Chương 18: Đừng có tự mãn, tôi ơi
Reincarnated into Two Bodies · Saukz · 273 chương · ~34 phút đọc · Tạo 23/07/2026
OEL 1-50
"Feyt! Vào ăn tối con ơi!" Mẹ hét lớn. Giọng của bà dội thẳng vào trong đầu tôi.
Mẹ à, kể cả mẹ có thì thầm con cũng nghe thấy rõ mồn một mà, biết không hả? Đâu cần phải hét toáng lên thế.
"Con xuống ngay đây!"
Tôi nhảy phắt ra khỏi giường rồi bước nhanh về phía cửa. Thế nhưng, khi vừa nắm lấy cái tay nắm cửa bằng gỗ, tâm trí tôi lại bất chợt nhớ lại lần đầu tiên mình thức tỉnh trong hai cơ thể.
Thật khó tin là tôi mới chỉ vừa tỉnh dậy trong thân xác này vào sáng nay.
Lúc bình minh, tôi còn chẳng đi đứng hay nói năng ra hồn, lóng ngóng như một đứa trẻ sơ sinh. Ấy thế mà đến tối, tôi đã có thể bật dậy khỏi giường trong khi bản thân ở bên kia lại đang thưởng thức bít tết một cách quý phái.
Dĩ nhiên, tôi được gánh rất nhiều nhờ vào việc các thói quen sinh hoạt thường ngày đã được định hình sẵn bằng trí nhớ cơ bắp, nhưng tốc độ cải thiện khả năng điều khiển của tôi cho đến thời điểm này vẫn thật đáng sợ. Xem ra ngày mà tôi có thể đối thoại đồng thời ở cả hai bên chắc cũng không còn xa nữa đâu.
"Feyt! Bữa tối nguội ngắt bây giờ con ơi!" Ba hét vọng lên.
"C-Con xuống liền đây ạ!"
Tôi vội vã vặn tay nắm cửa rồi hướng về phía phòng ăn nhỏ nhắn. Mẹ, ba và chị Fray đều đang quây quần bên chiếc bàn tròn nhỏ—vật báu vô giá của gia đình tôi.
Trên bàn đặt một nồi canh hầm lớn đang bốc khói nghi ngút. Chị Fray cùng ba đã bắt đầu cắm cúi ăn phần của mình. Mẹ đang ngồi ở phía đối diện chiếc ghế trống. Gương mặt bà trông thật hiền từ, cứ như thể người vừa say bí tỉ cách đây ít phút không phải là bà vậy.
Thôi, tôi chả thèm thắc mắc làm gì.
Tôi cầm lấy chiếc bát trống của mình rồi dùng cái vá gỗ đã để sẵn để múc canh hầm.
Khi tôi vừa ngồi xuống ăn, mẹ bắt đầu lên tiếng.
"Ôi, ngôi làng này đúng là được ơn trên ban phước mà~" Bà vẫn còn đang lâng lâng trong niềm hạnh phúc tột độ.
Ngồi vào bàn ăn, về mặt lý thuyết thì đây là lần đầu tiên tôi được quan sát ba ở khoảng cách gần. Trước khi hai mẹ con đến quán rượu, tôi chỉ kịp nhìn thoáng qua cảnh ông đang cố lôi chị Fray ra khỏi nhà, chứ chưa kịp nhìn kỹ.
Ba dùng khăn lau miệng rồi mở lời: "Thế nào Feyt, đi chơi với Ricent vui không con?"
"D-dạ vui ạ. Bọn con chơi nhiều trò lắm."
"Xì, lại trò chơi à?" Ba nheo mắt nói.
"Con không nên suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào chơi bời đâu đấy, biết chưa?"
Không chơi thì đến thăm bạn làm cái quái gì cơ chứ?
"Mình này," Mẹ lên tiếng bênh vực tôi.
"Đừng nói với con như thế chứ. Thằng bé còn nhỏ mà! Cứ để nó chơi cho thoải mái đi! Hồi trẻ mình cũng có đám bạn nối khố chơi cùng suốt còn gì, đúng không?"
"Th-Thì đúng là vậy, tôi xin lỗi." Ba quay sang nhìn chị Fray.
"Giờ thì đến lượt con đấy, Fray. Con có thể giải thích vì sao con lại cứ khăng khăng đòi rú rú ở trong nhà như thế không?"
Phải đấy, tôi cũng muốn biết lắm. Chính vì hai người này không chịu đi cùng đến quán rượu nên một mình tôi đã phải hộ tống bà mẹ say xỉn này về nhà đấy.
"Hửm? Con đâu có khăng khăng đến mức ấy đâu ba?"
"Con vừa mới ném ba ra ngoài cửa sổ đấy!!"
"Phụt!!" Tôi phun cả ngụm canh hầm ra ngoài.
Chị ấy làm cái gì cơ??!
"Con đâu có cố ý đâu, tại ba nhẹ cân quá đấy chứ ạ~," Chị Fray nói với một nụ cười tinh quái.
"Kh—!" Khóe mắt ba giật giật.
Tôi vẫn biết chị gái mình khỏe như vâm, nhưng đến mức ném cả ba—một ngọn tháp cơ bắp biết đi—ra ngoài cửa sổ thì đúng là cạn lời!
Chuyện này chắc chắn là do tác động từ Năng lực rồi, không thể sai đi đâu được!
Ba lườm chị Fray.
"Nghe này Fray. Con không được dành cả ngày ở lì trong nhà như thế! Ra ngoài mà gặp gỡ bạn bè đi! Bình thường con đã hiếm khi ở nhà rồi, khéo đám bạn con quên luôn sự tồn tại của con rồi cũng nên!"
"Thế thì tuyệt quá! Dù sao thì trước giờ cũng chẳng có đứa nào ưa con cả, nên mọi chuyện vẫn cứ là ổn áp thôi ạ~" Chị Fray giơ ngón tay làm dấu OK.
Ba ôm đầu, khẽ lắc đầu thở dài.
"Hết lần này đến lần khác, đầu tiên thì con bảo không muốn kiểm tra Năng lực, giờ thì đến việc ra ngoài giao lưu kết bạn con cũng từ chối. Con định làm khổ ba đến mức nào nữa đây hả Fray?"
"Làm khổ ba sao ạ? Con đang tạo điều kiện để ba tập trung chăm lo cho Feyt mà lại gọi là làm khổ ư? Chẳng phải mấy Cuộn giấy phép thuật giám định Năng lực đó đắt đỏ lắm sao? Ba cứ giữ tiền đó cho Feyt đi, con không muốn ba phí tiền mua cho con một cuộn giấy mà con chẳng màng tới đâu."
"Fray! Con nên nghiêm túc với chuyện này đi! Gia đình mình cần phải biết con có Năng lực gì, và chính bản thân con cũng phải biết điều đó nữa!"
Chị Fray bĩu môi: "Hừm! Con chẳng cần một cuộn giấy để nói cho con biết những điều mà con đã rõ mười mươi rồi đâu!"
"Và chính xác thì con đã biết được những gì rồi hả cô nương?" Ba nhướng mày hỏi.
Chị Fray thoáng ngập ngừng một chút rồi mới đáp: "Con biết là con chẳng quan tâm."
"Con đang lảng tránh đấy," ba vẫn kiên trì gặng hỏi.
"Liệu có lý do chính đáng nào khiến con cứ trốn tránh việc giám định như vậy không?"
Chị Fray thở dài thườn thượt.
"Xem nào, con đang rất hài lòng với công việc buôn bán hiện tại của mình rồi, con không muốn phải đổi nghề chỉ vì cái gọi là Năng lực của mình đâu!"
Ra là vậy...
Ở thế giới này, Năng lực không chỉ đơn thuần là những biệt tài thiên bẩm, mà chúng còn định đoạt cả lối đi trong cuộc đời của mỗi người. Ngay từ khi còn nhỏ, những ai đã trải qua cuộc Giám định Năng lực sẽ được định hướng vào những ngành nghề giúp họ phát huy tối đa Năng lực sẵn có của mình.
Đó là một nét văn hóa mang tính thực tế, hiệu quả nhưng cũng phần nào trói buộc con người ta. Ngay cả các Năng lực Ma pháp cũng nằm trong guồng quay này; chúng được coi như giải độc đắc lớn nhất đối với một thường dân, bởi sở hữu chúng gần như đồng nghĩa với một tấm vé chắc suất trong đội kỵ sĩ hoàng gia.
Tôi hoàn toàn thấu hiểu sự miễn cưỡng của chị Fray. Việc bị ép buộc vào một khuôn mẫu hay một vai trò nhất định chỉ dựa trên vài ký hiệu khô khan có cảm giác như tương lai của bạn đã bị người khác định đoạt sẵn, ngay cả khi bạn còn chưa có cơ hội tự mình khám phá nó.
Thế nhưng, qua những lời chị Fray nói, tôi có cảm giác như chị ấy đang che giấu điều gì đó và nói dối một phần. Dù vậy, tôi cũng chẳng rõ vì sao mình lại có linh cảm như thế nữa.
Mẹ vui vẻ chen ngang để làm dịu bầu không khí căng thẳng: "Thôi nào, thôi nào, ép uổng nhau làm gì chứ mọi người! Hiện tại chúng ta còn nhiều chuyện khác cần phải bận tâm hơn mà!"
Ba nhắm mắt lại rồi gật đầu: "Được rồi."
"Tuyệt vời! Giờ thì ăn cho xong bữa tối nào." Mẹ vỗ hai tay vào nhau.
"Mà nhân tiện, Fray, tối nay con lo phần rửa bát nhé!"
"Cái gì?! Sao lại là con?!" Chị Fray bật dậy.
"Đấy là hình phạt vì con tội dám bắt nạt ba con đấy, Fray," mẹ thản nhiên đáp.
"Ơ kìa, tôi có bị bắt nạt đâu chứ?!" Ba cũng bật dậy phản bác.
So với những lễ nghi nghiêm túc và những bài học ngột ngạt mà tôi trong thân xác Carine phải gánh vác, tôi lại có phần thích những màn khẩu chiến gia đình rôm rả như thế này hơn.
Tôi vừa vui vẻ thưởng thức cảnh tượng náo nhiệt trước mắt vừa múc thêm một thìa canh hầm.
— Đêm buông xuống, đây sẽ là lần đầu tiên tôi đi ngủ ở thế giới mới này. Được cả Leila và mẹ đắp chăn cho ở hai bên giường, tôi lại một lần nữa cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch về chất lượng của hai chiếc giường.
Nếu như chiếc giường của Carine mang lại cảm giác êm ái như đang bồng bềnh trên những tầng mây, thì ở phía bên Feyt, nó lại chẳng khác nào một phiến đá có phần hơi lún.
Không hẳn là nó gây khó chịu, các cơ thể của tôi thực ra đã khá quen thuộc với những chiếc giường này rồi, nhưng sự khác biệt một trời một vực ấy thì không thể nào ngó lơ cho được.
Dù sao thì, tôi cũng nhắm mắt lại, thầm hy vọng ngày mai sẽ bắt đầu một ngày mới với một nguồn năng lượng mới tràn trề.
Giấc ngủ đến với Feyt rất nhanh, có lẽ là bởi màn tra tấ—à không, màn huấn luyện của chị Fray đã vắt kiệt đến giọt sức lực cuối cùng của cơ thể đó rồi.
Khi ý thức ở cơ thể bên kia đã chuyển sang chế độ ngủ, thân xác duy nhất tôi có thể điều khiển lúc này là Carine. Tôi không còn cảm nhận được biến động gì lớn từ phía Feyt nữa, ngoại trừ một cảm giác mơ hồ về lồng ngực mình đang khẽ phập phồng lên xuống theo nhịp thở.
Khi dồn toàn bộ sự tập trung vào góc nhìn của Carine, cảm giác giống như tôi đã quay trở lại thời kỳ chỉ sở hữu độc một cơ thể vậy.
Tôi không thấy buồn ngủ cho lắm trong thân xác này. Nhưng thôi, dù sao cũng chẳng có việc gì để làm vào giờ này cả. Vì vậy tôi chỉ nhắm mắt lại và nằm đợi giấc ngủ tự tìm đến.
— Tiếng gà gáy vang dội đã đánh thức tôi dậy. Feyt là người đầu tiên tỉnh giấc, trong khi đó Carine vẫn còn đang chìm sâu vào giấc nồng. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy mặt trời mới chỉ vừa mới ló dạng, trời vẫn còn là sáng sớm tinh sương.
Việc không thể kích hoạt đồng thời cả hai cơ thể cùng một lúc bỗng mang lại một cảm giác khá kỳ cục, thế nên tôi đã thử đánh thức Carine từ phía bên này, nhưng hoàn toàn vô tác dụng.
Đến chính bản thân mình mà còn chẳng tự gọi dậy nổi, tuyệt thật đấy.
Tôi quyết định cứ để cho cơ thể của Carine nghỉ ngơi thêm một lát.
Quay trở lại tập trung vào Feyt, tôi nhỏm dậy, mặc quần áo chỉnh tề rồi bước ra khỏi phòng.
Mẹ đang ở trong bếp để nhặt vài loại rau củ. Ba và chị gái thì không thấy tăm hơi đâu cả.
Tôi tiến lại gần và cất tiếng chào: "Chào buổi sáng mẹ yêu!"
"À, chào buổi sáng Feyt!" Mẹ đặt rổ rau xuống rồi dùng khăn lau khô tay.
"Đầu con ổn rồi chứ?"
"Vâng, con nghĩ là ổn rồi ạ, không còn thấy sưng hay đau đớn gì nữa."
"Tốt lắm! Để mẹ tháo đống băng gạc này ra cho con nhé!"
Mẹ cầm một cây kéo nhỏ rồi cẩn thận cắt lớp băng gạc ra khỏi đầu tôi. Làn gió lướt qua đỉnh đầu bỗng chốc mang lại cảm giác mát lạnh hơn hẳn.
"Con cảm ơn mẹ. Sáng nay có món gì ăn thế mẹ?"
"Có bánh mì ở trên bàn kìa, mẹ vừa mới mua xong đấy!"
Tôi nhìn sang bàn ăn, một chiếc giỏ nhỏ đựng vài chiếc bánh mì không gia vị đang chễm chệ ở trên đó. Tôi ngồi vào bàn trong lúc mẹ tiếp tục rửa rau bên bồn bếp.
Tôi cầm lấy một mẩu bánh mì rồi cắn một miếng. Thô ráp và nhạt nhẽo là những từ duy nhất xuất hiện trong đầu tôi lúc này.
Tốt thôi, đây là cuộc sống của một gia đình nông dân nghèo khó, có cái bỏ vào mồm đã là may mắn lắm rồi chứ còn đòi hỏi gì nữa. Tôi ăn hết hai mẩu bánh mì rồi uống một cốc nước để nuốt trôi mọi thứ.
"Được rồi, giờ thấy con đã khỏe khoắn trở lại, con ra đồng phụ ba một tay được không?"
"Dạ?"
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ cạnh bếp, một cánh đồng rau củ rộng mênh mông bát ngát hiện ra trước mắt, nơi ba và chị Fray đang cặm cụi chăm sóc.
Phải rồi, suýt thì quên mất kiếp này mình là một đứa con nhà nông.
"V-Vâng ạ, để con ra phụ hai người."
Haizz, người ta đang muốn nghỉ ngơi thư giãn mà lại...
— Tay cầm chiếc cuốc, tôi bước chân ra ngoài cánh đồng.
"Cử làm như mọi khi nhé Feyt!" Ba hét lớn từ phía bên kia cánh đồng. Dù thực ra nếu ông cứ nói với tông giọng bình thường, tôi tin chắc đôi tai của mình vẫn có thể nghe thấy rõ ràng.
"Vâng thưa ba!" Tôi hét vọng lại.
Bằng những động tác đã thuần thục, tôi bắt đầu công việc cuốc đất. Đó là một vòng tuần hoàn đơn giản: Nhấc cuốc lên, bổ xuống, kéo đất vào, rồi lại chuyển sang khoảnh đất tiếp theo và lặp lại. Về cơ bản thì nó vốn dĩ phải đơn giản như thế.
Thế nhưng, bất chấp sự quyết tâm của bản thân, chỉ sau vỏn vẹn mười phút là tôi đã thở không ra hơi, toàn thân biểu tình đòi nghỉ ngơi. Tôi dừng lại, chống người vào cán cuốc để lấy điểm tựa.
Tôi nghe thấy tiếng chị Fray đang tiến lại gần và chị vỗ mạnh một phát vào lưng tôi.
"Này, mới đó đã mệt rồi à?"
Tôi quay sang nhìn chị, chị vẫn giữ nụ cười tinh nghịch quen thuộc trên môi.
"Chỉ là... em chưa quen thôi mà..." Tôi vừa thở hổn hển vừa lấy tay quệt mồ hôi trên trán.
"Nhưng rồi em sẽ quen dần thôi."
Tôi—hay đúng hơn là Feyt trước đây—thường chỉ thỉnh thoảng phụ giúp việc tưới nước và gieo hạt qua loa. Thế nhưng không hiểu sao kể từ tuần trước, Feyt lại tự dưng xung phong đòi làm công việc cuốc đất thay vì chỉ tưới nước đơn thuần.
Tại sao hả cái thằng tôi trong quá khứ kia, tại sao lại tự hành xác thế hả?!
Cuốc đất ngoài đồng chẳng khác nào một cực hình, sao mình lại đâm đầu vào cái thứ này cơ chứ?! Thế nhưng khi nhìn lại những luống đất thẳng tắp mà tự tay mình vừa hoàn thành, một cảm giác tự hào nho nhỏ bỗng trào dâng trong lòng.
Hóa ra sâu thẳm bên trong cơ thể này luôn ẩn giấu một khao khát muốn trở nên mạnh mẽ hơn.
"Này, nếu mệt rồi thì đưa đây chị làm cho! Lâu lắm mới về nhà, coi như giúp một tay vậy!" Chị Fray chìa tay ra định lấy chiếc cuốc.
Tôi đã định nhường công việc này cho chị, nhưng cuối cùng lại lắc đầu từ chối.
"Không cần đâu, em tự làm được!"
Tôi chẳng rõ vì sao mình lại bướng bỉnh muốn tự hành xác đến vậy, nhưng bản thân chỉ cảm thấy mình cần phải tiếp tục cố gắng hết sức.
"Ồ, lại chứng nào tật nấy rồi đấy à? Được rồi, chúc may mắn nhé!" Chị Fray vẫy vẫy tay rồi quay lưng bước đi để tiếp tục công việc tưới nước cho cây.
"Phù... Được rồi!" Tôi đứng thẳng người dậy, vác chiếc cuốc lên vai.
"Chiến thôi nào!"
Chưa đầy năm phút sau, tôi đã nằm đo đất, mặt úp thẳng xuống nền đất cát.
— Tôi được đưa vào căn lán nhỏ nằm bên ngoài ngôi nhà. Bên trong căn lán trống trơn, chỉ có một cái giếng nước đang dùng tốt và một chiếc ghế gỗ đặt ở góc.
Tôi đang ngồi trên chiếc ghế đó, còn chiếc áo sơ mi lấm lem bùn đất thì được treo tạm trên cánh cửa bên ngoài.
"Ầy, thật là, cứ thích cố quá thành quá cố cơ chứ?" Chị Fray vừa cằn nhằn vừa miễn cưỡng dùng khăn lau người cho tấm thân trần trụi của tôi. Chị ấy đang cố kiềm chế vẻ khoái chí của mình, nhưng những tiếng cười khúc khích "vô tình" lọt ra đã tố cáo tất cả.
"Em tự lau người được mà. Có phải trẻ con đâu chứ."
"Còn lâu nhé, hai cái tay còn chẳng nhấc lên nổi thì cầm khăn kiểu gì." Chị Fray thở dài, nhưng đôi bàn tay lại dịu dàng một cách lạ thường khi tiếp tục lau sạch cơ thể cho tôi.
"Mà cứ phải nhằm đúng đống đất để úp mặt xuống mới chịu được cơ à? Lần sau có ngã thì chọn chỗ nào ít bụi bặm hơn mà ngã không được sao?"
"Vâng, em xin lỗi..."
"Thôi, khỏi cần xin lỗi, cơ mà điệu bộ lúc nãy trông buồn cười chết đi được," chị Fray bật cười khoái chí.
Cái bà chị này...
Đến nước này thì tôi cũng chẳng còn hơi sức đâu mà cãi lại nữa. Tôi chỉ biết để mặc cho làn nước mát lạnh dội qua thân mình, xoa dịu các múi cơ đang biểu tình đau nhức.
"Được rồi, xong xuôi sạch sẽ!"
Sau màn tắm rửa bất đắc dĩ đó, chị Fray giúp tôi mặc một chiếc áo sơ mi sạch sẽ rồi lại quay ra đồng phụ giúp ba.
Tôi ngồi bệt trên chiếc ghế gỗ ngay cạnh hiên nhà, lặng lẽ quan sát chị Fray thoăn thoắt giúp ba tưới nước rồi lại quay sang cuốc đất.
Thật tình, cái nguồn thể lực và sức mạnh vô biên của chị ấy rốt cuộc là từ đâu ra thế không biết? Chắc chắn trăm phần trăm là do các Năng lực của chị ấy mang lại rồi. Vậy mà chị ấy lại tỏ ra chẳng mảy may bận tâm đến chuyện giám định.
Liệu chị ấy thực sự là người vô lo vô nghĩ đến thế, hay là đang che giấu một bí mật nào đó?
Dù sao đi nữa, tôi cũng chẳng có tư cách gì để phán xét những lựa chọn của chị, chỉ là bản thân thấy tò mò quá đỗi mà thôi.
Nhìn dáng vẻ làm việc tràn đầy năng lượng của chị lại khiến tôi nhen nhóm ý định muốn đứng dậy ra làm tiếp. Nhưng tôi lập tức vỗ mạnh vào đùi mình để tự nhắc nhở bản thân.
Dừng lại ngay. Đừng có tự mãn, tôi ơi. Cứ cái đà này thì có ngày mất mạng như chơi đấy.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn