Chương 51: Chương 46: Mắc kẹt
Reincarnated into Two Bodies · Saukz · 273 chương · ~35 phút đọc · Tạo 23/07/2026
OEL 1-50 Với việc cơ thể Carine đã được cài đặt hoàn toàn sang chế độ tự động để tiếp chuyện với các bậc phụ huynh, tôi dồn toàn bộ sự chú ý của mình vào bữa tiệc hậu sinh nhật phía bên Feyt.
Dù là nhân vật chính của ngày sinh nhật, tôi lại là kẻ phải nai lưng ra dọn dẹp mọi thứ... dĩ nhiên là cùng với chị Fray rồi.
Chúng tôi đang ở phía sau nhà, tay cầm khăn lau, cật lực cọ rửa đống bát đĩa và dao nĩa trước mặt.
"Chậc," chị Fray tặc lưỡi.
"Sao chị lại phải còng lưng ra dọn đống này cơ chứ?!"
"Em cũng đang định hỏi câu đó đấy..."
Chị Fray chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi.
"Này! Nhóc vui vẻ thế là đủ rồi nhé! Ít nhất thì nhóc cũng phải có nghĩa vụ giúp chị dọn dẹp bát đĩa, bàn ghế với đổ rác chứ!"
"Tóm lại là... thầu hết mọi việc luôn rồi còn gì?"
Sau bữa tiệc, mẹ đã vào phòng ngủ say sưa. Thức trắng đêm để làm bánh thì ai mà chẳng mệt lử như vậy, bất kể có là sâu rượu hay không.
Cha thì phải đi giao ít nông sản ra chợ. Ông đã làm trễ nải công việc đủ nhiều khi nán lại bữa tiệc của tôi rồi, nên giờ ông đang vắt chân lên cổ mà chạy cho kịp giờ.
Còn Ricent và mẹ cậu ta thì sao? Họ còn phải mở cửa quán rượu nữa. Hôm nay chắc chắn là một ngày bận rộn đối với họ, và tôi cá là họ đã mất đi vài vị khách chỉ vì nán lại đây chơi với tôi rồi.
Kết cục là chỉ còn tôi và chị Fray thu dọn bãi chiến trường. Một ngày sinh nhật thật là "vui vẻ". Nhưng dù sao thì thế này vẫn còn tốt hơn chán vạn so với việc phải ngồi nghe các bậc phụ huynh cuồng con trai thổi phồng bên phía Carine.
Tôi quay lại nhìn đống bát đĩa, cố gom góp chút động lực để làm việc. Thật ra cũng không nhiều lắm, nhưng trong một thế giới không có máy rửa bát tự động thế này ư? Ít nhất thì cũng phải mất một khoảng thời gian kha khá đấy. Chị Fray thì đã bắt đầu cọ rửa một chiếc nĩa, mắt lườm nó trừng trừng như thể nó đang nợ tiền chị ấy không bằng, vậy nên tôi nghĩ một vài câu chuyện phiếm sẽ giúp thời gian trôi nhanh hơn.
"Này, chị Fray."
"Hửm?" chị ấy ậm ừ, chẳng thèm ngẩng đầu lên nhìn.
Tôi tự hỏi nên hỏi câu gì thì hợp lý nhất đây. Chị ấy có vẻ chẳng có chút chuyện yêu đương gì cả, ngoài việc tập luyện và đi làm nhiệm vụ ra thì chị ấy chỉ toàn ru rú trong phòng ngủ nướng suốt ngày. Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, tôi đã tìm được một câu hỏi mà bản thân thực sự cảm thấy tò mò.
"Chị kể cho em nghe thêm về công việc của chị được không?"
"Phụt—!!!" Chị ấy phun nước bọt ra đầy kinh ngạc... dù rõ ràng là chị ấy có đang uống cái gì đâu cơ chứ?
"S-Sao tự dưng nhóc lại hỏi thế hả?!" chị ấy lắp bắp.
Sao tự dưng chị ấy lại cuống cuồng lên thế nhỉ?
Giọng điệu của chị ấy nghe cứ như đang giấu giếm điều gì đó. Chỉ có kẻ đang nắm giữ bí mật mới phản ứng dữ dội như vậy thôi. Chẳng lẽ chị ấy gặp rắc rối gì sao? Hay là bị sa thải rồi? Hoặc cũng có thể, chị ấy đã tìm được người yêu trong lúc đi làm nhiệm vụ?!
Đôi tai tôi lập tức vểnh lên, nhận ra mình vừa vô tình nắm được thóp của chị ấy rồi.
"Này, đừng có nhìn chị trừng trừng bằng cái ánh mắt biến thái đó nữa coi."
"Rõ ràng là chị đang giấu giếm điều gì đó đúng không?"
Khuôn mặt chị ấy lập tức đỏ bừng lên, còn đỏ hơn cả đống cà chua chín mọng ở phía sau lưng chúng tôi nữa.
"Ch-Chị không biết nhóc đang lảm nhảm cái gì hết!"
Nhìn cái bộ dạng cuống quýt của chị ấy kìa, tôi biết đây chính là cơ hội ngàn năm có một. Phải trả thù thôi! Cho tất cả những lần chị ấy lôi cả hai bản thể của tôi ra làm trò đùa, cho tất cả những lần chị ấy chế giễu sự yếu ớt về mặt thể lực của tôi, cơ hội phục hận đã đến!
Tôi hít một hơi thật sâu và quyết định tung ra đòn tấn công phủ đầu!
"Aha! Biết ngay mà! Chắc chắn là chị đã có người y—!"
Đón chào tôi là một cú vả ngàn cân mạnh đến mức đánh bay tôi văng ra giữa bãi đất trống. Trong lúc tôi đang nằm đo đất, mặt úp thẳng xuống vũng bùn, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng chị ấy gào lên từ đằng xa.
"B-Bớt nói nhảm đi! Lo mà làm việc tiếp đi! Đồ ngốc này!"
Phải rồi, dù tôi có tự mãn rằng mình thông minh đến đâu đi chăng nữa, thì cũng chẳng có cái đầu óc nào chiến thắng nổi cú đấm mang sức mạnh của một con đười ươi sổng chuồng như thế cả.
Mặc dù bị đánh bay một quãng xa như vậy, tôi vẫn nhận ra được là chị ấy đã tiết chế lực tay rất nhiều để đảm bảo không làm tôi bị thương nặng. Có điều mặt tôi lúc này hơi tê rần vì cú tiếp đất bằng mặt vừa rồi.
Nhưng mà, sao cô ấy bối rối đến vậy?
…
Lễ tặng quà đã bắt đầu. Tôi lại bị áp tải trở về chiếc ngai vàng của mình, cái mông của tôi gần như đang gào thét biểu tình dữ dội khi tôi phải tiến lại gần chiếc ghế đó.
Buổi lễ bắt đầu bằng một vài nghi thức rườm rà, sau đó các vị khách bắt đầu lần lượt lên tặng quà, không quên kèm theo một màn giới thiệu ngắn gọn về bản thân dù trước đó bọn họ đã làm việc này rồi.
Nói cho mà biết, tôi đã vô tình khắc ghi khuôn mặt của từng vị khách tham dự vào sâu trong tâm trí một cách vô cùng chi tiết rồi. Đôi mắt của tôi đúng là đáng sợ thật đấy... Dù thỉnh thoảng tôi vẫn nhớ nhầm vài cái tên chỗ này chỗ kia, nhưng tôi dám chắc là mấy cái màn giới thiệu lại kia cũng chẳng giúp ích được gì nhiều đâu.
Giờ thì nói về đống quà tặng nhé. Chắc các bạn đang tò mò muốn biết một người có địa vị cao sang như tôi thì sẽ được tặng những thứ gì đúng không? Chà, nói một cách ngắn gọn thì đống quà được dâng lên cho tôi có thể chia thành hai loại chính: trang sức hoặc váy vóc dạ hội, và... phần còn lại. Lý do tôi gọi là "phần còn lại" là bởi vì 95% số quà ở đây đều là trang sức và váy vóc rồi còn đâu!!!
Cho tôi xin đi, bộ việc chọn quà đa dạng hơn một chút sẽ làm các người tổn thọ hay sao chứ?! Tính đến thời điểm hiện tại, đã có tới năm người tặng tôi ngọc lục bảo với cùng một lý do là vì chúng "rất hợp với màu mắt của tiểu thư".
Còn về cái nhóm quà còn lại kia ư, chúng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Có kẻ thậm chí còn tặng tôi cả một chiếc đèn chùm được làm hoàn toàn bằng kim cương tự nhiên nữa cơ.
Ai cơ chứ? Ai lại điên rỗi đến mức đem cái thứ đó về lắp ở trong nhà mình hả trời? Bọn họ không biết thế nào là ngượng ngùng hay ý tứ nữa à?
Rồi lại còn có một món quà khác nữa... đó là một chiếc hộp gỗ, và nằm chễm chệ bên trong là cặp sừng cong vuốt, màu nhợt nhạt của một á nhân.
Gã đàn ông dâng món quà này cứ thế thao thao bất tuyệt kể về chiến tích chính tay gã đã săn lùng sinh vật đó như thế nào, vẻ mặt của gã lúc nói chuyện trông vô cùng đắc ý và tự mãn.
"Tiểu thư không thể tưởng tượng nổi tôi đã phải tốn bao nhiêu công sức mới đoạt được cặp sừng này đâu! Thú thật là ngay cả lúc này tôi vẫn thấy tiếc đứt ruột khi phải tặng nó đi, thế nhưng, tôi tin rằng người xứng đáng sở hữu nó hơn ai hết chính là tiểu thư, Tiểu thư Carine!"
"... Vậy sao ạ?" Tôi lịch sự gật đầu phụ họa, nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt vào cặp sừng kia.
Tôi từng đọc qua vài thông tin về chủng tộc á nhân trong thư viện của gia tộc. Sách vở chưa bao giờ ghi chép quá chi tiết về họ, phần lớn chỉ gọi họ bằng những từ ngữ như "sống theo bộ lạc", "man rợ" hay "nguyên thủy". Tôi cũng chỉ biết họ sống cách biệt hoàn toàn với các thành thị, chủ yếu trú ngụ sâu trong những vùng hoang dã. Kiến thức của tôi về họ chỉ có vậy mà thôi.
Nhưng cái gì đó ở chiếc hộp này khiến tôi cảm thấy sởn gai ốc. Bất kể gã ta có tung hô nó như một chiến lợi phẩm vẻ vang của một thợ săn đi chăng nữa, cặp sừng kia mang lại cho tôi một cảm giác... rất kỳ quái. Kỳ quái một cách đáng sợ. Tôi nhận ra mình đang bất giác nheo mắt lại khi tiếp tục chăm chăm nhìn vào chúng.
Như thể cảm nhận được sự bất an của tôi, Leila khẽ hắng giọng một tiếng đủ nghe, nhắc nhở tôi rằng tôi đã ngồi im như phỗng suốt gần một phút đồng hồ rồi.
"A-À, phải rồi. Xin thứ lỗi cho tôi... Tôi chỉ đang mải ngắm nhìn vẻ đẹp độc đáo của nó mà thôi..." Giọng tôi nhỏ dần ở cuối câu, bản thân chẳng cách nào tự tin thốt ra lời nói dối ngượng ngùng này được.
"Ồ! Hóa ra là vậy sao? Làm tôi cứ lo sốt vó lên nãy giờ. Tôi đã biết ngay là một người tinh tường như tiểu thư sẽ nhìn ra được vẻ đẹp của nó mà!" gã đàn ông hớn hở reo lên.
"Hay là thế này đi? Tương lai chúng ta cùng nhau đi săn vài con á nhân được không? Tôi sẽ dẫn tiểu thư đến những địa điểm săn bắn ruột của mình!"
"Kh-Không cần đâu, xin cảm ơn ông." Vì muốn cái hộp kia biến cho khuất mắt càng nhanh càng tốt, tôi quyết định nói lời cảm ơn luôn trước khi gã kịp luyên thuyên thêm.
"Cảm ơn vì món quà của ông. Tôi sẽ giữ gìn nó cẩn thận."
Leila lập tức bước lên và tự tay nhận lấy chiếc hộp, cô ấy cẩn thận đóng chặt nắp hộp lại rồi đem đặt lên chiếc bàn nằm ở góc xa tít phía cuối phòng, để đống quà tặng khác che khuất nó đi.
Tôi thầm cảm ơn Leila một cách sâu sắc trong lòng. Cái cách cô ấy thấu hiểu mong muốn của tôi mà chẳng cần tôi phải mở lời lấy một câu thực sự khiến tôi vô cùng khâm phục.
Mà tôi cũng chẳng biết nên xử lý cái hộp đựng sừng này thế nào nữa đây... Chỉ riêng việc tưởng tượng phải để cái thứ này trong phòng ngủ của mình thôi cũng đủ khiến tôi thấy lợm giọng rồi. Thôi, để sau rồi tính tiếp vậy.
Hóa ra... á nhân ở thế giới này lại bị săn bắn để làm trò tiêu khiển giải trí sao... Như vậy mà cũng được chấp nhận à?
…
Mấy món quà tiếp theo dâng lên cũng đi theo một mô típ rập khuôn quen thuộc. Toàn là váy vóc dạ hội và trang sức. Trong số đó có thêm hai món được đính ngọc lục bảo nữa, đồng nghĩa với việc tổng số quà ngọc lục bảo lúc này đã tăng lên con số bảy.
Phải mất một lúc lâu sau mới có một món quà thuộc thể loại khác được đem lên. Lần này, người dâng tặng không phải là một quý tộc nữa, mà là một thương nhân.
Tất nhiên là thương nhân cũng nằm trong danh sách khách mời của bữa tiệc này rồi. Nhưng điều đáng ngạc nhiên là số lượng người tham gia lại ít đến lạ thường. Tuy nhiên tôi hoàn toàn có thể hiểu được lý do tại sao. Giới thương nhân thì luôn cần những tuyến đường giao thương, các khoản đầu tư và các mối quan hệ xã giao. Đó chính là những động lực cốt lõi để một thương nhân muốn chen chân vào bữa tiệc của giới quý tộc.
Mặc dù tôi, với tư cách là người thừa kế tương lai, có thể mang lại cho họ hai yếu tố sau, nhưng tôi lại chẳng thể cho họ thứ quan trọng nhất vào lúc này, đó là các tuyến đường giao thương.
Bởi vì gia đình chúng tôi sinh sống ở thủ đô, nên phần lớn Lãnh địa Sareid hiện đang được quản lý bởi một người nhiếp chính; đó là người mà cha tôi vô cùng tin tưởng, em trai của ông ấy, cũng tức là chú của tôi.
Xét theo tình hình thực tế hiện tại, hầu hết các thương nhân có lẽ sẽ dồn toàn lực để lấy lòng chú tôi thay vì một đứa trẻ như tôi. Đúng là trong tương lai tôi sẽ là người kế thừa mảnh đất đó thật, nhưng ai mà biết được chuyện đó còn phải đợi đến bao lâu nữa chứ?
Dù nói thế, một vài thương nhân hiếm hoi có mặt ở đây dường như lại đánh giá rằng các khoản đầu tư cùng mối quan hệ với tôi vẫn là một món hời xứng đáng với công sức lặn lội đường xa của họ. Tôi cần phải đối đãi với họ thật hiếu khách mới được.
Để xem họ đem đến thứ gì để chào mời đây nào.
Đứng trước mặt tôi lúc này là một gã đàn ông có dáng người gầy gò cao nghều, gã trông có vẻ bồn chồn lo lắng trong bộ âu phục sang trọng của mình, hai tay cứ mân mê cái hộp được phủ một tấm vải đang đặt trên bàn trước mặt. Gã cúi gập người chào tôi cùng với một nụ cười công nghiệp giả tạo chẳng hề chạm tới ánh mắt.
"Thưa Tiểu thư Carine! Thật là một vinh hạnh lớn lao tột bậc cho tôi khi được đứng trước mặt tiểu thư vào một dịp trọng đại như thế này! Quả thực là một ngày độc nhất vô nhị! Và chính vì hôm nay là một ngày vô cùng đặc biệt, tôi đã cất công mang đến cho tiểu thư một món quà vô cùng xuất chúng!"
Có cần phải làm quá lên thế không trời? Gã này nói chuyện nghe giống hệt mấy tay tiếp thị bán hàng đa cấp gõ cửa tận nhà để chèo kéo tôi mua mấy cái máy hút ẩm với cái giá cắt cổ ở kiếp trước vậy...
Gã cố tình khựng lại một nhịp đầy kịch tính, đôi bàn tay nắm chặt lấy tấm vải đang phủ trên chiếc hộp trước mặt.
"Xin cho phép tôi được dâng lên tiểu thư, món bảo vật quý giá nhất mà tôi hân hạnh được sở hữu!"
Tôi tò mò nhìn chăm chú vào chiếc hộp kia. Nó chỉ được che đậy bởi một tấm vải trắng khá mỏng, đồng nghĩa với việc nhờ vào Năng lực của mình, đôi mắt tôi hoàn toàn có thể nhìn xuyên thấu qua lớp vải để thấy rõ thứ bên trong. Phía sau lớp vải là vài chiếc chai thủy tinh, chiếc nào cũng có dán nhãn đàng hoàng và chứa chất lỏng ở bên trong. Tôi lập tức nhận ra những kiểu dáng chai vô cùng quen thuộc đó.
Khoan đã, chẳng lẽ đó là...
"Được chưng cất bởi một bậc thầy huyền thoại và được ủ lâu năm đến độ hoàn mỹ tột cùng! Tôi xin trân trọng dâng lên tiểu thư—!!!"
Gã đàn ông gầy nghêu nắm chặt lấy mép vải rồi đột ngột giật phắt nó ra đầy dứt khoát, làm lộ ra một hàng chai thủy tinh chứa đầy một thứ chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh.
"—những chai rượu vang thượng hạng nhất trên đời mà tiểu thư có thể được thưởng thức!!"
Quả đúng như tôi dự đoán. Nếu không phải vì khuôn mặt của tôi lúc nào cũng đơ ra như tượng thì chắc là nước miếng của tôi đã chảy ròng ròng ra rồi.
Tôi chẳng thèm chấp nhặt chuyện gã cố tình lờ đi không thèm giới thiệu xem ai là người ủ rượu hay nó đã được lưu trữ trong bao nhiêu năm, lúc này tôi chỉ khao khát được nhấp thử một ngụm bằng bất cứ giá nào. Dù sao thì cũng đã bao lâu rồi tôi chưa được nếm lại mùi vị của rượu vang cơ chứ.
Ngay khi tôi đang định mở lời ban lời khen ngợi cho gã thương nhân kia, Leila, người vẫn luôn túc trực ngay bên cạnh tôi, bỗng nhiên cúi người xuống và khẽ thì thầm bằng một chất giọng vô cùng nhỏ nhẹ: "Tôi xin phép được nhắc nhở một chút, thưa Tiểu thư Carine. Cô không được phép đụng vào rượu vang hay bất kỳ thức uống có cồn nào cho đến khi chính thức trưởng thành đâu ạ. Đây là mệnh lệnh nghiêm ngặt của phu nhân."
CÁI GÌ CƠ—?!
Thôi xong, thế là tan thành mây khói mọi niềm hy vọng và ước mơ nhỏ nhoi của tôi rồi còn đâu.
Leila lùi về vị trí cũ, bỏ mặc tôi đứng hình, bất lực nhìn trừng trừng vào những chai rượu vang mà mình không được phép đụng tới. Đôi mắt tôi không tài nào rời khỏi những chiếc chai màu xanh lá sẫm kia... thứ chất lỏng màu đỏ đang sóng sánh bên trong kia... Ôi, chỉ cần tưởng tượng được nhấp một ngụm thì sẽ sảng khoái và đã khát biết bao nhiêu chứ...
Tra tấn, đây đích thị là một hình thức tra tấn dã man.
Tôi thầm rủa xả gã thương nhân trước mặt vì đã vô duyên đem món quà này đến đây, gã không thể kiên nhẫn đợi thêm ba bốn năm nữa rồi hẵng đem dâng nó cho tôi hay sao hả trời?!
Tôi ngậm ngùi chấp nhận thất bại đau đớn này với một tiếng thở dài thườn thượt từ tận đáy lòng, suýt chút nữa là tôi đã buông xuôi mà ngả ập người ra sau ngai vàng rồi.
"C-Cảm ơn vì món quà vô cùng hào phóng này của ông. Tôi sẽ cho người cất giữ nó thật cẩn thận."
Có khi để lâu thêm vài năm nữa thì vị của nó lại càng ngon hơn cũng nên...
Tôi đành phải tự an ủi bản thân như thế để giảm bớt sự đau khổ.
"Rất mong sẽ có cơ hội được diện kiến tiểu thư vào lần tới, thưa Tiểu thư Carine!"
Gã đàn ông gầy nghêu quay lưng bước đi với một nụ cười vô cùng tự mãn, có vẻ như gã cảm thấy rất đắc ý với món quà độc đáo của mình. Tôi lại đưa mắt nhìn theo những chai rượu khi Leila mang chúng ra phía chiếc bàn trưng bày quà tặng. Đằng nào thì tôi cũng có được uống đâu cơ chứ, biết thế gã đem tặng mấy chai nước ép nho cho tôi có phải là tốt hơn rồi không.
Kế tiếp, người tặng quà tiếp theo bắt đầu bước lên phía trước. Toàn bộ hội trường bỗng chốc rơi vào trạng thái im lặng phăng phắc, nhưng lần này không còn những tiếng hít hà kinh ngạc đồng loạt vang lên như lúc nãy nữa, tôi thầm khen ngợi đám quan khách vì đã biết cách kiềm chế cảm xúc rất tốt.
Phải rồi, nhân vật tiếp theo trong danh sách dâng quà không ai khác chính là vị Tam Hoàng tử bằng xương bằng thịt, Julient.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn