Chương 4: Chương 2 (1) - Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện
Thiên Tài Sao Chép Vũ Khí Của Học Viện · Đức nghiện romcom · 343 chương · ~12 phút đọc · Tạo 29/07/2026
Chap 1 - 200 Tôi bắt đầu quen dần với các buổi học trên lớp.
Không phải là vì tôi đã hiểu bài hơn đâu. Tôi vẫn chẳng thông cảm nổi một chữ bẻ đôi nào.
Chỉ là tôi đã lưu lại toàn bộ những gì cần học, từ nội dung trên bảng cho đến sách giáo trình, dưới dạng hình ảnh vào xưởng đúc của mình.
Thứ mà tôi thực sự quen thuộc chính là bầu không khí trong giờ học. Hay nói chính xác hơn, cả tôi và mọi người xung quanh đã dần thích nghi được với nhau.
Mọi người đã bắt đầu nhìn nhận việc tôi luôn mở to mắt nhìn lên bảng trong suốt các tiết học như một lẽ hiển nhiên.
Việc tôi không thèm ghi chép một chữ nào có vẻ lại khiến đám học sinh cảm thấy hợp lý phần nào.
"Đến đây, chúng ta có một câu hỏi."
Cô giáo hạ màn hình Wizard View đang trình chiếu xuống.
Đáp án cho câu hỏi có lẽ nằm ngay trên màn hình vừa rồi.
"Trò Frondier."
Ánh mắt cô giáo nhìn về phía tôi khi gọi tên ngập tràn sự khó chịu.
Việc tôi mở mắt ngồi nghe giảng.
Đối với một số giáo viên thì đó là điều đáng mừng, nhưng với những người khác thì ngược lại.
Sở dĩ trước đây Frondier có thể ngủ xuyên suốt các tiết học là vì anh ta là 'con trai của gia tộc Roach'.
Học viện 'Constel' nơi tôi đang theo học vốn không phân biệt quý tộc và thường dân. Ranh giới duy nhất ở đây được định đoạt bằng năng lực.
Thế nhưng, không phải ai ở trong cái môi trường này cũng nghĩ như vậy.
Hệ thống của Constel vận hành theo chủ nghĩa năng lực không đồng nghĩa với việc toàn bộ con người ở đây đều chia sẻ chung một thế giới quan.
Có những kẻ luôn xu nịnh quý tộc và khinh miệt thường dân, Và cũng có những kẻ mù quáng ủng hộ thường dân rồi căm ghét quý tộc.
Vị thế của Frondier xét theo khía cạnh đó lại vô cùng thú vị.
Những giáo viên nịnh bợ quý tộc sẽ chẳng buồn bận tâm khi tôi ngủ, Còn những giáo viên ra mặt ghét bỏ quý tộc thì dù tôi có ngủ hay thức, họ cũng thèm ngó ngàng.
Nói cách khác, dù ở phe nào, họ cũng mặc kệ sự lười nhác của Frondier.
'Nghĩ lại thì, thầy giáo gọi mình dậy hôm đầu tiên đúng là một người đặc biệt.'
Thầy gọi tôi dậy chỉ đơn giản vì tôi là học sinh, và khi đó đang trong giờ học.
Một phản ứng vô cùng chuẩn mực của một người đưa đò.
Càng có nhiều người như thế, nơi này mới càng giống một cơ sở giáo dục thực thụ.
Tuy nhiên, giáo viên đứng trước mặt tôi lúc này lại không mang đến cảm giác đó.
Sự khinh miệt hiện rõ trong ánh mắt cô khi nhìn tôi đã chứng minh điều đó.
"Năm thứ 144 của Đế quốc Terst đã xảy ra sự kiện gì?"
...?
Đáp án cho câu hỏi này nằm ngay trong nội dung vừa được trình chiếu trên màn hình hiển thị.
Nhưng từ lúc nhìn thấy nó đến giờ mới chỉ trôi qua có vài phút.
Những người khác chắc hẳn đã cặm cụi ghi chép đầy đủ vào vở của họ rồi.
"Em có thể nhìn vào vở ghi của mình để trả lời nếu muốn."
Chà, cái cô này.
Cô ta bực mình vì tôi không ghi chép gì mà cứ ngồi im re từ đầu buổi đến giờ đấy à?
Tôi lục tìm hình ảnh đã lưu trong 'Xưởng đúc' của mình. Đây chính là 'vở ghi' của tôi.
Trong lúc tôi đang lôi hình ảnh ra để kiểm tra nội dung, cô giáo khẽ thở dài một tiếng thật thướt tha.
"Không trả lời được sao? Nếu vậy thì lần sau nhớ ghi chép bài cho cẩn thận—"
"Hoàng đế Edesion Terst băng hà ạ."
Edesion.
Nói một cách đơn giản, ông ấy là ông nội của vị Hoàng đế Terst đương nhiệm.
Thành thật mà nói, ông không phải là một vị hoàng đế khiến thần dân của đế quốc cảm thấy tự hào. Vào thời kỳ đó, lãnh thổ của nhân loại liên tục bị thu hẹp bởi lũ quái vật.
Chỉ là một vị hoàng đế bất tài vô tướng, để lại một bề dày lịch sử chỉ toàn những thất bại.
Nhưng bất kỳ ai lên ngôi vào thời điểm đó cũng đều phải chết trong sự nhục nhã tương tự mà thôi.
Đó là một thời kỳ quá đỗi khắc nghiệt và tuyệt vọng. Chỉ là ông ta đen đủi gặp phải thời thế thế thời mà thôi.
Ánh mắt cô giáo nhìn tôi càng trở nên thù địch hơn.
Sao lại nhìn tôi như thế chứ?
Học sinh trả lời đúng rồi còn gì.
"... Chắc chắn phải còn nhiều hơn thế nữa."
"Ngay sau khi Hoàng đế băng hà, kinh đô đã được dời sang Silester, đánh dấu lần thiên đô thứ ba và cũng là lần cuối cùng cho đến nay của Đế quốc Terst."
Tôi chỉ đang đọc bám sát theo hình ảnh mà mình vừa lôi ra.
Trông có vẻ hơi tiểu nhân, nhưng tôi còn cách nào khác đâu chứ?
"Vào thời điểm đó, nhu cầu về một cơ sở huấn luyện chiến đấu như Constel của chúng ta hiện nay đã từng được nhấn mạnh và đưa lên bàn nghị sự pháp lý nhưng đã bị bác bỏ. Về cơ bản, quyết định này vào lúc đó là chính xác. Thời điểm ấy, việc vạch rõ ranh giới giữa nhân loại và ma tộc mới là ưu tiên hàng đầu."
"Rồi sao nữa?"
Cô giáo dường như hỏi dồn dập với ý định xem tôi có thể đi xa đến đâu.
Nhưng tôi thì chỉ biết cạn lời.
"Sự kiện tiếp theo thuộc về năm 145 rồi ạ."
Vì tôi đã đọc sạch bách những gì có trong năm 144 rồi.
"..."
"..."
Một cuộc đấu mắt ngắn ngủi diễn ra.
Thú thật, tôi chẳng hiểu tại sao hai cô trò lại phải trừng mắt nhìn nhau thế này.
Một đường gân xanh giật giật trên trán cô giáo khi cô nhìn chằm chằm vào tôi.
Ngay sau đó, cô đẩy gọng kính lên với một biểu cảm cố tỏ ra bình tĩnh.
"Được rồi. Vậy chúng ta chuyển sang trang tiếp theo—" Như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, màn hình Wizard View lại mở ra và buổi học tiếp tục.
Thế nhưng, trong lúc đám học sinh đang phải bặm môi nhịn cười, những ngón tay của cô giáo khẽ run lên bần bật.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn