Chương 294: 295
Cách sống sót với tư cách con trai thứ của gia đình phép thuật · Miumiuma · 342 chương · ~46 phút đọc · Tạo 31/07/2026
Tập 1 Nhìn vào ma lực cảm nhận được từ phía sau, có vẻ Elias và Leo đã đồng thời dịch chuyển tức thời đến đây. Elias lên tiếng.
"Đăng ký bản quyền đi, Leo. Với lại, Luca sắp chết rồi kìa."
"……."
Lúc đó, đám thực vật đang đè nặng trên đầu tôi mới rút lại và quay về vị trí ban đầu. Thực ra chẳng nên có cái gọi là 'vị trí ban đầu' ở đây, nhưng tạm thời cứ coi là thế. Một người với vẻ mặt mệt mỏi đang nhìn xuống tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Cậu đã đi đâu về thế?"
"……."
"Đi đâu về mà lại dịch chuyển trong tư thế nằm thế kia hả?"
"Ừ nhỉ. Có ai tấn công cậu à?"
Có vẻ Elias cũng thắc mắc về điểm đó. Tôi hiểu mà. Nếu là tôi, tôi cũng sẽ nghĩ là do bị tấn công nên mới vội vã dịch chuyển. Nhưng vấn đề không phải ở đó. Dường như trong hai tuần ấy, tôi đã thích nghi với một người khác nhiều hơn cả những gì mình nghĩ.
'A, tại sao lại….'
"Lukas. Tớ đang nói đấy…"
"Aaaa!"
Rầm—!
"…!"
Không cố ý thét lên một tiếng rồi chồm dậy, tôi dùng đầu gối đè nghiến lên giường khiến các đòn tấn công tỏa ra khắp nơi. Elias và Leo hốt hoảng đồng loạt né sang một bên. Tôi thấy mặt cả hai trắng bệch đi. Nổi da gà toàn thân, tôi không tài nào mở nổi mắt để nhìn cảnh đó. Tôi chưa hề sẵn sàng tinh thần để nhìn một đứa trẻ 5 tuổi đã trưởng thành, vậy tại sao cứ mỗi lần tỉnh dậy, người đầu tiên tôi thấy lại là cậu ta chứ? Tôi tin chắc rằng đây là do sự ràng buộc lõi nên cậu ta mới tìm đến như bị ma ám vậy.
Trong lúc đó, đám cỏ trên cổ lại đè đầu tôi xuống. Đó là do Leo bị tấn công nên trong lúc căng thẳng đã sơ suất kiểm soát, nhưng với tôi thì việc đám cỏ che mất nửa tầm nhìn lại là một sự may mắn. Tôi nhắm mắt, cau mày, Elias vung tay loạn xạ rồi hỏi. Tiếng vung tay của cậu ta vang vọng đến tận đây.
"Sao, sao vậy?! Là bọn tớ đây mà!"
"Tại sao…"
"Ừ, nói đi!"
"Tại sao lại bẩn thế này."
"Cái gì…"
Chẳng biết làm sao mà Leo nghe được, cậu ta đứng đờ người ra một lúc rồi vội vàng lùi lại, kéo cổ áo lên ngửi. Đến mức cậu ta còn cầm lấy chai nước hoa trên bàn tôi—vốn cũng đang bị đám cỏ phủ kín—lên, nên tôi vội vàng đính chính.
"Không, xin lỗi. Không phải ý đó."
"Vậy còn ý nào khác à? Tớ vừa mới tắm xong mà…"
"Biết rồi. Biết rồi nên không cần làm thế đâu."
Tôi vỗ vỗ tay xuống mép giường như ý bảo cậu ta hãy bình tĩnh lại rồi hẵng nói chuyện. Nhưng đó chỉ là hành động nhất thời do tôi hoảng loạn, ngay sau đó tôi nhận ra mình không muốn để Leo lại gần, và thấy Leo lộ vẻ bối rối, tôi cũng nhận ra về mặt khách quan thì có gì đó không ổn.
"……."
"Ha ha, để tớ ngồi cho~" Elias đột ngột ngồi xuống cạnh tôi. Tôi mặc kệ đời, cứ thế xoa đầu Elias.
"Làm tốt lắm."
"Cái kiểu gì thế? Cậu là trẻ con à?"
"Cái gì chứ! Tận hưởng lúc Luca ấm áp thế này đi. Cậu ấy bình thường là cái máy rồi."
Trước lời cằn nhằn của Leo, Elias phản đối gay gắt. May mà có Elias ở đây.
Nếu không, suýt nữa tôi đã bị hỏi là từ bao giờ lại chuyển nghề sang làm thư ký chuyên chăm sóc tân nhân loại rồi. Ở cái tuổi này mà phải làm đến ba nghề thì thật vô lý.
Thực ra việc bảo cậu ta lại gần thì chỉ cần nói là đủ, nhưng tôi đã vô thức đối xử với Thái tử 5 tuổi như vừa rồi. Đứa trẻ 5 tuổi đó cũng chẳng nói gì mà ngược lại còn rất thích nên tôi đã quên mất là nó kỳ lạ. Thật ra, dù có là 5 tuổi đi nữa, chắc cũng chẳng có ai ngoài tôi là kẻ mất dạy đến mức dùng tay ra hiệu gọi Thái tử như thế.
Suốt khoảng thời gian Leo im lặng, tôi chỉ nhìn vào khoảng không giữa Elias và mặt đất. Trong lúc đó, Leo tiến lại gần và nói.
"Sao lại tránh mắt đi? Có gì khó nói à?"
Cái tên này đúng là như quỷ. Tôi không thể nói là vì nhìn cậu ta phát buồn nôn được. Dù gì thì cũng không thể làm thế được. Dù có nôn vào mặt Leo thật thì đó cũng là chuyện bất khả kháng, nhưng không thể nói ra miệng như thế. Tôi dán mắt nhìn tứ phía rồi nói.
"Cậu đừng nói gì cả."
"…? Tại sao."
Và vừa nãy mới cao 120cm, sao giờ lại như cái cột điện thế này chứ…. Tại sao con người lại phát triển theo chiều dọc cơ chứ? Dài, dài quá mức cần thiết rồi. Có lẽ nên cùng nhau quay về thời kỳ vượn người Australopithecus sống thì hơn. Tất nhiên, dù thế nào cũng không thể nói ra miệng như vậy.
"Ngồi xuống đất đi."
"Tại sao tớ phải làm thế."
"Tớ không quen nhìn từ trên cao xuống."
"…Tớ nhìn cậu từ trên cao xuống suốt từ đầu đến giờ, sao giờ mới bảo không quen? Với lại, đưa ra yêu cầu nào hợp lý chút đi."
"Ngồi xuống."
"……."
Leo nhìn tôi với ánh mắt khinh bỉ rồi thở dài thườn thượt và ngồi xuống.
"Thỏa mãn chưa?"
"Phù…."
Tôi ôm đầu. Phải rồi. Phải nói là lột xác. Đúng là Leonard gặp may thật.
Nhưng quan trọng nhất là, bất kể tên này có lột xác hay biến dạng thì cũng không phải gương mặt của tôi, nên xét cho cùng tôi chẳng quan tâm, và dù sao thì đây cũng là gương mặt của một kẻ đã trưởng thành hoàn toàn. Ngay từ đầu tôi đã không coi đứa trẻ 5 tuổi và cậu thiếu niên 17 tuổi là cùng một người, nhưng cứ nhìn cảnh này, tôi chỉ muốn giả vờ không biết mà sống tiếp.
Có lẽ cảm nhận được sự chán chường từ phía tôi, Leo trả lời với gương mặt còn khó chịu hơn.
"Gì vậy, mất công ngồi xuống rồi mà lại thế này à."
"Này."
Đến cả tên "Leo" tôi cũng không gọi nổi. Tôi lấy tay ấn mắt, thở dài. Leo cũng cảm nhận được điều gì đó không ổn nên một lúc sau mới đáp.
"Gì."
"Xin lỗi nhưng tạm thời đừng gặp nhau nữa."
"Cái gì…?"
"…?! Ha ha ha ha!"
Con ngươi của Leo rung lên điên cuồng. Cũng phải thôi, chẳng làm gì sai mà tự dưng lại bị đối xử như vậy thì chắc là thấy vô lý lắm. Nếu là tôi, khi bạn mình đột nhiên nói như vậy, tôi cũng sẽ phản ứng y hệt.
"…Sao thế, tự dưng lại…"
"A~ ha ha ha! Chẳng phải tại cậu làm cái nhà thành ra thế này nên mới thế à."
Elias vừa nói vừa nằm vật ra, bám lấy Leo. Leo gạt Elias—kẻ đang định siết cổ mình—ra rồi bình thản nói.
"Đây là hệ thống cảnh báo. Tớ đặt để bắt kẻ khác, nhưng không hiểu sao cậu lại là người dính trước. Cậu giận vì chuyện này à?"
"Không giận."
"Không giận cái gì. Đột nhiên bị bất ngờ như thế, tớ xin lỗi."
Biểu cảm của cậu ta trông không giống xin lỗi cho lắm. Nhưng việc nói ra những lời cần nói thì cũng giống hệt hồi 5 tuổi… chỉ nghĩ đến đó thôi đã khiến ruột gan tôi xoắn lại, không thể chịu nổi.
Nếu không đi được thì tôi đi. Tôi kiểm tra thấy đám cỏ đang đè lên cổ tay đã buông ra, rồi đấm mạnh xuống giường.
Và ngay khoảnh khắc đó, tôi đã ở điểm dịch chuyển của ký túc xá Eszett. Tôi nhanh chóng đứng dậy, gõ cửa phòng Narke.
"Narke. Cậu có ở đó không?"
May mắn là cửa mở ngay lập tức. Narke kéo tôi vào phòng một cách nhanh nhẹn như mọi khi.
"Ha ha, tớ biết là cậu sẽ đến mà."
"Sao cậu biết? Dù sao thì cũng cảm ơn nhé."
Tôi ngồi xuống chiếc sofa mà Narke chỉ tay, rồi xoa đầu. Có lẽ cậu ấy vừa đi điều tra về và mới trở lại ký túc xá vào buổi tối nên vẫn còn mặc đồ ra ngoài. Ngược lại, tôi thì vì bận di chuyển giữa thời gian ngủ và Extra Chapter nên mặc khá phong phanh, may mà không phải là đồ ngủ.
Đã khoảng nửa tháng kể từ khi tôi để lại thư cho Narke và quay trở lại Extra Chapter để làm gia sư. Một ngày ở đó bằng 48 phút ở đây, nên tính ra ở đây cũng đã trôi qua khoảng 12 tiếng. Tôi đã sống thêm nửa tháng ở đó, vậy mà ở đây chỉ mới trôi qua có 12 tiếng. Thế là, giờ đã gần 6 giờ chiều.
Bên ngoài có tiếng Elias và Leo dịch chuyển tới. Narke nhìn chằm chằm về phía đó rồi đưa nước cho tôi, thì thầm.
"Cảm ơn gì chứ. Cậu cãi nhau với Leo à?"
"Hoàn toàn không. Nhưng tớ không muốn cậu ấy vào đây."
"À, cậu muốn tớ chặn lại à?"
"Ừ. Nhờ cậu đấy."
Việc tôi quay lại đây là vì có chuyện cần nói với Leo 17 tuổi, nhưng chuyện đó cứ đợi sau khi chuẩn bị tâm lý xong xuôi cũng chưa muộn. Việc chuẩn bị tâm lý để kìm nén cơn buồn nôn là cực kỳ quan trọng về mặt phép lịch sự. Nếu không, tôi sợ rằng mình sẽ nôn mửa ngay trước mặt Leo mất, thật có lỗi quá. Tôi muốn giải thích lý do tại sao mình bảo "tạm thời đừng gặp nhau nữa", nhưng lại chẳng có lý do nào hợp lý cả, hơn nữa chỉ cần bản thân tôi chuẩn bị để không nôn là được nên cũng chẳng có chuyện gì để nói với Leo.
'Nói về Extra Chapter thì….'
Còn quá sớm. Tôi vẫn chưa muốn nói. Nếu là năng lực gây rắc rối thì tôi đã nghĩ đến việc cùng cậu ta động não tìm cách giải quyết, nhưng vì không phải năng lực đó, lại thêm việc không biết lời mình nói sẽ gây ra hiệu ứng cánh bướm nào nên tôi vẫn chưa chắc chắn. Và nếu bị hỏi là đã làm gì trong đó, tôi biết trả lời sao? Chẳng lẽ lại nói là đi chơi với cậu lúc 5 tuổi à?
Narke không gặng hỏi xem tôi đã đi đâu. Dù không biết cậu ấy đọc được đến đâu nhờ Thông tuệ, nhưng có vẻ cậu ấy đã nắm bắt được tình hình.
Cộc cộc— [Narke.] [Narke ơiiiii!] Đến rồi.
Leo và Elias đang nói chuyện với nhau ngoài hành lang rồi gõ cửa phòng Narke. Narke nhìn về phía cửa với nụ cười, nín thở.
[Tớ biết cậu ở trong đó rồi nhé.] [Ơ, không dịch chuyển được?! Chắc chắn là cậu ấy chặn rồi.] [Cái gì? Narke!] Leo gõ cửa mạnh hơn.
Narke giờ đây thong thả ngồi phịch xuống sofa, ngắm nhìn cánh cửa. Khoảng 10 phút sau, Leo và Elias mệt mỏi bỏ đi. Narke nhún vai, chỉ vào giỏ nho đặt trên bàn.
"Lại chỉ còn hai chúng ta rồi. Cậu ăn trái cây không?"
"Không cần đâu."
Tôi đã ăn no ở phòng bệnh của Leonard rồi. Pie, con vật đang ngủ trên giường Narke, tỉnh dậy muộn màng, nhận ra tôi rồi leo lên vai tôi. Sau khi Narke bật đèn trang trí và nhóm lửa trong lò sưởi, cậu ấy ngồi xuống chiếc sofa đối diện tôi.
"Lần này tớ đã thử cùng Elias đến câu lạc bộ mà hôm qua đã đi! Dù vẫn khắt khe như mọi khi nhưng nhờ có tìm hiểu trước nên thấy đỡ hơn nhiều."
"Họ cho vào à?"
"Vẫn chưa cho vào đâu nhưng… tớ đã được nghe một bài giảng về thuyết Hermes một chiều. Cứ tích lũy sự thân thiết thế này, có lẽ sau này xâm nhập sẽ dễ dàng hơn."
Tôi gật đầu. Narke chuyển chiếc khăn choàng đang phủ trên vai xuống đầu gối rồi nói tiếp.
"Hơn nữa, Elias có khả năng hòa nhập thực sự rất tốt~ Dù biết từ trước rồi nhưng nhờ thế mà mọi việc suôn sẻ hơn hẳn. Vì Elias là người có nhiều điều muốn nói, nên tớ đã mang cậu ấy đi để hy vọng cậu ấy có thể thu hút sự chú ý của người phỏng vấn sang hướng đó, không ngờ lại hiệu quả thật."
"Ừm, may thật đấy."
Ngay cả Narke cũng có những điều bất ngờ sao. Nghĩ lại thì chắc chắn cậu ấy sẽ không dùng Thông tuệ vào mọi lúc nên điều đó là đương nhiên, nhưng mỗi lần nghe đều thấy mới mẻ. Narke nhìn chằm chằm vào mặt tôi rồi cười.
"Lukas, cậu… à, cậu cũng nắm được manh mối rồi đúng không."
"Ừ."
"Tớ cũng đã hẹn được với Đại công tước Osterreich. Là ngày kia."
"Ngày kia à. Cảm ơn nhé. Đi cùng cậu là được đúng không?"
"Ừ."
Sau khi trò chuyện xong với Leo, tôi sẽ gặp và nói chuyện với Đại công tước Osterreich—người nắm giữ thông tin của 12 năm qua. Dù khẳng định "không hề nghi ngờ gì về việc tại sao bị trộm" của Đại công tước mâu thuẫn với giả thuyết của tôi, nhưng chỉ vì điểm nghi vấn mâu thuẫn đó, tôi vẫn phải đối thoại. Thế là vụ trộm đá quý sẽ được giải quyết.
Tít tít— Tiếng thông báo bắt đầu dồn dập vang lên từ vật phẩm ma thuật bên tai tôi. Là thông báo từ Leo và Elias. Khi tôi đang tắt thông báo, Narke cười.
"Dai dẳng thật nhỉ~ Cậu cứ mặc nguyên bộ đồ đó cũng được sao?"
"Sao thế? Tớ chỉ ở trong nhà thôi nên không sao."
"Hừm, được rồi. Nếu cần vest thì cứ bảo nhé."
Lại một cảm giác Deja vu của tháng Giêng. Liệu tôi có rơi vào trường hợp phải mượn đồ không đây.
Đang nghĩ thế và truyền Thần lực cho Pie, Narke mang tới một cuốn sách dày.
"Hơn nữa, cùng đọc cái này đi. Đây là từ điển vật phẩm ma thuật do Tòa thánh tạo ra, tớ mang đến vì nghĩ nó có thể giúp ích cho việc hiểu rõ vụ án lần này."
"Cậu cũng nghĩ kẻ trộm đã làm gì đó với thánh vật sao?"
"Vì có khả năng đó mà. Trong trường hợp không phải vì mục đích bán thánh vật cho nhà sưu tầm để kiếm tiền."
Tôi gật đầu. Chẳng phải chính Đại công tước cũng nói "thánh vật là nguyên liệu tốt" sao? Đó là một suy luận hợp lý.
Và đúng là Tòa thánh. Lật trang nào cũng thấy toàn vật phẩm ma thuật chứa đầy Thần lực. Lúc nãy tôi cũng nghĩ rồi, Thần lực rất khó hòa tan vào vật phẩm ma thuật và nơi duy nhất có công nghệ làm được điều đó chính là Tòa thánh. Các vật phẩm ma thuật Thần lực được sử dụng trong nước hoặc là nhập khẩu từ Tòa thánh, hoặc là được sản xuất nhờ sự hợp tác kỹ thuật.
Tôi lướt nhanh qua cuốn sách rồi nhìn vào tay Narke và hỏi.
"Chiếc nhẫn của cậu cũng là vật phẩm ma thuật do Tòa thánh làm à?"
"À, cái này."
Narke nhìn chiếc nhẫn màu xanh lá cây trên tay, chần chừ một lúc rồi lắc đầu.
"Có nhỉ. Mơ hồ quá~" Chính là đồ của mình mà sao lại thốt ra câu "Có nhỉ, mơ hồ quá" được chứ? Tôi cố tình lôi ra tất cả những suy nghĩ linh tinh rồi nói tiếp.
"Tớ biết ngay mà. Khi lướt qua tớ không thấy vật phẩm nào giống của cậu cả. Chức năng là gì vậy?"
"……."
Narke lặng lẽ nhìn chiếc nhẫn, nghiêng đầu cười.
"Cậu quan tâm đến vật phẩm ma thuật của tớ à. Nên gọi là năng lực ổn định thì sao nhỉ?"
Tôi nhìn biểu cảm của cậu ấy rồi quay đi. Thế là tôi tạm thời phớt lờ những thông báo liên tục của Leo. Sau khi nghiền ngẫm lại hồ sơ điều tra và tờ rơi đặt trong phòng Narke, thời gian trôi nhanh vèo một cái đã đến giờ ngủ. Khi Narke bắt đầu trải chăn trên sofa, thì từ vật phẩm ma thuật liên lạc của Hoàng gia Bayern—chứ không phải của trường học—vang lên một hồi chuông dài.
Bíp—
"……."
Không biết Narke nghe thấy hồi chuông chỉ mình tôi nghe thấy bằng cách nào, cậu ấy quay sang nhìn tôi với biểu cảm tương tự. Bây giờ không phải lúc quan tâm đến chuyện đó. Tôi cố kìm nén tâm trạng muốn tóm lấy gáy mình mà gõ vào vật phẩm ma thuật.
"Vâng."
[Ngài Ernst. Thái tử Điện hạ ra lệnh cho Ngài di chuyển đến phòng tiếp khách Munich Residenz ngay khi nhận được liên lạc. Ngài phải có mặt trong vòng 10 phút.]
"……."
"Ừm, cuối cùng cũng đúng như dự đoán. Tớ đã nghĩ liệu có thể cùng cậu bàn về vụ án đến ngày mai không chứ."
Narke cười đầy tiếc nuối rồi nhìn tôi.
"Cậu phải đi ngay đúng không? Tớ cho mượn đồ nhé."
* Sau khi trải qua kiểm tra an ninh trong thân phận Lukas Askanier, tôi nhanh chóng ghé qua văn phòng, thay đổi màu tóc và màu mắt rồi hướng tới Munich Residenz. Sau khi đi qua sảnh, tôi đứng trước căn phòng mình đã từng bước vào để trở thành gia sư, người hầu mở cửa và dõng dạc tuyên bố.
"Ngài Nikolaus Ernst đã đến."
"……."
Khi bước vào phòng tiếp khách, tôi thấy Leo đang ngồi chống cằm. Xung quanh cậu ta là các quý tộc Bayern đang ngồi.
Leo chỉ nhìn tôi chứ không chào trước. Ý đồ đã rõ ràng. Tôi kìm nén tâm trạng muốn túm cổ áo cậu ta, bình tĩnh nói.
"Tham kiến Thái tử Điện hạ."
"Cậu đến rồi à. Thật khó để thấy mặt Ngài đấy, thưa Ngài."
Trước câu nói đó, các quý tộc gật đầu chào tôi rồi bắt đầu đi ra ngoài. Ngoài chuyện đó ra, tôi nói những lời cần nói.
"Thần thất lễ."
"Có gì đâu."
"Có gì đâu" là sao chứ? Muốn nói gì thì nói luôn đi.
"Khi chỉ có hai người chúng ta, hãy tháo mặt nạ ra đi."
"Không muốn."
"……."
Leo gật đầu như thể bảo tôi muốn làm gì thì làm. Rồi chẳng nói chẳng rằng, chỉ nhìn nhau trừng trừng. Cứ thế này chắc tôi sẽ nổi loạn mất, nên tôi quay đi thì Leo gõ lên bàn hai cái.
"Nói đi."
Thay vì nói, cậu ta chỉ nhìn chằm chằm.
'Đồ cứng đầu này…'
Để lấy lại bình tĩnh, tôi nhắm mắt lại thì Leo bắt đầu tác động vào lõi của tôi. Dần dần tôi cũng thấy bực mình, nên tôi đáp lại cuộc đấu mắt đúng như ý cậu ta. Mãi một lúc lâu sau, Leo mới mở miệng.
"Vẫn thấy ghê tởm à?"
"Chưa từng nói là ghê tởm."
"Chẳng nghe được câu chuyện tử tế nào, vừa đến nơi đã nói những lời kỳ quặc như là bẩn thỉu, rồi còn nói là không muốn nghe giọng, không muốn nhìn mặt, mà nếu bảo là chưa từng nói ghê tởm thì xét trên khía cạnh con người, tớ phải nhẫn nhịn đến mức nào đây?"
Tôi chưa từng nói đến mức đó.
Tất nhiên, vì tôi đã cảm thấy như vậy nên chắc chắn là sẽ gây khó chịu rồi. Điểm về sự nhạy bén này đáng để ghi nhận vì cậu ta cảm nhận chính xác đấy.
Nếu vẻ ngoài khác hoàn toàn với lúc 5 tuổi thì không nói, đằng này cảm giác vẫn còn sót lại một cách kỳ lạ nên tôi vẫn thấy không dễ chịu. Rõ ràng lúc đó cậu ta là đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời tôi, vậy mà giờ lại là kẻ đã lớn tướng chuyên đi chọc ngoáy thần kinh mình, chính vì vậy mà cảm giác mâu thuẫn càng rõ rệt.
Tuy nhiên, cú sốc ban đầu đã trôi qua từ nửa ngày trước, và nhờ kiểm soát tâm trí trong thời gian ở với Narke nên giờ tôi không cần phải cố gắng kìm nén cơn buồn nôn nữa.
"Nói đi. Vì lý do gì mà cậu lại làm vậy."
"……."
"Vì tớ dùng năng lực đặc thù trồng cỏ trong phòng cậu à? Xin lỗi nhé, không phải tớ làm thế để cậu mắc bẫy đâu, mà là vì nếu có ai đó dịch chuyển cậu như hồi Primrose Path, tớ muốn dò tìm ma lực đó để tóm kẻ gian nên mới rải khắp nhà. Nếu kẻ phạm tội lại dịch chuyển vào tòa nhà thì càng tốt. Tại sao tớ lại phải làm cậu rơi vào bẫy chứ?"
"Vì nếu là cậu thì cậu sẽ làm thế."
"Không phải tớ, tại sao cậu lại nghĩ là tớ sẽ làm thế? Chắc là vì lần trước cho cậu uống máu nên cậu nghĩ vậy, nhưng lần này tớ không có lý do gì để bắt cậu cả. Với lại cỏ tớ đã dọn sạch từ lúc cậu đi rồi."
Bình tĩnh suy nghĩ lại thì đúng là không có lý do gì để làm vậy thật. Bắt tớ để làm gì chứ? Đến rồi thì thôi, có việc gì thì nói. Tôi gật đầu thừa nhận rồi nói những lời cần nói.
"Trước hết, chuyện bảo cậu bẩn thỉu chỉ là nói nhảm thôi. Có một điều tớ muốn dặn cậu. Cậu có biết tớ đi bao lâu chưa? Mới 12 tiếng thôi. Mới biến mất có 12 tiếng mà không cần phải lo lắng đến mức đó đâu."
"Cậu ghét điều đó à?"
"Không phải vì thế, nhưng tớ dặn trước thôi."
"Nếu là đầu tháng Giêng thì tớ cũng đã không đến mức này. Và…"
Leo uống chén trà đặt trước mặt rồi nói tiếp.
"Nếu cậu không suýt chết dưới tay Andrea Friedman vài ngày trước thì tớ cũng đã không làm đến mức này rồi."
"……."
Quả nhiên cậu ta biết. Biết mà vẫn hỏi tôi.
Hơn nữa, nếu là đầu tháng Giêng thì chắc là nói về trước vụ Primrose Path nhỉ. Vì vụ Primrose Path xảy ra vào cuối tháng Giêng mà.
"Trong tình hình mà khắp cả nước đang tìm mọi cách để bắt Lukas Askanier hay Nikolaus Ernst, lấy gì đảm bảo cậu sẽ không biến mất như lúc đó? Tớ đã làm cả vật phẩm ma thuật để ngăn chặn chuyện đó nhưng lần này nó còn không hoạt động. Dù Narke nói không sao, nhưng trong tình cảnh không vật phẩm liên lạc nào, không thứ gì có thể chứng minh về mặt vật lý, thì tớ và Elias có thể chắc chắn đến mức nào chứ?"
"……."
"Việc cậu đi đâu là tự do của cậu và tớ cũng tin là cậu sẽ tự lo liệu được, nhưng tớ là người biết rõ chuyện gì đã xảy ra với cậu mà. Ở vị trí người biết chuyện, làm sao tớ có thể khoanh tay đứng nhìn?"
Tôi nhìn cậu ta và chậm rãi gật đầu. Tóm lại, cậu ta đã gửi tín hiệu vào lõi của tôi bằng ma pháp ràng buộc, nhưng vì không nghe thấy phản hồi từ phía tôi nên cho rằng đó là tình huống nguy cấp. Dù Narke có nói không sao đi nữa, thì với tính cách của mình, cậu ta chỉ có thể tin tưởng vào ma lực được kết nối trực tiếp bằng vật phẩm ma thuật của chính mình. Xét từ lập trường của Leo, đó là nỗi lo hợp lý nên không có chuyện gì để phản bác ở đây, và tôi cũng không muốn làm vậy.
"Vậy, cậu đã đi đâu? Tại sao gọi mà không phản hồi?"
Leo gõ gõ lên bàn. Khi tôi có phản xạ do tác động của lõi, Leo im lặng. Cậu ta nhìn chằm chằm vào vai tôi rồi hỏi.
"Giờ thì phản hồi được, sao 12 tiếng qua lại không được? Cần phải bổ sung chức năng à?"
"Ai mà biết được."
Tôi trả lời dài hơn một chút.
"Tớ đi điều tra. Hoàn toàn không phải nơi nguy hiểm. Nếu tớ nói thế này chắc cậu hiểu mà."
Leo nhìn tôi bằng ánh mắt không hài lòng. Ngay cả bằng mắt thường hay cảm nhận ma lực, sức khỏe của tôi cũng không có vấn đề gì.
"…Được rồi. Nếu tớ hỏi chính xác cậu đi đâu, cậu lại bảo không muốn gặp mặt tớ à?"
"Ừ."
"……."
Biểu cảm của Leo hơi méo mó theo cách giống hệt lúc 5 tuổi. Giờ mới để ý, thằng nhóc 17 tuổi này cũng chẳng mạnh mẽ gì cho cam.
Phải rồi, chà. Theo tiêu chuẩn của tôi thì 17 tuổi cũng chênh lệch khá nhiều đấy. Dù visual không phải 5 tuổi nhưng tâm hồn vẫn có thể còn non nớt. Tôi không muốn cân nhắc đến mức đó nhưng dù sao thì cũng là như vậy. Sợ rằng nếu trung thực hơn nữa thì miệng lại thốt ra những lời không hay, tôi xua tay nói.
"Tớ không có ý gây sự đâu. Với lại, nội dung điều tra tớ sẽ kể sau. Giờ tớ có chuyện cần nói với cậu. Trước đó, cậu cũng phải nói chuyện với tớ."
"……."
"Kể cho tớ về năng lực quay ngược thời gian đi. Kể từ quá trình cậu bị cuốn vào năng lực của tớ, tất cả mọi thứ."
"Tại sao đột nhiên lại…?"
Đột nhiên à.
Vì tôi sẽ liên kết vấn đề này với thông tin có được từ Extra Chapter nên tôi không thấy nó đột ngột, nhưng đối với cậu ta thì có lẽ lại thấy thế.
Đã đến lúc phải giải quyết dứt điểm vấn đề này.
"Thời gian trôi lâu lắm rồi. Cũng đến lúc phải nghe rồi đấy."
"……."
"Cậu đã hứa rồi mà."
Tôi tháo mặt nạ ra và chìa ngón út ra. Leo nhìn bàn tay đó với gương mặt cứng đờ rồi ấn lên trán. Mãi một lúc lâu sau, cậu ta mới lên tiếng.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn