Chương 552: Chấn Động
Lord of Mysteries · motngaykhongmua · 747 chương · ~28 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Volume 3: Traveler Danitz vứt đống nẹp và băng gạc vào thùng rác, vung vẩy cánh tay trái của mình, và nói: "Thường thì, lời khiêu khích của đám hải tặc chỉ đơn thuần là những lời lăng mạ xỉ vả, nhưng tôi thì ở một cái tầm khác. Tôi chửi rủa có mục tiêu rõ ràng.
"Điều này đòi hỏi phải nắm bắt được nhiều thông tin và những lời đồn thổi, đồng thời phải hiểu rõ đối tượng mà mình định khiêu khích. Chỉ có như vậy, anh mới có thể khiến người ta mất trí và não như muốn nổ tung chỉ bằng một câu nói."
Hắn ngừng lại một giây rồi tiếp tục: "Giống như vụ 'Thép' vậy. Anh có thể chửi rủa hắn, rủa hắn là đồ chó đẻ, hay lôi cả tông ti họ hàng và thuyền trưởng của hắn ra mà chửi, nhưng như thế chẳng nhằm nhò gì đâu. Tuy nhiên, nếu anh làm một động tác đi kèm với một câu chửi bới, hắn chắc chắn sẽ hóa thành một con bò tót hăng máu chỉ biết húc bừa."
Nói đoạn, Danitz chống hai tay lên hông, túm lấy đũng quần mình, và gào lên với một chất giọng trầm đục, đầy khinh bỉ: "Đồ đàn bà!"
... Mình thực sự rất muốn tẩn cho hắn một trận... Hắn quả không hổ danh là một Provoker... Quả thực, "Thép" Maveti có những xu hướng và sở thích bệnh hoạn như vậy, tsk...
Klein nới lỏng hai nắm đấm đang siết chặt trong vô thức của mình ra.
"Đây mới gọi là 'khiêu khích chuyên nghiệp'." Danitz dang rộng hai tay như để chốt lại vấn đề.
"Nếu tôi chạm trán một con thú hoang, một con quái vật, hay một kẻ đã mất kiểm soát không thể giao tiếp được nữa, tôi có thể chủ động phát ra một loại cảm giác khiến chúng căm ghét tột độ. Đây là một năng lực Phi Phàm đấy."
Những kẻ sở hữu năng lực Phi Phàm kiểu này nếu không phải là những kẻ có khả năng chịu đòn cực giỏi, thì cũng là những bậc thầy tẩu thoát. Rõ ràng là tên này thuộc vế sau...
Klein rủa thầm trong bụng.
Trút bỏ được gánh nặng lo âu về cánh tay trái bị thương, Danitz đang trong tâm trạng vô cùng phấn chấn, hắn nói tiếp: "Thực ra, tôi cực kỳ rành rẽ trong khoản giăng bẫy đấy. Thật tiếc là anh đã không đồng ý với kế hoạch của tôi khi đi săn "Thép" Maveti."
Klein cố kìm nén khóe miệng đang giật giật của mình, điềm nhiên đáp lại: "Anh vẫn còn cơ hội mà."
"Cơ hội gì cơ?" Danitz tò mò hỏi.
"Cơ hội để giăng bẫy những Người Phi Phàm cỡ như "Thép". Tôi sẽ lần lượt giới thiệu bọn chúng cho anh." Klein mỉm cười.
"..." Danitz nhất thời cạn lời.
Hắn thừa hiểu rằng các thể loại bẫy bình thường chẳng xi nhê gì với một kẻ không sợ súng đạn, không sợ ám khí, cũng chẳng ngán lửa hay nước.
Danitz cười khan một tiếng rồi quay ngoắt sang nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Thời tiết đã quang đãng...
"Điều đó có nghĩa là con rắn Kalvetua kia đã chết rồi sao?"
Klein khẽ gật đầu, không hề giấu giếm điều gì.
Danitz thở hắt ra, chần chừ một thoáng, rồi mới nói: "Dù thế nào đi chăng nữa, sau đợt càn quét quy mô toàn thành phố này, sẽ có rất ít hải tặc dám vác mặt đến Bayam trong một khoảng thời gian dài đấy. Chắc chắn trong đó có cả Đô Đốc Máu.
"Kế hoạch hợp tác đi săn hắn ta cùng Thuyền trưởng của anh có lẽ phải gác lại rồi. Biển Sonia rộng lớn nhường này, nên việc truy lùng tung tích của một hạm đội cố tình lẩn trốn là rất khó. Hơn nữa, bọn chúng hoàn toàn có thể dạt sang Biển Sương Mù, Biển Cuồng Nộ, Biển Bắc hay Biển Cực để tị nạn."
Nếu việc hạ sát một đô đốc hải tặc trên biển mà dễ dàng như vậy, thì Giáo hội và quân đội đã ra tay từ đời nào rồi! Làm ơn cho tôi về lại tàu Giấc Mơ Vàng càng sớm càng tốt đi mà!
Danitz lẩm bẩm trong bụng.
Đừng lo, tôi có cách rồi, và đây sẽ là nhiệm vụ của anh...
Klein hỏi mà không hề chớp mắt: "Ý kiến của Thuyền trưởng anh thế nào?"
Anh đã sớm chi mười hai bảng để tậu một chiếc máy thu thanh vô tuyến thông qua Fors, nhưng vì quá bận bịu với đống rắc rối liên quan đến hải thần nên anh chẳng còn tâm trí đâu mà ngó ngàng tới nó. Do đó, anh vẫn chưa lôi nó ra khỏi đống đồ linh tinh phía trên màn sương mù xám để mang về thế giới thực.
Trong lúc đó, Klein đã nhận được tiền từ Justice và The Hanged Man, nâng tổng tài sản của anh lên con số 7. 085 bảng và năm đồng tiền vàng.
Một khối tài sản kếch xù cỡ này dư sức để tậu một trang viên bề thế và sinh lời tốt ở bất cứ đâu.
Nếu không phải vì ôm hận báo thù và khao khát tìm đường trở về Trái Đất, mình đã có thể rửa tay gác kiếm an hưởng tuổi già rồi...
Klein đắc ý thầm nghĩ.
Ý kiến của Thuyền trưởng á...
Danitz gượng cười và nói: "Mặc dù theo lý thuyết thì Thuyền trưởng và những người khác chắc hẳn đã lọt vào phạm vi 500 hải lý, đủ điều kiện để tiến hành Nghi thức Giáng Hồn, nhưng anh thừa biết là các tuyến đường biển đâu có an toàn tuyệt đối. Hải tặc lúc nào cũng phải lo sợ bị quân đội hay Giáo hội tóm cổ. Vì vậy, bọn họ thường xuyên phải đi đường vòng.
"Tôi cho rằng chúng ta nên chờ thêm một ngày nữa hẵng thực hiện Nghi thức Giáng Hồn để tránh phung phí năng lượng và vật liệu vô ích."
"Được thôi." Klein không đưa ra một câu trả lời khẳng định nào mà quay gót bước về phía nhà vệ sinh.
Hôm nay anh dự định sẽ lại ra ngoài để tìm kiếm cơ hội đóng vai thành một người khác.
Nhìn bóng lưng Gehrman Sparrow khuất sau cánh cửa, Danitz thở phào nhẹ nhõm.
Mình phải liên lạc riêng với Thuyền trưởng trước và thuyết phục cô ấy cho phép mình quay lại tàu Giấc Mơ Vàng trước khi mình buộc phải sử dụng Nghi thức Giáng Hồn trước mặt hắn ta! Gehrman Sparrow là một kẻ thích lượn lờ bên ngoài. Mình có cả khối cơ hội. He he, đừng bảo với mình là hắn ta có sở thích đi dạo phố mua sắm đấy nhé?
Danitz thầm nghĩ, khóe môi khẽ nhếch lên.
...
Sau khi rời khỏi Nhà thờ Sóng Biển, Alger Wilson đi thẳng đến Công ty Thương mại Ralph trong lúc trầm ngâm suy nghĩ và tìm thấy ông chủ đang ngồi đọc báo.
Anh ta thừa biết rằng người đàn ông trung niên trong bộ âu phục chỉnh tề, thắt nơ bướm và đeo kính này là một cựu hải tặc sừng sỏ. Ông ta âm thầm chống lưng cho Lực lượng Kháng chiến và thành kính thờ phụng Hải Thần Kalvetua.
"Có chuyện gì vậy, thuyền trưởng tàu ma của chúng ta?" Ralph buông tờ báo xuống, vắt chéo chân phải lên chân trái, và thong dong nở một nụ cười.
Ông ta là một đứa con hoang. Cha ông ta là một nhà thám hiểm mang dòng máu lai giữa Loen và Feysac, còn mẹ ông ta là người bản địa. Ông ta phất lên nhờ nghề hải tặc, rồi sau đó rửa tay gác kiếm chuyển sang làm một thương nhân chuyên buôn bán với cả hải tặc lẫn giới quan chức chính quyền. Ông ta đã thiết lập được một mạng lưới quan hệ rộng lớn, giúp ông ta có chỗ đứng trong phủ tổng đốc, hội đồng thành phố và cả sở cảnh sát.
Khi nghe câu hỏi của Ralph, Alger suýt chút nữa thì nhíu mày, bởi vì thái độ và giọng điệu của người đàn ông này khá là bất thường.
Sự bất thường này hoàn toàn đi ngược lại với những dự đoán của Alger.
Theo nhận định của anh ta, sau sự sụp đổ của Hải Thần Kalvetua, anh ta tin chắc mười mươi rằng Quần đảo Rorsted sẽ chìm trong những điềm báo xui xẻo. Những tín đồ cuồng tín chắc chắn sẽ đánh hơi được có chuyện chẳng lành, hoặc là sẽ sống trong nơm nớp lo sợ, hoặc là sẽ ủ rũ u sầu, làm sao bọn họ vẫn có thể ung dung và tự nhiên đến vậy cơ chứ!
Alger không trực tiếp đả động đến Kalvetua; thay vào đó, anh ta cười khúc khích và hỏi: "Ông có biết dạo gần đây Kovaro đang lảng vảng ở xó xỉnh nào không?"
Kovaro là thuyền trưởng hải tặc đang sở hữu đặc tính Phi Phàm của Nam Tước Huyết Tộc. Nghe đồn hắn từng là thủy thủ trên tàu Hắc Hoàng Đế, và là một phần của lực lượng vòng ngoài dưới trướng Vua Ngũ Hải, Nast.
"Ai mà biết được? Nhưng chắc chắn là hắn không ở Bayam rồi; nếu không, hắn đã bị tóm cổ trong mấy đợt càn quét vài ngày qua." Ralph nhún vai.
"Nghe đồn tàu của hắn đã giương buồm xuống phía nam rồi."
Thực ra Alger đã có một cuộc hẹn giao dịch với Kovaro về vấn đề này, anh ta chỉ dùng nó làm cái cớ để mở lời mà thôi.
Tất nhiên, anh ta thừa biết rằng để né đòn sóng thần ở vùng biển Quần đảo Rorsted, Kovaro chắc chắn đã cao chạy xa bay và phải mất một thời gian nữa mới dám mò mặt về lại Bayam.
Tuy nhiên, Alger cũng chẳng quá nôn nóng, vì anh ta đã biết The Moon vừa được thưởng một tờ hối phiếu thanh toán. Nếu rút số tiền đó ra trước kỳ hạn, anh ta sẽ bị chiết khấu một khoản kha khá và mất đi một khoản tiền lãi béo bở.
Anh ta cố tình gật gù và nói: "Hiểu rồi, cảm ơn ông đã báo cho tôi biết."
Đến nước này, Alger vờ như không biết chuyện gì đã xảy ra, anh ta dò hỏi: "Nghe đồn nhiều tượng Hải Thần ở nhiều nơi đã tự động vỡ vụn phải không?"
Bản thân anh ta chưa từng chứng kiến tận mắt bất kỳ sự việc nào như vậy, nhưng anh ta hoàn toàn có thể đưa ra một suy luận hợp lý dựa trên những tài liệu lưu trữ của Giáo hội.
Tại vô số các hòn đảo thuộc địa và các quốc gia trên Lục Địa Nam, đã có không dưới một hai Tà Thần rởm kiểu như Kalvetua bị bảy Giáo hội lớn nhổ tận gốc. Những gì xảy ra sau cái chết của bọn chúng đã sớm được ghi chép rành rành trong các kho lưu trữ.
Ralph điềm tĩnh gật đầu.
"Đúng vậy, đã có chuyện đó xảy ra.
"Nhưng đó hoàn toàn không phải là tin buồn."
Vẻ mặt ông ta bỗng trở nên cuồng tín.
"Bởi vì Thần đã một lần nữa hiện diện trên thế gian này trong một hình hài mới!"
Thần đã một lần nữa hiện diện trên thế gian này trong một hình hài mới?
Ánh mắt Alger vẫn ghim chặt vào ông ta, anh ta cảm thấy chuyện này vừa có lý nhưng cũng vừa nằm ngoài sức tưởng tượng.
Đánh giá từ phản ứng của Giáo hội Bão Táp, mình có thể khẳng định chắc nịch rằng Kalvetua đã thực sự chết. Vậy thì Hải Thần nào đang phản hồi lại những lời cầu nguyện của các tín đồ lúc này?
Xâu chuỗi lại với những nhận định trước đó, anh ta nhanh chóng nảy ra một ý tưởng táo bạo: Lẽ nào là một hiện thân của Ngài Fool?
Ngài ấy đã mượn cớ cái chết của Hải Thần Kalvetua để tạo ra một thân phận mới ư? Ngài ấy có thể giải phóng quyền năng của mình xuyên qua lớp phong ấn để trực tiếp thao túng một thân phận trong thế giới thực sao?
Phải chăng đây mới chính là mục đích thực sự khiến The World phải cất công lặn lội đến Bayam?
Hít hà, Ngài Fool làm việc quả thực lúc nào cũng chấn động!
Alger lén nuốt nước bọt và cố kìm nén sự phấn khích đang cuộn trào trong lòng.
...
Bên trong Nhà trọ Gió Biếc, Klein, người vẫn chưa chịu rời đi, nhìn chằm chằm vào xấp tiền mặt dày cộp mà Thuyền trưởng Elland vừa dúi vào tay mình.
"Đây là tiền thưởng của hai cậu, tổng cộng là 100 bảng chẵn."
Ông không hề rạch ròi phân chia xem Gehrman Sparrow và Danitz mỗi người được chia bao nhiêu, mà chỉ đưa ra một con số tổng cộng. Còn về việc bọn họ ăn chia với nhau như thế nào, thì đó là chuyện nội bộ của bọn họ.
Quân đội hào phóng nhỉ...
Klein thầm cảm thán khi nhận lấy xấp tiền mặt dày cộp, vô thức rút ra hai tờ bạc mệnh giá năm bảng và quăng cho Danitz.
Anh hạ cổ tay xuống và cuối cùng cũng rút thêm hai tờ mười bảng nữa với một khuôn mặt lạnh tanh.
Gehrman Sparrow chơi cũng sòng phẳng đấy chứ, sòng phẳng hơn cái tên Just Elland kia vạn lần...
Danitz cất tiền thưởng đi trong niềm sung sướng tột độ. Chiếc ví xẹp lép của hắn sau mấy ngày trời rong ruổi cuối cùng cũng được bơm đầy trở lại.
Liếc nhìn Gehrman Sparrow trong bộ đồ mới, Elland ngập ngừng một lúc rồi vừa mân mê cái mũ hình chiếc thuyền trên tay vừa lên tiếng: "Có tin từ Giáo hội Bão Táp tiết lộ rằng, kẻ đã dán những tờ thông báo trên cửa nhà thờ, đánh tiếng cho bọn họ biết về mối rắc rối giữa Leticia và Hải Thần Kalvetua, chính là 'Ngọn Lửa' Danitz.
"Cậu có ý kiến gì về chuyện này không?"
Ông nhìn thẳng vào mắt Danitz và kiên nhẫn chờ đợi một lời giải thích.
"Haha." Danitz cười trừ.
"Tôi đâu có quen biết gì hắn ta."
Klein chìm vào im lặng mất hai giây rồi từ tốn lên tiếng: "Trong lúc đi thực hiện di nguyện của một nhà thám hiểm đã khuất, tôi tình cờ đụng độ Leticia và đồng bọn của cô ta tại nhà trọ.
"Đêm hôm đó, có mấy con rắn đã mò vào phòng bọn họ, nhưng họ đã dễ dàng giải quyết chúng.
"Sau khi quay trở lại Bayam, tôi có ghé qua mua vài món đồ từ Lực lượng Kháng chiến và phát hiện ra bọn họ đang rao bán thanh thánh kiếm của mình. Hơn nữa, có hai Người Phi Phàm Danh Sách Trung đang canh gác cái căn cứ nhỏ xíu đó.
"Tôi cảm nhận được một ý chí điên cuồng đang nhăm nhe xâm chiếm cơ thể mình chỉ sau một cái chạm nhẹ vào thanh thánh kiếm đó, tôi suýt chút nữa thì mất kiểm soát.
"Và lúc đó bọn họ đang ráo riết truy lùng Leticia."
Những gì Klein vừa nói đều là sự thật; tuy đó chưa phải là toàn bộ sự thật, nhưng nhiêu đó cũng đủ để suy ra được nội dung của tờ thôngz báo.
Ngay cả khi quân đội vương quốc và Giáo hội Bão Táp có nhúng tay vào điều tra sâu hơn, thì bọn họ cũng chỉ có thể moi ra được cái sự thật hiển nhiên là Gehrman Sparrow có khả năng thay đổi diện mạo.
Sau khi lắng nghe cặn kẽ, Elland thở dài và mỉm cười: "Nếu sau này có những chuyện tương tự xảy ra, cậu không cần phải lọ mọ đi dán thông báo giữa đêm hôm khuya khoắt nữa đâu. Cậu hoàn toàn có thể đến tìm tôi trực tiếp. Làm như vậy, cậu sẽ còn ẵm được những khoản tiền thưởng hậu hĩnh hơn thế này nhiều."
Ông đứng dậy, đội mũ lên, và quay sang nói với Danitz: "Nghe đồn tiền thưởng cho cái đầu của 'Ngọn Lửa' lại sắp tăng nữa đấy."

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn