Chương 267: 268
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~42 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1
"Sao cậu lại tự nhiên mò sang đây thế?"
Leo bước về phía cửa sổ, lạnh lùng đáp lại.
"Toa giường nằm chỉ có ba khoang thôi."
"Chắc hai khoang kia loạn cào cào lên rồi chứ gì."
"Ừ."
Có vẻ như hồn vía cậu ta cũng đã bay lạc đâu mất rồi.
Cậu ta phẩy phẩy tay trước cái bình hông tôi đang mở, rồi đẩy nhẹ ô cửa thông gió nhỏ. Có vẻ cậu ta đã ngán tận cổ mùi rượu rồi. Cậu ta liếc nhìn cuốn sách của tôi rồi hỏi:
"Đọc gì đấy?"
"Zarathustra đã nói như thế."
"Hừm."
Dường như Leo không có ý định làm phiền tôi thêm nữa. Cậu ta phớt lờ những tiếng la hét vọng lại từ phòng bên cạnh, thong thả lấy sách của mình ra đọc.
Đến khi tôi định lôi miếng che mắt ra để đánh một giấc, cậu ta đột ngột cất lời.
"Kết hôn rồi à?"
"……."
Tôi liếc nhìn tựa đề cuốn sách cậu ta đang cầm. Là cuốn Bản chất và nguồn gốc giàu có của các quốc gia. Ánh mắt cậu ta vẫn dán chặt vào những trang sách.
Tôi kết luận là mình nghe nhầm nên định ngủ tiếp. À không, tôi đã định thế.
"Đang hỏi đấy."
"Kết hôn cái nỗi gì? À, cái tên này…. Tôi đi ngủ đây, đừng có mà gọi dậy đấy."
Cậu ta chỉ tay về phía chiếc nhẫn lấp ló dưới lớp găng tay của tôi rồi bảo:
"Cậu từng nói là chỉ đeo một tuần rồi xóa đi cơ mà."
"……."
Tôi hiểu tại sao cậu ta lại như vậy. Cảnh tượng cuối cùng mà cậu ta nhìn thấy đủ để khiến một người đồng đội phải nghi ngờ. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ tự hỏi liệu cộng sự của mình có về phe địch hay không.
Chúng tôi vẫn chưa có một cuộc trò chuyện thẳng thắn nào về những kỹ thuật hay thông tin tìm được trong không gian của Tổng giám mục, cũng như nơi ở của ông ta. Tính từ lúc tôi tỉnh dậy và đến Bayern chưa đầy 12 giờ, suốt thời gian đó tôi bận rộn với việc tiếp kiến quan chức chính phủ và tham dự lễ phong tước, hầu như không có thời gian riêng với bạn bè. Đã đến lúc phải nói rõ rồi.
"Cảnh tượng cuối cùng cậu thấy không phải lễ cưới mà là lễ đính hôn, và mọi chuyện đã kết thúc trước khi buổi lễ hoàn tất. Tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi, cậu không cần lo lắng gì cả. Và còn nữa…."
Tôi tháo chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay và đưa bàn tay trần cho cậu ta xem.
"Tôi có thể tháo ra. Nhưng không thể vứt nó đi được."
Việc xóa những ký tự trên ngón tay cũng tương tự như vậy.
Kế hoạch đã thay đổi. Đây là chút ma lực cuối cùng của Tổng giám mục còn sót lại trên người tôi, nó có giá trị bảo tồn. Tất nhiên, nếu chỉ nói ngắn gọn như vậy thì ý đồ của tôi rất dễ bị hiểu lầm.
"Cậu cũng biết là mọi chuyện vẫn chưa ngã ngũ mà. Trước khi đi đến hồi kết, chúng ta không được phép tùy tiện vứt bỏ những tài nguyên còn sót lại."
"Hừm."
Leo lật sang trang tiếp theo và gật đầu.
"Nếu thế thì được. Cậu vẫn chưa 'làm' gì đúng không?"
"Đương nhiên rồi."
Có vẻ cậu ta lo tôi bị cuốn vào nghi thức của Pleroma. Cậu ta nghĩ đám cưới hay đính hôn của bọn họ giống hệt nghi lễ của Cựu nhân loại sao? Với một kẻ như Tổng giám mục, khả năng đó là cực thấp. Ông ta chắc chắn sẽ dùng lễ rửa tội hoặc những nghi thức ma thuật quái đản nào đó chưa từng nghe tên để trói buộc tôi về mặt pháp thuật.
Thật ra tôi cũng đã lường trước việc sẽ có một buổi rửa tội kiểu Pleroma trong lễ đính hôn, nhưng may thay chuyện đó chưa kịp xảy ra. Chắc là vì tôi đã vạch trần thân phận của Lou Bar trước khi nó kết thúc.
Leo bắt đầu nói bằng tông giọng có phần trống rỗng, như thể đang tập trung vào một nơi nào đó khác.
"Nếu làm cậu khó chịu thì cho tôi xin lỗi. Việc cậu có thể vang danh ở Đế quốc trong chưa đầy một năm, hay việc người đó lập tức có được vị trí quan trọng ở Pleroma…."
Ánh mắt Leo đặt trên trang sách, nhưng đồng tử không hề chuyển động theo con chữ. Có lẽ thấy không cần phải vờ vịt nữa, cậu ta gấp sách lại và tiếp tục:
"Tôi chợt nghĩ rằng mọi chuyện thành công là vì năng lực của cậu và người đó tương đương nhau."
"……."
"Tôi đang nói về cách tư duy và nhãn quan mà người đó hay cậu sử dụng khi giải quyết vấn đề. Tôi không có năng lực để hiểu, cũng chẳng đủ sức để đánh bại người đó, nhưng tôi tin chắc rằng cậu thì có."
Đó không phải là lời khen, mà là sự lo lắng. Vậy thì tôi phải đưa ra câu trả lời đúng với ý đồ của cậu ta.
"Một mình tôi thì không thể đâu."
"……."
Đúng như lời Zähringen nói, hầu hết các chiến lược cốt lõi đều từ tôi mà ra, do tôi thực hiện và tôi chỉ đạo. Nhưng điều đó có nghĩa là công lao thuộc về tôi 100% không?
Không. Ngày hôm đó, tôi đã kết luận rằng trò chơi này đã kết thúc như một trò chơi có tổng dương. Nếu chỉ có một mình tôi xoay xở, cuộc chiến này sẽ trở thành trò chơi đấu gà[note101024]. Kết cục để lại chỉ là sự hủy diệt.
Nhưng vì Leo đang lo lắng về việc tôi đứng ở vị trí có thể cùng chết với Tổng giám mục, nên tôi cần nói giảm nói tránh đi một chút.
"Nếu các cậu không giúp đỡ, tôi đã chẳng bao giờ bắt đầu kế hoạch đó ngay từ đầu. Vì chắc chắn tôi sẽ mất mạng."
Nghe vậy, Leo lặng lẽ nhìn tôi rồi mỉm cười.
"…Phải. Cảm ơn vì đã tin tưởng giao phó mọi chuyện cho tụi này. Giờ tôi phải nỗ lực để đến một ngày nào đó, dù cậu không tự biến mình thành công cụ, tụi này vẫn có thể đưa cậu đến thành công."
"Cậu nói vậy tôi rất cảm kích, dù hiện tại thế này đã là quá đủ rồi. Nhưng đừng tự gây áp lực cho mình. Với tôi, các cậu đã là những người đồng đội tuyệt vời nhất rồi."
Leo chỉ mỉm cười và không nói thêm về chủ đề đó nữa. Thay vào đó, cậu ta chỉ vào tai tôi.
"Mà sao cậu không đeo khuyên tai?"
"Thích thế thôi."
Có vẻ câu trả lời của tôi hơi khó tin, Leo cười khan bảo:
"Nực cười thật…. Thích thế thôi sao?"
"Xin lỗi nhé, tôi quên mang theo rồi."
Dù tôi nói vậy, Leo dường như cũng không để tâm lắm, cậu ta đáp lại nhẹ nhàng:
"Chắc là tịt lỗ tai rồi. Tôi xỏ lỗ tai hơn 10 năm rồi mà nếu tháo ra là nó vẫn tịt như thường đấy."
"Thế à?"
Khả năng phục hồi của con người đúng là đáng kinh ngạc.
Nhưng mà….
'Sao cậu ta lại thản nhiên thế nhỉ.'
Thật đáng nghi. Với cái tính cách cứng nhắc chẳng chút linh hoạt đó, đáng lẽ cậu ta phải bắt đầu thuyết giảng một bài dài về việc tại sao lại bỏ quên đồ chứ.
Tôi chưa kịp tìm hiểu thêm thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân dừng lại trước cửa phòng.
Rầm—!
Elias dẫn theo Zähringen, Ulrike và Heike xông thẳng vào phòng chúng tôi. Đến lúc này tôi mới nhận ra bên ngoài đang phát bản nhạc Air on the G String.
"Mấy cậu kia! Sao lại ở đây làm mấy trò chán ngắt như không chơi board game cũng chẳng thèm uống rượu thế này!"
"Narke đâu?"
"Sập nguồn rồi."
Tội nghiệp thật. Nghe nói suốt giải đấu cậu ấy phải liên tục sử dụng năng lực nên tình trạng không được tốt lắm. Chắc chắn là do mấy cái tên ồn ào này cứ làm phiền nên cậu ấy mới phải rút lui sớm.
"Đang nói chuyện gì đấy?"
"Không có gì."
Leo đáp lại với vẻ ngán ngẩm.
"Không có gì?! Làm gì có chuyện đó! Hai người nói xấu gì tụi này đúng không? Kiểu như: mấy đứa kia trình thấp quá không muốn chơi cùng, đại loại thế?"
"Cậu thấy nhột à?"
Leo đưa ra một câu trả lời sắc sảo với nụ cười trên môi, nhưng Zähringen lờ đi lời đó, cậu ta mỉm cười đúng mực như mọi khi rồi xen vào:
"Đúng thế nhỉ~ Không biết hai người đang nói chuyện gì ta."
"Các cậu biết để làm gì…."
"Đi đến toa ăn thôi!"
Trước khi Leo kịp dứt lời, Elias đã nở nụ cười ranh mãnh và hét lớn. Tôi cạn lời, chỉ biết cười khan rồi hỏi:
"Đến đó làm gì?"
"Thì ăn cơm chứ làm gì! Ở phòng ăn không ăn cơm thì làm gì nữa?"
"Vừa mới ăn xong mà vẫn còn nhét thêm được nữa à?!"
"Một ngày phải ăn ít nhất năm bữa chứ đúng không?"
"……."
'Cậu ta đang nói cái quái gì vậy….'
Cả tôi và Leo—những người thuộc tuýp ăn để sống—đều không đồng tình, nhưng chúng tôi không có quyền lựa chọn. Cứ thế, cả hai bị lôi đi.
Toa ăn có kết cấu tương tự như toa khoang giường nằm nhưng lộng lẫy hơn nhiều. Những chiếc đèn chùm và giấy dán tường họa tiết cầu kỳ đập ngay vào mắt. Những tấm thảm dày phong cách Ba Tư và ghế sofa bọc nhung xanh lá cây ở toa khoang giường nằm cũng xuất hiện ở đây.
Elias đã ngồi vào chiếc bàn tròn phủ khăn trải bàn trắng và bắt đầu cắt bít tết. Có vẻ như cậu ta đã đặt món trước khi xông vào phòng chúng tôi. Việc ăn năm bữa hình như chỉ áp dụng cho mỗi Elias, vì Zähringen ngồi đối diện cậu ta chỉ đang nhấp nháp chút nước trái cây.
Tôi nhìn quanh và phát hiện một ban nhạc nhỏ ở phía cuối toa. Bản nhạc của Bach mà tôi nghe thấy lúc nãy chính là do họ đang chơi ở đây.
Tôi bước sang khoang bên cạnh, gọi một ly rượu từ nhân viên pha chế và nói:
"Nhạc của Bach nhỉ."
"Ngài nhận ra rồi sao. Chúng tôi chơi bản này là vì ngài đấy ạ. Dù sao đây cũng là chuyến tàu hướng về Anhalt mà."
Nhân viên pha chế mỉm cười đáp.
Chắc là vì Bach từng được thuê làm nhạc sĩ cung đình ở Anhalt. Vì đó là nhạc sĩ tôi yêu thích nên nghe thấy cũng cảm thấy rất thoải mái.
Nhưng thật tội nghiệp cho mấy người bạn của tôi. Ở Anhalt chắc cũng sẽ toàn nhạc Bach, không biết bọn họ có chịu nổi không.
Khi tôi vừa nhấp ngụm rượu và mở cuốn sách lúc nãy ra, từ phía sau cánh cửa thông nhau đang mở, Elias vừa nhai nhồm nhoàm vừa hét lên:
"Luca."
"Ăn xong đi rồi nói."
"Nghe bảo ở đây có thư viện đấy. Đã đến đây rồi thì phải khám phá tàu chứ!"
"Làm ơn ăn cho xong đi đã…."
"Ăn xong là cậu đi cùng tôi đúng không?"
Tiếng nĩa chạm đĩa của Elias nhanh dần, vọng đến tận chỗ tôi.
"Oa."
Heike nhìn cậu ta lẩm bẩm. Chắc vì Elias không chỉ là quý tộc mà còn thuộc gia tộc cai trị mà lại để nĩa chạm vào đĩa phát ra tiếng động nên trông có vẻ lạ lẫm.
Tôi thở dài, uống cạn ly brandy. Tại sao tôi phải làm vậy? Vì tôi biết tốc độ của Elias. Elias đã lao đến đứng chờ sẵn sau lưng tôi từ bao giờ.
"Đi thôi!"
Tôi và Leo bị cậu ta lôi đi—Leo định lẻn về khoang giường nằm nhưng cũng bị tóm cổ lại—.
Nhờ Elias dồn hết tâm trí vào việc tìm Leo mà Zähringen, Heike và Ulrike đã bị đẩy ra khỏi tầm ngắm của cậu ta. Thấy họ cũng không buồn đi theo, tôi đoán chắc họ đã bàn giao lại "ca trực" này cho chúng tôi rồi.
'Tự dưng lại bị cuốn vào….'
Chắc giờ này bọn họ đang thở phào nhẹ nhõm.
Thư viện không nằm quá xa, không gian ở đó sáng sủa hơn toa ăn một chút.
"Oa, đúng gu tôi luôn~" Elias vừa bước vào thư viện đã trầm trồ cảm thán.
Cũng phải thôi. Trên giá sách toàn là tập thơ và tiểu thuyết. Trong nguyên tác, Elias vốn đã rất yêu thơ ca.
Tôi vì kiệt sức nên nằm nửa người tựa vào chiếc ghế sofa dài và mở cuốn sách của mình ra. Không khí ấm cúng của thư viện cùng ánh đèn vàng dìu dịu từ chiếc đèn đứng phong cách Baroque khiến tôi thấy rất dễ chịu.
Chỉ có tiếng lật sách xoành xoạch của Elias đang bị che lấp sau dãy kệ sách đằng xa là thứ duy nhất làm phiền sự tập trung của tôi. Tiếng huýt sáo và tiếng nói của cậu ta vang lên khá rõ.
"Ồ, Pushkin hay đấy chứ. Mặc dù tôi là một gã người Đức đầu to đội mũ, tay cầm điếu xì gà và nốc bia đầy trong cốc đất sét."
Cậu ta không nói thật đâu, mà đang mỉa mai đấy. Pushkin từng mô tả người Đức như vậy trong thơ của mình.
Và việc tôi đang dịch được mấy lời này chứng tỏ tôi chẳng tập trung được tí nào vào cuốn sách của mình cả.
Leo lên tiếng trách móc:
"Nói khẽ thôi. Đây là thư viện đấy."
"Nhưng ở đây có mỗi tụi mình thôi mà~! Yêê~ Ước mơ của tôi là được hét to một lần trong thư viện đấy."
"Cậu vào thư viện nhà cậu mà hét!"
"Hét ở nhà mình thì chẳng thấy hưng phấn gì cả."
"……."
Tôi nghe thấy tiếng Leo thở dài thườn thượt. Elias có vẻ không chỉ đơn thuần là phấn khích, cậu ta chạy nhảy như một đứa trẻ đến tận trước mặt tôi. Thật ra ở mức độ này có thể coi là cậu ta đang hưng phấn hơn bình thường, chắc là do tâm trạng khi đi du lịch.
"Luca làm gì đấy?! Chẳng lẽ cậu định đọc sách ở đây thật à?!"
Trong thư viện thì đọc sách chẳng phải là chuyện hiển nhiên sao? Thường thức của cậu ta đúng là bị đánh nát rồi.
Và mới chỉ ở cạnh Elias chưa đầy nửa ngày mà tôi đã có cảm giác màng nhĩ sắp thủng đến nơi.
"Ừ, tôi sẽ đọc sách ở đây. Cậu đi ra đi."
"Cái gì? Không được. Ghé qua một lần là được rồi. Đi tham quan chỗ khác đi! Ở đây có cả tiệm hớt tóc nữa này…."
"Cậu bao nhiêu tuổi rồi hả. Tự đi một mình đi."
"Mệt à?"
"Ừ."
"Hừm…."
Elias mím môi, mắt đảo liên hồi. Cậu ta ngồi xổm xuống trước mặt tôi và thốt lên:
"Thế thì tôi không làm phiền cậu nữa! Nhưng đi theo tôi một lần cuối cùng thôi."
"Lại trò gì nữa đây. Cậu mà còn thế này nữa là tôi không cho cậu uống bia Gose đâu."
"Không, thật đấy! Cậu sẽ không hối hận đâu."
Tôi lườm cậu ta. Nhưng Elias vẫn rất kiên quyết. Nhìn đôi mắt lấp lánh của cậu ta, tôi chỉ còn biết cười khan.
"Được rồi. Lần cuối cùng đấy nhé."
Elias gật đầu lia lịa. Sau đó nắm lấy tay tôi và chạy với tốc độ gần như là bay.
"Này! Định chạy thì phải báo trước chứ! Phải cho tôi thời gian dồn ma lực vào chân chứ."
"Luca dùng ma pháp giỏi mà nên không sao đâu~" Elias nhe răng cười, chạy được một lúc thì dừng lại trước một cánh cửa gỗ dày.
Tiếng gió rít nghe rõ hơn một chút. Có vẻ đây là toa cuối cùng.
"Nhắm mắt lại đi."
"……."
Dù nhìn cậu ta bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng Elias đã dứt khoát che mắt tôi lại. Cậu ta nắm lấy cánh tay tôi và bật tung cánh cửa.
Oành—
"…!"
Tiếng gió ập vào tai cùng luồng không khí lạnh lẽo chạm vào toàn thân. Tôi theo bản năng mở mắt ra.
"Tèn ten~" Elias vừa cười vừa ra hiệu.
Nhìn cảnh tượng trải ra trước mắt, tôi khẽ cười khan.
Phía xa xa là mặt trăng và hồ nước. Những rặng rừng lá kim xanh đen lướt nhanh qua bên hông đoàn tàu. Chúng tôi đang băng qua một khu rừng.
Elias tựa vào lan can gỗ, vẫy tay gọi tôi mau lại gần.
"…Oa."
Ngay cả Leo vừa đuổi kịp phía sau cũng phải thốt lên một tiếng cảm thán ngắn ngủi.
Nơi Elias dẫn tới là Kanzelwagen.
Thật ra tôi không rõ ở Hàn Quốc gọi cái này là gì. Dù sao thì, đây là một toa xe quan sát nằm ở cuối đoàn tàu.
"Đẹp đúng không?"
"Đúng thế thật. Sao cậu biết có một nơi như thế này?"
Là Tân nhân loại nên chắc đây cũng gần như lần đầu cậu ta đi tàu hỏa mà.
"Lúc hai cậu rú rú trong phòng thì tôi đã phát hiện ra rồi~ Phải sục sạo hết lượt chứ đúng không nào."
"Nếu cậu mà sinh sớm hơn 400 năm chắc cậu đã là người khám phá ra Tân lục địa rồi đấy…."
Có vẻ như lời lẩm bẩm của Leo khá lọt tai nên Elias nhún vai với vẻ đầy tự hào. Leo chỉ nói bâng quơ vậy thôi, nhưng Elias đã bắt đầu chìm đắm trong tưởng tượng rằng nếu mình khám phá ra Tân lục địa, mình sẽ hành động khác hẳn với quân đội Tây Ban Nha tàn bạo.
"Tôi sẽ dùng trường ma lực để che giấu đại lục đó lại, không cho ai bén mảng tới. Tôi nghĩ làm vậy mới đúng."
"Ừ. Đúng là phong cách của cậu."
Leo mỉm cười đáp lại.
Trong lúc đó, tôi ngồi xuống chiếc bàn bên trong toa Kanzelwagen và ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài.
Thời gian trôi qua, Leo đã quay trở lại toa giường nằm, còn mỗi lần tàu dừng lại ở các ga, Heike, Zähringen và Ulrike lại lần lượt ghé qua đây một hai lần. Narke vì bận ngủ nên không thể tới.
Chúng tôi đã dừng lại ở Ingolstadt và Nuremberg, sau đó tiếp tục đi qua Bayreuth và Jena. Cảnh tượng phố thị mờ ảo, dòng sông Danube, những con suối nhỏ và cả những tòa cổ lâu của các quý tộc vô danh lướt qua đã thu hút toàn bộ sự chú ý của tôi. Tôi cứ thế mải mê ngắm nhìn thế giới bên ngoài.
"Chà~ Tuyệt thật đấy."
Suốt quãng đường đến Jena, Elias vẫn thức cùng tôi, cậu ta mua hẳn cả chai rượu về và cứ thế dốc vào họng.
"Khà. Luca sao chưa ngủ?"
"Tôi muốn ngắm cảnh."
"Thế à? Tôi cũng vậy."
Elias dùng đũa phép vẽ lên không trung. Những luồng ma lực xanh biếc tỏa sáng giữa bầu trời đêm đen kịt, vỡ tan thành những mảnh nhỏ lấp lánh. Cảm giác như đang ở trong một bộ phim vậy.
Tôi cũng thử bắt chước, nhưng vì trông cứ như tàn lửa rơi xuống nên tôi đành bỏ cuộc. Có lẽ Elias cũng có cùng cảm nhận nên cậu ta nhìn tôi cười khì khì. Thế rồi, cậu ta đột nhiên hỏi một câu không ngờ tới.
"Cậu ổn chứ?"
"……."
Tôi hiểu rõ cậu ta đang hỏi về chuyện gì. Cậu ta biết rõ việc tôi trở về nhà có ý nghĩa như thế nào, nên chắc chắn là đang lo lắng cho tôi.
Phải. Việc đang tự mình bước chân về Anhalt chính là thứ khiến tôi không tài nào chợp mắt được.
Tuy nhiên, đó không phải là vấn đề quá lớn. Vì đó là việc sớm muộn gì cũng phải đối mặt, nên trái lại, tôi đã luôn chờ đợi khoảnh khắc này.
Tôi nở một nụ cười và gật đầu trấn an.
Khi đến Leipzig là 4 giờ sáng, và chúng tôi sắp sửa đặt chân đến Dessau.
Lúc đoàn tàu khởi hành từ ga Leipzig, nhóm bạn của tôi lục tục kéo ra, trên người vẫn còn vương mùi rượu. Ulrike và Heike bước ra toa Kanzelwagen, ngồi bệt xuống cạnh tôi với khuôn mặt thảm hại, lẩm bẩm:
"Chết mất…."
"Giường ở toa nằm này khó chịu quá…."
"Hai cậu dùng ghế làm giường thì chẳng khó chịu."
Tôi mỉm cười đáp lại như vậy.
Vừa đúng lúc đó, Zähringen và Leo cũng nối đuôi nhau bước vào toa Kanzelwagen. Cả bảy người chúng tôi đã tụ họp đông đủ tại đây.
Narke đã thức dậy sảng khoái từ lúc tàu đến ga Leipzig và đang ngồi uống cà phê sáng cùng chúng tôi. Thấy các bạn bước vào, Narke mỉm cười hỏi:
"Đây là lần đầu tiên tụi mình đến nhà Lukas nhỉ. Đúng không?"
"Đúng thế. Mọi người đều là lần đầu đúng không?"
Ulrike đưa mắt nhìn những người còn lại.
Heike—người vừa mang theo chai rượu từ toa ăn ra—gật đầu. Zähringen dường như không hề biết mệt mỏi, cậu ta mỉm cười với gương mặt rạng rỡ đáp:
"Tôi từng đến đó một lần trước đây rồi, nhưng không nhớ được gì nhiều nên thực chất cũng coi như lần đầu thôi."
"Oa, cậu từng đến đó rồi sao? Thế thì cậu là người duy nhất…."
"Lúc đó Leo chắc cũng đi mà. Đúng không?"
Zähringen hỏi Leo đang đứng tựa vào vách tàu. Leo gật đầu. Ulrike ngạc nhiên hỏi:
"Hai người đi từ bao giờ thế?"
"Vào dịp tiệc chúc mừng Thứ trưởng Adrian Askanier gia nhập Hoàng thất."
Leo đáp ngắn gọn.
Dù Zähringen và Heike không rõ nội tình, nhưng bầu không khí trong phút chốc dường như hơi đông cứng lại. May thay, Ulrike đã nhanh chóng hỏi một cách hoạt bát:
"Từ hồi xửa hồi xưa rồi nhỉ? Dù sao thì cũng mong chờ thật đấy. Đến đó tụi mình sẽ chơi gì đây?!"
"Chịu thôi… Nhưng đã định là sẽ uống bia Gose rồi. Chỉ nội việc đó chắc cũng hết ngày."
Câu trả lời của tôi khiến Ulrike không giấu nổi sự thắc mắc. Có vẻ cậu ấy vẫn chưa biết rằng một khi có Elias tham gia, thời gian nhậu nhẹt sẽ bị kéo dài ra khủng khiếp đến mức nào. Chỉ riêng mấy trò chơi uống rượu thôi chắc cũng hết cả buổi… Nhưng chắc bọn tôi sẽ không chỉ làm mỗi việc đó đâu. Tuy nhiên, trước mắt tôi phải nói càng ít càng tốt để không làm hỏng sự kỳ vọng của Elias.
Nhờ có đám bạn mà tôi đã có thể trải qua những giây phút cuối cùng trên chuyến tàu hướng về Anhalt với tâm thế thoải mái hơn phần nào.
Quãng đường từ Leipzig đến ga Dessau trôi qua rất nhanh. Khi nhà ga bắt đầu hiện ra sau khung cửa sổ, tôi thu dọn hành lý, đội mũ lên và hỏi:
"Mọi người chuẩn bị xong hết chưa?"
"Tất nhiên rồi!"
Ulrike đứng ngay sát sau lưng tôi, hăng hái đáp lại.
Chẳng mấy chốc, tôi đã nhận được sự hộ tống của tiếp viên để bước xuống tàu. Ngẩng đầu lên, lá quốc kỳ và những tòa nhà quen thuộc hiện ra trước mắt.
Là Anhalt.
Tôi đã lại trở về nơi này.
Quản gia trưởng cùng một vài người hầu đang đứng ở sân ga đã nhận ra tôi.
Vị quản gia trưởng vừa chạm mắt tôi dường như đang mải mê với suy nghĩ nào đó, ông ấy hơi hé môi nhưng rồi im lặng, ngay sau đó liền mỉm cười dịu dàng chào đón:
"Ngài đã về rồi ạ, thưa Ngài."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn