Chương 48: Chương 45
Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện · Đức nghiện romcom · 343 chương · ~29 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Chap 1 - 200 Renzo biết ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy nó.
Sức mạnh của cây búa đó.
Hắn hối hận vì đã mạnh miệng bảo rằng bản thân có thể thản nhiên đón nhận nó.
Liệu có nên rút lại lời nói và né tránh?
Suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu.
'Mình có chạy nổi không?'
Hắn giơ đại đao chắn trước mặt.
'Liệu có đỡ được không?' Không, không thể nào.
Renzo thay đổi ý định, xoay nghiêng lưỡi đại đao hướng về phía trước.
Cố chấp đỡ trực diện cú đó chỉ khiến thanh đại đao nát vụn.
Rắc!
Ngay khoảnh khắc Mjölnir va chạm, thanh đại đao nứt toác.
"Á rgh!"
Renzo nghiến răng, ngưng tụ hào quang (aura) của mình.
Hào quang truyền qua vũ khí luôn dễ dàng và mạnh mẽ hơn rất nhiều so với khi dùng tay không.
Thế nhưng, vẫn không đủ.
Chân lê dài trên mặt đất, Renzo liên tục bị lực đẩy của Mjölnir bức lùi.
Thanh đại đao coi như đã nát bấy.
Hắn chỉ đang cố giữ nó lại bằng hào quang của mình.
'Nó còn đẩy mình đi bao xa nữa đây?'
Thông thường sau một cú va chạm, nó phải bị bật ngược trở lại và để lại thanh đại đao của hắn trong đống đổ nát mới phải.
Vậy mà, thứ kình lực của Mjölnir cứ như muốn lấy mạng Renzo, chẳng hề giảm sút.
Giống như bản thân thứ vũ khí này có ý chí riêng vậy.
"Hự!"
Đôi mắt Renzo rực lên sắc đỏ.
Mái tóc, rồi toàn bộ cơ thể hắn cũng vậy.
Một loại sức mạnh thứ ba, không phải hào quang cũng chẳng phải ma lực mà Renzo sở hữu.
Thành trì cuối cùng, và cũng là minh chứng cho lòng kiêu hãnh ngút ngàn của hắn.
Chiến thần, Ares.
Thần lực của Renzo.
Thần lực của Ares sẽ càng mạnh mẽ hơn khi trận chiến càng rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Đối thủ càng mạnh.
Cảm giác kích thích khi chiến đấu lại càng mãnh liệt.
Một kẻ như Renzo, luôn coi những gì bản thân thấy thú vị là lẽ sống, việc nhận được thần lực của một kẻ cuồng chiến như Ares có lẽ là điều tất yếu.
'Nếu mình có thể nhận lấy thứ này...!'
Dù đang chật vật chống đỡ, một nụ cười vẫn nở trên môi Renzo.
Cây búa này, dù thật khó tin nhưng chính là một thần binh tối thượng.
Nhìn vào diện mạo của nó, lại càng không thể tin nổi.
'Mjölnir...!'
Hắn không biết làm thế nào mà nó lại đột nhiên được rút ra từ khoảng không vô định.
Nhưng nếu hắn có thể chiếm lấy nó, nó sẽ thuộc về hắn.
Cuối cùng, sức mạnh của Mjölnir cũng dần cạn kiệt.
Và khi nó hoàn toàn mất đi uy lực rơi xuống từ trên không.
"Bắt được rồi!"
Renzo vươn tay chộp lấy chuôi búa Mjölnir.
Xoảng, thanh đại đao của hắn vỡ vụn thành từng mảnh.
Tuy nhiên.
Vút~ Mjölnir tự bay lượn trên không trung.
Rồi lao thẳng về lại tay của Frondier.
"......"
Bàng hoàng và không thể tin nổi, Renzo chỉ biết trơ mắt nhìn bàn tay trống rỗng của mình rồi đờ người ra trước cảnh tượng đó.
"Ta cứ ngỡ cuối cùng đã nắm chắc nó trong lòng bàn tay rồi chứ."
Nhưng chẳng mấy chốc, hắn chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng.
"……Ngươi."
Renzo lên tiếng.
Với một khuôn mặt lộ rõ vẻ hoang mang tột độ.
"Làm sao, làm sao ngươi có thể điều khiển được Mjölnir?"
Điều quan trọng hơn việc bằng cách nào Frondier có được Mjölnir chính là việc cậu đang thao túng nó ngay lúc này.
Làm sao cậu có thể khiến nó di chuyển như vậy.
Việc cậu sở hữu nó, có chăng chỉ là một vận may lớn đến khó tin, một thành tựu có thể sánh ngang với việc mang lại thái bình cho năm đại quốc ở kiếp trước, vậy nên coi như cậu xứng đáng nhận phần thưởng đó đi.
Nhưng điều khiển được nó đồng nghĩa với việc cậu đã có được sự công nhận của Mjölnir.
Người ta đồn rằng Thor có thể nghiền nát cơ thể của bất kỳ kẻ thù nào, bất kể họ ở đâu, bằng Mjölnir.
Ngài có thể ném nó đi bất cứ đâu, và nó sẽ luôn quay trở lại tay ngài. Đó là một trong những đặc tính của Mjölnir. Nó tự dịch chuyển dựa trên ý chí của chủ nhân.
Thế nhưng, chỉ có Thor mới làm được điều đó.
Chưa một ai khác từng cầm Mjölnir có thể khiến nó quay trở lại sau khi ném đi giống như Thor.
'Nhưng tên này vừa mới biểu diễn điều đó xong.'
Điều đó có nghĩa là, Mjölnir, thần binh của Thor, đã công nhận một con người như Frondier.
Trước những lời của Renzo, Frondier khẽ nghiêng đầu.
Frondier đùa nghịch với Mjölnir trước mắt mình như thể nó chẳng là gì to tát.
Cậu truyền lệnh cho nó bay lơ lửng, dịch chuyển trên không trung, xoay tròn vài vòng rồi lại nằm gọn vào lòng bàn tay mình.
Renzo đứng từ xa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng đó.
"Ta chỉ tự nhiên làm được thôi."
"……Điều đó là không thể."
Ánh mắt Renzo rực lửa.
Hắn chậm rãi bước tới với một áp lực kinh người.
"Ta không cam tâm."
Renzo bước tới bằng tay không, chẳng còn đại đao bên mình.
Thế nhưng khí thế của hắn lúc này còn hung hãn hơn cả khi có vũ khí trong tay.
Trong Etius, hiệu năng của vũ khí về cơ bản được dựa trên thần thoại.
Mjölnir cũng vậy. Đó là lý do tại sao bản thân nó không mang sức mạnh của sấm sét, hay tại sao bất kỳ ai cũng có thể nhấc nó lên.
Tuy nhiên, có một điểm cần lưu ý.
Mjölnir chỉ có thể bay lượn trên không và quay về tay chủ nhân khi Thor là người sử dụng.
Người dân trên đại lục tin rằng nếu có được sự công nhận của Mjölnir, họ sẽ điều khiển được nó như Thor, nhưng điều này chưa bao giờ được kiểm chứng.
Nó có thể đúng, hoặc không.
'Nhưng Mjölnir của mình là hàng giả được tạo ra từ Kiến Tạo (Weaving).'
Nơi này nằm trong phạm vi của Menosorpo.
Mình không thực sự điều khiển nó vì có được sự công nhận của nó.
Dù là Mjölnir, Gram hay Iokheira, mình đều có thể thao túng bất cứ thứ gì trên không trung bên trong Nhãn quan Menosorpo (Menosorpo's Eye).
Nếu chúng vượt ra ngoài phạm vi của cổ tự (rune), tất cả sẽ tan biến.
'Mình có thể đoán được hắn đang nghĩ gì.'
Nhưng mình cũng chẳng rảnh để đính chính làm gì.
Vì chuyện đó chẳng liên quan gì đến mình cả.
"Sao ngươi dám!"
Renzo đạp mạnh xuống đất, lao thẳng về phía tôi.
Tôi lại ném Mjölnir đi một lần nữa.
Lần này, tận dụng thần lực, Renzo né được Mjölnir và áp sát tôi.
Mjölnir dưới sự điều khiển của tôi lại bay về phía Renzo, và hắn lại né được.
Quá trình đó cứ lặp đi lặp lại.
Dù vậy, Renzo vẫn đều đặn rút ngắn khoảng cách với tôi.
'……Mẹ kiếp.'
Mạn sườn của tôi, nơi bị Renzo đánh trúng, đau nhức nhối.
Không chỉ có mạn sườn.
Khối Long Trái Tim (Dragon Heart) giả vẫn tiếp tục bào mòn sinh mệnh của tôi. Nó giống như những hạt cát đang sụt lún khỏi một tòa lâu đài cát vậy.
Dù bên ngoài không có gì khác biệt, nhưng cảm giác như mọi thứ sẽ sụp đổ hoàn toàn vào một thời điểm nào đó.
Tôi chắc chắn rằng cơ thể mình sẽ gục ngã như vậy.
Ngay cả khi đánh bại được Renzo, liệu mình có sống sót nổi không?
'Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa.'
Đó toàn là những suy nghĩ vô ích lúc này.
Trước hết, hãy tập trung vào việc hạ gục Renzo đã.
"Đòn tấn công của ngươi quá đơn điệu!"
Renzo hét lên.
Những động tác né né Mjölnir của hắn có vẻ ngày càng mượt mà hơn, như để chứng minh cho lời hắn nói.
Dĩ nhiên là vậy rồi. Tôi chỉ đang điều khiển Mjölnir hướng thẳng về bất cứ nơi nào Renzo đặt chân đến.
Nó là một quả tên lửa tầm nhiệt phiền phức, nhưng ngay cả Renzo cũng không thể né nó mãi được.
Tôi đã suýt chết chỉ sau khi ăn một đấm từ Renzo.
Tôi sẽ mất mạng bất kể đòn tiếp theo trúng vào đâu hay bằng cách nào.
Tôi đã chạm đến ngưỡng cửa mà cái chết chỉ còn cách một sợi tóc.
"Giờ đến lượt ta."
Renzo gầm gừ. Mjölnir bay về phía tôi và được đón lấy bằng tay phải.
Tôi dồn lực vào bàn tay đang siết chặt Mjölnir.
Nếu hắn né được đòn tấn công này của tôi, lượt tiếp theo sẽ là của Renzo. Tôi chắc chắn sẽ không thể né hay đỡ nổi nữa.
Đó là lý do tại sao đòn này bắt buộc phải trúng đích.
Ánh mắt chúng tôi giao nhau. Ánh nhìn của hắn đầy ngạo nghễ, như thể đang thách thức tôi thử đánh trúng hắn xem.
Tôi vung ngang Mjölnir. Thấy vậy, Renzo cúi thấp người xuống.
Về mặt lý thuyết, không đời nào đòn tấn công đó chạm được vào người hắn.
Nụ cười của Renzo càng thêm đậm.
── Mjölnir liên tục được ném đi từ xa.
Như thể tôi không muốn giáp lá cà.
Mjölnir đó là thứ vũ khí duy nhất tôi vung lên.
Như thể tôi không còn đủ khả năng để sử dụng bất kỳ món vũ khí nào khác.
Tôi đã vô cùng hy vọng và cầu mong Renzo sẽ tin vào điều đó.
Hư Không Kiến Tạo (Void Weaving) Phẩm cấp - Huyền Thoại Gram [note99518] Với lượng ma lực gốc của mình, Gram có thể duy trì được khoảng 5 giây.
Tôi đã nuốt Long Trái Tim, nhưng phần lớn sức mạnh của nó đã được đổ dồn vào Mjölnir.
Với chút ma lực ít ỏi còn sót lại, tôi kiến tạo Gram trong chuẩn xác 0, 5 giây.
Cú vung ngang Mjölnir của tôi ngay từ đầu chưa từng nhắm vào Renzo.
Thử né xem, Renzo.
Đây là một lưỡi kiếm không bao giờ có thể né tránh.
ĐOÀNG!
Mjölnir sượt qua người Renzo khi hắn đang cúi gập người, và đập mạnh vào chuôi kiếm Gram vừa được hình thành trên không trung.
Gram xoay một vòng giữa hư không.
Xoẹt-!
Sau khi lấy đi cánh tay phải của Renzo, nó biến mất.
Đúng như những gì tôi đã nói trước đây.
Chẳng có cơ thể người phàm nào chịu đựng nổi Gram cả.
"...... Hả?"
Renzo ngơ ngác nhìn vào phần bên phải trống rỗng của mình.
"Renzo."
Tôi nói.
"Cái loại như ngươi không cần phải cảm nhận sự công nhận làm gì cả."
'Cái gì thế này….'
Aten không thể tin vào tình cảnh đang diễn ra trước mắt mình.
Frondier đã chém đứt cánh tay phải của Renzo.
Ngay cả Aten, dù là người ngoài cuộc, cũng không tài nào hiểu nổi làm sao chuyện đó lại khả thi.
Frondier chỉ vung vào khoảng không, vậy mà tay của Renzo lại đứt lìa.
Trông nó chỉ vỏn vẹn có thế.
'Kinh ngạc thật….'
Nhưng điều đó không quan trọng.
Cô không biết Renzo là ai, nhưng cô hoàn toàn nhận thức được thứ sức mạnh áp đảo mà hắn sở hữu.
Chắc chắn là một trong những kẻ mạnh nhất trên cái đại lục này. Vậy mà Frondier lại chém đứt tay của một kẻ như thế.
'Kẻ lười biếng của nhân loại, Frondier' của học viện Constel.
"……Hơ."
Renzo dời mắt từ cánh tay phải sang Frondier.
Sự kiêu ngạo và bực bội của hắn đã biến mất, thay vào đó là một ngọn lửa hận thù ngùn ngụt.
"Ngươi không thấy ta vẫn còn tay trái à!?"
Hét lớn câu đó, Renzo lao thẳng về phía Frondier.
"Đừng!"
Aten hét lên.
Frondier không thể né cũng chẳng thể đỡ nổi đòn đánh của Renzo nữa.
Và nếu phải nhận thêm một đòn nữa, Frondier chắc chắn sẽ- Aten vươn tay ra, nhưng rõ ràng là đã quá muộn.
……Nhưng thậm chí còn nhanh hơn cả thế.
Kiếm thuật của gia tộc Evans. Kiếm chiêu độc môn của Ellen Evans. Nhất Kích (One Strike).
Có thứ gì đó còn lao đi nhanh hơn thế.
Một bóng người bao bọc trong hào quang màu xanh lam bay đến từ phía sau Frondier.
Thanh hắc kiếm trong tay cô được bao phủ bởi một lớp hào quang xanh lam rực rỡ.
Toàn bộ cơ thể cô tạo thành một đường thẳng tắp, tựa như một khung hình được cắt ra từ một thước phim đang tạm dừng.
Nhát chém lao vút qua không trung không hề tạo thành một đường parabol, mà phóng thẳng về phía Renzo thành một đường thẳng băng, gọn gàng.
"Hự!"
Vút, tiếng gió sượt qua cổ Renzo.
Renzo suýt soát né được và lùi lại phía sau.
Một cô gái đứng chắn trước mặt Renzo, như để bảo vệ Frondier.
"Frondier."
Một giọng nói điềm tĩnh.
Phát ra từ sau làn tóc nâu dài đang tung bay.
Đôi mắt dịu dàng nhìn về phía Frondier.
"Em không sao chứ?"
Đó là Ellen.
Frondier hướng đôi mắt đờ đẫn về phía cô.
"……Em đã đợi viện binh, nhưng."
"Em không nghĩ đó sẽ là chị sao?"
"……Phải."
Frondier nở nụ cười cay đắng, khuôn mặt cậu đầm đìa máu và mồ hôi.
Ellen liếc nhìn cậu một cái.
"Ngươi là cái thá gì?"
Renzo hướng ánh mắt rực lửa đầy căm phẫn về phía Ellen.
"Ngươi muốn chết chung với nó à?"
Dù Renzo đã mất đi một cánh tay, Ellen vẫn nhận thấy hắn là một đối thủ vô cùng đáng gờm.
Tuy nhiên,
"Này, con chó hoang."
Một giọng nói khác truyền đến.
Một người đàn ông có ngoại hình vô cùng bình thường, như thể có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, thong thả bước lại gần.
Nhìn thấy anh ta, đôi mắt Renzo trợn trừng.
"... Eden Hamelot."
"Ta tự hỏi lần này ngươi lại đi bới rác từ đâu về đấy."
Ánh mắt lạnh lùng của Eden đâm thẳng vào Renzo.
"Ngươi vẫn chưa chết cơ à."
"Bớt nói nhảm đi."
Ánh mắt hai bên chạm nhau nảy lửa.
Như thể chỉ bằng ánh nhìn cũng có thể sát thương, chúng vô cùng hung hãn và sắc lẹm.
"Lần này ngươi không chạy thoát được đâu."
"Ngươi nghĩ ngươi bắt được ta sao? Đã bao giờ thành công chưa?"
"Chính vì thế nên lần này ta không đi một mình."
Như thể lời của Eden là một tín hiệu, Nhiều người bắt đầu xuất hiện từ khắp xung quanh Renzo.
Một đội quân thép với giáp bạc, giáo dài và gươm bén dàn trận san sát nhau.
Kỵ sĩ Hoàng gia Terst.
Vành người dẫn đầu họ là một người phụ nữ.
Đó chính là Philly Terst.
Philly đã dẫn theo toàn bộ kỵ sĩ hộ tống của mình đến nơi này.
"... Frondier."
Philly hướng ánh mắt bàng hoàng về phía Frondier.
Philly không biết nhiều về Frondier.
Qua vài lần trò chuyện, cô nghĩ cậu ta khá thông minh.
Nhưng dù không biết nhiều, có một sự thật cô dám chắc.
Việc một học sinh của Constel có thể chém đứt tay Renzo là điều không tưởng. Đó là chuyện không thể xảy ra ngay cả khi trời đất có đảo lộn.
Vậy mà,
"Renzo, ngươi hết đường chạy rồi."
Lời của Eden là sự thật. Vẻ thất bại hiện rõ trên khuôn mặt Renzo.
Sau khi xác nhận điều đó, Eden bước về phía Frondier.
Eden cúi đầu thật sâu trước mặt Frondier.
"... Trước hết, ta xin lỗi. Và sau đó, ngàn lời cảm ơn cậu. Những gì cậu đạt được ngày hôm nay là điều chưa từng có trong lịch sử đế quốc," Lời của Eden bỗng khựng lại. Chẳng có chuyện gì xảy ra với anh ta cả.
Chỉ là, Cơ thể của người mà anh ta đang nói chuyện cùng bỗng đổ nghiêng đi.
Người đầu tiên lao vội về phía trước là Aten.
Chỉ mình cô biết rõ tình trạng cơ thể của Frondier lúc này.
Đó không đơn thuần là kiệt sức.
Không phải ngã xuống vì không chịu nổi mệt mỏi.
Như một con búp bê bị đứt dây, Frondier cứ thế đổ rạp xuống.
Như thể toàn bộ ngọn lửa sinh mệnh đã cháy lụi tàn.
Frondier, Khi cơ thể cậu ngã xuống, Cứ như thể, ──── Bịch Một tiếng động vang lên.
"Frondier!!!"
Aten Terst.
Đó là một tiếng hét thất thanh vô cùng lớn mà cô chưa từng cất lên trước đây.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn