Chương 559: "Tên Cậu Là Gì"
Lord of Mysteries · motngaykhongmua · 747 chương · ~31 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Volume 3: Traveler Mang theo ý nghĩ đó trong đầu, Klein lập tức xắn tay áo lên chuẩn bị.
Mục tiêu của anh là lùng sục thế giới linh hồn hòng tuyển chọn một ứng cử viên sáng giá cho vị trí sứ giả. Sau khi rời khỏi Quần đảo Rorsted và vùng biển lân cận, anh có thể mang Quyền Trượng Hải Thần theo để nói lý lẽ với mục tiêu và thuyết phục nó trở thành sứ giả của mình.
Một khi bị lạc hoặc rơi vào tình huống nguy hiểm, mình sẽ lập tức kết thúc triệu hồi và quay trở lại không gian trên sương mù xám. Cơ bản là không có rủi ro nào cả...
Klein suy nghĩ vài giây, rồi khóa trái cửa và bắt đầu nghi thức tự triệu hồi bản thân.
Khi nghi thức kết thúc, anh thoắt cái đã có mặt phía trên màn sương mù xám, nhưng anh không vội vã đáp lại lời triệu hồi của chính mình. Thay vào đó, anh ung dung ngồi xuống, triệu hồi Quyền Trượng Hải Thần từ trong đống đồ linh tinh bay ra nằm gọn trong lòng bàn tay.
Anh định sẽ lướt qua những lời cầu nguyện của các tín đồ như một thói quen hằng ngày xem có gì đáng để phản hồi hay không.
Trong lúc lướt xem, Klein tình cờ phát hiện ra một vài lời cầu nguyện thực sự khá là thú vị, bởi vì con người ta có thể đeo mặt nạ lừa dối bạn bè và người thân, nhưng lại rất khó để giấu giếm những suy nghĩ chân thật nhất từ tận đáy lòng khi xưng tội hay cầu nguyện trước thần linh. Cùng lắm thì họ chỉ bóp méo sự thật một chút để bản thân trông đỡ tồi tệ hơn.
Một người lai, rõ ràng là đã chuyển sang tín ngưỡng Lord of Storms và leo lên được chức vụ cấp trung trong sở cảnh sát Bayam. Thế nhưng trong lời xưng tội của mình, anh ta lại cố gắng ngụy biện hành vi đó là một kế hoạch nhẫn nhục gánh vác trọng trách để thực hiện một sứ mệnh cao cả.
Vì một tương lai tươi sáng hơn cho đồng bào mình, anh ta chỉ có thể đau đớn xưng tội với Thần, hy vọng rằng "Ngài" sẽ che chở cho anh ta, để anh ta có thể leo lên những vị trí cao hơn trong lực lượng cảnh sát với tư cách là một tín đồ của Lord of Storms.
Mặc dù những lời lẽ anh ta thốt ra nghe có vẻ lọt tai không một kẽ hở, nhưng những dao động trong suy nghĩ và cảm xúc của anh ta trong lúc xưng tội lại hiện lên rành rành trên màn hình cầu nguyện. Đó là thứ không thể nào che đậy được.
Cố tình múa mép lừa bịp Thần linh trong khi đang tự lừa dối chính bản thân mình... Nếu đối mặt với một con rắn biển khổng lồ ngu si như Kalvetua, có khi mớ lý thuyết suông của anh đã qua mặt được nó rồi đấy... Mình có nên ban cho người này một tia sét hay mười nhát phong đao không nhỉ? Ừm, một người lai mà leo lên được đến chức thanh tra cao cấp thì cũng có máu mặt phết đấy chứ. Cứ giữ lại dùng tạm vậy. Có một tên chỉ điểm cũng có nhiều lợi ích...
Klein nâng Quyền Trượng Hải Thần lên, khiến một trong những viên ngọc màu xanh lam phát sáng.
Luồng ánh sáng tuôn trào vào khung cảnh và âm thầm len lỏi vào cơ thể thanh tra cao cấp tên Boulaya.
Đây không phải là một lời nguyền, cũng chẳng phải là một ám thị tâm lý. Nó là một dấu ấn thần thánh mà người trần mắt thịt gần như không thể nào phát giác ra được.
Nói toạc ra thì, đây là cách để tôi đơn phương theo dõi nhất cử nhất động của anh đấy...
Klein thầm mỉm cười xảo quyệt trong bụng.
Anh tiếp tục lướt xem và bắt gặp một tín đồ trẻ tuổi với mái tóc xoăn nhẹ màu đồng thau đang rủa một người tên Zangmo bị bão cuốn trôi và bỏ mạng dưới đáy biển. Hắn leo lẻo cái miệng gán ghép cho Zangmo cái tội thiếu lòng thành kính, nhưng sự thực rành rành là, mang tiếng là đối thủ cạnh tranh trên ngư trường, Zangmo lúc nào cũng vớ được mẻ cá kếch xù hơn hẳn hắn.
Cái thể loại cầu nguyện gì thế này? Lòng dạ con người đúng là khó dò...
Klein nhíu mày làu bàu. Sau đó, một ý tưởng lờ mờ lóe lên trong đầu anh.
Để một Faceless có thể đóng vai một cách xuất thần, không chỉ đòi hỏi một màn hóa trang không tì vết về mặt ngoại hình và thói quen cử chỉ, mà còn phải giữ được cái hồn trong tính cách của nhân vật. Không được phép xào nấu quá nhiều. Còn về khía cạnh tính cách, mỗi người mỗi vẻ mười phân vẹn mười, nên chắc chắn phải có sự chênh lệch ở một mức độ nào đó...
Thông qua việc quan sát những lời cầu nguyện của các tín đồ, chẳng khác nào mình đang được trải nghiệm vô vàn những kiểu tính cách và trạng thái tâm lý khác nhau mà chẳng tốn một giọt mồ hôi công sức nào. Khi nhắc đến hàng tá chiếc mặt nạ mà chúng ta mang trên người, nó đâu chỉ đơn thuần nằm ở vẻ bề ngoài...
Trò này sẽ cực kỳ hữu dụng cho những màn đóng vai Faceless sau này của mình. Nó giúp mình tiết kiệm được khối thời gian so với việc phải tự mày mò đúc kết từ những trải nghiệm thực tế.
Klein ngày càng cảm thấy việc đóng vai Hải Thần mang lại cho anh rất nhiều lợi ích.
Khi đóng vai một bán thần, ngay cả khi không nhận được bất kỳ phản hồi nào, mình vẫn sẽ nhận được một số lợi ích đáng kể... Đây là một chiêu trò cày cuốc kinh nghiệm tuyệt vời để lột xác thành một kẻ ở đẳng cấp vượt trội hơn...
Klein vực dậy tinh thần, không còn giữ thái độ lướt qua loa chiếu lệ màn hình cầu nguyện nữa.
Sau khi lia mắt chớp nhoáng qua hàng loạt những khung cảnh khác nhau, ánh mắt anh khựng lại trước một thương nhân tên Ralph.
Thương nhân này ca ngợi phép màu về sự tái xuất của Hải Thần, và ông ta bày tỏ ý định dâng hiến một phần ba tài sản của mình—trị giá 20. 000 bảng—cho Lực lượng Kháng chiến, một nửa dùng làm quỹ quốc phòng, nửa còn lại để xây dựng lại bức tượng của Thần.
Thực ra, đâu cần phải rắc rối thế làm gì. Cứ dâng thẳng cho ta là được mà...
Klein nửa đùa nửa thật lẩm bẩm.
Anh suy nghĩ một lát, rồi biến ra một khung cảnh phông nền là những con sóng cuồn cuộn, bão táp gầm rú cùng mưa to gió lớn và sấm chớp đùng đùng. Anh trầm giọng đáp lại: "Ngươi hãy làm rạng danh tên ta bằng cách giang tay cưu mang đồng bào và chiến hữu của mình.
"Những con cừu non cần được giúp đỡ, cung cấp thức ăn và giáo dục."
Anh định xúi Ralph lấy 20. 000 bảng đó ra lập một quỹ từ thiện, đồng thời kêu gọi quyên góp rộng rãi từ cộng đồng hòng san sẻ gánh nặng thiệt hại, tạo nên một tiếng nói chung; và chung tay góp sức cung cấp cho lũ trẻ bản địa miếng ăn, cái mặc, và con chữ dưới lớp vỏ bọc ban phát ân huệ từ chính quyền cai trị.
Về khoản ngân sách quốc phòng cho Lực lượng Kháng chiến, Klein thừa hiểu rằng trong một thế giới tồn tại sức mạnh Phi Phàm, việc chỉ dựa dẫm vào sự phản kháng của người dân bản địa hòng lật đổ chính quyền là chuyện hão huyền. Do đó, bọn họ buộc phải cậy nhờ đến sự hậu thuẫn từ các cường quốc như Feysac hay Intis.
Việc bơm tiền tài trợ là điều hiển nhiên không thể thiếu.
Đáng tiếc thay, mình không thể nào chèn thêm một điều khoản kiểu "hùng hồn và ngẩng cao đầu đi xin xỏ tài trợ" vào trong Mười Điều Răn được; làm vậy sẽ bôi tro trát trấu vào hình tượng uy nghiêm của Hải Thần mất... Lực lượng Kháng chiến không nên lúc nào cũng chăm chăm vào việc quét sạch quân đồn trú làm gì. Bọn họ chỉ nên nhắm vào việc phá hoại hệ thống cơ sở hạ tầng giao thông, gây khó dễ cho bộ máy cai trị của phủ tổng đốc, từ đó tạo đòn bẩy cho các cuộc đàm phán thương lượng...
Thân là một "anh hùng bàn phím" chính hiệu, Klein làm gì có chuyện cạn kiệt ý tưởng trong mấy cái mảng này.
Anh nhanh chóng gom gọn lại những dòng suy nghĩ mông lung của mình và thực hiện một phép bói xem hôm nay đi phượt thế giới linh hồn có dính dáng đến nguy hiểm nào không.
Sau khi nhận được kết quả rằng chuyến đi này hoàn toàn an toàn, Klein chộp lấy lá bài Black Emperor, thay đổi diện mạo một cách tự nhiên rồi bước vào Cánh Cửa Triệu Hồi.
Vừa đặt chân đến thế giới thực, anh vội vã nhét tất tần tật những vật phẩm thần bí cần thiết vào người để phòng hờ bất trắc. Sau đó, giống như lần trước, anh dùng Minh Tưởng để cảm nhận thế giới linh hồn.
Nhích lên một bước, anh lướt qua một tấm màn vô hình khi hình bóng mờ ảo của Klein lơ lửng bay lên.
Xung quanh anh, những gam màu đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục và vô số những màu sắc khác chồng chéo lên nhau, trông hệt như một bức bích họa sơn dầu trừu tượng điên rồ nhất từng được vẽ ra. Khái niệm về phương hướng mà con người vẫn quen thuộc hoàn toàn vô dụng ở đây. Nếu ai đó dùng những phương pháp cũ kỹ ấy để phân biệt phương hướng và vị trí của bản thân, người đó chắc chắn sẽ bị lạc.
Klein cẩn thận và thong dong dạo bước, lúc thì chạm trán một mặt trời vàng rực trông như nét vẽ nguệch ngoạc của trẻ lên ba, lúc thì sượt qua một dòng sông vô hình đang lặng lẽ tuôn chảy.
Còn có cả một người phụ nữ phẳng lỳ, nửa thân trên để trần với khuôn mặt trông giống vầng trăng đang mỉm cười, một chiếc ca nô lộn ngược, một cuộn len, và một cầu thang hình rắn uốn lượn dẫn thẳng lên bảy luồng ánh sáng tinh khiết.
Trong cái thế giới hỗn độn cực độ này, ngoại trừ sinh vật thế giới linh hồn, mọi loại thông tin đều tồn tại dưới dạng những biểu tượng trừu tượng. Do đó, những gì người ta nhận được từ một phép bói toán sẽ chỉ là một khải thị đòi hỏi họ phải tự mình giải mã.
Còn về phần những biểu tượng đó, cũng có khả năng chúng sẽ hồi sinh và biến thành những con quái vật vô hình.
Đây chính là thế giới linh hồn, một nơi không thể thấu hiểu hay quan sát bằng những kiến thức thông thường của con người.
Lần trước tiến vào đây, anh đã dễ dàng phát hiện ra các sinh vật thế giới linh hồn, và anh đã rùng mình ớn lạnh trước những ánh nhìn lạnh lẽo rợn người phát ra từ những ngóc ngách vô định. Có cô nàng không đầu xách lủng lẳng bốn cái đầu, một con mắt tròn xoe với lòng đen lòng trắng rõ rệt, và một con sứa khổng lồ với mỗi xúc tu lủng lẳng một cái hộp sọ. Hồi đó anh đã chạm trán tất cả những thứ này một cách vô cùng dễ dàng.
Nhưng lần này, anh mỏi mắt tìm kiếm cũng chẳng thấy lấy một mống sinh vật thế giới linh hồn nào mặc dù đã lượn lờ chán chê. Ngay cả những hình bóng quái đản tít đằng xa cũng lặn mất tăm mất tích, cứ như thể bọn chúng đã đồng loạt rủ nhau chơi trò trốn tìm vậy.
Đừng bảo là các ngươi sợ trở thành sứ giả của ta đấy nhé? Hừm, mình thâm nhập vào thế giới linh hồn dưới dạng một Linh Thể. Có lẽ những suy nghĩ trong đầu mình sẽ xuất hiện ở đây dưới một hình thức vô hình, đặc biệt nào đó, biến thành những biểu tượng ẩn tương tác với thế giới linh hồn chăng. Từ đó tự nhiên ảnh hưởng đến những lựa chọn đường đi của mình?
Klein bối rối, nhưng anh không thể tìm ra lý do.
Vô vàn suy nghĩ vụt qua trong tâm trí khi cơ thể anh đột nhiên chìm xuống và rơi tự do.
Một lúc sau, Klein chỉ có thể nhìn thấy sự xếp chồng sống động của các màu sắc và vô số biểu tượng đang hiện hình.
Chuyện gì đang diễn ra vậy?
Anh bắt đầu cân nhắc xem liệu mình có nên viết thư hỏi thầy Azik về chuyện này không, hay là quăng luôn cái máy thu phát vô tuyến lên phía trên màn sương mù xám để nó bị ám khí tức, từ đó có thể kết nối với chiếc gương ma thuật, Arrodes.
Trong lúc đang lơ lửng, tim Klein chợt thót lên một nhịp khiến anh vội vã lách người sang một bên.
Một luồng sáng chói lòa màu vàng pha xanh lục xẹt qua võng mạc anh khi một bàn chân khổng lồ, to đến mức dư sức dẫm bẹp dúm toàn bộ cơ thể anh, đáp xuống cái rầm, giẫm nát bét những mảng màu đỏ và xanh lam đan xen.
Bên trên lòng bàn chân là một cẳng chân dài ngoằng, lở loét nham nhở, bê bết thứ chất lỏng màu xanh vàng gớm ghiếc. Cẳng chân dài hơn ba mét, và phía trên nó là một cơ thể khổng lồ quấn chằng chịt những dải băng tẩm dầu mỡ xác chết.
Giữa bầu không khí cô đặc của khu vực, hai cẳng chân nhung nhúc mủ vàng xanh thay nhau nhấc lên nhấc xuống. Cõng theo một cơ thể khó lòng nhìn rõ, đôi chân nhanh chóng khuất bóng vào sâu trong thế giới linh hồn.
Klein đứng chôn chân ở tít đằng xa, không dám ho he một tiếng.
Sau khi xác nhận mình đã an toàn, anh nhăn mặt nhó mày nghĩ thầm: Thế giới linh hồn đáng sợ thật... Một cường giả sừng sỏ trong giới sinh vật thế giới linh hồn sao?
Klein lắc đầu và tiếp tục cuộc tìm kiếm.
Lúc này, anh hoàn toàn mù tịt về việc mình đã đi lạc đến xó xỉnh nào trong thế giới linh hồn.
Sau một hồi lượn lờ vô định, anh cuối cùng cũng tìm thấy vài dấu vết của sinh vật thế giới linh hồn.
Ngay khi anh định bẻ lái từ việc bay thẳng về phía trước sang lao xuống phía bên trái, anh bàng hoàng nhận ra cơ thể mình vẫn cứ thế lao vút về phía trước không sao phanh lại được với một tốc độ ngày càng nhanh.
Ngay trước mắt anh, những màu sắc xếp chồng hỗn loạn cùng lớp sương mù xám xịt bao trùm khu vực đột nhiên bị xé toạc, và một chiếc thuyền buồm ba cột buồm màu đen tuyền khổng lồ lao tới.
Chiếc thuyền dài cả trăm mét, và ba cánh buồm đen kịt được treo cao chót vót tung bay phấp phới.
Bên mạn trái và phải của con tàu, những nòng pháo tua tủa chĩa ra và đủ mọi loại thủy thủ đang chạy đôn chạy đáo ngược xuôi trên boong.
Mọi thứ hiện lên chân thực đến mức ngỡ ngàng, mang một hình hài vật chất rõ rệt, và hoàn toàn lạc quẻ khi đặt vào bức tranh tổng thể của thế giới linh hồn.
Tuy nhiên, ngay khi con tàu tiến vào thế giới linh hồn, sắc đen tuyền của nó nhanh chóng trở nên đậm đặc hơn, tự nhuốm cho mình một vẻ huyền ảo khó cưỡng.
Trên boong tàu đặt một chiếc ghế đá loang lổ cao tầm hai đến ba mét; lưng ghế quay về phía khoang tàu. Tựa lưng vào thành ghế, một hình bóng to lớn sánh ngang với một người khổng lồ thời tiền sử đang ngự trị ở đó.
Ông ta sở hữu bộ râu quai nón đen kịt kéo dài quá cổ, đội một chiếc vương miện chóp nhọn cao vút trên đầu. Ông ta khoác trên người một bộ áo choàng đen tuyệt đẹp điểm xuyết những sợi tua rua màu bạc lấp lánh. Những nếp nhăn trên khuôn mặt ông ta trông thô ráp và toát lên vẻ uy nghi. Nó khiến người ta vô thức muốn cúi đầu khuất phục.
Dưới vầng trán hơi nhăn nheo và trên sống mũi cao, bộ giáp đen tuyền toàn thân và chiếc vương miện đen của Klein phản chiếu rõ nét vào hai con mắt đỏ thẫm ở đó.
Còn về phần Klein, anh đang phải chật vật xoay xở để phanh lại chuyến bay chậm chạp đang lao thẳng về phía người khổng lồ.
Ánh mắt bọn họ chạm nhau giữa muôn vàn lớp màu sắc và biểu tượng của thế giới linh hồn, và rồi Klein đột nhiên biến mất không để lại một dấu vết.
Người khổng lồ trên chiếc ghế đá loang lổ không hề thu hồi ánh mắt mà vẫn đăm đăm nhìn về phía đó trong một khoảng thời gian dài.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn