Chương 7: Chương 4
Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện · Đức nghiện romcom · 343 chương · ~32 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Chap 1 - 200 Đêm buông xuống, vạn vật chìm vào một màu đen đặc quánh.
Một cô gái lặng lẽ rảo bước hướng về phía đích đến của mình.
Mái tóc vàng dài thướt tha của cô óng ánh dưới ánh trăng, tỏa ra thứ hào quang rực rỡ giữa không gian u tối. Đôi mắt hơi trũng sâu cùng dáng điềm đạm, khoan thai. Ánh nhìn của cô nhẹ nhàng lướt qua cảnh vật như thể đang cắt đôi không gian, mang một sức hút đầy mê hoặc khiến bất kỳ gã đàn ông nào cũng phải ngoái lại nhìn.
Cứ như thế, cô gái tiếp tục nhịp bước thư thả của mình cho đến khi đột ngột thốt lên:
"Úi chà."
Cô chớp mắt. Không, mắt cô vốn vẫn luôn mở. Chỉ là cô vừa mới sực tỉnh khỏi cơn mộng mị của chính mình. Vài lọn tóc bướng bỉnh dính chặt vào bờ môi.
"À, đến nhà rồi."
Ellen nhìn ngôi nhà ngay trước mặt, rồi tự kiểm tra lại diện mạo của bản thân.
"Trông không đến nỗi lôi thôi. Tốt rồi."
Lần trước, cô đã đi bộ một mạch về tận nhà với mấy chiếc lá cây bám đầy trên tóc mà chẳng hề hay biết.
Oáp~ Cô vẫn cảm thấy buồn ngủ. Trên đời này đã từng có khoảnh khắc nào mà cô tỉnh táo hoàn toàn chưa nhỉ?
Cô đẩy cửa bước vào nhà.
"Ơ, chị về rồi đấy à, chị hai?"
Cậu em trai cất lời chào từ phía ghế sofa. Nói là chào cho có lệ vậy thôi, chứ mắt cậu ta còn chẳng thèm rời khỏi màn hình Wizard View lấy một giây.
"Aster."
Ellen ném một ánh mắt đầy nghi ngờ về phía cậu em trai của mình, Aster Evans.
"Có chuyện gì thế chị?"
"Em có biết đứa con năm nhất của gia tộc Roach không?"
"Ai cơ ạ?"
"Frondier. Cái gã Frondier đần độn ấy."
Aster nghiêng đầu khi nghe Ellen nói.
"…Là ai thế ạ?"
Ellen thở dài thườn thượt.
Cậu em trai cô đúng là chẳng biết tí gì về thế giới bên ngoài cả. Đến cả cái tên Frondier mà cũng không biết nữa.
"Chị nghe nói em từng ở cùng một chỗ với Frondier. Trong phòng tập riêng."
"…À, cái gã đó á?"
Aster nói như thể vừa chợt nhớ ra điều gì.
"Nhưng tụi em có ở cùng nhau đâu. Chỉ là vô tình lướt qua nhau rồi gật đầu chào một cái thôi. Trông gã cứ như đang đứng đợi ai đó ấy."
"Hửm."
Ellen khẽ hừ một tiếng rồi bước lướt qua Aster.
Aster ngơ ngác nhìn bà chị mình tiến thẳng về phía tủ lạnh.
"Này chị, chỉ có thế thôi à?"
"Chị chỉ lo em lại dính dáng vào mấy chuyện kỳ quặc thôi."
Ellen nhấc bình rót nước vào cốc. Phía sau lưng cô, tiếng cười khúc khích của Aster vang lên.
"Chị buồn cười thật đấy. Suốt ngày chỉ biết ngủ—" Vút!
Bất thình lình, cánh tay của Ellen vung mạnh một vòng.
Chiếc cốc rời khỏi đầu ngón tay cô, kéo theo dòng nước bên trong lao vút về phía Aster. Toàn bộ khối nước và chiếc cốc di chuyển theo một đường thẳng tắp hoàn hảo như thể vừa được ai đó nhẹ nhàng đẩy đi trên mặt bàn.
Aster nhanh tay chụp gọn lấy chiếc cốc, mượn đà ngả người ra sau, khéo léo xoay một vòng để triệt tiêu và chuyển hướng lực quán tính.
Sóng sánh~ Nước trong cốc chao đảo mạnh nhưng không hề bị văng ra ngoài.
Ellen nhìn cảnh đó với ánh mắt dửng dưng rồi phán một câu:
"Đổ mất rồi kìa."
"Chị ném cái kiểu đấy thì không đổ mới lạ!"
"Kiểu đấy? Muốn chị ném em theo kiểu đấy luôn không?"
Chết tiệt.
Aster thầm nuốt cục tức vào trong rồi ngửa cổ uống cạn cốc nước.
Đối với chị anh, việc sử dụng năng lực thần bí cứ như một thói quen tự nhiên vậy. Aster chuyển tầm mắt trở lại màn hình Wizard View để gạt bỏ mấy dòng suy nghĩ vô vơ.
"Hửm?"
Màn hình Wizard View đang phát sóng bản tin thời sự. Nội dung của nó ngay lập tức khiến Aster phải khựng lại.
[Sau đây là tin tức tiếp theo. Một tổ đội thám hiểm mạo hiểm gần khu vực hầm ngục Solgitop được cho là đã phát hiện ra một thần vật. Vật thể này là một cành cây dài gần 2m, có hình dáng bên ngoài rất giống với thánh vật Mistilteinn huyền thoại và hiện đang trở thành tâm điểm bàn tán—]
"Mistilteinn?"
Trước tiếng thì thầm của Aster, Ellen cũng có phản ứng. Cô đặt chiếc cốc nước xuống và tiến lại đứng cạnh cậu em trai.
Trên màn hình, một thành viên trong tổ đội đang nâng một chiếc hộp hình trụ trong suốt. Bên trong đó là một cành cây dài. Một cuộc phỏng vấn đang được tiến hành trực tiếp.
[Tại sao món đồ lại được đặt trong hộp trụ như vậy?] [Không phải do chúng tôi bỏ vào đâu. Lúc tìm thấy trong hầm ngục thì nó đã nằm sẵn như thế này rồi.] [Các bạn có từng nghĩ đến việc đập vỡ chiếc hộp đó ra chưa?] [Dĩ nhiên là không rồi. Nếu đây thực sự là thần vật, bao gồm cả chiếc hộp này, chúng tôi có thể sẽ phải gánh chịu cơn thịnh nộ của các vị thần.] [Tôi hiểu rồi. Hiện đang có những suy đoán cho rằng đây có thể không phải là Mistilteinn, các bạn nghĩ sao về điều này?] [Chúng tôi cũng không chắc chắn lắm. Nhưng nếu nó thực sự là hàng thật thì còn gì tuyệt vời bằng!] Trưởng nhóm thám hiểm bật cười lớn đầy sảng khoái.
Lắng nghe giọng nói đó, Aster im lặng chăm chú quan sát cành cây nằm bên trong chiếc hộp.
Ellen nhìn biểu cảm của Aster rồi hỏi: "Em thấy thế nào?"
"Em không rõ nữa. Em đã bao giờ được tận mắt nhìn thấy hàng thật đâu."
"Ngài ấy có phản ứng gì không?"
Aster lắc đầu.
"Ngài ấy" mà Ellen nhắc tới ở đây chính là vị thần Baldr. Vì đó là thứ vũ khí đã lấy mạng ông, họ từng hy vọng ông có thể tiết lộ hay báo mộng điều gì đó cho Aster.
Nói thêm thì, hầu hết các vị thần đều đã từng trải qua "cái chết" trong suốt chiều dài lịch sử và thần thoại. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là họ hoàn toàn tan biến, mà chỉ là họ đã rời bỏ thế giới của nhân loại mà thôi. Hiện tại họ đang tồn tại ở 'Thế giới Cứu rỗi' – một khái niệm có phần cao cấp hơn 'Âm phủ' của Hy Lạp hay 'Helheim' của Bắc Âu.
Do đó, Baldr hoàn toàn có thể ở đó, và nếu muốn, ông có thể ban cho Aster một dấu hiệu hoặc gợi ý nào đó. Nhưng đáng tiếc, Aster chẳng nhận được bất kỳ tín hiệu nào từ vị thần của mình.
Dù vậy, ánh mắt của cậu vẫn dán chặt vào cành cây trên màn hình như thể bị đóng đinh vào đó.
"Nhưng em vẫn muốn đến kiểm tra thử đúng không?"
"Vâng. Nếu đó thực sự là cành tầm gửi Mistilteinn, em bắt buộc phải có được nó."
Cành cây đã giết chết Baldr. Đối với một Aster nhận được sự sủng ái của Baldr, thứ đó chính là điểm yếu chí mạng của cậu.
Ngược lại, nếu cậu có thể sở hữu nó, điểm yếu lớn nhất của cậu sẽ hoàn toàn biến mất. Không chỉ có vậy, nếu trên đời này có một ai đó có thể chế ngự và sử dụng món thần vật này – một người được các vị thần cho phép – thì người đó chỉ có thể là cậu mà thôi.
[Vậy các bạn có kế hoạch gì với món thần vật này chưa? Các bạn không thể cứ để thế mà sử dụng nó được.] [Chúng tôi nghĩ đây là một món vũ khí quá tầm so với khả năng của mình. Chúng tôi đang cân nhắc đến việc bán lại nếu được giá.]
"…Aster."
"Em biết rồi chị."
Món vũ khí đó chắc chắn sẽ có giá trên trời. Thật hay giả, điều đó không còn quan trọng nữa. Ngay cả khi nó là giả, thì cho đến khi món thật xuất hiện, nó vẫn được mặc định coi là hàng thật.
Có lẽ, một gia tộc không đi theo đường chiến đấu sẽ chẳng bao giờ mang món vũ khí này ra dùng. Họ sẽ chỉ trưng bày nó trong nhà để bành trướng thế lực mà chẳng buồn xác thực xem nó có phải hàng thật hay không. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để nâng cao danh tiếng của họ rồi, và cái giá phải trả sẽ nhảy vọt chỉ vì lý do đó.
Một thường dân như Aster Evans thì có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới mức giá khủng khiếp như vậy.
"Cậu nghe gì chưa? Về vụ cành tầm gửi ấy."
"Rồi, buổi đấu giá bị hủy bỏ rồi đúng không?"
Vài ngày sau.
Chủ đề nóng hổi nhất được bàn tán khắp mọi ngóc ngách của Học viện Constel chính là về cành tầm gửi. Từ học sinh cho đến các giáo sư, sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào nó.
Tổ đội phát hiện ra cành tầm gửi ban đầu định đưa nó ra đấu giá công khai. Nhưng ngay sau đó, buổi đấu giá đã bị hủy bỏ. Đây là một diễn biến nằm trong dự đoán. Những thứ mà các đại gia tộc danh giá mang ra để đánh đổi là thứ không thể quy đổi ra thành những con số tiền bạc đơn thuần.
Cuối cùng, các gia chủ của những gia tộc quyền thế nhất quyết định sẽ tập hợp lại một nơi để cùng nhau đi đến một thỏa thuận chung. Những quý tộc có địa vị thấp kém hơn thậm chí còn không có cửa để tham dự.
Và ngày hôm nay chính là ngày diễn ra cuộc họp thượng đỉnh của giới quý tộc đó.
Lần đầu tiên trong lịch sử, tất cả các ánh mắt trong lớp học hôm nay đều đổ dồn về phía Frondier.
Bất kể nhân phẩm của anh ta có tồi tệ đến đâu, anh ta vẫn là con trai của một đại gia tộc danh tiếng. Người ta đồn rằng cha anh ta, Enfer de Roach, vô cùng yêu thương con trai mình.
Mặc dù "đứa con trai" được nhắc đến ở đây là anh trai của anh ta, Azier, chứ không phải Frondier.
Chưa kể đến tuyên bố gây sốc gần đây của Frondier. Lời nói khoác lác không ai hiểu nổi của anh ta rằng 'Mistilteinn không trông như thế' đã trở thành một tin đồn lan truyền khắp cả khối. Khoảnh khắc lời nói dối bị vạch trần đang đến rất gần.
Vì tất cả những lý do đan xen đó, Frondier bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý tại Constel ngày hôm nay.
Dĩ nhiên, chính chủ Frondier thì vẫn cứ ngồi đó với vẻ mặt ngái ngủ, lờ đờ như thường lệ.
"Frondier."
Sau giờ học, Elodie chủ động tìm đến lớp học của Frondier.
Tại Constel, mỗi khối được chia làm sáu lớp. Elodie và Frondier học cùng khối nhưng khác lớp. Frondier học Lớp 5, trong khi Elodie học Lớp 2 – chung lớp với Aster. Vì Aster là nhân vật chính của trò chơi Etius, nên rất nhiều nhân vật có máu mặt đều được biên chế vào Lớp 2.
Khi Elodie tiến lại gần Frondier, những ánh mắt hiếu kỳ của đám học sinh xung quanh lập tức đổ dồn về phía hai người. Nhưng biểu cảm và hành động của Elodie thì lại vô cùng tự nhiên. Cô cũng là thiên kim tiểu thư của một đại gia tộc – tộc Rishaé, vốn là đối thủ truyền kiếp của tộc Roach. Lẽ tất nhiên, cô cũng sẽ tham dự cuộc họp ngày hôm nay.
"Đến nơi họp rồi thì đừng có mà phát biểu mấy câu kỳ quặc nữa đấy." Elodie cảnh báo.
"Mấy câu kỳ quặc?"
"Như kiểu Mistilteinn không trông như thế hay gì gì đó đại loại vậy."
"Tôi sẽ không nói mấy lời đó đâu. Đừng lo."
"Ai thèm lo cho cậu chứ. Tôi chỉ sợ chính mình sẽ phải muối mặt lây thôi. Mà cậu không nói năng bừa bãi nữa thì tôi cũng nhẹ người."
Elodie thở dài một tiếng thật thướt tha để tỏ vẻ. Frondier khẽ mỉm cười. Trong một khoảnh khắc, một tia sáng nhàn nhạt chợt loé lên trên khuôn mặt lười nhác của anh.
"Tôi không cần phải nói như vậy nữa đâu, vì thứ đó là của tôi rồi."
"…Hả?"
Anh ta vừa nói cái gì cơ? Của anh ta?
"À, ý cậu là nó sẽ thuộc về gia tộc Roach chứ gì?"
"Nói thế cũng là một cách hiểu."
"Thế thì cứ nói thẳng như thế đi. Đừng có dùng cách nói chuyện kỳ quặc ấy nữa."
Frondier và Elodie cùng nhau rảo bước hướng về phía cổng trường. Rất nhiều học sinh đứng dọc hai bên đường dõi theo họ, ánh mắt cứ như thể đang ngắm nhìn cô dâu chú rể bước ra từ lễ đường đám cưới vậy. Dĩ nhiên, mối quan hệ thực tế giữa hai người thì hoàn toàn ngược lại.
"Elodie."
Đột nhiên có tiếng gọi, một người tiến lại gần. Đó chính là Aster.
Là những học sinh ưu tú học chung một lớp, việc họ có mối liên kết với nhau là điều dễ hiểu. Dựa theo tiến trình tiêu chuẩn của trò chơi, vào khoảng thời gian này, Aster sẽ bắt đầu chủ động trò chuyện với Elodie.
"Đi cẩn thận nhé."
"Ừm. Mặc dù đến đó tôi cũng chẳng có việc gì để làm cả." Elodie mỉm cười nói đùa.
Aster cười đáp lại, nhưng nụ cười của cậu có chút gượng gạo và cứng nhắc.
"Elodie, tôi có thể nhờ cậu một việc được không?"
"Hửm?"
"Tôi biết điều này là quá đường đột và ích kỷ, nhưng nếu có thể, cậu hãy cố gắng giành lấy Mistilteinn nhé. Nếu là cậu sở hữu nó thì tôi sẽ yên tâm hơn rất nhiều."
Elodie nở một nụ cười cay đắng trước lời thỉnh cầu của Aster. Cô không phải không hiểu cho hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan của cậu. Tuy nhiên, chuyện này nói thì dễ chứ làm thì không đơn giản như vậy.
Dưới góc nhìn của gia tộc Rishaé, Mistilteinn không phải là một món đồ đáng để họ phải thèm khát đến mức ấy. Họ sẽ nhận nếu có thể, nhưng nó không đáng để gia tộc phải tổn hao một nguồn tài chính khổng lồ để tranh giành bằng được.
Gia tộc Roach mới là ứng cử viên nặng ký nhất. Người ta đồn rằng gia chủ Enfer sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì đứa con trai thiên tài Azier của mình. Đó là lý do tại sao Frondier lại mạnh miệng tuyên bố Mistilteinn là của mình; hoàn toàn có cơ sở cả.
"…Được rồi, tôi sẽ cố thử xem sao." Elodie nói.
Tùy thuộc vào tiến trình của cuộc họp, có thể cô sẽ lên tiếng một lần. Mặc dù cô cũng không chắc lời nói của mình sẽ có bao nhiêu sức nặng.
"Đừng lo lắng, Aster Evans."
Đột nhiên, Frondier lên tiếng cắt ngang. Aster kinh ngạc quay sang nhìn Frondier. Ngoài lần chạm trán tình cờ trong phòng tập riêng ra, hai người bọn họ cơ bản chẳng khác nào những người xa lạ.
Đối diện với một Aster như vậy, Frondier bình thản nói:
"Tôi sẽ gánh vác và gạt bỏ mọi nỗi lo âu của cậu."
Để lại câu nói đầy ẩn ý đó, Frondier dứt khoát quay lưng bước đi. Elodie cũng nhanh chóng rảo bước đuổi theo sau.
"Câu đó rốt cuộc là có ý gì hả? Gạt bỏ nỗi lo âu của cậu ta là sao?"
"Chính xác theo nghĩa đen của từ đó thôi."
Chính xác theo nghĩa đen là cái kiểu gì cơ chứ? Elodie nhìn anh với ánh mắt đầy bất an.
Trên thực tế, đối với Frondier lúc này, có một vấn đề còn quan trọng và khiến anh căng thẳng hơn cả cuộc họp quý tộc sắp tới. Nhân vật đang đứng đợi anh ở ngay cổng trường kia mới là một rắc rối thực sự.
"Frondier."
Một giọng nói lạnh lùng, sắc lẹm vang lên cắt ngang bầu không khí, xuất hiện ngay trước một cỗ xe ngựa đang đỗ sẵn.
Ấn tượng đầu tiên của Frondier về người đàn ông này, nếu phải đưa ra một phép so sánh, thì chính là một lưỡi gươm đã được mài sắc bén đến cực hạn. Đôi mắt sắc sảo nhưng vô cùng kiên định. Đôi môi mím chặt dường như là biểu tượng cho tất cả những gì thuộc về con người anh ta.
Nếu chỉ đánh giá dựa trên các tiêu chuẩn về cái đẹp thuần túy, anh ta chắc chắn sẽ được xếp vào hàng ngũ những người đàn ông nam tính và đẹp trai bậc nhất trên đại lục này. Thế nhưng, chẳng có mấy ai dám cả gan lại gần anh ta bởi bầu không khí sắc lạnh và đầy rẫy sự nguy hiểm bao bọc xung quanh.
"... Anh trai."
Người đàn ông này chính là anh trai của Frondier, Azier de Roach.
Anh ta thừa hưởng trọn vẹn tất cả những tài năng thiên bẩm của vị gia chủ bất bại Enfer và thậm chí còn phát triển vượt bậc hơn thế, trở thành một nhân vật lỗi game (cheat character) chính hiệu trên bảng xếp hạng chính thức của thế giới Etius.
"Em đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi đấy. Lên xe đi. Cha đang đợi."
Azier quay người chuyển động mà không cho Frondier bất kỳ cơ hội nào để mở lời phân bua. Đó là một phong thái tự nhiên ra lệnh rằng đây là mệnh lệnh duy nhất và bắt buộc phải phục tùng.
Elodie, người đi cùng anh lúc trước, cũng đã bước lên một cỗ xe ngựa khác do tộc Rishaé chuẩn bị sẵn từ trước.
"... Vâng."
Frondier bước lên xe ngựa.
Người đàn ông mà anh lần đầu tiên được diện kiến ngoài đời ngày hôm nay chính là anh trai của thân xác này, và cũng là kẻ có khả năng cao nhất sẽ nhìn thấu và vạch trần thân phận thực sự của Frondier.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn