Chương 19: Chương 16
Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện · Đức nghiện romcom · 343 chương · ~28 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Chap 1 - 200 Một kiện bưu phẩm được gửi đến phòng tôi. Bên trong chỉ vỏn vẹn một bức thư.
[Cố mà đừng có ngạc nhiên đấy.] Đáng sợ thật đấy, tiểu thư Quinie.
Chẳng bao lâu nữa, học viên năm ba sẽ bước vào kỳ kiểm tra thực tế. Đó là lúc con quái vật từ "bên ngoài" mà tôi đã cảnh báo xuất hiện.
Tôi đã ghi chi tiết thời gian nó tới, điểm yếu của con quái vật cũng như cách đối phó, thế nên thiệt hại chắc sẽ không lớn đâu.
... Tất nhiên, đó là xét trong trường hợp đây là một cuộc tấn công của quái vật ngoại giới.
Tôi kiểm tra vật phẩm bên trong hộp.
Đầu tiên là một chiếc nhẫn. Một viên đá quý màu xanh lam đang tỏa sáng rực rỡ trên đó.
[Nhẫn Ma Pháp của Thương hội Viet] Hạng: Hiếm (Rare) Mô tả: Chiếc nhẫn cao cấp được phân phối bởi Thương hội Viet.
Đặc tính: Gia tăng nhẹ tổng lượng mana của người sử dụng.
Nếu tôi đoán không lầm thì viên đá quý này chính là 'sapphire'.
Hiệu quả từ các món phụ kiện của Etius phụ thuộc vào quyết định của người chế tạo, nhưng nhìn chung, chất liệu kim loại ảnh hưởng rất lớn đến năng lực của chúng.
Và yếu tố quan trọng nhất chính là 'màu sắc'.
Đá quý càng đỏ thì càng tăng nhiều sức mạnh hoặc thể lực cần thiết cho các chiến binh, trong khi màu xanh lam lại tăng mana hoặc trí tuệ. Màu xanh lá dành cho thị lực động, phản xạ và tốc độ, còn các màu sắc khác sẽ tùy thuộc vào ý định của người làm ra nó.
Đã là sapphire thì thuộc hệ màu xanh lam, nghĩa là nó là loại đá quý khá đắt đỏ trong số các phụ kiện tăng mana. Việc này có ý nghĩa rất lớn đối với việc gia tăng lượng mana của tôi.
Tôi lập tức đeo nó vào ngón trỏ. Trước khi đeo, chiếc nhẫn trông có vẻ lớn hơn ngón tay tôi rất nhiều, nhưng vừa xỏ vào một cái là nó đã vừa vặn một cách hoàn hảo. Cứ như là ảo ảnh thị giác vậy.
Và còn một món đồ nữa. Đây mới là thứ tôi mong đợi nhất.
Một thánh vật dùng để chứa Obsidian.
Tôi từng bảo với Quinie rằng nó cần phải dễ dàng lấy ra và bỏ vào trong nước, bằng một cách diễn đạt vô cùng mơ hồ.
Tôi hoàn toàn trông cậy vào gu thẩm mỹ của cô ta đấy.
"Là cái này sao?"
Tôi cảm nhận món đồ bằng tay rồi nhấc nó ra khỏi hộp.
"... Cái gì thế này?"
Một sợi dây xích dài làm bằng kim loại. Một viên ngọc nhỏ được bao bọc bởi những họa tiết trang trí xa xỉ.
Thứ tôi đang nhìn chằm chằm chính là một chiếc vòng cổ.
Nó chắc chắn là rất đẹp và sang trọng. Viên ngọc màu đen có lẽ chính là câu trả lời cho yêu cầu không được để lộ bên trong của tôi.
Tôi thích cả thiết kế lẫn cách nó phản chiếu ánh sáng.
... Nhưng mà cái này.
"Làm sao mình nhét Obsidian vào đây được nhỉ?"
Tại Tyburn, vùng biên giới của Đế quốc Terst.
Nơi này nằm ở phía đối diện với Yeranhes, lãnh địa được trấn giữ bởi Enfer, gia trưởng nhà Roach.
Tyburn là lãnh địa của gia tộc Urfa.
Và tộc trưởng của gia tộc Urfa này chính là Ludwig Urfa.
"Vậy, số người chết và bị thương thế nào rồi?"
"Mười một người chết, khoảng ba mươi người bị thương. Đối với một sự cố do quái vật ngoại giới gây ra thì con số này là rất ít."
"Hửm, thế thì may mắn thật."
Ludwig đang ngồi trong xe ngựa, vừa nghe báo cáo tình hình vừa trầm ngâm.
Tại vùng Tyburn, kỳ 'kiến tập thực tế' của các học viên năm ba học viện Constel đã được lên lịch sẵn.
Đây là một nhiệm vụ thường niên tại Constel, nơi các học viên sẽ quan sát công việc của các chuyên gia và nếu có thể, họ sẽ được giao cho vài bài thực hành đơn giản.
Nhưng có vẻ như một con quái vật từ 'bên ngoài' đã xâm nhập vào khu vực mà họ được phân công.
"Danh tính của con quái vật là gì?"
"Là một ma lang đen (Black Werewolf). Người ta đoán rằng nó đã bị lạc đàn."
"... Ý ngươi là chỉ có mười một người chết trước khi nó bị hạ gục sao?"
Ludwig tỏ ra kinh ngạc.
Dù cái chết của con người chưa bao giờ là chuyện vui vẻ gì, nhưng việc số lượng thương vong ít đến bất ngờ rõ ràng là một sự nhẹ nhõm lớn.
Ma lang vốn là loài sói, chúng sống theo đàn. Khi đi cùng đàn, chúng sẽ chủ động săn mồi, nhưng một khi đã lạc đàn, chúng sẽ trở nên vô cùng nham hiểm.
Khi ở cùng đồng bọn, nó hành xử như một chiến binh không biết sợ hãi, nhưng sẽ biến thành một kẻ ám sát ngay khi chỉ còn lại một mình.
Đặc biệt, ma lang đen khi đơn độc lại càng trở nên quỷ quyệt hơn, khiến việc đối phó với nó vô cùng rắc rối.
Nhất là khi nó đến từ 'bên ngoài'.
"Có người đã dự đoán trước và khắc chế nó một cách hiệu quả, nhanh chóng bằng cách xác định chính xác điểm yếu của con ma lang đen ngoại giới đó."
"Ồ, là ai vậy?"
"Ngài sắp được gặp trực tiếp rồi. Chúng ta đến nơi rồi ạ."
Xe ngựa dừng lại, Ludwig bước ra ngoài.
Hiện trường đang vô cùng náo nhiệt, những người bị thương đang được di chuyển và những người tử nạn thì đang được xác định danh tính.
Theo sự dẫn dắt của thuộc hạ, Ludwig đi tới trước một gương mặt quen thuộc.
"Không thể nào, chẳng phải là tiểu thư Viet đó sao?"
Ludwig nhìn Quinie de Viet với vẻ thích thú.
Ông nhớ ra cô ta đang là học viên tại Constel.
Từng gặp gỡ nhiều lần với tư cách là các gia trưởng, độ tuổi còn quá trẻ của Quinie đôi khi lại mang đến cảm giác đặc biệt nổi bật vào những lúc thế này.
"... Ngài đã đến rồi, Ludwig Urfa."
Sắc mặt của Quinie khi chào đón Ludwig trông không được tốt cho lắm.
Biểu cảm của cô, che giấu sau chiếc quạt, rõ ràng là đang phải chịu đựng sự ghê tởm.
"Vẻ mặt đó là sao chứ? Ta nghe nói nhờ có cô mà thiệt hại mới không nghiêm trọng đấy."
"... Phải. Nhờ có tôi, nên mới có mười một người chết."
Lời nói của Quinie tràn ngập sự tự giễu.
Một bên chân mày của Ludwig giật giật.
"Quinie, cô vẫn chưa vượt qua được chuyện đó sao?"
"... Ngài nói cứ như thể mọi chuyện rồi sẽ ổn theo thời gian vậy."
"Cô đã làm tốt lắm rồi. Đáng ra đã có nhiều người phải chết hơn thế. Cô đã ngăn chặn được điều đó. Hãy tự hào đi."
"... Vâng."
Dù tâm trạng không khá khơn là bao, nhưng Quinie vẫn công nhận lời nói của Ludwig là đúng.
Cô đã làm hết sức mình. Ngay cả khi có thể quay ngược thời gian, cô cũng khó lòng xử lý tốt hơn được nữa.
'... Vậy là, mười một người đã chết.'
Quinie nhớ lại những gì Frondier đã nói.
Mọi thông tin cậu ta đưa ra đều chính xác. Danh tính của con quái vật bên ngoài, điểm yếu của nó, thậm chí cả tập tính của nó.
Quinie đã chia sẻ thông tin này với các chuyên gia từ trước để giảm thiểu thiệt hại xuống mức thấp nhất.
Nếu có thể, cô đã muốn hủy bỏ hoàn toàn cái kỳ kiểm tra thực tế tạm thời này rồi.
Nhưng thông tin thiếu bằng chứng thì lại thiếu đi sức thuyết phục.
Các chuyên gia sau khi nghe lời Quinie tuy cho rằng điều đó có khả năng xảy ra, nhưng họ không thể hủy bỏ toàn bộ lịch trình.
Phản hồi chỉ đến mức đó, và số lượng thương vong cũng dừng lại ở mức đó.
- Cậu ghét việc có người chết phải không?
Giọng nói của Frondier cứ văng vẳng bên tai cô.
Frondier nắm giữ thông tin mà Quinie tuyệt vọng muốn che giấu nhất. Ngay từ đầu, cậu ta đã sở hữu mảnh thông tin mà Quinie ít muốn bị lộ ra nhất này.
Nhìn vào thời điểm và giọng điệu khi cậu ta tiết lộ nó, rõ ràng cậu ta không hề buột miệng nói ra một cách bất cẩn.
Điểm yếu mà Quinie chôn giấu, thứ gì đó gần giống như 'nỗi sợ hãi', chắc chắn đã bị Frondier thấu suốt.
'Cứ coi như là trong cái rủi có cái may đi.'
Frondier đã không dùng thông tin đó để đòi hỏi bất cứ điều gì từ Quinie. Không hề có sự tống tiền nào ở đây cả.
Giữa họ chỉ đơn thuần là một cuộc trao đổi sòng phẳng.
Frondier cung cấp cho Quinie thông tin về các quái vật ngoại giới, và Quinie đền bù cho cậu ta một cách xứng đáng. Điều này chứng tỏ bản thân Frondier cũng muốn duy trì một mối quan hệ tốt đẹp với cô.
'Frondier. Đúng là một kẻ khó mà định giá được.'
Thói quen của Quinie là đánh giá mọi thứ bằng tiền. Thói quen này áp dụng rập khuôn lên cả con người.
Cô tin rằng việc ấn định một giá trị chính xác là cách công bằng nhất để đối xử với một ai đó.
Đối với cô, Frondier là một sự tồn tại cực kỳ phiền toái.
Vụ án Mistilteinn giả.
Chuỗi hành động trong hầm ngục.
Và cả thông tin cậu ta cung cấp cho cô nữa.
Chẳng có gì rõ ràng cả, mọi thứ đều bị bao phủ trong sương mù.
"Nhìn cô trông tiều tụy quá; sao cô không đi đâu đó nghỉ ngơi đi?"
Ludwig để ý đến biểu cảm của Quinie và nghĩ rằng cô đang bị ám ảnh bởi những cái xác.
Ông là một trong số ít người biết được điểm yếu của Quinie.
Vì vậy, sự quan tâm kiểu này là thứ duy nhất Ludwig có thể đưa ra vào lúc này.
Nhưng Quinie lắc đầu.
"Không. Tôi là gia trưởng của gia tộc Viet."
Đúng vậy, cô là gia trưởng nhà Viet.
Quinie, con 'tiểu ác ma' đã vực dậy gia tộc của mình từ khi còn là một học sinh.
Bản năng của một gia trưởng đang rung lên hồi chuông cảnh báo.
Đó là lời cảnh báo từ trực giác của cô nhắm vào 'Frondier.'
Vài ngày sau, bên trong một chiếc xe limousine sang trọng.
"Elodie, con có đang nghe không đấy? Elodie?"
"... A, vâng. Con xin lỗi, cha."
"Để đề phòng thôi, nhớ gọi ta là 'phụ thân' khi chúng ta đến dinh thự nhà Roach nhé."
"Nếu cha lo lắng về chuyện đó thì đáng ra cha nên gọi anh trai đi cùng."
"Gọi anh trai con đi thì chỉ dẫn đến một cuộc cãi vã khác với Frondier thôi. Con biết mà."
Elodie thở dài thườn thượt trước lời nói của Ortel. Suốt từ nãy đến giờ cô cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Elodie và Ortel đang trên đường đến dinh thự nhà Roach.
Hai gia tộc, vốn đều có danh tiếng lẫy lừng và mối thâm giao lâu năm, thường xuyên gặp gỡ và tương tác với nhau theo cách này.
Đối với hai gia tộc có nhiều kẻ thù, những hoạt động công khai như thế này là vô cùng quan trọng. Việc phô diễn tình hữu nghị giữa hai gia tộc quý tộc hùng mạnh sẽ khiến những kẻ khác không dám hành động bừa bãi.
"Trông con có vẻ mất tập trung thỉnh thoảng đấy. Có chuyện gì đang bận tâm à?"
"... Vâng, một chút ạ."
Quả thực, Elodie đã bị cuốn vào dòng suy nghĩ cho đến tận một khắc trước.
Những hành động gần đây của Frondier trông thật kỳ lạ.
Vẻ mặt uể oải và ngái ngủ của cậu ta thì vẫn thế.
Nhưng từ vụ Mistilteinn cho đến chuyến thám hiểm hầm ngục vài ngày trước.
Ngay cả Aster dường như cũng đánh giá Frondier khá cao.
- Tôi sẽ gánh vác nỗi lo của cậu.
Frondier đã nói điều đó với Aster. Và hóa ra đó lại là sự thật.
Nói cách khác, Frondier đã biết Mistilteinn là giả trước khi cậu ta thực sự nhìn thấy nó.
'Bằng cách nào?'
Chỉ có một câu trả lời duy nhất.
'Frondier biết hình dáng thật của Mistilteinn.'
Thứ từng bị coi là lời bốc phét giờ đây lại được tin là sự thật. Nhưng nếu đó là sự thật thì một vấn đề khác lại nảy sinh.
Làm sao một con người có thể biết về Mistilteinn? Thanh Mistilteinn mà chưa một nhân loại nào từng nhìn thấy hình dáng của nó.
'... Chẳng lẽ Frondier sở hữu thần tính sao?'
Ai đó trong số các vị thần chắc chắn đã cho Frondier tận mắt nhìn thấy Mistilteinn. Nếu vậy thì dĩ nhiên cậu ta sẽ biết hình dáng của nó.
Theo như Elodie biết, không còn khả năng nào khác ngoài việc đó cả.
... Những suy nghĩ cứ liên tục đuổi hình bắt bóng nhau.
Giả sử chuyện Frondier có thần tính là thật.
Vậy những hành động của Frondier từ trước đến nay chứng minh điều gì?
Thần tính hầu hết đã được định đoạt từ khi sinh ra.
Các vị thần đã chọn sẵn người mà họ ban phát ân sủng.
Nghĩa là, rất có thể Frondier đã có thần tính ngay từ đầu.
Suốt thời gian qua, ai cũng tin rằng hành vi lười biếng của Frondier là do cậu ta vừa thiếu thần tính vừa không có tài năng.
Nhưng nếu Frondier thực sự có thần tính thì sao?
Giả định đó hoàn toàn sụp đổ.
'Sự lười biếng của Frondier là có ý đồ ẩn giấu sao...?'
Một Frondier có thần tính.
Nếu cậu ta có thần tính, thì ngay cả khi Frondier thiếu tài năng chiến đấu, đó cũng chẳng phải vấn đề lớn. Giờ đây, việc Frondier có thực sự bất tài hay không cũng trở nên mơ hồ rồi.
Tất cả chỉ là suy đoán, nhưng...
Frondier có thể đã cố tình giả vờ lười biếng.
Nhưng vì lý do nào đó, cậu ta đã ngừng lười biếng...
"Cha."
"Hửm?"
"Chúng ta vẫn chưa đến nơi mà."
"Dù vậy thì cũng đến lúc bắt đầu làm quen dần đi là vừa."
"Vâng, vâng, phụ thân. Con có bỏ sót điều gì về Frondier không ạ?"
Ortel có vẻ bối rối trước câu hỏi của Elodie, ông không hoàn toàn hiểu ý cô.
"Hả? Bỏ sót cái gì cơ?"
"Gần đây con nghe nói Frondier ở Constel đã bớt lười biếng đi rồi. Có lý do gì không ạ?"
"Ồ, chuyện đó à. Ta nghe kể từ Enfer đấy. Ngài ấy bảo thằng bé bị bắt phải lọt vào top 10 của năm học này. Bằng không thì sẽ bị đuổi học."
Elodie gật đầu trước câu trả lời đó và lại rơi vào trầm tư.
Top 10 của năm. Sẽ bị đuổi học nếu thất bại.
Cậu ta không muốn bị đuổi học sao?
... Không.
- Chịu thôi. Đó là lỗi của tôi, và tôi không thể đảo ngược nó được.
Không có một chút dấu hiệu hối hận nào trên khuôn mặt của Frondier khi cậu ta nói những lời đó.
Dù nói đó là lỗi của mình, nhưng cậu ta có vẻ không thực sự nghĩ rằng mình đã làm điều gì sai trái.
Cứ như thể đó là một sai lầm được cố ý tạo ra. Cứ như thể cậu ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc không thể cứu vãn được nữa.
"Chúng ta đến nơi rồi."
Ngay sau đó, chiếc xe dừng lại, và dòng suy nghĩ của Elodie cũng chấm dứt.
Họ bước ra khỏi xe và hướng về phía dinh thự nhà Roach.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn