Chương 534: Lớp Học Trong Giấc Mơ
Lord of Mysteries · motngaykhongmua · 747 chương · ~26 phút đọc · Tạo 11/08/2026
Volume 3: Traveler Những lo lắng của Danitz đã không trở thành hiện thực. Klein ném cho hắn một ánh nhìn rồi bước vào phòng ngủ để nghỉ ngơi.
Trong suốt năm tiếng đồng hồ lênh đênh trên phà, anh luôn trong trạng thái căng thẳng tột độ. Đêm qua anh cũng bị đánh thức và không có được một giấc ngủ ngon. Lúc này đây, anh không khỏi cảm thấy kiệt sức.
Kèm theo một tiếng cạch, Klein đóng cửa phòng ngủ lại.
Phù... Hắn dọa mình sợ chết khiếp!
Danitz thở phào nhẹ nhõm và thả người xuống chiếc ghế tựa.
Cảnh tượng bản thân biến thành những đồng bảng vàng vung vãi vừa mới hiện lên trong đầu hắn ban nãy. Hắn thấy thật khó để ngăn những viễn cảnh ấy cứ liên tiếp xuất hiện trong tâm trí mình.
Sau một thoáng im lặng, Danitz, kẻ đã la cà ở quán bar cho đến tận rạng sáng, lại chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay. Hắn mơ thấy Thuyền trưởng đến giải cứu mình, nhưng cô ấy đã thất bại. Thay vào đó, cô ấy lại bị Gehrman Sparrow tóm gọn và cuối cùng trở thành một cô hầu gái cho nhà thám hiểm điên rồ này.
Ngay lúc Danitz đang phẫn nộ tột cùng mà chẳng thể làm gì để phản kháng, hắn bỗng thấy khung cảnh mờ ảo xung quanh trở nên rõ nét ngay khoảnh khắc hắn sắp sửa tỉnh giấc. Khung cảnh đóng băng tại căn phòng suite sang trọng của Nhà trọ Gió Biếc.
Cốc! Cốc! Cốc!
Danitz nghe thấy những tiếng gõ cửa chậm rãi, êm dịu.
Chẳng phải mình đang mơ sao?
Với câu hỏi lảng vảng trong đầu, Danitz bước ra cửa và vặn tay nắm.
Khi khe hở của cánh cửa mở rộng, hắn nhìn thấy một hình dáng quen thuộc.
Đó là một quý cô xinh đẹp, với khuôn mặt hình trái xoan, sống mũi cao, đôi môi mỏng và một đôi mắt màu xanh lam nhạt hệt như làn nước suối trong vắt.
Mái tóc dài màu nâu của cô rẽ ngôi giữa, được buộc thành một búi đơn giản nhưng tinh tế ở phía sau gáy rồi xõa xuống.
Cô không đội mũ, chỉ mặc một chiếc áo khoác màu be ôm sát eo. Cổ áo cô được đắp những bông hoa tết bằng ren trắng to cỡ lòng bàn tay.
Tông xuyệt tông với chiếc áo khoác là một chiếc váy sẫm màu dài đến đầu gối. Các nếp gấp của váy xếp liền nhau, trông hơi bồng bềnh. Dưới chân cô là một đôi bốt da cùng màu với mái tóc. [note93152]
"Thuyền trưởng!" Danitz thốt lên kinh ngạc.
Hắn vội vã choàng tỉnh khỏi cơn mơ màng, xoay người lại và hướng mặt về phía phòng ngủ của Gehrman Sparrow, đồng thời lùi về thế phòng thủ.
"Cẩn thận! Chạy đi! Một tên điên đang lùng sục cô đấy! Hắn ta có một tổ chức cực kỳ đáng sợ chống lưng!"
Ngay lúc cảm giác sẵn sàng hy sinh thân mình đang trào dâng, Danitz chợt nghe thấy tiếng Thuyền trưởng của hắn điềm tĩnh nói: "Đây là một giấc mơ."
Giấc mơ... Phải rồi, mình đang mơ mà, có gì mà phải xoắn...
Danitz liếc trái liếc phải, khoanh tay trước ngực, quay người lại và nói: "Thuyền trưởng, cô đã mô phỏng năng lực của một Nightmare sao? Không đúng, mới tuần trước cô còn đang ở gần Đảo Sonia cơ mà."
Đó là hòn đảo lớn nhất trong khu vực này của Biển Sonia, cũng là nguồn gốc cho cái tên của vùng biển. Nó gần giống như một lục địa nhỏ. Vốn dĩ, đây là nơi tụ tập duy nhất còn sót lại của loài tinh linh sau Đại Thảm Họa, nhưng theo thời gian trôi qua, chủng tộc Phi Phàm cổ đại này đã bị bủa vây bởi đủ loại tác động và dần dần lụi tàn. Việc thỉnh thoảng vẫn có người bắt gặp bọn họ chứng tỏ bọn họ vẫn chưa hoàn toàn tuyệt chủng.
Vào cuối Kỷ thứ Tư, Vương quốc Loen đã chiếm đóng hòn đảo này, nhưng trong Chiến tranh Hai Mươi Năm, bọn họ đã phải nếm mùi thất bại thảm hại, dâng Đảo Sonia cho Đế quốc Feysac. Chuyện đó cũng đã cách đây hơn bảy thế kỷ rồi.
Đảo Sonia nằm ở phía tây tây bắc của Quần đảo Rorsted, và phải mất gần nửa tháng đi tàu mới tới nơi. Mới tuần trước Đô Đốc Băng Sơn Edwina Edwards vẫn còn đang lảng vảng ở khu vực quanh Đảo Sonia, nên việc cô có thể đến Bayam trong vòng một tuần là điều không thể. Trừ khi cô biết bay hoặc sử dụng thế giới linh hồn để dịch chuyển.
Quý cô xinh đẹp mà Danitz gọi là Thuyền trưởng khẽ gật đầu.
"Chúng ta chỉ vừa mới tiến vào vùng biển Rorsted thôi, vẫn còn cách Bayam cả ngàn hải lý nữa."
Nói cách khác, cô ấy sẽ mất chừng ba đến bốn ngày nữa mới cập bến sao? Như thế mới gọi là bình thường chứ...
Danitz tò mò hỏi: "Khoảng cách này đáng lẽ đã vượt quá giới hạn của một Nightmare rồi chứ nhỉ?"
Vượt xa là đằng khác...
hắn bồi thêm trong bụng.
Đô Đốc Băng Sơn Edwina bước vào phòng và đi về phía bộ bàn ghế.
"Đây không phải là năng lực của Nightmare, mà là một loại ma thuật nghi thức bí mật. Nó sử dụng một vật phẩm bị bỏ lại trên tàu để xâm nhập vào giấc mơ của một người ở khoảng cách rất xa..."
Nghe những lời giải thích cặn kẽ của Thuyền trưởng, Danitz ngay lập tức có cảm giác như mình đã quay trở lại tàu Giấc Mơ Vàng và bắt đầu tiết học của mình.
Mình chưa từng nghe nói đến loại ma thuật nghi thức nào như vậy trước đây... Đúng rồi, Thuyền trưởng am hiểu vô số những loại ma thuật và yêu thuật kỳ lạ. Không ai có thể đo đếm được lượng kiến thức mà cô ấy sở hữu... Hình như cô ấy từng đề cập rằng tên Danh Sách của cô ấy là Mysticism Magister[note93150]... Haizz, giá mà mình biết cô ấy có cái "bí thuật" này, thì mình đã chẳng phải vò đầu bứt tai nghĩ cách báo cáo cho cô ấy về những biến cố bất ngờ ở Bayam rồi...
Danitz cắt ngang lời miêu tả của Edwina bằng một mớ suy nghĩ miên man.
"Thuyền trưởng, cô cảm nhận được có vấn đề với điểm liên lạc của chúng ta ở đây sao?"
"Đúng vậy, đây lại là một bí thuật khác..." Edwina có vẻ như đang định mô tả chi tiết phương pháp cụ thể.
Thấy vậy, Danitz vội vàng thở dài.
"Tội nghiệp Lão Rinn và những người khác..."
Edwina dừng bước và quay lưng về phía cửa sổ, súc tích hỏi: "Có chuyện gì đã xảy ra?"
"Tôi sẽ phải bắt đầu kể từ Cảng Damir." Danitz cảm thấy như được nạp đầy năng lượng, cứ như thể sự kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng được đền đáp vào khoảnh khắc này.
Hắn kể lể về những nỗ lực chiêu mộ Gehrman Sparrow của mình, nhưng rốt cuộc lại phát hiện ra tên đó là một tên điên, đồng thời hắn cũng không quên phóng đại tình cảnh thê thảm của mình trên con tàu Mã Não Trắng.
Dựa theo dàn ý đã vạch sẵn từ đêm qua, hắn tường thuật cặn kẽ về tình hình quái dị và kinh hoàng ở Cảng Bansy, bao gồm cả vụ phục kích và ám sát có liên quan đến "Thép" Maveti. Hắn trình bày ngọn ngành về việc hắn đã bắt tay với Gehrman Sparrow để phản công và đi săn ra sao, cũng như những suy đoán của riêng hắn về lai lịch và sức mạnh của Gehrman Sparrow. Trong đó bao gồm cả Creeping Hunger và tổ chức hùng mạnh, bí ẩn kia.
Trong quá trình này, hắn cố gắng hết sức để bám sát sự thật, chỉ hơi bốc phét một chút về vai trò mà hắn đảm nhận, nâng tầm bản thân từ một tên hầu hạ hay chân chạy vặt, lên thành một trợ thủ hay người hợp tác.
Đô Đốc Edwina lẳng lặng lắng nghe từ đầu đến cuối mà không hề ngắt lời hắn. Khi hắn đã kể xong, cô khẽ gật đầu và nói: "Anh ta không có ác ý đâu."
Hắn ta á? Gehrman Sparrow mà không có ác ý sao?
Danitz lật đật đáp: "Thuyền trưởng, dù sao đi nữa, hắn ta vẫn là một kẻ cực kỳ nguy hiểm!
"Cô có chắc là hắn không có ác ý gì không?"
"Tôi không dám chắc," Edwina trả lời một cách vô cùng điềm tĩnh.
"Vậy tại sao cô lại..." Danitz thầm hít một hơi, cảm nhận được điểm tương đồng giữa Thuyền trưởng của mình và Gehrman Sparrow. Bọn họ đều là kiểu người mà hắn không thể nào bắt chuyện nổi.
Đô Đốc Băng Sơn Edwina với vẻ mặt tỉnh bơ, nói: "Đó chỉ là suy đoán và nhận định của tôi thôi."
"..."
Danitz dùng tay phải day day thái dương.
"Dù sao thì, hắn vẫn rất nguy hiểm. Đằng sau hắn là một tổ chức bí mật chống lưng, và tôi hoàn toàn mù tịt về tình hình của tổ chức đó. Thuyền trưởng, tôi không nghĩ cô nên mạo hiểm giao tiếp với hắn đâu, ngay cả khi hắn nói có chuyện muốn hỏi cô."
Edwina ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Không cần phải mạo hiểm.
"Tôi có thể giao tiếp với anh ta thông qua anh."
Ban đầu Danitz thở phào nhẹ nhõm, rồi sau đó mới hỏi với vẻ vừa tò mò vừa đầy mong đợi: "Thuyền trưởng, làm cách nào vậy? Hay nói cách khác, tôi cần phải làm gì?"
Edwina giơ tay phải lên, làm hiện ra một cái giá đỡ và một tấm bảng đen trong giấc mơ của Danitz.
"Tôi cần anh tổ chức một nghi thức," cô nói.
"Nó được gọi là Nghi thức Giáng Hồn. Nó cho phép linh hồn tôi đi qua thế giới linh hồn và bám vào cơ thể anh. Tôi sẽ có thể trò chuyện trực tiếp với Gehrman Sparrow. Nghi thức này có tác dụng với bất kỳ ai dưới đẳng cấp Bán Thần, với khoảng cách hiệu quả không vượt quá 500 hải lý...
"Nó liên quan đến lý trí và giao tiếp, và thuộc về lĩnh vực của God of Knowledge and Wisdom. Anh phải vẽ những biểu tượng và bùa chú ma thuật tương ứng...
"Trong thần bí học, ngôi sao màu xanh lam tương ứng với God of Knowledge and Wisdom. Anh sẽ cần chuẩn bị thủy ngân, đồng thau, hoa oải hương, hạt tiêu và bạc hà...
"Ngôi sao màu xanh lam tương ứng với thứ Bảy. Thời điểm của ngôi sao màu xanh lam là từ nửa đêm đến một giờ sáng thứ Sáu, và từ mười một giờ đến mười hai giờ trưa thứ Bảy..."
Edwina vừa giải thích vừa cẩn thận ghi những điểm chính cần nhớ lên bảng đen, và Danitz theo bản năng ngồi ngay ngắn lại, vào tư thế lắng nghe.
Càng nghe, hắn đột nhiên càng cảm thấy hoang mang.
Tại sao ngay cả trong mơ mà mình cũng phải học thế này?
...
Trong phòng ngủ, Klein đang chìm trong giấc nồng bỗng tỉnh giấc, lờ mờ cảm nhận được một điều gì đó.
Anh bước xuống giường và dỏng tai lắng nghe một lúc. Ngoài phòng khách, mặc dù Danitz vẫn ngáy khò khò, nhưng nhịp thở của hắn đã trở nên đều đặn hơn trước.
Chuyện này không quá kỳ lạ, nhưng cũng đủ bất thường đối với một chuyên gia thần bí học thâm niên dày dặn kinh nghiệm như Klein, người đã từng trải qua vô số sóng gió.
Anh rón rén bước tới cánh cửa ngăn cách phòng ngủ với phòng khách, với tay nắm lấy tay nắm cửa và chầm chậm vặn mở.
Không một tiếng động, Klein bước ra khỏi phòng ngủ và nhìn thấy Danitz đang nằm ườn trên chiếc ghế tựa, ngủ say sưa. Mọi thứ xung quanh hắn trông có vẻ vô cùng bình thường.
Klein âm thầm kích hoạt Linh Thị và kiểm tra 'Ngọn Lửa', nhưng anh không phát hiện ra bất kỳ điều gì mờ ám. Dù là màu sắc hào quang hay những biến đổi trong tâm trạng của hắn, mọi thứ đều hoàn toàn bình thường, đều nằm trong phạm vi có thể lý giải được.
Quan sát một lúc, Klein nhíu mày và lấy ra một lá bùa bằng bạc.
"Bùa Giấc Mơ!"
...
Trong giấc mơ, Danitz đang phải học cách thực hiện Nghi thức Giáng Hồn với một vẻ mặt vô cùng cay đắng. Hắn không mảy may nghi ngờ rằng thuyền trưởng đang đứng trước mặt mình là hàng auth.
Không ai có thể bắt chước được phong cách và sở thích quái gở này cả!
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy tiếng ổ khóa đang xoay.
Vô thức, Danitz hướng mắt về phía phòng ngủ, nơi khe hở của cánh cửa đang dần mở rộng, và Gehrman Sparrow, trên người chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng, đang bước ra với khuôn mặt lạnh tanh.
"Anh! Sao anh lại xuất hiện ở đây!" Danitz bật dậy như lò xo, buột miệng thốt lên trong sự kinh ngạc tột độ.
Hắn nhanh chóng hoàn hồn và lắp bắp: "Đ-đây là giấc mơ của tôi mà!"
Làm thế nào mà Gehrman Sparrow lại xuất hiện dễ như ăn kẹo vậy chứ?!
Với một tay đút vào túi quần sẫm màu, Klein sải bước về phía người phụ nữ đang quay lưng ra cửa sổ và trầm giọng đáp: "Một lá bùa."
Sau đó, nhìn thẳng vào người phụ nữ, anh hỏi với giọng điệu gần như chắc nịch: "Edwina Edwards?"
Trang phục của cô ta có vẻ hơi kỳ cục... Trông cô ta không có vẻ gì là một nhà thám hiểm, chứ đừng nói đến là một hải tặc. Trông cô ta giống một người phụ nữ có công ăn việc làm đàng hoàng, một người có khả năng tự nuôi sống bản thân hơn... Phong cách ăn mặc của cô ta có vẻ bắt nguồn từ Intis...
Klein thầm nghĩ, cảm thấy có chút không quen mắt.
Edwina khẽ gật đầu và cũng đáp lại bằng một câu hỏi tương tự: "Gehrman Sparrow?"
"Đúng vậy, chào buổi chiều, Thưa cô." Klein mỉm cười nhàn nhạt, đặt tay lên ngực và cúi chào.
Edwina gật đầu và đáp lễ: "Chào buổi chiều."
Klein, người vẫn đang duy trì lớp vỏ bọc của mình, ngừng lời, chờ đợi đối phương chủ động dò hỏi mục đích của anh.
...
Anh nhìn Edwina.
...
Edwina nhìn anh.
...
Trong giấc mơ, một sự im lặng đột nhiên bao trùm kéo dài suốt vài phút đồng hồ.
Thỉnh thoảng, Danitz lại liếc mắt sang trái, rồi lại liếc sang phải, mang một cảm giác hoang mang tột độ rằng có lẽ tất cả những chuyện này thực sự chỉ là một giấc mơ.

Giữ khẩu khí thanh khiết — không văn tục, không phá chính trị.
Nhập môn