Chương 23: Chương 20
Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện · Đức nghiện romcom · 343 chương · ~34 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Chap 1 - 200 Lý do tôi, một người vốn chỉ mang theo hai chiếc dao găm, lúc này lại có thể cầm trên tay chiếc thứ ba.
Đó là bởi chiếc dao găm thứ hai – chiếc mà Azier đã dùng chiêu Lạc Diệp để tước khỏi tay tôi – thực chất chỉ là một món hàng giả được tạo ra bằng kỹ năng Sao chép (Weaving).
Vũ khí được tạo ra bởi Sao chép không thể can thiệp vào thực tại.
Nói cách khác, tôi hoàn toàn có thể cầm một thứ vũ khí thực sự và một thứ vũ khí được tạo ra bằng Sao chép trên cùng một bàn tay. Bởi lẽ, món vũ khí tạo ra bằng Sao chép có thể xuyên qua vật chất.
Chiếc dao găm mà Azier gạt văng chính là thứ tôi đã tạo ra bằng cấu trúc Sao chép.
Ngay khoảnh khắc hai bên va chạm, cấu trúc Sao chép hiển hiện ở thực tại của tôi đã bị chiêu Lạc Diệp của Azier đánh bay, nhưng tôi vẫn còn chiếc dao găm thật sự trong lòng bàn tay.
Và tôi đã phóng chiếc dao găm thật đó thẳng vào đầu Azier.
'Nguy hiểm thật đấy….'
Bề ngoài tôi nói năng đầy bình thản, nhưng mồ hôi lạnh đã vã ra như tắm trên mặt.
Tôi đã phóng dao ngay khoảnh khắc Azier thủ thế, vậy mà suýt chút nữa tốc độ của tôi đã không kịp đuổi theo anh ta.
Thành thật mà nói, ở những giây cuối cùng, đòn đánh quyết định đó hoàn toàn nằm ngoài tầm mắt của tôi.
"……Em làm bằng cách nào vậy?"
"Làm gì cơ ạ?"
Tôi giả vờ ngốc. Tôi không thể nào giải thích về kỹ năng Sao chép được.
Tuy nhiên, Azier – người tôi tưởng là sẽ nổi trận lôi đình – lại gật đầu như thể đã tự thông suốt mọi chuyện.
"Ra là vậy. Chắc hẳn vì có thứ bí kỹ giấu trong tay áo như thế này nên em mới dám thách thức ta. Ta đã thật hồ đồ khi bắt em phải tiết lộ nó."
Azier nói đoạn rồi nhìn tôi.
Ánh mắt của anh ta có phần dịu giọng hơn hẳn so với trước khi trận đấu diễn ra.
…Azier de Roach.
Anh ta là kẻ nghiêm khắc với người khác, nhưng lại càng nghiêm khắc hơn với chính bản thân mình.
"Ta thua rồi, Frondier. Ta sẽ dạy em 'kỹ thuật chiến đấu'."
Chỉ đơn giản như vậy thôi.
Nhờ vào một chút may mắn, tôi đã suýt soát giành được một phương thức để nâng cao năng lực thực chiến của mình.
... Mọi chuyện tiến triển khá tốt đẹp đấy chứ?
Ngày hôm sau, khi Edwin đang rảo bước qua khuôn viên học viện, cậu ta chợt nghe thấy những tiếng thì thầm to nhỏ xung quanh.
"Có phải gã đó không?"
"Ừ, đúng là hắn rồi."
Cậu ta đã nghe thấy những lời bàn tán này từ nãy đến giờ, nhưng cậu ta không hề nghĩ rằng chúng lại đang nhắm vào mình.
"Chẳng phải hắn ta vừa được một học viên năm nhất cứu mạng khi suýt chết sao?"
"Phải, là nhị thiếu gia của gia tộc Roach."
"……!"
Edwin quay phắt đầu về hướng phát ra giọng nói. Những học viên đang buôn chuyện lập tức vờ như không nhìn thấy cậu ta.
Thế nhưng, những lời chế nhạo nhắm vào cậu ta vẫn không hề dừng lại.
'Cái quái gì thế này.'
Không phải Edwin đã làm điều gì đó đáng xấu hổ hơn các học viên khác. Cậu ta chỉ đơn thuần là một mục tiêu dễ bắt nạt mà thôi.
Edwin, đứa con của một gia tộc quý tộc đã sa sút, chẳng có chỗ đứng trong lòng cả thường dân lẫn giới quý tộc.
Đối với những thường dân căm ghét quý tộc, cậu ta chính là cái đích dễ nhắm tới nhất.
'…Nếu mình kích hoạt con golem ngay tại đây và vào lúc này.'
Chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?
Đó là một tuyệt tác mà Giáo sư Binkis đã tạo ra thông qua công trình nghiên cứu đầy tâm huyết của cô ấy.
Chỉ có một số ít học viên là có đủ khả năng để đối phó với nó một cách tử tế.
Chắc chắn sẽ có một trận tắm máu xảy ra.
Những học viên quanh đây thậm chí sẽ không thể để lại nổi một vết xước trên người nó, và ngay cả khi họ có bỏ chạy đi chăng nữa, từng người một cũng sẽ—
"Này."
"Á!"
Edwin giật bắn mình.
Khi cậu ta quay đầu lại, Ellen đang nhìn cậu ta chằm chằm.
"Cậu đứng đực ra đó làm gì thế?"
"Ồ, không có gì."
Giọng nói của Ellen đã kéo Edwin quay trở lại với thực tại.
'Mình đang nghĩ cái quái gì thế này.'
Những suy nghĩ thật điên rồ làm sao.
Dạo gần đây, thật khó để kiềm chế cơn giận của bản thân.
Có phải là vì mình đang sở hữu thứ vũ khí đầy quyền năng mang tên golem này không?
Không, nếu truy cứu đến tận cùng gốc rễ, chẳng phải mọi chuyện bắt đầu kể từ khi mình gặp Frondier sao?
... Mày đang phải chịu đựng một nỗi mặc cảm tự ti đến mức này sao, Edwin.
"Cậu đang trên đường đi ăn à? Đi cùng nhau đi."
"Ồ, được thôi."
Edwin bước theo sau Ellen.
Gia tộc Evans, những thường dân nhưng lại vô cùng nổi tiếng nhờ vào người em trai Aster. Gia tộc Behetorio, những quý tộc nhưng lại sa sút do kinh doanh thất bại và bản thân thiếu thốn tài năng.
Vì vậy, mối quan hệ giữa Ellen và Edwin vừa có nét gần gũi, lại vừa có khoảng cách.
Họ đã quen biết nhau từ năm nhất.
Bỏ qua người em trai Aster của Ellen, Edwin chỉ có thể mở lòng với một vài người hiếm hoi như cô ấy mà thôi.
"... À, thật là."
Ánh mắt Ellen tối sầm lại khi họ bước đi.
Cô đã nghe thấy những tiếng xì xào chế giễu nhắm vào Edwin.
"Thế nên vừa rồi cậu mới đứng thẫn thờ ra như vậy hả."
"... Ừ, đại loại là thế."
Edwin thành thật thừa nhận.
"Kệ họ đi. Lũ ngu xuẩn lúc nào chẳng dốc hết sức để hành xử như lũ ngu. Chúng chỉ cần một cái đích để trút giận thôi."
"Tớ cũng cần một cái. Một cái đích để trút giận."
"... Edwin."
Ellen nhìn Edwin. Ánh mắt cô vừa lạnh lùng lại vừa nghiêm nghị.
Một lời cảnh báo rõ ràng.
"Này, ngài quý tộc sa sút."
Một giọng nói hợm hĩnh lọt vào tai Edwin vào một thời điểm không thể tồi tệ hơn.
Edwin quay đầu lại với vẻ giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt, và cậu ta nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Gary Clatt. Đại diện của nhóm thường dân.
"Gary. Đừng có gây sự nữa, đi chỗ khác đi."
Ellen lên tiếng cản Gary trước. Bình thường, cô sẽ mặc kệ chuyện này.
Edwin sẽ tự mình giải quyết tình huống. Nhưng hôm nay, Edwin có gì đó không ổn.
"... Gary. Có phải do mày làm không, chuyện mấy đứa nhóc xì xào bàn tán ấy? Mày đã nói gì với nhóm thường dân à?"
"Nhóm thường dân? Gọi nó là 'Tháng Mười' đi. Mà chuyện đó thì liên quan gì đến tao? Tự mày làm tự mày chịu chứ. Mày đã làm một việc nhục nhã thảm hại mà. Thằng ngu."
Gary liên tục buông lời khiêu khích Edwin.
Tuy nhiên, Edwin sớm chuyển cơn giận của mình đi nơi khác và nhắm mắt lại.
Chứng kiến cảnh này, cơ mặt Gary khẽ giật giật.
Đó là việc Edwin thường làm khi cố gắng kìm nén cơn giận của mình.
Chậc, Gary tặc lưỡi.
Tên quý tộc thảm hại này, nếu có điểm gì đáng khen, thì chắc chắn đó là sự kiên nhẫn của hắn.
"Gary."
Nhưng hôm nay, Riêng ngày hôm nay, Edwin và Gary lại có chung một suy nghĩ.
"Mày muốn chết vào lúc nào?"
Vài ngày sau.
Edwin đến địa điểm đã hẹn vào đúng thời gian quy định.
Con golem đứng ngay bên cạnh cậu ta. Cậu ta không có ý định sử dụng nó, nhưng cậu ta không thể chắc chắn được những kẻ khác sẽ phản ứng ra sao.
Và sự dự đoán của cậu ta đã trúng phóc.
"Cái gì đây? Nhìn xem này?"
Gary nói bằng một giọng chế giễu.
Không phải chỉ có một mình Gary ở điểm hẹn. Một nhóm khoảng sáu học viên – có lẽ đều là thường dân – đang đợi sẵn ở đó.
"Dẫn theo một thứ kỳ dị như thế này sao?"
"Nếu nói về sự kỳ dị, thì đám tùy tùng mày mang theo cũng chẳng khác gì đâu."
Edwin cười khẩy nhìn những học viên đang bao vây xung quanh.
Gary nhún vai.
"Mấy đứa này chỉ là khán giả thôi. Sẽ chán chết nếu chỉ có hai đứa mình đánh nhau. Phải có ai đó chứng kiến chứ, đúng không?"
Sự mỉa mai hiện rõ trên khuôn mặt Gary.
Khi Edwin chọn địa điểm này, cậu ta đã hy vọng rằng sẽ không có ai nhìn thấy họ.
Vì vậy, cậu ta đã chọn một khoảng đất trống, nơi người bình thường không mấy khi lui tới.
Thế nên, Gary đã cố tình tập hợp một đám khán giả. Hắn ta chưa từng nghĩ dù chỉ một giây rằng mình sẽ thua.
'Chà, sao cũng được.'
Cậu ta không chọn nơi này vì nỗi sợ thua cuộc. Cậu ta đơn thuần chỉ hy vọng 'không có tai mắt' nào chứng kiến mà thôi.
Edwin tuốt kiếm. Không cần phải nói, đó là một thanh kiếm thật.
Gary cũng rút kiếm của mình ra.
"Tao sẽ tha thứ nếu mày cầu xin tha mạng ngay từ bây giờ đấy."
"……"
Gary chưa bao giờ giết người.
Hắn ta cũng không có ý định làm vậy.
Tuy nhiên, kiếm thuật hoàn toàn có thể phân định rõ ràng cao thấp mà không nhất thiết phải đoạt mạng đối phương.
Chỉ cần một đòn duy nhất là đủ để khiến hắn ta sáng mắt ra.
Ngay sau đó, cả hai cùng di chuyển đồng thời.
Thanh kiếm của Gary vạch một đường thẳng đứng, và Edwin gạt lưỡi kiếm đó sang một góc trong khi mũi kiếm của cậu ta nhắm thẳng vào cổ Gary.
"Á!"
Gary suýt soát né được bằng cách gập người lại.
Chuyển động của Edwin vô cùng gọn gàng, cứ như thể cậu ta đã biết trước đòn đánh đầu tiên của Gary vậy.
Cậu ta thực sự đã dự đoán được nó. Các đòn đánh càng trở nên dễ đọc hơn nếu đối phương càng dễ bị nắm bắt tâm lý.
Gary có thể có một chút kinh nghiệm với kiếm, nhưng hắn không thể nào so sánh được với Edwin, người đã được huấn luyện bài bản bởi gia tộc của mình.
Vài tiếng va chạm của kim loại và tiếng gió vang lên, và đúng như dự đoán, Gary đang bị đẩy lùi.
Lối kiếm pháp tấn công dồn dập của Edwin đã ngăn chặn Gary tung ra bất kỳ đòn phản công nào.
Đỏ là một minh chứng cho thấy tấn công chính là hình thức phòng thủ tốt nhất.
"Mẹ kiếp, cái này!"
Gary dùng lực vung mạnh thanh kiếm của mình.
Keng!
Vai của Edwin bị hở ra, làm lộ ra phần ngực.
'Sơ hở!'
Suy nghĩ của Gary lóe lên trong tích tắc, và thanh kiếm đâm tới còn nhanh hơn thế.
'Chính là lúc này.'
Nhưng sơ hở mà hắn tìm thấy không thực sự là một sơ hở.
Edwin đã đọc được đòn tấn công vội vã của Gary và chủ động mở rộng cơ thể, né cú đâm bằng cách xoay lưng và xoay người một vòng.
Điểm kết thúc của vòng xoay này chính là cổ của Gary. Tất nhiên, Edwin đã lên kế hoạch dừng lại trước khi chạm vào.
Tuy nhiên,
"Hự!"
Trong khi Edwin né hoàn hảo cú đâm của Gary, cậu ta lại bị trúng một đòn từ thứ gì đó và kết quả là bị mất thăng bằng.
'Cái này là ma pháp hệ phong, Tụ Phong (Gathering Wind) ……!'
Không đời nào Gary có thể vừa chiến đấu vừa sử dụng ma pháp được.
Edwin nhìn quanh. Trong số những học viên đang đứng xem, có vài kẻ đang đưa tay ra về phía cậu ta và lầm bầm điều gì đó.
'Hơ.'
Dù đã lường trước được điều này, Edwin vẫn không khỏi cảm thấy ghê tởm.
Cậu ta lùi lại và cố gắng lấy lại thăng bằng bằng mọi cách.
Tuy nhiên, Edwin không có đủ kỹ năng để vừa chặn đòn tấn công của Gary vừa bị kìm hãm bởi những học viên kia.
Bịch— Cuối cùng, cậu ta ngã rầm xuống đất và một lưỡi kiếm gí sát vào cổ cậu ta.
"……Mẹ kiếp."
Gary chửi thề một tiếng ngay cả khi đã thắng.
"Khốn nạn thật. Sao mày dám đến đây có một mình chứ? Mày coi tao là trò hề đấy à? Thằng chó này."
"……Mày tự mình đặt tên cho nhóm thường dân là 'Tháng Mười' và tự xưng là đại diện của nó."
Edwin nhìn Gary.
Hắn ta đã thắng, và dù đang nhìn xuống cậu ta, khuôn mặt Gary vẫn đỏ bừng lên vì nhục nhã.
"Tao đã nghĩ mày phải có chút lòng tự trọng đó chứ. Thằng phế vật."
"……Mày sẽ bị chôn vùi ở Constel này thôi. Một thằng phế vật bày đặt thách đấu rồi thua dưới tay một thường dân. Nó sẽ rất hợp với mày đấy, một tên quý tộc lụi bại."
"Muốn làm cái quái gì thì tùy mày."
Edwin cúi đầu.
Có phải vì cơ thể không được khỏe nên lời lẽ của mình cũng trở nên tệ hại đi không?
Còn tên khốn đó thì sao?
"Mẹ kiếp……."
Gary nhổ ra một tiếng chửi thề khác trong cơn giận dữ chưa nguôi, và ánh mắt hắn hướng về thanh kiếm Edwin đang cầm.
"Này. Bỏ thanh kiếm đó lại rồi cút đi. Tao sẽ đem bán nó."
"Đừng có động vào kiếm của tao."
Edwin gầm lên một cách dữ dội.
Được thôi. Gary chuyển ánh mắt sang đám khán giả đang đứng xem.
"Này. Tước thanh kiếm đó đi."
Những học viên xung quanh chậm rãi tiến lại gần.
Edwin cố gắng gượng dậy, nhưng lại phải dừng lại khi thanh kiếm của Gary đâm thẳng về phía cổ cậu ta.
"Ở yên đó đi. Nếu mày không muốn mất mạng."
Chỉ đến lúc này, một nụ cười mới xuất hiện trên khuôn mặt Gary, như thể hắn ta đang cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
'──Ah.'
Cậu ta cảm thấy một cảm giác muốn nôn mửa dâng lên.
'Chúng đang làm cái gì thế này? Tại sao mình lại thành ra nông nỗi này? Mình có cần phải cam chịu ở yên như thế này không?'
Cậu ta đã cố gắng có một trận đấu công bằng theo cách của riêng mình. Ngay cả khi mọi chuyện không diễn ra như vậy, cậu ta vẫn chấp nhận thất bại.
Nhưng đến mức bị tước đoạt cả thanh kiếm sao?
Behetorio, đột ngột lụi bại vào một ngày nọ.
……Cậu ta không làm gì sai cả.
Quyền lực của giới quý tộc đã khiến thường dân nổi dậy.
……Chuyện đó chẳng liên quan gì đến cậu ta hết.
– Lật tung tất cả lên đi. Mẹ kiếp.
Khi dòng suy nghĩ đạt đến điểm đó.
Phía trên đầu cậu ta, một tiếng bịch khô khốc vang lên.
"……Hửm?"
Thứ Edwin nhìn thấy là cánh tay lạnh ngắt của con golem, được nhấc lên thật cao, đang bóp chặt lấy hàm dưới của Gary.
Khuôn mặt của Gary méo mó đi như một tờ giấy thô ráp bị vò nát, bắt đầu từ phần dưới nhân trung của hắn.
'Xương, xương hàm...'
Bị nghiền nát. Chỉ với một cú bóp tay duy nhất của con golem.
"Khộc... khự, khụ."
Không có một âm thanh tử tế nào phát ra từ miệng Gary nữa.
Nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt khi hắn ta lơ lửng một cách bất lực trong cái siết tay của con golem.
"Cái, cái gì thế kia!"
"Chạy mau!"
Đám học viên ngay lập tức quay đầu bỏ chạy khi chứng kiến hành động của con golem.
Edwin thấy mình đưa tay ra một cách vô thức.
'Không được, nếu chúng đi bây giờ.'
Chúng sẽ phát hiện ra sự tồn tại của con golem này.
Cả Giáo sư Binkis nữa.
Vừa nghĩ đến đó.
Con golem thả Gary xuống và bật nhảy.
Chỉ với một cú nhảy duy nhất đó, nó đã bắt kịp những học viên đang bỏ chạy trong nháy mắt.
Âm thanh của một cuộc bạo lực một chiều vang lên.
Bịch, bịch.
Sau một khoảnh khắc ngắn ngủi, tất cả những học viên có mặt ở đây đều đã ngã gục, nằm rạp xuống đất hoặc bị kẹt vào một góc nào đó.
Và con golem đứng yên bất động, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ đơn thuần là tuân theo mệnh lệnh.
'Liệu có khi nào...'
Chắc chắn là, chúng chưa chết chứ?
May mắn thay, con golem đã không sử dụng đến cây thương.
Điều đó có thể được coi là bằng chứng cho thấy nó chưa giết người, nhưng Edwin không thể nào lấy lại can đảm để đến kiểm tra.
Đôi bàn tay cậu ta run rẩy bần bật. Sự run rẩy đó sớm chiếm trọn lấy toàn bộ cơ thể cậu ta. Thậm chí việc cố gắng đứng dậy từ tư thế khom lưng cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Bầu trời, không, mặt đất đang quay cuồng. Mọi thứ trước mắt cậu ta tối sầm lại như thể vừa bị đảo lộn.
"Go, golem. Lại đây."
Con golem ngay lập tức đứng bên cạnh cậu ta.
Trước tiên, chuyện này bắt buộc phải được che giấu.
Ngay cả khi những kẻ ở đây tỉnh lại và kể cho ai đó nghe, nếu không có sự hiện diện bằng xương bằng thịt của con golem, câu chuyện của chúng sẽ mất đi tính xác thực.
Trong trường hợp này, thật may mắn khi chúng là một phần của nhóm mang tên 'Tháng Mười'. Có khả năng mọi người sẽ tin rằng chúng đã thêu dệt và lan truyền những tin đồn thất thiệt.
Nếu vậy, sự cố này cùng lắm sẽ chỉ được xếp vào danh mục 'ngộ sát'.
... Đó là với điều kiện nếu tất cả chúng vẫn còn sống.
Nhưng nếu con golem bị phát hiện, câu chuyện sẽ đi theo một hướng hoàn toàn khác.
Cậu ta sẽ bị tước bỏ quyền sở hữu con golem, bị cáo buộc vì tội gây rối với Gary, và thực hiện hành vi bạo lực chống lại các thành viên của 'Tháng Mười'.
Dưới mọi góc nhìn, những gì cậu ta đã làm sẽ là một tội ác được lên kế hoạch từ trước.
'Nhanh lên, đến phòng nghiên cứu của Giáo sư Binkis.'
Đường từ đây đến phòng nghiên cứu sao?
... Nó không khả thi chút nào.
Vì lộ trình đòi hỏi phải đi qua vài cơ sở vật chất vốn rất được học viên ưa chuộng, nên cơ hội để không bị ai nhìn thấy là vô cùng mong manh.
'Mình phải trốn cho đến khi trời tối.'
Một nơi nào đó khác ngoài nơi này.
Bất cứ đâu cũng được, miễn là những kẻ ở đây không thể tìm thấy cậu ta một khi chúng tỉnh lại.
"…Đi thôi."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn