Chương 293: 294
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~54 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Vậy. Tại sao Ngài lại bảo tôi ở lại đây?"
"……."
Không có câu trả lời.
Chẳng biết là do anh ta giả vờ không nghe thấy hay thực sự chẳng có gì để nói, Leonard cứ thế ngủ tiếp.
'Cứ đà này không khéo mình cũng bị lây cảm mất.'
Dù nghĩ vậy nhưng tôi cũng không lo lắng quá. Cảm của trẻ con mà, chắc là tôi đã có miễn dịch rồi. Tôi truyền Thần lực vào giường của Leonard, lúc này cậu bé mới chịu mở mắt lần nữa. Quả nhiên, muốn đánh thức một kẻ cuồng ma pháp thì phải dùng ma pháp.
"Ngài có muốn tôi gọi Quốc vương bệ hạ đến không?"
Lúc đuổi Emanuel đi thì nói năng lưu loát lắm cơ mà, sao giờ lại chẳng chịu hé răng. Thấy cậu bé lắc đầu, tôi đành tặc lưỡi, cứ thế tiếp tục truyền Thần lực vào người cậu bé.
"Sao cậu lại bị cảm thế?"
"……."
"Học nhiều quá à? Với một đứa trẻ năm tuổi thì lịch trình đó đúng là khá nặng thật. Hay là do tập luyện?"
Nghe đến từ cuối, Leonard nhanh chóng lắc đầu.
Có vẻ cậu nhóc thấy việc tập luyện rất vui. Ngoài ma pháp chiến đấu ra thì mỗi ngày nhóc này phải học ba môn, mỗi môn một tiếng. Nghĩ cũng đúng, đã sinh ra là Thái tử thì phải chịu đựng lịch trình này thôi, nhưng… nội dung học chẳng hề dễ xơi chút nào nên tôi cũng hiểu tại sao nhóc lại mệt mỏi. Theo như nội dung học mà nhóc kể cho tôi, ở cái tuổi này, nhóc đã gần như hoàn thành xong những gì người ta phải vào cấp một mới được học.
Tôi không rõ chương trình giáo dục trung học ở đây ra sao, nhưng cảm giác như cậu bé còn đang làm nhiều hơn thế nữa.
Trong lúc tôi đang thoáng chạnh lòng, Leonard khẽ gọi tôi.
"Thầy ơi."
"Sao?"
"Con đói."
"……."
Cái đó thì liên quan gì đến tôi chứ….
Cảm giác như đang ở trường học vậy. Làm tôi nhớ đến mấy đứa trẻ cứ nằng nặc đòi thầy giáo mua đồ ăn vặt cho.
"Vậy để thầy bảo nhà bếp mang lên nhé."
"Ưm."
Có vẻ không phải là câu trả lời mong muốn nên Leonard nắm lấy tay áo tôi.
Tôi muốn quay lại hỏi lắm. Sao hồi năm tuổi cậu lại trẻ con thế này hả? Hồi đúng năm tuổi, tôi là đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ đấy. Tôi vừa truyền Thần lực ào ạt cho Leonard vừa nói.
"Được rồi…. Cứ uống Thần lực đi."
"Đâu phải đồ ăn."
"Đại khái cảm giác cũng tương tự đấy. Nó giúp cậu khỏe lên mà."
"Vậy ạ."
Leonard chắc là biết tôi đang nói nhảm nên định thôi không hỏi nữa, hay là vì quá mệt mà cậu bé chấp nhận một cách ngoan ngoãn hơn tôi tưởng. Trong lúc đó, tôi gọi người hầu đến gọi món ăn và thay khăn nước.
'Đây thực sự là việc của mình hôm nay sao?'
Tôi đến đây làm giáo viên ma pháp chiến đấu chứ đâu phải để trông trẻ. Nhưng nếu phớt lờ lời nhờ vả mà cứ thế đi làm việc mình muốn thì xét về tình người đúng là không phải, nên một ngày trôi qua như thế này cũng chẳng sao.
Tôi kéo chiếc ghế sofa đặt cạnh bên rồi ngồi đọc sách về Thánh vật và huyền học, còn Leonard sau một lúc thì cũng tìm lại được chút sức lực, nhóc ngồi dậy và ngắm nhìn tôi. Tôi có hỏi là nhóc có muốn tôi đọc truyện cổ tích không, nhưng chắc trình độ trí tuệ của nhóc không phải loại để đọc mấy thứ đó nên tôi chỉ nhận được cái lắc đầu từ chối.
Đã năm tiếng đồng hồ kể từ khi tôi ở lại phòng bệnh. Tôi nhìn tình trạng của Leonard rồi bảo.
"Đi ra ngoài không?"
"Dạ?"
Tôi chỉ tay ra ngoài cửa sổ. Leonard mừng rỡ, gọi bác sĩ đến hỏi xem có ra ngoài được không. May mắn thay, bác sĩ bảo rằng tháng Tư thời tiết đã ổn nên nếu chỉ quanh quẩn trong vườn của cung điện Thái tử thì có thể ra ngoài. Tôi mặc kệ việc mình chỉ có một mình, lôi tuột Leonard đang mặc đồ mùa đông ra bãi cỏ trong vườn nơi có một cái hồ nhân tạo nhỏ rồi nằm xuống.
'Thoải mái thật.'
Có lẽ Leonard cũng thích hít thở không khí bên ngoài hơn là ở trong phòng, sắc mặt nhóc đã tươi tỉnh hơn lúc nãy khi ngồi xuống cạnh tôi.
Cậu bé vừa mân mê chiếc đũa phép của tôi vừa hỏi.
"Thầy ơi. Thần lực của thầy có thể làm được đến đâu ạ?"
"Hầu như là tất cả."
"Vậy thầy có thể thao túng cả tâm trí con không ạ?"
"Có."
Nghe thế, Leonard mở to mắt.
"Vậy thầy đã làm chưa ạ?"
"…Chưa. Cậu nghĩ thầy bị điên à mà làm thế?"
"Vậy ma pháp thao túng tâm trí thường dùng khi nào ạ? Trong lúc chiến đấu có dùng không thầy?"
"Dùng cũng được, nhưng trong lúc chiến đấu đối phương thường tập trung toàn bộ tinh thần để phòng ngự nên dễ bị chặn lại lắm. Vì ma lực chảy trong cơ thể đối phương sẽ cố gắng đẩy Thần lực của mình ra."
"…! Vậy ra không phải vạn năng ạ."
"Đúng vậy. Nếu cái gì cũng làm được thì chắc thầy đã thống trị thế giới này từ lâu rồi."
Những điều mà Leonard năm 17 tuổi đương nhiên biết thì cậu bé năm tuổi này lại không biết.
Leonard bật cười rồi chìm vào suy tư. Một lúc sau, cậu bé hỏi với giọng nhỏ hơn lúc nãy.
"Thầy có thân với chú của con không ạ?"
"Cái đó thì…. Thầy cũng không rõ nữa."
"Vậy tại sao dạo này thầy không ở cung điện Thái tử ạ?"
"……."
À….
Giờ thì tôi đã hiểu lý do tại sao cậu nhóc lại thiếu sức sống như vậy. Không ngờ lại là vì lý do này. Tôi nghiêng đầu mỉm cười.
"Hóa ra thầy nên chơi với cậu nhiều hơn nhỉ."
Có vẻ câu đó cũng không phải là câu trả lời đúng, biểu cảm của Leonard cứng đờ lại.
Tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra từ 'chơi với' chính là vấn đề. Dù là trẻ con nhưng không được đối xử như trẻ con, nhờ vậy mà bầu không khí bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. Ngay khoảnh khắc tôi định mở miệng đính chính lại lời vừa rồi, Leonard đã cướp lời trước.
"Nếu con cũng sinh năm 1863 thì chắc con đã trở thành bạn của thầy rồi nhỉ?"
Tôi muốn nói luôn là chúng ta đã là bạn rồi.
Tôi rất hiểu tâm trạng của cậu nhóc. Khi còn nhỏ, đôi khi người ta sẽ có tâm lý muốn người giáo viên mình yêu thích chỉ được dõi theo và khen ngợi mỗi mình thôi. Vì thế giới lúc đó vẫn còn đang xoay quanh bản thân mình mà. Đâu phải chỉ riêng với thầy cô đâu. Chẳng phải đây là độ tuổi mà trẻ con còn nghĩ ngợi cả việc muốn người bạn thân chỉ chơi với mình thôi sao. Khi lớn lên, những xu hướng đó sẽ giảm đi rõ rệt, nhưng ở độ tuổi này thì không thể kỳ vọng sự trưởng thành như thế được.
Chính tôi cũng nhớ rằng mình từng như vậy với giáo viên diễn xuất vào độ tuổi đó.
'Ngoài việc biết ơn vì được nhóc quý mến ra thì….'
Thú vị thật….
Tôi bật cười thành tiếng. Có kể chuyện này cho Leonard năm 17 tuổi nghe chắc cậu ta cũng chẳng hiểu đâu.
"Thầy ơi."
"Nói đi."
"Thầy sẽ làm giáo viên của con cho đến khi con trưởng thành chứ ạ?"
Tôi không thể nói dối.
Tôi không trả lời mà nhìn xuống cậu bé. Leonard nhìn tôi một lúc rồi dời tầm mắt xuống đất.
"Gần đây con đang học về thời đại của năm vị hoàng đế hiền triết. Con cũng đã đọc xong 'Tự tỉnh lục' với thầy dạy triết học rồi ạ."
"Vậy sao. Con đang học những thứ thú vị thật đấy."
"Thầy có biết Fronto không ạ?"
Đó là thầy của Marcus Aurelius, vị hoàng đế nổi tiếng với chúng ta là tác giả của cuốn 'Suy tưởng'.
'Tự tỉnh lục' chính là 'Suy tưởng'. Tôi gật đầu.
"Dĩ nhiên là biết chứ."
"Fronto và Hoàng đế Marcus vốn là bạn thân của nhau mà ạ.
'Ta làm sao có thể gọi bạn bằng một cái tên nào khác ngoài cụm từ người bạn thân nhất'. Đó là lời của Marcus Aurelius nói với thầy Fronto của mình ạ. Dù hai người chênh nhau gần hai mươi tuổi nhưng vẫn là bạn thân, thầy và con cũng chênh nhau gần hai mươi tuổi đúng không ạ?"
"Bạn thân nhất sao."
Ý cậu nhóc là vì bản thân còn nhỏ nên phải 'cần thầy chơi cùng' trong tình huống này, cậu nhóc cảm thấy bất mãn, và muốn trở nên thân thiết với tôi giống như chú của mình.
Dù không nói ra như vậy, thì đối với tôi, cậu bé đã là người bạn thân nhất trên thế giới này rồi. Nếu chỉ tính những người còn sống, có lẽ cậu bé là người thân thiết nhất trong suốt cuộc đời tôi. Tôi không muốn suy nghĩ thêm về chủ đề này nữa. Khi tôi nhắm mắt lại, Leonard bắt đầu thao thao bất tuyệt về những gì cậu bé đã học, như cái cách cậu bé vẫn thường làm.
"Con thích những câu chuyện mà Fronto và Marcus Aurelius đã chia sẻ với nhau. Không chỉ Marcus Aurelius quý trọng Fronto mà cả Fronto cũng quý trọng Marcus nữa ạ."
"Ừm, chắc là con đang nói đến những câu như 'Farewell, my lord, most sweet, most missed, my best reason for living' đúng không? Đó là câu ghi ở cuối bức thư Fronto gửi cho Marcus Aurelius đấy. Hay là câu 'who am no lover, but I can discern your beauty as well as anyone else, aye, far more accurately, I might say, even than your lover'?"
"…Thầy cũng biết tiếng Anh ạ?"
"Thầy đến từ Mỹ mà…."
"À."
Dù không phải học từ Mỹ đâu. Chỉ là tôi nhớ những gì mình đã đọc bằng nguyên tác thôi. Trước khi đến thế giới này, cuốn sách tôi yêu thích nhất chính là 'Suy tưởng'. Tôi đã đọc đến mòn cả sách và thuộc lòng tất cả. Sau khi học thuộc lòng từng chữ một của cuốn sách, tôi đã tìm đọc thư từ của Marcus Aurelius và các thầy của ông, nhưng phần lớn không được dịch sang tiếng Hàn nên tôi phải tìm đọc bằng tiếng Anh hoặc tiếng Đức.
Đôi khi điều đó còn thoải mái với tôi hơn, vì việc dịch sang tiếng Hàn để đọc còn khó hơn nên tôi vẫn nhớ bằng tiếng Anh.
Leonard dường như đã quên bẵng sự thật ― giả dối ― rằng tôi đến từ Mỹ, cậu bé gật đầu với khuôn mặt đầy vẻ chấn động. Dù vậy, những lời cậu bé thốt ra lại khá bình thản.
"…Vâng. Chính là mấy câu đó đấy ạ."
"Ừm, tốt lắm. Thầy không phải là giáo viên ngôn ngữ cổ đại nhưng nếu giải thích thì…. Thầy không có ý bảo đó là lời nói dối đâu, nhưng đây là thông lệ tu từ học thời La Mã đấy. Nếu con hỏi thầy dạy tiếng Latin hoặc tiếng Hy Lạp, họ sẽ giải thích cho con. Mang kiến thức thời đại chúng ta mà chấp nhận những thông lệ tu từ học kiểu này theo nghĩa đen thì đúng là khó xử thật. Kể cả trong trường hợp đó là một câu văn được viết bằng cả tấm lòng chân thành đi chăng nữa…
nếu thầy là Fronto, thầy sẽ trở thành một người thầy phải chứng kiến học trò của mình hành động trái với ý muốn của mình đấy."
Tôi thấy miệng Leonard há hốc ra vì sốc. Trêu chọc cậu bé đúng là rất thú vị. Chắc chắn là cậu bé nói ra những lời đó với ý định về một mối quan hệ thầy trò tốt đẹp, chứ không phải với ý định trở thành một học trò hành động trái ý, nên đương nhiên cậu bé sẽ phản ứng như vậy rồi. Tôi nhìn biểu cảm của cậu bé rồi mỉm cười nói tiếp.
"Fronto, giáo viên tu từ học tiếng Latin, đã mong muốn học trò của mình không bị xao nhãng bởi triết học mà hoàn toàn tập trung vào tu từ học và hùng biện, đồng thời cũng là người kiên quyết giữ vững tiếng Latin trong thời kỳ văn học Hy Lạp đang thịnh hành, và mỗi lần học trò dùng tiếng Hy Lạp là ông ấy lại phạt. Thế nhưng, Marcus Aurelius cuối cùng lại nổi tiếng với chúng ta là người như thế nào? Tác phẩm lớn nhất của ông ấy, 'Tự tỉnh lục', được viết bằng ngôn ngữ nào?"
"……."
À, thú vị thật.
Mặt Leonard tái mét đi.
Marcus Aurelius nổi tiếng là nhà triết học phái Khắc kỷ trong thời đại của chúng ta và cả thế kỷ 19. Thầy Fronto mong học trò không bị xao nhãng bởi triết học nhưng người học trò đó cuối cùng lại trở thành nhà triết học, và dù thầy mong học trò tập trung vào tu từ học, người học trò ấy lại viết trong chương đầu tiên của 'Tự tỉnh lục' rằng mình thật may mắn vì 'không có tài năng về tu từ học nên đã không bị nó mê hoặc'.
Fronto mong học trò hiểu và say mê vẻ đẹp của tiếng Latin, và dĩ nhiên có thể người học trò ấy đã hiểu được vẻ đẹp của tiếng Latin, nhưng dù vậy, cuốn nhật ký ghi lại nội tâm chân thực của người học trò đó vào những năm cuối đời lại được viết bằng tiếng Hy Lạp.
Dù sau đó cả hai vẫn giữ mối quan hệ thầy trò tốt đẹp ngay cả khi định hướng của họ đã khác biệt, nhưng về cơ bản, Marcus Aurelius đã không già đi theo cách mà người thầy mong muốn.
Đồng thời, tôi cũng thán phục khả năng ghi nhớ không giống một đứa trẻ của Leonard. Phản ứng đó có nghĩa là Leonard biết hết câu trả lời cho câu hỏi của tôi, nhưng dù cho có học đế vương học điên cuồng đến đâu thì việc một người mới sống được 70 tháng mà ghi nhớ hết những gì đã nghe trong giờ học là chuyện không hề dễ dàng. Đúng là kẻ làm được việc thì nhìn cái gốc đã khác biệt.
"Dẫu vậy, điểm mà Fronto quý trọng Marcus vẫn không thay đổi. Vì đối với ông ấy, hoàng đế chắc hẳn là một người học trò vô giá."
"Còn thầy thì sao ạ?"
Leonard hỏi với vẻ mặt hơi bất an.
Tôi á?
Vì đã trêu chọc chán chê rồi, giờ có nên đáp lại một cách nghiêm túc không nhỉ.
"Chắc Ngài cũng biết rõ rằng tiếng Latin là ngôn ngữ thứ nhất của La Mã thế kỷ thứ 2 sau Công nguyên. Dù tiếng Hy Lạp đã được sử dụng như ngôn ngữ của La Mã phương Đông và dần phục hưng nhờ sự thịnh hành của văn học Hy Lạp, nhưng bất chấp điều đó, tiếng Latin vẫn được sử dụng trong hành chính, luật pháp, quân sự, chính trị và xã hội quý tộc của Đế quốc La Mã. Như thầy đã nói lúc nãy, Fronto là thầy giáo tu từ học tiếng Latin."
"Vâng."
"Và Marcus Aurelius đã chấp bút 'Tự tỉnh lục' bằng tiếng Hy Lạp Koine vào những năm cuối đời."
"……."
Tôi quan sát xem Leonard có hiểu lời mình nói không. Cậu bé chỉ cứ thế nhìn thẳng lên tôi.
"Vậy, ý của thầy là… trong thời đại mà tiếng Latin là tiêu chuẩn, việc Hoàng đế Marcus, người đã theo học một người thầy đầy nhiệt huyết với tiếng Latin, viết nhật ký bằng tiếng Hy Lạp là vì ghét người thầy của mình ạ?"
Khả năng tóm tắt rất xuất sắc, nhưng không thể nói là như thế được. Đó là suy diễn.
Tôi lắc đầu, mỉm cười dịu dàng rồi nói.
"Con nghĩ thầy định nói gì?"
"…Con không biết ạ."
"Thầy muốn làm cho con tự viết nên 'Tự tỉnh lục' của riêng con bằng tiếng Latin."
Leonard nhìn lên tôi, miệng há ra. Một lúc lâu sau mới đáp lại.
"'Tự tỉnh lục' ạ."
"Đúng vậy."
"Thầy định để lại ảnh hưởng của mình trong vô vàn ý niệm lướt qua trong đầu con ạ?"
Giờ thì cậu bé đã hiểu chính xác rồi. Thật tốt khi có thể trò chuyện suôn sẻ với nhau như thế này. Thực ra, với Leonard của hiện tại, chẳng có dịp nào để trò chuyện thế này cả. Việc bày tỏ đủ thứ với tâm trạng phấn khởi chỉ có thể xảy ra ngay sau khi học xong, còn nếu để lâu, bản thân tri thức đó đối với tôi chỉ đơn thuần là điều hiển nhiên, nên cũng chẳng có chuyện đó.
"Thầy không có ý định bắt linh hồn của thầy phải đeo bám con suốt đời đâu."
"Điều đó thì con đã hiểu rồi ạ. Ý thầy là thầy sẽ trở thành một người thầy và một người bạn tốt hơn cả Fronto của Marcus Aurelius."
Chà… tốn công nói vòng vo vậy mà cậu nhóc lại diễn đạt trực tiếp đơn giản như thế, cảm giác thật kỳ lạ. Tôi cười đáp.
"Sự tự tin của thầy làm con khó chịu sao?"
"Sao có thể chứ ạ."
Được, tốt.
Vì cậu bé đã bày tỏ ý định của mình như vậy rồi, thì chắc là sẽ không còn chuyện buồn thiu khi thấy tôi đi vắng nữa nhỉ.
Và tách biệt khỏi chuyện đó, tình huống này đúng là nực cười không chịu được. Trở thành thầy giáo thời thơ ấu của người bạn mình gặp lại khi đã trưởng thành, đúng là trải nghiệm mà chẳng ai có được. Lời nói của tôi áp dụng cho mọi Leonard mà tôi biết, nhưng Leonard khi gặp với tư cách bạn bè chắc chắn sẽ nhìn tôi kiểu "mày là cái thá gì" nếu tôi nói những lời này. Vì khi đó chúng tôi là những người bạn bình đẳng, không có mối quan hệ trên dưới kỳ quặc về mặt tinh thần như bây giờ.
Cho nên, tận hưởng lúc này để trêu chọc cậu bé cho thỏa thích vẫn là tốt hơn cả.
"Không phải vì con chơi với chú mà bị cảm đâu nhỉ?"
"Không phải ạ."
Leonard dứt khoát đáp lại, chắc là cậu nhóc biết tôi đang trêu chọc. Thế mà ngay từ ngày hôm đó đã thấy cậu nhóc ốm yếu rồi, thế mà còn bảo không phải. Tôi nhún vai, tiếp tục câu chuyện dang dở lúc nãy.
"Con vẫn trước sau như một nhỉ. Thầy đã bảo là sẽ khiến con viết 'Tự tỉnh lục' bằng tiếng Latin, nhưng thực ra điều quan trọng nhất trước tiên là…."
"Vâng."
Leonard đang chờ đợi câu trả lời của tôi với đôi mắt sáng ngời.
Tôi suy nghĩ một chút, nhìn vào đôi mắt đó rồi quay đi chỗ khác.
"Để sau rồi thầy nói."
"Dạ? Tại sao ạ?"
"Chỉ là muốn thế thôi."
Leonard thoáng nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi vấn mà Leonard 17 tuổi thường xuyên dành cho tôi. Quả nhiên, trẻ con cũng chẳng thích nghe câu chuyện đang dang dở.
Đó là một chủ đề quá nặng nề để nói vào lúc này, và tôi không muốn nói những điều nặng nề đó cho cả Leonard này.
Cứ như vậy, tôi đã chơi đùa với Leonard suốt cả ngày và bị giữ lại đến tận ngày hôm sau. Dĩ nhiên, vì thật lãng phí thời gian nếu chỉ ngồi ngây ngốc bên cạnh, nên vào ngày thứ hai này, tôi đã xin phép Leonard để gọi Đại công tước đến cung điện Thái tử. Đúng như lời Emanuel, việc đi ngắm nghía những vật phẩm ma thuật của Đại công tước mới là con đường để có được thông tin về anh ta.
Đại công tước, người mang theo một cái túi trông như cái hộp đến vườn cung điện Thái tử, đã chào Leonard. Emanuel thì không đến do dư chấn của ngày hôm qua.
"Con xin chào Điện hạ Thái tử Leonard Wittelsbach."
"Rất vui được gặp lại Ngài."
"Con nghe nói Ngài không khỏe, Ngài ra ngoài như thế này có sao không ạ?"
"Không sao, ta ổn."
Ổn cái nỗi gì chứ.
Thực ra thì Leonard cần nghỉ ngơi thêm nữa. Tôi đã định trong lúc cậu bé ngủ sẽ lén ra ngoài nói chuyện với Đại công tước, nhưng cậu bé nhất quyết không rời.
Khi chúng tôi trải thảm ngồi trên bãi cỏ giống như ngày hôm qua, Đại công tước chờ đợi như thể đã đợi từ lâu, mở hộp ra và nói.
"Tôi đã mang vật phẩm ma thuật đến rồi đây. Tôi cũng có hứng thú với việc chế tạo vật phẩm ma thuật theo cách riêng của mình. Thật may là Ngài Everett cũng tỏ ra hứng thú với đồ của tôi."
Vì đây là nơi có Leonard nên anh ta mới nói vòng vo như vậy, cái gọi là 'cách riêng của mình' chính là huyền học.
"Tôi đã nghe từ Ngài Emanuel rồi. Ngài đã tạo ra vật phẩm ma thuật gửi hình ảnh phản chiếu trong gương sang một chiếc gương khác."
"Đúng vậy! Đó là tác phẩm tâm đắc nhất của năm ngoái đấy."
"Vậy năm nay cũng có tác phẩm tâm đắc sao…?"
"Có."
Đúng là một con người đáng kinh ngạc theo nhiều nghĩa. Anh ta dứt khoát gật đầu rồi tiếp tục nói.
"Nếu nói về tác phẩm tâm đắc mà tôi sắp chế tạo, tôi không thể không nhắc đến câu chuyện này. Câu chuyện về chiếc hộp báu vật của Lãnh chúa Sư tử mà Ngài Everett đã nhắc đến lần trước, Ngài đã nghe từ đâu vậy?"
"Đó là câu chuyện tôi nghe loáng thoáng được từ Mỹ. Dù có khả năng chỉ là tin đồn nhưng tôi muốn thử tìm kiếm nó một lần."
"Tôi rất tò mò không biết câu chuyện đó đã đến tận Mỹ bằng cách nào. Thực ra đó là câu chuyện chỉ có tôi và Emanuel biết."
"……."
Đúng, câu chuyện đó chưa từng đến Mỹ. Vì tôi nghe câu chuyện đó từ Hermetische Gesellschaft 12 năm sau.
Sống lưng tôi lạnh toát. Quả nhiên Hermetische Gesellschaft là tác phẩm của người này. Khi thấy tôi không trả lời, Đại công tước tiếp tục nói.
"Đó không phải là tin đồn đâu. Vị quý tộc người Pháp đó là người đã có thể sử dụng ma pháp từ thế kỷ 14, và nói rằng ông ta đã sử dụng không gian ma pháp để giấu chiếc hộp chứa sách ma pháp của mình. Tôi định chế tạo một vật phẩm ma thuật tìm kiếm kim loại bị che giấu bởi không gian ma pháp. Đó sẽ là tác phẩm tâm đắc của năm nay."
"Ngài thật vĩ đại."
"Vẫn chỉ là ý tưởng thôi ạ. Ha ha ha. Công thức ma pháp 'tìm kiếm' chỉ hoạt động dựa trên Thần lực nên thật sự rất khó khăn. Nếu có sự giúp đỡ của Ngài Everett, tôi nghĩ mình có thể chế tạo được."
"Ừm. Được thôi. Nếu có việc gì tôi có thể làm, tôi sẽ giúp."
Chồng chéo các công thức ma pháp lên nhau chính là cách chế tạo vật phẩm ma thuật. Nếu không biết công thức ma pháp hoặc không có nguyên liệu cho công thức ma pháp đó, thì không thể chế tạo vật phẩm ma thuật được.
Chỉ là Thần lực có thuộc tính tương tự như năng lực đặc thù nên gần như không thể chứa nó vào vật phẩm ma thuật. Tôi không biết liệu có khả thi không nhưng vì thấy anh ta nói đầy tự tin nên tôi đã đồng ý.
Leonard, người đang ngồi im lặng lắng nghe, hỏi.
"Liệu có vật phẩm ma thuật nào cho phép người khác sử dụng ma lực của người khác không ạ?"
"Ừm, công thức ma pháp đó…. Thì phải là một vật phẩm rất cao cấp mới được. Vì không có công thức ma pháp cho phép sử dụng ma pháp của người khác mà. Thay vào đó, việc chứa ma lực rồi sử dụng lượng ma lực đã chứa đó là chức năng mà bất cứ vật phẩm ma thuật cơ bản nào cũng có thể làm được. Đó chính là nguyên lý của vật phẩm ma thuật."
Đại công tước quan sát biểu cảm của Leonard rồi tiếp tục nói.
"Có lẽ ý của Điện hạ không phải là vậy, mà là loại vật phẩm ma thuật cho phép sử dụng ma pháp như thể ma lực của người khác là ma lực của chính mình, như thể đã chuyển lõi của người khác sang vậy đúng không ạ? Hiện tại chưa có vật phẩm nào như vậy đâu ạ."
"Vậy ạ."
Leonard đáp lại với gương mặt bình thản. Sự thất vọng chưa kịp che giấu đã lộ ra trong vẻ bình thản đó. Đại công tước đọc được điều đó và mỉm cười.
"Dù không phải là thứ Điện hạ mong muốn, nhưng loại ma pháp này thì có. Ngài có biết năng lực đặc thù của tôi là gì không?"
"Là gì ạ?"
"Tôi cũng có năng lực đặc thù là điều khiển vật tự nhiên giống như Điện hạ đấy. Như thế này, tôi có thể tạo ra một chút nước từ bất cứ đâu."
Đại công tước vẽ ngón tay vào khoảng không. Những giọt nước được tạo ra dọc theo hướng đó và lơ lửng giữa không trung. Đại công tước nghiêng đầu hỏi.
"Liệu trên thế giới này có vật phẩm ma thuật tạo ra nước không nhỉ?"
"…Không ạ. Chẳng phải không có công thức ma pháp đó sao ạ?"
"Thực ra thì có thứ tương tự. Vì công thức ma pháp tạo ra nước thuộc lĩnh vực năng lực đặc thù nên đáng tiếc là cho đến nay trên thế giới này vẫn chưa có, nhưng nếu chồng chéo nhiều công thức ma pháp như yểm ma pháp lưu trữ, ma pháp dịch chuyển vật phẩm, và ma pháp ổn định vào nơi có nước, thì sẽ tạo ra vật phẩm ma thuật trông như thể nước được tạo ra giữa không trung vậy."
"Vậy ạ."
Leonard đáp lại với nụ cười gượng gạo, vẻ mặt như thể đang nghĩ rằng tại sao lại phải nói những điều hiển nhiên này. Cảm nhận của tôi cho đến giờ cũng đại khái là như vậy. Đại công tước quan sát biểu cảm của chúng tôi rồi nhặt một cành cây rơi trên đất.
"Vẫn chưa hết đâu. Có thứ này tôi muốn cho mọi người xem. Nào, hãy nhìn cành cây này."
Anh ta cầm cành cây mảnh, dùng đũa phép vẽ ma pháp trận lục giác lên đất. Lần này, trong đó còn viết cả những câu kỳ lạ giống tiếng Latin. Anh ta cẩn thận đặt cành cây vào giữa ma pháp trận lục giác, đứng trước đó và giơ hai tay lên. Giọng nói trang nghiêm của anh ta vang lên.
"Hỡi mặt trời. Hỡi mặt trăng. Hỡi cơn gió."
"……."
Tôi dùng đầu đũa phép đập mạnh vào đùi mình. May mắn thay, tôi đã vượt qua thử thách đầu tiên một cách tự nhiên. Leonard vẫn chưa nắm bắt được tình hình là đang làm gì, cứ ngây người nhìn lên Đại công tước.
"Hỡi linh hồn bao quanh chúng ta. Ta cảm nhận được ân huệ của ngươi bằng chính cơ thể mình. Hãy cho phép ta trả lại sức mạnh của ta cho vật tự nhiên này."
'Trừ cái đoạn linh hồn gì đó ra thì tương đối ổn.'
Chỉ cần cảm ơn là không phải đập vào đùi nữa là được. Trong lúc đang thở phào nhẹ nhõm, ánh sáng bùng lên từ ma pháp trận lục giác.
'Ừm.'
Đừng bảo là giờ đang định chế tạo vật phẩm ma thuật đấy chứ. Một cảnh tượng khó có thể tin được đó là quá trình tổng hợp vật phẩm ma thuật. Dù không biết định chế tạo vật phẩm ma thuật gì, nhưng đây là tình huống thậm chí còn chưa chuẩn bị tử tế công thức ma pháp sẽ áp dụng vào đó. Trong lúc tôi đang bán tín bán nghi, anh ta đưa cành cây cho Leonard.
"Nào, hãy khuấy thử xem."
"Vâng."
Leonard cầm cành cây giơ lên với vẻ mặt căng thẳng. Ngay lập tức, những giọt nước xuất hiện giữa không trung dọc theo quỹ đạo đó. Mắt Leonard mở to.
"…À!"
"Thành công rồi! Đây chính là công thức ma pháp mà tôi đã phát triển! Ngài có biết là gì không? Ngài Everett, tôi dùng cái này để…."
Giọng nói đầy phấn khích của Đại công tước cùng với Leonard vang vọng bên tai tôi. Tầm nhìn mờ dần đi, ngoại trừ nơi có những giọt nước đó.
"……."
Bắt được rồi.
Hai suy nghĩ lướt qua trong đầu tôi. Đầu tiên, về câu chuyện mà tôi vẫn chưa nghe được đáp án nhưng đã lờ mờ đoán ra. Thứ hai là….
"Đợi một chút."
Phải quay lại ngay lập tức.
Tôi bật dậy khỏi chỗ ngồi và hướng về phía tòa nhà cung điện Thái tử. Tìm một nơi không có người rồi ngồi xuống, tôi mở Extra Chapter.
'Quay lại thôi.'
Ngay khi suy nghĩ đó lóe lên, trước mắt tôi tối sầm lại như bị tắt điện, rồi ánh sáng lại tràn vào ngay sau đó.
Phòng của tôi. Điểm khác biệt so với khoảng hai tuần trước là….
Đèn ma lực trong phòng đã bật, và tôi đang nằm trên một đám lá cây gì đó. Ngay khi tôi bật dậy vì sự bất an nảy sinh theo bản năng, thứ gì đó đè nặng lên lưng tôi.
"…?!"
Cây cối bò lên cánh tay tôi và quấn lấy những cây khác trên ga trải giường. Chưa kịp nhận thức rõ ràng tình hình, những thân cây đã phủ kín cánh tay tôi và quấn lấy cổ tay. Vấn đề là dù cố dùng ma lực, máu vẫn không thể lưu thông.
Thân cây đang siết chặt và nhấn xương trên cổ tôi, nhưng tôi cố gắng ngẩng đầu lên hết mức có thể để không bị đè bẹp. Trước mắt, không có dấu vết của người, và thực sự cũng không có ai trong phòng.
'Loại cây gì thế…. Là bẫy à?'
Chẳng cần dạy cũng tốt chán. Cái năng lực hòa bình này mà lại bị dùng làm vũ khí sát thương nhuần nhuyễn thế cơ chứ. Bây giờ nhìn lại, căn phòng hoàn toàn là một vườn thực vật.
"Wow."
Đúng lúc đó, giọng nói bàng hoàng của Elias vang lên từ phía sau.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn