực mà chúng ta không thể biết cũng chẳng thể đến là thế giới B. Cả hai cùng tồn tại song song nhưng chúng ta chỉ nhận thức được thế giới A.
Khi biến thành chó, thể xác của Richthofen ở thế giới A sẽ di chuyển sang thế giới B và biến mất khỏi tầm mắt chúng ta, còn con chó ở thế giới B sẽ di chuyển sang thế giới A. Vì vậy, xét về mặt nghiêm ngặt, cơ thể con chó không mang mã gen của Max Richthofen. Đó là hai thể xác hoàn toàn khác nhau được hoán đổi giữa hai thế giới với lõi đồng bộ làm trung tâm.
Lúc đó, vì đã có ý định xử lý tên biến thái này, nên tôi đã hỏi hắn:
'Trường hợp nào thì không thể dùng năng lực, hoặc đã biến thân rồi mà không thể quay trở lại được?'
Đáp lại, Richthofen bảo rằng 'Nếu sau khi biến thân mà ma lực bị cạn kiệt thì sẽ không thể quay trở lại được'.
Cạn kiệt à. Chiến đấu cho đến khi cạn kiệt cũng không tệ. Nhưng có nhất thiết phải làm thế không? Có lý do đặc biệt nào bắt buộc phải làm vậy không?
Chẳng phải chỉ cần ngăn chặn không cho ma lực của hắn vận hành là được sao?
Tôi cử động tay trái, tạo ra tiếng va chạm của kim loại rồi vuốt ve gương mặt hắn.
"Tôi đã nói rồi mà. Tôi muốn biết mọi khoảnh khắc của anh. Tôi cũng muốn được chiêm ngưỡng cảnh anh biến thân một lần cho biết."
"…Ngài quả là có khiếu trong việc vừa khiến người ta vui lòng vừa làm người ta phát tiết đấy. Tất nhiên chính vì thế nên mới thú vị…."
May mắn là tên này đã hiểu chính xác ý tứ trong lời nói của tôi là 'nếu giỏi thì làm thử xem'.
"Đã thế này rồi, hay là nghe kể chuyện chút nhỉ? Làm sao mà ngài lại nhìn thấu được thân phận của Lou Scheller vậy?"
Biết được danh tính thực sự của Lou Bar không khó. Những manh mối được sử dụng ở đây cũng rất nhiều.
Thứ nhất, 'Lời đề nghị'. Thứ hai, điểm thiện cảm +10. Thứ ba, cái tên không gốc gác nếu không phải do chính chủ đặt thì không thể giải thích nổi—Lou: dạng viết tắt của Louise hoặc Louis. Trong giới quý tộc thời đại này, việc dùng tên viết tắt làm tên thật là cực kỳ hiếm—. Thứ tư, chỉ số tinh thần +4 [+9] rõ ràng là được gia cố bằng tạo vật. Thứ năm, khao khát kiểm chứng tình yêu của hắn. Thứ sáu, việc 'Lou Bar' và Tổng giám mục chưa bao giờ xuất hiện cùng một lúc trong một không gian.
Thứ bảy, việc ra vào tự do tầng hầm và phòng của chủ nhân. Thứ tám, 'Kẻ bị truy nã', tiếng hạ Đức, 'Bar'.
Hơi đâu mà ngồi giải thích hết đống đó cho hắn? Thời gian thì có thừa nhưng vì đây không phải chủ đề tôi quan tâm nên nói chỉ tổ đau họng.
Vậy nên, câu trả lời của tôi là:
"Hỏi mấy chuyện đó, anh cũng thong thả quá nhỉ."
"Vì tôi phải biết mình đã sai ở đâu thì lần sau mới có thể thành công chứ."
"Sẽ không có lần sau đâu."
"Phải rồi. Thú thật là giờ tôi cũng đang mịt mù không biết phải làm sao đây."
Tôi kiểm tra chiếc đồng hồ bấm giờ đang trôi chậm chạp trên cửa sổ trạng thái. Điều tôi có thể làm lúc này là câu giờ cho đến khi viện binh tới. Do sự bóp méo không gian, tôi sẽ phải đợi họ ở đây trong một khoảng thời gian rất dài.
Tôi nhìn xuống hắn và chậm rãi mở lời.
"Anh bảo anh thất vọng vì anh xuất hiện với một khuôn mặt khác, và dù vậy anh vẫn không nói cho tôi sự thật sao."
"……."
"Tôi hoàn toàn không thất vọng về điểm đó. Bởi vì dù sao thì với anh, việc xuất hiện trước mặt tôi dưới dáng vẻ 'Lou Scheller' là điều cần thiết mà."
"À! Nghĩa là ngài cũng đã đoán trước được phần nào rồi sao? Thú vị đấy. Căn cứ là gì?"
"Chắc hẳn anh có rất nhiều điều muốn hỏi tôi. Chẳng hạn như tôi có thể đáp ứng yêu cầu của anh đến mức nào… tôi yêu anh bao nhiêu. Nhưng nếu dùng khuôn mặt của Tổng giám mục để hỏi, hẳn là anh sẽ không nhận được câu trả lời chính xác từ tôi đâu."
Tổng giám mục im lặng lắng nghe lời tôi. Tôi nhìn xuống gương mặt đang bị ấn chặt lên bàn, chỉ lộ ra một bên mắt của hắn và tiếp tục:
"Vì vậy, anh đã muốn thông qua miệng của một bên thứ ba để có được câu trả lời chính xác nhất. Rằng liệu tôi có thể trở thành Pleroma giống như anh không, liệu tôi có thể dâng hiến dòng máu cho anh uống không, liệu tôi có thể chấp nhận bất kỳ yêu cầu nào của anh mà không gặp trở ngại gì không…."
"……."
"Liệu tôi có yêu anh đủ để vứt bỏ sự cám dỗ của việc đào tẩu hay không."
"À~ Chính xác quá nhỉ."
Hắn bật cười. Tôi chẳng thấy tình huống này có gì đáng cười cả.
Tôi vẫn tiếp tục:
"Vì thế nên khi tôi bảo 'có chuyện muốn hỏi thêm về cuộc hội thoại cuối cùng với Lou Scheller', anh không còn cách nào khác là phải đáp ứng yêu cầu của tôi. Ngay cả khi yêu cầu đó được đưa ra giữa chừng buổi lễ đính hôn ước định tình yêu, không, chính vì thế nên anh lại càng phải đáp ứng. Bởi vì những lời anh nói với tôi trong cơ thể của Lou chính là cuộc hội thoại để kiểm chứng tình yêu của tôi mà."
"Thật tình là…."
"Nếu anh oán hận lời nói dối của tôi thì…. Thật đáng tiếc."
Tổng giám mục từ từ nhắm mắt lại.
"Quả nhiên ngài đúng là Nikolaus."
Uỳnh—!
"…!"
Đầu tôi bị va đập mạnh. Lou Bar đá văng chân tôi rồi đứng phắt dậy, giờ đây hắn đang ở trên tôi. Hắn theo thói quen đưa một tay lên vuốt tóc sau tai rồi nhướn mày. Chắc là vì thời gian ở trong cơ thể Tổng giám mục trước mặt tôi quá dài, nên hắn lầm tưởng rằng tóc mình đang xõa xuống. Dù sao thì hắn vẫn cười như thể điều đó cũng thú vị lắm. Hắn híp mắt cười và nói liến thoắng:
"Oán hận gì chứ. Làm sao có chuyện đó được. Xin lỗi vì đã lừa ngài nhé. Tôi đã muốn được chung sống hạnh phúc bên ngài. Ngài có biết không? Tôi đã hy sinh tất cả vì ngài. Không phải là tôi bắt ngài phải đền đáp gì đâu nhưng mà…. Tôi đã đánh đổi tất cả để cuối cùng cũng có được ngài trong tay, tôi chỉ là muốn được nghe lời nói thật lòng dù chỉ một lần, đúng một lần duy nhất thôi."
"……."
"Liệu đó có phải lý do đủ để làm rạn nứt mối quan hệ của chúng ta không? Nếu vậy thì tôi thành thật xin lỗi, nhưng vừa rồi chính ngài cũng nói là không thất vọng về điều đó mà. Vui quá. Chúng ta quả nhiên rất tâm đầu ý hợp."
Nghe những lời này từ dáng vẻ và giọng nói của một Tân nhân loại khiến bụng dạ tôi hơi nôn nao hơn một chút. Phải rồi. Tôi buộc phải thừa nhận một chút định kiến dựa trên vẻ bề ngoài. Có lẽ gu của tôi là Cựu nhân loại chăng. Không hẳn là gu, mà đúng hơn là sự gần gũi với những gì quen thuộc. Nếu tôi sống thêm khoảng 20 năm nữa dưới tư cách là một Tân nhân loại, có lẽ tôi sẽ suy nghĩ được như họ, nhưng tôi mới chỉ là một Cựu nhân loại đến đây chưa đầy một năm.
"Chúng ta có thể tiếp tục được không? Vì từ giờ tôi sẽ không làm những việc mà ngài ghét nữa đâu…."
Bàn tay trái của Lou Bar áp lên má tôi.
"Nếu ngài tháo thứ này ra, tôi sẽ quay trở lại dáng vẻ vừa nãy cho ngài xem. Như thế chẳng phải tốt hơn sao?"
"Từ trước tôi đã không hiểu nổi điều này rồi. Tại sao anh lại yêu tôi? Tại sao?"
"Hửm? Vì yêu nên yêu thôi. Tình yêu thì cần gì lý do."
"Tôi thì nghĩ là có đấy. Ít nhất thì cũng phải có nguyên nhân chứ."
"Chuyện này hơi tế nhị đấy nha."
Rằng phải có nguyên nhân dẫn đến việc nảy sinh tình yêu. Làm sao có thể không có nguyên nhân khiến người ta rơi vào lưới tình cơ chứ? Tôi nghĩ điều đó là không thể. Có lẽ đây chính là lý do Elias gọi tôi là cái máy. Dù vậy, tôi nghĩ cần phải xem xét kỹ xem nguyên nhân tiên quyết của hiện tượng này là gì.
"Hãy suy nghĩ kỹ đi. Tại sao anh lại cư xử với tôi như một kẻ điên đến mức này? Tất nhiên anh đúng là kẻ điên thật, nhưng tại sao cảm xúc đó lại hướng về tôi?"
"Điều đó có quan trọng không? Chẳng phải sự thật là chúng ta đang yêu nhau ngay lúc này mới là quan trọng sao?"
"Có biết điều đó thì mới giải thích được tại sao anh lại đem 60 vạn mạng người ra làm con tin để chơi trò khủng bố với tôi chứ."
"……."
Lou Bar mỉm cười và nghiêng đầu.
"Ngài có vẻ đang quá nhạy cảm rồi đấy."
"……."
Vì tôi không lùi bước mà một lần nữa khơi lại chủ đề này, nên rõ ràng hắn cũng nghĩ rằng mình không thể lùi bước thêm nữa. Khác với lúc nãy trốn tránh câu trả lời, lần này hắn đã chọn hẳn một lộ trình.
"Việc tôi có thể di chuyển qua lại giữa nhiều cơ thể là sự thật. Điều đó không phải là vô hạn nhưng dù sao thì tên thị tùng Lou mà ngài thấy đúng là tôi. Thế nhưng… nói tôi đem 60 vạn mạng người ra làm con tin để chơi trò khủng bố với ngài sao."
Hắn giờ đây lộ vẻ mặt phiền muộn. Gương mặt hắn ghé sát vào tôi.
"Dù là tôi đi chăng nữa thì điều này cũng quá đáng quá rồi. Để cứu ngài, tôi đã mất mát rất nhiều. Như tôi đã nói lúc nãy, không phải tôi đe dọa đòi đền đáp, nhưng ít nhất tôi cũng không muốn phải nghe những lời như thế này."
"……."
"Ngài hiểu chứ?"
"Phù…."
Thay vì trả lời, tôi nhìn trân trân vào đôi mắt nâu đó.
Hắn nắm lấy bàn tay tôi đang bị trói bởi vòng cùm, rút một bông hồng từ bó hoa cài áo của tôi ra và đưa tới.
"Chúng ta đi giết Einsiedel thôi."
"……."
"Einsiedel hẳn là sẽ tìm cách cướp ngài đi, nhưng biết làm sao được. Nếu ngài đã không tin tôi đến mức đó thì cứ đi cùng nhau cho nhẹ lòng."
"Về nhiều nghĩa thì anh quả là đáng nể thật. Dừng lại được rồi đấy."
"Dừng lại ư…? Tôi không biết ngài lại đang nghĩ cái gì nữa, nhưng việc tôi biết vị trí của Einsiedel không phải là lời nói dối đâu."
"Chắc chắn không phải lời nói dối rồi."
Trước câu trả lời lạnh lùng của tôi, hắn dừng mọi cử động và nhìn xuống tôi.
"Bởi vì hiện tại Einsiedel hẳn là đang ở trong ban lãnh đạo Pleroma mà. Tôi nói có sai không?"
"……."
"Có vẻ anh đang rất bàng hoàng nhỉ. Lúc nãy, và cả trước đây nữa, anh cứ thỉnh thoảng lại nhầm lẫn về giới hạn thông tin mà tôi sở hữu… Giờ thì anh quyết định gọi luôn vị Giám mục Osnabrück là 'Einsiedel' luôn à?"
Lou Bar nhướn mày. Khóe miệng hắn từ từ nhếch lên.
"…À, ha ha ha ha…!"
"Anh đã bảo với tôi khi nói về 'Heike Einsiedel' và 'Vị Giám mục giáo phận Osnabrück' rằng 'ít nhất thì họ tộc và năng lực đặc thù đã chứng minh hai người đó là thân tộc'. Sao tôi biết họ của vị Giám mục giáo phận Osnabrück là gì, anh còn chưa giới thiệu họ của vị Giám mục đó là gì mà đã đùng đùng nói với tôi những lời như vậy? Hôm kia anh còn thản nhiên gọi vị Giám mục giáo phận Osnabrück là 'Einsiedel'. Bây giờ cũng vậy. Tại sao nhỉ? Bởi vì tôi biết họ của vị Giám mục giáo phận Osnabrück.
Bởi vì anh biết sự thật đó nên mới làm vậy đúng không. Rõ ràng anh bảo là gặp tôi sau vụ Eszett cơ mà, thật là kỳ lạ quá đi."
"……."
"Diễn vai không biết những gì mình đã biết quả là không dễ dàng gì. Một hai lần thì còn được chứ sự dối trá không thể kéo dài lâu. Việc tôi với tư cách là Nikolaus đi vào Catacomb, từ Catacomb xâm nhập vào giáo phận Osnabrück, và tấn công Einsiedel, vị Giám mục của giáo phận đó… anh đã biết rồi cơ mà."
"Ha ha…."
"Làm sao có thể diễn vai không biết điều đó được chứ. Nào, đến đây, tôi đã chứng minh được việc anh vốn dĩ đã biết về mối quan hệ giữa tôi và Osnabrück từ đầu tháng Giêng rồi."
"À thì, đúng vậy. Nhưng tôi không hiểu điều này thì có liên quan gì đến vụ khủng bố cơ chứ. Như ngài cũng biết đấy, khi sống với nhiều khuôn mặt thì diễn kịch trở thành chuyện thường ngày rồi. Đó chỉ là một sai sót trong quá trình đó thôi. Ít nhất thì 'tôi', với tư cách là Tổng giám mục, chỉ bắt đầu để mắt đến ngài kể từ sau khi ngài gia nhập Eszett thôi."
Giọng nói của hắn vẫn ôn hòa. Có vẻ hắn cho rằng chuyện tầm này cũng chẳng mấy quan trọng.
Cũng phải thôi. Vì vẫn chưa đi vào trọng tâm mà.
"Anh đang bảo vệ tôi khỏi Einsiedel và ban lãnh đạo Pleroma. Hơn nữa, hiện tại ban lãnh đạo Pleroma đã tuyên bố sẽ dùng tôi làm mồi nhử để dụ Einsiedel ra. Vì vậy, từ nãy đến giờ anh vẫn luôn ngăn cản ban lãnh đạo, và định đích thân tìm diệt Einsiedel để ngăn chặn bàn tay của ban lãnh đạo Pleroma đang vươn tới tôi."
"Đúng vậy."
"Thật là một lời nói nực cười. Chẳng phải người đang bị Einsiedel và ban lãnh đạo Pleroma truy đuổi không phải là tôi, mà chính là anh sao?"
"…Tôi ư?"
Hắn mỉm cười tiếp lời:
"Ngài định vu khống tôi đến bao giờ nữa đây? Vì yêu ngài nên tôi vẫn đang nhẫn nại lắng nghe, nhưng thú thật là lòng tôi chẳng thoải mái chút nào."
"Anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lắng nghe đâu."
Tôi vừa nói vừa gõ nhẹ khối sắt bao quanh cổ tay xuống mặt bàn.
"Anh có thể ban phép rửa cho tôi ngay lập tức, hoặc phá nát ma pháp không gian này, nhưng tại sao hiện tại anh lại đứng yên như vậy? Bởi vì anh không thể dùng được ma pháp nên mới phải im lặng chờ đợi chứ gì."
"Không sai chút nào. Được thôi. Vậy thì hãy nói chuyện khác đi. Giọng của ngài nghe hay lắm."
May mắn là tôi không phải lần đầu nghe những lời điên khùng thế này nên cũng đã có được sự miễn dịch nhất định. Hắn cũng vậy, lời nói và hành động hoàn toàn trái ngược nhau. Lời nói thì thong dong, nhưng thay vì mân mê gương mặt tôi như thường lệ, hắn lại đứng im nhìn xuống tôi với nụ cười hơi cứng nhắc.
Tôi nhìn vào đôi mắt đang tỏa ra sự lạnh lẽo của hắn và mở lời:
"Anh quả là một người cực kỳ minh mẫn. Dù không muốn khen chút nào nhưng tôi buộc phải thừa nhận điều này. Anh là nhà chiến lược xuất sắc nhất mà tôi từng gặp trên thế gian này."
"……."
"Trước vụ Pentathlon, anh có hai mục tiêu. Thứ nhất, giành được trái tim tôi. Thứ hai, tiêu diệt Einsiedel."
"Tại sao tôi lại phải tiêu diệt Einsiedel…."
"Phải rồi, câu hỏi hay lắm. Tại sao anh lại phải tiêu diệt Einsiedel? Chỉ đơn giản vì sự cạnh tranh giữa các giáo phận sao? Không đủ thuyết phục."
Tôi dùng tay áp lên má hắn và nói tiếp:
"Bởi vì Einsiedel đã định giết anh, nên anh buộc lòng phải ngăn chặn hắn ta."
"……."
"Tổng giám mục giáo phận Freiburg chính là kẻ chủ mưu đã làm ô nhiễm đất, sông và không khí của đế quốc bằng thuốc bạo phát. Đó là giáo phận đã đẩy quốc gia đến bờ vực của tình trạng khẩn cấp, đồng thời cũng là vị anh hùng có một không hai của Pleroma. Đúng không? Chẳng phải loại thuốc bạo phát đang được sử dụng ở tất cả các giáo phận Pleroma hiện nay chính là phát minh của anh sao?"
"Ngài biết rồi à. Vui thật đấy."
Tổng giám mục điềm tĩnh trả lời.
Trước đây khi thảo luận về vấn đề này với nghị sĩ Alexander Kluger, tôi đã hỏi rằng 'Liệu lũ muỗi ô nhiễm ở Meppen có phải là do Freiburg làm không?'. Tại sao ư? Bởi vì đó là nỗ lực đầu tiên nhằm khiến con người bạo phát bằng cách sử dụng ma lực bị ô nhiễm. Vụ muỗi ô nhiễm chính là cuộc thí nghiệm khơi mào cho tình trạng bạo phát trên toàn quốc hiện nay, cả hai có cùng nguyên lý và mục đích.
Lúc đó nghị sĩ đã trả lời câu hỏi của tôi rằng: 'Có vẻ khả năng cao là hai giáo phận đã chia sẻ công nghệ với nhau một cách mật thiết. Và họ cũng chia sẻ lợi ích tương ứng.', đồng thời khẳng định rằng 'Chắc chắn hai giáo phận là quan hệ hợp tác'.
Sai bét.
"Lý do Einsiedel định giết anh nằm ở chính điểm này. Chẳng phải anh đã đánh cắp công nghệ của nghị sĩ Werner Strauch để phát triển loại thuốc bạo phát đó sao?"
Tôi mỉm cười, nhưng hắn thì không. Đôi mắt hắn hơi mở to một chút, rồi ngay lập tức một nụ cười lạnh lẽo hiện lên trên khắp khuôn mặt.
Tôi coi sự im lặng của hắn là ý muốn nghe thêm ý kiến của mình và tiếp tục:
"Vậy thì làm thế nào mà một giáo phận ở cực Nam đế quốc lại có thể đánh cắp công nghệ do một Phó giám mục ở giáo phận cực Bắc phát triển được cơ chứ?
'Kẻ bị truy nã' Lou Bar mà anh nói là kẻ bị truy nã ở đâu? Họ 'Bar' mà anh giấu tôi chính là một gia tộc quý tộc ở Osnabrück, và tiếng Đức vùng thấp mà anh thản nhiên thốt ra theo thói quen cũng chính là tiếng Đức của Osnabrück."
"'Bar' ư? Tôi chưa từng nói như vậy mà… quả nhiên năng lực của ngài thật đáng kinh ngạc."
Tôi phớt lờ nụ cười đầy ẩn ý của Tổng giám mục và nói tiếp:
"Lou Bar hiện đang là đối tượng bị truy nã của giáo phận Osnabrück. Từ lâu anh đã sử dụng cơ thể của quý tộc Osnabrück là 'Lou Bar' để tiếp cận Pleroma Osnabrück, và cuối cùng đã được thụ phong giáo sĩ mà không hề bị ai nghi ngờ. Sau đó, anh hẳn là đã phát huy tối đa năng lực xuất chúng của mình để thăng tiến nhanh chóng. Nào, giờ thì anh biết tôi định nói gì rồi chứ."
'Lou Bar' đã làm việc như một giáo sĩ ở đó và tuồn công nghệ nội bộ của Osnabrück sang Freiburg.
Đây chính là câu trả lời chính xác.
Trước đây tại sân vận động chính Pentathlon, tôi đã có một suy nghĩ: [Chắc chắn là có một vài lỗ hổng tồn tại trong logic từ trước đến nay. Nếu đi sâu vào, vấn đề này sẽ bị đảo ngược 180 độ bởi những lỗ hổng đó. Giống như khi mới bắt đầu học một môn học nào đó, để nó không quá phức tạp đối với người mới bắt đầu, người ta sẽ giả định những điều có thể là không thể để tạo ra một mô hình đơn giản nhất có thể rồi mới xây dựng nền tảng, ở đây tôi cũng phải suy nghĩ một cách đơn giản trước thì sau này mới có thể nắm bắt rõ ràng các tầng lớp của chiến lược.] Giờ đây, lỗ hổng quyết định nhất trong số 'vài lỗ hổng' đó đã được giải quyết.
Tôi đã xóa ký ức của Einsiedel và tiêu hủy tài liệu về ma pháp không gian kép của Osnabrück, vậy tại sao ma pháp không gian kép và ma pháp ứng dụng của nó—ma pháp không gian kép nghịch đảo—lại được huy động trong vụ khủng bố?
Chẳng lẽ Einsiedel sở hữu trí nhớ siêu phàm sao?
Không phải.
Tôi nhìn vị Tổng giám mục đang bật cười khan và nói:
"Vào thời điểm trước khi tôi tiêu hủy tài liệu của Osnabrück, 'Lou Bar' đã sao lưu toàn bộ tài liệu có được trong quá trình làm gián điệp tại Osnabrück sang giáo phận của các người. Vị Giám mục Osnabrück đã vĩnh viễn quên mất ký ức đó nhưng các người thì vẫn có thể tiếp tục sử dụng công nghệ ma pháp không gian kép."
"……."
"Và với tư cách là Tổng giám mục, anh đã sử dụng tài liệu nghiên cứu về 'muỗi ô nhiễm' đánh cắp từ Osnabrück để hoàn thiện thuốc bạo phát, sau đó lần đầu tiên thả nó xuống suối nước nóng ở Baden-Baden do Freiburg quản lý. Cuộc thí nghiệm đã thành công rực rỡ, và sau đó anh đã một bước lên mây, chiếm giữ vị trí cao nhất trong nội bộ Pleroma. Ít nhất là trong thời gian gần đây."
"Hử… ha ha ha…."
"Dù tất cả mọi người có vỗ tay khen ngợi thành quả của anh, thì riêng người sáng tạo ra nó chắc chắn không thể vỗ tay nổi. Bởi vì hắn ta biết rằng thành quả của anh không phải là ý tưởng của anh mà chính là ý tưởng của hắn. Einsiedel của Osnabrück hẳn đã nhận ra thuốc bạo phát của anh chính là ý tưởng của Werner Strauch dựa trên nghiên cứu ở Meppen, và hẳn đã truy đuổi anh ngay từ sau khoảnh khắc đó."
Hơi thở của Tổng giám mục bỗng trở nên nhanh một cách lạ thường. Khóe miệng hắn từ từ nhếch lên.
"Thật không may, Einsiedel là loại người bất chấp tất cả vì thành quả của giáo phận, và lại càng ám ảnh hơn khi liên quan đến người bạn thân của mình là Werner Strauch. Anh hẳn là… cũng giống như tôi… đã không biết đến điều đó. Anh chỉ tình cờ có được cơ thể của một gia tộc quý tộc Osnabrück nên đã tung nó vào làm gián điệp, không ngờ thông tin có được lại là thông tin đẫm máu."
"……."
"Chắc hẳn là đau đầu lắm nhỉ."
Hắn không phản bác. Hắn chỉ tiếp tục cười khẩy như một kẻ điên.
"Vậy thì tại sao anh lại gây ra vụ khủng bố. Thú thật là đến đây tôi đã phải cảm thán. Thật tình, nếu anh không đem 60 vạn mạng người ra làm con tin, tôi đã có thể thực sự tận hưởng trò chơi chiến lược này với anh rồi."
"……."
"Chắc hẳn anh đã thất vọng lắm khi tôi không mấy cảm kích dù đã được anh cứu mạng. Theo kế hoạch của anh, đáng lẽ tôi phải cảm động rơi nước mắt trước tinh thần hy sinh và sự tận tâm bảo vệ tôi khỏi kẻ thù của anh chứ nhỉ…. Chẳng phải định luật bất biến là khi hoàng tử cưỡi bạch mã xuất hiện thì người ta sẽ phải rơi vào lưới tình sao?"
Tôi giật lấy bông hồng trên tay hắn và đặt xuống.
Hắn không kháng cự. Dù sao thì mối quan tâm của hắn cũng nằm ở những lời tiếp theo của tôi.
"Kịch bản ban đầu của anh là khiến 'Lukas Askanier' lầm tưởng kẻ chủ mưu vụ khủng bố Pentathlon là Einsiedel, sau đó cứu Lukas Askanier khỏi nguy hiểm đến tính mạng. Trong trường hợp này, sẽ tạo ra hai hiệu ứng. Thứ nhất, có thể chiếm được cảm tình của Lukas Askanier. Thứ hai, Lukas Askanier sẽ tìm cách tiêu diệt kẻ thù Einsiedel—kẻ vừa là thủ phạm vụ khủng bố vừa là kẻ đang mưu cầu sự trả thù cho Werner Strauch. Nói cách khác, anh có thể có được Lukas Askanier làm đồng minh."
"Ha ha ha…."
"Tất nhiên, hiệu ứng thứ hai đã hoàn toàn tan tành vì tôi đã hét to câu trả lời 'trước bàn dân thiên hạ'. Bởi vì bao diêm phốt pho trắng đó không phải do anh gửi."
Trước lời nói đó, đôi mắt của Tổng giám mục lóe sáng.
Vào ngày lũ chuột ô nhiễm được phát hiện trong căn hầm gần khách sạn Ties ở Brandenburg, hắn đã từng gặp tôi. Lúc đó hắn đã hỏi tôi rằng 'Ngài có từng thấy mật mã nào lạ không?'. Nghĩa là, ngoài mật mã đảo chữ mà hắn gửi, còn có mật mã nào khác không.
"'Hãy cho mọi người biết điều đó', mật mã phốt pho trắng đó là do Einsiedel gửi cho tôi sau khi nhận ra âm mưu của anh. Anh hẳn đã nhận ra điều gì đó bất thường từ Einsiedel nên mới tìm đến tôi. Tôi nói có sai không?"
"……."
"Thực tế thì câu lệnh giải trừ <Giáo phận Osnabrück đang tìm ngài> không nhất thiết phải để cho tất cả mọi người đều nghe thấy. Bởi vì thực chất đó không phải là câu lệnh giải trừ. Đó chỉ đơn giản là một câu lệnh có gắn ma pháp dịch chuyển để bắt giữ tôi mà thôi. Người thêm thuật giải trừ vào đó hẳn là Einsiedel. Việc ma pháp nguyền rủa của 60 vạn người bị giải trừ không nằm trong kế hoạch của anh đúng không."
"Ngài hiểu rõ quá nhỉ…. Hiểu rõ đến mức làm tôi phải ngạc nhiên đấy."
Tổng giám mục bật cười nói.
Tại sao lại không nằm trong kế hoạch?
Bởi vì 60 vạn người đó phải chết thì tôi mới cùng với vị Tổng giám mục đang đóng vai công dân lương thiện này đi tiêu diệt Einsiedel chứ.
"Einsiedel cũng đang lợi dụng tôi mà thôi. Bằng cách gửi cho tôi mật mã 'Hãy cho mọi người biết điều đó', hắn đã khiến toàn bộ các giáo phận Pleroma phải chú ý đến anh. Một hành vi không tuân lệnh cấp trên vốn có thể dẫn đến việc bị bãi nhiệm Giám mục cho đến tước bỏ quyền năng này, chắc hẳn anh đã không có ý định quảng cáo nó cho ban lãnh đạo thấy đâu."
"……."
"Chỉ với một kế hoạch duy nhất mà có thể đạt được hai mục tiêu cùng lúc. Một nhà chiến lược xuất sắc như anh lẽ ra phải là đồng minh mới đúng, thật đáng tiếc quá."
Hắn giờ đây gần như đang thở hổn hển. Trông hắn hệt như đang bị hoảng loạn vậy. Nhưng khi suy nghĩ kỹ lại, có vẻ như hắn đang có phản ứng này vì hoàn toàn không thể kiểm soát nổi cảm xúc của mình và bị chúng nuốt chửng.
"Đã biết hết tất cả mà vẫn cùng anh đi đến tận đây, nếu anh cảm thấy như bị phản bội thì… cho tôi xin lỗi nhé?"
"À…. Đúng vậy. Ha ha ha ha ha!"
Hắn ngửa cổ ra sau bật cười lớn, rồi gục đầu xuống. Mái tóc đen của Lou Bar che khuất tầm nhìn của hắn.
"Quả nhiên. Quả nhiên ngài đúng là…. Ngài hỏi tôi có thấy buồn vì cảm thấy bị phản bội không ư? Không. Phải thế này chứ…."
Hắn dùng một tay nắm chặt lấy vai tôi. Cơn đau truyền từ bả vai khiến tôi không tự chủ được mà nhăn mặt.
Hắn vẫn cứ vừa cười khẩy vừa lảo đảo cơ thể. Rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Tôi nhìn thấy đôi mắt đang tỏa sáng một cách lạnh lẽo của hắn.
Đáng ngạc nhiên là, cảm xúc mà tôi đọc được từ hắn lúc này lại là sự hân hoan.
"…Tuyệt vời nhất. Ngài mà tôi biết, phải như thế này mới đúng."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn